Menu

Quyền Tài-Chương 261


Quyền Tài


Chương 261: Bệnh Không Dậy Nổi!

Buổi tối, tám giờ.

Bệnh viện nhân dân huyện, mấy bác sĩ và mấy người y tá trực ca đêm ôm thiết bị nhanh chóng chạy tiến phòng bệnh của Đổng Học Bân. Đổng Học Bân vẻ mặt tái nhợt đang nằm trên mặt đất, đã sớm bất tỉnh nhân sự, Tạ Tuệ Lan ngồi xổm bên cạnh hắn bình tĩnh nghiêm mặt, biểu tình không dễ coi cho lắm, nắm tay chặt lại, một câu cũng nói không nên lời. Cù Vân Huyên thì vẻ mặt vội vàng xúc động nắm một tay của Đổng Học Bân, ngoài miệng không ngừng nói với, an ủi hắn nói không có việc gì, khẳng định sẽ khỏe lên.

“Người nhà tránh một chút!”

Bác sĩ ngồi chồm hổm xuống, nói: “Nhịp tim đập, huyết áp!”

Một y tá nói: “Huyết áp 40-70.”, Một người mặc đồ áo trắng nói: “Tim đập 45, hô hấp yếu ớt.”

Bác sĩ quyết định thật nhanh: ” Hô hấp cơ, đưa đến phòng cấp cứu, lập tức gọi điện thoại cho Dương chủ nhiệm, nhanh!”, Cù Vân Huyên vội la lên: “Bác sĩ, Tiểu Bân không có việc gì chứ? Không có việc gì chứ?”, bác sĩ không rảnh nói nhiều với Cù Vân Huyên, vừa chỉ huy người đem Đổng cục trưởng lên trên giường, áp dụng biện pháp cấp cứu tạm thời, sau đó mới quay đầu lại nói rất nhanh: “Huyết áp và nhịp tim đập đều quá thấp, tình huống không khả quan, cô mau chóng thông báo người nhà bệnh nhân, chúng tôi sẽ tận lực cứu giúp.” Dứt lời, cũng không để ý sắc mặt trắng nhợt của Cù Vân Huyên, bác sĩ và mấy người y tá cùng nhau đẩy giường bệnh chạy ra bên ngoài, vào phòng cấp cứu. Cù Vân Huyên vội vã theo sau, Tạ Tuệ Lan cũng theo sát sau.

Năm phút đồng hồ. . .

Mười phút. . .

Mười lăm phút. . .

Bên ngoài phòng cấp cứu.

Cù Vân Huyên ngồi ở trên ghế nhựa gấp gáp lo lắng, “Tiểu Bân không có việc gì, nhất định không có việc gì.”

“Mạng của tên nhóc đó đều lớn hơn so với ai khác!” Tạ Tuệ Lan ngồi bên cạnh con mắt hơi nhắm lại, “Khẳng định không có việc gì!”

Cù Vân Huyên nói: “Đúng vậy, đúng vậy, không có việc gì.”, bất quá ai cũng đều nghe ra được, hai người đều có chút tự an ủi mình, thời gian cấp cứu càng ngày càng lâu, sắc mặt của Cù Vân Huyên và Tạ Tuệ Lan cũng càng thêm phiền, Tạ Tuệ Lan đứng lên khỏi ghế, mang giày cao gót đi tới đi lui trong hành lang, Cù Vân Huyên đưa tay lên đầu, một hồi thì lau vài giọt nước mắt, một hồi thì chạy đi đến cửa phòng cấp cứu mà nhìn vào trong.

Cạch, cánh cửa đột nhiên mở, đi ra một người bác sĩ!

Tạ Tuệ Lan và Cù Vân Huyên lập tức đi đến đón, “Bác sĩ, Tiểu Bân thế nào?”, Tạ Tuệ Lan cường thế nói: “Đổng cục trưởng tỉnh hay chưa?”, Người bác sĩ kia nhận thức Tạ huyện trưởng, thở dài, “Tạm thời còn chưa.”

“Vẫn chưa? Ông nhìn đồng hồ cho tôi đi! Lúc này đã kéo dài bao lâu rồi?”, Tạ Tuệ Lan phát hỏa.

Bác sĩ kiên trì nói: “Tạ huyện trưởng, Đổng cục trưởng tuy rằng không có ngoại thương rõ ràng, xét nghiệm máu cũng không có dị thường, nhưng tình huống rất nguy hiểm, vài phút trước, tim bệnh nhân đã từng ngừng đập một lần, cho nên. . . Dương chủ nhiệm đang ở bên trong đem hết toàn lực cứu giúp, chúng tôi sẽ nỗ lực lớn nhất cứu tỉnh Đổng cục trưởng.”

