Menu

Phản Diện-Chương 72


Phản Diện


Tác giả: Faithfair


Chương 72: Ngoại Truyện 3 : Ai Khờ?

(Đầu tiên xin thưa với độc giả là chuyện này xảy ra trước khi Ái Ái nhà ta có mang. Vì thế, về cái vấn đề ái ái ân ân đó, vẫn còn rất… à, “dã man” ha. ^^)

Bác sĩ Đan tuy đã được Nguyễn Ái khuyên bảo nên trở về Trung Quốc cùng con gái, vẫn một mực đòi ở lại. Ông bảo, thứ nhất, ông không thể để lại con gái của ân nhân sống một mình trên miền đất mà xu hướng phi pháp tăng cao đến mức báo động. Đáp lại lo lắng của ông, Nguyễn Ái chỉ cười nhẹ rồi nhắc nhở ông rằng, cô đã có chồng, chồng cô sẽ lo cho cô.

“Tên đó chính là lý do thứ nhì ta không thể đi!”

Đan Thanh Tân cho rằng, người dân Ý có nuôi tâm tưởng phạm pháp đến cỡ nào, ít ra cũng chỉ là tưởng tượng. Vô pháp vô thiên nhất, lại chính là ông vua nhỏ của đế quốc Costa.

Cũng không xa sự thật lắm. (=w=)

Sau khi Nguyễn Ái trở về, ông muốn đi hắn cũng bắt ở lại, từ đầu đã khóa hết tài khoản của ông, sau đó đặt luôn tên ông vào danh sách cấm xuất ngoại.(Xin đừng ai hỏi em làm cách nào anh ý làm được thế ==”) Lý do duy nhất, dĩ nhiên là cô vợ xinh xắn của hắn. Võ Gia Chính Luận cho rằng chỉ có Đan Thanh Tân với kinh nghiệm theo dõi Nguyễn Ái bấy lâu, mới có thể đảm bảo tình trạng sức khóe của cô.

Bác sĩ Đan vì thế tuy không hề có ý định rời đi, nhưng với gã đàn ông này lại cố tình tỏ ra vô cùng miễn cưỡng. Chưa kể ngày đó cách đối xử của hắn với Nguyễn Ái phần nào cũng đã khiến ông gai mắt, đến giờ phút này thì cả da thịt cũng bắt đầu ngứa ngáy.

Do đó, đã đề ra một yêu cầu vô cùng… sáng tạo.

“Viết nhật ký?” đôi mắt ngài chủ tịch trẻ mở to khi từ trên nhìn xuống vợ mình, đôi tay vẫn còn nấn ná nơi bụng cô.

“Ừ, nhật ký.”

“Không phải chỉ mình em mới phải viết?”

“Bác Tân bảo anh là người thân nhất của em, mọi ghi chép mang tính khách quan từ anh sẽ phần nào khiến việc theo dõi dễ dàng hơn khi đem so với dữ liệu của em. Hơn nữa, bác bảo tâm lý của anh cũng không được bình thường–”

“–Cái gì?!”

loading...

(Ta vô cùng đồng ý! ^w^)

Nguyễn Ái dùng hai tay bịt lại miệng, mắt hơi nheo nheo, dường như để che lại ý cười thâm thúy. “Nhầm…! Ý em là, bác Tân rất… hứng thú với tâm lý của anh, để phần nào giúp ích hơn cho việc điều trị em ấy mà.”

Anh dĩ nhiên tỏ vẻ không tin. “Có nghĩa là phải ghi xuống cả những việc liên quan đến em?”

“Đúng.”

“Đây có phải nên gọi là xâm phạm tư ẩn một cách hợp pháp?”

Anh đối với việc vợ mình hằng ngày phải liệt kê đầy đủ, ngay cả vấn đề tế nhị giữa hai vợ chồng cũng không thể chừa ra, đã có phần bất mãn. Đến giờ lại muốn kéo anh xuống nước? Cái tên bác sĩ này thật có đáng tin cậy?

