Menu

Phản Diện-Chương 55


Phản Diện


Tác giả: Faithfair


Chương 55: Phần Tối Của Mặt Trăng

“Tốt lắm. Đã không còn sốt nữa.”

Trong mơ hồ, Nguyễn Ái nghe được giọng nói âm trầm quen thuộc, sự ấm áp từ bàn tay trên trán cho thấy anh đang ở cạnh cô. Rất gần.

Khi con người ta vừa tỉnh giấc, ý nghĩ đầu tiên đập vào đầu dĩ nhiên là khát khao mãnh liệt nhất.

Lấy ví dụ, mãnh liệt đến nỗi lấn áp tất cả những ký ức không vui vừa xảy ra đêm trước chẳng hạn.

Đôi tay nhỏ nhắn vì thế ôm chầm lấy cổ người đàn ông, cổ họng thoát ra thanh âm van nài khẩn thiết. “Đừng đi… đừng biến mất!”

Rồi, mắt chợt nhắm nghiền, thân ngã lại ra giường, giọng trở nên yếu ớt.

“Luận à, xin anh…”

Đầu óc người nào đó như đang bị một đám mây dày giăng phủ. Dù trong lúc ý thức lơ lửng đâu đó giữa mơ và thực; một góc nhỏ của tâm trí vẫn cảm nhận được cảm giác ướt át, âm ẩm nơi môi. Da dẻ không lâu sau lại dường như có bàn tay mơn trớn, toàn thân bị khuấy động theo cách kỳ lạ nhất. Sự ấm áp dần dần lan tỏa tiếp theo lại khiến bản thân dễ chịu vô cùng…

Khỉ tỉnh dậy lần sau, con người đã hoàn toàn tỉnh táo.

Chớp mắt một hồi lâu để ký ức hoàn toàn hồi phục, Nguyễn Ái khẽ nhíu mày, tay đưa lên kéo xuống lớp chăn dày đắp lên đến cổ, mắt nhìn lom lom vào cơ thể mình.

Mình mặc áo vào bao giờ nhỉ?

Cái nhíu mày càng thêm gay gắt khi cô rụt rè nắm lấy chiếc áo sơ–mi cỡ lớn bị xếp chồng lên đến ngực mà kéo xuống, động tác lựng khựng, màu đỏ ngày càng vỡ òa trên gò má.

Hình như là nhớ ra cái gì đó không nên nhớ rồi…

Thì ra có người mới sáng sớm nhân lúc cô mê sảng đã làm chuyện… vụng trộm.(Vụng trộm cái con… heo ==, mợ rõ ràng mở miệng xin người ta =w=)

Cơ mà… cái kẻ kia, “ăn” xong rồi cũng không chịu “chùi mép” cho nhờ! (Đắp chăn lại cho mợ là may =w=)

Cô ngồi dậy, ngây ngốc hồi lâu để sắp xếp ý nghĩ, cố vượt qua cái gọi là “hậu-chứng-sau-khi-bị-cưỡng-gian.”

Một phút. Hai phút. Năm phút trôi qua trong sự thinh lặng tĩnh mịch.

Có tiếng thở hắt chán chường. Nguyễn Ái nhắm mắt. Vốn trong tâm làm gì có thứ đó, lấy đâu ra mà vượt qua? Haiz…

Xem ra Trình Đức Ân đã đúng, cô đúng thật thích bị ngược đãi… (=.=)

Vơ lấy ly nước cùng vài viên thuốc xanh đỏ trên chiếc bàn nhỏ cạnh giường, cô nhìn chằm chằm vào dòng chữ nguệch ngoạc trên cái post–it note dán hờ trên ly nước, trong đầu có chút ấn tượng về lời dặn dò uống thuốc của ai đó trước khi bản thân lại ngã ra ngủ vùi.

Đi mua thức ăn. Sẽ về nhanh.

Bất giác mỉm cười, Nguyễn Ái mím mím môi, cảm thấy xúc động một cách kỳ lạ. Cách nói chuyện không chủ ngữ không đại từ này… quả thật là Võ Gia Chính Luận.

Anh thực sự đã trở về.

Tâm trạng của cô, dĩ nhiên, nhẹ nhàng hơn rất nhiều, dẫu biết rằng sự trở về này đánh dấu một quãng đường phía trước đầy gian nan.

Thành thật mà nói, Nguyễn Ái không phải không cảm thấy cay đắng vì hành động cưỡng bức đêm qua. Nhưng sau khi tận mắt chứng kiến cảnh tượng anh và An Thi quấn lấy nhau, quần áo xốc xếch không tươm tất; việc tệ hơn có thể xảy ra trong thâm tâm cô chỉ có thể là thảm họa thế giới.

Đúng vậy. Nguyễn Ái cũng là một con người rất chiếm hữu.

Nếu bảo anh trút giận lên một người đàn bà theo cách thức cuồng si đó, cô thà rằng kẻ chịu khổ là mình. (Bệnh ==)

Huống chi, con người trấn an cô giữa cơn bão điên cuồng đêm qua… Những gì diễn ra vào thời khắc đó tuy chỉ là sự kích động từ phía cô, sự bảo vệ dịu dàng của anh cũng phần nào làm vơi đi nỗi đau thể xác lúc ban đầu.

Tay đưa lên vò nắn trán mình, Nguyễn Ái cảm thấy có hơi mơ hồ. Cô vì sao lại cần anh trấn an nhỉ…?

Dòng suy tưởng như có gì đó nghẽn mạch.

Nguyễn Ái cố nhớ. Nhưng không thể nhớ ra mình đã quên mất điều gì.

Có tiếng chuông điện thoại chen vào. Cô giật thót mình, nhanh chóng thoát khỏi tình trạng tinh thần vô chủ. Một cách rụt rè, cô chậm rãi đứng dậy, ánh mắt lạc lõng dõi thẳng vào chiếc điện thoại di động trên mặt bàn, tự nhiên cảm thấy có cái gì đó không đúng.

Là điện thoại của anh.

Chuông reo được một lúc thì dừng, vậy mà con người kia vẫn chôn chân tại chỗ. Cô nhướn mày, miệng lẩm bẩm tự trách khi nhanh chóng tiến đến cầm lấy điện thoại. Cái gì chứ? Chỉ là một cái điện thoại anh để quên. Tại sao lạt bất giác thấy sợ…?

Mắt lướt qua cái tên gắn liền với cuộc gọi nhỡ và một tin nhắn ghi âm, xương sống trên lưng cô chợt lạnh toát.

Dr. Ford.

Charlie Ford.

Không hiểu giờ phút ấy, bất cứ dự cảm điên rồ gì đã khiến cô nhấn nút gọi vào hộp thư thoại của Võ Gia Chính Luận. Những gì tràn qua tai sau đó khiến đôi chân một lần nữa mất đi sức lực.

Rơi thẳng xuống địa ngục tâm linh.

* * *

Trong một nhà hàng gần đấy, nửa tiếng sau…

Charlie Ford một tay đưa lên sửa lại gọng kiếng, những ngón tay đương gõ nhẹ trên mặt bàn cũng ngưng luôn nhịp điệu, đôi mắt xanh sâu thẳm dõi thẳng vào thiếu nữ trước mặt với sự ngạc nhiên pha lẫn dò xét.

“Cô Nguyễn?”

Trên thân người tuy khoác vào chiếc áo sơ mi nhàu nát và quần jean bạc màu, đầu tóc lại có phần rối tung, gương mặt cũng trắng bệch như bị thiếu máu; nhân vật trước mặt ông, không lầm vào đâu được, chính là thiếu nữ xinh đẹp sánh bước cùng Da Costa hôm qua.

Chẳng chờ đến câu hỏi thứ nhì, Nguyễn Ái ngồi phịch xuống ghế đối diện, chốc chốc lại cắn môi toan chồm lên, thái độ hoảng loạn dùng dằn.

Đến cuối cùng, khi lời được bật ra, chúng đến từ cả hai phía.

“Cô làm gì ở đây?”

“L–Lorenzo bị bệnh?”

Ford nhíu mày, cái nhìn càng thêm rát bỏng. “Cô có thể nói tiếng Anh?”

“Ý ông là gì khi bảo rằng xạ trị đối với Lorenzo đã không còn tác dụng?” cô hấp tấp hỏi ngược lại, trên gương mặt là sự phủ nhận tột độ, hoàn toàn không chú tâm đến sự bất ngờ pha lẫn khó chịu của đối phương. “Khối u di căn có nghĩa là gì? Thật vô lý! Chuyện này không thể diễn ra dễ dàng đến thế! Không có khả năng–“ dừng lại thở gấp vài giây, một nụ cười yếu ớt bén nở trên môi người thiếu nữ khi tiếp lời. “Tôi biết rồi, đây chắc chắn là một trò đùa! Ông chắc chắn đang cùng anh ta bỡn cợt tôi, có đúng không? Đúng không?”

