Menu

Phản Diện-Chương 9


Phản Diện


Tác giả: Faithfair


Chương 9: Cưỡng Hôn

Thế là anh đùng đùng bước đến bên cô, nắm tay cô lôi đi xềnh xệch, rồi thô bạo đẩy cô vào sát một thân cây. Nguyễn Ái còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì Võ Chính Luận đã vục mặt xuống hôn cô. Nụ hôn sâu và chiếm hữu. Ào ào như bão vũ. Nóng như nham thạch sôi sục.

Đến mãi tận về sau, Nguyễn Ái vẫn không thể hiểu nổi, tại sao con gái lại toàn chọn “xử” nhau trong WC?

“Đi hết rồi à?”

Cô bé tóc nâu xoăn lọn với gương mặt thiên thần bình thản lên tiếng hỏi lớn. Không một ai trả lời.

Nhanh thoăn thoắt như một chú sóc, cô leo lên bồn cầu; rồi như một diễn viên xiếc chuyên nghiệp, luồn mình qua khe hở phía trên buồng vệ sinh tuột xuống. Tay phủi cho quần áo thẳng thuốm, cô ngoái đầu lại nhìn cánh cửa bị những miếng ván gỗ đóng đinh chi chít, đôi môi mọng bắt đầu cong lên.

“Gì chứ? Coi phim nhiều quá nên điên cả lũ.”

Chuông điện thoại vang lên, cô vén váy rồi lôi ra điện thoại được ràng buộc kỹ lưỡng bởi sợi nịt bít tất. Chưa kịp nói gì thì đầu dây bên kia Ngọc An đã mắng chửi xối xả.

“Quỷ cái! Mày làm gì sáng giờ không bắt máy? Và tự nhiên tại sao sáng nay lại SMS cho tao cái số này? Cái số cũ của mày đâu?!!”

Nguyễn Ái liếc nhìn về phía cánh cửa đóng ván, nhún vai. “Không rõ, chắc giờ này đã trôi xuống cống nước thải nào đó.”

“???”

“Không cần hiểu đâu. Nói chung em ổn. Không có gì đáng lo. Xem như đổi điện thoại đi.”

Có tiếng tranh cãi bên kia đầu dây, lần này là giọng của Mai Loan trong ống nghe.

“Có phải bọn chúng hiếp đáp em không? Nói chị nghe, chị sẽ thay Ánh Minh ra mặt giúp em—”

“Không sao. Em dư sức đối phó chuyện này. Đâu phải là lần đầu tiên bị ‘xử’ vì tội cà khịa hay gây chuyện, haha…”

“Bây giờ em đang làm gì? Phán quyết đã post lên mạng như thế. Hay đến khoa bọn chị. Sẽ không ai dám động đến người trong sự bảo vệ của queenka Ánh Minh cả. Phải chi cô ấy không phải vì tai nạn vẫn còn trong viện thì…”

“Em không đến đâu. Em có chỗ để đi rồi.”

“Ái à, em đừng nói với chị là em—”

Nguyễn Ái cúp máy, sau đó tắt luôn nguồn. Gọi điện để báo bình an cho hai vị sư tỷ không cần lo, chứ cũng chẳng hơi đâu tranh luận lôi thôi với họ.

Cô có thể tưởng tượng ra vẻ mặt của chị Ngọc An khi nghe ra toàn bộ chuyện này.

Kiểu này thì chị Loan rắc rối to.

Mỉm cười, Nguyễn Ái rảo bước nhanh chân về phía thư viện, nơi cô biết chắc người đó sáng nào cũng có mặt.

* * *

“Ngồi xuống.”

Không hề dứt mắt ra khỏi sách, Võ Chính Luận lạnh lẽo ra lệnh.

“Thôi nào, Chính Luận đại ca,” mắt Văn Thành tha thiết, hai tay chắp lại vờ vịt cầu xin. “Làm ơn cho tôi đi đi… công chúa đang chờ được giải cứu đó.”

Đôi mắt Chính Luận phất lên, ánh nhìn buốt xương. “Không được đi.”

