Menu

Quyền Tài-Chương 676


Quyền Tài


Chương 676: Lần Đầu Tiên!

Buổi sáng hôm sau.

Bầu trời trong xanh, hết mưa rồi, mặt trời đẩy đám mây lộ ra.

không khí sau cơn mưa có chút mùi vị của cây có, bọt nước trên lá cây tí tách rơi xuống, nhẹ nhàng đánh vào trên nóc xe Cayenne.

Đổng Học Bân tỉnh dậy, là bị tiếng chim ríu rít bên ngoài đánh thức, hắn mê mang mở mắt nhìn, đập vào mắt tức là một khe ngực thật sâu, gần trong gang tấc, Đổng Học Bân tưởng nằm mơ, vô thức nhắm mắt lại muốn tiếp tục ngủ, trên tay cũng rất tự nhiên ôm ôm, ôm lấy thân thể đó vào trong lòng, nhưng trong lúc nhất thời, Đổng Học Bân nhất thời tỉnh táo lại, lập tức trợn mắt nhìn một chút, thì thấy được khuôn mặt ngủ khuynh quốc khuynh thành của Cảnh Nguyệt Hoa, mới là nhớ tới chuyện tối hôm qua, cũng nhớ tới mình lúc này đang ngủ ở trong xe, hơn nữa đã “làm” với Nguyệt Hoa khu trưởng.

Kích động.

Mình quá xúc động rồi!

Đổng Học Bân nghĩ đến Tạ Tuệ Lan và Cù Vân Huyêncác nàng, trong lòng không khỏi bắt đầu hối hận, lúc này đã phạm vào một sai lầm mà một người đàn ông không thể nhịn được.

Làm Nguyệt Hoa khu trưởng?

Cái này không phải việc nhỏ! Cái này quả thật …

Ngày hôm qua thật sự là hồ đồ, hiện tại Đổng Học Bân mới bình tĩnh, thật ra hắn cũng một mực nhắc nhở mình, không nên thấy một người thì coi trọng một người, không nên thấy đàn bà là nổi cơn xúc động, nhưng không có biện pháp, mỗi lần đều nghĩ như vậy, nhưng mỗi lần chuyện xảy ra thì đều không làm được, Đổng Học Bân thật hận, ước gì trên trời rơi xuống một cục đá đè chết mình cho rồi, sao luôn khống chế không được?

Lúc này xảy ra chuyện xấu rồi!

Đổng Học Bân đêm qua là bị một cổ nhiệt huyết xông lên ót, thật ra không nghĩ cái gì, giờ nghĩ lại thì đã có chút khẩn trương, có chút phát sợ nhìn mắt Cảnh Nguyệt Hoa trong lòng.

Đột nhiên, Cảnh Nguyệt Hoa lông mi khẽ động, tỉnh ngủ, cô ấy hơi mở mắt, nhất thời nhìn Đổng Học Bân.

Đổng Học Bân xấu hổ cực kỳ, “Nguyệt Hoa khu trưởng, ngài tỉnh rồi sao?”

Cảnh Nguyệt Hoa mang theo một chút buồn ngủ nhìn nhìn hắn, “Ừm.”

“Thân thể cảm giác thế nào? Trên đùi không có việc gì chứ?”

“ … Ừm.”

“Tôi cũng tốt, đầu lưỡi không đã còn tê.”

Cảnh Nguyệt Hoa không nói chuyện, cúi đầu nhìn thân thể bị Đổng Học Bân ôm, nhìn nhìn đồ lót ở một bên, vỗ nhẹ nhẹ dưới ót, cố sức xoa nhẹ my tâm vài cái, nhắm mắt lại, hít sâu hai ba lần, không nói một lời.

Trời đất, đây là ý gì?

“Ngày hôm qua, cái kia, tôi cái này … ” Đổng Học Bân không biết nên nói cái gì cho phải.

Cảnh Nguyệt Hoa xoa xoa huyệt Thái Dương, thở ra một hơi.

