Menu

Quyền Tài-Chương 253


Quyền Tài


Chương 253: Tạ Tuệ Lan Phát Hỏa

Buổi sáng, chín giờ.

Ăn xong bữa sáng, Đổng Học Bân đưa tay mở cửa sổ phòng khách, khiến cho gió thu lạnh lẽ thổi vào trong phòng, ngày hôm qua, Đổng Học Bân đã đem mọi chuyện cần làm xử lý xong, báo cáo với Lương cục trưởng, điền tài liệu tiếp nhất đẳng công, cùng mấy đồng sư tương giao không tồi ăn cơm tối, bắt chuyện với mẹ già Loan Hiểu Bình, gọi điện thoại báo bình an cho dì Hai Đường Cẩn và bà ngoại, gọi điện thoại cảm ơn cho các lãnh đạo huyện, buổi tối, Phùng phó đội trưởng tìm người đưa chìa khóa của chiếc Benz đến, xe cũng được sửa chữa hoàn chỉnh.

Riêng chỉ có Tạ Tuệ Lan là chưa kịp liên hệ.

Cho nên, Đổng Học Bân chuẩn bị dùng cả ngày hôm nay để theo Tạ tỷ, bắt chéo chân ngồi xuống sô pha, Đổng Học Bân lấy điện thoại di động ra gọi cho dãy số của Tạ Tuệ Lan, tít tít tít, tít tít tít, lần đầu đường dây bận, không gọi được, chờ mười phút sau gọi l ại, điện thoại mới thông.

“A lo” Bên kia là tiếng nói nhàn nhạt của Tạ Tuệ Lan.

Đổng Học Bân cười nói : “Tạ tỷ, anh đã về”

” … ừm”

“Ặc, đã hai tháng rồi, còn tức giận sao?”

“Tức giận? Ha ha, tâm tình của tôi hiện tại rất tốt, chưa bao giờ tốt như vậy”

Đổng Học Bân nghe thấy ngữ khí của Tạ tỷ có chút không thích hợp, nghe mà hắn nổi da gà lên, không khỏi ho khan một tiếng nói : “Anh không phải đã tạ tội rồi sao, cam đoan là sau này không xúc động nữa, khẳng định sẽ bảo vệ thân thể cho tốt, ừm, vậy thì, bây giờ em có ở nhà không? Nếu như không có chuyện gì, anh đi qua tìm em một chuyến? Nếu trong nhà không có đồ ăn, anh mua một ít đem qua, buổi trưa anh nấu cơm cho em?”

“Đến đây đi!”

“À, vậy anh đi”

“Ừm, cúp”

Buông điện thoại di động xuống, Đổng Học Bân suy nghĩ một chút về thái độ của Tạ Tuệ Lan, trong lòng có chút không xác định, cho nên thẳng thắn không suy nghĩ nhiều, nghĩ mãi cũng không rõ ràng, vì thế Đổng Học Bân đi vào trong phòng, lấy ra một bộ trang phục trong tủ thay vào, cuối cùng xuống lầu lái xe, đi đến siêu thị gần đó mua một chút đồ ăn, đều là những món mà Tạ tỷ thích ăn, cuối cùng mới đi thẳng đến gia thuộc viện huyện ủy, trực tiếp lái xe vào trong.

Xuống xe, Đổng Học Bân cầm bao lớn bao nhỏ đi về phía trước.

“Ồ, Đổng cục trưởng, xuất viện khi nào thế?” Có người chào hỏi hắn.

“Ừ, mới ngày hôm qua, vừa quay về huyện”

Vài người quen đều ân cần hỏi thăm Đổng Học Bân một câu.

Lần này, Đổng Học Bân không hề chột dạ, đều chào hỏi qua lại, rồi nghênh ngang đi lên lầu của Tạ Tuệ Lan. Hiện tại là lễ quốc khách, trong tay hắn cầm đồ, ai nhìn cũng cho rằng hắn đi tặng lễ, loại chuyện này trong cơ quan nhà nước rất bình thường, thậm chí còn không cần cấm kỵ.

Cạch, cửa thang máy mở ra, Đổng Học Bân chậm rãi bước vào.

