Menu

Phản Diện-Chương 57


Phản Diện


Tác giả: Faithfair


Chương 57: Là Vì, Em Rất Yêu Anh (Ii)

Vậy là bữa sáng trôi qua chóng vánh, cuốn theo cả sắc âm u của cơn bão ngầm trong lòng Nguyễn Ái.

Bậc thang cũng đã xây xong, cây cầu phía sau cũng đã đốt rụi, chỉ còn có thẳng trước mà tiến, dù biết rõ đất gạch vốn không đủ để nối dài chiếc thang đến thiên đường.

Nhưng ít ra cô biết, bước ra khỏi bậc thang xây dở đó, họ sẽ đi về đâu.

Và quan trọng là, họ sẽ đi cùng nhau.

* * *

Chính Luận đưa vị hôn thê ra ngoài ăn trưa. Lần đầu tiên thật sự đối mặt mà không hề vướng mắc sự giả tạo, dĩ nhiên không tránh khỏi chút ngượng ngùng. Đặc biệt sau sự kiện cuồng bạo đêm kia, anh quả thật không nghĩ ra bản thân nên cư xử với cô lạnh nhạt hay vỗ về ấp ủ. Bao năm qua, Da Costa đã luyện cho bản thân sự thích ứng đáng kinh ngạc của loài bò sát ngụy trang. Với mỗi một loại người, anh có cách ứng phó khác nhau, cuộc sống không biết tự lúc nào đã trở thành một sân khấu lớn. Có đôi khi thậm chí không còn nhận ra bản chất lạnh lẽo của chính mình.

“Sao vậy, anh ăn đi,” cô vừa ăn vừa nói, mắt vẫn chăm chú nhìn anh.

“…Ừ,” anh đáp, động tác nâng nĩa có hơi miễn cưỡng.

“Không cần như thế đâu. Cứ lục tìm trong đống mặt nạ của anh cả kiếp cũng không ra cái vừa ý em. Anh cứ làm anh là được.”

Chính Luận rủa thầm trong bụng, sau đó im lặng dùng bữa.

“Chính là thế này đấy,” Nguyễn Ái mỉm cười, tay đẩy đẩy ly nước trắng về hướng người đối diện. “Anh lầm lì, em mồm miệng. Như thế này thật là cao hứng. Đi cả thế giới cũng không tìm ra một người biết lắng nghe như anh.”

“Đây là cách mỉa mai mới? Em muốn anh nói gì đây?”

“Hai người lâu ngày gặp lại, một là ôn chuyện xưa, không thì kể lể về những năm tháng xa cách, cuối cùng là hứa hẹn về tương lai,” cô ngừng ăn, tay chống cằm, mắt mở to nhìn anh một cách bình thản. “Cả ba chuyện em đều không biết bắt đầu ra sao. Thôi thì khởi đầu bằng câu nói muôn thuở trong trường hợp này nhé: Anh lúc này thế nào rồi?”

“Không phải đã nói với em lúc trước, khi mới gặp lại rồi sao?”

“Khác chứ. Anh lúc đó còn mang trên mình bộ mặt Trương Chi, lời thốt ra dĩ nhiên hàm ý cũng khác đi nhiều. Thử nói lại y hệt lời lẽ ngày đó, có lẽ giờ đây em sẽ có cách nhìn nhận mới.”

Thở dài, Chính Luận đưa khăn lên khẽ lau miệng, thái độ khuất phục hoàn toàn. Lặp lại nguyên văn đối với anh không khó. Nhưng tại sao đứa con gái này lại chọn thời điểm này để giở thói gàn dở chứ?

“Thôi được. Anh kết hôn. Nhưng đã ly dị. Gia đình hiện tại chỉ còn lại một người ông. Tập đoàn do anh nắm giữ phát triển rất tốt, bản thân cũng rất được nể trọng trong giới thương nghiệp. Gia tài tuy không đến nỗi có thể mua được một vương quốc, nhưng vẫn đủ để xây một ngôi nhà dành cho hai người. Và anh muốn em trong đó.”

Nguyễn Ái bất giác cười tươi mãn nguyện, đầu gật gật.

Anh nhướn một bên mày, không hiểu nỗi biểu hiện này có ý gì.

“Em đồng ý.” Cô nói lớn, một tay hiên ngang chìa thẳng trước mặt anh.

