Menu

Quyền Tài-Chương 385


Quyền Tài


Chương 385: Mắng Chửi!

Buổi trưa.

Trước Chiêu thương cục đại viện.

Lý Thắng Bân cùng Vương Na tức giận nhìn về phía Đổng Học Bân, “Anh chửi ai?”

“Các người chứ ai!” Đổng Học Bân mặt lạnh quát: “Còn là Tân Hoa Xã sao? Tiếng người đều nghe không hiểu?”, Tào Húc Bằng cùng Triệu Hưng Long biết Đổng Học Bân đã nổi tính xấu, hai người bọn họ cũng bị tên phóng viên này làm cho bực mình, với trọng lượng của Tân Hoa Xã, chửi người như thế này thì làm được chuyện gì? Có khi còn để những ký giả này bắt được nhược điểm, vì thế Tào Húc Bằng vội vàng lớn tiếng nói: “Tiểu Đổng! Anh ý phương thức làm việc!” Triệu Hưng Long Một bên cũng lập tức hướng Đổng Học Bân nháy mắt ra dấu để cho hắn đừng nói nữa.

Đổng Học Bân không nghe, “Tào Bí thư, Triệu Huyện trưởng, tôi nhịn bọn hắn lắm rồi, bọn hắn là cái gì mà dám khi người như vậy!” Tào Húc Bằng trừng mắt nói: “Hồ nháo!”, Lý Thắng Bân tức giận mặt mũi trắng bệch, “Anh mà cũng là cán bộ chính phủ sao? Bình thường anh đều làm việc như vậy sao?”

“Tôi công tác như thế nào không cần ngươi quản!”, Đổng Học Bân nhìn vào mắt hắn, chỉ vào cái mũi của hắn mà chửi: “Ta đã thấy qua kẻ không biết điều! Nhưng vẫn chưa gặp qua kẻ không biết điều như các ngươi! Tân Hoa Xã là địa phương nào? Tòa soạn báo là địa phương nào? Chức trách Phóng viên ngươi cũng không biết! Còn con mẹ nó đi theo tôi mà khoa tay múa chân? Tin tức nguyên tắc thứ nhất chính là thực sự cầu thị! Còn các ngươi? Sau khi đến đây liền con mẹ nó chọn ba lấy bốn! Thành tích công tác của chúng ta các ngươi không nhìn! Tình huống thực tế các ngươi cũng không muốn biết! Dân chúng các ngươi cũng không quan tâm! Chỉ chăm chăm bới lông tìm vết! Cố gắng bắt bẻ những thứ râu ria không cần thiết! Các ngươi là cố ý? Các ngươi có quyền sao?”. Lý Thắng Bân cười lạnh nói: “Chúng tôi xem xét các người công tác là không thực sự cầu thị sao? Ai quy định? Chúng tôi công tác như thế nào không cần anh phải dạy!”

La Hải Đình bọn hắn cũng sợ nháo ra chuyện, cuống quít khuyên nhủ: “Cục trưởng!”, Tôn Thụ Lập cũng đi lên kéo Đổng Học Bân xuống.

Nhưng mà, Đổng Học Bân bốc hỏa đã lục thân bất nhận, “Còn ngươi thì sao? Họ Lý! Con mẹ nó ngươi chỗ nào đến đây? Tân Hoa Xã phân xã tỉnh thông báo cho chúng tôi tiếp đãi phỏng vấn! Ngươi tính là phóng viên sao? Ngươi có là người của Tỉnh Phân Xã không? Ở đây có chỗ cho các ngươi nói sao? Chúng tôi tiếp đãi các đồng chí từ Tỉnh Phân Xã, ngươi tung tăng đi theo đuôit là để làm cái gì?”

Tào Húc Bằng trong lòng biết giải quyết không được hắn lập tức gọi điện thoại nói cho Hướng Đạo.

Trong khi mắng chửi, người trong đại viện Chiêu Thương Cục càng ngày càng nhiều.