Nghe lời này, thân thể Cù Vân Huyên và Tạ Tuệ Lan đều là nhoáng lên!

Trái tim? Ngừng dập? Tại sao có thể như vậy? ?

Sau đó, bác sĩ thở dài lấy ra một phần thông báo, “Ai là người nhà bệnh nhân?”, Cù Vân Huyên nói: “Mẹ của Tiểu Bân thân thể không tốt, chúng tôi không dám thông báo bà ấy, có chuyện gì ông nói với tôi đi.”

Bác sĩ đưa qua một phần thư thông báo bệnh tình nguy kịch, “Thông báo một chút với người nhà Đổng cục trưởng, cần ký tên một chút.”, thấy thư thông báo bệnh tình nguy kịch, Cù Vân Huyên choáng váng, hai chân lảo đảo, suýt chút nữa ngã xuống, cũng may Tạ Tuệ Lan đã đỡ cô ấy.

Cù Vân Huyên môi run run : “Tiểu Bân hắn… Không được?”

“Bình tĩnh một chút.” Tạ Tuệ Lan hít vào một hơi, “Đưa thư thông báo bệnh tình nguy kịch không có nghĩa là sẽ chết!”

Lúc này, lão viện trưởng và một phó viện trưởng cùng một chủ nhiệm của bệnh viện nhân dân huyện vội vã từ xa xa hàng lang chạy tới, nghe được Đổng cục trưởng đột nhiên té xỉu, nghe được Tạ huyện trưởng đã ở bệnh viện, mấy người lãnh đạo chỉ biết chuyện quá khẩn cấp, lão viện trưởng lúc đầu đã sớm ngủ lập tức mang theo người chạy tới, Đổng cục trưởng sáng sớm vừa lập được đại công, nếu như xảy ra chuyện gì tại bệnh viện bọn họ, bọn họ cũng khó lòng tránh nạn.

“Tạ huyện trưởng!”

“Huyện trưởng!”

Mấy người lãnh đạo cung kính đứng ở bên cạnh Tạ Tuệ Lan.

Lão viện trưởng lập tức đi tới gần bác sĩ phụ trách hỏi thăm tình huống của Đổng cục trưởng, nghe xong, ông biến sắc, trong lòng cũng nóng nảy.

Cù Vân Huyên đã sắp điên rồi, đẩy bác sĩ ra muốn xông vào phòng cấp cứu, lại bị người ngăn ở bên ngoài. Tạ Tuệ Lan bình tĩnh hơn so với cô ấy một ít, đem thư thông báo bệnh tình nguy kịch ném vào lão viện trưởng : “Đừng để cho tôi thấy thứ này! Tôi mặc kệ các người dùng biện pháp gì! Mặc kệ trả giá bao nhiêu! Cũng phải đem cứu Đổng cục trưởng trở về cho tôi! Nghe thấy không? Tiếp tục cứu! Tăng nhân thủ! Lập tức!”, “Rõ ràng!”, lão viện trưởng và một ngời chủ nhiệm tự mình ra trận, bước thong thả tiến vào phòng cấp cứu.

Bầu không khí ngòa phòng cấp cứu càng ngày càng đọng lại, không ai nói, trong hàng lang lặng ngắt như tờ.

Một phút đồng hồ trôi qua.

Năm phút đồng hồ trôi qua.

Mười phút trôi qua.

Bỗng dưng, cửa lớn của phòng cấp cứu mở ra, lão viện trưởng và Dương chủ nhiệm bọn họ đều đi ra.

Tạ Tuệ Lan ánh mắt căng thẳng, Cù Vân Huyên trái tim chợt co lại, rất sợ nghe được cái gì mà “Chúng tôi đã cố gắng hết sức”.

Dương chủ nhiệm khoảng hơn bốn mươi tuổi thở ra một hơi, nói: “Đổng cục trưởng tỉnh rồi, tạm thời thoát khỏi nguy hiểm tính mạng.”

Nghe vậy, tất cả mọi người thở phào một hơi, vạn hạnh, vạn hạnh. Lúc Đổng Học Bân bị đẩy ra, tựa hồ đang ngủ mệt mỏi, bất quá sắc mặt còn có chút huyết sắc hơn trước đó. Cù Vân Huyên nước mắt rơi xuống liên tục, che cái miệng, lòng còn sợ hãi nhẹ nhàng nức nở, vừa rồi đã cô ấy rất sợ hãi. Tạ Tuệ Lan cũng thở phào một hơi, cả người thoải mái hơn rất nhiều.

