Menu

Phản Diện-Chương 65


Phản Diện


Tác giả: Faithfair


Chương 65: Hối Hận Là Nọc Độc Chết Người

Đêm.

Dường như không ai ngủ được.

Có chăng, chỉ duy nhất con người gây nên tình trạng này, là có khả năng yên giấc.

Ngồi trên ghế, gã đàn ông trầm người trong bóng đêm sầu thảm, ánh mắt đờ đẫn bao lấy thân hình đương say giấc cuộn tròn trong lớp chăn trắng, tay không biết đã bao lần toan đưa ra gạt đi mớ tóc lòa xòa trên gương mặt nhỏ nhắn – song đều rụt lại mỗi lần sắp chạm phải.

Chợt hiểu ra cảm giác của vị vua mang tên Midas* trong truyền thuyết Hy Lạp cổ xưa.

(*Midas cầu xin thần Dionyssus ban cho khả năng chạm vào bất cứ vật gì cũng đều hóa thành vàng, về sau hối hận khôn cùng khi chính tay biến đứa con gái yêu thương thành một tượng vàng sừng sững…)

Một cái chạm vào, sự sống hóa cằn cỗi.

Một cái chạm vào, bất ngờ nhận ra tội lỗi.

Một cái chạm vào, đến hối cũng chẳng còn cơ hội.

Võ Gia Chính Luận ghê tởm chính bản thân mình.

Là lòng tham của anh, sự ích kỷ của anh. Muốn sở hữu cô, muốn độc chiếm cô, muốn cô trả giá cho những khổ đau mà anh đã trải nghiệm. Đến cuối cùng, đã khiến người con gái mình yêu nhất đau đến mức này, phải lùi vào một góc tối của bản thân để trốn chạy, tinh thần dại dại ngây ngây chẳng khác gì một xác người có thể cử động.

Anh từng cảm thấy trên cả tự tin, rằng bản thân yêu cô đến điên cuồng, rằng trên đời này không ai có khả năng sở hữu thứ cảm xúc si rồ anh dành cho cô, rằng cô chính là tất cả của mình.

Song xem ra, Văn Thành đã đúng.

Anh có yêu cô sao?

Yêu cô. Lại chẳng thể bỏ qua quá khứ?

Yêu cô. Lại ép uổng đến bờ tự hủy diệt?

Yêu cô. Lại siết chặt cô vào mình, bất kể đối phương có thở được hay không?

Đây là yêu sao?

Chắc chắn là yêu. Anh không thể sỉ nhục cả bản thân và cô bằng cách chối bỏ nó, cũng không có khả năng làm ra việc đó.

Anh rõ ràng yêu cô. Nhưng là cách yêu của loài quái vật.

Lại rụt tay về.

Trong bóng đêm sầu thảm, vẫn đôi mắt đờ đẫn dõi về bóng hình nhỏ nhắn nằm cuộn tròn trong chăn, vẫn bàn tay bao lần đưa ra nhưng đều rụt lại.

Vẫn ái tình bị dày vò theo cách tàn nhẫn nhất.

* * *

Năm ngày trôi qua.

Bầu trời Milan ngày càng rực rỡ sắc hoàng kim của mùa xuân rạng nắng, ngay cả con người của thành phố sầm uất cũng bừng lên một loại sức sống khó lòng kiềm chế. Vậy mà, đối với một số kẻ, sự nóng bỏng của thời khắc, lại chẳng khác nào cảm giác lạnh lẽo dưới nấm mồ sâu.

Lễ cưới của cặp uyên ương trẻ, dù đã được bưng bít một cách cẩn trọng, đứng trước sự chứng kiến của hơn hai trăm nhân vật tiếng tăm ngày hôm đó, đã sớm trở thành đề tài nóng bỏng trên đầu môi chót lưỡi giới truyền thông.

