Menu

Phản Diện-Chương 60


Phản Diện


Tác giả: Faithfair


Chương 60: Hội Thoại Tiền Hôn Nhân

Gói trọn trong chiếc váy dạ hội Armani Privé xa hoa lấp lánh, mái tóc vấn cao trang nhã, trang sức xa sỉ không làm hổ mặt cả một bậc nữ vương; người con dâu của dòng dõi Costa danh giá bước đi khoan thai bên cạnh gã đế vương trong truyền thuyết giới thương nhân Âu Mỹ.

Diện mạo của Chủ tịch Costa đối với giới thượng lưu Ý nói riêng và thương trường Châu Âu nói chung, luôn là một đề tài nóng bỏng; song từ trước đến giờ không phải chưa từng bắt gặp những hình ảnh thoáng qua từ các tay paparazzi lão luyện. Lorenzo Da Costa tuy ít khi lộ diện trước công chúng, cũng không phải trốn chui trốn nhủi như kẻ khổ tu. Chỉ là, nơi đâu cũng một thân Âu phục đen tuyền, kính râm sát mắt, nhân viên bảo vệ vây chặt. Dựa trên những hình ảnh đó, dù có gặp được Costa ngoài đời thực, e rằng cũng khó ai nhận ra.

Lần này, chứng kiến tận mắt, thật khiến người một phen choáng ngợp.

Người ta nói, đàn ông Ý nổi tiếng với vẻ đẹp tuấn mỹ si tình quả thực không sai – huống chi, lại là một gã đàn ông Ý có tiền tài và thế lực. Trong trường hợp này, chữ “tuấn mỹ” đột nhiên sinh ra sức nặng chết người. Phụ nữ Ý cuối cùng đã hiểu vì sao một Simona Moretti cao ngạo quyến rũ, đến cuối cùng lại có kết cục thảm hại dưới tay đế vương. Con người vượt trên trăm người không chỉ nhờ vào vẻ ngoài đạo mạo và gia thế hiển hách, phong vị nguy hiểm của loài săn mồi cũng là một chất kích thích loài sinh vật mang tên “đàn bà”. Một cái nhìn đến cô gái Á Đông bước đi bên cạnh Lorenzo da Costa, không một ai trong đại sảnh hiểu được rốt cục gã doanh nhân mang danh hiệu ”đao phủ” này lại đang toan tính bất cứ điều quái gỡ gì trong đầu.

Nguyễn Ái. Một cô gái mang vẻ đẹp rất riêng của phương Đông huyền bí. Đem đặt vào chuẩn mực sắc đẹp của xã hội phương Tây, dù có phần thiếu độ nở nang, sắc sảo; song đôi mắt xếch đen tuyền, cái mũi nhỏ thẳng tắp và cặp môi mỏng hồng hào là một sự kết hợp vô cùng mới mẻ; không khỏi dấy lên trong cánh mày râu những liên tưởng về một loài chim lạ chốn cung đình. Với đám đàn ông phong tình nước Ý, hương vị gì mà chẳng đã nếm qua? “Của lạ” – vì thế – là một sức hút khó lòng cưỡng lại. Tuy vậy, bề mặt diễm lệ của cô lại không phải là lý do khiến bao người phải nhíu mày nghi vấn.

Ai ai cũng biết, cái quan trọng với gia tộc Costa là những gì nằm bên dưới bề mặt đó: quyền vị, tiền bạc, gia thế.

Song, đứa con gái này, một thứ cũng không hề sở hữu.

loading...

Đừng nói là điều kiện không thể với tới tiêu chuẩn một Rodrigo hà khắc, nể trọng mặt mũi; đối với một Lorenzo đầy tâm trục lợi, lại càng không có thứ gì đáng để lợi dụng.

Vậy nên, thiên hạ đều lấy làm ngạc nhiên khi kẻ mang danh “lão bất tử” lại có thể không ngừng vỗ vai đứa cháu dâu gia thế kém cỏi, miệng cười cười nói nói đưa cô đi giới thiệu cùng khách khứa.

Phù thủy, chắc chắn là phù thủy rồi! – giới thượng lưu bắt đầu nhốn nháo ồn ào.

Duy chỉ có bản thân Rodrigo biết rõ, đứa trẻ này thậm chí khiến phù thủy cũng phải cúi người hổ thẹn. Chỉ mong sao, pháp thuật của cô đủ mạnh để có thể cứu rỗi linh hồn đứa cháu duy nhất.

Nguyễn Ái suốt cả buổi tiệc đều phải đi tới đi lui, hết chào người này rồi lại mỉm cười cùng người khác. Cũng may cô không rành tiếng Ý nên có thể viện cớ giữ thinh lặng. Song, đôi khi cũng thật uất ức khi phải chịu đựng những ánh mắt mời gọi lộ liễu của các đại mỹ nữ – cứ không ngừng phóng về người đàn ông của mình. Chính Luận cũng vậy, bước chân vào xã hội thượng lưu lập tức xoay mình trở thành một Lorenzo hào sảng phong lưu. Nụ cười khoáng đạt, những cái vỗ vai thân thiết, những câu nói đùa mà có Chúa mới hiểu nỗi mang ý tứ gì.

Hóa ra… cái bản mặt lạnh như băng đá vốn chỉ để dành cho người phụ nữ của mình.

