Menu

Phản Diện-Chương 54


Phản Diện


Tác giả: Faithfair


Chương 54: Thiên Đường Và Địa Ngục

Thiên đường và địa ngục. Đó là cách cắt nghĩa hợp lý nhất cho những gì đang-và-sẽ diễn ra với Võ Gia Chính Luận.

Vâng. Là Võ Gia Chính Luận. Không phải Lorenzo Da Costa.

Giờ phút trông thấy sự thống khổ trong con người bản thân trân quý còn hơn sinh mạng, cái tên mang họ Võ Gia đã bất chấp ngăn trở mà vùng mình đứng dậy.

Địa ngục. Là vì cô đau.

Thiên đường. Vì kẻ khiến cô đau, chính là anh.

Trong lòng hỗn tạp đủ loại cảm xúc, tâm dằn xéo giữa khao khát nhào đến ôm chầm lấy cô hoặc – bật cười cay nghiệt.

Nhưng rồi, vẫn chưa kịp đưa ra quyết định thì người đàn bà trước mặt anh đã chậm rãi quay mình, vẻ đau đớn trên gương mặt xanh xao trong phút chốc được thay thế bằng sự điềm đạm đáng sợ. Nguyễn Ái bước đi khoan thai về phía ngược lại.

Cô không rời khỏi nhà. Ngược lại còn thản nhiên đóng nhẹ cửa chính, tay sau đó đưa lên vấn búi lại tóc rồi bước vào nhà bếp, biều cảm trên mặt hoàn toàn đóng băng.

Con người phía sau, ngạc nhiên thay, cũng không hề biến sắc trước phản ứng kỳ quái này – thậm chí còn đi theo vào tận bếp, thân tựa vào thành cửa khoác tay lại nhìn cô với độ vô cảm không kém thua đối tượng quan sát của mình.

Sự thinh lặng bao trùm bỗng nhiên nhuốm một màu đỏ.

Tiếng dao thái xuống thớt bắt đầu vang lên. Âm thanh đơn điệu đến rùng rợn, ngay cả kẻ sở hữu nó cũng trở nên cô độc một cách khó hiểu. Dường như tâm trí đã không còn để vào thế giới hiện thực nữa rồi.

Mười phút trôi qua. Đám rau trong rổ đã gần vơi hết, con người yên lặng kia vẫn chưa chịu dừng tay, mặc dù cũng chẳng rõ mình định làm gì. Chỉ biết, bản thân cần bận rộn một việc gì đó, không thì sẽ phát điên.

“An Thi nói rằng ngày đó em ra đi là vì anh,” chất giọng âm trầm bỗng tràn vào không gian. Có vẻ như anh đã chọn lựa rất lâu trước khi nói ra những lời này.

Cạch cạch…

Vẫn là tiếng thái rau đều đặn.

Không nhận thấy phản ứng từ Nguyễn Ái, thậm chí đến cả một cái khựng lại do dự cũng không; Võ Gia Chính Luận bất chợt cảm thấy bản thân thật ngu ngốc. Dĩ nhiên cô sẽ không phản ứng. Vì đó nào có phải sự thật?

Một bên khóe môi nhếch lên, anh tiếp tục lên tiếng, lần này giọng điệu rõ ràng mai mỉa.

“Cô ta còn bảo Nguyễn Ái ngày đó chỉ giả vờ phản bội, để mà Võ Gia Chính Luận có thể thoát sang Ý một mình.”

Cạch cạch…

“Sau đó, bỏ cả quê hương, lẩn trốn nơi xứ người để tránh người yêu tìm thấy…”

Cạch cạch…

“Tất cả lại chỉ vì bản thân đã mắc bệnh nan y.”

Âm thanh đột nhiên dừng lại.

Bờ vai cô đông cứng, quả tim cũng dường như ngừng nhịp. Nguyễn Ái cắn răng, dồn xuống nỗi lo sợ dâng trào như sóng cuộn, cố nặn ra một nụ cười nhạt nhẽo khi tiếp tục động tác trên tay, mồ hôi lạnh toát ra lăn dài bên thái dương.

“Đúng là một câu chuyện hay.”

Dù gắng gượng trấn tĩnh, giọng cô toát ra không ít thì nhiều cũng có phần run rẩy. Điều này khiến kẻ phía sau cô ngày càng áp sát. Hàng ngàn tế bào trong cơ thể bấn loạn vô cùng.

