Menu

Quyền Tài-Chương 282


Quyền Tài


Chương 282: Vấn Đề Công Tác

Thứ hai.

Buổi sáng năm giờ ba mươi, Đổng Học Bân xuất phát từ kinh thành, lái xe trở về cục công an huyện Duyên Đài đi làm.

Từ sau khi phá vụ án nhà bảo tàng bị trộm, đây là Đổng Học Bân ngày đầu tiên tới đơn vị công tác, chuyện muốn xử lý rất nhiều, hắn liên lạc với mấy người đồng sự trước một chút, lại báo cáo với lãnh đạo, lập tức trở về đến phòng làm việc của mình xử lý một loạt công tác, Đổng Học Bân hiện tại phân công quản lý chỉ có đồn công an Huệ Điền Hương, phần lớn văn kiện đọng lại cũng đều là đến từ đồn công an, cái gì mà đồng chí phá án có công xin thưởng, cái gì mà văn bản mua sắm phần cứng, còn sắp đến cuối năm rồi, rất nhiều báo cáo và tổng kết công tác đều phải viết.

Buổi trưa lúc, điện thoại trên bàn vang lên.

“Đổng cục trưởng, tới phòng làm việc của tôi một chuyến.” Là tiếng của Lương Thành Bằng.

Đổng Học Bân lập tức đáp ứng, cúp điện thoại liền đi lên lầu.

Trong phòng làm việc cục trưởng, Lương Thành Bằng cười ha ha kêu Đổng Học Bân ngồi xuống, “Thân thể thế nào?”

“Cảm ơn lãnh đạo quan tâm, không có trở ngại gì.”

“Không có việc gì là tốt rồi.” Lương Thành Bằng khẽ gật đầu, “Gần đây tình trạng trị an trong huyện không tốt lắm, án cướp đoạt và trộm cướp phát tán, vụ án hình sự cũng không ít, cậu biết chuyện một xí nghiệp đầu tư Nhật Bản tới huyện chúng ta khảo sát đầu tư không? Cụ thể đầu tư còn không có định, nhưng cũng không khác biệt lắm, trong huyện đối với chuyện này vô cùng coi trọng, chuyện này là do Hướng bí thư tự mình liên lạc, Hướng bí thư dặn dò xuống, cần phải cho nhân viên khảo sát một ấn tượng tốt, cam đoan hoàn cảnh đầu tư, cam đoan tình trạng trị an, không thể để xảy ra vấn đề.”

Đổng Học Bân biết Lương cục trưởng là muốn bố trí nhiệm vụ cho mình.

Quả nhiên, Lương Thành Bằng kế tiếp liền nói: “Chuyện này giao cho người khác tôi lo lắng, cũng là cậu đi làm đi, nhất định không nên xảy ra sự cố.”

Đổng Học Bân nói: “Ngài yên tâm, cam đoan hoàn thành nhiệm vụ.”

“Ừm, công việc cụ thể cậu cùng cục trưởng Mạnh của cục chiêu thương liên hệ nha.”

“Vâng.”

Hoàn cảnh địa lý của Huyện Duyên Đài không tốt lắm, hạng mục chiêu thương dẫn tư tại huyện thị khác đều đến hấp tấp, nhưng tại huyện Duyên Đài lại tiến triển rất chậm, rất ít có xí nghiệp lớn chịu tới bên này đầu tư, cho nên huyện Duyên Đài mới nghèo, hiện tại có thể tới một đoàn khảo sát đầu tư, còn là xí nghiệp nước ngoài, đầu tư hiển nhiên sẽ không nhỏ, bí thư huyện uỷ Hướng Đạo Phát coi trọng một ít là đương nhiên, đây là đại sự có quan hệ đến sự phát triển của huyện Duyên Đài, ai cũng đều coi trọng. Lương Thành Bằng cho Đổng Học Bân nhiệm vụ, bên ngoài là phụ trách vấn đề an toàn của nhân viên khảo sát, trên thực tế chính là đi làm ô che, nếu như xảy ra vấn đề, Đổng Học Bân phải đi che trước tiên, đem một mặt tốt nhất của huyện Duyên Đài bày ra cho ngoại thương, đem một mặt không tốt giấu lại, và bảo đảm khảo sát tiến hành thuận lợi, bảo đảm xí nghiệp nước ngoài kia sẽ đầu tư tại huyện Duyên Đài.