Lặng yên hồi lâu, người đàn ông đối diện chỉ khiến cô ngày càng bấn loạn, nụ cười cũng dần dần tắt ngấm. Sự kinh hoàng lạnh lẽo lại quay về phủ kín da thịt.

Một cách ôn tồn, Charlie Ford mở lời khẳng định, ánh mắt mang đầy vẻ cáo buộc của một kẻ bắt gặp quả tang. “Cô đã nghe qua lời nhắn tôi gửi cho Lorenzo, sau đó nhắn tin gọi tôi đến đây.”

Nguyễn Ái cắn môi. Sự việc không phải đã quá rõ ràng rồi sao? Ông ta cần phải hỏi nữa à?

Thể như đọc được ý nghĩ của cô, Ford thở dài chán chường, sau đó liền lắc đầu vài cái rồi đứng dậy toan rời đi.

“Xin lỗi. Đây là tư ẩn bệnh nhân. Nguyên tắc nghề nghiệp không cho phép tôi nói nhiều. Có chuyện gì cô hãy về hỏi bạn trai mình vậy.”

“Đi đến địa ngục mà dùng nguyên tắc nghề nghiệp của ông!” bất chợt vùng lên, Nguyễn Ái lún sâu móng vào tay kẻ đối diện, đôi mắt ánh lên sự phẫn nộ cực cùng. “Để tôi nói cho ông biết, tôi không có mẹ đến năm lên bảy. Mất hết tám năm đau khổ vì cha mình tự sát. Đến hai mươi thì phải chịu nỗi đau lần nữa mất mát người thân. Giờ thì tốt lắm rồi, sau năm năm lượn lờ khắp bề mặt cái thế giới khốn nạn này như một thây ma vất vưởng, ông lại ám chỉ với tôi con người cuối cùng tôi yêu quý cũng có khả năng ra đi trong một khoảng thời gian rất gần?! Vì Chúa! Nếu ông – chỉ một giây thôi – dám nghĩ rằng tôi có thể cho ông bước ra khỏi đây chỉ như thế, thì ông là một kẻ điên rồ nhất thế giới!”

“Cô Nguyễn, xin kiềm chế bản thân!” Ford gằn giọng, mắt lấm lét nhìn quanh, một tay ra dấu xua đuổi hai gã bảo vệ lúc bấy giờ đã chú ý đến cảnh tượng huyên náo do Nguyễn Ái gây ra. Đoạn, ông quay sang nắm chặt lấy bả vai người con gái đang lên cơn kích động, giọng nói trong một giây trở mềm mỏng. “Tôi hiểu nỗi đau mất người yêu sâu sắc đến cỡ nào. Ồ tin tôi đi, tôi hoàn toàn hiểu hết đấy. Nhưng tôi cũng có nguyên tắc của riêng tôi. Lorenzo không muốn cho cô biết điều này. Tôi mong cô hiểu.”

Dù chẳng hề lộ ra một thông tin nào, ý nghĩa nằm ẩn sau ba chữ “mất–người–yêu” cũng đã đủ để khiến trái tim cô chết lặng, sự tức giận trong khoảnh khắc tan vào mây khói, nỗi đau thương nghẹn ngào ùa lên vây kín tâm can.

Buông rời mọi khống chế trên gã đàn ông to lớn, toàn thân cô đột nhiên đuối sức, cả người ngã ập xuống chiếc ghế phía sau, đôi mắt lạc lõng.

Charlie Ford thở dài, đoạn lại lắc đầu, quay đi toan rời khỏi.

“Tôi xin ông…” thanh âm ngân nga lại một lần nữa vang lên. Lần này run rẩy và yếu ớt, tưởng chừng có thể vỡ òa bất cứ lúc nào. “Anh ấy sẽ không bao giờ nói sự thật với tôi… Anh ấy hận tôi như vậy…”

Bước chân khựng lại trong vài giây. Thở hắt ra khuất phục, vị bác sĩ già cuối cùng trở về vị trí đối diện đứa con gái đáng thương; khi ngẩng lên đối mặt, nghi vấn hiện hữu trên những đường nét nhăn nheo khiến cô có phần chột dạ.

