Menu

Quyền Tài-Chương 639


Quyền Tài


Chương 639: Ai Cũng Không Thể Cứu Được!

Buổi sáng.

Nam Khởi Thần Báo, một phòng làm việc.

Phó xã trưởng Bàng Đại Binh gọi một cú điện thoại, gọi Lưu Cương vào trong phòng.

Cửa vừa mở ra, Lưu Cương ước chừng ba mươi tuổi đi đi vào, đóng cửa lại cười nói: “Anh họ, tôi nghe nói buổi sáng đăng bài báo kia, người của bộ tuyên truyền khu gọi điện cảnh cáo toà soạn chúng ta?”

Bàng Đại Binh ừ một tiếng, không cho là đúng nói: “Không cần lo cho bọn họ, hiện tại văn phòng đường phố Quang Minh hình như lấy đơn vị kính lão mô phạm toàn quốc, lập tức đi dự hội nghị khen thưởng tại Bắc Kinh, lúc này có người không muốn phố Quang Minh gặp chuyện không may, đám người của bộ tuyên truyền cũng vậy, ngoại trừ cái này còn có thể cái gì? Cố kỵ cái này cố kỵ cái kia, lo lắng cái này lo lắng cái kia, còn muốn toà soạn làm gì? Tất cả toà soạn truyền thông đều đóng cửa cho rồi, bọn họ cũng không ngẫm lại, nếu như không làm ra một ít tin tức chấn động, suốt ngày đều là một đống tin tức tôi tốt anh cũng tốt, dân chúng ai mua báo làm gì? Sớm đóng cửa đi, bộ tuyên truyền bọn họ động mồm mép thật ra dễ dàng!”

Lưu Cương cười hắc hắc, Nam Khởi Thần Báo bọn họ là tờ báo “dám nói nhất” khu Nam Sơn thậm chí cả thành phố Phần Châu, đăng báo cũng là một ít tin tức sự kiện người khác nghĩ cũng không dám nghĩ, vì hấp dẫn nhu cầu, nên đưa tin thích hợp, “gia công” một chút cũng là hợp tình hợp lý, bởi vậy, lượng tiêu thụ của Nam Khởi Thần Báo tại khu Nam Sơn vẫn không tồi, trải qua nhiều năm nỗ lực như vậy, đã chiếm địa vị không nhỏ trong lòng dân chúng, theo Lưu Cương thấy, tin tức không hợp với sự thật thì làm sao? Dân chúng muốn xem là được, bọn họ là làm công tác tin tức, là người của toà soạn, đương nhiên muốn đứng ở phía toà soạn lo lắng vấn đề, cái gì thực sự cầu thị, yêu cầu tính khách quan, đây đều là nói nhảm, nếu như ngay cả một tờ báo cũng không ai mua, một người xem cũng không có, thực sự cầu thị còn có ý nghĩa sao?

Hiện tại Nam Khởi Thần Báo cũng là quả bóng nhỏ, khiến cho bộ tuyên truyền nghĩ không thích hợp, nhưng lại không có cái gì đặc biệt không thích hợp, bọn họ từ đó chu toàn một chút, cuối cùng cũng không giải quyết được gì, dù sao đã đưa tin ra còn có thể thu hồi về sao?

“Anh họ.” Lưu Cương hỏi, “Vậy anh thấy chuyện phía sau ” “,

Bàng Đại Binh cười nói: “Tiếp tục tra, tìm chút nhân chứng, đem chuyện sau khi Đổng Học Bân tiền nhiệm lật tung lên, tìm xem vấn đề của hắn.”

Lưu Cương nói:, “Vậy anh thấy nên ra tay từ chổ nào?”

Bàng Đại Binh ngón tay gõ mặt bàn, “Dân chúng thích nhất là cái gì? Có thể khiến cho dân chúng cùng xem là cái gì? Xã hội không công chính! Cán bộ quốc gia đánh người hành hung! Đây là một chổ tốt, nếu bài viết buổi sáng đã ra tay từ chổ này, vậy điều tra Đổng Học Bân, lần trước chuyện phá nhà không phải cũng nghi ngờ đánh người sao? Đúng lúc dùng tới.”

Lưu Cương vừa suy xét, “Nếu như tra tiếp, bộ tuyên truyền bên kia có thể hay không … “

Bàng Đại Binh khoát tay chặn lại”Ha ha, sẽ có người chào hỏi bọn họ, yên tâm tra đi.”

Lưu Cương vui vẻ”Lần này, Đổng Học Bân không chết cũng phải mất cả lớp da.”

“Dụng tâm tra, có thể thu thập bao nhiêu tài liệu thì thu thập bấy nhiêu.” Bàng Đại Binh dặn dò.

Lưu Cương gật đầu, nói: “Anh họ tôi làm việc anh còn lo lắng? Đừng nói Đổng Học Bân có chuyện, cho dù hắn không có vấn đề, tôi cũng có thể làm ra vấn đề.”

Bàng Đại Binh cười ừm một cái, “Lời này cũng chỉ có thể nói với nhau, bên ngoài … ”

“Tôi rõ ràng, anh yên tâm đi.”