Thấy cô ấy không để ý mình, Đổng Học Bân chớp mắt mấy cái, cũng không buông tay, làm đều đã làm, lúc này có hối hận cũng vô dụng, thẳng thắn tiếp tục ôm cô ấy, vùi đầu vào trong tóc Cảnh Nguyệt Hoa, mũi hít hít, ngửi mùi vị trên người, trên tay đã bắt đầu chiếm tiện nghi trên đẹp mông của cô ấy, cảm thụ xúc cảm trắng mịn, thằng nhãi này trong lòng cũng không phải hối hận như vậy.

Cảnh Nguyệt Hoa cũng không biết làm sao, từ từ nhắm hai mắt lại suy nghĩ cái gì, dù sao cũng im lặng đủ vài phút.

Đổng Học Bân hôn nhẹ tóc cô ấy, đem mái tóc tối qua bị mình tối hôm làm cho rối loạn vuốt lại, rất cẩn thận, cũng có chút thấp thỏm.

“Khụ khụ khụ!”

Động tác của Đổng Học Bân bị tiếng ho khan của Cảnh Nguyệt Hoa cắt đứt.

“Làm sao vậy? Có phải là cảm lạnh?”

Cô ấy ho khan một hồi lâu mới che miệng dừng lại, thở ra một hơi, khàn khàn nói: “Đem quần áo tôi tới!”

“Được” Đổng Học Bân nhanh chóng ngồi dậy, đưa tay đem đồ lót màu đỏ của cô ấy bắt đến đây, “Còn có chút ướt, chưa khô lắm.” Đưa cho cô ấy.

Cảnh Nguyệt Hoa vuốt vuốt tóc, chống ghế sau ngồi dậy, vén cái cái đệm ở trên người, toàn bộ thân thể nhất thời lộ ra trước mắt Đổng Học Bân.

Đổng Học Bân nhìn mà muốn chảy máu.

“Giấy!” Cảnh Nguyệt Hoa nói.

“Hả? Giấy cái gì?”

“… Ggiấy vệ sinh!”

“À à, tới tới.” Đổng Học Bân đem quần áo đặt qua một bên, đi tìm giấy.

Cảnh Nguyệt Hoa cầm lấy, cầm giấy vệ sinh lau lau bên dưới, bỗng nhiên, ánh mắt nhìn thẳng vào mặt Đổng Học Bân.

Đổng Học Bân vừa nhìn liền rõ ràng, quay đầu qua, nhìn về phía ngoài cửa sổ xe.

Một lát sau, một miếng giấy bị ném ra cửa sổ xe.

Đổng Học Bân lúc này mới quay đầu lại, chỉ thấy cô ấy lấy ra áo ngực, chắp tay ra sau lưng mang vào.

Đổng Học Bân xung phong nhận việc nói: “Tôi giúp ngài nha?”

“Không cần!” Cảnh Nguyệt Hoa lạnh giọng đáp một câu, cũng không nhìn Đổng Học Bân, sau khi mang vào, cô ấy vươn chân dài mặc quần lót vào.

Danh hiệu khu trưởng mặt đen quá vang, cái bức họa này đương nhiên là không dễ dàng nhìn thấy, Đổng Học Bân nếu không sợ Cảnh Nguyệt Hoa bóp hắn chết, thì đã đem máy ảnh ra chụp lại cái cảnh Nguyệt Hoa khu trưởng mặc quần áo, sau đó mỗi ngày trước khi ngủ đều lấy ra nhìn, thật đẹp.

“Quần!” Cảnh Nguyệt Hoa cứng rắn nói.

“Được được, để tôi tìm xem.” Đổng Học Bân đưa tay ra phía trước đem quần và áo sơmi tới, nhưng vừa muốn cho cô ấy, Đổng Học Bân đột nhiên sửng sốt, “Ơ? Chân ngài? Vết thương còn chảy máu?”

loading...

Trên chỗ ngồi, một vết máu vô cùng rõ ràng.