“Hận?”

Nguyễn Ái khẽ gật đầu. “Tôi đã từng thương tổn anh ấy vô hạn. Lần này trở về e chỉ là hoàn thành tâm nguyện: giải tỏa hận thù.”

Charlie Ford ngẩn ra một lúc, chân mày sau đó nhíu lại dữ dội, cơ hồ đang đấu tranh quyết liệt trong tâm trí.

“E rằng cô đã sai rồi,” cuối cùng ông mở lời, giọng nói đột nhiên chứa đựng sự bất mãn. “Tôi cũng tin rằng Lorenzo lần này quay về để hoàn thành tâm nguyện. Nhưng lại chính là phục hợp cùng cô.”

“Phục hợp?”

Cái ý nghĩ mới mẻ còn hơn một trang giấy trắng tinh. Mặc dù đó chính là điều đầu tiên Chính Luận yêu cầu từ cô.

Anh đã từng nói, muốn cả hai quay lại.

Có khả năng không? Tại sao cô đột nhiên cảm thấy như một kẻ lần đầu phát hiện ra cây kim lẩn trong gối nằm bấy lâu thế này? Thái độ ôn hòa ngày đó của anh… rốt cục thật sự là để chinh phục lại cô?

Hơi thở cô dồn dập. Mọi việc bỗng nhiên trở nên rõ ràng. Không, nó vốn đã quá rõ ràng. Chỉ là trước giờ cô đã đứng nhìn sự việc qua phản chiếu của gương, dù có rõ ràng cũng trở nên ngược ngạo.

Cái mặt nạ dịu dàng đó… vốn là chân tâm thật ý!

Nguyễn Ái ơi là Nguyễn Ái. Uổng cho mày thông minh cả đời, dại khờ một giây. Vì quá đa nghi mà đã bỏ qua nhiều khía cạnh của vấn đề. Chẳng trách anh lại thâm tình như vậy, nhượng bộ như vậy, kiềm chế như vậy… Tất cả chẳng qua đơn thuần vì anh thật sự đã bỏ qua tất cả! Võ Gia Chính Luận từ đầu nào có ý định trả thù mày? Làm bao nhiêu việc khiêu khích anh, thật là dư thừa!

Nhưng Nguyễn Ái thà rằng anh thật sự muốn trả thù mình.

Những miếng tranh ghép giờ đây bỗng nhiên khít lại, tạo thành một bức tranh mà cả đời Nguyễn Ái không bao giờ muốn trông thấy.

Vết thương trong lòng vẫn còn đẫm máu sau sự ra đi đột ngột của Vương Đăng Khoa, đến giờ phút này cả con người mà cô cho rằng sẽ tồn tại mãi mãi cũng sắp bị cướp mất. Đem dao găm vào da thịt lở loét còn dễ chịu hơn.

“Chắc chắn là còn cách!” đột nhiên chồm người đến, đôi mắt đỏ ngầu của người thiếu nữ mở to, thể như vừa phát hiện ra vàng trong cát. “Chẳng phải khối u nếu cắt bỏ là xong hay sao? Y học ngày nay tiến bộ như vậy… Thay đi bộ phận gì trong cơ thể mà chẳng được? Ngay cả máu còn có thể! Đây vốn đâu phải là bệnh nan y. Ông cần gì mới có thể chữa khỏi cho anh ấy? Tiền? ––Hà, tôi đang nói gì đây? Tiền thì dĩ nhiên ông đã nhận được nhiều rồi… Tim? Gan? Thận? Ngay cả tủy sống–”

loading...

“Cô gái, cô gái,” lại một lần nữa giữ lấy vai cô, Ford khổ sở hạ giọng khi nhìn vào gương mặt cuồng loạn, trong lòng tự dưng cảm thấy tội lỗi vô cùng. “Đừng nói chuyện những bộ phận đó chẳng liên quan gì đến bệnh tình của ngài Chủ Tịch. Dù là có cũng phải cần tìm ra được nguồn hiến phù hợp, ngay cả tủy sống cũng phải lấy từ người thân…”

Nguyễn Ái há miệng toan cãi lại, song lại bị chất giọng quyết đoán của Ford lớn tiếng lấn áp.