Trở về phòng làm việc, Đổng Học Bân châm điếu thuốc hít vài hơi.

Nhiệm vụ này quả thật không dễ làm, làm tốt, cũng không được cái gì, làm không tốt, còn phải gánh chịu trách nhiệm, ầm ĩ không tốt ý tưởng không chỉ một người.

Suy nghĩ một chút, Đổng Học Bân cầm điện thoại gọi cho cục trưởng Mạnh.

” A lô, ai vậy?” Bên kia có chút ầm ĩ.

Đổng Học Bân nói: “Cục trưởng Mạnh sao? Tôi Đổng Học Bân cục công an.”

“Ồ, Đổng cục trưởng à.”

” Người của đoàn khảo sát tới chưa? Trong huyện cho tôi phụ trách an toàn của bọn họ.”

“Lúc đầu nói buổi chiều ngày hôm nay tới, bất quá tôi vừa tiếp điện thoại của bên kia, nói có việc muốn đến trễ một ngày, không có gì bất ngờ thì hẳn là ngày mai.”

Cục trưởng Mạnh là người phụ trách tiếp đãi khảo sát lần này, tên đầy đủ Mạnh Tường Lân, không đến năm mươi tuổi, là cục trưởng cục chiêu thương huyện Duyên Đài, Đổng Học Bân chỉ thấy qua phó cục trưởng Lữ Đại Phát của cục chiêu thương, đối với Mạnh Tường Lân thì không có tiếp xúc gì, nhưng tới huyện Duyên Đài lâu như vậy, tin tức của Đổng Học Bân cũng không bế tắc như lúc đầu, đại khái biết Mạnh Tường Lân là người của Hướng Đạo Phát, là kẻ đáng tin của Hướng hệ.

Buổi chiều, Đổng Học Bân hoàn thành một ngày công tác, tan tầm ra khỏi cục công an.

Ngoài cửa lớn đại viện, hắn cầm lấy điện thoại gọi cho Tạ Tuệ Lan, điện thoại di động tắt máy, phỏng chừng là đang họp.

Bởi vì Tạ Tuệ Lan công tác bề bộn nhiều việc, hai người gặp mặt lại không tiện, từ lúc Đổng Học Bân nghỉ đi thành phố Lữ An làm nằm vùng tới nay, chỉ gọi điện thoại cho Tạ tỷ nói mà thôi, còn không có gặp qua cô ấy, suy nghĩ một chút, Đổng Học Bân thẳng thắn lái xe, chạy tới gia thuộc viện huyện uỷ, vẫn đậu xe ở ngoài đường như lúc trước, mua đồ ăn, mang đồ qua đường, đi vào gia thuộc viện.

Nhà Tạ tỷ.

Đổng Học Bân dùng chìa khoá mở cửa, vào nhà đổi giày đi thẳng vào phòng bếp.

Lần trước từ sau khi đi ra khỏi bệnh viện, Đổng Học Bân phát hiện trong túi mình không biết lúc nào đã có hơn một xâu chìa khoá, đó là cái mà Tạ tỷ đã từng cho hắn, sau lại lại thu hồi lại, Đổng Học Bân đoán cũng có thể đoán được, khẳng định là Tạ tỷ bỏ vào túi của mình lúc mình không biết, vì chuyện này Đổng Học Bân vui vẻ hơn nửa ngày, cái này cho thấy quan hệ của Tạ Tuệ Lan cùng hắn có xu thế chuyển biến tốt đẹp, đương nhiên, cũng không loại trừ là Tạ tỷ vì không cho mình sốt ruột mới đem chìa khoá cho mình, tâm tư của Tạ Tuệ Lan, Đổng Học Bân vẫn cũng đoán không được.

Nấu cơm, làm đồ ăn, Đổng Học Bân bắt đầu chuẩn bị làm cơm.

Cũng không biết qua bao lâu, leng keng, leng keng, chuông cửa đột nhiên vang lên.

Đổng Học Bân hơi sửng sốt, để lại đồ ăn đang làm dang dở, rón ra rón rén đi tới trước cửa, thông qua mắt mèo nhìn ra bên ngoài, là một người trung niên có chút quen mắt, xem ra là một lãnh đạo, cụ thể là ai Đổng Học Bân nhất thời cũng không nhớ tới, dù sao hắn khẳng định đã gặp qua ở chính phủ huyện ủy là được. Thấy như vậy, Đổng Học Bân xoay người lui về trong phòng, đương nhiên sẽ không mở cửa cho hắn, nếu không chuyện mình sao ở nhà Tạ huyện trưởng sẽ không thể nói rõ ràng được.