“Anh không muốn sao? Không muốn cũng được, em sẽ nói với bác ấy…” mặt cô xìu xuống. Rõ ràng biết anh sẽ không đồng ý đâu. Đừng nói tư ẩn của anh liên quan đến hưng thịnh của cả một đế quốc, Võ Gia Chính Luận cũng không phải là một con người có khả năng làm được những việc tỉ mỉ phiền phức này…

“Có thật sẽ giúp cho em khá hơn?”

“Không biết. Nhưng bác Tân cho là thế.”

“Được. Vậy anh làm.”

Mắt cô mở lo. Thật không ngờ anh có thể đồng ý dễ dàng đến thế.

Hoặc cũng có thể… cô đã chọn quá đúng thời cơ, tận dụng ngay lúc “hăng say” của ai kia mà đề ra yêu cầu. Dĩ nhiên sau đó, chồng người ta vì biết mình nghiễm nhiên trở thành kẻ ban ơn, nhiệt tình chăn gối tự nhiên cũng… tăng vọt, cả đêm liên tiếp ức hiếp vợ mình đến mức thảm thương. (>w<) (“Ức hiếp”. Ta thiệt thix từ này, t/y nào rảnh thì đem ra phân tích a =w=) Sáng hôm sau, cả ngày mệt mỏi rụng rời, ấy vậy mà vẫn phải lê lết đến lớp học và xưởng bánh. Đêm về, cơm nước xong xuôi, nhân cơ hội chồng mình vẫn còn vùi đầu vào báo chí, Nguyễn Ái không ngăn được tò mò, mò qua phòng sách trộm đọc qua một vài trang anh viết. Đọc tới đọc lui, sững ra cũng có, nghệch ra cũng có, chỉ có thể biểu đạt bằng một từ: Trời! Bây giờ cô mới thật vỡ lẽ, vì sao mà đêm trước, con người bá đạo nào đó lại đột ngột “khoáng đạt” đến thế. Vốn là… anh có lẽ muốn bác sĩ Đan lên cơn động kinh đây…! >.< Đoạn đầu của ngày, rất ư chi tiết, rất ư tỉ mỉ. Đoạn giữa của ngày, à à, có đề cập đến cô rồi, cũng rất chi tiết, rất tỉ mỉ. Lại còn cảm xúc chân thật nữa chứ. Thật dễ thương nha, không ngờ ngài Võ Gia có thể yêu vợ đến thế. Thật khiến đương sự cảm động quá mà…! Tuy nhiên… Nhưng mà… Cái đoạn cuối của ngày!!! (>.<) Vì là “đoạn cuối của ngày,” dĩ nhiên sẽ miêu tả những gì diễn ra vào cuối ngày… 80% của nó, không cần nói ra cũng biết, là diễn ra trên giường! (>_<) Thế là, ai kia cầm theo quyển nhật ký, hùng hổ mở cửa xông vào phòng ngủ, bắt gặp ngay đương sự đang ngồi đọc báo trên giường. Đôi mắt cô dường như có lửa khi phóng về cái kẻ vai rộng thân cao, muôn bề gian xảo, tàn bạo vô nhân đạo kia! (>.<) Đêm qua rõ ràng đã nhận “quà lễ”, ăn cô đến sạch sẽ gọn gàng. Hôm nay lại… “Anh… anh… anh có cần thiết phải tỉ mỉ đến mức này không?!” Làm sao có thể đem chuyện riêng tư vợ chồng viết ra… thi văn nhiều tập hở trời?! Vậy mà… cái người mặt dày kia, lại có thể bình thản ngẩng đầu lên đón lấy ánh mắt giết người của cô, như thể đã đoán ra viễn cảnh này từ trước. “Sao thế? Không đủ độ chính xác?” Hỏi ngược lại cô với vẻ mặt lý trí vô cùng, tỉnh bơ vô đối! Cứ như một vị giáo sư trả lời thắc mắc của học trò mình vậy. “Cũng không phải…” bất ngờ bị ảnh hưởng bởi thái độ ung dung của anh, cô cúi xuống nhìn lom lom vào trang