Bệnh viện được cảnh sát vây kín, mọi liên lạc trực tiếp với các nhân vật trong cuộc được triệt để phong tỏa, ngay cả các thành viên trong Hội Đồng Quản Trị Costa cũng không moi móc được gì từ phía lãnh đạo của mình. Rạng sáng ngày thứ ba sau tai nạn của cô dâu, phía đại diện Tập đoàn Costa bất ngờ đưa ra tuyên bố chấn động: Lorenzo da Costa tạm thời rời khỏi chức vụ, mọi quyền hạn vì thế rơi về tay Phó chủ tịch tập đoàn Alfronso Romano.

Kinh tế Ý lại một phen rơi vào hỗn loạn. Trước là thân phận thật sự của ông vua đế quốc Costa, sau là cuộc kết hôn bất ngờ cùng những sự kiện không may được bưng bít xảy ra trong ngày cưới, giờ phút này lại là sự rút lui bất chợt từ phía nhân vật đứng đầu. Tin đồn thổi phồng rằng vị Chù tịch trẻ lâm vào tình trạng thực vật, rồi chuyển sang mắc bệnh nan y, đến cuối cùng là tâm thần không ổn định. Cỗ phiếu Costa trong nháy mắt tụt dốc thảm hại, các cỗ đông liên tiếp đưa ra nhiều kháng nghị cấp thiết, song không một ai dám thẳng thừng đề nghị thay đổi chức vị Chủ Tịch.

Bởi họ biết rõ, Costa được như ngày hôm nay, hoàn toàn là do con người này. Huống chi, sự việc đến thời điểm hiện giờ, Romano vốn không có khả năng dàn xếp ổn thỏa, bọn họ lại không đủ tài lực để tranh giành cỗ phần cùng dòng họ Costa. Vậy nên, giải pháp duy nhất chỉ có thể là: chờ.

Cũng giống như sự việc bốn năm về trước, khi một Costa non trẻ bất ngờ lâm vào thế khủng hoảng tài chính, cũng là một tay Lorenzo vực dậy, nhờ vào quyết định đổ vốn của Tập đoàn Banca Monte, hay nói một cách trực tiếp hơn – nhờ vào cuộc kết hôn mang tính lợi nhuận với thiên kim nhà Morretti.

Họ đang đợi, đợi một kỳ tích như bốn năm về trước.

Tiếc thay, nhân vật từng một thời tạo ra kỳ tích, giờ phút này chính bản thân lại đang thiết tha cầu mong một kỳ tích khác xảy ra.

Nguyễn Đỗ Văn Thành thở dài, lắc đầu ngán ngẩm khi đưa mắt về phía thân hình cao lớn đứng thẫn thờ nơi ngưỡng cửa, bước vào cũng chẳng dám, ra đi lại không nỡ, đến cuối cùng lại chôn chân tại chỗ như một hồn ma bám riết, hữu hình, vô thanh.

Đêm đó sau khi nghe được phần lớn sự thật từ Đan Thanh Tân, Võ Gia Chính Luận đích thật có quay về bên cạnh người vợ trẻ của mình. Cửa khóa trái, đèn không mở, một âm thanh cũng chẳng phát ra trong suốt cả đêm dài.

Đến sáng sớm, đích thân đương sự đã tìm đến vị bác sĩ già để tỏ tường căn bệnh của vợ mình. Lúc đó Văn Thành cũng có mặt, trong vòng nửa tiếng, anh có cảm giác như tên thanh niên họ Võ ngày nào lại lần nữa sống dậy. Vẫn gương mặt vô cảm, vẫn ánh mắt mịt mờ không cảm xúc. Khác ở chỗ, lần này ai nấy đều biết rõ, bên trong cái vỏ lạnh lẽo đó, vẫn còn thứ gọi là trái tim. Và nó đang bị dày xéo đến tội nghiệp.

