Menu

Phản Diện-Chương 59


Phản Diện


Tác giả: Faithfair


Chương 59: Anh Muốn Được Hạnh Phúc

“Liệu có nên tiếp tục đắm chìm?”

Câu trả lời đã dần dần lộ diện chỉ sau một tuần sau đó.

Thành Quốc Vatican, Rome, Ý.

Họ đến với thành phố mang danh vĩnh hằng này đã được năm ngày, sống hoàn toàn cách biệt với giới báo chí và thị phi chốn thương trường. Bởi không ai nghĩ sau vụ lộn xộn tại Châu Á, đường đường một chủ tịch tập đoàn mang đầy trách nhiệm lại có thể không bay về ngay trụ sở chính của công ty – vốn tọa lạc tại Milan – để dàn xếp ổn thỏa mọi tổn hại của scandal mang lại. Dù muốn né tránh sức tấn công từ giới truyền thông, cũng không mò đến một thành phố du lịch đông nghẹt người chỉ cách Milan vài giờ xe chạy. Họ không nghĩ Lorenzo da Costa ngu ngốc đến thế.

Chỉ là, họ không biết rằng, Lorenzo da Costa cũng biết họ không nghĩ anh ngu ngốc đến thế.

Vì vậy mà Rome – cái-thành-phố-đông-nghẹt-chỉ-cách-Milan-vài-giờ-xe-chạy – đã nghiễm nhiên trở thành nơi náu thân tạm thời cho cặp tình nhân. Chính Luận bảo với cô họ cần đến đây sắp xếp vài chuyện, sau đó sẽ nhanh chóng quay trở lại Milan. Nguyễn Ái ban đầu chỉ nghĩ đơn giản anh vì chuyện công, ngờ đâu đến nơi mới phát hiện: Tất cả đều có liên quan đến mình.

Đến Rome. Là vì ngày đó có người đã viết rõ ràng trên giấy: muốn được thành hôn trong Đại giáo đường St. Peter tọa ngay giữa lòng Vatican.

Chiếc áo váy trắng toát với chất vải mềm mại và kiểu dáng thanh cao của Hy Lạp cổ điển nằm trải dài trên giường. Là vì ngày đó có người một mực cho rằng, Oscar de la Renta chính là nhãn thiết kế áo cưới tinh diệu nhất thời đại.

Catalog bánh cưới, hoa hồng, áo phù dâu, đĩa sứ… Tất cả đều là những thứ từng một thời ngự trị trong cái danh sách cô vội vàng nguệch ngoạc ngày nào.

“Như thế này, khi cưới rồi em sẽ chẳng thể bảo rằng mình thiệt thòi vô hạn. Hơn nữa, đơn kết hôn cũng sẽ chính tay em tự ký. Vậy đến hết kiếp này cũng không thể tráo trở nuốt lời.”

Lời nói lúc đó dường như trách móc, dường như mỉa mai, lại dường như yêu thương vô hạn. Xem chừng, mâu thuẫn giữa hạnh phúc và bóng ma quá khứ vẫn còn đấu tranh xâu xé trong tâm trí anh. Dạo gần đây tâm tình Chính Luận – không hiểu do bệnh tình hay áp lực công việc – trở nên thất thường, không còn dịu dàng như xưa – lúc cô mới phát hiện ra anh bị bệnh và đề nghị kết hôn…

Khi vui thì chiều chuộng vô cùng, đôi lúc lại nóng nảy vì những việc còn con nhất. Lúc này có thể vừa cười vừa mãnh liệt hôn cô, lúc sau có thể bỏ đi lái xe cả nửa ngày trời, báo hại cô phải cầm dù đứng ngóng trước nhà đến tận tối mịt, sau đó về đêm lại lặng lẽ ôm chặt cô vào lòng trong vòng tay run rẩy.

Nguyễn Ái cảm thấy anh rất lạ, bắt đầu có chút lo sợ nhen nhóm. Cô từng một lần nói thẳng với anh, rằng anh đừng hòng đến giờ phút này lại bày đặt ra vẻ cao cả, mặc cảm bệnh tật nên muồn ra đi bỏ lại cô một mình – vì trên đời này, cô chẳng còn ai ngoài anh. Có đâu ngờ, lý do khiến Chính Luận mâu thuẫn bất an lại không có chút gì liên quan đến hai chữ “bệnh tật”.