Lầu hai …

Lầu ba …

Lầu bốn …

Bình thường đối với loại phó cục trưởng cục công an mà nói, thời gian nghỉ ngơi cũng chỉ một chút, nhưng mà bận thì bận, một tuần cũng có được một hai ngày nghỉ, nhưng mà Tạ Tuệ Lan hiện tại là huyện trưởng, ngày đi vạn dặm, toàn bộ chuyện lớn chuyện nhỏ của huyện đều cần cô ấy dẫn dắt, rất khó có được ngày nghỉ ngơi, cho nên mấy ngày nghỉ của lễ quốc khánh rất là đáng quý, vất vả lắm mới có một lần, Đổng Học Bân ngày hôm nay mà không đi, đợi đến lần sau muốn gặp phải ngày nghỉ của Tạ Tuệ Lan, thì phỏng chừng phải đợi đến tết âm lịch.

Kính cong, kính cong, Đổng Học Bân nhấn chuông cửa.

Thấy không có động tĩnh, Đổng Học Bân lại nhấn lần hai.

Nhưng mà, đợi đủ hai phút cũng không có người mở cửa, Đổng Học Bân chớp mắt mấy cái, Tạ tỷ từng cho hắn chìa khỏa cửa nhà rồi, đẩy cửa đi vào, nhưng vào nhà mới phát hiện ra, Tạ Tuệ Lan đang ngồi bắt chéo chân trong phòng khách, híp mắt xem báo. Cô ấy mặc một bộ tây trang nữ sĩ màu đen như thần vạn năm, tóc buột cao, trạng phục rất ung dung, ngay cả tay lật tờ báo cũng lộ ra mùi vị ưu nhã.

“em ở nhà, sao không mở cửa cho anh?” Đổng Học Bân đem đồ ăn vào phòng bếp.

Tạ Tuệ Lan cũng không ngẩng đầu lên : ” … Anh không phải có chìa khóa sao?”

“Trời đất, chìa khóa là chìa khóa, nhấn chuông cửa em cũng không lên tiếng, còn tưởng em đi ra ngoài rồi”

“Ngày hôm nay mệt mỏi, lười cử động”

Đổng Học Bân quan sát sắc mặt của Tạ tỷ, càng nghĩ càng thấy rất quái dị, sao đột nhiên lại lạnh nhạt với mình? Chẳng lẽ còn tức giận vì chuyện lần trước? Đáng lẽ không nên chứ. Tâm trạng hắn có chút thấp thỏm, không dám tiếp xúc chính diện với Tạ tỷ, đi vào phòng bếp bắt đầu rửa rau làm đồ ăn, tiện thể lau dọn phòng bếp một lần, muốn thoáng biểu hiện một chút, là để giảm bớt bầu không khí căng thẳng. Đổng Học Bân dự định rất tốt, ai mà ngờ, chờ sau khi hắn đi ra khỏi phòng bếp, Tạ Tuệ Lan vẫn là cái dạng không mặn không nhạt khi nãy.

Cô ấy cúi đầu xem báo, không nói một tiếng.

Đổng Học Bân đứng ngồi không yên : “Rốt cục làm sao vậy? Anh đâu có trêu gì em?”

Tạ Tuệ Lan nở nụ cười một chút, không nói chuyện.

“Tạ tỷ này” Đổng Học Bân ngồi xuống bên cạnh cô ấy : “Em đừng như vậy được không, hai ta đã mấy tháng rồi không gặp, cũng đừng như vậy, anh bệnh nặng mới khỏi, nhưng không chịu nổi hù dọa đâu, nếu như anh có cái gì làm không đúng, em cứ tha thứ, tha thứ đi” Đổng Học Bân cũng không rõ ràng mình đã đắc tội thế nào với Tạ tỷ, trước khi đi còn tốt, cô ấy tức giận mình cũng là sợ mình bị thương, lo lắng cho mình, chuyện này cũng không đến mức khiến cho Tạ Tuệ Lan tức giận hai tháng, Tạ tỷ không phải loại người tính toán chi li như thế.

Tạ Tuệ Lan giương mắt nhìn hắn một cái, cúi đầu, tiếp tục xem báo.

Đổng Học Bân ài một tiếng, “Anh nói này, anh có cái gì không đúng, em cũng đừng để bụng, cứ nói đi.”

