Menu

Quyền Tài-Chương 451


Quyền Tài


Chương 451: Mua Song Sắc Cầu!

Chín giờ hai mươi tối.

Cù gia, phòng ngủ.

Trong ổ chăn một mảng nhiệt khí, Đổng Học Bân ở sau lưng Cù Vân Huyên đè lên thân hình trắng bóng của nàng mệt không chịu nổi, bất quá cho dù mệt tay của Đổng Học Bân cũng không nhàn rỗi, ở trên bờ mông đầy đặn của Huyên di vuốt ve không thôi, làn da thật tốt, vừa trắng vừa mịn, so với Huyên di thì da của Đổng Học Bân quá là thô ráp.

Cù Vân Huyên cũng đổ mồ hôi, thở hồng hộc nói: “Xuống đi, đừng đè nặng đứa nhỏ”.

“Anh cong người mà, có đè đâu”.

“Vậy anh cũng xuống đi, lấy mấy từ giấy thấm cho em”.

Đổng Học Bân ừm một cái, liền mở chăn đưa tay lấy xấp giấy thấm ở trên đầu giường, cúi đầu lại chui vào ổ chăn, “Để anh lau cho em”.

Vân Huyên gắt gao khép hai chân, đẩy hắn ra, “Để em tự lau”.

“Hiện tại trên người em còn chỗ nào anh chưa chạm qua, đỏ mặt cái gì, mau, tách ra”.

Đánh cánh tay hắn một phen, Cù Vân Huyên đành phải để hắn làm loạn, miệng thầm oán nói: “Cái lọ bôi trơn kia lát nữa anh ném nó đi, chỉ lần này thôi, tuyệt đối không có lần sau”.

Đổng Học Bân cười cười, “Em mỗi lần đều nói như vậy, kết quả đều là không…”

Cù Vân Huyên mặt nóng lên trừng mắt nhìn hắn, “Cứ gây họa cho em, ngày nào đó anh bức em nổi giận, em mang theo đứa nhỏ xuất ngoại, cho anh đời này cũng tìm không thấy”.

“Ai ui” Đổng Học Bân hoảng sợ, “Em đừng như vậy, đừng như vậy”.

Thấy hắn sắc mặt đại biến, Cù Vân Huyên nhịn không được cười một tiếng, ngón tay chỉ lên trán hắn, “Anh cũng biết gấp sao? Hừ” Nói xong, cúi đầu cưng chiều ở trên môi hắn hôn một cái, “Em kiếp trước chính là thiếu nợ anh, cho nên đời này cứ bị anh ép buộc gây họa, trong lòng lại không tức giận” lại đưa tay lau mồ hôi rên trán hắn, “Uống nước không? En đi lấy cho anh?”

“Không khát, đến đây, lại để cho anh em em một lát”.

“Ba hoa, tuổi không lớn, còn muốn làm anh của dì, tiểu biến thái”.

“Hắc, vừa rồi là ai cứ anh ơi anh hỡi hô lên vậy?” Đổng Học Bân tức giận vỗ cái mông của nàng một phen, một mảng da thịt trên tay nhất thời nhún nhảy lên.

Đùa giỡn một lát, hai người mới khoác áo ngủ từ trong ổ chăn đi ra.

Cù Vân Huyên bàn tay ôm ra sau, miệng hít hít khí, giống như có chút đau đớn, đi lại cũng không tự nhiên, “…Xem anh làm chuyện tốt đi”.

Đổng Học Bân vội vàng đi tới đỡ nàng, “Nếu phía trước có thể thì anh đi phía sau làm gì? Đều là em không cho”.

Nhìn hắn được tiện nghi còn khoe mẽ, Cù Vân Huyên liền vung tay lên làm bộ muốn đánh, nhưng đột nhiên nhớ tới cái gì, nàng nhìn đồng hồ, “Ồ, đã chín giờ rưỡi, đợi lát nữa tính sổ với anh sau, trước xem TV đi, hôm nay song sắc cầu mở thưởng, em ngày hôm qua mua vài trăm đó”.

Đổng Học Bân ồ một tiếng, “Nghĩ như thế nào mà mua nó?”

“Anh vẫn nói muốn làm phú ông tiền tỉ mà, công ty hiện tại là tài sản năm chục triệu, cách hàng tỉ còn quá xa, em cái này không phải muốn nhanh chóng một chút sao, ha ha”.

“Phú ông tiền tỉ? Anh có nói sao?”

“Anh đã nói không ít lần”.

“Chỉ là cái mục tiêu, cũng đâu cần phải gấp như vậy”.

Ra ghế sô pha phòng ngoài ngồi xuống, Cù Vân Huyên cầm điều khiển từ xa mở TV, “Hơn nữa lần trước anh về Bắc Kinh, không phải đã trúng qua vài lần sổ xố sao? Trúng nhiều như vậy, em cảm thấy nhà chúng ta năm nay thời vận hẳn là không tệ, lúc này mới nghĩ chơi một chút song sắc cầu thử xem vận khí, công ty bán đấu giá bên kia đã muốn giao cho người ở dưới làm việc, cùng đợi trong nhà cũng không có chuyện gì, cũng phải giải trí một chút”.