Thật là ngược đời mà! (>.<) Giữa buổi tiệc, con người thân-thiện-hòa-nhã kia đột nhiên kéo cô ra hành lang – để mà nạt nộ. Vốn là… khi ngồi trên xe đến đây, hôn thê của người nào đó thân mang áo khoác, đầu đội mũ lông; vì thế nào có lôi kéo sự chú ý của đương sự. Đến lúc chính thức rũ bỏ mọi thứ dư thừa để ngập mình vào ánh đèn đại sảnh, sự sững sờ của đám đàn ông có mặt mới khiến ngài chủ tịch của chúng ta chột dạ. Đã thế, người ông quý hóa lại còn nắm tay hôn thê của anh dạo khắp một vòng, đi đến đâu cũng đều thu hút những ánh nhìn mang hứng thú không bình thường. Tại một lúc nào đó, vào thời điểm Nguyễn Ái mỉm cười dịu dàng khi tên công tử phong lưu nhà Russo cúi người đặt một nụ hôn nhẹ lên bàn tay nõn nà – một việc rất thường thấy trên đất Ý; ngài Chủ tịch Costa cao quý chỉ có một ý niệm không thường thấy chút nào: Thu mua Công ty Russo. Haizz… cách ghen của những người giàu có… thật là “hao tài hao lực” quá đi! “Cái ‘thứ’ này–!” chỉ vào chiếc áo bạc lấp lánh quấn chặt thân người nhỏ nhắn của cô, anh rít nhẹ. “Cả thân người em… giống như là muốn nhảy ra khỏi nó vậy!” “Nếu đó là cách ám thị mới của ‘em đang mập lên!’ thì cảm ơn anh nhiều, em vẫn chưa đến lúc để ‘nhảy ra khỏi nó’ đâu.” Chính Luận nhíu mày. Xuyên tạc kiểu gì đây? Anh chỉ là không muốn nhìn thấy đàn bà của mình hiên ngang diễu hành hơn nửa bộ ngực giữa đám sói lang ham–của–lạ mà thôi. “Ý em là,” cô nhún vai, có hơi bất bình vì bị trút giận vô cớ. “Sống với anh phải lao lực đủ chuyện, có muốn mập lên cũng không có khả năng.” “Lao lực?” “Giặt đồ, rửa chén, nấu cơm – A! Sao lại cốc lên đầu em?!” “Đã có ai bắt em làm những việc ấy bao giờ? Việc duy nhất phu nhân Da Costa cần ‘lao lực’ chỉ có một mà thôi.” Nói rồi di chuyển hướng nhìn xuống vùng ngực trắng muốt, ánh mắt lóe lên tia ngụ ý, bàn tay càng ôm chặt hơn eo hông của cô kéo sát lại. Phụ nữ lộ chút da thịt không phải là vấn đề gì lớn lao. Nhưng phụ nữ khiến đàn–ông–điên–đảo–chỉ–vì–chút–da–thịt–lộ–hở thì nên đem đi nhốt lại. Ít nhất, trong thế giới của Võ Gia Chính Luận, nó là như thế. (Thế thì trong thế giới của anh hơn nửa dân số sẽ bị cầm tù. ==) Ý…! Sao lại có thể nói chuyện này với vẻ mặt “tỉnh” như vậy?! – mặt mày Nguyễn Ái bắt đầu đỏ lên. Rõ ràng muốn nói to, không hiểu sao lời thoát ra lại thiếu hơi sức, khẽ khàng đến đáng sợ: “Lao lực cái kiểu đó, không lành mạnh chút nào!” Chính Luận siết chặt vòng tay nhấc bổng cô lên, sau đó nhấn xuống một nụ hôn thật sâu khiến cả hai gần như bí thở, lúc dứt ra vẻ mặt hết sức lý trí. “Không cảm nhận ra chỗ nào không lành mạnh.” “Anh có phải đối với đàn bà nào cũng như thế này?” “Chỉ cần đàn bà đó có hương vị của em.” Nói một câu khiến cô im lặng. Bên trong đại sảnh, chỉ cách một bức màn nhung đỏ, rộn rã âm thanh cười nói lớn tiếng của đám khách khứa, lại dường như nghe ra được giọng nói khàn khàn của Rodrigo hỏi tìm hai nhân vật chính… Chính Luận đưa tay kéo sát màn hơn, sau đó quay sang sinh vật trong vòng tay mình, ánh trăng khiến đôi mắt cô đột nhiên sâu thẳm. “Anh không hiểu vì sao em phải nịnh nọt Rodrigo. Không phải cá tính của em.” Anh biết, cô hoàn toàn có thể chối từ lệnh triệu hồi lần này. Anh cũng sẽ không bắt ép cô. Dù gì đi nữa, khách khứa vào lễ cưới tuần sau cũng sẽ trông thấy cô. Việc về đến Milan lần này, chẳng qua vì lão bất tử kia muốn tận mắt chứng kiến cô gái có khả năng khóa lại thằng cháu bất kham của mình, sau đó liệu bề can gián. Anh tự nghĩ bản thân đã từ lâu không còn nằm trong sự điều khiển của Rodrigo, hoàn toàn có khả năng làm theo ý mình. Song, Nguyễn Ái lại ủng hộ cùng theo anh về để gặp mặt ông, thiết nghĩ một phần cũng bởi tò mò. Anh chiều theo cô, dù gì đến giờ phút này, anh không tin bất cứ điều gì có thể khiến cô buông anh ra. “Mặc áo do ông ta đưa đến, chịu để ông ta khảo nghiệm, cười nói cùng những kẻ mình không thích… Tất cả đều không giống em.” “Thứ nhất, em thích cái áo này. Thứ nhì, em luôn lễ nghĩa với người già,” cô nhăn mũi, mắt ánh lên ý cười. “Thứ ba, anh chưa thấy đạo đức giả bao giờ à?” “‘Đạo đức giả’?” trên gương