Cách đây vài giờ, sau ái ân cuồng nhiệt. Như thường lệ, cô rón rén ngồi dậy vào phòng tắm lục tìm thuốc uống. Chẳng ngờ lại bị anh phát hiện. Không giải thích được vì sao mình lại cần dùng thuốc tránh thai, cô đành đơn giản tuyên bố không thích trẻ nhỏ. Biết giải thích sao đây? Không lẽ bảo rằng, cô thật không muốn bỏ lại một đứa trẻ có–hoặc–không–có khả năng bị bệnh tâm thần một mình trên cõi đời này, vì thế không muốn có con cùng anh?

Vậy nên, dù muốn hay không cũng đã khiến anh có phần khó chịu. Người đàn bà chung chăn gối sắp sửa thành hôn cùng mình, sau lúc âu yếm lại lén lút ngừa thai; bản thân anh có không thích trẻ con đi nữa, cũng không khỏi cảm thấy hụt hẫng, khó tránh nghĩ ngợi lung tung.

Về sau, dĩ nhiên, cả hai không thể nào ngủ được. Nguyễn Ái vì muốn làm vơi sự căng thẳng, đã nhất nhất đòi đi tham quan Vatican .

Mục đích chính là khiến anh quên đi việc không vui diễn ra vừa rồi, cô không ngờ bản thân cũng cảm thấy chuyến tham quan này thật thú vị. Ban đêm bên trong thành Vatican không hẳn là vắng vẻ, nhưng so với ban ngày là một sự khác biệt lớn lao. Dù đã hơn nửa đêm, ánh đèn vàng vẫn còn sáng rực mọi ngã, tạo cho quốc gia này sự mông lung thần thánh hệt cái tên gọi, lại ấm áp cổ kính theo một cách riêng.

Anh dẫn cô đến Đài phun nước Trevi, nhưng lại không cho cô ném thả đồng tiền, bảo rằng làm thế thật không biết cô sẽ cầu mong thứ gì. Và Võ Gia Chính Luận với những thứ mình không chắc, tốt nhất không nên cho nó xảy ra.

“Em còn có cầu mong gì nữa chứ?” cô đã bất bình phản bác. “Dĩ nhiên là ở bên cạnh người mình yêu đến hết đời rồi.”

“Chỉ sợ người yêu không chỉ có một.”

“Anh nói gì?”

“Không gì. Đi thôi.”

Cứ như thế, cái “không gì” của anh, vì không được ai kia chú tâm vào, đến lúc tiến vào Quãng trường Tây Ban Nha, thực sự đã trở thành chuyện lớn.

* * *

Quãng trường Tây Ban Nha, lúc này đã là 1 giờ 3 phút sáng…

“131, 132, 133…”

“Em có thôi ngay không? Đếm nãy giờ không mệt sao? Đã bảo là 138 bậc. 138.”

“…134, 135… 135!”

“…”

“Chỉ có 135 thôi!”

“Không thể. Là 138.”

Nguyễn Ái kéo chặt hơn chiếc khăn choàng quanh cổ, mũi nhăn nhăn ra chiều bất mãn khi ném mắt về phía thân hình cao lớn trên đỉnh dãy thang dài cổ kính, ánh đèn vàng vọt từ hai bên rọi tỏa toàn thân, khiến con người trông chẳng khác nào một vị thần La Mã. Đệ vệ uy nghi.

“Rõ ràng em đếm là 135.” Vẫn chưa chịu thua vẻ khoan thai tự tin lúc này của anh, cô cao giọng nói lớn. “Anh vốn đâu có đếm, làm sao đoán thôi mà khẳng định được nó là 138?”

“Đó không phải là đoán. Là số liệu chính thức sách vở đưa ra. Dãy thang nối liền Đài phun nước Barcaccia và Nhà thờ Trinité des Monts bao gồm 138 bậc.”

Võ Gia Chính Luận đứng đó, trên Nguyễn Ái một bậc, đầu cúi xuống nhìn chăm chăm vào gương mặt ương bướng của cô gái nhỏ. Mái tóc dài giấu vào chiếc khăn choàng trắng và áo khoác kem dày cộm, tay cô đút sâu vào túi áo trong khi vai nhún nhún liên tiếp để giữ ấm. Trời vào đêm tại Rome rất lạnh, huống chi nơi họ đang đứng lại vốn là đỉnh đồi, gió lùa qua đặc biệt mang theo sự rét buốt của nước Ý – một cách tài tình – vẫn xâm nhập vào được Thành Quốc Vatican kiên cố.