Cô không, tuyệt nhiên không muốn anh biết!

“Nhưng rõ ràng chỉ là một câu chuyện không hơn không kém, có đúng không?” hơi thở anh phả nhẹ bên tai, giọng nói muôn phần quỷ dị. Phía trước anh, cô ngày càng cảm thấy rối loạn, nhịp điệu nơi tay cũng vì đó mà càng thêm gấp rút.

Đến một lúc nào đó, không hiểu là không thể chịu đựng được sự yên lặng của cô, hay hành động im lìm quái gỡ mà cô đang gây ra; tay anh dập mạnh xuống tay cô chặn lại mọi cử động, giọng khi bật ra muôn phần cứng rắn, rõ ràng đã mất hết kiên nhẫn.

“Rốt cục là chuyện gì?! Nếu đó không phải là sự thật, tại sao lại biến đi mất năm năm? Có phải là vì người đàn ông khác? Vì thế mà bỏ hết tất cả lại đây để chạy theo kẻ đó?”

Quả thật, đây chính là ý nghĩ bám riết Võ Gia Chính Luận suốt bao năm nay. Nguyễn Ái tuyệt nhiên không có lý do trốn tránh một ai để đến nỗi bỏ xứ mà đi. Nhưng sự nhiệt tình của cô đối với tình yêu thì anh biết quá rõ. Việc khiến cô đột ngột bỏ hết giàu sang cùng người chồng mới cưới của mình để biệt dạng nơi xứ ngưới vốn chỉ có thể là một: đàn ông. (Yeah, là anh đó ^^”)

Gằn giọng, anh lại càng siết chặt bàn tay nhỏ nhắn. Cô nhăn mày, cảm thấy khớp xương trên tay mình nơi anh nắm giữ dường như đã gãy đoạn.

“Năm năm qua cô ở đâu? Với ai? Làm gì?”

Với ai? Làm gì?

Môi mím chặt, Nguyễn Ái đột nhiên run rẩy. Anh có tư cách hỏi cô câu đó sao? Lúc cô đau khổ dày vò thì anh lại đang ôm lấy đàn bà khác, thân khoác vào bộ lễ phục hào nhoáng sánh bước cùng người ta vào nhà thờ! Nói là cô làm khổ anh, vậy không lẽ cô không khổ hay sao? Nếu chỉ vì nhớ nhung anh mà ném mình vào vòng tay người đàn ông khác, cô có lẽ còn trên cả điên rồ. Vậy mà đối với anh lại vô cùng dễ dàng. Mấy năm qua cô không phải bị mù, lại càng không điếc. Lorenzo Da Costa liên hệ đến bao nhiêu người phụ nữ, một tờ báo lá cải tại Trung Quốc cũng rõ ràng rành mạch. Vốn nghĩ bản thân vì có lỗi với anh trước, cô lúc nào cũng nén xuống nỗi uất ức. Song, trong lòng cũng không khỏi vô thức oán hận.

Đến lúc này thì, sự vô thức đã phá kén chui ra, trở thành oán hận chính thức.

“Thả ra!” đột nhiên thét lớn, bao nhiêu kiềm chế bấy lâu trong cô như đê vỡ tuôn trào, thân bất chợt vùng vẫy dữ dội. “Anh có tư cách hỏi tôi sao? Bao năm qua bản thân anh cũng phong lưu khắp chốn. Cho là tôi có lỗi với anh đi nữa, cũng không ngờ ham muốn dục vọng của ngài Võ Gia đây thật lợi hại. Trong lúc đau khổ cùng cực cũng có tâm trạng ấp ủ đàn bà khác!”

“‘Cũng’?” ôm ghì giữ cho cô không thể quay mình, kẻ phía sau hành động chợt trở hung bạo, tưởng chừng có thể bẻ gẫy con người trong vòng tay thành hai. “Có nghĩa là cô cũng vậy?”

“Anh có bị ngốc không? Suy nghĩ thế nào lại ra đến nghĩa đó?! Năm năm nay tôi không hề có quan hệ với người đàn ông nào cả!”

Cô cắn răng chặn lại cảm giác thốn đau, thân gồng lên phản kháng khi lực siết từ con người thô bạo kia tăng mạnh.

“Không phải vì đàn ông? Vậy là vì cái gì?” dừng lại một giây, ánh mắt anh chứa đầy sự giễu cợt. “Là như An Thi nói, cô bị bệnh?”

