Menu

Quyền Tài-Chương 625


Quyền Tài


Chương 625: Ôn Thần Lại Trở Về Gây Chuyện!

Trong phòng y tế.

Đổng Học Bân và Hoàng Thế Trung tính tình ai ai cũng lớn, bầu không khí đằng đằng sát khí nhất thời lan tràn ra.

“Chủ nhiệm văn phòng đường phố?” Hoàng Thế Trung quát : “Loại như cậu là cán bộ quốc gia? Hả? Con gái của tôi chọc giận cậu? Cậu liền đến đánh người? Ai cho cậu quyền lợi? Ai cho?”

Đổng Học Bân nói: “Ông con mẹ nó còn có mặt mũi nói? Con gái ông đánh đứa nhỏ nhà tôi! Tôi muốn nghe xem là ai cho ông quyền lợi!”

Hoàng Thế Trung nhìn hắn nói: “Đình Đình đánh người? Nói láo!”

“Vậy ông nói cho tôi biết đây là cái gì?” Đổng Học Bân chỉ vào mặt của tiểu Thiến Thiến “Là cái gì?”

Hoàng Thế Trung cười lạnh nói:, “Tôi làm sao biết đứa nhỏ của cậu té ở chỗ nào! Đừng đem chuyện này đẩy qua con gái tôi!”

“Té? Ông con mẹ nó mù mắt rồi có phải không? Vết thương này mà có thể là té sao?”

“Tôi nói cho Đổng Học Bân cậu biết! Con gái của tôi sẽ không đánh người! Cho dù có đánh! Con bé khẳng định cũng là có lý do!”

Đổng Học Bân giận cười một tiếng, “Được, không thừa nhận phải không? Còn có lý do? Được lắm! Tôi con mẹ nó để ông nhìn xem con gái của ông là cái thứ gì!”

Hiệu trưởng Nhất Trung nhanh chóng hoà giải, “Lãnh đạo, cái chuyện này. . .”

“Tôi cho ông nói?” Đổng Học Bân một chút mặt mũi cũng không cho.

Hiệu trưởng trong lòng khổ sở, biết hiện tại Đổng Học Bân và Hoàng Thế Trung đều nổi nóng, đứa nhỏ bị đánh, hai người gần như mất bình tĩnh, căn bản nghe không vào.

Đổng Học Bân nghiêm mặt mở máy vi tính trong phòng y tế.

Khởi động máy, khởi động mạng, không bao lâu, Đổng Học Bân tìm được trang web đăng đoạn clip kia, mở ra “Rốt cục là sao! Qua đây tự mình xem!”

Hoàng Thế Trung căn bản không tin con gái mình sẽ vô duyên vô cớ ra tay đánh người, bước đi đi tới liếc mắt nhìn thẳng màn hình máy tính, hiệu trưởng Nhất Trung và đám cảnh sát Tiễn Đông cũng đều đi tới phía sau, nếu như thật sự có ghi lại, đây là vật chứng, hơn nữa bọn họ cũng muốn biết ôn thần sao lại phát hoả lớn như vậy. Rất nhanh, trước mặt mọi người hiện lên quảng cảo, thời gian quảng cáo qua đi, đoạn clip bắt đầu chạy.

” Chỉ mới đầu tháng ba thôi mà?”

“Ha ha, chỉ biết khóc.”

“Bắt nó quỳ xuống đi, bò một vòng quanh chúng ta.”

“Nói với mày đấy! Không nghe thấy à? Quỳ xuống!”

“Quỳ xuống quỳ xuống!”

“Không nghe thấy Đình Đình nói sao? Nhanh lên!”

Một phút đồng hồ. . .

Hai phút. . .

Ba phút. . .

Một đoạn clip kẻ khác nhìn thấy mà giật mình chạy xong toàn bộ, trong phòng y tế lặng ngắt như tờ, một lát sau, tiếng khóc gián đoạn của tiểu Thiến Thiến vang lên.

Đổng Học Bân đau lòng muốn chết, ôm cô bé sờ sờ đầu “Đừng khóc, không khóc.”

Đoạn clip khiến cho Ngu Thiến Thiến nhớ tới chuyện buổi sáng, nước mắt ủy khuất lần thứ hai chảy xuống.

Sắc mặt của hiệu trưởng sớm thay đổi, không ngờ trong trường học lại xảy ra sự kiện bạo lực nghiêm trọng như thế, đoạn clip đã được gửi lên trên mạng internet, chuyện này muốn giấu cũng không giấu diếm được!

loading...

Tiễn Đông và mấy người cảnh sát cũng liếc nhau, rốt cục rõ ràng vì sao Đổng Học Bân nổi giận như vậy, Hoàng Đình Đình và mấy người bạn học quay lại cảnh Ngu Thiến Thiến bị đánh, còn bắt cô bé quỳ xuống, cảnh sát cũng nổi cơn tức, bởi vì ở hành lang đụng phải một chút? Liền vả vào miệng của con gái nhà người ta? Đá vào bụng? Đem trái banh bóng rổ ném vào mặt? Còn bắt người ta quỳ xuống? Quả thật quá mức, không thể khi dễ người như thế. Bọn họ cũng có người thân, bọn họ cũng có đứa nhỏ, nếu như đứa nhỏ của mình ở trường học bị người ta vũ nhục khi dễ như thế, ai cũng đều không nhịn được, không trách ôn thần lại đánh người!