Mười mấy cán sự khoa viên Chiêu Thương Cục đều từ bên ở cửa kính phòng làm việc mà nhìn, còn có một số liền đi ra, đứng ở trong này mọi người đều nhìn rõ chuyện đã phát sinh, cả người cũng nghẹn lên một luồng lửa nóng, hiện tại thấy Đổng Cục trưởng đem bọn họ mắng chửi, tất cả mọi người có vẻ rất rất là thỏa mãn, cũng là lần đầu tiên tận mắt nhìn thấy cách làm việc mạnh bạo trong truyền thuyết củaTiểu Đổng Cục trưởng, trong lúc nhất thời khí thế đại thịnh, hận không thể đi theo Đổng Học Bân cùng mắng bọn kia vài câu, nhưng đương nhiên không ai lên tiếng, dám ở trước mặt mắng phóng viên của Tân Hoa Xã, cả huyện Duyên Đài phỏng chừng cũng chỉ có một mình Tiểu Đổng Cục trưởng có can đảm này, bọn hắn cũng không có quyết đoán của Đổng Cục trưởng.

Vương Na Vương Đình cũng tức giận, “Hùng hùng hổ hổ! Anh là cái lãnh đạo gì?” Lý Thắng Bân hung ác nói: “Loại con sâu làm rầu nồi canh này nhất định phải rửa sạch ra khỏi đội ngũ! Chuyện này tôi trở về sẽ cùng bên trên thông báo!”

Đổng Học Bân vui vẻ, “A, ngươi chừng nào thì lại trở thành người của Ủy Ban Kiểm Tra Kỷ Luật? Thân phận của ngươi biến hóa rất nhanh!”, Bên kia, Tào Húc Bằng gọi điện đến huyện ủy.

Hướng Đạo vừa nghe Đổng Học Bân đem đồng chí Tân Hoa Xã mắng chửi một trận, vỗ vỗ cái ót, quả thực đều không biết nên nói cái gì cho phải: “Tiểu Đổng đang làm gì đó? Hắn đang làm gì đó? Lão Tào! Lập tức đem Tiểu Đổng lôi đi! Việc tiếp đãi anh tự mình phụ trách! Đừng làm cho Tiểu Đổng dính vô! Chuyện gì vừa có hắn vào liền lộn xộn liền! Anh nhanh đi lo liệu! Hiện tại còn kịp!”, Chiêu Thương thành tích tốt, Hướng Đạo cũng là có công lao, cho nên mấy ngày này thấy Đổng Học Bân triển khai công tác không tệ, mới vừa vài ngày liền kéo về hai mươi triệu nên Hướng Đạo thái độ đối với hắn cũng khá hơn một chút, chuyện ở buổi liên hoan khiêu vũ, chuyện đại náo cục tài chính, hắn đều mở một con mắt nhắm một con mắt, không có truy cứu, nhưng ai có thể tưởng Tiểu Đổng này mới vừa thành thật vài ngày lại gây ra chuyện này, điều này làm cho Hướng Đạo thiếu chút nữa vỗ bàn.

Cúp điện thoại, Tào Húc Bằng lập tức đi tới “Tiểu Đổng! Được rồi!”, Đổng Học Bân chửi cũng đã xong, thấy lãnh đạo phát hoả, hắn liền im lặng không nói nữa.

Tào Húc Bằng ôn hòa nhìn về phía Lý Thắng Bân, “Mấy đồng chí đi ăn cơm thôi, Đổng Cục trưởng cũng là vì lo lắng phát triển kinh tế trong huyện cho nên xúc động một chút, trở về tôi sẽ phê bình anh ta”.

Lý Thắng Bân cười lạnh nói: “Phê bình thôi là xong sao?”, Vương Na một bên nhìn Vương Thiếu Nham trên mặt đất, “Tôi xem vị đại ca kia nói tham ô nhận hối lộ không phải là tin đồn vô căn cứ”.