“Sao thế? Anh cũng đâu muốn xảy ra án mạng phải không? Miệng mồm phản diện như thế, hẳn đã xúc phạm nhiều người rồi. Nếu còn không đi giúp thì cô ta tơi tả… Thật thảm quá! Nếu không sứt đầu mẻ trán thì cũng gãy chân tay, Bọn con gái bây giờ ác lắm Luận à…”

Đóng sập quyển sách lại, khuôn mặt của Devil ngày càng trở nên u ám.

“Mấy giờ rồi?”

“8:13″

“Chờ 2 tiếng nữa hãy đi cứu cô ta.”

“Vì sao chứ?” Văn Thành mon men hỏi, một nụ cười ranh mãnh chực chờ nơi khóe miệng.

“Phải học được bài học trước.”

“Bài học gì?”

“…”

“Anh đừng nói với tôi là anh tin chuyện Nguyễn Ái đánh người nhé — đặc biệt là sau khi cái clip của AIclubmaster được post lên mạng. Anh vốn là đổ oan cho người ta mà. Không phạm lỗi thì tại sao phải có bài học nào nhỉ?”

Bàn tay Chính Luận nắm lại.

“…”

Một giây, mười giây, hai mươi giây trôi qua. Văn Thành biết đấy là giới hạn tất cả những gì sáng nay anh có thể lôi ra từ ‘tảng băng’ này. Đáng ra ông trời nên cho Võ Chính Luận câm luôn mới phải. Vì kiệm lời như thế thì có gì khác câm đâu? Riêng Văn Thành thì không thể chịu nỗi nếu một ngày không nói quá trăm câu.

Anh lún người xuống chiếc ghế sofa màu huyết dụ, tư thế vô cùng thoải mái. “Được thôi, chúng ta cùng thi nhau xem ai mất kiên nhẫn trước. Chắc chắn người đó không phải là tôi rồi.”

“…?”

“Tôi chỉ xem phản diện như bè bạn, nên cũng chẳng có gì gấp gáp đi cứu cô ấy,” chồm người đến, Văn Thành hạ giọng và nhìn đăm đăm vào mắt Chính Luận. “Nhưng anh lại khác.”

“Không hiểu.”

Văn Thành ngã người ra, bật cười khanh khách. Đoạn mắt anh se lại, sự hài hước thường ngày vụt cái đã tắt ngấm như lửa gặp nước.

“Anh chưa bao giờ để các món đồ chơi của mình bị hư hại cả, dù là sứt mẻ một chút cũng không. Chưa bao giờ.”

“…”

Văn Thành lại ngửa đầu ra cười lớn.

“UI DA!”

Đột nhiên đau điếng! Có đứa khỉ nào dám đánh vào đầu mình?! Phó tướng giận tím mặt, toan đứng dậy hỏi tội kẻ xấu số.

Song giọng nói trong trẻo của ‘kẻ xấu số’ đã khiến anh khựng lại. “Anh mát dây hả? Đây là thư viện, cười nói hô hố như thế ai học được?!”

Nguyễn Ái! Anh không ngờ là sau sự kiện hôm qua, cô vẫn còn có gan đến đây.

“Chào anh Chính Luận,” cô tươi cười rồi tự ngồi xuống kế bên anh.

“Nè,” Văn Thành nói giọng thương cảm. “Sao không chào anh?”

“Mới ‘chào’ lên đầu anh rồi đấy.”

Cô nhăn mũi.

Anh lè lưỡi chọc lại.

“Văn Thành, anh có thể đi rồi.”

Nguyễn Ái quay sang Chính Luận, vừa ngạc nhiên vừa buồn tủi vì bị đuổi khéo quá sớm. (Do Văn Thành đi rồi không phải ý bảo cô đi theo luôn sao?) Cô thật sự muốn ở bên cạnh anh một chút, không thì nhớ nhung vô lý lại đeo bám cả ngày khiến cô bất ổn…

Văn Thành quan sát hai con người trước mặt một lúc lâu. Sau đó mới đủng đỉnh đứng lên, tay cho vào túi quần chuẩn bị rời khỏi.

“Nè, đợi em với!” Nguyễn Ái choàng dậy toan bước theo Văn Thành.

Nhưng một bước cô cũng không đi được. Bởi cổ tay đã bị khóa lại bởi bàn tay thô ráp của người nào đó.

“Cô ở lại.”

