Menu

Quyền Tài-Chương 670


Quyền Tài


Chương 670: Cởi!

Mưa đêm.

Trong một rừng cây nhỏ vùng ngoại ô, mưa to như nuốt chửng trời đất.

“Cậu lái xe không thấy đường sao? Hả?”

“Tôi thấy, không phải không chú ý sao.”

“Tối như vậy rồi, cậu thật là được đấy!”

“Ngài đừng vội, để tôi thử lại, thử lại.”

“. . . Được chưa? Thế nào rồi?”

“Không được, cái kia, bình điện hình như cũng có vấn đề.”

Đổng Học Bân cũng có chút phiền muộn, lúc mua xe thì nhân viên tiêu thụ nói xe này cực kì tốt, cái gì mà không chết máy giữa đường, có hệ thống và linh kiện công nghệ cao, hình như không phải mua Cayenne, mà là mua xe tăng, nhưng bây giờ thì sao? Đổng Học Bân rốt cuộc đã nhìn ra, có bao nhiêu lợi hại, cái này cũng là một chiếc xe, đến lúc hư thì cũng sẽ hư thôi, có trang bị nhiều cũng vô dụng, huống hồ Đổng Học Bân gần đây bận quá, cũng không thời gian đem xe đi bảo dưỡng một chút, đùng một cái lúc này mới xảy ra vấn đề, cũng là do hắn.

Gọi điện thoại gọi người tới!

Đổng Học Bân lấy điện thoại ra gọi cho một dãy số, thế nhưng sau hai tiếng, điện thoại cũng không gọi được.

Vừa nhìn tín hiệu, có một vạch, nhưng gọi không được.

“Điện thoại di động của ngài có tín hiệu không?” Đổng Học Bân hỏi.

Cảnh Nguyệt Hoa cũng lấy điện thoại ra gọi cho cảnh sát giao thông, đợi vài giây “. . . Không thông!”

Đổng Học Bân biết lái xe, còn sửa xe thì là dốt đặc cán mai, thấy rõ như vậy, thẳng thắn quay đầu lại nói: “Nguyệt Hoa khu trưởng, ngài tới lái xe, tôi đi ra phía sau đẩy.”

Cảnh Nguyệt Hoa mặt bình tĩnh nhìn hắn, khom lưng chen lên.

Đổng Học Bân nhường cho cô ấy chỗ ngồi, mở cửa xe nhìn mưa xối xả bên ngoài, cắn răng che đầu, lập tức vọt xuống phía dưới.

Trong nháy mắt, quần áo của Đổng Học Bân liền ướt đẫm.

Đổng Học Bân lúc này cũng không quan tâm cái khác, dẫm lên bùn đất trong rừng cây, đi bộ đến sau xe, xắn tay áo, vuốt nước mưa trên mặt, vươn hai tay để lên đuôi xe, khẽ quát một tiếng, bắt đầu dùng hết sức lực toàn thân đẩy đi phía trước.

Xe rất nặng, lại trong lầy lội, đứng yên không di chuyển.

Đổng Học Bân nghĩ có chút mất mặt, lại tăng một ít khí lực.

Cảnh Nguyệt Hoa phía trước đã ngồi vào chổ lái xe, đang khởi động xe, có thể thấy được Đổng Học Bân không có chút tiến triển, cô ấy thẳng thắn mở cửa xe dầm mưa đi xuống, một tay giữ bên kia tay lái, một tay đẩy cửa xe, cùng Đổng Học Bân đẩy xe.

“Ấy, Nguyệt Hoa khu trưởng, ngài đừng … .”

“. . . Đẩy!”

“Đừng khách khí! Ngài quay về đi! Một mình tôi là được!”

“Nói nhảm cái gì! Đẩy nhanh!” Đổng Học Bân nhìn phía sau lưng ướt đẫm của Cảnh Nguyệt Hoa, không thể làm gì khác hơn là tiếp tục.

