Menu

Quyền Tài-Chương 260


Quyền Tài


Chương 260: Cù Vân Huyên Vs Tạ Tuệ Lan.

Chạng vạng, bảy giờ.

Bệnh viện nhân dân huyện, phòng bệnh một người.

Đổng Học Bân cảm khái hàng vạn hàng nghìn, trong lòng nói sao lại nằm viện, nửa năm nằm viện ba lần, anh em trêu ai chọc ai chứ.

Phùng phó đội trường tới thăm bệnh nói: “Đổng cục trưởng, ngài bị thương chỗ nào?”

“Không có việc gì.” Trên giường bệnh Đổng Học Bân cười nói: “Bị dính chất dư âm của bom thôi, sáng mai sẽ khỏi .”

Phùng phó đội trường thổn thức không ngớt nói: “Lần này may là có ngài, phá bom lại bắt tội phạm vượt ngục, tôi hình như nghe nói lần này có thể sẽ lại cho ngài một nhị đẳng công, hơn nữa còn có tam đẳng công và một nhất đẳng công lần kia chưa kịp ban phát, chờ thân thể ngài tốt hơn, nhất, nhị, tam đẳng công khẳng định là cùng nhau lĩnh, loại chuyện này đừng nói huyện Duyên Đài chúng ta, toàn quốc cũng không gặp, ngài là người đầu tiên.”

Đổng Học Bân cười một tiếng, “Cũng là trùng hợp.” Nhưng trong lòng nhưng lại rất đắc ý.

Khen tặng một hồi, Phùng phó đội trường không quấy rối hắn nghỉ ngơi, cáo từ rời khỏi.

Ngay sau đó, lại có mấy người đến thăm bệnh, hoặc là đồng chí cục, hoặc là người thân bạn tốt của Đổng Học Bân.

Trải qua buổi trưa, sự tích vinh quang của Đổng Học Bân lại một lần nữa được truyền lưu rộng khắp, nếu như lần trước hắn ở chân núi cứu cứu dân chúng bị kẹt rất nhiều người còn có chút không cho là đúng, nghĩ rằng chỉ cần có chút can đảm ai cũng có thể, nhưng lần này làm không ít người cả kinh nói không ra lời, phá bom, cái kỹ thuật như thế, không phải chỉ có can đảm là được, đến tận đây, mọi người đối với sức chiến đấu Tiểu Đổng cục trưởng lại có một nhận thức hoàn toàn mới, nghĩ người này thật sự quá toàn năng, quả thật là có trắc trở gì cũng đều có thể lên!

Buổi tối tám giờ, người thăm bệnh mới đi sạch sẽ.

Trong phòng bệnh lẳng lặng, Đổng Học Bân vụng trộm mồi một điếu thuốc, nhẹ nhàng kéo một hơi.

Ngẫm lại cảnh tượng buổi sáng, hiện tại Đổng Học Bân còn có chút sợ hãi, đi nhầm một bước thua cả bàn cờ, may là mình phúc lớn mạng lớn, lại suy xét thu hoạch của sự kiện lần này, Đổng Học Bân thoả mãn phà ra một hơi thuốc hình tròn, cứu Tạ tỷ, hòa hoãn mâu thuẫn trước đó vài ngày cùng Tạ Tuệ Lan, lại lập công, được danh tiếng, cầm chiến tích, mình liều mạng cửu tử nhất sinh như vậy, thứ lấy được rất đáng giá.

Đúng rồi, sao không thấy Tạ tỷ tới thăm anh em ?

Đổng Học Bân dụi dụi tàn thuốc, gọi điện thoại cho Tạ Tuệ Lan.

Reng reng reng, vừa vang ba tiếng, điện thoại đã bị cúp.

Đổng Học Bân phiền muộn a, từ sau khi hắn lên được chức phó xử, đã bao nhiêu lâu không ai dám cúp điện thoại của hắn? Trời ạ, buổi sáng còn nói nếu có thể sống đi ra sang năm sẽ kết hôn với mình, còn nói gì kiếp sau gả cho mình, kiếp sau sau nữa cũng gả cho mình, hay đấy, trong nháy mắt đã không giữ lời. Đổng Học Bân suy nghĩ có chút ích kỷ, sau đó lại tự an ủi mình một chút, chuyện đánh bom gây ồn ào lớn như vậy, Tạ Tuệ Lan khẳng định còn ở bên kia xử lý ảnh hưởng sau đó, đại khái không thoát thân ra được.