“Thật… thật sao?” cô tròn mắt nhìn anh.

“Cô muốn đi cùng hắn?” mắt anh tối sầm lại, sức siết trên cổ tay tăng lên, cô tưởng chừng như xương mình có thể gẫy vụn bất cứ lúc nào.

“A… a… đau! Anh bỏ tay em ra đã!” cô la lên oai oái.

Chính Luận nheo mắt lại đầy hoài nghi.

“Có thật bỏ ra cô sẽ không chạy theo hắn?”

“Dĩ nhiên rồi!” Nguyễn Ái gần như hét to lên. “Người em thích là anh. Anh bảo em ở lại mừng còn không kịp thì chạy theo anh ta làm gì?!”

loading...

Chính Luận lập tức buông tay cô ra. Nguyễn Ái ngồi phịch xuống ghế, tay xoa lấy chỗ anh vừa siết. Đau muốn chết! Đau đến muốn khóc thét lên đi được!

“Anh đúng là vũ phu mà…” cô cằn nhằn ca cẩm, “da thịt em rất dễ bị bầm. Anh làm thế này thì tay phải đeo băng cổ tay hơn cả tuần…”

Ác ma nhìn cô than vãn mà trong lòng thầm kinh ngạc. Sao cô gái này nói nhiều thế nhỉ? Yến Nhi lúc nào cũng im thin thít, chỉ đôi khi anh nói trước thì cô mới dám gợi chuyện. Anh cũng chưa bao giờ cư xử mạnh bạo như thế với Yến Nhi. Có cái gì đó nơi Nguyễn Ái này khơi dậy mặt đen tối trong anh — một phần mà ngay cả bản thân cũng không hề hay biết sự tồn tại.

Chính Luận chìa tay ra trước mặt cô.

“Đây, cô tức thì có thể trả thù.”

Nguyễn Ái trừng mắt nhìn anh, sau đó làm một chuyện khiến mọi đôi mắt đều mở to kinh ngạc.

Búng vào mũi Võ Chính Luận!

“Mát dây hả? Đánh lại anh em càng đau hơn! Xúi dại không,” cô nhoẻn cười tinh nghịch.

“Cô vừa…?” Chính Luận sững ra, tay sờ lên chỗ cô vừa chạm vào — như thể nơi đó vừa bị đóng dấu vậy.

Có ai đời lại dám vuốt râu hùm, ai đời lại dám búng vào mũi Ác Ma?

“Đau sao?” Nguyễn Ái hốt hoảng, vội vã gỡ tay anh ra và chồm người lên vừa xoa vừa thổi chỗ cô mới ‘đả thương’. “Có sao không? Ai mà biết da anh mỏng thế…”

Khoảng cách gần, anh đẹp mê hồn. Nói ra có vẻ buồn cười khi dùng từ ‘đẹp mê hồn’ để miêu tả đàn ông, nhưng quả thật Nguyễn Ái không còn từ ngữ nào xứng đáng hơn với anh nữa… Gần gũi anh thế này… nó khiến cô cảm thấy lạ quá. Sự tự tin thường ngày biến đâu cả rồi?

Ánh mắt chạm nhau. ‘Điện chạy dọc sống lưng’.

Trời ạ! Vậy mà cô đã từng nghĩ đó chẳng qua là cách nói hoa mỹ vớ vẩn của bọn văn sĩ cơ đấy!

Cô nhanh chóng chuyển hướng nhìn xuống mũi anh, kinh ngạc vì chính sự né tránh của mình.

Nguyễn Ái là một người tự tin sôi sục kia mà! — cô khó chịu nghĩ, vừa nhíu mày, vừa thêm lực vào ngón tay đang xoa. Môi cô bập lại – Né tránh như thế, nhăn nhó như vầy… sẽ khiến người ta ghét bỏ cho coi…

Nguyễn Ái nào có ngờ, chính vẻ mặt khổ sở của mình đã – một cách huyển bí – thúc đẩy Ác Ma bất giác làm một chuyện động trời.

Anh áp gần lại và chạm môi vào cô!

Đó thậm chí không phải là một nụ hôn thật sự (trong từ điển của Nguyễn Ái ^^”).

Đó chỉ là một cái lướt nhẹ qua môi mà thôi.