giấy để mở. Thật sự là rất chính xác… (Tỉnh!) Sực nhớ ra mục đích ban đầu, cô lập tức hất đầu lên, sắc đỏ không hẹn mà tuôn trào hai bên gò má. “Ca–cái gì chứ?! Vấn đề không phải ở chuyện chính xác hay không! Mà là anh tại sao lại khiến nó… chính xác đến cỡ này!” “Đấy chẳng phải là yêu cầu của bác sĩ hay sao? Tỉ mỉ chi tiết?” “Gì chứ! Bác ấy chẳng qua là muốn biết cái sự ghen tuông thái quá của anh từ đâu ra, chứ có cần cả… cả… đoạn văn gợi tình này đâu!” Đặt tờ báo xuống, trên gương mặt tuấn mỹ kia hiện ra một nụ cười am tường. “À, ra thế. Ghen tuông, huh?” Bao nhiêu nộ khí đột nhiên như một quả bóng xì hơi. Tuyệt! Giờ thì đã bị anh dẫn dụ khai tất tần tật! “Chẳng là…” cười cười một cách gượng gạo, cô ngày càng lùi bước khi thấy con người kia chậm rãi đứng dậy. “… em cũng tò mò, đúng không?” Anh thay cô tiếp lời, ánh mắt ẩn chứa tiếu ý, tay vung ra tóm lấy eo hông cô lôi lại. Chưa đầy một giây, dĩ nhiên đã bị chồng người ta vồ lấy đem nhét xuống bên dưới thân hình vạm vỡ, tư thế ám muội vô cùng… “Em không… đâu! Cứ mỗi lần anh như thế này, y như rằng sáng hôm sau em không dậy nỗi, lại bắt giáo viên phải chờ…” (Trong trường hợp bạn thắc mắc, Ái là học tiếng Ý ^^) “Không phải muốn biết ghen tuông từ đâu ra hay sao?” giọng anh trầm thấp. Gần. Rất gần. Cô nhắm tịt mắt, đột nhiên nhận ra cảm giác ươn ướt nơi môi. Có người nào đó đương mải mê mút mát môi cô, miệng lại khẽ khàng như rót mật vào tai: “Trong thế giới của chồng em, yêu tỷ lệ thuận với ghen. Ghen nhiều thế này, dĩ nhiên là yêu không ít.” Đùa hay giỡn đây? Cái lý–luận–cùn muôn–thuở như vậy cũng đưa ra được? Lâu lâu mới nói được yêu người khác một lần, vậy mà mở miệng ra lại cợt nhã…! (>.<) “Em cảm thấy thích Chính Luận của hồi xưa hơn, không có biết nói đùa như vầy,” cô cong cong môi, đầu quay đi tránh né môi miệng ai kia đang liên hồi lao xuống tấn công. Kẻ nào đó mấy lần hôn hụt, bèn chống tay hậm hực nhìn xuống. “Đùa?” “Không phải sao?” “Không phải lúc nào vừa cười vừa nói cũng là đùa đâu.” “Anh có cười sao?” “Vậy nên càng không phải đùa.” Nguyễn Ái mím môi, bắt đầu cảm thấy lỗ tai lùng bùng. Là nói thật à? Anh từ lúc nào có thể thoát ra tiếng “yêu” dễ dàng như vậy? Lúc xưa có cạy miệng cũng không buồn buông ra một chữ cơ mà… “Vậy… nói như anh thì, nếu một ngày ghen đến giết chết đối phương, không lẽ cũng là yêu à?” Anh nhíu mày, mắt nheo lại đầy nghi hoặc. “Em có khả năng dồn đẩy anh đến mức đó sao?” “A! Nói thế nghĩa là thừa nhận rồi!” Cô biết ai kia tính ghen tuông cao bằng trời biển, cơ mà không nghĩ anh lại nỡ lòng giết cô… Trong bụng tự nhiên có một chút thất vọng và – bệnh hoạn thay – cả một chút thỏa mãn…! (>.