“Tâm thần phân liệt rất đa dạng, đa mức độ. Trường hợp của Nguyễn Ái – may mắn thay – lại rất nhẹ. Tuy mang tính di truyền, song phần lớn phát bệnh cũng chỉ do môi trường xung quanh tác động. Một giấc mơ xấu, một lời nói đả kích nặng nề, một hình ảnh gợi nhớ quá khứ đau thương, có thể tạm thời đẩy con bé vào tình trạng rối loạn tư duy, sau đó sinh ra ảo giác, rồi không kiềm chế được hành động của bản thân. Tuy nhiên, trường hợp đó với con bé rất hiếm xảy ra. Khác với cha nó, tâm thần phân liệt nơi Nguyễn Ái mang tính tích cực, tức chỉ bao gồm sinh ra ảo tưởng, trầm cảm… Song cũng khá nguy hiểm, do phần lớn chúng có khả năng đẩy đưa kẻ mắc bệnh đến bờ vực tự làm hại mình.”

Hớp vào ngụm trà, bác sĩ Đan nheo mắt quan sát con người đối diện, có lẽ đang cố tìm ra chút manh mối của cảm xúc trên gương mặt như tạc kia – đó là nếu như hắn còn sở hữu thứ gì gần như thế.

“Cách đây bốn năm, Nguyễn Ái cũng từng lâm vào tình trạng gần như hiện giờ. Sự kiện vây quanh việc mất đi đứa con khiến con bé chịu đả kích nặng nề, tự đổ hết tội lỗi lên bản thân. Từ đó sinh ra sự phủ nhận đối với sự tồn tại của nó. Đó là mất trí nhớ mang tính chọn lọc, con bé hoàn toàn gạt bỏ phần ký ức có liên quan đến đứa con. Lúc đó… tôi và Thanh Hòa cũng lầm tưởng như thế xem như là giải pháp tốt nhất. Chúng tôi làm tất cả để khiến nó không có cơ hội nhớ lại; di chuyển từ Bắc Kinh đến biên giới Tibet, đốt hết những thứ có liên quan đến Thiên Ân, cắt đứt liên lạc với những cá nhân con bé từng giao tiếp có khả năng khiến trí nhớ nó phục hồi…” thở ra nặng nề, ánh mắt già cỗi nhanh chóng lộ tia thất vọng. “Nhưng người tính không bằng trời tính, quyển nhật ký ngày đó ngập đầy ký ức ngọt ngào đã bị chúng tôi bỏ qua. Đến khi để Nguyễn Ái vô tình đọc lại những ghi chép về tháng ngày mang thai, thể như phong ấn bị xé toạt, luồng ký ức ùa về hành hạ con bé ngày đêm. Nó… sau đó, chính là lâm vào tình trạng như hiện giờ: phủ nhận tất cả, tự giam mình vào một góc tối của tâm trí. Không nghe, không nói, không ăn, không suy nghĩ.”

“Tâm trí con người hệt như một cái cầu chì. Luồng điện quá cao sẽ gây ra chạm mạch. Và… boom! Mọi vật tắt ngấm. Nói một cách hoa mỹ, đó là tự bảo vệ bản thân khỏi bị cháy rụi. Nói một cách tàn nhẫn, là tâm tư đã chết.”

Lặng im một lúc lâu. Đến cuối cùng, màu nâu kia chậm rãi xoáy vào ông, nỗi đau rỉ ra như nước tràn qua phễu đá.

“Tôi phải làm gì?”

Lại tiếng thở dài từ vị bác sĩ già.

“Đưa nó về với môi trường quen thuộc, tránh sự tấn công của giới nhà báo. Và cậu, chính là mấu chốt quan trọng nhất,” đặt tách trà xuống, Đan Thanh Tân lặng lẽ hạ giọng. “Ngày đó, nó dứt ra khỏi tình trạng đó cũng là nhờ cậu.”

“Nhờ tôi?”

“Đúng, nhờ cậu.”

Chính Luận lắc đầu, mày hơi cau lại thay lời nghi vấn.