mặt điển trai là sự ngạc nhiên cùng cực. “Tại sao lại tự làm khổ bản thân như thế?” “Những kẻ đó là kẻ làm ăn cùng anh. Nếu phu nhân của mình vô lễ bất kham, không phải sẽ khiến anh bị cười vào mặt? Bị cười là chuyện nhỏ, ảnh hưởng đến công tác mới là chuyện lớn,” đoạn, cô thở dài. “Em biết mấy năm qua, sự nghiệp đối với anh rất quan trọng. Anh sẽ muốn chăm sóc nó kỹ lưỡng đến giây phút cuối cùng.” Vài giây trôi qua trong tĩnh lặng, chỉ có thể cảm nhận ra những ngón tay thuôn dài mơn nhẹ trên gò má mịn màng, ánh mắt anh trong một giây trở nên đa mang vô bờ. “Thật ra, không cần phải thế. Em cứ việc tự nhiên cư xử. Chồng của em ngày nay, với mỗi một con người bên trong cái sảnh đó, có thừa sức thao túng. Tuyệt đối sẽ không bao giờ để xảy ra tình trạng năm xưa, vì e sợ tên họ Hoàng mà em phải ly khai.” Tên họ Hoàng? Anh đang ám chỉ chuyện cô cùng Văn Thành… “Anh vẫn còn giận vì chuyện đó? Anh đừng lo, em–” “Không lo. Lorenzo của ngày nay không một ai có thể động vào, sẽ không còn khả năng em phải rời đi vì áp lực bất cứ một ai gây ra,” giọng anh trở kiên quyết một cách đột ngột. Mắt mở to sửng sốt, cô ngẩng vội đầu lên. “Anh không phải đang nói với em, phấn đấu đến đỉnh cao này là vì lý do như vậy đấy chứ?” “Đúng.” Cổ họng cô nghèn nghẹn, ánh mắt dời xuống sàn nhà, giọng nói cũng yếu đi rõ rệt. “Vậy mà, em đã từng nghĩ, anh phấn đấu là vì hận thù, vì muốn có một ngày quay về ném vào mặt em thành công rực rỡ của chính mình… Em không hề biết… lại có cả loại nguyên nhân này…” Chính Luận không đáp lời. Đừng nói là cô, chính bản thân anh cũng vừa phát hiện điều này gần đây. Nó vẫn ở đó, suốt năm năm trời, chỉ là bị vùi lấp bởi khối nặng ngàn cân của oán hận. Mãi đến đêm ấy trên những bậc thang Tây Ban Nha, khi anh đã quyết định buông bỏ thù hằn, có nhiều uẩn khúc trong lòng mới từ từ rõ ràng rành mạch. Chỉ cần anh mãi mãi là kẻ mạnh nhất, không kẻ nào có thể khiến cô phản bội lại anh – một lần nào nữa. Không cưỡng lại ma lực của một Nguyễn Ái ngập tràn yêu thương, anh lại liều lĩnh cược tất cả vốn liếng tình cảm của mình, tin tưởng cô thêm một lần. Thể như một kẻ lạc hướng đói khát cực độ chấp nhận dấn sâu vào mù sương, chỉ cần lối ra tràn ngập ánh sáng như hứa hẹn, mọi chuyện sẽ ổn. Nếu không… Anh cũng không hiểu điều gì sẽ xảy ra. Nhưng biết rằng nó sẽ không hề tốt đẹp. Không chút nào. Một kẻ đánh cược tất cả, dĩ nhiên không muốn nghĩ đến thua cuộc. Hắn căm ghét thua cuộc. “Em có hài lòng về cuộc kết hôn này không?” “Dĩ nhiên rồi. Không phải anh đã thực hiện hết những ước nguyện của em lúc xưa rồi sao?” Không những thế, mà còn cả những ước nguyện vô lý. Như là, để kẻ không quen biết, cũng chẳng thân thích cùng cô như Hà Ngọc Nghi làm phù dâu chính. Sau đó mời cả Trần Ánh Minh gia nhập hàng ngũ dâu phụ. Cả cái việc thẳng tay gạt bỏ Luigi, để Nguyễn Đỗ Văn Thành làm phù rể chính cho anh – một chuyện hoang đường như thế, anh cũng đã thản nhiên đáp ứng cho cô. Vừa nãy, chính miệng cô lại yêu cầu Rodrigo dắt tay mình đi trên Virgin Road , (Em thật ko dám để tiếng Việt a, nghe hãi quá ) thay thế người cha đã mất từ lâu của mình. Thật không hiểu nỗi ý tứ cô là gì, chỉ biết lúc đó đương sự nhìn anh cười thật tươi, bảo rằng người thân là điều nên trân trọng. Anh nên trân trọng con người suốt đời chỉ có thể nghĩ đến anh trong cụm từ “Con trai của Gianna”? Còn những kẻ kia cùng anh nào có chút quan hệ gì? Sao cũng được. Chỉ cần lần này cô không gạt anh. Bất cứ điều gì anh đều có thể đáp ứng. Chỉ cần cô không gạt anh. Cửa kính khẽ hé mở, rẽ bức màn nhung xuất hiện là gương mặt lạnh lùng của Luigi Marino – trợ thủ đắc lực của Chủ tịch Costa. Không hề có chút gượng gạo hay ái ngại trước cảnh tượng âu yếm của ông chủ, hắn thản nhiên ghé tai Chính Luận nói nhỏ vài câu. Sau đó anh cũng gật gù rồi cùng gã đàn ông hộ pháp đi mất, trước khi rời bước còn bảo cô đừng trở lại bữa tiệc, xong việc sẽ quay lại cùng cô rời khỏi. Cũng tốt, bên trong rất ngột ngạt, cô cũng không muốn quay lại. Ban đầu khi được trở thành tâm điểm của sự chú ý, tự nhiên đứa con