Trời đã rất rất tối rồi.

Đêm dài chẳng biết làm gì, Đổng Học Bân rất buồn chán, lại gọi điện thoại cho Cù Vân Huyên.

Điện thoại vừa chuyển, Huyên di hình như là ở bên ngoài, trong điện thoại có thể nghe rõ ràng tiếng giày cao gót của Cù Vân Huyên nện xuống đất, còn có tiếng động cơ ô tô thoáng qua.

Đổng Học Bân nói: “Em vừa tan tầm à? Sao muộn như thế?”

“Ừm.”

“Đừng quá mệt mỏi mình, sau này tan tầm sớm một chút, buổi tối cũng không an toàn.”

“Ừm.”

Đổng Học Bân nghe ra chút không thích hợp, “Huyên di, làm sao vậy?”

Tiếng nói của Cù Vân Huyên mang theo cổ oán khí nồng đậm, “Không có gì, cúp máy.”

“Đừng vội, đừng vội, xảy ra chuyện gì nhi, nhanh chóng nói với anh một chút.” Đổng Học Bân sốt ruột nói.

Bên kia im lặng vài giây, “Có người nói với em, anh ở huyện Duyên Đài còn có một người bạn gái, có phải là sự thật?”

Đổng Học Bân vừa nghe liền kinh ngạc, “Trời đất, ai thiếu đạo đức như thế, cái này không phải gây xích mích quan hệ của hai ta sao, cái này ai nói với em?” Hình như nghĩ tới cái gì, Đổng Học Bân sắc mặt trắng nhợt, “Có phải là một người tên là Ngụy Nam không ? Mẹ kiếp! Cái này còn không chịu dứt! Huyên di, em làm sao nhận thức hắn?” Bắt đầu từ cái ngày cùng Tạ Tuệ Lan gây lộn, Đổng Học Bân đã nghi ngờ bên Huyên di khẳng định cũng xảy ra chuyện, không ngờ lại tới nhanh như vậy.

“Anh đã nói không có chuyện này mà.”

“Huyên di, anh cái kia, thật ra. . .”

“Em hỏi anh hắn nói có phải là sự thật không ?”

Dù sao tới cũng phải tới, Đổng Học Bân làm vẻ mặt cầu xin nói: “Không khác biệt lắm. . . Phải.”

Điện thoại im lặng xuống, một giây đồng hồ, hai giây, tít tít tít, điện thoại đã bị cúp.

Đổng Học Bân nóng nảy, vội vã gọi trở lại, nhưng gọi ba bốn lần cũng không có ai nghe cả, cuối cùng Cù Vân Huyên thẳng thắn tắt điện thoại, căn bản không gọi được. Một sóng vừa ổn, sóng sau lại nổi, Đổng Học Bân thầm nghĩ một câu xong đời, cái này đã làm Huyên di giận tức, lập tức, nghĩ đến Ngụy Nam gây xích mích Tạ tỷ lại gây xích mích Huyên di, Đổng Học Bân vỗ mạnh gối đầu, đã bắt đầu hận hắn ta đến tận xương tủy!

Bất quá cũng là mình gieo gió gặt bảo.

Hiện tại làm sao bây giờ? Quay về kinh tìm Huyên di giải thích? Nhưng giải thích cái gì!

Đổng Học Bân như kiến bò trên chảo nóng, khó chịu, vật vả, trong lòng gấp đến độ sắp điên rồi, cuối cùng, hắn ngồi dậy từ trên giường một chút, không được, cho dù Cù Vân Huyên không tha thứ mình, vậy cũng phải giải thích, nếu không mình sẽ hối hận cả đời.

Ai biết lúc này, cánh cửa phòng bệnh đột nhiên mở ra.

Cù Vân Huyên thình lình đứng ở cửa!

Đổng Học Bân mở to hai mắt nhìn, “Huyên di, sao em lại tới đây? A? Anh gọi điện thoại thì em ngay dưới lầu?”

Vốn dĩ Cù Vân Huyên tính tình cực kỳ nhu hòa, giờ này khắc này khuôn mặt rất bình tĩnh, không có nói gì cũng không đóng cửa lại, đi vào phòng bệnh đứng ở đàng kia.