Mười phút trôi qua.

Lạch cạch, ngoài cửa có tiếng chìa khoá vang lên.

Đổng Học Bân chớp mắt mấy cái, vội vàng đi tới trong phòng vệ sinh đóng cửa trốn.

Cạch, bên ngoài cửa mở, “. . . Canh huyện trưởng, vào nhà đi.” Là tiếng nói của Tạ Tuệ Lan.

“Giày này được không?”

“Không có việc gì, không cần đổi giày, ha ha, đợi lâu chưa?”

“Không có, tôi cũng vừa đến một hồi.”

“Họp xong tôi lại đi đến huyện ủy, cũng không biết anh đến đây.”

Canh huyện trưởng? Đổng Học Bân đã nghĩ ra người kia là ai, Canh Vụ Siêu, phó huyện trưởng của huyện Duyên Đài, cũng là phó huyện trưởng duy nhất vào thường ủy huyện ủy ngoại trừ thường vụ phó huyện trưởng, nghe nói trước đây ông ta cùng còn có chút mâu thuẫn với huyện trưởng Hướng Đạo Phát lúc trước, trên công tác có chút phân kỳ, huyện trưởng Hướng Đạo Phát lên làm bí thư huyện uỷ, ngày của ông ta hẳn là không tốt lắm, nghe nghe, tám phần hiện tại đã là người của Tạ hệ rồi.

“Tạ huyện trưởng, ngài không cần pha trà, tôi ngồi không lâu đâu, lập tức trở về.”

“Vậy uống trà pha sẵn đi, có được hay không?”

“A, vậy để tôi làm.”

Đợi một hồi, mới nghe thấy bọn họ nói ra chính sự, Canh Vụ Siêu nói: “Tạ huyện trưởng, cục chiêu thương bên kia vốn là là của chính phủ huyện, chiêu thương cũng là công tác của chính phủ huyện, Hướng bí thư lần này bỏ chính phủ huyện chúng ta qua một bên trực tiếp thu xếp chiêu thương nước ngoài tới, cái này cũng không tránh khỏi quá. . .”

“Ha ha, Hướng bí thư cũng là vì phát triển của huyện Duyên Đài mà.”

“Nói là nói như vậy, nhưng liên hệ với đoàn khảo sát, cho tới hôm nay mới thông báo chúng ta, còn không cho phó huyện trưởng nắm giữ quyền mà trực tiếp cho cục trưởng Mạnh cục chiêu thương phụ trách, Hướng bí thư đây là một chút canh cặn cũng không muốn cho chính phủ huyện chúng ta, quan hệ của cục trưởng Mạnh và Hướng bí thư ngài cũng không phải không biết, nếu là vì huyện Duyên Đài, vì kinh tế phát triển, vậy vì sao không cho ngài hoặc là phó huyện trưởng phân công quản lý nắm giữ quyền? Cái này cũng. . .”

Nghe nghe, Đổng Học Bân cũng nghe rõ ràng, Canh Vụ Siêu chính là vì chuyện của đoàn khảo sát đầu tư Nhật Bản, Hướng Đạo Phát không thông qua chính phủ huyện mà thúc đẩy chuyện này, người phụ trách tương quan cũng là thân tín của Hướng bí thư, cái này cũng quá cường thế rồi, không để cho Tạ Tuệ Lan và chính phủ huyện một chút cơ hội ra tay, giống như cũng là đang nhấn mạnh Hướng Đạo Phát ông ta nói một không hai, là đánh vào mặt của Tạ Tuệ Lan.

Đổng Học Bân cau mày, mình đã cứu mạng của Tạ tỷ, giải vây cho Tạ tỷ, cho dù không ai nói cái gì, trên trán của mình phỏng chừng cũng bị người khác in cho hai chữ Tạ hệ, vậy lần này Lương Thành Bằng cho mình công tác phụ trách an toàn của đoàn khảo sát Nhật Bản, loại chuyện chẳng ra gì này chẳng lẽ là Hướng Đạo Phát định ra? Vậy là sao, không cho người của Tạ hệ đụng vào, việc dễ ra sơ xuất và sai lầm, lại giao cho nhân mã của Tạ hệ, đây là vẽ mặt, xem ra gần đây mâu thuẫn của Tạ tỷ và Hướng Đạo Phát càng lúc càng lớn.