“… Khối u mà chúng ta nói đến là khối u di căn. Nghĩa là Da Costa đã từng trải qua phẫu thuật từ trước, nhưng một năm trước lại tái phát. Tính chất và vị trí của khối u ác tính này không cho phép chúng tôi thực thi phẫu thuật, di chứng của lần tai nạn vào đầu xảy ra cách đây năm năm lại khiến cho việc hóa trị và các liệu pháp mới trở nên nguy hiểm vô cùng. Hai tháng trước đây, phương pháp xạ trị thử nghiệm vốn có tác động tốt trên khối u lại đột nhiên mất tác dụng. Hóa trị nếu dùng tiếp lại có thể tổn hại tế bào não nhiều hơn là tế bào ung thư. Ngài Chủ Tịch vì thế đã buông rời mọi điều trị…”

Đôi mắt vài giây vừa rồi long lên chút hy vọng nhỏ nhoi nay chợt tối sầm. Đối tượng giảng giải của Ford nào có cần biết đến chi tiết ra sao, chỉ chú tâm vào một điều duy nhất: không còn thuốc trị!

Nhiều giây trôi qua trong sự thinh lặng nặng hơn than chì.

“Tôi không tin.”

Gương mặt cô bỗng điềm đạm một cách đáng sợ.

Đứng trước sự thay đổi thái độ chóng vánh của con người trước mặt, Ford có vẻ lo lắng điều gì đó, song nhanh chóng thu hồi bình tĩnh.

“Phủ nhận là phản ứng rất thường thấy nơi người nhà bệnh nhân. Nhưng tôi khuyên cô nên bình tâm lại và đối mặt với vấn đề một cách lý trí. Tôi nói ở đây với cương vị là một bác sĩ, cũng là một người bạn của Lorenzo. Anh ấy không còn nhiều thời gian nữa. Hai người nên nói chuyện. Đây cũng là điều tôi muốn khuyên anh ta vào hôm qua.”

Vẫn không tiếng trả lời.

Thở dài, Ford từ tốn đứng lên, tay đặt lên vai cô gái nhỏ, giọng trầm xuống đầy an ủi.

“Đi nào, tôi đưa cô về nhà. Có lẽ Lorenzo giờ đang tìm cô.”

* * *

Charlie Ford không thể hiểu nỗi cô gái này.

Từ lúc bước vào cho đến khi nổi cáu lên cùng ông, Nguyễn Ái đã chứng tỏ còn trên cả rõ ràng bản thân rất yêu Lorenzo Da Costa. Vậy mà đến giây phút ông chắc rằng cô đã hoàn toàn bị thuyết phục, thái độ của con người này lại một lần nữa khiến ông bối rối.

Cô thẫn ra. Thay vì òa khóc.

Im lặng. Thay vì gào thét.

Dọc đường về, cô không hề mở lời hỏi han, thậm chí từ đầu đến cuối, điều quan trọng nhất cũng chẳng buồn đặt nên nghi vấn: Người cô yêu còn sống được bao lâu?

Không. Cô chỉ ngồi đó như một kẻ mất hồn, đôi mắt dõi thẳng về phía trước. Trống rỗng.

Tại một lúc nào đó, ông thậm chí có thể thề rằng cô đã nhếch miệng cười. Thứ biểu cảm một đứa trẻ đường phố nhạo cười số phận.

Charlie Ford à, mày liệu đã làm đúng?

* * *

Cửa kính khu B Quang Hưng mở ra, để lộ hai bóng người bước đi chậm rãi vào đại sảnh. Nhác thấy hình dáng cô gái mang tên Nguyễn Ái, ông Đạt không khỏi lẩm nhẩm tạ ơn trời, miệng thở ra nhẹ nhỏm khi nhìn về phía người đàn ông tư thế cứng đờ nơi sofa.

Võ Gia Chính Luận ngẩng đầu, đôi mắt sẫm màu không rõ cảm xúc, từ từ đứng dậy.

Chân vẫn chôn tại chỗ, cặp mày rậm bắt đầu nhíu lại khi dõi mắt về thân hình nhỏ nhắn đang bước đi như hình nộm giật dây về phía mình, Chính Luận một bên tay siết chặt lấy điện thoại gần như vỡ nát.