Đổng Học Bân mau chóng nói: “Em trước tiên hãy nghe anh nói, chờ anh nói xong em hãy mắng anh, chuyện tình là như thế này, lúc trước hai ta còn ở kinh thành, tôi không phải đã nói muốn làm người yêu với em sao, khi đó em cũng không nói một lời chắc chắn, đương nhiên, anh không phải trách em, nói đúng là chuyện này, sau lại anh gặp phải Tạ tỷ, trong nhà cô ấy lúc đó buộc cô ấy đính hôn kết hôn gì đó, Tạ tỷ không đồng ý, liềm đem anh đẩy ra cản một chút, nói anh là bạn trai của cô ấy, sau đó lại. . .” Đổng Học Bân rất sợ Huyên di không nói hai lời rời đi, nên dùng tốc độ nhanh nhất nói ra chuyện của hai người.

Cù Vân Huyên không nói một lời.

Đổng Học Bân thở dài, “Đại khái là như thế này, anh biết anh có lỗi với hai người, anh, ài, là anh không phải thứ tốt, anh không phải người.”

Cù Vân Huyên nhếch miệng, hơi nghiêng đầu, lau lau lệ trên khóe mắt.

“A.” Đổng Học Bân vội vàng nhảy xuống giường, đi qua kéo tay cô, “Đừng khóc đừng khóc, ngàn sai vạn sai đều là anh sai, em, em hay là hãy đánh anh đi.”

Cù Vân Huyên cắn răng một cái, vung lên cho cái tát đánh về hướng mặt của hắn.

Đổng Học Bân nhe răng nhắm mắt, nhưng đợi nửa ngày trên mặt cũng không truyền đến cảm giác đau đớn.

Tay của Cù Vân Huyên dừng ở giữa không trung, muốn đánh hắn, nhưng cuối cùng cũng không hạ xuống được, cô ấy vung tay, lại lau vài giọt nước mắt.

Đêm qua, Cù Vân Huyên tròn cả một đêm không cảm thấy buồn ngủ, trong đầu tất cả đều là những lời mà Ngụy Nam nói với cô trước đó trong điện thoại, Ngụy Nam đã từng đến tham gia hội bán đấu giá của công ty đấu giá Vân Đức, một tháng trước đây hai người đã quen biết, nhưng quan hệ còn chưa tính là thân, Cù Vân Huyên lúc đầu không muốn coi những lời này là gì cả, nhưng cô ấy cũng biết không có lửa làm sao có khói, Ngụy Nam sẽ không vô duyên vô cớ nói những cái này, cho nên buổi tối ngày hôm nay, Cù Vân Huyên tâm phiền ý loạn lái xe tới huyện Duyên Đài, muốn từ trong miệng Tiểu Bân tự mình kiểm chứng, ai ngờ chuyện đúng là sự thật, lần này, cả người Cù Vân Huyên dường như sụp đổ.

Đổng Học Bân cực kỳ đau lòng, “Đừng như vậy, em như vậy quả thật còn khó chịu hơn so với muốn mạng của anh.”

“Anh còn biết khó chịu? Anh còn biết khó chịu?”

“Anh đương nhiên đã biết, anh, ài. . .”

Đổng Học Bân cũng không biết nên nói như thế nào, đều rất muốn nhảy từ trên lầu nhảy xuống cho xong hết mọi chuyện, hắn liều mạng dỗ ngọt Huyên di, trong lòng suy nghĩ nên làm thế nào cho phải, Tạ tỷ và Huyên di hai người mình đều luyến tiếc, nhưng không thể bỏ được thì nên làm sao bây giờ, cái này cũng không phải xã cũ hội, giấy hôn thú chỉ có thể cùng một người nhận, chết tiệt, sao mình lại khốn nạn như thế! Đổng Học Bân đều hận trên người của mình! Bình tĩnh mà xem xét, tình cảm của Đổng Học Bân đối với Tạ Tuệ Lan và Cù Vân Huyên đều rất thật, cho nên lúc này mới thống khổ vạn phần, Huyên di nhà mình cùng Tạ tỷ cùng một chỗ, Đổng Học Bân không tiếp thụ được, Tạ tỷ nhà mình và Huyên di cùng một chỗ, Đổng Học Bân cũng không tiếp thụ được, hắn cũng không biết nên làm cái gì bây giờ.

Nếu như Huyên di đánh mình vài cái tát, Đổng Học Bân còn có thể sống khá giả chút.

Nhưng Cù Vân Huyên trời sinh tính cũng là ôn nhu như vậy, cho dù là như bây giờ, cũng không ra tay với mình, cũng không mắng mình, cái này khiến cho Đổng Học Bân càng khó bị.

