Menu

Phản Diện-Chương 71


Phản Diện


Tác giả: Faithfair


Chương 71: Ngoại Truyện 2 : Lý Do “Cho Phép” Được Mang Thai

Từ sau phục hợp đến giờ đã gần hai năm, Chính Luận đã sắp lên hàng ba, vợ anh cũng chẳng còn non trẻ – dù bề ngoài khiến không ít người lầm tưởng cô chỉ mới bước qua ngưỡng cửa hai mươi; ấy vậy mà… cặp đôi này vẫn chưa “động tĩnh,” nhà cửa vẫn trơ trọi có mỗi hai người.

Mặc dù là… chồng người ta nào có phải chay thực gì? Bữa nào bữa nấy “thịt cá ê hề”… “ăn” no đến bội thực thế kia, khiến Nguyễn Ái không khỏi nhớ lại câu hỏi vu vơ ngày nào của chàng: “Em nghĩ ham muốn của đàn ông có công tắt mở/tắt hay không?”

Haizz… với ngài Da Costa thì có lẽ cần gạt đó không tài nào kéo xuống “off” được. =.=

Hoặc giả, vốn là không có thứ gì gọi là công tắt mà… Chế độ “on” tự động quanh năm cơ đấy. >.< “Hao điện” là thế, vậy mà… không có là không có! >o< Dù đã từng trải qua đau thương, nhưng nói gì thì Nguyễn Ái vẫn là một người phụ nữ, những lúc trông thấy người người ẵm bồng con cháu, trong lòng không khỏi chột dạ, khát khao làm mẹ lại trỗi lên… Bản năng đàn bà là thế, vốn là phải có một đứa trẻ thuộc về mình để chăm lo, cưng nựng. Cô đã từng nghi ngờ sức khỏe bản thân có vấn đề, có lẽ là do di chứng của tai nạn lần đó mà không tài nào thụ thai được nữa chăng? Song, đi khám bác sĩ nhiều lần, mười người thì cũng mười người kiên trì bảo rằng, khả năng sinh sản của cô hoàn toàn ổn. Sau hơn sáu năm nghĩ ngơi tịnh dưỡng, có tổn thương kiệt quệ gì thì cũng nên lành hẳn rồi – huống chi sức khỏe của cô nguyên thủy lại cực kỳ tốt. Như vậy… “vấn đề” là từ anh rồi?! O__O (Nghĩa là ám chỉ anh ý bị vô sinh á ^^) Cơ mà… cái lần trước lễ cưới đó, không phải một lần là… “dính” rồi sao? Cái khả năng “khiến người trương bụng” của anh vốn có phải sờn cũ gì cho cam… == Vậy là đêm đó, Ái Ái nhà ta quyết với lòng rằng, phải tìm cho ra nguyên do! Nằm áp lưng vào lồng ngực ẩm ướt mồ hôi nóng ấm, nhân lúc người ta vì đã “chén no nê” nên đang ở trong tâm trạng cực kỳ thoải mái và thiếu phòng bị nhất; cô thình lình hỏi nhỏ, giọng đều đều cố ra vẻ bình thản. “Anh đang cố tình không có con đúng không?” “Ừ.” >”< Quả nhiên mà! Nhưng anh đã dùng cách nào chứ…? Hai mươi sáu tuổi đầu, đối với kiến thức về quan hệ nam nữ – ngoài bị “đầu độc” bởi “bệ hạ gia” nhà mình ra – cơ bản Nguyễn Ái cũng không đến nỗi tệ… cho nên không hề biết đến đàn ông bây giờ lại có phương pháp tránh thai nào… “thầm kín” như vậy nha! >.< (Lúc bấy giờ trong đây đã là… 2012, biết đâu đến lúc đó đã có thuốc ngừa thai dành cho đàn ông, haha… =w=) “Anh… không muốn có con nít sao…?” cắn xuống cơn uất ức bất ngờ vì ai đó đã tự động kế hoạch mà không hề hỏi ý vợ, cô gắng gượng nhẹ nhàng hỏi tiếp. “Ừ, không muốn,” anh chán chường đáp, giọng ngái ngủ. “Nhưng nếu là con của chúng ta thì sao?” “Lại càng không muốn.” =o= Cô lặng xuống, cố lục lọi trong bộ óc ra một lý do hợp lý để giải thích cho sự chán ghét lập dị này. Song càng đào sâu vào những nguyên do căn cơ thái độ bất cần của anh, bản thân lại càng lo sợ… Có người đàn ông nào mà không muốn có con nối dõi? Đặc biệt là những kẻ ôm đồm một đống gia sản kết xù như chồng cô? Trừ khi… “Sao lúc trước khi phát hiện ra em dùng thuốc ngừa thai, anh lại nổi giận. Còn bây giờ… lại chủ động chán ghét như thế?” cô cắn môi, cố để giọng khỏi run rẩy. “Lúc trước khác,” anh hạ giọng, uể oải ôm chặt cô hơn, khóe miệng tiềm ẩn một nụ cười