Đứa con gái giẫy đạp la lối trong vòng tay anh bỗng dưng dịu lại. Chính Luận cũng nới lỏng lực siết. Đây đã là lần thứ hai sự đề cập đến bệnh hoạn khiến cô bần thần. Trong lòng anh chợt có cái gì đó dày xéo, nửa mong đợi, nửa phủ nhận…

“Haha…”

Tiếng cười rũ rượi của cô gái nhỏ trỗi lên, trong một giây hoàn toàn xóa tan mọi hy vọng vừa nhen nhóm trong anh.

“Bệnh? Bệnh gì? Ung thư? Anh nghĩ có ung thư nào kéo dài năm năm không? Và giả sử tôi có bệnh thì đã sao? Anh biết tôi đủ lâu để hiểu rằng Nguyễn Ái này không bao giờ hy sinh cho người khác!”

Lại cười. Cô chính là đang muốn anh đau. Ai bảo anh lại khiến ruột gan cô buốt xót như vầy…

“Tôi cho anh biết. Cho là tôi sắp chết, cũng sẽ ở lại hành hạ anh. Nói cho cùng, kẻ ra đi thì có đau khổ gì. Người ở lại mới phải xé nát tâm can thôi! Tôi khô–”

Nói chưa hết câu thì toàn thân đã bị xoay ngược lại, nụ hôn âp đến tiếp theo quá mãnh liệt. Võ Gia Chính Luận đến giờ phút đó cũng không hiểu động lực nào đã đẩy mình đến bờ vực này. Những lời nói cay nghiệt của cô? Sự bức xúc của bản thân? Sự đòi hỏi của thời khắc?

Chỉ biết, khi môi vừa chạm vào môi; cứ như Pandora bị mở toang, anh hoàn toàn mất đi kiểm soát.

Nguyễn Ái đầu óc quay cuồng, răng lập tức cắn xuống môi kẻ cưỡng ép, tay xô mạnh.

“Anh tưởng tôi là gì? Vật cho anh phát tiết? Trừng phạt tôi vì vừa rồi đã làm gián đoạn chuyện tốt đẹp của hai người?”

Quệt mạnh vệt máu nơi môi, con người trước mặt cô trong phút chốc tiêu tán đi cái gọi là lý trí, ánh mắt xoáy thẳng vào cô khi hùng hổ lao đến dường như đã mất hẳn tính người.

Hoảng loạn thật sự.

Cô chưa bao giờ trông thấy một Võ Gia Chính Luận như vậy. Cùng với sự phẫn nộ vẫn thao túng đầu óc, cô đột nhiên thấy sợ. Bản năng réo gọi khiến cô lùi bước, đoạn xoay người toan bỏ chạy.

Ngón tay lún sâu vào da thịt nơi bả vai kéo mạnh về.

Không còn lối thoát.

Nếu lúc đó không vì nhiệt độ trong người anh quá cao, tâm trí lại lởn vởn đâu đó giữa biển xúc cảm vừa được giải phóng; có lẽ đã phát hiện ra tình trạng yếu đuối của cô…

Vậy mới nói, kiềm nén là một thói quen xấu. Anh vốn đã nên từ bỏ nó từ năm năm trước. Vì sao cứ mãi giữ bộ mặt nạ nặng nề đó? Rõ ràng biết cô – lập dị làm sao – chính là e sợ một Lorenzo Da Costa dịu dàng hiền hòa, cớ gì cứ bướng bỉnh đem hắn ra đàn áp?

Cho đến cuối cùng thì, anh vẫn chỉ là một Võ Gia Chính Luận bạo ngược ngày nào.

Đặc biệt khi chuyện liên quan đến Nguyễn Ái.

Đúng vậy, chỉ có Nguyễn Ái.

Cả người cô nóng ran vì phát sốt, nhưng vào lúc đó, con người đang phát hỏa kia còn lý trí gì để quan tâm? Từng tế bào trên cơ thể giờ đây chỉ đang gào thét sự chiếm hữu tuyệt đối, vì thế mà việc diễn ra vài giây sau đó ập đến quá bất ngờ, đến nỗi chính kẻ chủ động cũng bàng hoàng sửng sốt trước sự cuồng dã của chính mình.

Sức lực bị rút cạn bởi cơn sốt và sự bạo tàn của kẻ xâm lược, cô bất lực buông rời mọi phản kháng, đê mặc người phía trên dày vò cơ thể đến đau buốt…

Võ Gia Chính Luận, chính là đang nếm trải thứ hương vị thiên đường – trong tận cùng địa ngục.

