Menu

Quyến Rũ Yêu Nghiệt Thủ Trưởng-Chương 24


Quyến Rũ Yêu Nghiệt Thủ Trưởng


Chương 24: Thật Muốn Một Ngụm Ăn Sạch Em

Hai tháng vội vã trôi qua…

Trong sáu mươi ngày này, Đào Lộ luôn luôn bận rộn, hầu như không có ngày nào thảnh thơi, đơn giản là vì cô muốn cố gắng hết sức để thay đổi hoàn toàn nề nếp của bản thân!

Ban ngày, cô vẫn đóng vai trò là một cô thư ký, tuy nhiên cũng sẽ có lúc phát sinh việc đưa văn kiện đến phòng kế hoạch, chân trước vừa đến không bao lâu, chân sau đã bị Trầm Úy Vũ kéo trở về.

Quản Sĩ Huân vẫn duy trì việc tặng hoa hàng ngày, mỗi hôm một bó hoa hồng, khiến cho Trầm Úy Vũ cực kỳ tức giận, chuyển hết số hoa đến các phòng ban khác trong công ty.

Còn buổi tối, cô luôn được Trầm Úy Vũ đưa đi chơi khắp nơi, đi ăn, dạo chợ đêm, có hôm thì ở nhà xem phim với nhau, cuộc sống vô cùng ngọt ngào.

Bây giờ mỗi khi tắm, cô đều phải soi gương luyện tập nét mặt của mình, phải thật đáng yêu vô tội này, ánh mắt cũng phải quyến rũ nữa, cuối cùng là tập luyện cho giọng nói mang nét dịu dàng tự nhiên, tốn khoảng một tiếng đồng hồ.

Nửa đêm, có lẽ là do “học bài” trước khi ngủ nhiều quá, cho nên Đào Lộ thường nằm mơ thấy Trầm Úy Vũ làm chuyện kia với cô, hại cô sáng sớm tỉnh dậy nhìn thấy mặt anh thì cảm thấy rất bối rối.

Tuy rằng ngày nào cũng rất mệt mỏi, nhưng cô luôn được chị dâu động viên, có quân sư ở sau lưng duy trì động lực, cô nhất định sẽ tiếp tục cố gắng.

Mà các đồng nghiệp cũng nhận thấy dạo gần đây cô có vẻ nữ tính hơn nhiều, cho nên cũng bắt đầu đến bắt chuyện với cô, làm cho cô càng thêm tin tưởng vào công sức luyện tập của mình.

Hôm nay là thứ bảy, Trầm Úy Vũ nói buổi tối có một sự kiện muốn dẫn cô đi cùng, khi hỏi là sự kiện gì, anh chỉ thản nhiên nói đó là một bữa tiệc quy tụ một đống những kẻ có tiền.

Mà hiện tại cô đang ngồi trong một thẩm mỹ viện cao cấp, trước mặt một chuyên gia trang điểm, tuy rằng hiện tại cô hoàn toàn có thể tự mình trang điểm, nhưng Trầm Úy Vũ cho rằng tham gia tiệc thì không nên qua loa.

Nhìn cặp mi giả đang cầm trên tay cô gái, Đào Lộ nhăn mày nói: “Cái này…Bắt buộc phải dính lên sao?” Cô không thích trang điểm quá cầu kỳ, đặc biệt là dán mi giả, Trầm Úy Vũ cũng không thích, cho nên cô tuyệt đối sẽ không để anh nhìn thấy.

“Trừ dán mi giả ra thì cô muốn làm gì cũng được.” Lại liếc mắt nhìn một cái, cô cực kỳ chắc chắn là mình không muốn dính cái kia lên mắt, nhìn rất mất tự nhiên, huống hồ lông mi của cô cũng dài lắm mà ~

Ý kiến của khách hàng luôn được tôn trọng, cô gái lập tức đặt mi giả xuống, bắt đầu giúp Đào Lộ đánh mắt: “Cô Đào là người bạn gái đầu tiên mà anh Trầm đưa đến đó!”