<) (Thật sự là nàng bệnh mà! =)) ) “Vậy em làm việc gì mới có khả năng dồn đẩy anh đến mức đó?” Bàn tay mò loạn trên người cô đột nhiên khựng lại, cặp mày rậm nhăn nhăn, mắt nâu dõi vào cô đầy dò xét. “Hỏi làm gì? Không lẽ muốn thử?” “Không có! Chỉ là tò mò thôi…” “…” “Nói đi mà… Đó hẳn phải là việc kinh khủng lắm.” “Rất kinh khủng,” anh bình đạm đáp lời, thái độ đột ngột trở nghiêm túc. Có hơi chột dạ rồi… Điều gì mà có thể khiến anh lo sợ như vậy? Choàng tay qua thân hình vạm vỡ, cô nhìn lên anh đầy mong đợi. “Là gì vậy?” Cúi xuống cho đến khi môi họ chỉ cách nhau một hơi thở, cảm xúc trong đôi mắt thường ngày lạnh lùng của anh bỗng không báo trước mà tràn ra lênh láng, thiếu điều khiến cô choáng ngộp… “Là, nếu em có thể yêu một người nào khác hơn-cả-bản-thân…” siết chặt cô hơn, mắt anh long lên đầy cảnh cáo “…thì anh nhất định sẽ ghen đến mức muốn đem em giết chết, vậy được chưa?” Nguyễn Ái chớp mắt, miệng tạo thành một chữ “o” hoàn hảo. Mãi lâu sau mới bật ra được nghi vấn lượn lờ trong khối óc: “Thế ra… anh ghen với cả bản thân mình?!” Mắt nâu xoáy thẳng vào màu đen láy. Bàng hoàng. Cả hai cứ trân mắt nhìn nhau như thế gần cả một phút. Chủ đề cùng là một, ý nghĩ lại phân thành hai ngã. Nam có lẽ đang nghĩ: Vậy khác nào ám chỉ cô yêu anh nhất? O__o Nữ chắc chắn lại rằng: Trải qua bao nhiêu chuyện mà cũng không hay? O__o Thế rồi, chuyện gì đến cũng phải đến. Đáng ra là một thời khắc xúc động nghẹn ngào, tâm tư trút cạn; ấy vậy mà… chủ tịch phu nhân nhà ta lại một lần nữa… hành xử không giống ai. Cô phá lên cười ngặt nghẽo. “Em xin lỗi…” dụi đi nước đọng nơi khóe mắt, cô vỗ nhẹ vào vai người đàn ông đương nằm đè trên người mình. “Chỉ là… em không thể tưởng tượng nỗi lại có người khờ đến độ này!” (Bạn muốn dùng từ “ngu”, nhưng thật là mất mỹ quan quá ^^”) Lời vừa ra, vợ ai kia đã chợt nhận ra mình còn trên cả hớ hênh! Nguy hiểm nha, bảo chồng ai khờ cũng được, nhưng chồng cô thì khác. Bởi… cách trừng phạt “đặc biệt” quá mà…! Hơn nữa, bệ hạ gia nhà cô rất không thích bị đùa bỡn… Mím mím đôi môi mọng, Nguyễn Ái bẽn lẽn ngước nhìn kẻ phía trên, trong lòng thầm than phen này thì tiêu đời rồi, đêm nay thế nào cũng không ngủ được…! (Chú thích với bạn đọc dưới 18: ko ngủ được vì bận đếm… tu hú. ^w^) Không ngờ, ai kia chẳng những không hề tức giận như mong đợi, lại còn nhìn cô một cách trìu mến, pha lẫn chút ngờ nghệch, thái độ hệt một đứa trẻ vừa phát hiện ra – dưới gầm giường là cả một vương quốc thần tiên. “Đúng, anh khờ thật.” Nói rồi, vùi đầu vào cổ cô một lúc lâu, hít mạnh vào hương thơm trên da thịt nõn nà, toàn thân gần như bất động. Giây phút đó, trái tim bé nhỏ của cô đột nhiên lỗi nhịp. Rồi mềm nhũn. Cảm thấy anh thật đáng thương nhiều hơn khờ khạo! Anh là một con người