gái nào cũng có phần đắc ý. Song, dạo được một vòng cùng Rodrigo, Nguyễn Ái ngay lập tức chỉ muốn biến khỏi nơi đây. Xem ra, cô chỉ thích áo quần đẹp, chứ chẳng ưa gì cách cư xử hoa lệ của bọn đẹp mã. “Chờ mãi mới có được thời khắc ông hoàng của chúng ta chịu để viên ngọc rời tầm quan sát của mình.” Giọng nam trầm rất quen. Nguyễn Ái giật mình quay lại, không khỏi ngỡ ngàng trước nụ cười buồn bã của kẻ mới đến. “Văn Minh?” mắt cô mở to, vô cùng ngạc nhiên. “Làm thế nào anh lại ở đây?” “Anh là Chủ tịch một tập đoàn thời trang, dĩ nhiên có liên hệ đến thành phố sầm uất này. Một khi đã có liên hệ đến Milan , dĩ nhiên không nằm ngoài tầm kiểm soát của Costa.” Thu hồi lại vẻ ngạc nhiên, cô mỉm cười thân thiện. “Làm cách nào mà cả buổi hôm nay em không hề trông thấy anh? Em ít nhất cũng đi gần mười vòng cái sảnh này rồi đấy.” “Một con người cố gắng không để bị chú ý, tự nhiên sẽ không bị ai chú ý,” tay anh khoanh lại, nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới. “Không gặp bốn tháng, em lại càng xinh đẹp.” Nụ cười trên môi cô dần dần tắt ngấm khi bắt gặp ánh mắt đượm buồn của vị chủ tịch họ Đoàn. Người đàn ông này không phải lại dại khờ đến thế? “Anh đến đây không phải lại vì em đấy chứ?” “Em vẫn có thể nhìn thấu anh, Nguyễn Ái à.” Đoàn Văn Minh cười nhạt. “Văn Minh à, em chẳng đã nói với anh vào lần gặp trước? Em cho đến giờ, trái tim vẫn không thay đổi.” “Anh cũng vậy. ” “Anh–” “Yên tâm. Lần này anh đến không phải để đặt điều kiện với em. Chỉ là, Võ Gia Chính Luận giấu em quá kín, anh chỉ muốn nhìn em một lúc…” Nói rồi, tiến một bước đến gần cô, ánh mắt sáng lên tia kiên quyết. “Việc em cần biết từ anh lần trước, lúc này có thể cho em biết.” “Vậy sao?” Nguyễn Ái mừng rỡ, nhớ ra mình đã từng gần như cầu xin Đoàn Văn Minh một chuyện, không ngờ đến mãi bây giờ anh lại chịu đáp ứng. Thế nhưng, vài giây trôi qua, nụ cười trên môi cô trở nên yếu ớt, vẻ mặt trong phút chốc lộ sự bàng hoàng, lạc lõng. “Ngày đó em cần biết từ anh cái gì?” Mắt cô cụp xuống, vương chút hoang mang. Tại sao nhớ rõ đã từng suýt nữa bật khóc nài nĩ van xin anh, đến bây giờ lại không nhớ ra là vì lẽ gì…? “Em không nhớ?” Trên gương mặt Đoàn Văn Minh là sự sửng sốt tột độ, phát hiện ra kẻ đối diện mình không hề giả vờ. Là cô đã hoàn toàn quên hẳn cuộc hội thoại ngày nào. “Không nhớ đã từng hỏi anh về Thiên Ân?” “Thiên Ân?” Lại là Thiên Ân? Cô biết người này sao? Cả Chính Luận cũng đã từng nói chính miệng cô thốt ra cái tên đó. Đoàn Văn Minh bần thần. Không lẽ cô đã quên mất đã từng đến tìm anh để hỏi về đứa trẻ sơ sinh ngày nào? Lúc ấy dù cô gần như òa khóc, anh đã từ chối yêu cầu của cô, trong lòng không muốn cô lại một lần nữa bị đả kích trầm trọng. Dù gì sau sự kiện bốn năm trước, anh ít nhiều cũng đoán ra sự thật về chứng bệnh tâm lý cô đang gánh chịu. Không có sự đồng ý của Đan Thanh Tân, anh không dám tự động hành sự, đành chỉ để mặc cô bỏ về trong thất vọng. Lúc sau, anh có đến nhà hàng nơi cô làm tìm gặp, bảo rằng chỉ cần Đan Thanh Tân có mặt, anh nhất định dẫn cô đi gặp Thiên Ân. Đan Thanh Tân nơi đâu rồi? Xem ra, Nguyễn Ái đang có chút gì đó không ổn. Đoàn Văn Minh nhanh chóng tiến đến chạm nhẹ vào vai cô, cố thu hồi sự điềm tĩnh thường ngày. “Không có gì, chắc là anh nhớ lầm.” “Nhưng em không nhớ lầm. Lần đó rõ ràng có đến tìm anh…” “Đúng là có, nhưng…” “Nhưng tại sao, tại sao lại không nhớ ra mình đã nói những gì…?” giọng cô dần yếu ớt, run rẩy “… trong đầu có những khoảng trống rất kỳ lạ… Rõ ràng, đã có đến tìm anh…” Đoàn Văn Minh không chịu nỗi nữa, đành ôm chặt cô vào lòng, tâm vô cùng hốt hoảng. Không lẽ, lại như ngày đó…? “Không có! Anh nói là không có!” “Nhưng, Thiên Ân–” “Các người làm gì?” Nguyễn Ái giật thót mình trước giọng nói quen thuộc, nhanh chóng quên mất sự hoang mang và Đoàn Văn Minh, lập tức vùng người thoát khỏi vòng tay đang choàng xung quanh mình. Cô thậm chí, đến cả mắt cũng không dám nhìn thẳng vào Võ Gia Chính Luận. Những ngón tay thuôn dài nắm chặt rồi lại duỗi ra, có vẻ như tâm trí kẻ sở hữu nó đang đấu tranh dữ dội. Một lúc sau, Chính Luận chậm rãi vươn tay choàng qua vai Nguyễn Ái, cử chỉ hoàn toàn ôn nhu nhàn nhã. Chỉ có mỗi bản thân cô cảm nhận ra, bên dưới sự ôn hòa đó, thật sự đáng sợ thế nào. (VV: Muốn biết bạn Ái đang sợ cái gì, xin mời quay về chap 54 sẽ rõ =w=) “Ra xe trước đi.” Anh lạnh lùng nói, sau đó mặc kệ cô thích hay không thích, một lượt đẩy cô bước theo sau lưng Luigi – hiện đã hiểu ý và đứng đợi ở phía sau từ bao giờ. Quá nhiều kịch tính cũng khiến cô mệt mỏi. Hơn nữa, là Đoàn Văn Minh tự động ôm cô, thế thì tự nhiên mà gánh chịu. Cô còn phải tập trung tâm trí đối phó với những gì sắp sửa đón đợi mình tiếp theo, có ở lại cũng chỉ trở thành mồi châm nổ. Nghĩ thế, Nguyễn Ái ngoan ngoãn quay bước theo hướng tay của Luigi. Cả hai nhanh chóng biến mất sau bức màn đỏ. Chỉ còn mỗi mình hai gã đàn ông ở lại. Trong ánh sáng yếu ớt của trăng, có thể thấy Đoàn Văn Minh đang căng thẳng vô cùng. “Chỉ là cái ôm tạm biệt giữa hai người bạn, đừng hiểu lầm Nguyễn Ái.” “Tôi không có thời gian rảnh rỗi cho những biện hộ lằng nhằng của anh, cũng không cần anh che chở cho người đàn bà của tôi,” Võ Gia Chính Luận miệng nhếch cười, ánh mắt lạnh lẽo pha chút mỉa mai. “Không cần biết anh và Nguyễn Ái trước kia có quan hệ gì, sau này đừng bao giờ xuất hiện trước mặt cô ấy nữa. Cái tập đoàn nhỏ của anh, đừng nghĩ tôi không có khả năng bóp nát.” Đoàn Văn Minh bàn tay nắm lại. Vẫn khinh ngạo như xưa! Con người này, hai năm trước để biết được tăm tích Nguyễn Ái, đã từng chèn ép anh đến gần mất đi chức chủ tịch. Nếu không phải sử dụng nốt 10% cỗ phần Nguyễn Ái từng đem ra tráo đổi, anh sớm đã mất đi vị trí gầy dựng bấy lâu. Từ sau lần đó, dù bản thân đã rõ cô không còn ở Việt Nam từ sớm, anh vẫn phát ngưởi tìm kiếm không ngừng – nhằm thõa mãn kẻ độc tài chuyên chế. Anh không thích gã đàn ông này, không chỉ vì hắn là tình địch, mà còn cách cư xử cuồng ngạo khinh người quá mức chịu đựng – hệt như bản thân gã sở hữu cả thế giới vậy. “Anh không cần hăm dọa. Tôi và Nguyễn Ái là bạn, nếu sau này cô ấy cần đến, tôi vẫn sẽ có mặt.” “Tôi sẽ không để Nguyễn Ái cần đến bất cứ điều gì, huống chi là từ anh.” “Anh biết cô ấy cần gì sao?” Đoàn Văn Minh bực bội, vốn vẫn không thể chịu nỗi sự tự phụ của tên Võ Gia ngày nào. Dựa vào cách cư xử mang đầy tính bài xích, xem ra chuyện ngày đó Nguyễn Ái vẫn chưa cho hắn tỏ tường, nếu không sẽ không đối đãi với ân nhân như vậy. (Có biết rồi cũng có khả năng đối đãi y chang thế thôi chàng. ^^”) “Còn anh thì biết?” “Tôi dõi theo cô ấy đã gần tám năm, lẽ nào lại không rõ?” “Chiếu theo lý luận của anh, Nguyễn Ái bây giờ đã nằm gọn trong lòng bàn tay của tôi.” “Ý tứ gì?” (Ý là, anh ấy tới trước anh 2 năm đấy ạ =w=. Con bà nó, hai thằng đàn ông lằng nhằng như đàn bà, nhào vô đánh lộn cho rồi! = =) Đứng tựa lưng vào thành ban công, Chính Luận rút một điếu thuốc ra đưa lên miệng, sau đó chậm rãi bật lửa, dáng điệu hoàn toàn bình thản. “Chuyện đó là giữa tôi với Nguyễn Ái. Tôi ở lại đây, chính là muốn biết thân phận của con người mang tên Thiên Ân. Nếu anh có thể khiến tôi hài lòng, tôi sẽ bỏ qua cho Đoàn Hoa.” Đoàn Văn Minh nhíu mày. Ngay cả điều này hắn cũng không biết? “Tôi không biết.” “Câu nói cuối cùng của Nguyễn Ái, tôi nghe rất rõ. Xem ra con người này anh cũng quen biết.” “Tôi không biết anh đang nói về cái gì.” “Đừng thử thách sự chịu đựng của tôi, Chủ tịch Đoàn. Tôi không sở hữu thứ đó nhiều.” “Tôi thật sự nghĩ anh không nên biết. Chuyện vốn chẳng liên quan đến anh.” Văn Minh bình tĩnh lại, lời nói toát ra cứng rắn. Tuyệt, nếu cả hai một không hay, một không nhớ; có thể an nhiên sống bình yên như thế suốt đời. Đây cũng chẳng phải bí mật của anh, anh không có quyền đem lộ ra, lại càng không muốn Võ Gia Chính Luận dồn ép Nguyễn Ái nhớ lại tất cả. Ánh mắt của ngài chủ tịch Costa trước lời lẽ này đột nhiên có chút chuyển biến. Đoàn Văn Minh cảm nhận ra là nỗi sợ hãi. Song có lẽ anh lầm, hắn đã có được Nguyễn Ái trong tay, còn sợ hãi thứ gì? Nhiều giây trôi qua. “Như vậy, chúng ta cũng chẳng còn gì để nói.” Vậy rồi, kẻ chất