Cô biết Trầm Úy Vũ luôn giữ mình, nhưng nghe thấy điều này thì vẫn kinh ngạc, nhẹ giọng hỏi: “Lúc trước anh ấy không đưa bất kỳ ai tới đây sao?”

loading...

“Người duy nhất trước đây là cô Tô, mọi người đều biết cô ấy không phải là bạn gái của anh Trầm, vậy mà mỗi lần đến đây cô ấy đều tự cho mình là bạn gái của anh ấy!” Giọng của cô gái có chút khinh thường, tiếp theo lại bắt đầu oán giận về sự kiêu ngạo của Tô Trinh Trinh với Đào Lộ.

Xem ra Tô Trinh Trinh không phải người kiêu ngạo bình thường rồi!

Trước đây cô không hiểu nhiều lắm về Tô Trinh Trinh, cứ nghĩ cô ta là người rất thân thiện, tính tình dịu dàng, hơn nữa còn có vẻ ngoài diễm lệ khiến cho cô luôn cảm thấy hổ thẹn, không ngờ cô ta không giống như tưởng tượng của cô.

Thật ra trong hai tháng gần đây, Tô Trinh Trinh không có ngày nào là không gọi điện hẹn Trầm Úy Vũ đi ăn cơm, nhưng lần nào anh cũng từ chối thẳng thừng, có lần Tô Trinh Trinh không chịu được mà trực tiếp đến đứng trước cửa nhà chờ, làm cho Trầm Úy Vũ khó chịu đuổi thẳng, còn nói với bảo vệ là lần sau không cho người này vào.

Đang suy nghĩ thì cô gái kia đã trang điểm xong, sau đó Đào Lộ lại bị đưa đi thay lễ phục, mang giày cao gót, nhìn cô gái đứng trước gương, cô thật sự không thể nhận ra đó là mình.

Lúc cô e lệ bước ra khỏi phòng thay đồ, Trầm Úy Vũ đã đứng đợi sẵn bên ngoài, khiến cho cô sửng sốt, nở một nụ cười ngọt ngào với anh.

Đôi mắt to được đánh màu cà phê, lông mi dài chuốt thẳng, đôi môi cánh hoa màu hồng nhạt, thoạt nhìn vừa tươi mát vừa dịu dàng.Bộ váy không tay màu hồng phấn, cổ tròn làm tăng thêm nét thanh lịch, chân váy bồng dài đến đầu gối, trông rất trẻ trung và tinh nghịch, phía đằng sau được thiết kế hở lưng, khiến cho phần lưng trơn bóng của cô bại lộ ra bên ngoài, làm cho anh có chút xúc động muốn trực tiếp cởi bộ váy của cô ra.

Bước về phía trước, Trầm Úy Vũ kéo cô gái nhỏ vào trong ngực, ghé miệng vào tai cô tán thưởng: “Thật muốn một ngụm ăn sạch em, sau đó đem em giấu thật kỹ, không cho tên đàn ông khác nhìn thấy!”

Đào Lộ nghiêng đầu, cũng ghé vào tai anh nói: “Nếu có thể…Thì bây giờ em cho anh ăn này.” Cô vui vẻ nói đùa.

Bị câu nói của cô làm cho toàn thân nóng bừng, Trầm Úy Vũ liền cúi xuống ngậm lấy vành tai cô rồi liếm láp, cho đến khi cô nhột quá phải xin anh tha thứ thì mới thôi.

Trầm Úy Vũ phát hiện cô gái nhỏ này càng ngày càng có thể trêu chọc trái tim anh, chỉ cần một hành động hay một câu nói của cô là đã khiến cho anh xúc động, không thể kìm chế nổi mà mãnh liệt ôm hôn cô một chút, âu yếm thân thể cô một chút, nhưng thủy chung vẫn chưa đi đến bước cuối cùng.

Có thể nhẫn nại là ưu điểm lớn nhất của anh, cho nên anh tình nguyện chờ đợi, đợi cho đến khi quả đào ngọt này đồng ý đón nhận anh, đến lúc đó anh sẽ nuốt sạch cô vào bụng, sau đó giữ chặt bên người, không bao giờ buông ra!

Mục lục
loading...