thập phần mạnh mẽ, song đứng trước mặt cô luôn là một đứa bé chứa đầy nỗi bất an. Loại người như anh, xử người luôn khôn ngoan gian xảo, xử việc luôn tinh tế tài ba; là vì anh chẳng có chút dây dưa tình cảm với những thứ đó. Song đứng trước người mình yêu, Võ Gia Chính Luận lại là một kẻ khờ, ghen tuông và bất an cứ luôn bám gót dù đã rất cố gắng sửa đổi. Có lẽ suốt đời cũng sẽ như thế. Âu cũng là điều khiến cô cả đời cũng không cách nào rời khỏi anh. Bản thân cũng không hề muốn. “Anh xem, Luận, lời hứa sáu năm trước, không biết từ lúc nào em đã thực hiện được.” “Sẽ có một ngày, em yêu anh còn hơn cả bản thân.” “Bây giờ nghĩ lại, có lẽ vào chính thời khắc em thốt lên lời hứa đó, em đã yêu anh còn hơn cả bản thân.” Nói rồi, cô siết chặt lấy anh, trong lòng tự dưng lại dâng lên niềm cảm kích khó tả. Anh khiến cô đau đến tột cùng, nhưng lại là kẻ duy nhất có khả năng đưa cô đến đỉnh điểm hạnh phúc. Người ta nói: cô dâu tháng ba mang theo lẫn lộn nỗi đau và niềm hoan hỉ vào đời, quả thật không sai. Vươn tay lên động vào thành giường, Nguyễn Ái khiến căn phòng sáng choang đột nhiên mờ mịt. (Ta thề nó không phải ảo thuật) Trong bóng tối, có thể nghe rõ tiếng thở gấp gáp từ hai con người quấn chặt lấy nhau, cả bóng hình lờ mờ của người nào đó nhấp nhô phía trên chồng mình cũng dần dần rõ nét… (Sau đó mời các tình yêu tự suy diễn, bạn nào post bài trên forum nhớ lược bỏ câu này nha 😀 … “độ trong sáng” của nó hơi bị… âm 😀 ) Sau mây mưa, Nguyễn Ái cảm thấy toàn thân mệt nhoài. Bình thường, chồng người ta luôn là kẻ chủ động trong chuyện chăn gối. Đến khi chính mình vào vai này, kẻ làm vợ mới cảm thấy khâm phục đối phương vô hạn. Làm sao lao lực như thế cả đêm, đến sáng ra vẫn có thể tươi tỉnh đến sở làm? Nằm sấp trên giường, cô mệt mỏi giương mắt nhìn anh mặc vào quần áo, muốn ngồi dậy giúp cũng không có sức. Thây kệ, anh chỉ hơi khờ, không phải là không có tay… Trang phục chỉnh tề, anh ngồi xuống giường toan mang giày, lúc này mới phát hiện ra cô đã mở mắt nhìn anh từ nãy đến giờ. Bỏ mặc đôi giày, ai kia lập tức chồm xuống hôn lên miệng vợ một cái thật lâu, thật sâu. Lúc rời ra nụ cười chứa đầy niềm thỏa mãn, ánh mắt ngập tràn hạnh phúc. “Anh đến công ty. Em hôm nay không cần đi đâu, ở nhà đi.” Rồi quay mình trở lại loay hoay với những chiếc giày. Lưng anh thật rộng, ngồi như thế này giữa cô và ánh sáng chan hòa tràn vào từ ngoài cửa sổ, hệt như một tấm khiêng vững chãi. Nó khiến trí nhớ người nào đó đột ngột được thức tỉnh một cách thần kỳ. Thoáng trong đầu cô hình ảnh anh quay về cửa sổ ngập nắng khi đọc lá thư được giấu trong sách. Lúc đó cô cũng đã từng nghĩ, anh chính là tấm khiêng bảo hộ của cuộc đời cô… Khoan đã…! Nếu đã đọc được