thỏa mãn. “Bây giờ khác.” A! Biết ngay mà! Lúc trước, là vì anh chưa biết căn bệnh của cô. Còn bây giờ… Anh chắc chắn đang lo sợ cho tương lai của đứa trẻ, e ngại sự di truyền rủi ro sao lại lan tràn đến thế hệ sau. Nếu không thì… đâu bắt đầu ngại chuyện sinh con chỉ sau khi biết rõ chứng di truyền trong gia đình cô…? Càng nghĩ lại càng tủi thân… Càng suy đi càng tự kỷ… Tự nhiên thấy con cáo nhỏ trong vòng tay đột ngột trở cơn dỗi hờn, cứ quẫy đạp ngọ nguậy không yên, khiến bản thân mình vô cùng… thoài mái. (Éc, vì sao “thoải mái” thì mí nàng đi hỏi cánh đàn ông nhá =w=) Sau một ngày đấu đá mệt mỏi nơi công ty, về đến nhà lại “lao lực” phen nữa do cám dỗ khó tránh, vậy mà cơn buồn ngủ kinh người kéo nặng trên mi mắt lúc bấy giờ cũng phải ngã nón chào thua “sự khiêu khích” vô tình này… Đang “dấy lửa” toàn thân thì chợt nhận ra ai kia dù cố tình hay vô ý cũng không phải đang khiêu khích, mà là đang né tránh anh! Cơ thể ngày càng di chuyển ra xa! Phật ý, anh nhíu mày, tay choàng qua một cái, bao trọn eo hông người nọ thô bạo kéo xộc về. “Lại gì nữa?” anh gầm gừ. Công tình vùng vẫy gần hai phút mới dịch ra được vài phân, trong hai giây lại bị kéo dính trở lại, thêm vào tâm trạng ấm ức không nói nên lời, mặt cô nửa nhăn nhó nửa mếu máo, chẳng biết là nên khóc lóc hay nổi đóa với con người phía sau nữa…! Vậy nên làm cho một tràng kinh thiên động địa. “Gì là gì? Không phải đã quá rõ ràng rồi sao?! Anh chắc chắn là lo ngại bệnh tâm thần của em, nên mới bày đặt không thích con nít! Lo ngại nó sinh ra sẽ mang di truyền, đúng không? Vậy sao lúc trước còn bảo không ngại không quan tâm? Nói một đằng rồi làm một nẻo như thế, có đáng mặt đàn ông không? Đã thế, không muốn sinh con thì thôi! Tôi đi sinh với người khác–” “–A!” Đau điếng! Cái gì thế này?! >o< Cúi xuống truy tìm nguồn gốc cơn đau bất chợt thì mới phát hiện… A… Sao… có kiểu đàn áp biến thái quái dị thế này?!! >o< Đành là… chỗ đó thịt nó có hơi dư dả… nhưng được tạo ra đâu phải để véo?!! +w+ “Nói linh tinh gì thế?!” lực trên tay anh bỗng dưng quyết liệt, rõ ràng đang muốn trừng phạt cô mà! >< Nhức nhối kinh khủng! (Ơ… đúng là càng già càng BT heng, “tra tấn” kiểu này cũng được a? “Lép” của con người ta hết =w=) “Nói linh tinh?” lằng nhằng giằng co với bàn tay đang bấu víu vào chỗ mềm mại của mình, vợ người ta gắng sức bắt bẻ lại con người bạo lực khó bỏ này. “Vậy chứ anh tự giải thích xem, vì sao lại không muốn có con?!” Năm ngón tay thuôn dài dần dần buông lỏng, thôi không “hành hạ” cô nữa, bây giờ lại chuyển sang mơn trớn, xoa nắn sao đó mà… khiến cô dễ chịu vô cùng. >o< A! Tại sao trời sinh cô ra lại yêu phải cái tên vô sỉ này chớ! >< Tỳ sát miệng vào tai cô, anh hôn nhẹ thay câu trả lời, sau đó lại trầm trầm hỏi ngược lại. “Vậy vì sao lại muốn có con?” “Hỏi dư thừa! Người ta vốn là phụ nữ mà! Phụ nữ nào mà chẳng muốn được làm mẹ…?” “…” “Với lại, có người thân ruột thịt để thương yêu chiều chuộng không phải là tốt hơn sao…?” “Đây chính là nguyên do,” anh chợt xen vào. “Hả???” O_o Hơi thở vẫn đều đặn, “bệ hạ gia” của cô dửng dưng đáp: “Thương yêu chiều chuộng thì chỉ một người đã đủ.” O___o Đây là… cái thứ lý do nhố nhăng gì…?!! Cơ mà khi quay lại đối mặt, ánh mắt cho thấy người ta không hề đùa! Nếu không phải vốn đang nằm dài trên giường, cô đã khụy chân té ngã. Đời này có ai lại… biến thái như con người này không? =o= Một: ghen với con mình. Hai: khổ cái nỗi, con còn