Kéo mạnh chiếc khăn trên cổ, anh nhẹ nhàng đem nó choàng lên đầu cô, che lại đôi tai đang ngày càng ửng đỏ và gò má trắng toát, lần đầu tiên nhớ ra Nguyễn Ái rất sợ lạnh.

“Đã bảo nên ở nhà. Ai lại có cái trò tham quan lúc nửa đêm thế này? Lúc đi lại không chịu chuẩn bị kỹ càng, mũ nón cũng không–”

Hất đầu lên, cô thản nhiên ngắt ngang tràng trách móc của anh, môi cong lên một nụ cười thanh bình. “Với em, nó vẫn là 135.”

“Cái gì?”

“Cho dù có chênh lệch chút, chính bản thân em đã bước lên những bậc thang đó mà đếm. Vì thế, nó chính là có 135 bậc.”

Chính Luận nhíu mày, bàn tay vẫn còn vô thức mơn nhẹ trên gò má lạnh lẽo của cô. Lại bướng bỉnh ngay cả ở chuyện này?

“Sai số chỉ là ba bậc thang nhỏ bé. Song nguyên lý cũng giống như số phận mà thôi. Cho dù hiện thực chúng ta trải qua sai số so với lý tưởng rất lớn, nhưng là chính bản thân chúng ta trải nghiệm. Vì thế cho dù không hoàn hảo, dù chúng ta đã mất đi năm năm vô ích; em vẫn cảm thấy những gì bản thân sở hữu lúc này không tệ chút nào.”

Cô vừa lý giải vừa cười nhẹ, gương mặt bình yên, có vẻ như tự nhủ với bản thân nhiều hơn là với anh. Chẳng ngờ chính câu nói đó đã khiến Võ Gia Chính Luận rơi vào lãnh địa cấm, tâm tình đột nhiên trở nên u ám. Tay rời khỏi mặt cô, anh đút chúng vào túi, bước chầm chậm về phía nhà thờ, dáng đi cô độc một cách lạ kỳ.

“‘Năm năm vô ích?’” lưng vẫn quay về phía cô, giọng anh chợt trầm xuống. Đây là lần đầu tiên sau đêm cuồng hoan lần đó, họ dấn bước vào chủ đề nguy hiểm này. “Nói chuyện cứ như bản thân đã uất ức suốt năm năm.”

“Là cả hai chúng ta đã uất ức suốt năm năm,” cô hạ giọng, cố gạt ra khỏi tâm trí hình ảnh An Thi chui rúc trong vòng tay anh.

Đột nhiên quay ngoắt đầu lại, đôi tay mạnh mẽ của anh chộp lấy vai cô, mắt nâu trong không gian tràn ngập sắc vàng ấm áp – phút chốc dường như lóe sáng.

“Hai chúng ta? Em dựa vào đâu có thể cho rằng bản thân cũng có tư cách kêu gào hai chữ ‘uất ức’? Em ngày đó phải làm thế là có người kề dao bên cổ hay sao? Bao năm qua cũng đâu có ai cấm cản em quay về?” bật cười, ánh mắt anh trở nên âm lãnh. “Đang nói cái gì chứ? Em làm gì muốn quay về? Cũng nào có dự định dây dưa lần nữa cùng Võ Gia Chính Luận? Ngay cả con của hắn em cũng nào muốn mang?”

Nguyễn Ái lặng thinh không đáp lời, để mặc con người kia quay đi bước trước mình một đoạn. Xem ra anh vẫn còn bực bội vì sự kiện lúc tối.

Nguyễn Ái vừa lầm lũi bước sau lưng anh vừa lẩm nhẩm tự trách. Rõ ràng biết anh vẫn còn cay cú sau vụ thuốc ngừa thai, nghĩ thế nào lại còn lôi chuyện quá khứ ra mà nói? Cô quả thật không biết phải gọi bản thân là dại dột hay ngu ngốc nữa… (hai cái hình như đồng nghĩa = =)

Làm thế nào khiến anh quay lại nhìn đây…?