Nguyễn Ái đứng khựng khi chỉ còn cách anh ba bước, mắt di chuyển từ chân dần lên đến bàn tay đang nắm lấy điện thoại rồi dừng lại đôi chút, đoạn tiếp tục lướt nhẹ trên gương mặt thân thiết còn hơn máu thịt.

Anh đã biết cô biết.

Ông Đạt, Charlie Ford và những con người xung quanh tuy không hiểu ngọn ngành, nhưng vẫn có thể cảm nhận ra sự căng thẳng như dây cung kéo giãn tồn tại giũa hai cá nhân đứng sững.

Ấy vậy mà khi tên được phóng đi, cái đích lại không nằm trong phán đoán của một ai.

Không phải là nước mắt tuôn rơi như Charlie Ford mong đợi.

Không phải là sự giận dữ của cậu chủ Võ Gia như ông Đạt lo lắng.

Lại càng không phải là cảnh đoàn tụ đầy cảm xúc của những kẻ bàng quan.

Níu lấy một ngón tay của chàng trai cao lớn, người con gái nhỏ nhắn nhoẻn cười buồn bã, ánh mắt ngập tràn xót xa khi ngẩng đầu nhìn thẳng vào đối tượng. giọng nói thập phần da diết.

“Chúng mình kết hôn, Luận nha.”

* * *

Bầu trời Sài Gòn về đêm vốn chỉ lác đác vài ngôi sao mờ, nay lại vì cơn bão tối qua mà trở nên mịt mù vô hạn. Ngay cả ánh trăng cũng trở nên mông lung một cách lạ kỳ.

Trên ban công ẩm ướt vắng lặng, có một bóng người lẻ loi nhìn xuống cảnh đèn chớp nháy phía xa. Khói thuốc vẽ thành những làn mây ảo não, vây đặc lấy gương mặt trầm tư thấm nhuần suy tính.

“Tiền tôi đã chuyển vào tài khoản của ông. Ngày mai ông có thể rời khỏi đây.” Miệng phả ra làn khói trắng, kẻ dựa vào ban công mắt khẽ nheo lại, giọng nói muôn phần trầm mặc.

Đầu dây kia im lặng một lúc.

“Tôi không biết, ngài Chủ Tịch à, có lẽ đây là một sai lầm…”

“Con số đó vẫn chưa đủ?”

“Không, không,” bên kia liền hoảng hốt phân trần. “Tôi không hề có ý đó. Chỉ là… chỉ là… gạt gẫm cô gái đó một điều như thế…”

“Hà, ông lại để cái quỷ quái thối nát được gọi là lương tâm đó làm mình yếu mềm rồi, ông bạn già,” anh cười khan một tiếng rồi chuyển giọng nghiêm túc, ánh mắt đột nhiên trở nên nguy hiểm. “Đừng bị lừa bởi vẻ ngoài yếu đuối của cô ta. Người đàn bà đó bên trong còn cứng hơn gan thép.”

“Nhưng thái độ của cô ấy lúc chiều rất lạ, e rằng còn trên cả–”

“Dừng! Ông nghĩ tôi không ở đó thì không trông thấy được?” Chính luận bất nhẫn ngắt lời, tay dụi đi điếu thuốc vẫn chưa cháy đến nửa. “Cô ta thậm chí đến một giọt lệ cũng không để rơi.”

“Chính vì cô ta không hề khóc, nhưng lại… tôi không biết, nói chung cô ta rất lạ, ngài Chủ Tịch à. Tôi không thoải mái với trò chơi ngài đang dấn thân vào chút nào.”

“Vậy sao?” giọng đáp lại muôn phần hờ hững. “Lúc trông thấy con số đó ông đã không hề nói vậy.”

“Vì ban đầu tôi cho rằng đây chỉ là một lời nói dối vô hại. Nhưng đến giờ thì tôi thật sự không biết…”

Trong bóng đêm, khóe mắt con người cao lớn khẽ giật, nốt phật lòng hiện rõ trong ngữ điệu. “Chuyện này kết thúc tại đây. Giờ thì xin phép, tôi còn một vị hôn thê cần phải lo đến.”

“…”

“À, tôi quên.”

Miệng lại nhếch lên, Võ Gia Chính Luận nở một nụ cười ẩn ý khi phóng tầm mắt qua lớp kính dày chắn giữa ban công và gian phòng quen thuộc, xoáy thẳng về phía bóng hình yêu kiều đang tiến gần đến mình.

