Menu

Quyền Tài-Chương 266


Quyền Tài


Chương 266: Chuyên Gia Giám Định!

Năm ngày sau, buổi chiều.

Trung tâm Hải Tân, khu tạp vụ.

Đổng Học Bân thở hồng hộc ôm một đống khăn : “Tiểu Sử, khăn của phòng khách giặt hết rồi, hai ta mau chóng đi giặt đi.”

“Ừm, cậu đi trước đi.” Tiểu Sử đem hai cái khăn và lót giường mới giặt gom lại, ” Tôi ra phòng khách đưa chút đồ.”

“Đúng rồi, thuận lợi đem cái túi quần áo này đến luôn, bên kia có thể thiếu.”

Tiểu Sử gật đầu, đẩy cửa đi ra ngoài, “Biết rồi.”

Liên tục năm ngày, Đổng Học Bân đều tại trung tâm giặt khăn, mỗi ngày đều mệt như cháu trai vậy, đời này chưa từng trải qua nhiều như vậy, trong lòng tuy rằng rất không nhịn được, nhưng vì công tác, Đổng Học Bân vẫn kiên trì, ngoại trừ làm việc hắn còn quan sát có ý thức tình huống của trung tâm, ví dụ như phòng làm việc quản lí ở đâu, ví dụ như bên này chỗ nào có thể giấu đồ, ví dụ như ông chủ bọn họ là ai, vân vân, bất quá bởi vì trình độ của hắn tương đối thấp, cho nên thu hoạch không lớn, rất nhiều chuyện đều không rõ ràng.

Tiếp tục như thế có thể không làm gì được, nếu như kéo dài như vậy, cho dù văn vật thật sự ở chỗ này, sớm muộn gì cũng bị bọn họ dời đi! Phải nghĩ một biện pháp!

Đổng Học Bân đi ở trên hành lang, đang muốn đi phía sau giặt khăn, đột nhiên có người gọi hắn lại.

Là đầu đinh, “Tạ Hạo, buông khăn xuống, đi theo tôi.”

Đổng Học Bân trong lòng nghi thần nghi quỷ nắm thật chặt, “Làm gì?”

“Phòng 303 khách cần xoa bóp, hiện tại không đủ người, cậu đi qua đó trước” Đầu đinh mệnh lệnh nói.

“Nhưng tôi không học qua?”

“Không khác biệt lắm là được, xoa bóp còn cần dạy sao?”

Không có biện pháp, Đổng Học Bân không thể làm gì khác hơn là theo hắn lên lầu, tại cuối hàng lang, đầu đinh chỉ cho hắn gian phòng, lại nói với hắn xoa bóp thế nào, dù sao cũng là xoa lưng này nọ, làm tương đối là được, sau đó đầu đinh đi xuống lầu. Đổng Học Bân vỗ vỗ đầu, cũng không nói cái gì, đi qua gõ cửa, nghe bên trong có một người nói tiến vào, hắn mới cất bước vào, tiện tay đóng cửa lại.

Nằm úp trên giường là một người phụ nữ ba mươi bảy ba mươi tám tuổi, đang xem một quyển tạp chí.

Đổng Học Bân mặt lạnh vô tình nói: “Là ngài gọi xoa bóp sao?”

Thiếu phụ nhàn nhạt ừ một tiếng, nghiêng đầu nhìn hắn, “Trên tay dùng chút lực, đừng quá nhẹ.”

Học Bân trước đi vào phòng vệ sinh rửa tay, sau đó đi qua ngồi xuống bên cạnh.

Thiếu phụ mặc một cái áo tắm màu trắng, trên cổ trống rỗng, bên trong hẳn là cái gì cũng không mặc, vóc người cô ấy cũng không tệ lắm, có lòi có lõm, khuôn mặt không nói là đặc biệt đẹp, tối thiểu còn có chút mùi vị phong vận, vài nếp nhăn nơi khoé mắt tăng cho cô ấy một chút thành thục quyến rũ. Thấy người thiếu phụ này khuôn mặt cũng được dáng người cũng tạ, phản cảm của Đổng Học Bân cũng lập tức phai nhạt, nói chung là tốt hơn phải đi xoa bóp với một lão già người đầy mồ hôi thối.

