Menu

Quyền Tài-Chương 504


Quyền Tài


Chương 504: Đồng Chí Đổng Học Bân Ngủ Yên Đi!

Giữa trưa.

Trung tâm hoả táng, trong phòng truy điệu.

Trên ảnh chụp trắng đen của Đổng Học Bân, có dòng chữ vắt ngang qua “Đau đớn thương tiếc đồng chí Đổng Học Bân”, trong quan tài xung quanh đầy hoa cũng không có di thể, chỉ là vài món di vật sinh tiền. MC Tô Giai đôi mắt đỏ hồng ở trên đài đọc điếu văn, phía dưới là bạn tốt cùng đồng sự của Đổng Học Bân sinh tiền, một bên khác là Loan Hiểu Bình cùng đám người cậu dì của Đổng Học Bân, Tạ Tuệ Lan cũng nắm tay Loan Hiểu Bình đứng ở hàng ngũ thân thuộc.

Phía dưới ước chừng gần trăm người.

Hội trường không khí thực áp lực, tiếng khóc từng trận.

La Hải Đình cùng Lâm Bình Bình mấy cán bộ phòng Chiêu thương bả vai rung rung, Lưu Đại Hải cùng Phùng Phó đội trưởng mấy người cũng ánh mắt thực hồng.

Ai cũng chưa nghĩ đến Tiểu Đổng Cục trưởng lại cứ như vậy mà chết, ngay cả di thể cũng không thể tìm được.

Đổng Cục trưởng mới hơn hai mươi bốn tuổi, lại hào hoa phong nhã, ai ngờ người cứ như vậy mà đã không còn.

Bất quá sự tình đã qua hơn mười ngày, mọi người cũng đã tiếp nhận chuyện này là thật, khi nghe được máy bay gặp nạn mất đi liên lạc không ít người liền rõ ràng Đổng Học Bân khẳng định hung nhiều cát ít, sau lại biết tin máy bay va phải đá ngầm nổ mạnh, cũng rõ ràng cái loại tình huống này thế nào cũng sống không nổi nữa. Nhưng mà Loan Hiểu Bình vẫn không thể thừa nhận, mấy ngày này nàng đã không biết khóc bao nhiêu lần, nàng hiện tại mới hiểu được Tiểu Bân lúc trước điện thoại là ý tứ gì, hiện tại mới hiểu được vì cái gì con mình lại nói mình tự chiếu cố cho tốt.

Ngay từ đầu, Loan Hiểu Bình không tin con đã chết, Tuệ Lan cùng Vân Huyên cũng luôn luôn ở bên người an ủi nàng, nói Tiểu Bân khẳng định sẽ trở về.

Nhưng một ngày trôi qua…

Hai ngày trôi qua…

Mười ngày trôi qua…

Máy bay va phải đá ngầm, nổ mạnh, máy bay nổ người chết, toàn bộ gặp nạn, một đám tin dữ nối gót tới, Loan Hiểu Bình rốt cuộc bị áp cho suy sụp, người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, loại thống khổ này không phải người bình thường có khả năng thừa nhận.

Con đã chết.

Chết thật rồi.

Che miệng, Loan Hiểu Bình nước mắt tí tách rơi xuống.

Tạ Tuệ Lan đỡ nàng, “Bá mẫu, nén bi thương”.

Loan Hiểu Bình khóc rống nói: “Tiểu Bân, Tiểu Bân của tôi…”

“Biểu ca, hu hu…” Đường Cẩn cùng dì Hai cũng bên cạnh lau nước mắt.

Nghe tiếng, đứng ở Ngu Thiến Thiến trung gian nhịn không được, bụm mặt khóc lên tiếng, “Thúc thúc! Hu hu hu! Thúc thúc!”

Ngu Mỹ Hà nức nở ôm nữ nhi, khuôn mặt đã bị nước mắt lấp đầy, nửa tháng này Ngu Mỹ Hà cũng chảy không biết bao nhiêu nước mắt, cả người rõ ràng gầy đi một vòng.

Tiếng khóc bên này dần dần chuyển rộng, nhất thời cuốn hút rất nhiều người, Tạ Tĩnh cùng Tạ Hạo buổi sáng từ Bắc Kinh chạy tới cũng rơi nước mắt, La Hải Đình cùng Quách Phàn Vỹ các cán bộ phòng Chiêu thương, vài đại biểu nhà đầu tư, Tào Húc Bằng, Chính pháp ủy Hoàng Lập, Phó Huyện trưởng Canh Ngọc Siêu, thư ký Huyện trưởng Hồ Tư Liên, một ít cán bộ khác đều thở dài mắt đỏ lên, liền ngay cả Tô Giai đang đọc điếu văn tiếng nói cũng nghẹn ngào, cầm microphone như thế nào cũng nói không được nữa, hít hít cái mũi, ở khóe mắt nước mắt chảy ra.

Không khí càng ngày càng nặng.

Tạ Tuệ Lan lại không có khóc, mặt không chút thay đổi đứng ở nơi đó vẫn không nhúc nhích.

Nhưng cách đó không xa Hồ Tư Liên nhìn nàng, lại càng lo lắng trạng thái của Tạ Huyện trưởng, ai cũng đều biết Đổng Học Bân là đối tượng của Tuệ Lan Huyện trưởng, Đổng Cục trưởng qua đời đối với Tạ Huyện trưởng đả kích hiển nhiên là rất lớn, nhưng Tạ Huyện trưởng trước mặt người khác lại một giọt nước mắt đều không có chảy ra, cái này ngược lại làm cho người ta lo lắng, mấy ngày nay công tác bên văn phòng huyện ủy đã muốn xảy ra nhiều sai sót, ai cũng đều rõ ràng là sự tình Đổng Học Bân ảnh hưởng nghiêm trọng đến trạng thái công tác của Tạ Huyện trưởng, thậm chí buổi tối mỗi ngày khi tan tầm, Hồ Tư Liên đều có thể nhìn thấy Tuệ Lan Huyện trưởng đi vào nhà của Đổng Học Bân bên ký túc xá, thẳng đến buổi sáng ngày hôm sau mới từ nhà Đổng Cục trưởng đi ra, đã nhiều ngày cũng chưa từng ăn một bữa nào cho ra hồn.