Đổng Học Bân trong lòng mắng một câu thô tục, anh em vừa tranh mặt mũi cho huyện Duyên Đài, lập công, tốt đấy, Hướng Đạo Phát ông trong nháy mắt thì giao cho tôi một đống việc bẩn, tôi chọc giận ông à? Đổng Học Bân vẫn thấy Hướng Đạo Phát không vừa mắt, không chỉ là bởi vì quan hệ của Tạ Tuệ Lan, mấy tháng trước Đổng Học Bân trong lúc vô ý tìm được chứng cứ đuổi đi nguyên bí thư huyện uỷ Thường Lỗi, Hướng Đạo Phát cũng được lợi, kết quả trở mặt, ngay cả một yêu cầu gặp mặt nho nhỏ của Đổng Học Bân cũng không có một chút để ý tới, căn bản không đem mình để vào mắt, hiện tại lại tới cái này!

loading...

Mẹ kiếp! Ông đang giỡn mặt với tôi có phải không?

Không bao lâu, Canh Vụ Siêu cáo từ rời đi, rầm, âm thanh cửa đóng truyền tới.

Vì bảo hiểm, Đổng Học Bân chờ thêm chốc lát, mãi đến khi xác nhận người thật sự đi, mới nhẹ nhàng mở cửa phòng vệ sinh, đi tới phòng khách.

Trong phòng không người, Tạ Tuệ Lan cũng không có.

Đổng Học Bân sửng sờ, mở cửa phòng ngủ, đi qua, “Tạ tỷ?”

Trong phòng ngủ, cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt của Đổng Học Bân chính là cảnh Tạ Tuệ Lan mặc áo lót màu đen đang cởi đồ ra, khom lưng cởi xuống, mông đẹp đầy ấp của cô ấy đang quay về hướng của Đổng Học Bân, cái quần giữ ấm màu hồng bao phủ lấy cặp mông căng tròn. Nghe được âm thanh của Đổng Học Bân, Tạ Tuệ Lan giật mình một chút, quay đầu về hướng cửa : ” … Đến đây lúc nào?”

Đổng Học Bân vội nhìn qua một bên : “Ặc, đến lúc năm giờ, đồ ăn đã làm xong rồi”

Tạ Tuệ Lan hí mắt nhìn hắn : “Sao tới cũng không nói chuyện? Muốn hù chết em sao? Ha ha”

“Khụ khụ, không có, nhìn thấy em và Canh huyên trưởng cùng nhau vào nhà, anh không phải sợ hiểu lầm sao, nên trốn vào phòng vệ sinh, trước đó muốn gọi điện báo cho em biết, có thể em đang họp, điện thoại tắt máy” Đổng Học Bân đứng ngay ngoài cửa, thỉnh thoáng liếc nhìn qua cặp mông tròn của cô, vài ngày không gặp, cảm thấy bộ phận ấy của Tạ tỷ hình như lại nở nang ra một ít, đường cong quyến rõ lộ rõ một nét phong vận thành thục.

Tạ Tuệ Lan cười tủm tỉm nhìn hắn, thoải mái cởi áo ra, đặt ở trên giường, lại đi tới bên cạnh giường ngồi xuống, giơ chân lên, cổ tay nắm lấy lưng quân, hạ thấp người, đem quần cởi xuống, vừa cởi vừa nói :” Một người phụ nữ đang cởi quần áo, hay không cảm thấy hẳn là nên tránh đi một chút mới đúng sao?”

“Đúng đúng, vậy anh ra ngoài trước” Đổng Học Bân ho khan, lập tức xoay người đóng cửa lại cho cô ấy.

Sau vài phút, Tạ Tuệ Lan mặc một bộ đồ ở nhà ưu nhã mở cửa đi ra.

Đổng Học Bân khen nói : “Tạ tỷ, hôm nay em thật xinh đẹp”

“Thật sao? Ha ha …” Tạ Tuệ Lan đã ngồi xuống sô pha, cầm tách trà ung dung nhấp một ngụm trà : “Cuối tuần trở lại kinh thành phải không? Chơi đùa thế nào?”