Vung tay lên, Đổng Học Bân để lên vai cách lớp áo tắm của cô ấy, ấn lên.

Hầu Thiến cũng không xem tạp chí nữa, để qua bên cạnh nhất, “Tiểu tử khí lực không nhỏ, làm cái này đã bao lâu rồi?”

Đổng Học Bân nói: “Không bao lâu.”

“. . . Tên gọi là gì?”

“Tạ Hạo.”

“Ừm, tên rất hay.” Hầu Thiến hơi nghiêng đầu liếc nhìn hắn một cái.

Đổng Học Bân không có nhiều tâm tư cùng cô ấy nói chuyện tào lao, trong lòng còn đang suy nghĩ sao có thể tiếp xúc đến văn vật.

Nói câu được câu không, Hầu Thiến bỗng nhiên nói: ” Ông chủ các người gần đây thế nào?” Thấy hắn nhìn mình chằm chằm, Hầu Thiến nói: “Vẫn là ông chủ Ngô sao? Hay đổi người?”

Đổng Học Bân nhìn nhìn, “Tôi chưa thấy qua ông chủ, chỉ biết bên này là Mã quản lý phụ trách.”

Hầu Thiến gật đầu, không nói cái gì nữa.

Đổng Học Bân ngược lại nổi lên hứng thú, “Chị gái, chị nhận thức ông chủ chúng tôi?”

“Ha ha, gặp qua hai lần, chưa nói qua nói cái gì.” Hầu Thiến hưởng thụ nhắm mắt lại : “ Mã quản lý gần đây bận cái gì?”

Đổng Học Bân đã xoa bóp trên lưng, “Mã quản lý không thường tới, hai ngày ba ngày mới đến trung tâm một lần, có thể là còn có sinh ý ở chổ khác ông chủ muốn Mã quản lý phụ trách.” Cuối cùng, Đổng Học Bân cũng giống như người thiếu phụ, muốn biết ông chủ Ngô ở địa phương nào, nhưng cũng không có thu hoạch.

Bốn mươi phút trong nháy mắt trôi qua.

Hầu Thiến ngồi dậy khỏi giường, không để ý đến áo tắm trên người, cười nói: “Thủ pháp không tồi, rất thoải mái.”

“Ngài khách khí.”

“Chổ của các người buổi tối bình thường cũng không có người?” Hầu Thiến đột nhiên hỏi.

Đổng Học Bân chớp mắt mấy cái, “Trước mười hai giờ thì người không ít, một chút sau thì có thể không còn ai.”

Hầu Thiến mỉm cười nhìn hắn, “Ừm, vậy tôi buổi tối có cần. . . sẽ gọi cậu, cậu là số bao nhiêu?”

“Trời, không có số, tôi cũng là vừa mới đến, hiện tại nhân thủ không đủ.”

“Được, dù sao tôi cũng nhớ kỹ tên cậu, Tạ Hạo phải không? Ừm, có cần tôi tìm cậu.” Hầu Thiến lấy ra một trăm đồng đưa cho hắn, “Cầm đi.”

Đổng Học Bân nghi hoặc nghĩ, sau này gọi nữa? Trời! Hơn nửa đêm gọi để làm gì?

Sau khi ra phòng, Đổng Học Bân tiếp tục làm việc, đến phía sau tiếp tục giặt khăn, mệt đến nổi không biết mình họ gì, đợi buổi tối tám giờ, mới là thời gian thay ca, Đổng Học Bân và Tiểu Sử mồ hôi đầm đìa trở lại phòng nghỉ, nằm trên giường nghỉ ngơi. Đổng Học Bân ngủ ở trên, Tiểu Sử ở dưới, theo lý thuyết thời gian Tiểu Sử tới dài hơn Đổng Học Bân, cùng những người khác hẳn là rất quen thuộc, bất quá Đổng Học Bân ngày đầu tiên phát hiện, những người khác trong ký túc xá tình nguyện nói chuyện cùng Đổng Học Bân mới tới, cũng không muốn giao lưu với Tiểu Sử.

Nửa tiếng trôi qua.

Một tiếng trôi qua.

Tất cả mọi người không ngủ, đang nói chuyện về đề tài đàn bà.