“Vậy điều tra thêm.”, Lý Thắng Bân không coi ai ra gì xuất ra cameras, bấm máy quay lại hiện trường, ngay cả Tào Húc Bằng cùng Triệu Hưng Long đều chiếu đi vào, cuối cùng ngồi xổm xuống hỏi Vương Thiếu Nham, “Năm vạn tệ kia là từ ai? Vì sao lại cấp cho anh?”, Tào Húc Bằng có điểm nhịn không được, thầm nói ngươi cũng quá mức không xem ta vào mắt chứ?

Tôn Thụ Lập tức giận nói: “Mấy vị phóng viên! Năm vạn tệ không phải Chiêu Thương Cục chúng tôi đáp ứng cho hắn! Không có hợp đồng cũng không có văn kiện! Loại tiền không đạo lý này đương nhiên không thể cấp! Các người đây là có ý gì, chẳng lẽ chỉ cần có người đến làm loạn gây chuyện! Chúng tôi phải trả thù lao? Không cho thì chúng tôi chính là tham ô? Chúng tôi có bao nhiêu tiền cũng không đủ cấp! Đây là tiền quốc gia! Là tiền nhân dân! Không phải là như các người động động mồm mép đơn giản như vậy! Nói hai chữ cho tiền thực rất dễ dàng sao? Chúng tôi cũng sẽ nói! Các người không thể nghe tình huống thực tế sao?”

Lý Thắng Bân ngó ngó hắn “Ta hiện tại là thấy anh đánh nhân dân!”, La Hải Đình nói: “Chúng ta không hề cùng hắn động thủ! Hắn đến Chiêu Thương Cục làm loạn! Đây cũng không phải là lần đầu tiên! Vì để không ảnh hưởng đến công việc! Chúng ta đem hắn đuổi đi ra liệu có sai lầm sao? Cái gì bị thương đều là hắn giả bộ! Tôi không tin mọi người ở đây không ai thấy!”

Lý Thắng Bân không phản ứng đến hắn, tiếp tục hỏi Vương Thiếu Nham tình huống, sau đó ghi chép.

Vương Thiếu Nham nước miếng bay tứ tung, ríu rít nói.

loading...

Ánh mắt Đổng Học Bân âm trầm dừng ở trên mặt Lý Thắng Bân, “Con mẹ nó ngươi vẫn chưa xong sao? Lý Thắng Bân! Các ngươi là có ý gì? Luôn mồm dong cờ là lấy công đạo cho nhân dân, chỉ nghe lời nói của một bên, chúng ta nói một câu ngươi cũng không nghe? Cái này gọi là đòi công đạo sao? Đừng mẹ nó giống như giả bộ lấy chồng! Ngươi muốn bới lông tìm vết có phải hay không? Cố ý tìm Duyên Đài Huyện gây phiền toái chứ gì? Được!”. Nói tới đây, Đổng Học Bân nhìn mấy người ở Tân Hoa Xã, “Mấy người các ngươi! Đem các ngươi thẻ phóng viên cùng giấy chứng nhận lấy ra nữa tôi xem! “, Lý Thắng Bân nhìn hắn nói: “Tôi cho anh xem được sao?”, Vương Na sắc mặt cũng rất khó coi, “Thẻ ở trên ngực, anh nhìn không thấy?”

“Tôi thực nhìn không thấy!” Đổng Học Bân liếc nhìn hắn, “Trong mắt của tôi, Tân Hoa Xã là tòa soạn báo lớn của quốc gia, phóng viên hẳn là phải hạng nhất nhì, Nhưng tôi không có chứng kiến điều này ở trên người các ngươi, các ngươi là kẻ cố tình gây sự, đây mà là Tân Hoa Xã phóng viên sao? Tôi đối với lần này thực hoài nghi! Tốt lắm, hiện tại trình giấy chứng nhận của các người, nếu như không có liền xin lỗi, giả mạo phóng viên, cục công an sẽ mời các người đi ngồi một chút!”, Lý Thắng Bân cười lạnh một tiếng, vừa sờ trong người, lấy ra giấy chứng nhận ném cho hắn.