Bên bệnh viện kiến nghị cho Đổng cục trưởng nghỉ ngơi, đừng để người quấy rầy. Tạ Tuệ Lan đã ra lệnh, mấy người tin tức linh thông đến đây thăm bệnh cũng bị cô ấy đuổi đi.

Không bao lâu, bác sĩ phụ trách Dương chủ nhiệm cau mày từ phòng làm việc đi ra, “Ai là người nhà bệnh nhân, đi theo tôi một chút.” Sau đó cũng không quay đầu lại mà trở lại vào phòng. Cù Vân Huyên đang muốn lý giải một chút bệnh tình của Tiểu Bân, nên nhanh chóng đi theo vào, Tạ Tuệ Lan thấy thế, sau khi tùy tiện nói vài câu cùng lão viện trưởng, cũng đuổi theo, đóng cửa phòng làm việc lại. Trong phòng chỉ còn ba người bọn họ.

loading...

Dương chủ nhiệm nhìn Cù Vân Huyên, “Cô là người nhà?”

Vân Huyên lo lắng nói: “: Tiểu Bân lần này làm sao vậy? Vì sao bệnh đột nhiên trở nên nghiêm trọng như thế?”

Dương chủ nhiệm một chút mặt mũi cũng không cho cô ấy, “Tôi còn muốn hỏi cô đây! Buổi chiều Đổng cục trưởng đưa tới bệnh viện còn không có trở ngại gì! Sao đột nhiên té xỉu?”, Cù Vân Huyên biểu tình cứng đờ lại, “Lúc phát bệnh, hắn. . . rất tức giận.”, Dương chủ nhiệm trừng mắt một cái, “Tức giận? Cô chọc giận hắn?”, Cù Vân Huyên không lên tiếng. Tạ Tuệ Lan nghe được cau mày nói : “Chỉ là tức giận mà thôi, tạo thành khó thở? Trái tim ngừng đập?”

Dương chủ nhiệm khẳng định: “Đương nhiên, hơn nữa cái này có thể cũng là nguyên nhân bệnh chủ yếu, các người hẳn là lý giải thái độ làm người của Đổng cục trưởng hơn tôi, nhiệt tình, thiện lương, chính trực, vài lần dân chúng có nguy hiểm, không phải đều là Đổng cục trưởng động thân ra sao? Người như thế thường thường tâm rất nặng, coi mọi chuyện đều quan trọng, nếu như gặp phải chuyện luẩn quẩn gì trong lòng, gặp phải chuyện phiền lòng gì, sẽ luôn bức cho mình rất chặt, không nghĩ ra cũng sẽ tiếp tục nghĩ, khó chịu cũng sẽ tiếp tục nghĩ, loại tâm tình này thường thường sẽ dẫn đến rất nhiều bệnh cấp tính phát tác, cơ tim cứng lại, não xuất huyết, rất nhiều người bệnh đều là vì bị tức giận ra!”, Tạ Tuệ Lan sắc mặt khẽ biến, ” Nghiêm trọng như thế?”

Cù Vân Huyên nói: “Có thể lưu lại di chứng? Tiểu Bân trước đây cũng đâu có như vậy bao giờ!”, Dương chủ nhiệm tức giận nói: “Trước đây không có không có nghĩa là sau này cũng không có, tôi không rõ ràng người nhà các người rốt cuộc là làm sao nữa? Bệnh nhân đã nằm viện, cô nói cô không có lòng chăm sóc thì thôi, cô còn chọc giận hắn làm gì?” Trong vụ đất lỡ, một cô bé bị kẹt trong xe buýt, chính là cháu gái của Dương chủ nhiệm, đối với Đổng cục trưởng, Dương chủ nhiệm vô cùng cảm kích, cũng đem chuyện của Đổng cục trưởng trở thành chuyện của chính mình, cho nên lúc này mới nổi nóng như vậy!

Cù Vân Huyên khẽ cắn môi, đuối lý không lên tiếng.

Vừa rồi Tạ Tuệ Lan cũng bức Đổng Học Bân vào đường cùng, lúc này, cũng là không nói một tiếng.