vấn bình thản đứng dậy, dụi tắt điếu thuốc trên sàn nhà và quay lưng rời khỏi, vẻ mặt lúc rời đi vô cảm đến rùng rợn. Giữa ban công lạnh lẽo, chỉ còn trơ trọi hình dáng một gã đàn ông tựa vào thành cửa, khóe miệng nhếch lên khi hướng mắt về phía điếu thuốc hút dở trên sàn. “Nắm trong lòng bàn tay, eh? Anh thậm chí còn không biết cô ấy ghét nhất là mùi thuốc lá.” Lời nói tan vào trong gió; quyện cùng mùi thuốc cay nồng, đắng chát. Hệt như tấm lòng của kẻ suốt đời vẫn luôn thua cuộc. * * * Hai mươi phút sau, tại biệt thự chính của nhà Costa. “Tránh ra đi, mùi thật nồng nha!” Được một lúc, môi vẫn còn bị kẻ nào đó ngậm chặt, không chịu nhả ra. “…lại đắng nữa!” Đến lúc này, toàn thân cũng đã bị nhấn xuống giường, lưỡi luồn vào quấn quít. “Anh không thể cứ thế này dây thứ mùi này lên người của em…!” Chợt im lặng. Chỉ còn tiếng thở dốc xuyên suốt nửa giờ sau đó. … Chính Luận ôm chặt thân thể mềm mại vào lòng, mũi dụi vào tóc cô thở ra nhè nhẹ, tim vẫn còn đập mạnh sau một phen lao lực. “Sau này sẽ không hút thuốc nữa. Anh hứa.” Nằm gọn trong lòng anh, cô khẽ uốn mình như tiểu miêu nũng nịu, cảm nhận bình yên trong con tim. Cô không hiểu anh và Đoàn Văn Minh đã nói những gì, chỉ biết sau khi trở ra, anh đối với cô vẫn dịu dàng như cũ, không hề có chút gì khó chịu. Với Võ Gia Chính Luận, thuốc lá được dùng những khi muộn phiền, rượu uống vào những lúc tuyệt vọng. Cuộc hội thoại vừa rồi với Đoàn Văn Minh rõ ràng đã khiến anh bất an. “Anh đừng hiểu lầm,” biết rõ dư thừa, cô vẫn cứ phải nói. “Em và Đoàn Văn Minh tuyệt đối không có chuyện gì, trước đây cũng không có, bây giờ cũng không.” Vuốt nhẹ mái tóc rối và vầng trán âm ẩm mồ hôi, anh khẽ khàng hạ giọng. “Em có yêu hắn không?” “Không.” “Vậy có lừa gạt anh?” “Không.” “Vậy đã đủ, chỉ cần em nói rằng em không gạt anh, anh sẽ tin.” Nguyễn Ái mỉm cười, rúc người vào sự ấm áp của người tình rồi chìm vào giấc ngủ bình an, không hề nghĩ ra rằng: Niềm tin được xây lên từ nỗi bất an và sự cố chấp của bản thân, vốn rất dễ vỡ. * * * Những ngày tiếp theo đêm đó, bệ hạ gia nhà Nguyễn Ái không hiểu vì cớ gì đâm ra dịu dàng trở lại, không còn trở chứng lúc nóng lúc lạnh, vui buồn thất thường nữa. Nói chính xác hơn: là tận tâm vô cùng, chiều chuộng hết mức, dính chặt như sam. Chút u sầu cứ lởn vởn xung quanh anh bấy lâu cũng dường như tan biến, bao nhiêu tâm sự nặng nề cơ hồ đã đều bỏ dở. Nguyễn Ái vui mừng, nghĩ rằng anh có lẽ đã nghĩ thông suốt, không còn vướng bận về căn bệnh của mình. (VV:… = =) Càng đến gần lễ cưới, con người ta đáng ra nên càng bận rộn. Nhưng Nguyễn Ái thì rỗi rãi vô cùng, do phần lớn chuẩn bị đều đã được hôn phu của mình hoàn tất không biết từ đời thuở nào. (Có nghĩa là lên kế hoạch “dzớt” em từ lâu )Việc duy nhất cô phải bận tâm đến, có chăng là “lao lực” cùng người nào đó, hoặc trà nước trò chuyện cùng bọn nữ nhân mới quen – phần lớn là con cháu nhân viên Costa và “bạn bè” của ngài Lorenzo đáng-kính. Nói là bạn bè, thật ra phần lớn đều là “đuôi” của anh. Cô không phải là kẻ kiêng giấm, thật không hiểu nỗi anh gán ghép cô với những con người này là có ý gì. Nguyễn Ái vì thế, đâm hết bị thóc này lại sang chọc bị gạo kia, đến cuối cùng moi ra được bất cứ cái tên nào có liên quan mờ ám đến Chủ tịch Costa, đồng loạt nhất nhất cấm cửa, chẳng thèm cả nể đối phương quyền thế có hơn được chồng tương lai của mình hay không. Thư ký của Chủ tịch Costa ngay lập tức nhận được nhiều cuộc gọi than phiền, mắng mỏ, trách cứ… Có ngờ đâu khi đem sớ dâng lên, hoàng đế chỉ mỉm cười rồi ra lệnh nhét vào máy cắt… biến hết thành mì giấy. Đêm về, dĩ nhiên có kẻ dỗi hờn, có người dỗ ngọt. Dây dưa qua lại, rốt cục cũng đều mệt nhoài trên giường. Đến cuối cùng, trong danh sách “giao tiếp được” chỉ còn lại một vài cá nhân, trong đó dĩ nhiên không thiếu phần Hà Ngọc Nghi và Trần Ánh Minh – đều là phu nhân của hai kẻ mà Chính Luận chẳng muốn dính líu chút nào. Trần Ánh Minh thì anh còn có thể hiểu vì sao cô lại đặc biệt ưa thích – chưa kể tính tình tương tự, lại còn tin đồn là người viết ra quyển tiểu thuyết