chưa sinh ra để mà ghen! Ba: đừng nói là chưa sinh ra, đến cơ hội tồn tại còn không có!! Biến thái! (Vậy mà đêm nào cũng có người XXX với kẻ biến thái, đúng phỡn =w=) Suy suy nghĩ nghĩ một lúc, Nguyễn Ái quyết định, thôi thì không sinh nở gì nữa! Nói đúng hơn là không dám sinh á! Cha mà như thế này sinh con ra không lẽ đem… bỏ chợ à? Nói vậy thôi chứ, ngay đêm đó, có kẻ đã chuyển hướng quyết định giùm cô rồi… Hai tháng sau, cái người ghen tuông biến thái cấp tính kia lại đích thân đưa vợ đến bệnh viện phụ sản. Trên đường trở về, Nguyễn Ái không kiềm được mà cười tươi như hoa, suốt buổi cứ xoa xoa lấy phần bụng vẫn chưa lộ liễu, chốc chốc lại quay sang nhìn chồng mình một cách âu yếm. Ích kỷ là thế, nhưng người ta cũng biết thương vợ đó chứ. Cơ mà thật lợi hại nha, muốn có là có liền như vậy. Không biết nên ca ngợi khả năng “gieo giống” của anh, hay khả năng “triệt giống” của phương pháp ngừa thai bấy lâu anh sử dụng nữa… Chính Luận lúc bấy giờ đang lái xe, mắt chăm chú nhìn về một điểm trên đường, nào có chú ý đến ánh nhìn nhu mì thâm tình của vợ mình. Biết rõ cô rất xem trọng tình thân, lại thêm khả năng mang bệnh – dù không cao – của đứa nhỏ sắp sinh ra; vậy mà chồng cô vẫn yêu chiều thỏa nguyện cho cô như vậy, hỏi làm sao cô không cảm động? Cái vị trí ngất ngưỡng đệ nhất của anh trong lòng, giờ lại vọt lên nữa rồi… Cũng may, sự yêu thương vốn là không giới hạn đấy… (Không thì đội nóc chui lên mất ^^) Đang lúc tình cảm thăng hoa đến mức có thể, cái kẻ nào đó không hiểu đã ăn nhầm thứ gì mà mặt mày nhăn nhó, đột nhiên phát ra mấy chữ cộc lốc: “Tốt nhất là con gái.” “Hả?” Không phải các ông bố đều muốn con trai sao? Nhìn bộ dạng bức bối bấy giờ của anh, chắc không lãng mạn đến nỗi đưa ra cái lý do khoai chuối như… muốn con gái là vì lớn lên sẽ giống cô hay đại loại vậy đâu ha… “Con trai thường hay đeo bám theo mẹ.” == Biết ngay mà…! ==” “Nhưng có một mình, trai hay gái gì cũng bám theo mẹ thôi…” trông thấy sự ghen tuông buồn cười của anh, cô không nén được mà buông lời châm chọc. “Vậy thì sinh đôi.” “…?” “Để chúng bám lấy nhau, vậy là được.” =0= Nguyễn Ái hết nói, im thít, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, tay vỗ nhẹ lên bụng, lòng thầm thê lương nhủ riêng với đứa con chưa ra đời: “Mẹ hại đời con rồi…!” ;__; Dường như vẫn chưa hết uất ức, cái kẻ đương lái xe kia lại đột ngột tấp vào lề đường, chồm người sang gí sát mặt vào cô đầy đe dọa, thái độ hệt như kẻ kiềm chế lâu ngày, đến tận giờ phút này mới có dịp bộc phát. “Như vậy là thỏa nguyện. Tuyệt đối không được nghĩ đến chuyện nhảm nhí nói ra đêm đó nữa!” Cô chớp mắt, cố dịch người ra xa. “Gì…? Hôm đó em nói gì sao…?” Mắt anh nheo lại. “À!” cô cười hà hà, tay đưa lên vịn lại gương mặt đang gí sát. Sao mà bấy nhiêu tuổi đầu rồi, sự gần gũi của anh vẫn luôn khiến cô ngứa ngáy khó ở như vầy nhỉ? “…là cái vụ di truyền ấy phải không? Yên tâm, em không nhắc đến nữa đâu, cũng không nghĩ đến nữa.” “Không phải.” Eh? Không phải? Không lẽ anh không lo con mình mắc chứng tâm thần? Như đọc được ý nghĩ của cô, anh nắm lấy đôi tay nhỏ nhắn kéo xuống, ánh mắt trong một giây dịu ngọt yêu chiều. “Con là con. Bệnh hoạn hay không không quan trọng.” Hic, cô lại cảm động rồi, nước mắt đang muốn rơi ra đây… Nhưng rồi, vẻ mặt anh đanh lại, giọng nói chuyển bề cứng rắn. “Nhưng vợ là vợ. Sinh con thì chỉ được đi tìm chồng.” O__o (“WTF…?” => giải nghĩa biểu cảm trên ^w^)