“Ông làm rất tốt, Ford ạ.”

Cửa kính được kéo ra cũng vừa lúc anh ngắt máy. Nguyễn Ái trên người chỉ khoác một cái khăn bông, đầu tóc ướt sũng, má hồng lên vì nhiệt. Rõ ràng chưa kịp tắm xong đã vội chạy ra ngoài.

“Anh ra đây đứng làm gì?” đôi mắt đen mở to, mang theo chút nộ khí. “Lại còn nồng nặc mùi thuốc.”

“Ngắm trăng.”

Nguyễn Ái nhíu mày nhìn theo hướng mắt của Chính Luận, không thể tin vào tai mình. Ngắm trăng?

“Có gì đáng ngắm sao? Nó chỉ là một thiên thể được phản chiếu ánh mặt trời thôi,” nói rồi, cô khổ sở nhăn mặt khi bước chân ra khỏi ngưỡng cửa, cổ họng nuốt ực, cố giữ tầm mắt trên người anh. “Vào đi, trời lạnh lắm, anh sẽ bị cảm mất.”

Đoạn, không chờ anh trả lời, cô tóm lấy tay anh kéo vào. “Vào đi, đứng đây cao quá, khiến em rất sợ…”

Anh gật đầu rồi ôm eo cô đi vào trong. Khi quay người đóng lại bức màn, hình ảnh cuối cùng hắt vào gian phòng mờ ảo khiến đôi mắt ai đó lóe lên một tia nhìn khó hiểu.

Thứ Nguyễn Ái đáng ra nên sợ hơn, phải là mặt trăng mới đúng.

Vì, con người ta khi nhìn vào, chỉ trông thấy màu trắng tròn vành vạch, đã quên mất phần tối cứ mãi xoay lưng về phía họ.

Nguyễn Ái đã tin. Tin rằng anh bị bệnh. Anh có thể đọc được điều đó qua ánh mắt của cô.

Chiến trường tâm lý. Anh đã trải qua rất nhiều trong năm năm qua. Cũng biết được bản thân nếu muốn xuyên qua lớp vỏ chắn kiên cố của người đàn bà này, sự mất mát chính là đòn đánh hữu hiệu. Quá khứ của cô đã dạy cho anh biết, Nguyễn Ái trời đất không sợ, sợ nhất chính là mất mát.

Cho dù, anh không phải là thứ nhất trong lòng cô. Song mất vẫn là mất, vẫn cứ đau.

Biết rõ cô sinh ra vốn tính đa nghi, suy nghĩ lại cực kỳ nhạy bén; nếu tự dưng đưa ra bệnh tình sẽ không tránh khỏi nghi ngờ, cô từ đó cũng sẽ trở nên phòng bị. Vì thế, trước hết, anh đã cố tình tỏ ra mềm mỏng để làm mệt mỏi mọi nghi ngờ nơi cô, lợi dụng tính nhạy bén của chính cô mà đánh gục sự phòng bị tâm lý đó. Từ đầu, nếu anh bước đến trước mặt cô và bảo rằng mình bị bệnh, chắc rằng cô nàng hồ ly kia sẽ suy ra ngay ý định của anh. Và Chủ Tịch Costa thì không ngu ngốc như thế chút nào.

À, có thể quá rắc rối chăng? Đây dù gì cũng chỉ là một cô gái…

Không chút nào. Vì cô gái này là Nguyễn Ái – người đàn bà đã lừa được cả anh vào vòng vây kẻ địch.

Bây giờ thì đến lượt bản thân cô sập bẫy.

Âu cũng là trả lại cho cô “món quà” ngày đó.

Da Costa này, những gì mà bản thân muốn có, chắc chắn sẽ đạt được – thoáng nụ cười thâm trầm nở ra trên gương mặt tuấn mỹ khi phủ người lên thân hình mềm mại, bàn tay áp nhẹ trên ngực trái của nữ nhân bên dưới mà ve vuốt – Cho dù có là trái tim thối nát của một người đàn bà phản bội.

Đạt được. Rồi sẽ đem đi giẫm nát.

Mặt trăng tròn vành vạch, sáng lung linh, rọi tỏa.

Khó ai nhớ ra phía bên kia vốn đen đúa, tà mị.

Phần tối của cuộc đời. Phần tối của câu chuyện.

Phần tối của mặt trăng.

Mục lục
loading...