Tạ Tuệ Lan nhìn nhìn hắn, gật đầu một cái, “Tốt lắm.” Dứt lời, cô ấy đưa tay từ bàn trà dưới lấy ra một phong thư màu trắng, nhẹ nhàng đưa cho Đổng Học Bân : “Tự anh xem đi.”

“Cái này là cái gì?”

“Có người báo tin cho ủy ban kỷ luật huyện, cử báo anh.”

Đổng Học Bân giận dữ, “A? Ai thiếu đạo đức như thế? Tôi làm việc rất nghiêm chỉnh, cử báo anh làm gì?”

Tạ Tuệ Lan híp mắt, “Lời này, tốt nhất là chờ anh nhìn bên trong rồi nói.”

Đổng Học Bân trong lòng nói đơn giản là cử báo mình tham ô nhận hối lộ gì đó, bất quá hắn ngay cả một đồng một cắc của quốc gia và nhân dân cũng không tham ô, tự nhiên là sẽ không chột dạ, tám phần là ai thấy mình lái chiếc Benz kia nên đỏ mắt. Vì vậy Đổng Học Bân mở phong thư, thoải mái đem thứ bên trong lấy ra, nhưng vừa nhìn, Đổng Học Bân sửng sốt vài giây, ngay sau đó, mồ hôi lập tức chảy xuống tới!

Tạ Tuệ Lan cười cười, “Anh không phải làm việc rất nghiêm chỉnh sao?”

Đổng Học Bân lắp bắp nói: “Anh cái này, anh. . .”

“Ha ha, sao chột dạ hả? Tôi nhớ kỹ mồm mép anh không phải rất có năng lực sao? Tới đi, phản bác đi.”

Phản bác? Đổng Học Bân một câu nói cũng không phản bác được, nếu như cử báo hắn tham ô, cử báo hắn đút lót, cử báo hắn bạo lực chấp pháp, vậy Đổng Học Bân nói ba ngày ba đêm cũng có thể hiên ngang lẫm liệt, nhưng những cái bên trong này, tự nhiên là cử báo vấn đề tác phong sinh hoạt cá nhân của Đổng Học Bân, cử báo hắn làm loạn nam nữ quan hệ, phong thư còn có một ảnh chụp, rõ ràng là ảnh hắn và Huyên di hôn môi ôm nhau!

Cái gì thế này!

Sao lại có ảnh chụp? Ai chụp?

Đổng Học Bân toàn thân toát mồ hôi lạnh, làm loạn nam nữ quan hệ? Tác phong có vấn đề? Đổng Học Bân sợ căn bản không phải cái này, nói toạc ra là hắn cũng chưa có kết hôn, tình huống độc thân còn không thể có bạn gái? Điều lệ đảng cũng không có quy định cái này, cho nên Đổng Học Bân không sợ cái này, ai cũng không có khả năng đem những ảnh chụp này nói được chuyện gì, cái này không giống với bí thư huyện ủy Thường Lỗi trước đó, Thường bí thư lúc đó đã có gia đình rồi.

Đổng Học Bân hiện tại sợ chuyện của mình và Huyên di đã bị Tạ tỷ biết!

Đây là điểm chết người! Quả thật là sợ cái gì tới cái đó!

Đổng Học Bân rất muốn từ trên lầu nhảy xuống, lau mồ hôi, hắn định thần lần thứ hai nhìn về phía tấm ảnh chụp, vừa rồi hoảng hốt không phát giác, hiện tại vừa nhìn cũng rất quen mắt, cái này không phải là ảnh chụp ngày hôm qua mình phải rời kinh thành thì và chia tay với Huyên di sao? Là ai? Ai con mẹ nó thiếu đạo đức như thế? Không chỉ chụp ảnh, dĩ nhiên cử báo cho ủy ban kỷ luật huyện? Không có thâm cừu đại hận tuyệt đối không có khả năng làm tuyệt như thế!

Ai? Ai? Ai?

Đáp án đã được miêu tả sinh động, Ngụy Nam!

loading...

Đổng Học Bân biến sắc, sau khi hắn cùng Huyên di cáo biệt thì lái xe đi, nhớ kỹ khi đó, còn chưa đi được mười mét thì thấy được Ngụy Nam cầm điện thoại gọi, cái thằng chó chết này, hắn khẳng định đã sớm thấy mình và Cù Vân Huyên, lấy điện thoại từ xa xa chụp tới, cho nên khi Đổng Học Bân đi qua hắn mới giả dạng làm ra vẻ gọi điện thoại, sau lại làm bộ thấy được Đổng Học Bân, mới cười lạnh một cái!