Thủ đoạn truyền thông Lưu Cương đương nhiên là rõ ràng, kẻ dễ lừa gạt nhất cũng là dân chúng, mọi người là rất tín nhiệm truyền thông, bọn họ nói cái gì, dân chúng sẽ tin cái đó, có rất ít người sẽ đi suy nghĩ cái tin tức này có bao nhiêu sự thật, chỉ cần dân chúng tin thì cho dù cái bài viết kia không thật cũng không có ý nghĩa gì, ai sẽ đi tra? Cho dù có biện giải vì Đổng Học Bân, cho dù Đổng Học Bân có nói, nhưng dân chúng sẽ thấy thế nào? Mọi người thù đều có tâm lý thù phú rất mạnh, bọn họ cũng khẳng định nghĩ quan lại bao che cho nhau, nghĩ Đổng Học Bân đi thông quan hệ, trong lòng chỉ càng càng tín nhiệm bài viết kia, đối với Đổng Học Bân càng phẫn hận, mục đích của Lưu Cương bọn họ cũng đạt được, một chủ nhiệm văn phòng đường phố mất đi dân tâm, vậy còn có thể làm được cái gì?

Dân chúng cùng nói, không phải thật sự cũng thành thật sự!

Đây là năng lực của báo chí truyền thông!

Lưu Cương làm ký giả nhiều năm như vậy, đối với loại sự tình này có thể là nhìn riết cũng quen, gã biết có thể có lãnh đạo khu tìm Bàng Đại Binh, Lưu Cương cũng hiểu, mục đích lần này cũng là làm mất mặt Đổng Học Bân, đừng nói mày đánh người, cho dù mày có lý, cho dù mày không đánh người, bọn tao nói mày đánh, thì cũng là mày đánh, có mọc thêm trăm cái mồm mày cũng nói không rõ ràng, không có dân chúng tin mày.

Từ phòng làm việc anh họ đi ra, Lưu Cương suy nghĩ, bắt đầu kế hoạch.

Sau buổi trưa.

Văn phòng đường phố Quang Minh.

Căn tin ồn ào, mọi người vừa ăn vừa nghị luận đối với bài báo sáng sớm.

“Cái Nam Khởi Thần Báo này! Quá khốn nạn!”

“Đúng vậy, có vẻ thích đâm lén văn phòng đường phố Quang Minh chúng ta nhĩ!”

“Lần trước đăng báo nói Đổng chủ nhiệm đánh người chính là bọn họ sao? Đám người kia đều đao chém người! Chúng ta còn không thể đánh trả? Để cho bọn họ chém chết mới đúng? Mẹ nó! Lần này lại tới?”

“Đổng chủ nhiệm sẽ không vô duyên vô cớ đánh người, bên trong khẳng định có chuyện.”

“Cái này không cần anh nói, tất cả mọi người biết.”

loading...

“Ài, cũng không biết Đổng chủ nhiệm sẽ bị ảnh hưởng hay không.”

Trải qua nhiều lần xung đột như vậy, thủ đoạn đại sát bốn phương của Đổng chủ nhiệm trong phòng làm việc đã tạo lên uy tín không nhỏ, nếu như không có Đổng chủ nhiệm, bọn họ còn đang bị văn phòng đường phố Bình An của Sở Thanh Hoa đè, cũng lấy không được cái đơn vị mô phạm này, cho nên hiện tại lực ngưng tụ của văn phòng đường phố Quang Minh rất mạnh, vừa nghe Nam Khởi Thần Báo lại bôi đen phòng làm việc bọn họ, rất nhiều khoa viên cán sự đều có chút tức giận bất bình, đây là khinh người quá đáng!

Trong phòng làm việc bí thư.

Đổng Học Bân ăn xong bữa trưa, vừa buông đũa chuẩn bị đi rửa đồ, phòng bảo vệ cửa gọi điện thoại tới, “Chủ nhiệm, có ký giả muốn gặp ngài, ngài xem?”

“Ký giả? Toà soạn nào “

“Là Nam Khởi Thần Báo, hắn nói hắn là gọi Lưu Cương.”

“Lưu Cương?” Đổng Học Bân bị chọc nở nụ cười, “Được, để cho hắn lên, tới phòng làm việc của tôi!”

Được đấy, tôi không đi tìm anh, anh chạy đến tìm tới tôi? Rửa đồ xong, Đổng Học Bân ngồi xuống phía sau bàn làm việc, chờ đợi.

Hai phút trôi qua.

Lưu Cương mặc áo sơmi ngắn tay cười đi vào, liếc nhìn hắn một cái, đưa ra giấy ký giả, “Là Đổng Học Bân Đổng chủ nhiệm sao? Tự giới thiệu một chút, tôi là ký giả Lưu Cương của Nam Khởi Thần Báo, chúng ta lần trước có nói chuyện điện thoại, không biết Đổng chủ nhiệm còn có nhớ tôi hay không?”

Đổng Học Bân nhìn nhìn gã, “Lưu đại ký giả, có gì sao?”