Suy nghĩ… nghĩ suy…

“A!” đột nhiên dừng lại, cô ngồi xuống ôm bụng, mặt mày nhăn nhó ra chiều đau đớn vô cùng. “Hình như là tới ngày đó… Luận à, em đau…”

Chẳng bao lâu sau, đã nghiễm nghiên nằm trên lưng cái người đang giận sôi nọ. (=w=)

“Thế nào? Giờ đã đỡ đau?” vừa nói anh vừa xốc nhẹ cô lên khi bước xuống dãy thang dài, giọng điệu có phần trào phúng một cách khó hiểu.

“Ừm…”

“Hồ ly à, có một trò cứ diễn hoài như vậy cũng được sao?”

Có cái gì đó như tiếng “ding!” đập vào đầu Nguyễn Ái. Ặc, đã biết cô giả vờ rồi mà cũng cõng lên?

“Anh biết?”

“Vợ mình ngày nào là ngày kỵ không lẽ không biết?”

Biết mới lạ…!

(Lạ cái gì? Tháng nào cũng “cấm cửa” ngay trúng những bữa đó, ko biết mới là lạ!)

“Huống chi, em chưa bao giờ đau vì cái việc đó.”

Cả việc này cũng biết…?

Không hiểu là ngượng vì bị phát hiện ra trò vờ vịt, hay bất ngờ vì cái gã đàn ông này lại thật sự để ý mình kỹ đến thế; Nguyễn Ái im thin thít, đầu càng vùi sát vào cổ anh, mắt dần dần nhắm lại khi vòng tay quanh cổ càng siết chặt. Nếu bảo rằng đàn ông ngay cả chuyện này cũng lưu tâm có vẻ kỳ cục, vậy cái người đang cảm động vì việc kỳ cục đó như cô cũng rất ư quái đản rồi.

Khi xưa yêu nhau chưa đầy nửa năm đã vội kết hôn, kết hôn chưa được hai tháng đã phải ly biệt. Quãng thời gian quen biết đến một năm cũng chưa đến. Ấy vậy mà đau khổ nhớ nhung lại có thể kéo dài lên gấp mấy lần. Có đôi lúc cô đã tự hỏi, nếu ngày đó họ chia tay một cách tự nguyện, không hề có bất cứ thù hận vương vấn, liệu tình yêu có tồn tại lâu đến dường này?

Cuộc đời này có biết bao cặp nhân tình, đến rồi đi một cách thanh thản, sau đó an nhiên tận hưởng niềm vui tình mới. Nếu cô không sinh ra đã ích kỷ, nếu anh không lớn lên từ sự cố chấp, nếu số phận đã không giáng xuống họ bão giông dập vùi; có lẽ giờ đây có thể bình bình hòa hòa sống cả đời với loại tình yêu cơ bản.

Người ta nói yêu nhiều, bởi mới đau nhiều. Theo cô thì là ngược lại.

Có lẽ nên cảm ơn ông trời đã ban cho họ đau thương? Vì vậy, mới biết quý trọng cái gọi là hạnh phúc?

“Luận à, nếu em nói… những sự việc ngày trước đều là bất đắc dĩ em mới làm thế, anh có tin em không?” cô nói khẽ, giọng điệu mơ hồ như sắp rơi vào giấc ngủ.

Bước chân anh có vẻ khựng lại, nhưng không hề dừng hẳn.

“Dù có những chuyện em không thể làm rõ ràng như ban ngày được, cũng không cách nào quay ngược dòng thời gian, nhưng em đối với anh từ đầu chưa hề mang ý phản bội…”

Lẽ ra phải cảm nhận được thứ anh cần chính là những lời lẽ này. Lấn cấn trong khoảng cách năm năm không phải chỉ bằng vài tuần bên nhau có thể xóa nhòa hết. Có một số chuyện, cần phải rõ ràng bằng lời nói, mặc dù tình huống không cho phép sự rõ ràng hiện hữu.

“Vậy sao?” bờ vai anh căng thẳng, ngữ điệu có phần thâm trầm, có phần mai mỉa.

“Anh có thể không tin những điều trên, nhưng phải tin khi em nói những lời sau. Em có thể đoán ra anh còn ngại chuyện gì. Nhưng Nguyễn Ái có để thề trên mạng sống của mình, từ trước đến giờ vốn chỉ có mỗi mình anh trong lòng. Suốt năm năm qua cũng chưa hề chung đụng với một người đàn ông nào khác. Có lẽ có những chuyện em từ chối giải thích, từ chối nhắc đến, thậm chí cố tình lừa gạt anh; nhưng chỉ việc này là chân tâm thật ý, chưa bao giờ suy suyển…”

Anh dừng hẳn lại giữa dãy hành lang ngập ngụa ánh đèn. Đôi tay vẫn lún sâu vào chân cô kéo sát vào mình, tấm lưng rộng có phần run lên, không hiểu là vì kích động hay chỉ đơn thuần rét lạnh.