Bỗng nhiên, cánh cửa phòng bệnh lại mở cạch một tiếng!

Đổng Học Bân nhìn đi qua, trên mặt nhất thời kinh ngạc, Tạ tỷ tự nhiên tới!

Lúc vào Tạ Tuệ Lan vừa thấy Đổng Học Bân đang dỗ ngọt một người phụ nữ rất đẹp nhân, tròng mắt cô ấy hơi nheo lại, một chút liền nhận ra, người này chính là “Huyên di” trên ảnh chụp , Tạ Tuệ Lan không nhanh không chậm đóng cánh cửa, cười cười, “Ồ, tôi đây là quấy rối hai ngươi sao?”

Đổng Học Bân vẻ mặt đau khổ nói: “Tạ tỷ.”

Vừa nghe tên này, Cù Vân Huyên sắc mặt hơi đổi.

loading...

Tạ Tuệ Lan cười ha ha vươn tay, tự giới thiệu nói: “Tạ Tuệ Lan, bạn trai của Tiểu Bân.”

Nghe vậy, Cù Vân Huyên lập tức thay đổi một biểu tình, không chút thoái nhượng nắm tay cô ấy, “Cù Vân Huyên, người yêu của Tiểu Bân.”

“Ha ha, cái này thật đúng là trùng hợp.” Tạ Tuệ Lan cười nói: “Cô cũng là người yêu của hắn? Sao tôi không nghe nói qua?”

Cù Vân Huyên mặt lạnh vô tình nói: “Tôi cũng không nghe nói qua cô.”

Mùi thuốc súng nhất thời lan tràn ở trong phòng!

Tạ Tuệ Lan không nhìn Cù Vân Huyên, quay đầu nhìn Đổng Học Bân một cái, cười tủm tỉm nói: “Tiểu Bân, đây là chuyện gì vậy, nói với em một chút, có được hay không?”

Đổng Học Bân trên trán có chút mồ hôi, biết Tạ tỷ là cố ý, chuyện của Huyên di cô ấy đã sớm biết.

Cù Vân Huyên cũng nhìn về phía Đổng Học Bân, “Tiểu Bân, vị này sao cũng tự xưng là bạn gái của anh? Cũng nói với em một chút, được không?”

Đổng Học Bân ấp úng, trong lòng khổ gần muốn chết, Tạ tỷ và Huyên di đều là người mà hắn thích, hiện tại hai người đứng cùng một chỗ, Đổng Học Bân chỉ cảm thấy trời đất có chút quay cuồng, loạn thành một cục, nói cũng không được, không nói lời nào cũng không được, cực kỳ khó chịu.

Tạ Tuệ Lan nhìn hắn không chớp mắt, khóe môi lộ nụ cười yếu ớt, “Chúng ta không phải nói rồi sao, sang năm tìm một ngày tốt kết hôn mà.”

Đổng Học Bân nói: “Anh cái kia. . .”

Cù Vân Huyên hơi trầm xuống, cũng nói: “Tiểu Bân, chúng ta không phải nói năm nay muốn đứa nhỏ sao?” Ai nói Huyên di không biết nói dối, đây là cái gì đây!

Tạ Tuệ Lan ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Ồ, hai ngươi phát triển thật ra rất nhanh, đều suy nghĩ đến đứa nhỏ rồi?”

Cù Vân Huyên thản nhiên nói: “Các người phát triển cũng không chậm a, nhớ thương đến giấy hôn thú à?”

Đổng Học Bân nghe mà kinh hồn khiếp đảm, nhanh chóng nói: “Tạ tỷ, Huyên di, bớt tranh cãi, đều bớt tranh cãi.”

“Em cũng không muốn nhiều lời.” Tạ Tuệ Lan tìm một chổ thoải mái ngồi xuống, nhếch chân bắt chéo nhìn Cù Vân Huyên, mỉm cười nói: “Nhưng anh phải giải thích tình huống hiện cho em, Tiểu Bân, cha mẹ em anh cũng đã gặp, ấn tượng của bọn họ đối với anh rất không tồi, mẹ của anh em cũng đã thấy, ấn tượng của lão nhân gia với em cũng rất tốt, ha ha, hai chúng ta hiện tại tựa hồ còn thiếu một giấy kết hôn phải không, nhưng sao lại đột nhiên nhảy ra một hồ ly tinh?” Cái này cũng là mở to mắt nói dối, ấn tượng Tạ lão và Hàn phu nhân đối với Đổng Học Bân rất là bình thường.