Đổng Học Bân vội la lên: “Nhanh cho tôi xem, có phải là có mủ không.”

Cảnh Nguyệt Hoa hất tay, “Mặc quần áo của cậu đi! Quản chuyện của cậu đi!”

“Ngài nói cái gì vậy?” Đổng Học Bân phiền muộn nói: “Nhanh cho tôi nhìn một cái, nhanh lên một chút, tôi thấy còn chảy máu hay không, không được thì chúng ta nhanh chóng đi bệnh viện.”

Cảnh Nguyệt Hoa cau mày nói: “Tôi nói quản chuyện của cậu đi! Không nghe sao?”

Đổng Học Bân nghẹn họng, trong lòng nói lầm bầm một tiếng, được, ai kêu ngài là lãnh đạo, tôi không tính toán với ngài.

Nhưng mà trong giây phút đó, sắc mặt Đổng Học Bân bỗng nhiên biến đổi, làm như nhớ tới cái gì, lại cúi đầu nhìn vết máu, màu sắc hình như không đúng, cũng không có đậm như vậy, hơn nữa xung quanh còn có một chút nhày nhụi, thấy rõ như vậy, Đổng Học Bân nhanh chóng cúi đầu nhìn phía dưới mình một chút, dĩ nhiên cũng dính chút máu, đây là, Đổng Học Bân thật sự là bị dọa nhảy dựng lên, cả kinh như hết hồn, cái này không phải vết thương bị rắn cắn? Là từ trong thân thể Cảnh Nguyệt Hoa chảy ra?

Đổng Học Bân kinh ngạc nói: “Nguyệt Hoa khu trưởng, ngài … lần đầu tiên?”

Cảnh Nguyệt Hoa thay đổi sắc mặt, “Cậu có đủ chưa?”

“Không đúng không đúng, tôi là hỏi, ai da, coi chuyện này ầm ĩ, tôi cái này, tôi thật không biết, thật sự.”

Cái này thật sự là lời nói thật, Đổng Học Bân còn tưởng rằng Cảnh Nguyệt Hoa ngày hôm qua ngầm đồng ý mình, là quan niệm tương đối cởi mở, làm cũng liền làm, có thể người ta nghĩ không có gì, nhưng ai ngờ Cảnh Nguyệt Hoa lại là lần đầu tiên, Đổng Học Bân nếu sớm biết, làm sao dám làm ra cái chuyện kia, trong nháy mắt, ruột của Đổng Học Bân đều xanh lại, cũng càng không hiểu hành động của Nguyệt Hoa khu trưởng lên, cô ấy là có ý gì hả? Lần đầu tiên, tùy tiện cùng mình? Điều kiện bản thân là gì Đổng Học Bân vẫn là rõ ràng, cho nên có ngốc cũng có thể nghĩ rõ ràng, Nguyệt Hoa khu trưởng sở dĩ như vậy, bên trong khẳng định có chút chuyện Đổng Học Bân không biết.

Thất tình? Tìm an ủi?

Sốt hồ đồ? Hồ đồ làm bậy?

Hay là nghẹn hơn ba mươi năm? Rốt cục muốn đàn ông?

Lòng của phụ nữ như đáy biển, nhất là loại phụ nữ nghiêm túc như Cảnh Nguyệt Hoa, nội tâm càng giống như một đại dương mênh mông, Đổng Học Bân đương nhiên nhìn không thấu.

Nhân sinh, luôn luôn tràn ngập kịch tính và không cách nào dự liệu.

Lời này thật không sai.

Đổng Học Bân suy nghĩ nửa ngày cũng không nghĩ ra rốt cuộc là nguyên nhân gì, cũng biết, cho dù hỏi Cảnh Nguyệt Hoa, người ta cũng tuyệt đối không nói cho hắn, thẳng thắn không phí mồm mép. Nói chung chuyện này đã xảy ra, Đổng Học Bân trong lòng nhất thời có hổ thẹn, càng muốn khiến cho lão thiên gia giáng một đòn đánh chết mình cho rồi.