Sắc mặt biến hóa lớn nhất cũng là Hoàng Thế Trung, sau khi xem hết đoạn clip, biết người kia quả thật là con gái mình muốn lừa gạt cũng không lừa gạt được.

Đổng Học Bân được lý không buông tha người, sau khi tắt đoạn clip đi thì bỗng nhiên vỗ bàn “Hoàng Thế Trung! Hiện tại ông nói cho tôi biết! Ông đem cái lời vừa rồi nói lại một lần cho tôi!”

Hoàng Thế Trung lạnh lùng nhìn về phía hắn.

“Mẹ kiếp!” Đổng Học Bân mắng: “Đừng có lấy cái mác cán bộ quốc gia các loại ra mà hù tôi! Tôi hiện tại cũng là một người bình thường có đứa nhỏ bị khi dễ! Ông nói con gái ông sẽ không đánh người? Ông con mẹ nó tự mình mở to mắt nhìn cho rõ đi! Tôi có đổ oan cho nó không? Ông con mẹ nó sinh ra cái chó má gì thế? Hả?”

Hoàng Thế Trung cũng không hề giảm cơn tức xuống “Cho dù Đình Đình trước đó có một chút sai, vậy cậu có thể đánh người sao? Cậu đây là không có pháp luật!”

Đổng Học Bân nói: “Con gái ông đánh đứa nhỏ của tôi là một chút sai tôi đánh đứa nhỏ ông là không có pháp luật? Cút con mẹ ông đi! Trái đất này xoay xung quanh nhà của ông hả? Đường lớn đường nhỏ cũng là thiết kế cho nhà của ông sao? Đánh nó? Tôi không tát chết mẹ nó đã là không sai rồi!”

Hoàng Thế Trung cả giận nói:, “Đổng Học Bân, cậu quá cuồng vọng sao?”

“Là nhà các người quá cuồng vọng!” Đổng Học Bân lạnh lùng nhìn “Làm cục trưởng cục giáo dục, ông con mẹ nó không biết mình họ gì à? Vừa tới liền không phân tốt xấu giải vây cho con gái ông? Cũng chỉ có loại người như ông! Đứa nhỏ mới bị ông dạy dỗ thành như vậy! Tôi nói cho Hoàng Thế Trung ông biết! Thiến Thiến bị con gái ông dẫn người khi dễ! Ông con mẹ nó chiếm hơn phân nửa trách nhiệm! Đừng ở chổ này ồn ào với tôi! Chuyện này không để yên!”

Hoàng Thế Trung cũng nói: “Không sai! Chuyện này không để yên!”

Chuyện tình phát triển đến bây giờ, tựa hồ đã cầm cự được.

Theo mấy người cảnh sát xem ra, dứt bỏ thiên hướng về tâm tình, Hoàng Đình Đình bọn họ dối gạt người trước, không chỉ đánh Ngu Thiến Thiến! Còn kiêu ngạo đem đoạn clip kia gửi lên trên mạng, cái này đã nghiêm trọng rồi, đối với danh dự và nhân thân của Ngu Thiến Thiến đều có xâm hại cực lớn, nhưng Đổng Học Bân bên này cũng có sai, mặc kệ thế nào cũng có thể đi trình tự bình thường giải quyết, nhào vào liền đem Hoàng Đình Đình bọn họ đánh, cái này hiển nhiên không hợp quy củ. Nếu mà xét ra thì, Đổng Học Bân và Hoàng Thế Trung hai bên đều có đạo lý, hai bên lại đều có chuyện.

Chuyện bên này cứng đờ, bên ngoài có tin tức bay đầy trời!

Trong đại viện cục công an Huyện Duyên Đài, vài người thấp giọng nghị luận.

“Nghe nói có người xông vào Nhất Trung huyện đánh người? Thầy giáo và học sinh đều bị đánh?”

“Ai có gan lớn như vậy? Không muốn sống nữa à?”

“Suỵt, nói nhỏ chút, đều nói nhỏ chút.”

“Làm sao vậy?”

“Các người còn không biết? Đánh người chính là Đổng cục trưởng!”

“A? Đổng cục trưởng nào?”

“Loại phong cách hành sự này, anh nói là Đổng cục trưởng nào?”

“Má nó!”

Trong khoảng thời gian ngắn, cục ủy của huyện Duyên Đài đã có không ít người đều nghe được tin tức làm cho mọi người trợn tròn mắt ra, ôn thần đã trở về! Đi Nhất Trung huyện đánh người! Bên trong có một là đứa nhỏ của cục trưởng cục giáo dục! Cảnh sát đi! Lãnh đạo trường học đi! Đang ở bên trong giằng co không dứt!

Nghe nói như vậy, người của cục công an và cục giáo dục hai tròng mắt đồng thời biến thành màu đen!

Mời thần về dễ đưa thần đi khó, mất hơn nửa ngày mới đem Đổng Học Bân đi tới khu vực thành thị, ai ngờ mới con mẹ nó qua hơn nửa tháng, ôn thần lại trở về gây chuyện!

Âm hồn không tiêu tan!

Sao đi tới đâu cũng phải gây ra chuyện hết vậy? Cậu cho chúng tôi thanh tịnh không được sao?

Mục lục
loading...