Xe bắt đầu chậm rãi đi tới. Cảnh Nguyệt Hoa vừa đẩy xe vừa dùng một tay muốn khởi động xe, nhưng thử ba bốn lần, vẫn không được.

Năm phút đồng hồ trôi qua.

Cảnh Nguyệt Hoa xoa xoa ót, lên xe, mang theo chút cơn tức đóng cửa xe.

Đổng Học Bân vừa nhìn không được, cũng đấm một cú thật mạnh lên đuôi xe, vuốt vuốt nước trên mặt, mở cửa lên xe.

Bên trong xe, hạt mưa đánh vào cửa sổ xe.

Đổng Học Bân thừa nhận sai phạm nói:, “Lần này tại tôi, là tôi không thấy rõ đường, lúc này mới. . .”

Cảnh Nguyệt Hoa đỡ ót từ từ nhắm hai mắt, không nói một lời.

Đổng Học Bân lại gọi thử một cú điện thoại, vẫn không thông, hơn nửa đêm, trước không thôn sau không điếm, Đổng Học Bân cũng không có cách khác, thật ra vừa rồi cái loại tình huống này, vừa phát sinh là có thể dùng BACK giải quyết một chút trắc trở, đem thời gian lui về, nhưng Đổng Học Bân đầu óc không nghĩ đến đây, nhất thời quên mất, hiện tại, thời gian còn thừa đã rất ít, hơn nữa Đổng Học Bân vẫn cho rằng có thể sử dụng thời gian và tiền tài giải quyết vấn đề thì cũng không là vấn đề, không phải chuyện liên quan đến tiền đồ của hắn, cũng không cần phải dùng BACK, chỉ cần đợi mưa tạnh, hắn đi ra ngoài hai km tìm một chổ có tín hiệu gọi điện thoại tới sửa xe là được.

“Đợi mưa tạnh đi.” Đổng Học Bân nói: “Mưa tạnh tôi đi tìm người.”

Cảnh Nguyệt Hoa không phản ứng hắn.

Đổng Học Bân ngượng ngùng cười, cũng biết cái tình huống này không phải chỉ là mưa một chút, chờ cả đêm cũng không phải là không có khả năng.

“Cậu ngay cả lái xe cũng không được!” Cảnh Nguyệt Hoa quát: “Vậy cậu còn có thể làm gì?”

Đổng Học Bân ặc một cái “Tôi không phải nói rồi sao, tôi thật sự không phải cố ý.”

Cảnh Nguyệt Hoa ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn con mắt hắn nói: “Đường đi tôi còn thấy rõ! Cậu thấy không rõ?”

loading...

Đổng Học Bân nổi hận lên “Ngài nói như vậy thì không có ý nghĩa, tôi thừa nhận là vấn đề của tôi, nhưng lúc đó tôi không phải không chú ý sao? Vậy tôi cũng không phải cố ý!”

Cảnh Nguyệt Hoa đưa tay liên tiếp chỉ hắn ba cái.

Đổng Học Bân tâm tình cũng không tốt, lấy điếu thuốc ra, mồi lửa lên.

“Tắt thuốc!” Cảnh Nguyệt Hoa ra lệnh nói.

Đổng Học Bân không nghe, tiếp tục hút.

Cảnh Nguyệt Hoa cau mày nói: “Tôi bảo cậu tắt thuốc! Không nghe sao?”

Đổng Học Bân không thể làm gì khác hơn là mở cửa xe, căm giận đem tàn thuốc ném ra, đem cửa xe đóng lại cái rầm!

Trong xe, hai người đều ướt sũng, hơn nữa tâm tình hai người bọn họ cũng không tốt, bầu không khí bên trong xe có mùi vị thuốc súng rồi.

Im lặng khoảng chừng vài phút, đột nhiên, một tiếng hắt xì phá vỡ sự yên lặng.

“Hắt xì!” Cảnh Nguyệt Hoa che miệng.