Năm năm rồi, anh không phải khốn khổ đến nỗi phải kiềm nén dục vọng chì vì trái tim bị tình yêu thương tổn, vậy mà giờ đây mới cảm thấy nỗi tù túng thực sự bắt đầu được giải thoát…

Năm năm rồi, vì để thỏa mãn khát vọng chiếm hữu một cá nhân hư ảo, anh không biết đã đắm chìm trong biết bao quan hệ thể xác vô nghĩa, cũng không ít lần vô thức gào lên tên cô trong cơn cuồng si cùng những gương mặt không còn nhớ rõ…

Năm năm rồi, con người này vẫn cứ là đỉnh điểm luyến ái cực hạn trong sự tồn tại của anh.

Ái.

* * *

Thân hình nhỏ bé sõng xoài trên bàn; làn da hồng lên vì ái ân cưỡng ép; áo váy xếp nếp xốc lên chồng xuống nhàu nát nơi eo hông. Tất cả, và một thân người to lớn thủ phục phía trên thở ra gấp gáp. Dư vị tanh tưởi của máu từ môi anh vẫn còn đọng trên đầu lưỡi cô, lan trên cả khóe môi, gò má… những nơi môi lưỡi anh bá chiếm ngang qua.

Mồ hôi và rượu lây lan trên cơ thể họ, vốn là chẳng thể phân biệt nữa rồi…

Nguyễn Ái giương mắt nhìn lên trần nhà ngập tràn ánh đèn vàng vọt, phẫn nộ cực cùng ban đầu dường như đã bị cơn mây mưa điên cuồng vừa chấm dứt rút cạn. Con người hoành hành bá đạo trên mình vài phút trước giờ vẫn còn đè nặng trên thân thể nhũn nhoài, hoàn toàn không có chủ ý rời đi. Cô để mặc, bản thân cứ nhìn mãi vào thứ ánh sáng chói lòa phía trên, đến khi mắt lóa đi, đom đóm đen nổ ra tung tóe thì mới chịu để rơi những giọt lệ ấm ức.

Đáng ra phải là xót thương bản thân.

Nhưng không. Chẳng thể hiểu nỗi vì sao, hình ảnh người đàn bà khác bò trườn trên cơ thể anh, vào lúc này lại bắt đầu tấn công tâm trí, áp chế cả cái đau âm ĩ của cơ thể…

Cũng là lần đầu tiên, cô hiểu được tâm trạng của anh mỗi lần gã đàn ông khác chạm vào cô – dù chỉ là lướt nhẹ qua.

Không ngờ lại đau như vậy.

Nước mắt cô lăn dài, thấm lan sang má con người đang chui rúc vào cổ cô thở ra hổn hển. Võ Gia Chính Luận chống tay, chậm rãi nhìn xuống những đường nét xót xa ảm não của kè vừa bị anh vùi dập đến thảm hại, lương tâm tuy bị dằn vặt vì trận cưỡng bức vừa xảy ra, sự thù hận khốn cùng thống trị tâm trí lại không hề chùn bước.

Anh rốt cục thì… cũng đã làm ra chuyện không nên làm nhất của một người đàn ông.

“Em đau sao?”

loading...

Anh hỏi, giọng nói phẳng lì, gương mặt không cảm xúc. Cái đau ám chỉ nơi đây rõ ràng không phải xác thịt.

Cô quay đầu, tránh nhìn vào mặt anh.

Bàn tay đột nhiên thô bạo siết lấy cổ cô xoay lại đối diện, đôi mắt anh thu hẹp, ánh nhìn bỏng rát khiến cả thân cô tê dại.

“Còn tôi ? Em có quan tâm tôi đã đau như thế nào không?”

Nước mắt cô lại ứa ra không kiềm được, khiến anh lại càng tức giận. Đứa con gái này, đến cuối cùng vẫn không thể để anh vào mắt? Lại quay đi không nhìn, lại khóc òa không thành tiếng?

Nhưng anh nào có biết, cô không nhìn là vì mừng, khóc lóc là vì vui.

Chưa bao giờ cô nghĩ mình lại mừng như vậy, khi nghe lại chữ “tôi” quen thuộc mà bản thân ngày nào vô cùng trái tai.

Hay vui như thế, trước thái độ hung hãn lúc xưa luôn khiến cô e dè hãi sợ.