nhố nhăng kia. Duy chỉ có Hà Ngọc Nghi, nhìn vào vẻ ngoài thánh thiện yếu đuối – thuộc dạng người cô nàng hồ ly của anh vô cùng chán ghét – ngày nay tự dưng lại được đương sự o bế, cân nhắc hết sức. Lúc hỏi đến, cô chỉ thản nhiên trả lời vì đó là vợ của Văn Thành. Anh không hiểu nỗi vì sao cô lại xem trọng Văn Thành như vậy. Nếu nói do nghĩa cử bạn bè lúc xưa cũng không phải, do tình ý lại càng không thể nào. Vị trí phù rể chính vốn dành cho bạn bè thân thuộc, cô lại biết rõ anh không hề xem gã đàn ông kia là bạn bè, đừng nói chi đến thân thuộc; vậy mà nhất định phải hai tay trao cho hắn. Suy đi nghĩ lại cũng chẳng có chút đầu mối, thôi thì đành để mặc. Về phần Nguyễn Ái, mãi đắm mình trong hạnh phúc, cô ngày càng bỏ xa quá khứ, trải qua những ngày vô ưu vô lo. Tuy đôi lúc nghẹn ngào khi nghĩ đến bệnh tình của người yêu, song nhanh chóng gạt phăng những ý nghĩ tiêu cực. Cô quyết sẽ không hối hận trước những quyết định đã đưa ra. Những sự việc xung quanh nhân vật bí ẩn mang tên Thiên Ân cũng được nhận chìm xuống đáy tâm trí, mãi đến tận đêm trước lễ cưới, mới được một cú điện thoại từ cố nhân khơi gợi lại. Vốn từ sau quyết tâm làm đám cưới, cô đã âm thầm nhờ Văn Thành liên lạc với Đan Thanh Tân, có chủ ý mời ông và vợ chồng con gái về dự lễ. Vương Đăng Khoa mất đi, Đan Thanh Tân và Đan Thanh Hòa trở thành hai con người gần nhất với hai chữ “thân thích” trong thế giới của cô. Cô không muốn đến cả mối liên hệ này cũng bị cắt đứt; tuy ngày đó bỏ đi không nói, cũng không nhắn nhủ lại, cô đối với họ dẫu sao vẫn còn nặng chữ tình. Con rể của Đan Thanh Tân là một chuyên gia khảo cổ, phải rày đây mai đó không xác định. Có những lúc bôn ba vào rừng vào núi, vài ba tháng không tiếp xúc với thế giới bên ngoài là chuyện thường tình, vậy nên việc mãi đến giờ mới liên lạc được không có gì lạ lẫm. Điện thoại vừa cầm lên đã bị Đan Thanh Tân lớn tiếng mắng xối xả, bảo rằng nếu không phải vì Thanh Hòa mang thai sinh khó, đã đích thân đi lôi đầu cô kéo về thảo nguyên từ lâu. Nguyễn Ái mỉm cười, trong lòng tuy có chút ấm áp trước giọng điệu trách cứ, song cũng không tránh khỏi một chút khó chịu trước cảnh tượng bọn họ một nhà bốn người êm đềm hạnh phúc. Ngày đó bỏ đi một phần nhỏ cũng vì cảm thấy không chịu được thứ không khí này. Đan Thanh Tân tuy cố gắng xem cô như con cháu trong nhà, song cô hiểu rõ trong một góc nhỏ của tâm trí ông, vai trò của Nguyễn Ái vẫn không nằm ngoài bốn chữ “con gái ân nhân”. Việc ông chọn ở lại để trông nom con gái mà không đuổi theo tìm cô, cũng đã phần nào chứng minh điều đó. Nguyễn Ái cư nhiên không tránh khỏi ganh tỵ, song cũng biết lòng ganh tỵ này là vô lý, do đó quyết chí bỏ đi truy cầu con người duy nhất thuộc về mình. Trò chuyện gần một giờ, cô cũng đã thuật lại gần hết những sự kiện xảy ra trong ba tháng này. Vốn là một thói quen đã xây dựng trong suốt năm năm, Đan Thanh Tân là người duy nhất cô dám để lộ toàn bộ suy nghĩ thầm kín, vì vậy cũng cảm thấy thanh thản vài phần sau cuộc hội thoại. Dĩ nhiên, trong câu chuyện, cô không hề đề cập đến việc muốn cùng Chính Luận sống chết. “Con có chắc mình muốn điều này?” Đan Thanh Tân hỏi đến lần thứ ba về lễ cưới giữa cô và anh. “Có chắc muốn đâm đầu vào hôn nhân với một hầu bao đầy bí mật?” “Con chắc,” cô thở dài. “Chuyện trên thế gian dù gì cũng không cần rõ ràng rành mạch. Cuộc sống vốn đã mang nặng tính tương đối, miễn con được ở cạnh anh ấy, thế đã đủ.” Ông lặng thinh một lúc như để cân nhắc lời nói, sau đó thở dài ảo não. “Có phải ta không chăm sóc tốt cho con?” “Không phải. Là con không thích khi phải đứng ngoài nhìn vào mà ganh ghét không khí ấm cúng của gia đình bác. Con muốn có một gia đình của riêng mình, những con người chỉ thuộc về mình.” “Nhưng tình trạng của con…” “Không sao cả, con cảm thấy ổn,” dừng lại một giây, giọng cô bỗng lạc đi. “Duy chỉ có một việc…” “Việc gì?” “Rất lạ,” cô nhíu mày, sau đó nhanh chóng nói ra nghi vấn chôn giấu bấy lâu. “Có phải con bị mất trí nhớ?” “Cái gì…? Điều gì… khiến con nghĩ thế?” “Có một số khoảng trống… con biết nó tồn