Đổng Học Bân hình như bị truyền nhiễm, cũng hắt xì một cái, trên người còn run run một chút, cơn sốt hồi sáng vừa đỡ, hiện tại lại có chút không được.

Nhìn thời gian, đã là buổi tối mười giờ hơn.

Đổng Học Bân không chịu nổi nữa, nhìn vùng lông mày nhíu chặt của Cảnh Nguyệt Hoa khóa, hắn thẳng thắn nói:, “Ngày hôm nay là tôi sai, tôi xin lỗi, nhưng tiếp tục như thế cũng không phải chuyện tốt, quần áo đều ướt, điện thoại cũng gọi không thông, xe cũng khởi động không được, hay là cởi quần áo ra trước, nếu như mưa liên tục, ngày hôm nay ngủ ở trong xe, chờ sáng mai tôi nghĩ biện pháp tìm người tới sửa xe, ngài xem được không?”

Cảnh Nguyệt Hoa nhăn mặt nhìn hắn, “Cậu bảo tôi cởi thế nào?”

Đổng Học Bân vô thức nhìn lên người cô ấy, hô hấp hầu như bị kiềm hãm, dưới ánh trăng, quần tây của Cảnh Nguyệt Hoa ép sát vào trên đùi đầy ắp của cô ấy, áo sơmi màu trắng cũng vậy, hình như cho ra cảm giác bán trong suốt, trên mặt ẩm ướt, một áo ngực màu đỏ có đường viền hoa có thể thấy được rõ ràng, rõ ràng đến không thể rõ ràng hơn, bầu không khí mờ ám nhất thời lan tràn bên trong xe.

Đổng Học Bân tâm mềm nhũn, cũng không đấu khí cùng cô ấy, “Vậy tôi quay lưng qua, ngài, ừm, ngài ngủ phía sau? Như vậy được chưa?”

Thủ Nguyệt Hoa nói: “Cậu nói sao?”

“Tôi nói được, ngài yên tâm, tôi khẳng định không quay đầu lại.”

Cảnh Nguyệt Hoa khoanh tay, thẳng thắn không nói, cũng không có ý cởi quần áo.

Đổng Học Bân sắc mặt nghiêm lại “Nguyệt Hoa khu trưởng, ngài có ý kiến với tôi, tôi rõ ràng, ngài không tin tôi, vậy tôi cũng không có biện pháp, nhưng cái tình huống hiện tại này, vậy ngài nói làm sao bây giờ?”

Trong mắt Cảnh Nguyệt Hoa chợt lóe lửa giận “Tôi có ý kiến với cậu? Đây là lần thứ mấy cậu nói trong ngày hôm nay? Tôi hỏi một chút là lần thứ mấy? Tôi nói cho Tiểu Đổng cậu biết! Tôi không có ý kiến với cậu! Ít nhất không có trên công tác! Về phần tình cảm cá nhân! Nếu cậu nói như vậy! Vậy tôi cũng không lảng tránh! Tôi nói rõ ràng cho cậu! Phương thức công tác của cậu tôi không thích! Tính cách của cậu tôi cũng không thích! Tôi nói rõ chứ? Nghe rõ chưa?”

Đổng Học Bân buông tay, nói:, “Tôi biết ngài chướng mắt tôi, tôi cũng không bắt ngài chấp nhận phương thức công tác của tôi, nhưng hiện tại không phải thời gian công tác, hiện tại không phải xảy ra bất ngờ sao? Ngài hy vọng tôi sẽ như vậy sao? Tôi vừa mới hết sốt, tôi không muốn về đến nhà thoải mái tiến vào trong chăn ngủ sao? Tôi nguyện ý ngủ tại một chổ hoang tàn vắng vẻ sao? Tôi có bệnh hả?”

Nói nói, hai người lại ồn ào lên.