Sững ra một lúc, cuối cùng Võ Gia Chính Luận mới hiểu ra, là cô muốn dẫn dụ anh nói ra lời cầu hôn mà ngày nào bị chính cô phớt lờ. Trong bụng đột nhiên có chút buồn cười, pha lẫn ấm áp.

“Em còn là trẻ con sao? Lại chơi trò này? Tại đây?”

Ngày đó tại nhà hàng sang trọng với nhạc cổ điển dìu dặt thì khéo léo chối từ, giờ đây giữa quán ăn nhanh đông nghẹt lại mặt dày mày dạn. Nguyễn Ái thật chẳng thay đổi bao nhiêu.

Đưa đẩy bàn tay vẫn để hờ trước gương mặt nín-nhịn-để-không-cười của anh, cô nhăn mũi. “Tại đây thì có gì không tốt? Anh trước giờ vốn thích làm chuyện để ý mà.”

“Đây lại chẳng phải là cái nồi chê cái ấm đen hay sao?” anh lắc lắc đầu, cuối cùng cũng nở ra một nụ cười nhỏ.

“Nhầm rồi, chỉ có mỗi mình anh là ‘cái ấm đen’ thôi. Em không phải thích làm chuyện để ý, chỉ là không thích để ý khi làm bất cứ chuyện gì.”

“Thật biết cách bóp méo vấn đề.” Anh nhướn mày.

“Thật biết cách bóp méo ý nghĩa trong câu nói của người ta.” Cô rành rọt đáp lại.

Lại cười, Chính Luận đột nhiên cảm thấy bầu không khí nhẹ hẫng. Mặc cho cô cố tình hay vô ý, tuyệt nhiên đã khiến thình huống thóat ra khỏi sự ngột ngạt giữa hai con người mang nặng tâm sự. Trong thoáng chốc, anh chợt trở về những thời khắc vui vẻ năm xưa, trong lòng dâng lên những nỗi chộn rộn kỳ lạ.

“Nhưng em nhìn kẻ đối diện em xem,” anh nhún vai, tay hơi dang ra, đầu gật xuống ám chỉ bộ đồ đơn giản mình đang vận. “Em nghĩ một gã đàn ông khoác áo pull quần short, chân đi dép lê; có thể nào đem theo nhẫn đính hốn trong người?”

Cô gái trước mặt anh không hề nao núng, miệng nhoẻn cười bí ẩn khi đưa ra bàn tay phải. Những ngón tay gập lại hờ hững từ từ duỗi thẳng.

Võ Gia Chính Luận sững ra, toàn thân lặng đi một lúc. Những ngón tay run rẩy sau đó nhẹ nhàng chạm vào vật thể màu bạc trong lòng bàn tay Nguyễn Ái. Thứ kim loại lạnh lẽo vì nằm trong tay cô quá lâu mà trở nên nóng ấm, khiến anh không thể chống lại cảm giác muốn nắm chặt lại.

Mặt trong chiếc khoen đó, vẫn còn in rõ hai ký tự đầu của tên anh và cô.

“Em vẫn còn giữ nó.” Anh bất thần thốt ra. Câu nói lấp lửng giữa nghi vấn và khẳng định. Dường như là hướng về bản thân nhiều hơn là cô.

“Nếu không hôm nay anh lấy gì để đeo vào cho em?” cô chống cằm lên tay, bàn tay trái vẫy vẫy trước mặt anh một cách hoan hỉ.

Lắc đầu vài cái lấy lại thần trí, Chính Luận như một người tỉnh mộng, lặng lẽ đeo nhẫn vào ngón tay thon nhỏ mềm mại, ánh mắt khi chạm đến khoảng da sáng màu quanh ngón tay áp út thì không thể rời đi. Cô có lẽ đã luôn đeo nó?

Trong lòng đột nhiên cũng mềm xuống.

“Vậy còn của anh?” cô cười cười khi nhìn vào chiếc nhẫn quen thuộc trên tay, bất giác hỏi lớn.

Cúi xuống tập trung vào đĩa mì của mình, Chính Luận có vẻ bần thần vài giây. Đến khi ngước lên, ánh mắt bỗng trở lạnh buốt.

“Đã ném xuống sông Tiber.”