tại, nhưng không thể nhớ ra…” càng nói, giọng cô càng trầm xuống, càng lúc càng lạc lõng. “Có một cái tên mà người xung quanh con liên tiếp nhắc đến, nhưng đầu óc con thì hoàn toàn rỗng tuếch, không tài nào nhớ ra đó là ai…” Nếu hơi thở có thể nghe qua đường dây điện thoại, Nguyễn Ái đã có thể phát hiện ra đối phương hô hấp đang ngày càng tăng nhịp. “Thiên Ân?” Suýt nữa đánh rơi điện thoại, giọng cô lắp bắp. “Bác cũng biết? Đúng vậy? Rốt cục đó là ai?” “À, không có gì,” Đan Thanh Tân đột nhiên cười nhẹ vào điện thoại, giọng điệu lơ đãng như thể đang nói chuyện thời tiết. “Chẳng qua chỉ là một cô bé bị đuối nước, con sau lần nhảy xuống cứu nó đã vì quá sợ hãi mà quên mất sự việc. Con vốn sợ độ cao và nước, việc mất trí nhớ mang tính chọn lọc này rất thường xảy ra. Không có gì lớn lao.” “Ám ảnh đến nỗi con phải quên đi?” “Đúng, con cũng thừa biết bản thân sợ độ cao đến nỗi nào.” “Vậy… đứa trẻ đó…?” “Vẫn còn sống khỏe mạnh, vừa cùng cha mẹ nó quay trở lại Bắc Kinh đấy thôi. Con cứ yên tâm.” “Thật sự chỉ có thế?” Nguyễn Ái nhíu mày, cô bất chấp nỗi sợ lao xuống cứu người? Việc xảy ra ở hành tinh nào? “Thật, hôm nay con sao thế? Nghi ngờ cả ta à?” Nguyễn Ái thở hắt ra, cười nhẹ. “Có chút chút, nhưng nếu bác đã nói thế, con tin.” “À này, ta rất muốn dự lễ cưới của hai đứa, không thể chờ đến hai ngày sau sao?” “Vừa rồi bác chẳng nói là phải chăm sóc đứa cháu nhỏ mới sinh?” “Ta nghĩ lại rồi, ở nhà bị con cháu vây lấy cũng mệt mỏi, thôi thì đi giải khuây một chút.” Nguyễn Ái do dự một hồi, đoạn dứt khoát đáp lới: “Không được đâu, con không nghĩ Chính Luận sẽ đồng ý.” “Hà hà, cũng không sao. Ta đến chúc mừng sau lễ cưới cũng được…” … Cả hai trao đổi thêm một lúc nữa về địa điểm tổ chức vào ngày mai và nơi ăn chốn ở sau này của cô, sau đó Đan Thanh Tân đột ngột bảo rằng có chuyện, nhanh chóng gác máy. Nguyễn Ái sau cuộc hội thoại, trong lòng nhẹ đi rất nhiều, bởi gánh nặng về cái tên Thiên Ân cuối cùng cũng được giải thoát. Sâu tận trong lòng có chút không ổn. Nhưng vẫn chỉ nghĩ đó là âu lo tiền hôn nhân, vì thế không muốn để tâm. Vươn vai uốn người, cô mỉm cười mãn nguyện rồi nhanh chóng chui vào chăn, cuộn mình lại đợi chờ người đàn ông của mình trờ về. Có kẻ chìm vào giấc ngủ yên bình, quay ngược nửa vòng thế giới, lại có người đứng ngồi không yên, lục lọi khắp nhà chuẩn bị hành lý xuất ngoại. Đan Thanh Hoà tay bế con nhỏ, mắt lo lắng nhìn cha mình chạy đôn chạy tháo sắp xếp hành lý, có phần không nỡ để ông rời đi khi vẫn chưa đầy tháng đứa cháu ngoại. “Ba à, có chắc phải đi liền không? Hai ngày nữa là đầy tháng Tiểu Huy rồi.” Vẫn luôn tay nhét đồ vào cái túi da đen bóng, ông gấp gáp hỏi lại. “Có thể không đi sao? Việc không ngờ lại ra đến nông nỗi này. Chậm một ngày không biết sẽ có chuyện gì xảy ra.” “Nguyễn Ái như vậy không phải sẽ tốt hơn sao? Quên rồi sẽ đỡ muộn phiền.” Bước chân vị bác sĩ khựng lại giữa nhà, gương mặt nghiêm nghị ngước nhìn con gái mình một cách chăm chú. “Vấn đề không phải là nó đã quên, mà nó-sẽ-nhớ-lại,” nhắm mắt lắc đầu vài cái, ông vội vàng quay lại với nhịp điệu hối hả. “Đâu phải con không nhớ ra lần cuối cùng chuyện này xảy ra, con bé đã rơi vào tình trạng gì?” Đan Thanh Hòa ôm con vào lòng, gương mặt dày xéo khổ sở, đoạn im bặt. Đan Thanh Tân biết con mình đã đồng ý. Cả hai cha con họ đều không muốn quãng thời gian đó một lần nữa lặp lại. Vì vậy, chuyện ông đi là sớm muộn mà thôi. Cả nhà ông nợ nhà họ Vương quá nhiều, dù có hay không cảm tình thân hữu, ông cũng sẽ không ngần ngại chăm sóc Nguyễn Ái. Huống chi, con bé đã gắn bó cùng ông trong suốt sáu năm dài, không là con thì cũng là cháu. Ông không tài nào bỏ rơi nó được. Đặc biệt trong những tình huống này. Khi ông rõ ràng rằng, bản thân nó cũng có khả năng bỏ rơi chính mình. Đan Thanh Tân bước ra cửa đón xe, trước khi cúi người chui vào còn ngửa đầu thầm khẩn nguyện: “Cầu mong ông trời, không thể bóng ma Thiên Ân đó… lại một lần nữa hủy hoại kẻ sinh ra nó.” Cầu mong, ông chỉ đang lo lắng thái quá. Cầu mong, Nguyễn Ái được bình an.

Mục lục
loading...