Cảnh Nguyệt Hoa vĩnh viễn đều là mặt đen với hắn như vậy, Đổng Học Bân mỗi lần đều muốn nhịn, nhưng mỗi lần đều không nhịn được.

Cuối cùng, Đổng Học Bân cũng biết cãi nhau như vậy cũng không có ý nghĩa gì, thẳng thắn gật đầu, mở cửa xuống xe, đứng trong mưa to quay vào bên trong nói:, “Ngài là lãnh đạo, ngài lớn nhất, vậy ngài cởi quần áo đi, ngài ngủ trong xe đi, tôi đi ra ngoài, tôi đi ra ngoài còn không được sao?”

Cảnh Nguyệt Hoa lạnh lùng nhìn hắn.

Đổng Học Bân đá lên cửa xe, dầm mưa đi bộ tới dưới cây thụ cách đó không xa đụt mưa, suy nghĩ một chút, nhìn tiếng sấm và tia sét trên trời, hình như đều hận không thể đánh xuống tàng cây, liền bỏ đi đến một tảng đá lớn, khom lưng ngồi xuống trong góc, lấy gói thuốc ra, tránh mưa lấy ra một điếu thuốc, cúi đầu che chở, dùng cái bật lửa mồi thuốc, nhưng che thế nào thì thuốc cũng ướt nhẹp.

Mẹ kiếp, dụi

Đổng Học Bân ném tàn thuốc, vuốt vuốt mặt và tóc, phun nước mưa trong miệng ra , khom lưng như thế tựa vào trên tảng đá nhắm mắt lại.

Hắn hiện tại không nghĩ gì khác, chỉ hy vọng mưa sớm dừng một chút, nếu không cả đêm nay làm sao qua?

Đổng Học Bân cắn răng chịu đựng, đắm chìm trong mưa xối xả.

Bỗng nhiên, mới qua vài phút, rầm rầm rầm, Cayenne cách đó không xa truyền đến ba tiếng đập cửa xe, Đổng Học Bân không lên tiếng, không phản ứng, nhưng qua một hồi, lại vang lên ba tiếng rầm rầ m rầm, lúc này đây âm thanh lớn hơn nữa, hầu như vượt qua tiếng sét đánh, cơn tức trong thanh âm rất lớn.

Đổng Học Bân nhìn bên kia, bước nhanh đi tới, đột nhiên nhìn thấy chổ tựa ghế sau tựa hồ có quần áo ướt sũng, chỉ biết Cảnh Nguyệt Hoa đã cởi quần áo, tầm mắt tránh qua, không nhìn vào bên trong, quay lưng lại nói ” “Chuyện gì?”

Âm thanh lạnh lùng ở ghế sau vang lên, “Tiến vào! Ngủ!”

Đổng Học Bân nói: “Không cần, ngài ngủ của ngài, tôi đi ra bên ngoài!”

“. . . Tôi kêu tiến vào!” Cảnh Nguyệt Hoa quát lên: “Mưa to như vậy làm sao ở bên ngoài?”

Đổng Học Bân thở ra một hơi, đứng ở nơi đó suy nghĩ một chút, cũng không nói gì nữa, không tình nguyện nhấc chân lên xe, đem cửa xe đóng cửa.

“Cất kính chiếu hậu!” Cảnh Nguyệt Hoa phía sau nói.

Đổng Học Bân dừng một chút, vừa giơ tay lên, đem kính chiếu hậu gập lại, nhưng nhìn thoáng qua, Đổng Học Bân vẫn từ trong gương trong nháy mắt thấy rõ ràng Cảnh Nguyệt Hoa phía sau, đồ lót của cô ấy hình như cũng không có cởi, đồ lót màu đỏ khêu gợi mặc trên thân thể, nhưng chổ khác đã trống trơn, màu da trắng bóng đâm vào nhãn cầu của Đổng Học Bân, thiếu chút nữa khiến cho hắn tâm viên ý mã.

Mục lục
loading...