“Nhắc lại xem?”

“Em chưa hề chung đụng cùng một người đàn ông nào–”

“Không phải câu đó!”

Thanh âm kích động vang dội khắp quãng trường tĩnh mịch, trong phút chốc khiến sự tĩnh lặng của thời khắc đột nhiên rạn vỡ.

Nguyễn Ái cắn nhẹ môi, vài giây trầm mình trong suy nghĩ…

Cô rốt cục đã biết anh cần gì.

“Từ trước đến giờ, Nguyễn Ái chỉ có duy nhất một Võ Gia Chính Luận trong lòng.”

Gió đêm khiến thân người cô khẽ run, vậy mà lúc bấy giờ đến cả thở cô cũng không dám. Anh rồi sẽ tin cô sao? Không hề giải thích cặn kẽ, cô dựa vào đâu mong muốn anh chấp nhận những gì mình nói như một điều mặc định? Nếu lúc này anh quay ngược lại tra vấn cô về quá khứ, cô biết mình sẽ không hé môi. Chút hy vọng mong manh của cô là Võ Gia Chính Luận có thể yêu cô đủ sâu đậm để chấp nhận lời lẽ từ cô như sự thật hiển nhiên, mặc dù chính bản thân anh không thể tìm ra những luận cứ để củng cố cho sự thật đó.

loading...

Đến cuối cùng, sau nhiều phen giằng co trong tâm trí, anh cũng đã lên tiếng. Cô không trông thấy mặt anh, song có thể nghe được âm thanh nghèn nghẹn từ con người đang cõng mình trên lưng. Khẽ khàng như gió rít.

Loại âm thanh mang đầy chất đe dọa – lẫn hy vọng chất chứa.

“Nếu em dám lừa tôi, Nguyễn Ái…”

“Em sẽ không biết tôi có khả năng gây ra chuyện tệ hại gì đâu.”

Vậy là, cái đêm đó, gã đàn ông mang họ Võ Gia đã chấp nhận chính thức đắm chìm. Đem trái tim mình đánh cá một lần nữa trên ván bài to lớn của cuộc đời.

* * *

Một tuần trước lễ cưới, Nguyễn Ái cùng vị hôn phu của mình, theo yêu cầu của Rodrigo da Costa, quay trở về Milan để tham dự một sự kiện vô cùng trọng đại: Lễ ra mắt.

Nói thật, cô cũng vô cùng ngạc nhiên trước sự chuyển biến này. Vốn nghĩ Võ Gia Chính Luận sẽ như ngày đó, một nhát chém xuống, tránh đêm dài lắm mộng. Đại loại như, một hôn lễ nhỏ vội vã giữa lòng Rome cổ kính, hai kẻ làm chứng và tuần trăng mật trong thầm lặng… Nhưng không, ngài chủ tịch nhà ta xem ra đã rút ra “kinh nghiệm đau thương”, lần này nhất định về mặt danh nghĩa sẽ ràng buộc cô đến mức không tài nào tháo gỡ. Mọi thông tục truyền thống mà ngày đó vô cùng xem thường, bây giờ lại được đem ra thi hành một cách triệt để.

Ví dụ như, đem cô về đặt ngay trước mặt phụ huynh chẳng hạn.

Ví dụ như, sau lưng phụ huynh đó còn có hơn hai trăm cặp mắt soi mói – 9/10 số đó là những nhân vật kỳ cựu trong giới thượng lưu.

Ví dụ như, mỗi cái nhân vật trong giới thượng lưu này, đều nhìn cô bằng cặp mắt đầy hứng thú, như thể đang săm soi động vật tuyệt chủng…

Cơ mà, những ví dụ trên, đều không mang tính giả sử!

Đầu tiên là phụ huynh, nói một cách khác, là vị “thái thượng hoàng” đã về hưu của tập đoàn Costa – Rodrigo da Costa.