Cái gì ý nhỉ? – cô đờ ra – Cái đó không đi tìm chồng thì đi tìm ai? o__O

Trông thấy gương mặt ngờ nghệch đến đần ngốc của cô, anh có vẻ rất hài lòng. Không nhớ? Không nhớ có nghĩa là lúc đó chỉ ngẫu nhiên nói ra, chứ không hề dụng tâm thật ý.

“Anh đang nói về gì á?” hàng mi rậm phe phẩy liên tục.

“Không gì,” quay người ra trước, anh thu hồi dáng vẻ đạo mạo, chân nhấn ga tiếp tục phóng đi trên con đường vắng vẻ, tâm trạng trong suốt khoảng thời gian còn lại của ngày hôm đó cực kỳ dễ chịu.

Chứ gì nữa, lấn cấn lớn nhất đã được giải tỏa. Hỏi làm sao mà không nhẹ nhõm…? Với vị doanh nhân thành đạt nhất trên chiến trường Âu Mỹ này, một khi gặp phải ý tưởng mình không vừa lòng, tốt nhất là lên giẫm nát từ trong trứng nước.

loading...

Nhất là đối với người vợ si khờ của anh, lúc trước vì một chuyện không đâu đã lẩn trốn suốt năm năm đằng đẵng.

(có mình anh mới cho tâm thần là chuyện “không đâu” thoy… ==)

“…Tôi đi sinh với người khác!”

Cũng may Nguyễn Ái không nhớ ra mình đã từng nói thế, nếu không thì… bản thân sẽ càng khổ dài dài với anh…

Thôi thì, cứ ngây ngốc chẳng hiểu đầu đuôi thế này cũng là phước phận lắm rồi!

Vì sao ư?

Vì… nếu biết được lý do đích thực mà “bệ hạ gia” nhà mình “cho phép” mang thai vốn là… chỉ xuất phát từ một câu nói vô tình ngốc nghếch đêm đó…

Ái Ái nhà ta dám sẽ trốn đi thêm năm năm nữa lắm!

Mục lục
loading...