Hắn !!!

Đổng Học Bân sắp hận điên rồi, “Là Ngụy Nam chụp ảnh! Hắn đây là gây xích mích ly gián!”

Tạ Tuệ Lan nhìn hắn, ” Mặc kệ là ai chụp, mặc kệ có phải là gây xích mích, chuyện này anh giải thích sao?”

Đổng Học Bân không nói gì, giải thích? Hắn căn bản không có giải thích!

Tạ Tuệ Lan cười dài nói: “Tiểu Đổng, tôi vẫn nghĩ rằng anh trên tình cảm là một người rất chuyên nhất, vẫn nghĩ rằng anh đối với tình cảm của tôi rất sâu, bây giờ xem ra thật ra là tôi tự mình đa tình, ha ha.” Lẽ ra loại thời điểm này, người bình thường sẽ giận tím mặt mới đúng, nhưng Đổng Học Bân rõ ràng, lúc Tạ Tuệ Lan trừng mắt cũng không phải thời gian cô ấy tức giận nhất, thường thường loại cười tủm tỉm này xuất hiện, mới là lúc cô ấy giận nhất.

Tạ tỷ phát hỏa !!

Đổng Học Bân nhanh chóng nói, “Tạ tỷ, em hãy nghe anh nói trước.”

Tạ Tuệ Lan cười nói: “Không cần phải nói, cầm ảnh chụp này, cút đi đi!”

Đổng Học Bân sao có thể đi, đi là sẽ không còn gì hết, hắn nhanh chóng nói: “Thật ra chuyện này anh không muốn cố ý gạt em, thật sự, nhưng cho tới nay cũng không biết mở miệng thế nào, em còn nhớ rõ lúc trước đến biệt thự của Tạ lão gia tử sao? Khi đó em hỏi qua anh có bạn gái hay không, tôi trả lời rất hàm hồ, cũng không muốn lừa ngươi, lúc đó tôi cùng Huyên di trên cơ bản đang thích nhau, bất quá cô ấy vẫn không đáp ứng chính diện mà thôi, sau đó thì em lại nói làm người yêu của anh, nói thật, anh thật sự nghĩ rằng lúc đó em nói giỡn, nghĩ đến em muốn anh giúp em từ chối khéo nên mới đưa ra yêu cầu này.”

Tạ Tuệ Lan đang cầm ly trà, không lên tiếng.

Đổng Học Bân chú ý biểu tình của cô ấy, tiếp tục nói: “Sau đó tôi mới phát hiện em có một chút nghiêm túc, ừm, kết quả cũng là cái dạng hiện tại này, quan hệ của anh cùng Huyên di càng chạy càng gần, quan hệ với em cũng càng ngày càng gần, cái này hai bên đều . . . anh thật lộn xộn, thật sự không chủ ý, cho nên vẫn không suy nghĩ nên nói như thế nào, Tạ tỷ, anh thật là không phải có ý định lừa gạt em.”

Tạ Tuệ Lan nở nụ cười, “Vậy là tôi sai?”

“Không có không có, sao có thể, đều lại anh, sai đều là anh.”

“Ừm, vậy tôi hỏi anh.” Tạ Tuệ Lan nhìn hắn, ” Trong lòng anh rốt cuộc thích ai?”

Đổng Học Bân ngực căng thẳng, biết vấn đề quan trọng rốt cục đã tới, hắn muốn nói “Anh thích em”, nhưng nói đến bên mép lại nói không nên lời, Đổng Học Bân thở dài, nghĩ mình không thể lại lừa gạt Tạ tỷ, nếu đã nói thì phải nói lời thật, “Hai người. . . anh đều thích.” Lời kia vừa thốt ra, Đổng Học Bân liền cảm thấy thoải mái một chút, nghĩ gánh nặng đặt ở trong lòng mình lâu như vậy rốt cục cũng được trút xuống, cuối cùng cũng nói ra!

“Anh cũng thành thật đấy nhĩ?”

“Anh. . . Ài. . .”