Rodrigo không phải là một kẻ dễ dãi. Vì vậy, dẫu đã biết rõ Nguyễn Ái chính là nguyên do nằm sau tất cả thành công lẫn đau khổ của đứa cháu trai, ông vẫn khó lòng thuận ý chấp nhận cô nàng vào gia tộc. Tuy nhiên, do tận mắt chứng kiến sự tàn nhẫn của Lorenzo đối với một Simona Moretti mạnh mẽ quật cường, ông từ lâu đã quyết định rửa tay khỏi tất cả sự việc liên quan đến anh. Ông biết thời của mình đã hết. Dù cho cố gắng thao túng anh thế nào cũng vô hiệu quả.

Tuy vậy, vẫn không thể yên lòng để con trai của Gianna rơi vào tay một phụ nữ nguy hiểm. Do đó, đã sớm gặp riêng cô ngay trước buổi dạ hội.

“Chắc cô cũng hiểu lý do mình phải có mặt trong căn phòng này cùng ta?” Rodrigo lên tiếng khàn khàn, sử dụng chất giọng Anh đặc sệt – thứ ngôn ngữ mà ông biết đối phương có thể hiểu.

“Cháu biết.” Đứa con gái nhỏ đầu hơi cúi, tay chắp lại một cách kính cẩn, sắc đen trong mắt khó lòng để lộ ra cảm xúc.

“Lorenzo là người thân duy nhất của ta trên đời. Dù ta đã hứa sẽ không can thiệp vào bất cứ chuyện riêng nào của nó, song đối với tiêu chuẩn con dâu của dòng họ Costa, cuộc kết hôn này theo quan điểm của người đứng đầu dòng họ như ta vẫn có nhiều điểm không thỏa đáng.”

“Ý ông bảo cháu không tiền tài, địa vị, quyền thế. Điều này cháu hiểu. Costa là một dòng họ lớn, khó lòng dung nạp một con dâu kém cỏi, cháu cũng hiểu.”

Những đường nhăn nơi khóe mắt Rodrigo khẽ lay động, tay nhịp nhẹ trên chiếc gậy đen tuyền. “Thật tình cô hiểu? Vậy mà ta cứ nghĩ người trẻ cách người cho sự bình đẳng là trên hết? Cái gì cũng kêu gào chính nghĩa, không phân biệt đối xử…”

“Trong thế giới hoàn hảo, bình đẳng mới thật sự tồn tại. Cái con người chúng ta vỗ ngực cho là bình đẳng trong thế giới hiện thực, chẳng qua chỉ là sự bình đẳng hạn hẹp trong một giống loài, trong từng giai cấp xã hội, trong từng tập thể riêng biệt. Chính bản thân sự bình đẳng từ lâu đã mang tính phân biệt. Ông không sai trong việc nghĩ cháu không xứng đáng với Lorenzo. Anh ấy và cháu sinh hoạt trong những tập thể thuộc tầng lớp khác nhau.”

“Tốt. Ta thích con người theo chủ nghĩa hiện thực. Vậy chắc cô hiểu ta tiếp theo muốn nói những gì?”

Nguyễn Ái nhún vai, bình thản hướng mắt lên nhìn Rodrigo. “Ông muốn cháu từ bỏ Lorenzo?”

Mỉm cười, Rodrigo xem ra rất ưng ý cuộc hội thoại này. Ông thích những đối tượng làm ăn thẳng thừng.

“Cô có cho rằng tiền có thể mua được tất cả?”

“Nghe có vẻ lý tưởng đến mức huyễn hoặc – nhưng, không.”

“Vậy cô có thích tiền?”

“Thích.”

Đến lúc này thì vị cựu chủ tịch Costa có vẻ hứng thú thực sự. Cả thân người ông bắt đầu nhổm dậy, ánh mắt cũng tinh anh hơn, mất hẳn vẻ chán chường mệt mỏi thường ngày. Người đàn bà này thật sự đơn thuần đến thế? Ông còn nghĩ mình đang phải đối mặt với một Simona Morretti thứ nhì – vốn nổi tiếng khôn ngoan tinh tế.

“Nếu ta cho cô một số tiền rất lớn để rời xa cháu trai ta, cô có chấp nhận?”

“Còn tùy ông muốn cho cháu bao nhiêu.”

“Ý cô là…” Rodrigo nhíu mày “bản thân có thể bị mua bởi tiền bạc?”

“Vâng.” (Sặc)

“Vậy, cô muốn bao nhiêu?”

“Vừa đủ để mua được cháu trai của ông.”

Những đường nét trên gương mặt già cỗi chưa kịp giãn ra thì Nguyễn Ái lại vội vã sửa lời.