Dương chủ nhiệm nói: “Đổng cục trưởng mấy tháng nay làm không ít đại sự, tất cả mọi người biết, cam nguyện tiến vào trường học làm con tin, cứu học sinh và thầy cô bị bắt bên trong, dùng máu thịt để tiếp một người nhảy lầu, đất lỡ cũng không để ý an nguy bản thân liều mạng cứu giúp quần chúng mắc kệt, còn mình suýt chút nữa đã chết, còn có buổi sáng nay đi phá bom, cuối cùng sau khi ra được, dư âm của bom thiếu chút nữa đã lấy mạng, cuối cùng lại lái xe đi bắt tội phạm, còn đụng xe với tên tội phạm ấy, đừng nói nhiều chuyện như vậy cùng một chỗ, lực độ tinh thần của người thường cho dù ngay cả một việc cũng đều không tiêu hóa được, cái này không thể nói là áp lực tinh thần đơn giản như vậy, đã bao nhiêu lần Đổng cục trưởng hầu như chết tại chỗ? Bao nhiêu lần tìm được đường sống trong chỗ chết? Đây là một câu áp lực có thể miêu tả được sao? Hiển nhiên không có khả năng, một lần rồi lại một lần tích lũy, loại dị dạng của áp lực tinh thần này hoàn toàn có thể khiến cho một người suy sụp hoàn toàn.” Tạ Tuệ Lan trầm ngâm chốc lát : “Đây là bệnh trên tâm lý?”, “Phải, nhưng cũng không phải tất cả.” Dương chủ nhiệm thở dài nói: “Đổng cục trưởng là làm việc quá vất vả, hơn nữa chưa khỏi hẳn, từ lần kia hai tay bị chấn thương nghiêm trọng phải nằm viện, đến sau đó lại là hai chân gãy xương, rồi đến bây giờ, ba tháng nay Đổng cục trưởng hầu như đều nằm viện dưỡng thương, chính hắn có thể không cảm thấy cái gì, người ngoài có thể cũng nhìn không ra cái gì, nhưng phần thương tích này thật sự vẫn còn, trên thực tế theo tôi thấy, thân thể và tinh thần đồng thời chịu áp lực, tĩnh dưỡng nửa năm cũng không chắc có có thể hoàn toàn khỏi được, nhưng người nhà mấy người tự nhiên còn chọc giận hắn? ?”, Cù Vân Huyên nói: “Vậy sau này Tiểu Bân còn có thể phát bệnh sao?”, Dương chủ nhiệm lắc đầu, “Nói không chính xác, cứ quan sát tiếp, cũng may trái tim không có bệnh biến.” Tạ Tuệ Lan nói: “Vậy sau đó phải trị liệu thế nào?”, “Tĩnh dưỡng, Đổng cục trưởng hiện tại cần nhất chính là tĩnh dưỡng, không thể sốt ruột, không thể tức giận, khiến cho hắn thoải mái nghỉ ngơi tĩnh dưỡng trên một năm, như vậy áp lực tinh thần mặt trái mới có thể chậm rãi hồi phục, ừm, tôi không phải bác sĩ tâm lý, phương án trị liệu cụ thể còn nhờ Lưu chủ nhiệm bên kia làm giúp.”

Đã là ban đêm mười hai giờ. Tạ Tuệ Lan đem người đuổi đi, trong hàng lang cũng vắng vẻ lên.

Trong phòng bệnh, không ít thiết bị kiểm tra xung quanh, tí tách vang lên, Đổng Học Bân nhắm mắt nằm ở trên giường bệnh, nặng nề ngủ đi, trên người có rất nhiều nhiều sợi dây to nhỏ, còn có máy kiểm tra ngay trên ngón tay. Tạ Tuệ Lan và Cù Vân Huyên đứng trong phòng bệnh, không nói được một lời nhìn lên giường bệnh.

Bỗng nhiên, Đổng Học Bân mí mắt giật giật, ngay sau đó thì mở ra.

Tạ Tuệ Lan tiến lên nói : “Tỉnh?”, Cù Vân Huyên vội vàng đi tới :”Cảm giác thế nào? Khó chịu ở đâu thì nói với em?”

Đổng Học Bân mê man chớp chớp mắt, suy yếu vô lực nói: “Anh bị sao vậy?”, một chút khí lực toàn thân cũng không có, tinh thần cũng vô cùng uể oải, loại cảm giác này vô cùng không tốt, hình như sắp chết vậy, Đổng Học Bân trong lòng trầm xuống, rõ ràng trước đó còn như trâu mà.

Cù Vân Huyên vuốt tay hắn nói: “Không có việc gì là tốt rồi, không có việc gì là tốt rồi.”