Nhưng cũng đủ để làm một Nguyễn Ái bê-tông cốt-thép mềm nhũn ra như sợi mì chay!

Như lỡ tay chạm vào nham thạch, cô phóng người lùi lại, vấp vào thành ghế sofa phía sau và ngã sõng soài lên mặt ghế.

Mất mặt quá đi mất!

Nguyễn Ái giật mình, cô cứ ngỡ sự tự ái trong cô đã chai sạn từ lâu rồi chứ? Sao bây giờ nó lại bùng lên hừng hực thế này?

“Sao thế?” khuôn mặt Chính Luận bỗng đanh lại, ánh nhìn như đóng băng trên môi cô.

Nguyễn Ái chớp mắt. Cô biết nói gì đây? Đầu óc cô bây giờ rỗng tuếch. Chỉ nụ hôn-không-ra-hôn của anh đã khiến cô thảm hại như thế này đây! Thật xấu mặt thay cho một Nguyễn Ái chai lì!

“Xéo đi.”

Anh lạnh lùng nói khi trông thấy sự khó chịu trên mặt cô, hiểu lầm đó là do nụ hôn vừa rồi.

“Anh Chính Luận?”

“XÉO!”

Võ Chính Luận gầm lên, chân đạp mạnh vào chiếc bàn coffee nhỏ khiến nó đổ nhào. Sách vở tung tóe, ly cà phê của Văn Thành uống dở đổ cả lên người Nguyễn Ái.

Có tiếng xôn xao trỗi lên, cũng có những ánh đèn flash chớp nhoáng chung quanh.

Nhưng trong tầm nhìn của Nguyễn Ái chỉ có mỗi Chính Luận. Cô biết rằng anh tức giận vì nụ hôn đó, nhưng lại không hiểu nỗi lý do tại sao. Là anh hôn cô trước cơ mà! Bây giờ tại sao lại nổi nóng vô cớ với cô như vậy?

Cô tức lắm. Và Nguyễn Ái rất ít khi nổi lửa thật sự.

Vì thế cô cứ đứng lì ra đó. Mặc cho từng cơn sóng sợ hãi dồn dập ùa đến, khi hồi tưởng lại những ngón tay bóp lấy cổ mình hôm qua.

Võ Chính Luận bất chợt đứng lên, cô bất thần lùi về sau. Anh khựng lại đôi chút khi trông thấy nỗi sợ lẩn khuất trong đôi mắt ươn ướt của cô. Bàn tay nắm chặt lại, Ác Ma quay người bước thẳng ra khỏi thư viện, không khỏi mang theo sự kinh ngạc từ nhiều ánh mắt phía sau.

Nguyễn Ái cũng không hiểu tại sao cô lại cứ cố chấp đi theo. Rõ ràng vừa rồi cô rất tức, cũng rất sợ. Nửa muốn đứng lì nơi đó thách thức anh, nửa muốn vùng chạy khỏi cái nhìn đầy sát khí. Nhưng đến khi anh bỏ đi, cô lại chẳng làm điều nào, đổi vào đó lại tò tò đi sau anh như một con cún trung thành.

Cô không muốn đâu. Nhưng ai bảo trái tim cô lại lớn gấp đôi lý trí cơ chứ.

Cứ thế, Nguyễn Ái cứ lầm lũi, nửa đi nửa chạy để bắt kịp một Võ Chính Luận đang trào cơn sôi máu bước đi như bay phía trước. Khiếp! Người gì mà chân dài thế, làm cô đuổi theo bở cả hơi tai!

Thình lình anh quay ngoắt lại, cô theo đó cũng đứng khựng tại chỗ, hất cằm lên nhìn anh đầy khiêu khích.

“Cô lại theo tôi làm gì?”

Giọng anh hứa hẹn đầy nguy hiểm. Cô muốn trả lời nhưng lại sợ nói ra điều gì sai, rồi lại khiến anh hành xử quái lạ như lúc nãy. Thế nên cổ họng tắc nghẽn. Cô im lặng.

Anh đứng đó trừng mắt nhìn cô suốt gần một phút. Cô vẫn không mở miệng.