lá thư đó… Lẽ nào lại không nhận ra… bản thân anh chính là người Nguyễn Ái yêu còn hơn cả bản thân? o_O (Đây là spoiler đấy ạ) Chắc… cô đã nhớ sai. Ngày hôm qua, rõ ràng anh đã rất cảm động… rất khờ nữa… “Anh đã từng đọc qua lá thư trong quyển tiểu thuyết đó?” Tuy vậy, cô vẫn cứ phải hỏi. “Quyển tiểu thuyết nào?” Lưng vẫn quay về cô, anh hỏi lại không chút do dự. Vậy là cô nghĩ nhiều quá rồi… “Ngủ ngoan,” anh cười, quay lại hôn cô lần cuối rồi gấp gáp rời đi. Chồng đi làm. Người nào đó ngủ vào một chút, sau đó lăn qua lăn lại vì không quen “nướng”, thế là quyết định bật người ngồi dậy vào bếp tìm đồ ăn. Đi ngang qua phòng sách mới giật mình nhớ ra vụ việc nhật ký của ngày hôm qua. Giằng co tới lui, cuối cùng lại thành ra… trên giường. (= =”) Cơ mà, sống với bệ hạ gia nhà cô, chuyện gì mà chẳng… kết thúc trên giường? (= =””) Không mất chút thời gian, cô quay lại phòng ngủ tìm kiếm “tội vật”. Tìm hoài chẳng thấy, lại quay về phòng sách, mới phát hiện ra quyển nhật ký màu đen đã nằm sẵn ngay ngắn trên bàn. Nhìn kỹ lại… thì không phải là quyển ngày hôm qua. Tò mò tập hai, ai kia liền mở ra xem, phát hiện ra nội dung không có gì thay đổi nhiều. Có chăng là… tất cả “thi văn” đều đã biến mất. Lời lẽ ở bản này khô khốc, đọc qua có cảm giác anh chính là đem sổ sách kế toán chép vào. Nhưng… như vầy còn ngàn lần tốt hơn “thi văn nhiều tập”! Tâm tình vợ người ta bỗng nhiên vui vẻ lạ thường. Xem ra, anh khờ của cô đã biết hối lỗi, do đó thức sớm viết lại một bản khác. Thật là một chàng khờ dễ thương mà…! Cơ mà, tâm tình con người thì luôn thay đổi thất thường. Vì sau đó, còn đập vào mắt là cái post–it note dán hờ ngay cuối entry. Hài lòng với bản viết chính thức này chứ? Khờ quá, làm sao anh có thể đem việc ân ái với vợ mình bày ra cho một tên đàn ông khác đọc phải? Như thế khác nào bảo hắn đi tưởng tượng được cùng vợ anh ôm ấp? P/S: Thật ra, anh có đọc qua lá thư đó rồi. Mặt cô nghệch ra. Cái đoạn phía trên, cô còn có thể đoán ra được. Cái dòng tái bút… Đọc rồi, có nghĩa là cũng biết rồi, đồng nghĩa với việc cảm động đêm qua đều là… Lừa cô! Argh! “Chàng khờ” của cô… Lại khiến “cô khờ” cả đêm tự nguyện mệt mỏi…! (>___<) “Võ. Gia. Chính. Luận!” Thật may mắn, đương sự được nhắc đến trong câu cảm thán “chấn động nhà cửa” bên trên, đã biết rời khỏi chiến trường từ sớm. Rốt cục thì… ai mới là kẻ khờ đây? (Bạn đọc tự phán =))) ) (NT: Ta muốn biết “thi văn” của anh ấy nó ra làm sao!!! NP: “Mẹ nào con nấy.” Tự suy tự diễn đi nàng ạ. = = VV: Hai đứa bây đã giúp ta tiếk kiệm thời gian trả lời những câu hỏi sau-này-sẽ-không-tránh-khỏi này. Giỏi! =)) ) “Luận ơi, con mới là hồ ly!” =)))) —–Trích: Lời ca ngợi hoành tráng của mẹ VV.

Mục lục
loading...