Đổng Học Bân lông mi run lên, vô lực nói: “Anh không phải là mắc bệnh nan y chứ?”, “Không có.” Tạ Tuệ Lan cũng khom lưng vỗ vỗ mu bàn tay của hắn : “Đừng suy nghĩ bậy bạ, từ từ dưỡng bệnh, anh cũng là quá mệt mỏi, bác sĩ nói tĩnh dưỡng một thời gian sẽ không sao.”

Đổng Học Bân không tin, “Thật sự không phải bị ung thư?”

Cù Vân Huyên nói : “Em thề, thật sự không có.” Cô ấy đem lời của bác sĩ nói với hắn một lần.

Nghe xong, Đổng Học Bân thở phào nhẹ nhõm, trong lòng nhất thời khổ sở lên, có thể Dương chủ nhiệm nói rất đúng, bất quá kích thích tinh thần của mình đâu chỉ là vài lần này? Lần kia trong trường học cứu thầy cô và học sinh, hắn bị súng trên tay của tên tội phạm bắn chết không biết bao nhiêu lần, một lần rồi lại một lần mắt mở trừng trừng nhìn đạn bay đến thân thể, tuy rằng biết rõ là sẽ không chết, nhưng loại kinh khủng và vô lực này cũng không phải người bình thường có thể chịu đựng được, đến sau đó lại cứu người nam nhảy lầu, nhìn cánh tay mình lần lượt gãy rời, sau đó nữa là sự kiện đất lỡ, sự kiện bom hẹn giờ, Đổng Học Bân cũng đã trải qua vô số lần tử vong, đổi lại là người khác, sợ rằng đã sớm ngã bệnh, cũng là Đổng Học Bân dựa vào tâm hung ác trong lòng mà chống chọi đến bây giờ.

Bất quá lại nói tiếp, vẫn là chuyện kia tạo thành đả kích lớn nhất đối với hắn.

Chuyện Tạ tỷ và Huyên di ồn ào với nhau, đã làm cho tinh thần của Đổng Học Bân bị kích thích rất lớn, hơn nữa cùng các loại tích lũy ác tính trước đây, lúc này mới bạo phát, hình như tất cả đều tan vỡ trong nháy mắt, ngay cả Đổng Học Bân cũng đều có chút trở tay không kịp, không ngờ rằng vậy tử vong liên tục đã đem tinh thần của mình trở nên hỗn loạn đến mức như vậy.

Đổng Học Bân liên tiếp thở dài.

Cù Vân Huyên ôn nhu trấn an nói: “Đừng nghĩ loạn, bác sĩ nói đây là chuyện tốt, so với việc giữ một bom hẹn giờ trong người không biết khi nào phát tác, càng tích càng nhiều đến cuối cùng không chịu nổi, còn không bằng phát hiện sớm một ít, trị liệu sớm một ít, bệnh sau này cũng sẽ không sao nữa.”, Đổng Học Bân ừm một cái, “Đừng nói với mẹ anh, anh sợ mẹ sốt ruột.”

“Em biết.” Cù Vân Huyên cẩn thận sờ sờ mặt của hắn, “Anh an tâm dưỡng bệnh là được, cái khác đều không cần phải xen vào.”

Tạ Tuệ Lan hỏi, “Hiện tại cảm giác thế nào?”

Đổng Học Bân nói: “Cũng không có gì, đầu có chút mơ hồ, có chút loạn.”, lúc này, Đổng Học Bân mới nhớ tới cảnh tượng trước lúc mình té xỉu, trong lòng nhất thời căng lại, tâm tình lập tức trở nên rất không tốt, hô hấp cũng gấp gáp một ít, hắn mạnh mẽ tự đè ép cảm giác choáng váng trong đầu đang bành trướng ra, nhìn Tạ Tuệ Lan và Cù Vân Huyên hai người, “Hai ngươi trở về đi, một mình anh là được.”, Cù Vân Huyên biểu tình bị kiềm hãm lại, “Một mình anh không được.”, Đổng Học Bân nói: “Tôi không sao, em không phải muốn trở lại kinh thành sao?”, “Em không đi, em ở đây với anh.”, Cù Vân Huyên cầm tay hắn, nắm thật chặt, ” Những lời buổi tối, em đều là nói giận mà thôi, trong lòng em chỉ có một mình anh, sao bỏ anh được, ngoan, bác sĩ nói anh không thể sốt ruột hay tức giận, đừng nghĩ nhiều như vậy, em không đi, đời này em đều ở bên cạnh anh, che chở anh, cho dù anh làm chuyện gì có lỗi với em, em cũng không tức giận, ngoan.”, Đổng Học Bân bất đắc dĩ nói: “Em đang dụ anh à?”