Bên kia, Cảnh Nguyệt Hoa đã mặc quần vào, trên thân còn chưa có mặc.

Đổng Học Bân nhìn cô ấy, nhích qua ôm, từ phía sau ôm bụng cô ấy, trước ngực liền có xúc cảm của áo ngực, “Quần áo còn chưa có khổ?”

Cảnh Nguyệt Hoa cau mày, “Buông ra.”

Đổng Học Bân nghiêm mặt nói: “Tôi ôm một chút.”

“Tôi lập lại lần nữa! Buông ra!”

Đổng Học Bân cười xấu hổ, không thể làm gì khác hơn là buông tay ra.

Cảnh Nguyệt Hoa nghiêm mặt tiếp tục mặc quần áo, đem áo sơmi mặc vào, buộc từng nút lại, rất nhanh, áo ngực màu đỏ được bao phủ trong áo sơmi.

Đổng Học Bân thấy thế, ân cần vuốt quần và cổ áo cho cho cô ấy, chải tóc phía sau cho cô ấy.

Cảnh Nguyệt Hoa không ngăn cản, sau khi mặc quần áo ngồi ở ghế sau, ôm trán nhắm mắt dưỡng thần, lâu lâu còn hít sâu, tựa hồ tâm tình có chút dao động.

“Tôi đi gọi điện thoại.” Đổng Học Bân càng chột dạ, mặc quần áo vào, mở cửa xe đi tới một thân cây, tựa vào thân cây hút thuốc, vừa thử gọi điện thoại.

Tín hiệu không đủ.

Vẫn là không có biện pháp gọi.

Trở lại trong xe, Đổng Học Bân báo cáo một chút tình huống cùng cô ấy, thấy Cảnh Nguyệt Hoa không nói chuyện, hắn chớp chớp con mắt, không nhịn được hỏi: “Ngài, ừm, ngài có người yêu chưa?”

Cảnh Nguyệt Hoa nghiêng đầu nhìn hắn” “Tại sao tôi phải nói với cậu?”

“Ài, không phải tùy tiện trò chuyện tán gẫu sao, ngài không muốn nói thì đừng nói, ừm, vậy đừng nói.”

Bầu không khí lại trở về hình dạng ngày hôm qua, rất bế tắc.

Đổng Học Bân chịu không nổi, lập tức nói: “Đã là chín liễu, khu Nam Sơn bên kia còn chưa có tin tức của hai ta, phỏng chừng cũng khẩn trương, nhà đầu tư Nhật Bản bên kia … như vậy đi, ngài ở trong xe chờ, tôi đi ra ngoài đón xe, không được nói đi xa xa, chờ điện thoại có tín hiệu, tôi gọi điện thoại gọi người tới.”

“Ừm.”

“Vậy tôi đi?”

Cảnh Nguyệt Hoa đem cặp của cô ấy đến, lấy ra một phần văn kiện, chăm chú nhìn, trong miệng nói với Đổng Học Bân vừa mở cửa xuống xe: “Gọi điện thoại cho Tiểu Mã! Bảo cô ấy thông báo Doanh khu trưởng tiếp đãi nhà đầu tư! Nói bọn họ tôi trở về muộn!”

“Rõ ràng.”

“Đi đi!”

“À.”

Ngắm nhìn thân thể xinh đẹp của cô ấy lần cuối, trong đầu Đổng Học Bân lập tức hiện ra hình ảnh tối hôm qua trên đem cái thân thể này đặt ở dưới thân lăn qua lăn lại, quay người lại đi ra rừng cây nhỏ, bò lên đường cái trên sườn núi, Đổng Học Bân trong lòng nói cái này gọi là chuyện gì, cái kia đều xảy ra rồi, sao Nguyệt Hoa khu trưởng bên này làm như là không phát sinh qua cái gì vậy, quan hệ vẫn là bộ dạng đối địch trước đây? Quan hệ một chút cũng không thay đổi? Không phải chứ?

Mục lục
loading...