Nụ cười trên mặt cô tắt ngấm, lòng nhói đau tưởng chừng muốn gập mình lại. Anh hiển nhiên đang nhớ lại sự kiện xảy ra ngày đó, nếu không sẽ chẳng sử dụng chất giọng chua cay này với cô giữa lúc đương thuận hòa vui vẻ.

“Vậy sao?” giọng cô run run, đầu cúi xuống giả vờ nghiên cứu món pizza trước mặt. Bây giờ thì cô đã hiểu những con người không–ngốc–nghếch tại sao lại luôn nói ra những câu dư–thừa–ngốc–nghếch như “vậy sao” hay “thế à”…

Đơn giản là chẳng thể giấu nỗi sự xót xa của bản thân.

Buổi trưa kết thúc trong sự tĩnh lặng. Nguyễn Ái cũng thôi không nói thêm gì nữa. Cô không muốn bật khóc trước mặt anh.

Trên đường về, là vì nhà hàng ăn nhanh nọ ở ngay dưới khu Quang Hưng, họ vì thế chọn thả bộ về nhà. Đường phố ướt đẫm vì những cơn mưa chập chờn kéo dài gần cả tuần, con phố lại bị thu hẹp do hai bên đang thi công. Người thả bộ tuy không nhiều, song ai ai cũng đều đội dù che ô, thế nên càng khiến con đường hẹp trở nên tù túng, không cách nào nhanh nhanh tiến bước.

Nguyễn Ái chốc chốc lại xoay đầu nhìn lên gương mặt trầm tư của anh. Anh không cười, cũng chẳng nhíu mày, chỉ lạnh lẽo nhìn thẳng phía trước, bàn tay cầm dù lâu lâu lại siết chặt. Anh như thế này, chẳng khác nào một người máy bị hỏng lập trình. Rõ ràng là vẫn còn hận cô, nhưng lại bị tình yêu của một kẻ sắp chết chế ngự. Cô mong anh mắng cô như đêm đó, chứ kiềm chế như thế này, sự dằn vặt trong tâm tư sẽ khiến anh khó chịu đến dường nào?

Cơ sự như vầy, cô làm sao dám nói sự thật cho anh nghe? Nếu biết hết, anh có phải chăng sẽ càng khổ sở? Mất đến năm năm xây dựng mọi thứ từ nền tảng thù hận, đột nhiên một hôm nhận ra mọi việc đều không như mình tưởng, anh liệu có cảm thấy hụt hẫng đến sống lên chết xuống? Hay sẽ hối hận day dứt suốt quãng thời gian còn sót lại?

Nếu trời đã khiến anh tình nguyện cố gắng tha thứ cho cô (mợ đang mơ ==), vậy thì cứ để như hiện giờ có lẽ là tốt nhất. Huống chi, lý do cô rời bỏ anh cũng vô cùng nhạy cảm. Ngày đó, nếu không vì…

loading...

Nếu không vì…

Nguyễn Ái nhíu mày. Nếu không vì cái gì?

Bước chân cô ngày càng chậm lại, tâm tư ngày càng mơ hồ…

Ngày đó, vì cớ gì cô lại quyết định rời xa anh?

Bàn tay nắm lấy khủy tay níu lại khiến cô giật mình, nhanh chóng kéo phăng ý nghĩ ra khỏi đám mây mù dày đặc trong tâm trí.

“Dây giày lỏng rồi.”

Nói đoạn, anh kéo cô vào sát một bên lề, nhấn cây dù vào tay cô rồi lặng lẽ ngồi xuống. Nguyễn Ái sau đó cảm thấy chân bị lôi kéo, mắt lom lom nhìn mãi vào đôi tay lớn đang luồn thắt những sợi dây bé xíu trên giày mình. Mưa lất phất tạt vào một bên má anh, khiến cho biểu cảm trên gương mặt lạnh lùng bỗng hiền hòa như nước. Một người đàn ông to lớn làm một việc nhỏ bé như thế này… khiến người có phần nực cười, rất nhiều ấm áp.

Ngay cả Nguyễn Tiến, cũng chưa bao giờ thắt dây giày cho cô như thế…

Làn gió lướt qua, mang theo chút cát bụi vương trên vai áo trắng muốt của anh. Cô vén tóc, cúi người phủi chúng đi. Lạ, trời mưa mà cũng có đất cát bay loạn?

“Cẩn thận!!!”