“À, không. Nên dư ra một chút…” nói rồi nhoẻn miệng, khẳng khái tặng cho người đối diện một nụ cười rạng ngời. “Chính xác là vừa đủ để mua được Lorenzo da Costa và một căn nhà nhỏ dành cho hai người.”

Bẵng đi một lúc, Rodrigo đột nhiên cũng phá lên sặc sụa. Ông lầm rồi. Đứa bé này còn trên cả Simona.

“Xem ra, cô đang cố gây ra ấn tượng với ta?” một bên chân mày ông nhướn lên đầy hiểu biết. Người trẻ quả nhiên lắm mưu nhiều kế, ứng biến cũng rất tài tình. Đứa trẻ này không cần hỏi, đích thị đang khoe ra sự khôn ngoan của mình để tranh thủ thiện cảm từ ông.

“Còn tùy xem ông ra sao,” đứa con gái nhíu cặp mày đen, mắt nhìn ông chăm chú, thái độ hết sức thành khẩn. “Ông có cảm thấy ấn tượng bởi cháu?”

“Rất ấn tượng.”

“Vậy thì đúng. Cháu đang cố gây ấn tượng với ông.”

Rodrigo chớp mắt, cả việc này cũng thừa nhận? Giả sử ông bảo là không, chẳng phải cô đã tự chuốc xấu hổ vào mình?

Nghĩ vậy, không nén được tò mò, ông bèn hỏi tiếp: “Nếu ta bảo không thì sao?”

“Cháu vẫn là đang cố gây ấn tượng với ông. Nhưng lại kèm theo xấu hổ và thất vọng.”

Sững ra một lúc.

Chiếc gậy đen rung nhẹ trên sàn nhà bằng gỗ theo từng tràng cười khàn khàn, Rodrigo đã lâu không cảm thấy thú vị như thế này. Bản thân là một kẻ nhạy bén, ông thích những con người có thể bắt kịp tốc độ của mình.

“Ta rất thích cô–” dứt cười, vẻ mặt ông dần dần nghiêm nghị “–như một người bạn để đối đáp. Nhưng để làm vợ một kẻ đứng đầu một tập đoàn lớn, nắm trong tay hưng suy của nhiều con người; một phụ nữ quá tài trí rất dễ gây ra họa.”

“Chừng nào mà phụ nữ đó vẫn còn yêu kẻ đứng đầu nọ, mọi việc vẫn ổn.”

“Ta dựa vào điều gì để tin cô có thể yêu thương cháu ta suốt đời?”

“Ông không thể. Nhưng ông có thể chọn giữa tin hoặc không tin cháu.”

Đứa trẻ này quả nhiên đối đáp sắc sảo – Rodrigo thầm nghĩ – với ông đều thuộc một dạng người: thực tế đến tàn nhẫn, thậm chí dám phản bác cả chuẩn mực xã hội về lý tưởng bình đẳng. Ông không mong một con người như vậy có thể ở lại bên cạnh Lorenzo. Họ quá giống nhau. Tuy nhiên, chính vì quá giống nhau, ông không nghĩ mình có khả năng can ngăn được họ.

Rodrigo gật đầu, một bên khóe môi khẽ nhếch lên. “Xem ra, cũng chỉ còn có cách ấy. Ta vẫn không thích cuộc kết hôn chênh lệch này, song lại không nỡ nhìn thấy máu mủ của Gianna phải khổ tâm dằn vặt. Chính ta đã khiến con gái phải đau nhiều rồi…”

Nói đến đây, một già một trẻ đều rơi vào suy nghĩ của riêng mình. Không gian kéo giãn, nhưng lại mất đi sự căng thẳng đáng ra nên tồn tại. Dường như cả hai đều cần khoảng lặng này để hướng tâm tưởng về một cá nhân riêng biệt trong lòng họ.

Có tiếng gõ cửa, Nguyễn Ái không kềm được mà quay đầu. Có lẽ là Chính Luận đến đón cô.

“Bấy nhiêu là đủ, cô rời khỏi được rồi,” thanh âm trầm khàn lại tràn ngập không gian, vương chút vụn vỡ. Không quan tâm nhiều, Nguyễn Ái hướng mặt về Rodrigo mà cúi đầu, sau đó từ tốn quay lưng. “Được, vậy cháu ra trước.”

Trước khi cửa sập lại, cô vẫn còn nghe được loáng thoáng từ phía sau tiếng thở dài não nề.