Cù Vân Huyên ôn nhu nói: “Em không dụ anh, cái này là nói thật tâm, thật sự không giận anh.”, nói xong, cô đưa mắt nhìn Tạ Tuệ Lan, “Tạ tiểu thư, nơi này có tôi là được, cô bận công tác, trở về đi.”, Tạ Tuệ Lan nhìn nhìn cô ấy, “Tôi vì sao phải đi?”, Cù Vân Huyên nói: “Cô ở đây cũng không làm gì, tôi chăm sóc Tiểu Bân là được.”

Tạ Tuệ Lan hí mắt, “Cù tiểu thư, tôi thấy là cô nên trở về, Tiểu Bân vài lần bị thương đều là vì tôi, theo lý tôi nên ở lại chăm sóc cho hắn, có phải hay không?” Hai người lại bắt đầu đối chọi gay gắt.

Thấy hai người lại muốn cĩ nhau, Đổng Học Bân lại muốn chết khó chịu, cảm giác hô hấp trở nên trắc trở.

Cù Vân Huyên hoảng sợ, vội vàng vỗ về trước ngực của Đổng Học Bân, giúp hắn thuận khí, “Em không nói không được sao? Đừng có gấp, không có việc gì, ngoan, không có việc gì.”, Tạ Tuệ Lan cũng ngồi bên cạnh, ôn hòa nói: “Hai bọn em là nói chuyện, không cãi nhau.”, Đổng Học Bân thở hổn hển hai hơi, suy yếu nói: “Nói thật đây, các người trở về đi, không cần phải quản anh, là anh có lỗi với hai người, tôi đã sớm không còn mặt mũi gặp hai người.”

Tạ Tuệ Lan vuốt ve mái tóc rối bời trên trán thay cho Đổng Học Bân, “Nói cái gì ngốc nghếch vậy, không nói chuyện tình cảm có được hay không? Sau này em và Huyên di của anh cũng không ép anh, đến lúc đó nên làm sao thì để đến lúc đó tính, nhiệm vụ của anh hiện tại cũng là dưỡng bệnh cho tốt, ngàn vạn lần đừng có gấp, trên đời này chẳng hề có mấu chốt hay điểm quyết định gì cả, lời này không phải anh thường nói sao, anh đó, hiện tại coi như anh có hai người bạn gái, không cần nghĩ cái khác.”

Đổng Học Bân cuống quít lắc đầu, “Vậy sao được, một người anh còn không xứng, đừng nói là hai người.”

Tạ Tuệ Lan dùng giày cao gót nhẹ nhàng đá giày của Cù Vân Huyên một chút.

Cù Vân Huyên chần chờ một chút, “Đừng nói xứng với không xứng nữa, Tạ tiểu thư nói … em cũng đồng ý, anh trước hết là có hai người bạn gái, việc sau này hãy tính.” Cái phần thư thông báo bệnh tình nguy kịch kia, hiện tại ngẫm lại Cù Vân Huyên còn có chút kinh hồn khiếp đảm, cô ấy thật sự sợ Đổng Học Bân một mình luẩn quẩn trong lòng lại đổ bệnh, cho nên hiện tại cũng chỉ có thể làm như thế.

Đổng Học Bân: “Như vậy sao được, anh . . .”

Tạ Tuệ Lan ngắt lời nói: “Không nói cái này, có được hay không? Trước cứ như vậy đi.”

Cù Vân Huyên nhẹ nhàng ừm một cái, “Em và Tạ tỷ của anh không ý kiến, anh còn già mồm cãi láo cái gì? Nhanh nghỉ ngơi đi, nhắm mắt lại ngủ một hồi, em và Tạ tỷ của anh sẽ ở chổ này cùng anh, anh có chỗ khó chịu nào thì nói bọn em, đừng cố gắng chịu đựng, nghe thấy không?”

Đổng Học Bân biết hai người là vì muốn mình vui vẻ, không cho mình suy nghĩ lung tung sốt ruột bậy bạ, nếu không với tính cách của hai người đánh chết cũng không có khả năng nói ra cái gì mà hai người bạn gái, nghĩ tới đây, Đổng Học Bân trong lòng cảm động vô cùng!!

Mục lục
loading...