Đây mới chính là Võ Gia Chính Luận của cô.

Song, một lần nữa, anh không hề biết.

Vậy nên lại chồm người dậy, bế bồng cô vào phòng ngủ, loạng choạng ngã lún xuống chiếc giường trắng muốt ngày nào họ vẫn cuồng nhiệt ái ân. Nguyễn Ái vào khoảnh khắc đó đã hoàn toàn kiệt quệ, vì thế bỏ rời mọi kháng cự, toàn thân buông lơi như một hình nhân đứt dây, để mặc kẻ say tình phía trên sẵn đà lao vào tiếp tục bức bách…

Đêm dài, trời gầm rít, mưa như tát nước bên ngoài.

Cũng không khác những gì diễn ra bên trong cửa kính là mấy…

* * *

Nửa đêm, Chính Luận bị đánh thức.

Không phài vì cơn bão điên cuồng đang ra sức gào thét ngoài cửa, càng không phải vì những cơn ác mộng đeo bám trường kỳ – vốn đã dần tan biến kể từ ngày gặp lại Nguyễn Ái.

Mà, chính là cô.

Đôi bàn tay nóng ran siết chặt lấy cổ anh nhấn xuống nệm, bóng đen nhỏ nhắn đang chồm đến trên người anh tuyệt nhiên là cô.

Sấm chớp bên ngoài tạt vào cửa kính, để lộ ra trên gương mặt trắng bệch là nỗi kinh hoàng cùng sự phẫn nộ khôn cùng.

“Ái?” anh bất ngờ hỏi lớn, tay phóng lên khóa lại tay cô. Người đàn bà không đủ mạnh để có thể khiến anh ngộp thở. Song có thể thấy lực cô dùng là hết sức.

“Trả lại…!” Nguyễn Ái gồng người gào thét khi âm thanh gầm rít từ bên ngoài tràn ngập gian phòng. Chính Luận cả kinh, ngay lập tức lao mình ngồi dậy siết chặt cô trong vòng tay, giọng thì thào nhưng gắt gao lo lắng. “Tỉnh lại! Ái! Chỉ là mơ thôi!”

Cô lại càng giẫy nãy, miệng rít lên những từ ngữ không còn rõ mang ý nghĩa gì, càng về sau càng yếu ớt. Đến cuối cùng vỡ òa thành thanh âm nức nở…

“Sh… Không sao cả. Có anh ở đây, mọi chuyện sẽ ổn,” vừa ôm chặt lấy thân hình run rẩy; anh vừa hôn tới tấp trên trán, gò má và môi cô; giọng khẽ khàng trấn an.

Có tiếng thở dồn dập trong nhiều giây, cơ thể trong vòng tay anh giờ đây cũng mềm xuống. Trong bóng đêm mù mịt, anh không tài nào thấy rõ gương mặt, không biết cô đã bình tâm hay chưa, song lại không hề muốn rời khỏi cô lúc này – dù chỉ là vài bước nhỏ để động vào công tắt đèn.

Vậy là, trong bóng đêm tịch mịch, ai đó cứ ngồi mà vuốt ve thân hình mềm mại, cảm thấy sinh vật đáng thương kia càng lúc càng rúc sâu vào lồng ngực mình, trong lòng bỗng dâng lên sự ấm áp pha quyện chút đắng cay. Thế nên cúi xuống hôn nhẹ lên môi cô.

Cô hôn lại anh, nhưng tuyệt nhiên không nhẹ. Nụ hôn như một sự cầu cứu được giải thoát. Mãnh liệt và nồng đượm. Đôi tay vùng ra ôm ghì cổ anh lôi kéo, toàn thân dính sát vào lấn áp. Da trên da nóng đến thiêu đốt. Anh theo đà choàng tay vây lấy cô rồi ngã người nằm xuống, sau đó để mặc con người đang lên cơn kích động phía trên muốn làm gì thì làm.

Trong âm u, ngoài vị ngọt luyến ái, anh dường như còn nếm ra vị mặn của nước mắt đau thương.

*Đoạn XX này mệt a, lượt.*

* * *

Một lúc lâu sau.

Võ Gia Chính Luận đặt xuống điện thoại, tay đan vào nhau, ngồi ở cạnh giường nhìn chằm chằm vào sinh vật nhỏ nhắn vẫn đang chìm trong giấc ngủ bất an. Cặp mày thanh tú chốc chốc nheo lại, mồ hôi vả ra hai bên thái dương làm bết cả tóc vào da thịt. Trông cô lúc này chẳng khác nào một đứa trẻ đáng thương trầm luân trong ác mộng.