Đổ mồ hôi, tôi căn bản không phải là dựa vào vận khí mà trúng.

Đổng Học Bân nhìn trên TV đã muốn bắt đầu mở thưởng trực tiếp nói: “Cái này tỷ lệ quá thấp”.

“Ai cũng nói không tốt, không chuẩn vẫn chơi sao?” Buông điều khiển, Cù Vân Huyên tùy tay lấy chén trà đưa cho Đổng Học Bân, lại duỗi tay cầm lấy quả cam lột cho hắn, rất hiền hậu, “Há miệng, ăn một miếng… Ha ha, nếu có thể trúng mấy chục triệu, chúng ta cũng nhanh có gia sản tiền tỉ, chờ đứa nhỏ chúng ta trưởng thành thfi cũng không cần phải cố sức giống như hai chúng ta vậy” Một khi có đứa nhỏ, ý tưởng cũng bất tri bất giác thay đổi.

“Chỉ mong có thể trúng” Há miệng cắn múi cam, Đổng Học Bân chỉ chỉ lên TV, “Ô, bắt đầu rồi”.

Cù Vân Huyên cũng chú ý nhìn qua, xuất ra một xấp xổ số thật dày, lại lấy ra một cây bút bi cho hắn, “Anh ghi lại số, em xem xổ số”.

“Được rồi” Đổng Học Bân cũng có chút chờ mong.

Tiền, thứ này đương nhiên là càng nhiều càng tốt, ai cũng sẽ không ngại nhiều tiền.

Trước kia Đổng Học Bân thấy mình có tiền, công ty mấy chục triệu, tiền này hắn cả đời nhắm chừng cũng xài không hết, nhưng từ lúc nhận chức Trưởng phòng Chiêu thương, kiến thức nhiều nhà đầu tư như vậy, người ta động cái đầu tư chục triệu ngay cả ánh mắt cũng không chớp một chút, tổng tài sản cũng không biết có bao nhiêu, Đổng Học Bân mới biết được chính mình vẫn là còn nghèo, cùng người ta không có cách nào so sánh. Năm chục triệu, ở loại thành thị như Bắc Kinh căn bản tính không là cái gì. Nói khoa trương một chút, muốn mua một căn biệt thự ở Điếu Ngư Đài bên kia, năm chục triệu cũng chưa chắc đã mua được, càng đừng nói có một số biệt thự để giá cả trăm triệu, Đổng Học Bân ngay cả mua đều mua không nổi.

Nghĩ đến đây, Đổng Học Bân tinh thần cũng đề cao lên, trúng đi trúng đi, Huyên di vận may hẳn là không tệ.

Bắt đầu quay số.

Cù Vân Huyên nhìn chằm chằm lên màn hình TV.

Vừa thấy, Đổng Học Bân cười nói: “Anh có cảm giác, hôm nay chúng ta khẳng định có thể trúng giải nhất”.

“Ha ha, em mỗi lần đều có cảm giác này, kết quả mỗi lần cũng đều không trúng, ôi chao, mở…” Cù Vân Huyên nhìn chăm chú, số thứ nhất là 04.

Đổng Học Bân xoát xoát ghi nhớ, “Chúng ta có không?”

loading...

“Em tìm xem” Cù Vân Huyên xoát xoát vừa lật, “Số này không tốt, em cũng không có chọn mua, nhưng thật ra trong những tờ được chọn, có năm tờ mang 04”.

“Được đó, cái thứ hai cũng mở, 05”.

Ở trong mấy tờ kia tìm tìm, Huyên di cười khổ, “Có 04, 05 chỉ có một tấm”.

Kết quả số thứ ba vừa ra, Cù Vân Huyên liền trực tiếp đem xổ số quẳng lên trên bàn, giận dữ nói: “01, cái này tính toàn quân bị diệt, giải nhất đừng nghĩ tới”.

Đối với bọn họ mà nói, giải nhì ba các giải thưởng cơ bản không có ý nghĩa.

Đổng Học Bân vừa nghe cũng buồn bực, kỳ vọng càng lớn thất vọng càng lớn.

Bất quá ngẫm lại cũng đúng, Đổng Học Bân nhận thức lại, những người mà hắn quen biết hầu như tất cả mọi người đều mua qua xổ số, nhưng cũng chưa có nghe nói qua ai trúng, nếu chỉ dựa vào vận khí như vậy, muốn trúng giải nhất cơ bản là không có khả năng, mà nếu quả thích hợp thao tác một chút mà nói… Đổng Học Bân tròng mắt bỗng nhiên vừa động, một cái ý niệm thật lâu trước đó đã sinh ra trong đầu lại nổi lên, hiện tại cách lần trúng số trước cũng đã không ít ngày, nếu lại trúng thưởng mà nói cũng khó tránh khỏi sẽ đưa tới chút điều tra, nhưng nhắm chừng cũng sẽ không có đại sự gì.