Đổng Học Bân đương nhiên không có nửa điểm hứng thú, chỉ là nghĩ nên làm sao tiếp cận cao hơn, tiếp cận văn vật. Thế nhưng năm ngày này hắn đều suy nghĩ, cũng không nghĩ ra biện pháp gì, ài, xem ra lúc trước mình nghĩ quá đơn giản, cho rằng có thể trà trộn vào là vạn sự đại cát, nhưng hiện tại, ngay cả chút có thứ có giá trị gì đó cũng không có, lẽ nào mình phải đến phòng làm việc quản lí thử thời vận? Có chút nguy hiểm lắm đó!

Chín giờ.

Cửa phòng bỗng nhiên mở ra, đầu đinh đi đến, “Tiểu Sử! Tiểu Sử!”

Tiểu Sử đã ngủ, mở mắt ra, “Lưu ca, chuyện gì?”

“Mặc quần áo vào, theo tôi một chuyến, nhanh lên một chút, Mã quản lý chờ gặp cậu đấy!” Đầu đinh thúc giục.

Tiểu Sử không hiểu gì ngồi dậy, trong lòng có chút run sợ, không rõ Mã quản lý gọi mình đi qua làm gì. Thấy đầu đinh đem Tiểu Sử mang đi, Đổng Học Bân cũng sửng sốt một chút, tâm tư nhanh chóng di chuyển, những người khác cũng đều có biểu tình không khác biệt, thấp giọng nghị luận cái gì.

“Mã quản lý tìm hắn để làm gì?”

“Đúng vậy, một thằng trộm, chẳng lẽ còn muốn đề bạt hắn?”

“Trộm?” Đổng Học Bân vô cùng kinh ngạc nói: “Tiểu Sử làm qua chuyện này?”

Một thanh niên ngủ bên dưới gật đầu, “Hình như là chôm đồ ở tỉnh nào phía nam, sau đó chạy đến nơi đây.”

Hèn chi mọi người không thèm phản ứng hắn ta, thì ra là một tên ăn trộm. Đổng Học Bân nói: “Hắn trộm vật gì? Túi tiền? Điện thoại di động? Hay là két sắt?”

Thanh niên lắc đầu, “Cụ thể tôi cũng không biết, lần kia hình như là trộm vài món đồ cổ.”

Đổng Học Bân ánh mắt lóe ra, mơ hồ nghĩ hình như phát hiện cái gì quan trọng.

Khoảng chừng mười phút sau, Tiểu Sử trở về, một mình trở về, những người khác đều hỏi hắn chuyện gì xảy ra, hỏi Mã quản lý tìm hắn làm gì, nhưng Tiểu Sử im lặng một câu cũng không nói, chỉ là lắc đầu, sau đó thì chui vào chăn. Bình thường thái độ của mọi người đối với Tiểu Sử đều không được tốt lắm, cho nên hắn cũng không cần phải tốt với người khác. Không lâu sau, Tiểu Sử lại từ trong chăn đi ra, đi WC.

Đổng Học Bân vừa nhìn, lập tức theo sát sau, “Chờ chút, tôi cũng đi.”

Bên ngoài hành lang, Đổng Học Bân thấp giọng hỏi, “Gọi cậu đi làm gì vậy?”

Quan hệ của Tiểu Sử cùng Đổng Học Bân còn thông qua, suy nghĩ một chút, lặng lẽ nói cho hắn, “Mã quản lý kêu tôi voi vài món đồ cổ, kêu tôi giám định một chút.” Dừng lại một hơi, hắn ấp úng nói: “Tôi trước đây tiếp xúc qua đồ cổ, quản lí có thể nghĩ tôi hiểu mấy cái này, bất quá mấy món đồ kia tôi ngay cả nhận đều nhận không ra, đừng nói giám định, nếu giám định được, tôi còn tới nơi này để làm gì.”

Đồ cổ?

Giám định?

Đổng Học Bân vừa nghe liền xúc động, hắn kiềm chế tâm tình thấp giọng nói: “Là đồ cổ gì?”

Tiểu Sử lắc đầu, “Có cái bình, còn có cái khác, tôi cũng không gọi ra tên.”

loading...