“Đều thích, ha ha, loại này anh cũng nói được?”

Đổng Học Bân không biết nên trả lời sao, vẻ mặt cầu xin không lên tiếng.

Bỗng nhiên, bộp một tiếng, Tạ Tuệ Lan mạnh mẽ vỗ bàn một cái, nụ cười đầy mặt, từ trong miệng phun ra vài chữ : “Cút đi!” Nước trong ly trà đều văng ra!

“Đừng nóng đừng nóng.”

Tạ Tuệ Lan cầm lấy điện thoại di động, “Tự anh đi hay là tôi cho người tiễn anh đi?”

Đổng Học Bân nhanh tay lẹ mắt, một tay đoạt lấy điện thoại di động, “Em như vậy. . . Ài, sao anh có thể đi.”

Tạ Tuệ Lan chớp mắt, nhìn chằm chằm Đổng Học Bân như thế, “Chuyện đến bây giờ, anh ở tại chỗ này còn muốn làm gì? Khiến cho tôi tha thứ hành vi của anh? Chúng ta hai người tiếp tục làm người yêu? Tiểu Đổng, anh nghĩ có thể sao?” Thấy Đổng Học Bân muốn nói gì, Tạ Tuệ Lan trực tiếp ngắt lời nói: “Tôi không muốn nghe anh nói cái gì nữa, có ảnh chụp như vậy đủ rồi, hiện tại, anh có thể đi.”

Lúc này mà đi, cũng là hoàn toàn đoạn tuyệt quan hệ.

Đổng Học Bân cũng rõ ràng, là mình thay đổi thất thường trước, thật sự không có mặt mũi xin Tạ Tuệ Lan tha thứ, hắn thậm chí cũng không biết mình muốn cái gì, nhưng Đổng Học Bân chỉ biết một chút, hiện tại mình tuyệt đối không thể đi, không thể, cũng không muốn, cho dù đánh mất cả cái mặt này, Đổng Học Bân cũng phải chờ Tạ Tuệ Lan nguôi giận một chút rồi mới có thể lo lắng rời đi, về phần sao nguôi giận, vậy chỉ có thể để cho cô ấy mắng vài câu đánh vài cái.

Đổng Học Bân nói: “Tạ tỷ, em. . . em thẳng thắn đánh anh là được.”

Tạ Tuệ Lan cười cười, “Tôi sợ ô uế tay của tôi.”

Đổng Học Bân có quỷ đối với cô ấy, căn bản không dám cãi lại, ngượng ngùng nói: “Vậy em. . . em cầm đồ đánh anh, đúng rồi, trong tay em không phải có điều khiển TV từ xa, tới đi, cầm nó đập anh đi.” Đổng Học Bân mặc kệ bất cứ giá nào, nhắm mắt lại, ” Đập đi!”

Bốp!

Điều khiển từ xa vỡ ra làm bốn năm mảnh!

Đổng Học Bân không cảm giác được đau đớn, mở mắt nhìn, phát hiện điều khiển từ xa bị Tạ tỷ ném xuống mặt đất, nát bấy.

Tạ Tuệ Lan tay nắm chặt lại, híp mắt nhìn hắn, “Lập tức cút ngay cho tôi!”

Hắn âm thầm cắn lưỡi, đây là lần đầu thấy Đổng Học Bân Tạ Tuệ Lan phát hỏa lớn như vậy, trong lòng biết mình thật sự chọc giận Tạ tỷ, tâm trạng buồn khổ khôn kể, lại không biết nên nói cái gì cho phải, cái kia cực kỳ khó chịu, nếu không nói ra. Đổng Học Bân thẳng thắn cũng không nói chuyện, thở dài đi vào phòng bếp hút một điếu thuốc, đem đống hỗn độn trên mặt đất quét dọn một lần, cuối cùng rót cho Tạ Tuệ Lan một ly trà nóng. Trước đây Đổng Học Bân làm việc, đều là đứng ở trên điểm cao của đạo đức, mọi việc đều một mình tự để ý, cho nên cãi nhau cũng tốt, ra tay cũng tốt, hắn đều không thẹn với lương tâm, nhưng hiện tại cái tình huống này, Đổng Học Bân cũng hoàn toàn không có lý ý, loại cảm giác này quả thật không tốt.