Cúi gằm đầu, đôi bàn tay anh luồn vào mái tóc đen dày mà vò bóp, vẻ mặt khổ sở vô cùng.

Anh rốt cục đã làm ra chuyện gì rồi? Dù tửu lượng rất kém, hai ly rượu vừa rồi cũng chưa đủ để khiến anh mất đi lý trí như vậy. Đến cả kẻ mình hành hạ rõ ràng đang lên cơn sốt cũng không hề hay biết. Lúc sau, lố lăng thay, lại tiếp tục để con người yếu đuối này hoan ái cùng mình. Mãi đến khi kích tình qua đi, nhiệt độ thân thể hạ xuống, mới chợt phát hiện ra sinh vật bên dưới da thịt vẫn còn nóng như lửa đốt.

Và dĩ nhiên, nhiệt không phải do ái ân mà ra.

Chính Luận đã phát hoảng, ý định đưa cô vào bệnh viện. Chẳng ngờ đối phương lại kịch liệt phản đối, thậm chí òa khóc nức nở chỉ trước sự đề cập của hai từ “bác sĩ”. Anh tuy không hiểu nỗi e ngại vô lý này của cô, song cũng mù quáng chiều theo. Trước dáng vẻ thảm thương lúc đó của Nguyễn Ái, cho dù có là lấy cả mặt trăng trên trời, e rằng ngài Võ Gia đây cũng gật đầu ưng thuận.

Tuy vậy, sau khi cho cô uống qua thuốc giảm sốt, anh cũng không hề quay về giường ngủ mà cứ ngồi đó túc trực. Chỉ cần nhiệt trên người cô tăng lên dù là một độ, có khóc lóc van xin như thế nào anh cũng sẽ thẳng tay vác thẳng cô vào bệnh viện.

Anh lẽ ra không nên thả cô đứng chờ dưới mưa, cũng chưa bao giờ có ý định hành hạ cô theo cách ấy. Nguyễn Ái là một người con gái không bình thường, khi rời đi anh đã tin rằng cô sẽ không điên rồ mà đứng đó ngóng đợi hơn sáu tiếng. Sự thật đã chứng minh phán đoán của anh không phải lúc nào cũng đúng. Vừa rồi khi nghe lại đoạn báo cáo của Luigi – kẻ vẫn được anh điều đi ngấm ngầm theo sát Nguyễn Ái; trong lòng không biết đã có biết bao cái gọi là kim đâm xuyên suốt. Nếu như không phải vì Luigi gọi đến taxi, ả đàn bà giờ đây có lẽ đã chết cóng trên xa lộ, hoặc bị kẻ xấu cường bạo vì cách ăn mặc phóng túng-

Khốn nạn!

Mỗi lần nghĩ đến những khả năng tệ hại có thể xảy đến với cô, Chính Luận đột nhiên muốn nguyền rủa. Lúc này cũng không rõ đối tượng là bản thân hay cô gái mang tên Nguyễn Ái nữa.

Mặc dù trong lòng ít nhiều cũng cảm thấy tội lỗi trước tình trạng của cô, đối với sự kiện cưỡng bức vừa rồi Võ Gia Chính Luận không hề cảm thấy hối hận.

Cô nợ anh. Là món nợ không phải chỉ vài đoạn khổ ái có thể bù đắp.

Huống chi, Nguyễn Ái vốn thuộc về Võ Gia Chính Luận.

Tuy nhiên, không hiểu là do tác dụng của thuốc hay chính sự kiện cưỡng ép vừa trải qua lúc tối, tình trạng mê sảng của cô giờ đây khiến anh không tài nào yên ổn trong lòng.

Cô khóc. Rõ ràng khóc thật thương tâm. Ngay cả trong giấc mơ.

Lại còn việc cô siết lấy cổ anh. Tuy rằng cứ đinh ninh cho rằng do gặp ác mộng, một góc tâm trí trong Chính Luận vẫn cảm thấy không thoải mái.

Bất cứ chuyện quỷ quái gì đã ám ảnh cô đến nỗi này?