Đổng Học Bân hít một hơi, nhiệt huyết đã bắt đầu sôi trào, Tiểu Sử nói và một loạt động tác Mã quản lý của, hầu như khiến cho Đổng Học Bân tìm được đáp án, phương diện này lộ ra rất nhiều. Vì sao muốn tìm Tiểu Sử đi giám định đồ cổ? Cho dù một tên trộm có thể tiếp xúc đến đồ cổ, nhưng cũng không phải chuyên nghiệp, tùy tiện tìm một người từ tiệm đồ cổ ra cũng mạnh hơn hắn, giải thích có thể chỉ có một, đó chính là văn vật bị trộm của nhà bảo tàng tỉnh ngay trên tay bọn họ, bọn họ không dám công khai, không dám cho chuyên gia thấy, sợ để lộ tin tức, cho nên mới tìm người hiểu đồ cổ từ trong thủ hạ.

Tình báo đã đúng, đống đồ cổ kia có thể là ông chủ của Mã quản lý mua từ trong tay người trộm cướp từ nhà bảo tàng, nhưng lại không biết thật giả, không chừng đám người kia sớm chuẩn bị đồ dỏm thay thế, kim lũ ngọc y Lưu Thắng có thể còn phân biệt tương đối, nhưng văn vật khác sẽ không dễ dàng nhìn như vậy, bọn họ hiện tại có thể cần một người hiểu giám định giúp bọn hắn nhận định, xác định văn vật thật giả!

Đúng rồi!

Nhất định là như vậy!

Đổng Học Bân hít sâu, hắn biết, cơ hội mình tiến vào cái vòng tròn kia tới. Tìm một cơ hội, phải tìm một cơ hội đánh tiến nội bộ kẻ địch!

Lúc đang muốn tiến vào WC, Đổng Học Bân khóe mắt đột nhiên nhảy dựng, hắn thấy đầu đinh đang từ bên trong đi ra.

Đổng Học Bân phản ứng rất nhanh, làm bộ không phát hiện, lập tức nói với Tiểu Sử: “Thật ra lúc trước tôi là làm đồ cổ giả.”

Tiểu Sử ngạc nhiên nói: “Thật sao?

“Ừm, kỹ thuật của cha mẹ tôi truyền xuống.” Đổng Học Bân nói.

Đầu đinh biểu tình ngẩn ra, nhìn Đổng Học Bân cách đó không xa, “Tạ Hạo.”

Đổng Học Bân làm bộ mới nhìn đến hắn, bước nhanh đi qua, “Lưu ca.”

Đầu đinh không xác định nhìn hắn nói: “Cậu làm đồ cổ?”

“Không có, không có, nói bậy bạ thôi.” Đổng Học Bân cười một tiếng, vì không cho chuyện tình có vẻ quá đột ngột, hắn đầu tiên là không thừa nhận.

Đầu đinh trừng mắt, “Cậu theo tôi đến đây!”

Trong một phòng làm việc.

Đầu đinh mang theo Đổng Học Bân vào phòng, ngồi bên trong là Mã Văn Đào Mã quản lý và mấy người mặc âu phục.

Thấy bọn họ đến, Mã Văn Đào cau mày, “Có việc sao?”

Đầu đinh nhanh chóng nói: “Mã quản lý, người này nghe nói làm nghề đồ cổ.”

“A?” Mã Văn Đào liếc mắt nhìn Đổng Học Bân, “Thật sao?”

Đổng Học Bân vẻ mặt đau khổ xua tay nói: “Thật không có, vừa rồi tôi chỉ nói bậy bạ thôi.”

Đầu đinh nghiêm mặt, “Cho cậu nói cậu cứ nói! Không đem cậu đến cảnh sát đâu! Sợ cái gì mà sợ!”

Đổng Học Bân không nói chuyện.

Mã Văn Đào vừa nhìn, mặt nhu hòa nói: “Tôi nhớ kỹ cậu họ Tạ phải không? Tiểu Tạ, trước đó vài ngày tôi vừa mua vài món đồ, nếu ngươi có thể giúp tôi giám định, sau này cũng không cần làm tạp vụ, tôi trực tiếp đề cử cậu lên làm quản lí sảnh, hoặc là có cái gì muốn, tôi cũng có thể thỏa mãn cậu, là chuyện tốt, đừng sợ, biết không?”

Đổng Học Bân do dự do dự, gật đầu.