“Khụ khụ, buổi trưa muốn ăn chút gì?” Đổng Học Bân ưỡn nghiêm mặt hỏi.

Tạ Tuệ Lan hít vào một hơi, hơi nhắm mắt lại, không nói nửa chữ.

Đổng Học Bân chớp mắt mấy cái, “Vậy anh đi xào rau, cơm cũng sắp chín.”

Thấy Tạ tỷ không phản ứng mình, Đổng Học Bân cũng không nói cái gì, đi vào phòng bếp xào rau, đôi mắt trông mong nhìn chằm chằm Tạ tỷ trong phòng khách, rất sợ cô ấy ra cửa hoặc là gọi điện thoại tìm người. Cũng may Tạ Tuệ Lan chỉ là nhắm mắt dưỡng thần trên sô pha, không có hành động khác. Chờ Đổng Học Bân làm cơm xong, ân cần đem thức ăn bưng lên bàn, dọn chén, gác chiếc đũa, còn rớt một ly rượu vang.

Đổng Học Bân đem một cái ghế lại, “Tạ tỷ, ăn cơm đi, còn nóng đó.”

Tạ Tuệ Lan giương mắt nhìn bàn cơm : “Tôi nên khen ngươi vô tâm vô phế, hay là nên khen anh da mặt dày quá?”

Đổng Học Bân lúng túng nói: “Anh biết chuyện này anh làm quả thật không còn gì để nói, em đánh anh cũng được, mắng anh cũng được, anh tuyệt đối không cãi lại, cũng đừng tự làm khổ mình, cơm cũng phải ăn, nước cũng phải uống, ngày cũng phải qua, em cũng không thể bởi vì giận anh mà không ăn cơm.”

Tạ Tuệ Lan mí mắt hơi trầm xuống, trong trẻo nhưng lạnh lùng nói: “Tôi nói lại một lần cuối cùng, cút đi ra ngoài cho tôi!”

Đổng Học Bân nói: “Được được, vậy em ăn cơm trước, anh, ừm, anh đi vào trong phòng, em ăn, em ăn đi.”

Đóng cửa lại, Đổng Học Bân đi vào phòng ngủ.

Nhìn phong cảnh bên ngoài qua cửa sổ, Đổng Học Bân hung hăng đánh vào đầu mình một cái, Đổng Học Bân ơi là Đổng Học Bân! Mày đúng là một thằng khốn nạn mà! Chọc cho Tạ tỷ tức giận! Mày còn là người hay sao? Hả? Mày không có việc gì đi trêu chọc nhiều cô gái như vậy làm gì chứ? Mày có bệnh sao? Cái này thì hay rồi! Lộ rồi? Thành thật? Nhìn xem mày lăn qua lăn lại như thế nào nữa? Nhìn xem mày thu dọn cục diện như thế nào!

Tư mắng mình một trận, Đổng Học Bân thoáng thư thả lại một ít, nhưng trong lòng vẫn khổ sở, khổ đến sắp điên rồi.

Khoảng chừng nửa giờ sau, Đổng Học Bân nghĩ rằng Tạ Tuệ Lan hẳn là đã ăn cơm xong, đẩy cửa ra nhìn một chút.

Tạ Tuệ Lan vẫn đưa lưng về phía phòng ngủ ngồi trước bàn cơm, nhưng mà, đồ ăn trên bàn vẫn chưa đụng vào, chén cơm vẫn đầy, cẩn thận nhìn lại, Đổng Học Bân mới ngạc nhiên phát hiện, chai rượu vang trên bàn đã không còn, đã thấy đáy! Tạ Tuệ Lan nâng ly lên uống, rượu vang bên trong bị cô ấy dùng tốc độ cực nhanh tưới vào trong miệng, trên mặt, trên mắt, cũng đã mang theo chút men say!

“Tạ tỷ …”

Đổng Học Bân trong lòng nóng giận, càng hận không thể dùng một cái cây đập lên đầu mình!

Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Loại cục diện nà, loại tình trạng này, loại cảnh tượng này … mình nên giải quyết như thế nào đây?

Đổng Học Bân gãi đầu suy nghĩ đau khổ, hy vọng có thể tìm ra được một con đường giải quyết!

Ở đâu nhĩ?

Mục lục
loading...