“Hãy cố, đừng để nó lại mù quáng đâm đầu vào hiểm họa, hay thậm chí cái sông Tiber ngu ngốc kia một lần nào nữa…”

* * *

Võ Gia Chính Luận trong tuxedo đen bao trọn thân hình cao lớn, mái tóc cắt sát hiện đại làm tôn lên gương mặt góc cạnh, toàn thân toát ra vẻ đẹp nam tính khiến bao kẻ say mê – như con người ngày ngày tay ấp môi kề cùng anh chẳng hạn. Nguyễn Ái nhìn chằm chằm vào vị hôn phu, lần đầu tiên kể từ khi gặp lại mới nhớ ra cái lý do cũ kỹ ngày nào đã khiến cô bám riết vào gã đàn ông này. Cái danh “mỹ nam tử” hôm xưa, đến ngày nay xem ra vẫn không ngoa chút nào.(Nghĩa là đến giờ mới nhớ ra người ta là trai đẹp =w=)

“Mỹ nam tử” chậm rãi đứng thẳng dậy từ tư thế ngã người vào cửa, không cười mà nhìn thẳng vào mắt cô, ôn nhu vô cùng. Bàn tay to lớn đan vào tay cô như lúc xưa lần đầu nắm tay. Siết chặt.

Nguyễn Ái có phần chột dạ, hành động này chứng tỏ anh có điều xúc động. Không phải đã nghe qua hội thoại giữa cô và ông của mình lúc nãy đấy chứ?

Trên đường tiến ra xe, không cưỡng lại được tò mò dấy lên từ câu nói cuối cùng của Rodrigo, cô quay sang con người bên cạnh với vẻ mặt đầy nghi vấn. “Chuyện gì đã xảy ra với anh và con sông Tiber ?”

Hiểm họa thì cô còn có thể tự suy ra. Duy có đề cập về con sông làm cô hơi rối trí. Anh đã từng đâm đầu xuống sông? Không phải là tự tử đấy chứ?

“Ngày đó có nhảy xuống một lần.”

Đôi mắt cô mở to, giọng run rẩy. “Anh… anh không phải là tự…”

“Không.”

“Không?” Không lẽ nhảy xuống tắm? o_o

Quay sang cô với sự bình thản thường ngày, ánh mắt anh không gợn chút cảm xúc khi đáp lời.

“Ném xuống thứ tùy thân, nên liền lao xuống nhặt lại. Vậy thôi.”

Nguyễn Ái không mất nhiều thời gian để hiểu ra câu chuyện phía sau những từ ngữ giản đơn đó, trong lòng không khỏi cảm thấy xót xa. Giận cô nên đã ném vật đi. Ném rồi lại không nỡ, phải lao xuống nhặt lại. Hóa ra một chiếc nhẫn cưới nhỏ nhoi có thể làm khổ anh đến vậy.

“Anh cứ hay như thế,” cô tựa vào lòng anh, tay xoa nhẹ lên lồng ngực rắn chắc. “Khi nóng giận hay làm ra những chuyện quá khích mà bản thân không hề mong muốn. Sống như thế thật sự nguy hiểm.”

“Không phải con người đều như thế?”

“Đúng, nhưng phương pháp trút giận của anh rất cực đoan, thường không nghĩ đến hậu quả.”

Ngày nào cầm súng nả đạn vào Đoàn Văn Minh, đêm đó cưỡng bức cô trên bàn… tất cả đều đã nói lên sự nông nổi đến mức cực đoan của Võ Gia Chính Luận – dù khi còn trẻ hay đã trưởng thành đều không hề sút giảm.

“Vậy thì, đừng bao giờ làm việc gì khiến anh nổi giận, Ái à.”

Giọng nói trìu mến, lại như đe dọa. Cô rốt cục cũng không hiểu nỗi anh đang suy nghĩ gì. Chỉ biết, sau đó anh ấn sát cô vào thành ghế, môi dính chặt vào môi, dây dưa suốt quãng đường đến buổi tiệc.

(Nói nôm na là ăn sạch phấn son trang điểm của em )

Chỉ cần, duy nhất lời nói đêm đó cô không hề gạt anh, anh bất chấp tất cả những khổ đau xưa cũ.

Họ sẽ làm lại từ đầu.

Anh quá mệt mỏi bởi thù hận rồi. Anh muốn được hạnh phúc.

Mục lục
loading...