Mã Văn Đào ừ một tiếng, “Hiện tại chỉ nói vậy thôi, cậu hiểu đồ cổ?”

Bị bọn họ hỏi đi hỏi lại, Đổng Học Bân “Rốt cục” nói lời thật, cười khổ nói: “Đó là chuyện của trước đây, lúc trước mấy người thân thích nhà tôi làm đồ giả, chuyên môn làm giả văn vật đem ra bên ngoài bán, sau lại bị cảnh sát phát hiện, tôi mới chạy đến xưởng sửa chữa của Bảo ca ở tỉnh Bắc Hà.”

Mã Văn Đào mới rõ ràng vì sao hắn chết sống không thừa nhận, thì ra là sợ cảnh sát, “Nói như vậy, cậu rất có nghiên cứu đối với đồ cổ?”

Đổng Học Bân gật đầu, “Một chút mà thôi.”

Mã Văn Đào vừa suy xét, kêu đầu đinh đi, trong phòng chỉ còn gã cùng mấy người vệ sĩ, “Tiểu Tạ, chổ tôi có vài món đồ cổ, cậu xem trước.” Cho một người mặc âu phục bên cạnh một ánh mắt, người nọ từ trong ngăn tủ lấy ra mấy cái hộp, đặt lên trên bàn làm việc. Mã Văn Đào trấn an nói: “Đừng khẩn trương, chỉ cần cậu có thể nói đúng mấy thứ này, sau này cậu theo tôi, vinh hoa phú quý không thể thiếu phần của cậu.”

Gã vệ sĩ mặc âu phục đen liền mở hộp bên trái.

Vừa nhìn, Đổng Học Bân nhất thời có chút thất vọng, bởi vì đồ này cũng không phải văn vật bị trộm của nhà bảo tàng, vừa nghĩ cũng rõ ràng, Mã Văn Đào khẳng định là không dám để đồ lộ ra ngàoi, lại càng không cho một người ngoài như hắn thấy, cho nên mới dùng vài món đồ cổ thử một phen, nếu như Đổng Học Bân có thể giám định ra, chứng minh hắn có bổn sự, đại khái mới có cơ hội tiếp xúc đến văn vật phía sau. Nghĩ rõ ràng điểm ấy, tinh thần của Đổng Học Bân cũng nhắc lên hoàn toàn, đi lên vài bước, quan sát món đồ này từ trên xuống dưới.

Bên trong là một món đồ gốm, nhìn qua rất có niên đại.

Nhưng Đổng Học Bân tiếp xúc qua đồ cổ đương nhiên rõ ràng, mặt ngoài không nói rõ được cái gì.

Vừa nghĩ đến việc bọn họ dùng đồ kiểm tra mình, đại khái sẽ không đem hàng thật ra, Đổng Học Bân sắp xếp lại ngôn ngữ một chút, hàm hồ suy đoán nói: “Thứ này là đồ dỏm, nhìn qua rất cũ, nhưng rõ ràng là vì người làm cũ, ngài xem ở đây, ở đây, vết tích quá rõ ràng.”

Mã Văn Đào cau mày, lại bảo người mở một hộp tiếp theo.

Cái này là một chuỗi vòng tay làm bằng cây tử đàn, trên mặt bị mòn rất nhiều, tựa hồ bị người dùng quan rất lâu.

Đổng Học Bân suy nghĩ một chút, có thể bị người dùng nhiều như thế, khẳng định không phải là giả, đại khái là thứ trên người Mã Văn Đào, vì vậy nói : “Cái vòng tay tử đàn này, màu sắc rất thuần, khẳng định là thật”

Mã Văn Đào lại kêu người mở cái hộp cuối cùng.

Là một đồng tiền cổ, trên mặt có vết tích loang lổ, có khắc bốn chữ “Chí Chính Chi Bảo”.

Đổng Học Bân nghĩ đồng tiền này làm giả không dễ dàng, bởi vì thành phẩm khá lớn, lúc này làm bộ cầm lên nhìn một chút, liền nói : “Cái này là chính phẩm, niên đại hẳn là đời Minh, truyền lại đời sau không nhiều, giá trị rất cao” Nói xong, Đổng Học Bân cũng không biết nói đúng mấy cái, mở mắt trông mong nhìn về phía Mã Văn Đào.