Thế là anh đùng đùng bước đến bên cô, nắm tay cô lôi đi xềnh xệch, rồi thô bạo đẩy cô vào sát một thân cây. Nguyễn Ái còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì Võ Chính Luận đã vục mặt xuống hôn cô. Nụ hôn sâu và chiếm hữu. Ào ào như bão vũ. Nóng như nham thạch sôi sục.

Cô bị choáng ngợp. Quá bất ngờ. Theo bản năng, cô dùng hết sức đẩy anh ra. Nhưng dường như sự chống cự của cô lại càng khiến anh nổi giận. Anh lại càng ép sát cô hơn vào thân cây, đôi tay anh khóa chặt mọi sự phản kháng.

Khi lưỡi luồn vào quấn lưỡi, Nguyễn Ái đành đầu hàng. Đôi tay cô ban đầu bấu vào ngực áo anh đẩy ra dữ dội, giờ đây lại cùng một cường độ mà kéo anh về phía mình. Cô chưa bao giờ trải nghiệm một nụ hôn như vậy. Nó sâu, ướt, và vương chút mùi máu — thật khác với tưởng tượng lãng mạn của cô. Nhưng không hiểu sao, đâu đó trong trí óc mê muội lúc này, cô dám chắc thực tế đang trải nghiệm thừa sức vượt qua bất cứ mơ tưởng nào cô từng đặt ra.

Bất chợt đau nhói!

Võ Chính Luận buông Nguyễn Ái ra, hơi thở dồn dập, đôi mắt anh sẫm màu, sự thăng bằng dường như mất hẳn, khiến anh phải tì hai tay vào thân cây để chống đỡ bản thân. Mắt anh mở to, đầu lắc khẽ, dường như cũng bất ngờ trước sự mãnh liệt của chính mình. Nguyễn Ái nhìn trân trối vào khuy áo đầu tiên trên ngực kẻ đang áp sát, tay khẽ chạm môi dưới, từng vệt đỏ lem luốc dần xuất hiện trên những ngón tay trắng muốt…

Cái quái gì thế này?

…và cảm giác rát bỏng.

Anh đã cắn cô?

Cô ngước lên, dõi đôi mắt nửa nghi vấn, nửa tức giận đến anh. Anh không nói gì, chỉ nhẹ nhàng mơn ngón cái trên vết thương còn mới, khuôn mặt anh là một thế giới cảm xúc khó hiểu. Nguyễn Ái không giỏi đọc cảm xúc trên mặt người khác, đặc biệt là những người mang lớp mặt nạ dày như Võ Chính Luận.

“Thế nào? Không kinh tởm như cô nghĩ chứ?”

Giọng anh giễu cợt, nhưng lại xót xa theo một cách khác.

Cô không biết phản ứng như thế nào. Đành thần người ra nhìn chăm chăm vào anh.

Ngay cả sau khi anh đột ngột ngoảnh mặt ra đi, chỉ còn cô tựa vào thân cây thở hổn hển, thì đôi mắt cô vẫn dõi theo bóng hình đã khuất với cảm giác hụt hẫng đến bải hoải.

* * *

Nguyễn Ái không hiểu.

Cô không hiểu nỗi!

Nguyễn Ái luôn tự hào là một người nhạy bén, sắc sảo. Nhưng khi chuyện có liên quan đến tình cảm, cô chợt trở nên ngu ngốc lạ kỳ.

Cũng dễ hiểu thôi. Khi con người ta không lớn lên cùng nó, khó trách sao lại lạ lẫm với nó như vậy.

Cô quay về màn hình laptop, những ngón tay chần chừ một lúc trên bàn phím, rồi sau đó gõ liền một mạch mấy câu.

[Nguyenai131] Tại sao một người lại “cưỡng hôn” một người nhỉ? Lại hôn đến rướm máu. Có phải là người đó thích người mình hôn không?

Sau đó vài chục phút, cô nhấn F5 mấy lần nhưng chẳng thấy ai hồi đáp.

Chán chường, cô leo lên giường ngủ, tim vẫn còn đập thình thịch mỗi lần nhớ lại sự kiện lúc sáng.

Làm sao cô có thể đối mặt với anh ngày mai đây, khi mà tự nhiên bản thân cô lại sốt bừng bừng như vậy?

Mục lục
loading...