Đổng Học Bân không cho gã ngồi, nhưng Lưu Cương không khách khí, tùy tiện đi ngồi xuống ghế trước bàn, “Không biết Đổng chủ nhiệm có xem bài viết của tờ báo chúng tôi hay không, là về chuyện cậu ở tại huyện Duyên Đài đánh người, chúng tôi chuẩn bị khai triển theo dõi đưa tin.”

Đổng Học Bân hí mắt, “Hành hung? Xác định như vậy?”

“Đúng vậy.” Lưu Cương cười cười, “Cậu xông vào trường học vô duyên vô cớ đánh ba học sinh và một thầy giáo, không phải hành hung? Tôi nghĩ không ra cái từ khác, Đổng chủ nhiệm, tôi muốn phỏng vấn một chút, lúc đó cậu suy nghĩ gì mà lại đánh người? Cậu không biết đây là trái pháp luật sao? Người nhà học sinh đã kiện cậu, đứa nhỏ đều bị đánh gãy xương, thương thế rất nặng, lúc tôi phỏng vấn bọn họ thì người nhà bọn họ rất phẫn nộ, còn có vài chuyện trước đây, nghe nói cậu ở tại khu Nam Sơn cũng đánh qua không ít người? Có chuyện này sao?”

Đổng Học Bân cười lạnh nói: “Gãy xương à? Ai gãy xương? Anh nói cho tôi nghe một chút!”

Lưu Cương thong dong nói: “Tên tuổi cụ thể chúng tôi không thể tiết lộ với cậu, bất quá bị đánh ra sao, trong lòng cậu hẳn là rõ ràng.”

“Ồ, tôi thật không rõ ràng lắm.” Đổng Học Bân nói: “Anh nói cho tôi biết? Giám định thương thế là từ đâu ra tới?”

Lưu Cương cười nói: “Cái này không thể trả lời, dù sao cũng đã điều tra xong.”

Đổng Học Bân ra tay đương nhiên là có đúng mực, mấy người học sinh hắn chưa từng ra tay quá nặng, bị thương ngoài da đều không đủ, tát một cái đá một cú, có thể gãy xương? Mấy đứa nhóc kia lại đi to nhỏ với người nhà, có gãy xương sao? Có nặng như vậy sao?

“Lưu ký giả, anh đúng là miệng vàng lời ngọc, chứng cứ gì cũng không có, anh nói trọng thương thì trọng thương? Anh nói điều tra rõ thì đã điều tra xong? Anh con mẹ nó một câu nói còn hơn bệnh viện chứng minh?” Đổng Học Bân nhìn con mắt của gã nói: “Các người nếu như không biết tình huống ngay lúc đó, vậy tự mình xuống phía dưới tra, muốn báo cảnh sát thì báo cảnh sát, để cho cảnh sát tới tìm tôi, anh là cái gì chứ! Anh nói gãy xương là gãy xương? Còn ở đây hù dọa tôi?”

Lưu Cương mỉm cười lấy ra một cây bút, ghi lại những lời của Đổng Học Bân “Đổng chủ nhiệm, bình thường cậu cũng là cái thái độ làm việc này sao? Hèn chi, chúng tôi cũng muốn tìm cơ quan tư pháp cho người bị hại một công đạo, bất quá người bị hại kiện các người lại bao che cho nhau, cho nên chúng tôi cũng chỉ có thể dùng phương pháp của chúng tôi, chuyện này nếu như không người quản, vậy đăng báo, khiến cho mọi người cho công đạo.”

Lưu Cương nói như đúng rồi.

Báo chí là cái gì? Theo dân chúng thấy, tin tức cũng là công đạo, cũng là chính xác, giống vậy tin tức sáng sớm đã phát đi, dân chúng ai sẽ suy nghĩ vấn đề bên trong? Cũng không phải Nam Khởi Thần Báo bọn họ viết như thế nào, mà là dân chúng thấy như thế nào!

Còn muốn đưa tin tiếp?

Còn muốn chơi tôi? ?

Khiêu khích à? Thấy tôi kích động ra tay đánh người, cho nên đến đây kích thích tôi, xúi giục tôi ra tay đánh anh? Sau đó các người có đạn dược tiếp tục oanh tạc tôi trên báo? Muốn chỉnh chết tôi?

Nghĩ thật là đẹp!

Đánh người? Lúc này còn đang trong cơ qaun, Đổng Học Bân cho dù kích động cũng không có khả năng bị Lưu Cương kích thích “Lưu Cương à, anh luôn mồm nói công đạo công đạo, cái gọi là công đạo của tòa soạn các người thật ra cho tôi được mở mang kiến thức, anh cho rằng toà soạn là địa phương nào? Là công cụ để các người lạm dụng chức quyền kích động quần chúng? Chơi văn chơi chữ lừa dối dân chúng? Các người muốn tròn là tròn muốn méo là méo? Được đấy.” Đổng Học Bân nở nụ cười, “Rất tốt.”

Nếu như là người hiểu Đổng Học Bân, khẳng định đều sẽ biết Đổng Học Bân đang phát hỏa, hiện tại cho dù là Thiên Vương lão tử xuống tới, cũng cứu không được Lưu Cương!

Mục lục
loading...