Tiếng người la toáng từ phía trên khiến sự báo động trong cô tăng vọt. Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, Nguyễn Ái đã ném vội cây dù trên tay, toàn thân chồm đến bao phủ lấy con người trước mặt.

XOẢNG!

Âm thanh đổ vỡ tiếp theo gần đến nỗi muốn xé toạt màng nhĩ, đất cát bầy nhầy đổ đầy một bên má cô, tràn cả vào mắt khiến cô nhắm nghiền.

Chưa kịp định thần thì con người cô đang âp ủ bỗng vùng lên dữ dội, đôi cánh tay gang thép luồn qua eo hông lôi mạnh khiến cô mất đà ngã nhào xuống. Không đau đớn. Rõ ràng đã ngã vào người anh.

“Khốn kiếp! Không sao chứ? Ái? Ái?!” bàn tay to lớn vừa vuốt lấy má cô vừa sờ soạng khắp vùng đỉnh đầu vương đầy thứ sình lầy sền sệt.

“Không sao,” cô lắc đầu, tay chống vào ngực anh toan đứng dậy. “Chỉ là đất sình thôi… Em không cảm thấy đau ở đâu cả…”

Chính Luận nhìn lại một lần nữa đống đổ nát nằm sát chân cô. Gần như thế! Chỉ một phân thôi đã lao thẳng xuống đầu cô. Trong trí óc đột nhiên sinh ra ý niệm giết người.

Ôm cô đứng dậy anh mới phát hiện ra, vật nặng nọ tuy không rơi trúng đầu cô, đôi chân trắng ngần kia rõ ràng đang hằn lên những đường trầy xước dài rướm máu. Tâm anh nóng như lửa đốt, chỉ muốn một trận nổi lửa thiêu rụi nơi này. Song, tình trạng ướt đẫm của sinh vật khập khiễng trong lòng anh không cho phép, vì thế gạt phăng lửa giận, vội vội vàng vàng bế cô lên rời khỏi nơi quái quỷ này. Dọc đường đã tháo chạy vì lo sợ mưa lạnh sẽ khiến cơn sốt hành hạ cô đêm trước quay lại.

“Em không đau, anh bỏ xuống đi…” có người nào đó dọc đường đã không ngừng nài nỉ. Quả thật, bản thân cô có chuyện hay không cô biết rõ, Chỉ là vài vết trầy nơi chân, vốn chẳng có gì lớn lao…

Ca cẩm mãi, cuối cùng anh không chịu nỗi mà quát lớn. “Mưa thế này, chừng nào chạy nhanh bằng tôi hãy đòi tự đi!”

Thế nên, im lặng vẫn là vàng.

Vượt qua sảnh chính, lựng khựng gần nửa phút trong thang máy, tông cửa xông vào nhà rồi vào đến tận phòng tắm, con người nóng nảy kia mới chịu thả cô xuống. Nguyễn Ái chân vừa chạm đất đã mừng quýnh. Cô không thích chút nào cảm giác bị chưng hửng trên không – dù có là trong vòng tay anh đi nữa. Chỉ trách, có việc này là anh không bao giờ chịu hiểu cho nhờ…

Vặn mở vòi sen xong, anh quay lại nhìn cô bằng đôi mắt kinh ngạc vô cùng, miệng bất nhẫn nói lớn. “Còn đứng đó, cởi đồ ra mau!”

“Ơ…?” (O_o)

Chưa kịp hoàn hồn thì anh đã luôn tay kéo ngược cái áo trên người cô ra khỏi đầu. Nước nóng sau đó tràn vào khiến cô sực tỉnh; phản ứng đầu tiên là nhảy dựng người lên, quay mình toan trốn chạy.

Nóng phát khóc!

“Yên nào!” chưa kịp đến cửa thì đã bị anh kéo xộc vào lòng.

“Yên làm sao mà yên?! Nóng muốn chết! Anh muốn luộc chín em à?!”

“Không làm thế thì làm sao xi–măng ra hết? Chưa kể còn có hàng đống hóa chất trộn lẫn vào đám vật liệu xây dựng đó, không biết có gây hại không đây…” anh bực bội ngắt lời, tay không ngừng miết mạnh trên gương mặt nhỏ nhắn, khi sạch sẽ rồi lại chuyển sang vò nhàu đầu tóc cô không thương tiếc. “Nếu em không muốn lúc sau bị cạo sạch tóc hay hủy dung thì đừng giẫy nảy nữa!”