“Xin lỗi, Luận… em xin lỗi…”

Bàn tay cầm khăn ướt đang di chuyển trên tay cô khựng lại, anh quay đầu về nơi vừa thoát ra tiếng nấc nhỏ, suýt nữa đã nghĩ rằng cô đã tỉnh giấc.

“’Xin lỗi ư’?” anh cười nhạt, ký ức tràn về khiến tâm đắng chát. “Thật giống với những lời trước đây em nói ra, trước khi chính miệng tuyên bố em không thể yêu tôi còn hơn cả bản thân.”

Bàn tay to lớn miết nhẹ trên má cô, giọng anh đột nhiên khẽ khàng đến đáng sợ, ánh mắt diết da dằn vặt. “Lần này lại là gì?”

“…tôi xin các người, trả lại Thiên Ân cho tôi… trả lại…” giọng rên rỉ của cô khản đặc, mập mờ, duy vẫn có thể nghe rõ hai từ “Thiên Ân”; nước mắt ứa ra sau đó thi nhau thấm ướt cả má, khi lan đến da thịt thì khiến anh sực tỉnh, bàn tay áp chặt trên má cô bỗng nhiên không còn sức lực.

“Thiên Ân?”

Đổi lại chỉ là tiếng nấc nhỏ. Nghẹn ngào.

“Là ai?” hai chữ thoát ra khàn đục, pha lẫn giữa bất ngờ và tức giận âm ĩ. Bàn tay anh nắm chặt lại run rẩy, đến lúc này đã rời xa gương mặt đau khổ tột cùng kia.

Vẫn không tiếng trả lời. Kẻ đang mê sảng dường như đã mất cả giọng nói, những âm thanh thoát ra từ cổ họng không rõ là kinh niệm hay nguyền rủa; đôi bàn tay nhỏ nhắn vò nhàu khăn trải giường đến nhăn nhúm, vẻ mặt cứ như bị đày đọa dưới tận cùng địa ngục.

Nào có biết lúc bấy giờ đây, con người đang cắn chặt răng nhìn thẳng vào cô, cũng cùng chung một tình trạng – thậm chí còn tệ hơn.

“Thiên Ân là ai?”

“Thiên Ân…? Trả lại cho tôi… van xin các người…”

Hơi thở anh nặng nhọc khi thốt ra những từ tiếp theo:

“Là… người em yêu?”

Tiếng khóc nấc vang thay lời đáp khiến tâm thần Chính Luận tê liệt, trí óc lúc này chỉ quay cuồng quanh những lời nói cuối cùng An Thi để lại:

“Cá nhân mà cô ta xem trọng nhất, anh mãi mãi không bao giờ thắng được.”

Thật như vậy sao?

Con người mang tên Thiên Ân này, anh thậm chí còn không hề biết là nam hay nữ, tròn hay méo. Vậy mà trông thấy Nguyễn Ái thống khổ tột cùng vì hắn, trong đầu tự nhiên lại cảm thấy oán hận vô bờ.

Người ta nói lời thoát ra khi mộng mị luôn là thật tâm thật dạ. Cái tên Thiên Ân này rốt cục đã làm ra chuyện gì khiến cô đau thương như vậy…?

Không. Anh không muốn biết. Tuyệt đối không.

“Trả lại cho tôi…!” bàn tay nhỏ nhắn của cô chợt siết chặt lấy anh, móng lún vào đến gần rướm máu.

Vậy mà lại không bằng một phần ngàn vết thương đang đày đọa tâm can.

“Chết. Luận à, em xin lỗi…”

“…Chết?”

“Thiên Ân… là Thiên Ân…”

Nói rồi, cô lại rên khóc thảm thương.

Bàn tay Nguyễn Ái đương níu chặt bỗng dưng vung mạnh. Võ Gia Chính Luận bất giác bật dậy, chân bước đi như chạy về phía cửa phòng hệt kẻ đào vong cảnh chết chóc. Cánh cửa chưa khép thì toàn thân chợt khựng lại, giọng anh lúc này chẳng khác nào người bị cực hình tra tấn.

“Tôi đến cả một người chết cũng không bằng?”

Phía sau chỉ có tiếng rên rỉ nhỏ nhẹ. Đến một lúc nào đó, người đàn bà trên giường bỗng òa lên nức nở.

“Thiên Ân…!”

Vậy là, cánh cửa đóng sập lại.

Ông trời, thật là nhẫn tâm. Đã đưa anh đên thiên đường, lại còn để lộ ra sắc màu địa ngục.

Mục lục
loading...