Đổng Học Bân lập tức nói: “Huyên di, song sắc cầu mấy giờ hết hạn mua?”

Cù Vân Huyên nhìn hắn, “Mở thưởng trong ngày mà nói, vào tám giờ tối là hết hạn, làm sao vậy? Anh cũng muốn mua? Vậy mở thưởng lần sau là hai ngày nữa”.

Tám giờ hết hạn?

Vừa xem đồng hồ, hiện tại là chín giờ kém mấy phút.

Chỉ chưa tới một giờ?

Đổng Học Bân hít vào một hơi, thầm niệm một tiếng menu, ở trong đầu liền nhiều hơn một cái menu, nhìn về phía biểu hiện thời gian còn thừa mặt trên -101 phút 28 giây?

Vừa vặn đủ dùng! Còn có thể thoải mái một chút!

Hiện tại đã tới tháng năm, bởi vì Đổng Học Bân có phát hiện mới, ở thời gian có tiết kiệm rất lớn, cho dù là đi viện bảo tàng trộm văn vật, đi so đấu, đi làm cái gì hầu như cũng không có tiêu phí nhiều thời gian, cho nên bất tri bất giác đã muốn tích góp nhiều như vậy.

Không thành vấn đề, có nhiều thời gian như vậy khẳng định không thành vấn đề.

Đổng Học Bân lập tức nhìn thẳng màn hình, đem dãy số trúng thưởng trên đó nhất nhất nhớ kỹ.

Kết quả trúng thưởng cuối cùng của song sắc cầu kỳ này là, 01, 04, 05, 09, 15, 17, dãy số đặc tuyển là 06.

“Nghĩ cái gì vậy? Mắt mở trừng trừng?” Cù Vân Huyên cười liếc hắn một cái, lấy một múi cam hướng miệng nhét vào, “Đừng nhìn nữa, em còn tiền lẻ mà, ngày mai lại mua tiếp”.

Bất quá Đổng Học Bân tâm tư không ở nơi này, sau khi ghi nhớ dãy số trúng thưởng xong, hắn liền hít một hơi thật sâu, trong đầu đem chuyện này suy xét nhanh qua một lần.

Có thể làm!

Tuyệt đối có thể làm!

Lần trước khi mình mua xổ số, hệ thống cũng không có bởi vì mình mua mà sinh ra hiệu ứng con bướm, kết quả mở thưởng không có biến hóa, song sắc cầu theo lý thuyết hẳn là cũng giống nhau, chỉ cần mình không đi tiếp xúc nhân viên công tác đài truyền hình trực tiếp mở thưởng, không đi đụng chạm máy móc mở thưởng kia, trên lý luận mà nói hẳn là không tồn tại vấn đề, đương nhiên, mọi sự không tuyệt đối, cũng không bài trừ khả năng thất thủ.

Nhưng mà tiền thưởng có thể lên tới mấy chục triệu, thậm chí cả trăm triệu, hấp dẫn quá lớn.

Đánh! Anh em còn muốn sinh thời thấy công ty chính mình đưa ra thị trường! Cùng lắm thì không công lãng phí “thời gian còn thừa”, hắn thua được mà!

Sau khi hạ quyết tâm, Đổng Học Bân cũng không trì hoãn, thấy Huyên di rời sô pha đi vào WC , hắn liền ở trong lòng hạ chỉ lệnh!

Back chín mươi bảy phút!

Hô!

Thấy hoa mắt, Đổng Học Bân chỉ cảm thấy chung quanh lập tức tối đen!

Hắn chưa từng lui về thời gian dài như vậy, trên cảm giác cùng trên thân thể đều có chút phản ứng không kịp, đầu óc nhất thời mơ hồ, chờ thời điểm phục hồi tinh thần lại mới phát hiện mình đang ngồi ở trên xe, đang ở trên đường đèn đỏ, đỉnh đầu là bầu trời đêm, bên này đã là địa giới Bắc Kinh, là thời điểm mình mới từ huyện Duyên Đài vào kinh, cách phố hòa bình cửa bắc cũng không xa, tiếp qua mấy phố là tới!

Cúi đầu nhìn đồng hồ, bảy giờ năm mươi lăm phút!

Thời gian lui về đến đây!

Còn có năm phút đồng hồ là hết hạn mua số!

Reng reng reng, reng reng reng, di động vang lên.

Đổng Học Bân không cần xem cũng biết là Cù Vân Huyên điện thoại, thậm chí đều biết nàng muốn nói cái gì, bởi vì một giờ trước hắn đã trải qua cảnh này rồi.

“Tiểu Bân” Cù Vân Huyên hỏi, “Đồ ăn đã xong tốt rồi, sao còn chưa thấy anh tới?”

Mục lục
loading...