Nguyễn Ái đột nhiên im lìm như tượng, ngoan ngoãn để con người thô lỗ kia quậy tung mái tóc.

Ba giây, nửa phút, một phút trôi qua trong sự thinh lặng và tiếng nước đổ rào. Chỉ thoáng qua thanh âm cằn nhằn của một ai đó…

“…Đầu trọc rồi thì khoác Prada vào cũng không đẹp nỗi.”

“Ha!” Cô bất chợt hất đầu lên khiến nước tạt cả vào mặt anh, tay lại chỉ thẳng vào đương sự với sự cáo buộc pha lẫn buồn cười, dường như đã vỡ lẽ ra điều gì đó. “Hèn gì lại cảm thấy tình huống này quen quen!”

Ngày xưa nơi học đường, anh cũng từng dùng chính cái chiêu này để cô quy phục.

Ngày nay, cô quy phục cũng chính vì cái chiêu này.

(=___=)

Nửa thân trên ướt sũng, Chính Luận vuốt mặt, chậm rãi phóng tầm mắt đến một Nguyễn Ái giờ đây đã phát hiện ra “việc tốt” mình vừa làm. Nụ cười trên môi cô bỗng mất đi sức sống, khóe miệng có hơi giật giật. “Em… không cố ý…”

Không nói không rằng, anh lại ấn tay lên đầu cô bắt ép cúi xuống.

Cô vốn có thể tự mình gội đầu, nhưng lại thích cảm giác được người ta “chăm sóc” thế này. Vậy nên cả buổi im lìm để mặc anh thao túng. Vì còn chút ngượng ngùng do bản thân gần như lõa bán thể trong khi anh lại phục trang đầy đủ, cô dùng đôi tay rảnh rỗi ôm hờ lấy phần thân trên, tự nhiên cũng cảm thấy mình thật dư hơi, anh không phải là chưa từng thấy qua…

Bọt ngày càng nhiều, lan cả vào mắt và miệng, khiến cô không ngừng dụi dụi vuốt vuốt, mặt mày ngày càng nhăn nhó né tránh.

“Cay quá đi! Anh đổ hết chai dầu gội lên đầu em hay sao vậy…? Hừ hừ…”

Lại tiếp tục dụi khi có bàn tay đẩy cô vào dòng nước tuôn xuống xối xả. Phù… cuối cùng cũng ngửa đầu lên được. Cứ phải cúi người thật mỏi lưng chết đi được–

Ý! Sau lưng ấm quá nha…

“…anh làm gì vậy…?” mắt vẫn còn không mở lên nỗi, cô quờ quạng toan gạt đi con người bất chợt áp chặt vào phía sau.

“Tiếp tục việc đang làm dở.”

(Có người trong lúc “thi công” đã không chịu được mà “ăn hối lộ”, haha… =w= Có điều, hối lộ này không ai dâng lên mà tự mình đi chiếm ^^)