“Cậu còn nhớ bốn tháng sau kết hôn, cậu đã từng trả lời phỏng vấn qua điện thoại trên truyền hình Ý?”

loading...

“…”

“Chính giọng nói của cậu. Là thứ đầu tiên đã lôi kéo đứa trẻ kia ra khỏi tình trạng phủ nhận.”

Sự yên lặng nối tiếp khiến không gian mang nặng chất chì. Chỉ có tiếng thở nặng nề của vị bác sĩ già là khiến kẻ hiện diện nhận ra họ vẫn chưa hoàn toàn điếc. Cuối cùng, con người quyền quý kia lặng lẽ đứng lên rời khỏi gian phòng, chỉ để lại vài từ ngắn ngủi – pha lẫn mơ hồ dằn vặt:

“Tôi biết mình phải làm gì.”

Ngay sáng hôm sau, cái tin Chủ tịch Lorenzo da Costa rời khỏi chức vị đã hoàn toàn chấn động cả nước Ý.

* * *

“Tôi không nghĩ cậu ta ổn.”

Buổi tối thứ sáu trên phi trường lộng gió, Văn Thành cúi đầu khẽ rỉ vào tai bác sĩ Đan.

Cả hai sau đó không hẹn mà đưa mắt về phía thân hình cao lớn trong Âu phục đen tuyền, chân bước nặng trịch phía sau một Luigi đang choàng tay ngang vai đỡ lấy Nguyễn Ái. Khoảng cách giữa họ khiến kẻ bàng quan còn ngỡ rằng chính gã hộ vệ mới là chồng của người phụ nữ.

“Từ đêm ấy đến giờ vẫn luôn là như vậy,” Văn Thành trầm giọng, mày khẽ nhíu lại.

“Cậu muốn nói đến chuyện hắn luôn tránh né đến gần Nguyễn Ái?” Đan Thanh Tân bình thản hỏi lại, mặc dù đáy mắt vẫn thoáng tia lo lắng.

“Không những là tránh né,” Văn Thành lắc đầu. “Đến cả chạm vào cũng không dám, cứ như e sợ sẽ bị lây bệnh truyền nhiễm. Ông nghĩ có khi nào… hắn sợNguyễn Ái?”

Đáp lại anh chỉ là những cái lắc đầu ngán ngẩm mang ý bất chấp nhiều hơn là phủ định.

Văn Thành những ngày này vì bận bịu sắp xếp công việc, lại phải lo lắng cho Ngọc Nghi sớm ngày quay về Hàn Quốc, hiếm có khi thăm nom em trai và em dâu. Đến lúc trở lại bệnh viện vào đêm trước, không mất nhiều thời gian để anh nhận ra sự chuyển biến kỳ lạ trong cách đối xử của ngài Chủ tịch Costa đối với vợ mình. Những tưởng chuyện đến nông nỗi này, hắn càng phải gần gũi trông nom cô ấy. Có lẽ đâu lại càng xa cách, đến nỗi chạm vào cũng không dám? Hắn sợ cô sẽ nổi cơn? Hay sợ cô làm mất mặt hắn, nên phải giữ khoảng cách thế này?

Lẽ nào, sự nhìn nhận ngày trước của anh đã sai? Rằng Võ Gia Chính Luận sẽ không ái ngại cái gọi là bệnh tật từ người đàn bà mình yêu nhất?

“Cậu đang làm cái quái gì thế, Chính Luận?”

Văn Thành khoanh tay, hằn học hỏi khi đứng tựa vào ngưỡng cửa phòng lái, mắt cay nghiệt nhìn vào thể trạng phờ phạc của Võ Gia Chính Luận – kẻ giờ đây vẫn không hề mảy may chú ý đến anh, đôi mắt vẫn chăm chú hướng về phía màn hình điều khiển, một chút biểu tình cũng chẳng buồn để lộ.