Đổng Học Bân cách thế, rất nhiều người đều thực thương tâm.

Nhưng là có người thực vui sướng khi người gặp họa.

Ví dụ như Trưởng phòng Tài chính Đinh Lực, giờ phút này đứng ở trong phòng truy điệu trên mặt hắn tuy rằng vẻ mặt kịch liệt đau đớn, trong lòng lại cười đến không ngừng được, Đổng Học Bân sinh tiền thật sự đem hắn ép buộc quá độc ác, vũ hội lần đó, Đổng Học Bân trước mặt mọi người quét sạch mặt mũi hắn, sau lại còn đạo náo cục Tài chính, tai họa cục bọn họ mất điện vô số lần, còn thiếu chút gây ra hoả hoạn, Đinh Lực đối với Đổng Học Bân đương nhiên không có chút hảo cảm nào.

Trưởng phòng Giáo dục Vu Trịnh Trí cũng giống như thế.

loading...

Ôn thần rốt cuộc đã vĩnh biệt cõi đời.

Ở huyện Duyên Đài gây họa lâu như vậy, cuối cùng cũng đã xảy ra chuyện, đại khoái nhân tâm.

Bất quá trong lòng mặc dù vui sướng khi người gặp họa, Đinh Lực cùng Vu Trịnh Trí trên vẻ mặt lại đều không có biểu hiện ra ngoài, Tuệ Lan Huyện trưởng ở đằng kia nhìn, bọn họ cũng không muốn trở thành bia lãnh đạn.

Chính ứng câu nói kia, hiện trường truy điệu là có người vui mừng có người khóc.

Loan Hiểu Bình tiếng khóc càng lúc càng lớn, đã muốn đình không được, “Tiểu Bân mới hai mươi bốn tuổi… Hai mươi bốn tuổi… con đi rồi… con bảo mẹ sống như thế nào đây… hu hu hu… Tiểu Bân…”

Tạ Tuệ Lan nhẹ nhàng nắm lấy tay Loan Hiểu Bình, “Bá mẫu, Tiểu Bân mất, về sau con chính là con dâu của mẹ, mẹ cứ xem con như là con gái là được”.

Loan Hiểu Bình dùng sức lắc đầu, nức nở nói: “Con còn trẻ, không thể để cho con… Tiểu Bân nếu trên trời có linh, cũng khẳng định hy vọng… hy vọng con tìm được người tốt…” Loan Hiểu Bình thực thích Tạ Tuệ Lan, vô cùng thích, nhưng Tiểu Bân qua đời, nàng không có khả năng chậm trễ Tuệ Lan người ta nữa.

“Bá mẫu…”

“Đừng nói nữa, Tiểu Bân nếu có thể nghe thấy, cũng không để cho con…”

“Tiểu Bân không nói cùng mẹ sao?” Tạ Tuệ Lan cười cười, “Thật ra trước khi anh ấy ngồi máy bay, chúng con ở nhà của con đã làm hôn lễ, đã muốn kết hôn, chỉ có chưa đi đăng ký mà thôi, Tiểu Tĩnh, có phải hay không?”

Tạ Tĩnh hồng cái mũi nhếch miệng.

Tạ Tuệ Lan nhìn nàng, “Tiểu Tĩnh!”

Tạ Tĩnh cắn răng gật gật đầu, “Đúng, đã hôn lễ”.

Tạ Hạo khóc tí tách, “Đúng vậy, em cũng tham gia!”

“Vẫn chưa nói cho mẹ, con xin cáo tội trước” Tạ Tuệ Lan nắm tay Loan Hiểu Bình nói: “Cái tiếng này cũng kêu chậm… Mẹ!”

Loan Hiểu Bình biết nàng đang nói dối, hai mắt đẫm lệ lại không nói gì được.

Tuệ Lan nhẹ giọng lại gọi một tiếng, “Mẹ nếu không tiếp thu con dâu này, con vẫn kêu một tiếng mẹ”.

Loan Hiểu Bình không nói nên lời.

“Mẹ”.

“…”

“Mẹ”.

Loan Hiểu Bình rơi lệ đầy mặt nói: “Ài! Đứa nhỏ ngoan! Mẹ đáp ứng! Đáp ứng rồi!”

Tạ Tuệ Lan rốt cuộc lộ ra nụ cười, lau nước mắt cho Loan Hiểu Bình.

Một màn này cảm động rất nhiều người, ai cũng không nghĩ tới Tạ Huyện trưởng sẽ làm tới tình trạng này.

Lúc này, Tô Giai nắm microphone dụi dụi khóe mắt, lớn tiếng nói: “Hướng di ảnh mặc niệm ba phút, một đường đi tốt, đồng chí Đổng Học Bân cứ ngủ yên đi, tinh thần của anh vĩnh viễn lưu truyền!”

Mọi người đều nhắm mắt cúi đầu, xoay người đối với tấm ảnh đen trắng của Đổng Học Bân mặc niệm.

Ngay lúc này, bóng dáng của Đổng Học Bân đã xuất hiện ở cửa phòng truy điệu, lời nói đó hắn đều nghe thấy được, cảm động nước mắt thiếu chút nữa rơi xuống.

Mục lục
loading...