Cái con người đó… còn có gan đáp lại tỉnh bơ như vậy? >< “Nè… nơi đó… nơi đó… làm gì có xi–măng…?” (>.<) Một lúc sau. “Nơi đó… cũng không có…” (>”<) Một lúc nữa. “Chỗ đó… lại càng không!” (>”””<) (Đố cả nhà mấy nơi đó là nơi nào…? =w=) * * * Đến lúc cả thân hình bị ai kia quấn chặt vào khăn bông ôm ra khỏi phòng tắm, Nguyễn Ái đã bắt đầu cảm thấy nhiệt độ của thứ gọi là nước-nóng này thật đáng hổ thẹn quá đi – nếu đem so với thứ nhiệt mình và anh vừa tạo ra. (Cảnh báo: đây là kết luận chưa từng được chứng minh qua, thế nên đừng ai dại khờ đi kiểm chứng, kẻo… “bị bỏng” thì VV phải tội =w=) Mây mưa xong, lúc nào cũng buồn ngủ… “Chân còn đau không?” anh nhẹ nhàng hỏi khi nằm phủ lên người cô, tay đưa xuống ve vuốt chỗ bắp chân bị trầy xước. “Mỏi thôi, không đau.” “Vậy còn mắt?” “Chút chút cay…” “Dậy. Sấy tóc đã.” “Em không muốn, buồn ngủ…” “Sẽ bị cảm.” “Để khô tự nhiên sẽ không cảm.” Con người phía trên cô thở dài một hơi, chống tay toan ngồi dậy. Nguyễn Ái mắt vẫn từ chối mở ra, tay nhanh chóng choàng qua cổ anh ghì lại. Anh âu yếm vuốt nhẹ làn mi khép hờ của cô. “Ngoan. Cứ nằm đấy. Anh đi lấy máy sấy.” “Đã nói không cần…” ghì sát hơn đầu anh vào lòng, cô lười biếng lên tiếng. “Như thế này thật ấm, chờ em ngủ đã…” “Không nặng?” “Rất ấm.” Lại có tiếng thờ dài, lần này là khuất phục thật sự. Anh buông lỏng hai tay, đầu gối lên ngực cô ấp ủ. Cảm giác này thật lạ. Nguyễn Ái lúc thường rất hay nhõng nhẽo, khi ngủ luôn dụi đầu vào lòng anh như con mèo nhỏ đòi hỏi hơi ấm và sự bảo vệ. Chưa bao giờ lại có hành động mang tính bảo hộ như thế này. Đôi bàn tay mỏng manh trói gà không chặt kia, vào giờ phút nguy hiểm nhất, không biết lại lấy đâu ra dũng cảm ôm choàng lấy đầu anh che chở. Khoảnh khắc này khi gối đầu lên ngực cô, chung quanh có hơi ấm bao bọc; cảm giác của anh cũng hệt như lúc đó vậy: bỡ ngỡ và ấm áp lạ thường – loại hơi ấm hoàn toàn khác hẳn với thứ anh quen thuộc năm năm về trước mỗi khi cô cận kề nũng nịu. Anh luôn là một kẻ bảo vệ, đến giờ này lại có xu hướng cần người khác bảo vệ. Tệ hơn nữa – lại yêu thích nó? Thứ hơi ấm điên rồ này, còn khó khả năng trở nên sâu đậm hơn hay sao? – anh bất chợt hốt hoảng khi nhận ra sự chuyển biến trong sâu thẳm trái tim. Vì thế bất giác hỏi khẽ. “Lúc đó… vì sao lại làm vậy? Vì sao lại vươn người ra che chở anh?” Lặng thinh một lúc lâu. Anh cứ ngỡ cô đã chìm vào giấc ngủ, trong lòng dần dần bình lặng lại, tay dịch chuyển toan rời đi. Không ngờ có kẻ vòng tay lại càng siết chặt, đầu nhướn khẽ lên hôn nhẹ vào mái tóc đen ẩm ướt. “Vì trong đầu anh có sâu,” cô vừa nhắm mắt vừa cười nhẹ, tay vân vê vùng đỉnh đầu áp sát cằm mình, giọng nói ngái ngủ. “Nếu không dang cánh ra bảo vệ, đại bàng sẽ ăn mất…” Anh nhíu mày, vẫn không hề cử động – Nói cái gì thế này? Sâu trong đầu? À – anh bất chợt nhớ ra bản thân đang giả vờ bệnh tật. Cô có lẽ đang ám chỉ đến khối u ‘đáng ra’ nên ở trong đầu anh. Vì lẽ đó mà phải bảo vệ nó? Không hiểu tại sao bụng có chút bực bội. À, không. Là rất nhiều bực bội. Cô bảo vệ anh chỉ vì anh bị bệnh? Lại một kiểu ban phát bố thí? (Than thở giè…? Chính cậu tự giả ăn mày trước = =) “À, à, quên mất lý do quan trọng nhất…” kẻ bên dưới lúc này đã cười ra tiếng, cánh tay ghì lấy đầu anh nhấn vào lòng mình khi ai kia lại – một lần nữa – khẽ chuyển mình muốn rời đi, trong lòng cô tự nhiên cảm thấy sự dỗi hờn này thực đáng yêu. Lần đầu tiên, Nguyễn Ái nhận ra đứa trẻ Võ Gia Chính Luận bên trong con người vai rộng thân cao này. Dần dần rồi, sự đùa cợt trong biểu hiện của cô cũng tan biến. Những chữ tiếp theo được thốt ra trong một trạng thái hoàn toàn nghiêm túc. Giọng điệu, mặt khác, lại nhuốm đầy chất thâm tình. “Là vì, em rất yêu anh.”

Mục lục
loading...