Vương Na cùng Vương Đình cũng nghe theo, đều đem thẻ công tác mang ra.

Đổng Học Bân đem ba giấy chứng nhận cầm ở trong tay nhìn nhìn, gật gật đầu, quay người lại đi đến một bên, trong túi quần lấy ra điện thoại di động .

Ai cũng không biết Tiểu Đổng Cục trưởng muốn làm gì, đều nhìn về hắn.

Đổng Học Bân trực tiếp gọi một cú điện thoại, tít tít tít… thông.

Đầu kia là tiếng nói của Tạ Hạo, “Ha ha, tỷ phu, thần tượng của em, như thế nào gọi điện thoại cho em? Có phải đang ở Bắc Kinh hay không? Ở đâu ở đâu? Em đến tìm anh!”

Đổng Học Bân thấp giọng nói: “Tìm em có chuyện, chị hai của em ở Tân Hoa Xã chức vụ gì?”

“Chị hai? Chị là ở phòng Nhân sự của Tân Hoa Xã, em nhớ cấp bậc là trưởng phòng, bất quá đãi ngộ chức vụ là phó sở, làm sao vậy? “, Đãi ngộ phó sở còn ở cục Nhân sự? Trọng lượng không nhỏ.

“Có mấy người từ Tân Hoa Xã đến Cục Chiêu thương của anh bới lông tìm vết đây…”

“Hắc! Sợ gì bọn hắn! Là cái thá gì, chị hai cùng Tổng Biên tập Tân Hoa Xã quan hệ tốt lắm, em đưa anh số điện thoại của Tổng Biên tập?” Tân Hoa Xã Tổng Biên tập, đó là quan lớn cấp bộ.

Đổng Học Bân nói: “Người ta cũng không biết anh, như vậy, cho anh số điện thoại di động của chị hai em đi”.

“Được, vậy anh chờ tí…”, Tạ Hạo đọc số.

Cúp máy, Đổng Học Bân lập tức gọi điện cho Tạ Tĩnh.

Tít tít tít, điện thoại thông, “Xin lỗi, ai vậy?”, Đổng Học Bân hắng giọng, “Tiểu Tĩnh, tôi Đổng Học Bân, nói chuyện một chút có được hay không”.

Tạ Tĩnh ngẩn ra, ha ha nở nụ cười, “Tỷ phu khỏe, có thể, có chuyện gì sao?”

Tạ Tĩnh so với Đổng Học Bân còn lớn hơn vài tuổi, nghe cô ấy kêu tỷ phu, Đổng Học Bân là có chút khó chịu, bất quá hiện tại cũng không suy nghĩ được chuyện này, hắn nói: “Ban biên tập tin tức trong nước Tân Hoa Xã bên đó có một người đến chỗ tôi, một chút tinh thần thực sự cầu thị cũng không nói, còn như biến thành cấp trên của tôi, đối với công tác của chúng tôi chỉ chỉ trỏ trỏ, còn đòi phản ánh tình huống cùng cấp trên, xem tôi là con sâu làm rầu nồi canh mà đem thành trừ, ừm, tôi không rõ người này như thế làm như thế nào mà có thể làm phóng viên! ”

Tạ Tĩnh mày nhíu lại, “Hắn tên gọi là gì?”

“… Lý Thắng Bân”, Đổng Học Bân đem mã số phóng viên trên giấy chứng nhận cũng nói cho cô ấy.

“Anh chờ chút, em gọi điện thoại”, đầu kia một trận trầm mặc, không bao lâu, thanh âm Tạ Tĩnh vang lên, “…Bộ phận Tin tức trong nước quả thật có Lý Thắng Bân, tỷ phu, như vậy đi, anh đem điện thoại cho người nọ, em phê bình hắn”.

Mục lục
loading...