Nổi nóng, anh hung hãn xốc áo gã đàn ông lên, bất ngờ lôi hắn ra khỏi ghế trợ lái kéo đi theo mình. “Chỗ mà cậu nên ở bây giờ là bên cạnh vợ mình! Cậu nợ cô ta quá nhiều! Vốn không có quyền giữ cự ly như vậy!”

Chính Luận vùng tay khỏi Văn Thành, đôi mắt thoáng sự giận dữ, song vẫn không hề mở miệng. Hắn hít sâu vào, đoạn quay người toan quay về phòng lái.

Không thể chịu nỗi sự thinh lặng này nữa, Văn Thành từ phía sau đột nhiên trầm giọng.

“Được. Nếu cậu đã không muốn có chút dính dáng gì đến Nguyễn Ái, tôi sẽ đưa cô ấy về Mỹ cùng mình. Ở cạnh kẻ không quan hệ hảo tâm còn tốt hơn người yêu phụ bạc–”

“Câm miệng!” Chính Luận bất chợt thét lớn, người quay ngoắt lại, đôi mắt long lên sự đe dọa vương chút hốt hoảng thầm kín. Hắn lao người đến túm lấy cổ áo Văn Thành xốc lên, thái độ bất thình lình trở nên hung hãn vô cùng. “Không ai có quyền đem cô ấy rời khỏi tôi, anh hiểu chứ?! Không–ai!”

“Vậy thì hãy chăm sóc cô ta một cách đường hoàng. Hãy nhìn cậu bây giờ xem, tránh né vợ mình như ôn dịch! Cậu sợ cái gì? Sợ cô ấy sẽ phát cuồng rồi lỡ tay giết cậu?”

“Không phải!”

“Ồ? Nhưng đó là tất cả là những gì tôi đang chứng kiến, ngài Costa đáng kính ạ!”

Kéo mình ra khỏi vòng kiểm soát gắt gao của Chính Luận, Văn Thành đẩy mạnh đối phương, để mặc hắn lao vào vách phi cơ, thân người sau đó trượt dần xuống nền đất.

Chính Luận đã quá mệt mỏi. Với cuộc đời, với những người xung quanh, với chính mình. Khi con người ta phải đối mặt với sự sụp đổ bất ngờ của lẽ sống dựng xây bấy lâu, điều đầu tiên xảy đến là phủ nhận. Thời điểm những mũi lao sắc nhọn mang tên hận thù xoáy thẳng vào người phụ nữ yêu thương thình lình quay ngược đầu, anh gần như mất hẳn khả năng tự vệ. Điều đầu tiên ập vào bộ não cằn cỗi là chối bỏ. Anh đổ tội cho Đan Thanh Tân, cho Hoàng Công, cho Văn Thành… thậm chí – anh oán trách cả cô. Đó là bản năng của con người, tự bảo vệ lấy mình bằng cách trút bỏ mọi tội lỗi lên đầu những kẻ bên cạnh. Huống hồ, Võ Gia Chính Luận lại là một con người khinh ngạo, bản thân sở hữu sự vị kỷ cao gần trời, làm sao có thể chấp nhận việc mình đã sai? Sai hoàn toàn?

Thế mà, đến lúc hình ảnh tiều tụy của cô lọt vào tầm mắt, bức tường kiên cố che chắn xung quanh anh, trong phút chốc vỡ vụn như sóng đánh vào tường cát.

Hối hận tràn về khiến người ta nghẹn thở.

Nếu.

Quá nhiều từ “nếu.” Nếu ngày đó anh kiên quyết thêm một chút nữa, nếu ngày đó anh sáng suốt thêm một chút nữa, nếu ngày đó anh tin vào cô một chút nữa…

Đến cuối cùng, vẫn là nếu.

Đau đến cả quặn thắt tâm can, từng cơn lòng trào lên khiến hốc mắt cay nồng, bởi đã nhận ra rằng, trong số những điều tệ hại anh đem đến cho cô, anh chính là điều tệ hại nhất.