Cái gì thế này! Sắc mặt nhu hòa của Mã Văn Đào đã thay đổi, không nhịn được bỉu môi : “Được rồi, cậu trở về đi!”

Đổng Học Bân ặc một cái : “Cái này, tôi nói sai rồi sao?”

Một gã đứng bên cạnh nói : “Một cái cũng không nói đúng! Cái này gọi là hiểu đồ cổ sao?”

Đổng Học Bân nói : “Không có khả năng!”

Đồ trước khi đem ra, Mã Văn Đào đã tìm người giám định đồ cổ, sớm biết thật giả của những cái này, đương nhiên trong lòng nắm chắc. Gã mặc âu phục thấy Đổng Học Bân không chịu đi, đi qua đẩy hắn ra cửa, Đổng Học Bân không muốn buông tha cơ hội tốt như vậy, vội vàng hỏi gã ta là sai ở chổ nào.

Gã ta bĩu môi nói : “Với một chút tri thức như vậy của mày mà cũng đi làm đồ giả? Cái món đồ gốm kia là đồ thật từ thời kỳ đồ đá, niên đại vô cùng lâu, giá trị lịch sử rất cao, nhưng mà không đáng đồng tiền, còn cái vòng tay kia mới là đồ dỏm, lớp vỏ ngoài cũng là đồ dỏm, còn cái đồng tiền kia cũng là đồ giả, hơn nữa chính phẩm cũng không phải thời Minh như mày nói, mà là thời Nguyên! Được rồi được rồi! Đi nhanh lên! Làm tốn thời gian!” Gã ta cũng chính là người đã cầm đồ đi giám định, cho nên biết rất rõ ràng.

Đổng Học Bân kêu một tiếng mẹ nó, đều sai hết? Hắn không ngờ trình độ của mình kém như vậy!

Bất quá không có việc gì! Còn cơ hội!

BACK hai phút!

….

….

Trước mắt biến đổi!

“Tiểu Tạ, chổ của tôi có vài món đồ cổ, cậu xem trước”

Mã Văn Đào gọi người lấy ra.

Thời gian đã lui trở về!

“Đừng khẩn trương, chỉ cần cậu có thể nói đúng mấy thứ này, sau này cậu theo tôi, vinh hoa phú quý không thiếu phần cậu!” Mã Văn Đào lẳng lặng nhìn hắn, trong mắt có chút chờ mong.

Đổng Học Bân thở ra một hơi, nhìn về phía món đồ gốm, đưa tay qua sờ sờ : “Bình thường chúng tôi làm cũ khi tạo hàng giả, cũng không có khả năng làm ra loại trình độ này, cái này vừa nhìn là biết vết tích của năm tháng, không làm giả được, tôi thấy ít nhất cũng là của thời kỳ đồ đá, bất quá cái món đồ này niên đại tuy rằng lâu, giá trị lịch sử mặc dù cao, nhưng giá trị kinh tế lại không lớn, chẳng đáng giá bao nhiêu tiền”

Mã Văn Đào con mắt hơi hí lại : “Cho hắn xem cái sau!”

Vòng tay gỗ tử đàn được lấy ra.

Đổng Học Bân sờ sờ, ngó ngó, nói : “Cái này là được làm ra, loại thủ pháp này chổ chúng tôi bình thường cũng dùng đến, cũng là vì khiến cho nó nhìn được nhiều năm, nếu thật sự rằng là gỗ tử đàn, sợ rằng rất ít người bỏ không như thế, cái món này mười phần là giả, không đáng tiền”

Mã Văn Đào trong lòng khẽ động : ” Cái sau”

Đổng Học Bân chậm rãi nói : ” Là đồng tiền này? Chẳng qua chỉ là một miếng đồng vụn được dũa thành mà thôi, cái thủ pháp này lúc trước tôi cũng dùng qua khi làm đồ cổ, hơn nữa nói cho oai, chứ thật ra nó chẳng được dáng dấp của “Chí Chinh Chi Bảo” thời Nguyên chút nào”

Ba cái đều nói xong.

Mọi người kinh ngạc nhìn nhau.

Mã Văn Đào vỗ bàn : “Được, được, được!” Trong mắt lộ vẻ thỏa mãn.

Mục lục
loading...