Đổng Học Bân ặc một tiếng : “Chơi cái gì đâu, chỉ là ở nhà xem TV thôi, ừm”

Tạ Tuệ Lan nở nụ cười một chút : “Nhìn mặt mũi hồng hào của anh, không giống như là xem TV”

“Ai da, anh hồng hào cái gì” Đổng Học Bân ưỡn nghiêm mặt nói : “Cái này không phải là nhớ em sao?”

Tạ Tuệ Lan cười ha ha, buông tách trà xuống : “Cái miệng thật ra vẫn ngọt lắm”

Đổng Học Bân biết Tạ tỷ không dễ dụ ngọt như Huyên di, hắn lại sợ Tạ tỷ nói về vấn đề tình cảm cái mà hắn không muốn nghe nhất, nên nhanh chóng chuyển hướng trọng tâm câu chuyện : “Đúng rồi, vừa rồi anh nghe em và Canh huyện trưởng nói về chuyện khảo sát đầu tư của nước ngoài, anh vừa được Lương cục trưởng cho nhiệm vụ, phụ trách an toàn của đoàn khảo sát, em thấy trong chuyện này có vấn đề gì không? Là Hướng Đạo Phát điểm danh gọi thẳng mặt?”

Tạ Tuệ Lan ừm một cái : “Ông ta không muốn cho anh thăng quan”

Đổng Học Bân ngạc nhiên nói : “Có ý gì?”

“Anh lập nhất đẳng công hai lần, nếu như đổi lại người khác, thì cũng nên thăng cấp một chút, bất quá Hướng bí thư đại khái là không muốn thăng quan, nhưng công tích của anh không gạt bỏ được, cho nên vì ngại những cái nên mới sai khiến anh làm những nhiệm vụ không công, thứ nhất là không cho anh cơ hội lập công, thứ hai là lỡ như anh làm ra sai lầm, có có đè chức của anh” Tạ Tuệ Lan giải thích.

Mẹ nó! Đổng Học Bân mắng : “Cái này cũng quá khốn nạn rồi!”

Tạ Tuệ Lan cười liếc nhìn hắn một cái, “Anh còn nghĩ tới chuyện đề chính khoa phải không?”

“Đương nhiên, tôi còn nghĩ muốn đối phó chuyện cấp bậc này trước tết âm lịch.” Đổng Học Bân phiền muộn nói: “Vậy là không được?”

“Ha ha, cũng không có thể nói như thế.”

“Ài, Tạ tỷ em cũng đừng thừa nước đục thả câu, nhanh chóng chỉ điểm anh đi.” Đổng Học Bân một năm nay làm nhiều chuyện như vậy, vài lần đều thiếu chút nữa đã mất mạng, chịu ủy khuất cũng là cái sau lớn hơn cái trước, nhưng bởi vì có suy nghĩ đề chính khoa, hắn mới kiên trì tiếp tục, hiện tại vừa nghe Hướng Đạo Phát là quyết định chủ ý muốn ngăn chặn mình, chính khoa cũng không biết đợi đến ngày tháng năm nào, Đổng Học Bân đã có chút phẫn nộ rồi.

“Thật muốn biết?”

“Thật.”

Tạ Tuệ Lan cười tủm tỉm vỗ vỗ vai, “Hôm nay mệt mỏi, vai mỏi quá.”

Đổng Học Bân lập tức hiểu ý, đứng lên đi tới phía sau cô ấy, nhẹ nhàng bóp vai cho cô ấy, “Nói mau, rốt cuộc nên làm gì?”

Tạ Tuệ Lan thoải mái khép hờ mắt, “Chỉ cần anh gần đây không làm ra lỗi lớn gì, thừa dịp hơi nóng của vụ án anh vừa phá vẫn còn, nếu như có vị trí chính khoa nào trống, một đề danh em là có thể giúp anh tranh thủ, tin tưởng Hướng bí thư cũng không nể mặt đến nỗi làm khó dễ anh trong chuyện đề danh, đương nhiên, những cái như cục trưởng cục tài vụ, thường vụ phó cục trưởng cục công an, hoặc là đề danh chức vụ chính khoa của một số bộ phận quan trọng, anh không cần phải nghĩ đến, hiện tại anh không thể đạt đến đó đâu.”

“Cái này anh biết, nhưng gần đây. . . có ai nghỉ không?”

“Không có.”