Đổng Học Bân, “Anh cái này. . .”

Cù Vân Huyên một bước cũng không lùi nói: “Tiểu Bân, chị Loan thừa nhận quan hệ của hai người? Sao em không nghe nói? Em chỉ biết ba mẹ em sớm đem anh là con rể rồi, anh đừng nói cho em biết anh hiện tại muốn đổi ý?”

Tạ Tuệ Lan cười dài nói: “Tiểu Bân, lão gia tử nhà em cũng sớm đem anh làm cháu rể rồi, loại thời điểm này anh không cảm thấy phải nói chút gì sao?”

Cô một câu tôi một câu, làm Đổng Học Bân sắp bị bức điên rồi.

Cù Vân Huyên bỗng nhiên kéo tay của Đổng Học Bân, túm lấy hắn ngồi ở trên giường bệnh, khẽ cắn môi nói: “Em biết anh là bị hồ ly tinh che mờ con mắt, chuyện này em không trách anh, chỉ cần anh sau này đoạn tuyệt lui tới cùng hồ ly tinh này, đoạn tuyệt tất cả quan hệ, em coi như chuyện này chưa bao giờ phát sinh, trước đây thế nào, sau này chúng ta cũng thế ấy, em cam đoan không truy cứu, cam đoan vẫn đối với anh giống như trước.”

Tạ Tuệ Lan nheo mắt, cũng nói: “Tiểu Bân, tuổi anh còn nhỏ, không chịu được mê hoặc cảu hồ ly tinh, em cũng không trách anh, chỉ cần sau này anh toàn tâm toàn ý với em, giống như buổi sáng em nói qua, anh đã từng làm bao nhiêu chuyện có lỗi với em em cũng đều tha thứ cho anh, chúng ta vẫn tiếp tục với nhau giống như trước, anh có chịu không?”

Cù Vân Huyên: “Tiểu Bân.”

Tạ Tuệ Lan: “Tiểu Bân.”

Đổng Học Bân trong miệng cười khổ không thôi: “Anh. . . Thật không biết.”

Tạ Tuệ Lan đem mặt trầm xuống, “Nếu như không được thì anh chọn một người đi!”

Cù Vân Huyên trên mặt cũng không dễ nhìn lắm, “Với cô ấy hay là theo em! Ngày hôm nay anh cho em một câu nói thống khoái!”

Đổng Học Bân trong lòng rõ ràng, hai người mặc dù đều nói sẽ làm như chuyện gì cũng không phát sinh hoặc là tha thứ cho anh, nhưng trên thực tế, loại tội ác tày trời này sao có thể tha thứ đơn giản, cho dù mình chọn ai, sau này khẳng định cũng sẽ bị làm khó dễ, thậm chí người kia cũng bị mình đắc tội không nhỏ, đây đều là nói cũng không cần nói, nhưng nếu như Đổng Học Bân bây giờ còn nói hai người đều thích, còn nói hai người đều muốn, vậy tất nhiên sẽ đắc tội với cả hai bên, cái này cũng là nói cũng không cần nói.

Làm sao mà chọn đây?

Căn bản con mẹ nó không có cách nào chọn được!

Đổng Học Bân biết Huyên di nhẹ dạ, liền nhe răng trợn mắt giả bệnh, ôm ngực giả dạng làm ra vẻ đau đớn muốn chết, thở hổn hển từng ngụm, ” Cái này … cái này … hay là có thể dời lại vài ngày đi.”

Tạ Tuệ Lan cũng không lọt vào cái bẫy này của hắn, “Anh nghĩ có thể kéo dài vài ngày? Một ngày? Hai ngày? Cái này có ý nghĩa sao? Còn không bằng ngày hôm nay nói rõ ràng, em nghĩ Cù tiểu thư cũng là nghĩ như vậy phải không?”

Cù Vân Huyên nhìn con mắt của Đổng Học Bân, “Anh thích em hay là thích cô ấy?”

Đổng Học Bân giả bộ không nổi nữa, bất đắc dĩ vỗ ót, không nói chuyện.

Tạ Tuệ Lan nói: “Tiểu Bân, nếu như anh nói muốn cùng Cù tiểu thư, Tạ Tuệ Lan em không nói hai lời quay đầu đi.”