Võ Gia Chính Luận ngẩng đầu, dùng đôi mắt kinh tởm pha lẫn đau xót dõi thẳng vào đôi tay để ngửa trước mặt, giọng thoát ra rạn vỡ.

“Độc. Tôi cảm thấy bản thân hệt như chất độc.”

“Cậu nói gì?”

Mắt không rời tay, anh lắc đầu, biểu hiện lạc lõng. “Đôi tay này, mỗi khi chạm vào cô ta, đều dường như mang theo sự hủy diệt ngấm ngầm. Vậy thì chạm vào để làm gì? Tôi không dám, quá thật không dám! Tôi cảm thấy bản thân như loài giòi bọ lúc nhúc, cô ấy mỏng manh như chiếc lá cuối cùng sắp tàn héo. Một cái chạm nhẹ sẽ khiến cô ta vỡ vụn, anh có biết không? Tôi muốn ôm người đàn bà đó biết bao, muốn được hôn trên đôi mắt đó, bờ môi đó, muốn để hơi thở chúng tôi hòa nhịp cho đến khi cô ấy thức tỉnh… Nhưng mỗi lần sắp chạm vào, cổ họng tôi lại dợm lên vị đắng, cảm thấy bàn tay mình không khác gì đang rữa nát bởi nọc độc…”

“Chính Luận, cậu…” Văn Thành sửng sốt. Anh chỉ chú tâm đến tình trạng của Nguyễn Ái – mọi người chỉ chú tâm đến tình trạng của Nguyễn Ái, có ngờ đâu gã đàn ông này, cũng mang đầy thương tích nặng nề…

Ngước đầu, Chính Luận nhìn thẳng vào con người đứng trước mặt, mắt cay đỏ. Rối loạn. “… tôi làm sao dám chạm vào cô ấy đây? Anh hãy nói tôi nghe, tôi làm sao dám?! Khi gần bên cô ấy, đến cả thở tôi cũng không dám, e sợ sự tồn tại của mình sẽ khiến người đàn bà đó mất đi chính sự tồn tại…”

Thinh lặng trải ra như mặt trống căng giãn.

“Cậu… không nên nghĩ thế,” Văn Thành cất giọng, ngồi bệt xuống đối diện người em cùng cha khác mẹ, một tay đặt lên bờ vai rộng đương run nhẹ. “Nên nhớ, người cô ấy yêu nhất vẫn là cậu. Cậu có khả năng khiến cô ấy phục hồi. Đây vẫn chưa phải kết thúc.”

“Tôi không cần kết thúc. Sợ hãi mất đi cô ấy như vậy, tôi cũng không tài nào để cô ấy rời khỏi tầm mắt mình. Tôi biết, tôi là một thằng khốn nạn! Đến giờ phút này vẫn ôm giữ khư khư lấy cô ấy… Nhưng… tôi đã thề với lòng, sẽ không tổn hại cô ấy nữa, chừng nào mà tôi vẫn còn có thể nhìn thấy vợ mình, như vậy là quá đủ. Vậy nên…” bàn tay nắm lại, Chính Luận đột nhiên gằn giọng khi hướng mắt về Văn Thành. “Đừng ai hòng cướp đi cả điều duy nhất đó!”

“Tôi sẽ không.”

Văn Thành thờ dài, đoạn phóng tầm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi chỉ duy nhất một màu trắng bồng bềnh hắt vào khiến mắt lóa mờ. Lặng đi đôi chút.

“Hoàng Chấn Lưu sẽ không tổn hại cả người thân cuối cùng.”

Vì anh biết, không cần đến anh, chính bản thân gã đàn ông này đang tự tay vắt kiệt sự sống trong mình.

Hối hận, hóa ra mới là nọc độc lợi hại nhất.

Mục lục
loading...