“Vậy anh phải chờ sao? Hơn nữa cho dù đến lúc đó đề danh, trên hội nghị thường ủy Hướng Đạo Phát cũng tám phần sẽ không phê?” Số phiếu mà Tạ tỷ nắm giữ trong hội nghị thường ủy hiển nhiên không bằng Hướng Đạo Phát, gặp phải loại chuyện điều động công tác này, Hướng Đạo Phát có quyền nói chuyện tuyệt đối.

“Đại khái là như thế, cho nên em mới nói anh không nên gấp gáp, làm thêm một năm căn cơ, đến lúc đó cho dù Hướng bí thư có ý định muốn đè anh, cũng đè không được.” Tạ Tuệ Lan hoạt động cái cổ, từ từ nhắm hai mắt nói: “Dùng chút lực, qua bên phải một chút, chỗ đó có chút đau, cảm ơn.”

Đợi thêm một năm?

Chó má, Đổng Học Bân chờ không được.

Đổng Học Bân dùng sức xoa xoa phần cổ bên phải cho cô ấy, nói: “Tạ tỷ, hội nghị thường ủy có thể phê chuẩn cho anh hay không, cái này trước không nói, chuyện lúc đó để lúc đó tính, ừm, hiện tại cũng là đề danh, em xem gần đây có cán bộ chính khoa nào muốn về hưu không? Hoặc là người nào muốn lên chức?”

Tạ Tuệ Lan không chút nghĩ ngợi nói: “Ha ha, tạm thời không có.”

Chẹp, Đổng Học Bân đau đầu.

Chức vụ chính khoa nhìn qua rất nhiều, trên thực tế ở huyện Duyên Đài căn bản lại không có bao nhiêu, người đứng đầu cục ủy tổng cộng có thể có mấy người? Hơn nữa bên trong còn có nhiều cái Đổng Học Bân ngay cả nghĩ cũng không được, ví dụ như cục trưởng cục tài vụ, phó cục trưởng cục công an, cục trưởng cục giám sát, loại chức vị quan trọng này lý lịch của Đổng Học Bân còn kém rất xa, cũng đảm nhiệm không được, hơn nữa cục ủy khác, ví dụ như cục văn hóa, ví dụ như ủy ban thể dục, ví dụ như cục lâm nghiệp, loại hẻo lánh đến không thể hẻo lánh hơn, trong con đường làm quan một chút tiền đồ cũng nhìn không thấy, Đổng Học Bân đương nhiên sẽ không đi, như vậy còn không bằng ở cục công an đợi tiếp tục tích lũy lý lịch, cho nên bộ phận còn lại cũng chẳng có bao nhiêu, mà ở cái này, còn muốn chờ người về hưu hoặc là điều động công tác, cái này lại. . .

Khó nha!

Chỉ là chờ một cái đề danh thì đã khó thành cái dạng này!

Đổng Học Bân âm thầm cười khổ, nhưng một chút ý từ bỏ cũng không có, hắn sớm quyết định, mặc kệ thế nào, mặc kệ có bao nhiêu khó, hắn đều phải tranh được cái chính khoa này!

Tạ Tuệ Lan nhìn nhìn hắn, “Nghĩ cái gì vậy?”

Xoa bóp vai xong, Đổng Học Bân xoa cổ cho cô ấy, “Vậy chờ thôi, tôi cũng không tin mấy tháng này cán bộ cấp chính khoa của huyện Duyên Đài cũng không có một chút thay đổi, lỡ như sinh bệnh về hưu sớm, lỡ như thành tích tốt quá trực tiếp tấn chức lên thành phố, cái này đều rất có thể.”

“Không ngờ anh, anh còn lạc quan như thế, ha ha, chỉ mong vậy.”

Đổng Học Bân có chút thẹn thùng, cái này đâu phải là lạc quan, hắn đây là ngóng trông người khác sớm gặp chuyện không may một chút, tai nạn xe a, ngoài ý muốn, đột nhiên phát bệnh, như vậy là có thể mau chóng nhảy ra vị trí trống để cho Đổng Học Bân trèo lên. Cái việc đề danh chức vụ này, Đổng Học Bân nói cái gì cũng muốn tranh thủ, giống như Tạ tỷ nói, càng nhanh càng tốt, nếu không Hướng Đạo Phát lỡ như cho mình một cái ngáng chân, lỡ như mình đột nhiên xảy ra ngoài ý muốn, đến lúc đó chuyện tình khó tránh khỏi có biến.

Mục lục
loading...