Nghe cô ấy có chút tư thế uy hiếp, Cù Vân Huyên cau mày, cũng nói: “Tiểu Bân, nếu như anh nói thích cô ấy, vậy em lập tức trở lại kinh thành, đời này cũng sẽ không trở lại quấy rối các người!”

Tạ Tuệ Lan cười nhìn cô ấy, “Cù tiểu thư nói mạnh miệng vậy?”

Cù Vân Huyên nhìn nhìn cô ấy, Không thể sánh bằng Tạ tiểu thư được.”

“Tiểu Bân.” Tạ Tuệ Lan nói: “Nên nói gì đi?”

Cù Vân Huyên nhếch miệng, “Anh nói đi trong hai người anh thích ai.”

Đổng Học Bân là càng ngày càng gấp, càng ngày càng khổ, hắn cũng rõ ràng hiện tại là lúc nên làm ra lựa chọn, chuyện này kéo dài được một lúc không kéo dài được một đời, nếu không cho tới cuối cùng một người hắn cũng không cưới được, nhưng chọn ai? Hắn hiện tại đã thương Tạ Tuệ Lan và Cù Vân Huyên rất sâu, làm sao nhẫn tâm khiến cho hai nàng khó chịu, bản thân cái này cũng là một chuyện rất là rối rắm như con mắm, hai bên trái phải đều không được!

Tạ Tuệ Lan hí mắt, “Nghĩ được rồi sao?”

Cù Vân Huyên nhìn hắn, “Rốt cuộc thích ai?”

Đổng Học Bân đã nghẹn khuất đến nổi sắp phát nổ rồi, chọn Huyên di không được, chọn Tạ tỷ không được, chọn hai người cũng không được, cái này căn bản là không có đường sống, Đổng Học Bân cũng là hận mình đến điên rồi, thẳng thắn quăng ngã luôn vậy, hắn lớn tiếng nói, “Hai người tôi ai cũng không thích! Được rồi chứ!”

Tạ Tuệ Lan nở nụ cười, “Đây là anh nói?”

Cù Vân Huyên biểu tình có chút xấu xí, “Tiểu Bân, anh đừng hối hận!”

Đổng Học Bân nói: “Tôi rõ ràng, hai ngươi ngoài miệng tuy rằng tranh nhau, trong lòng đều giận tôi đến chết, hận tôi hận đến nghiến răng, tôi biết tôi không phải thứ tốt, không xứng với hai ngươi, tôi cũng không làm lỡ hai người, chúng ta sau này đường ai nấy đi, cầu ai nấy bước, hai người cũng đừng lãng phí thời gian trên người của tôi, không cần đâu, đừng nói các người, hiện tại tôi cũng đều hận không thể một tát vỗ chết mình.” Thở hổn hển hai hơi, Đổng Học Bân ngoan: “Cứ như vậy đi!”

Tạ Tuệ Lan thở ra một hơi, “Tiểu Đổng, anh đã nghĩ rõ ràng?”

“Tôi cái này không phải nói giận, đã nghĩ rõ ràng!” Đổng Học Bân nói: “Hai người đều đi đi, tôi thật sự không xứng với các người, đây là lời nói thật!”

Nếu không có cách nào cùng hai người một chỗ, vậy ai cũng không chọn … đây là quyết định của Đổng Học Bân!

Tạ Tuệ Lan gật đầu, đứng lên đi ra ngoài.

Cù Vân Huyên cũng đồng dạng như vậy.

Nói ra cái lời rất trái lương tâm này xong, đầu óc Đổng Học Bân bỗng nhiên nhất thời choáng váng, chỉ cảm thấy giữa phòng bệnh một mảnh trời đất quay cuồng, ngay cả hô hấp cũng vô cùng thống khổ, cái cảm giác thở không nổi cũng chẳng hơn gì cái này, bóng lưng của Tạ Tuệ Lan và Cù Vân Huyên dần dần vặn vẹo, căn bản thấy không rõ, Đổng Học Bân dưới chân hơi nghiêng, thân thể trực tiếp ngã xuống!

“Tiểu Bân!”

“Tiểu Bân anh làm sao vậy?”

Bên tai truyền đến tiếng hô lo lắng của Cù Vân Huyên và Tạ Tuệ Lan.

“Gọi bác sĩ! Mau gọi bác sĩ!”

“Người đâu mau tới! Người!”

Sau một khắc, Đổng Học Bân cái gì cũng không biết.

Mục lục
loading...