Menu

Phản Diện-Chương 52


Phản Diện


Tác giả: Faithfair


Chương 52: Chân Tướng

“Chào chị, đến sớm thật, còn Enzo đâu?”

Đôi mắt Nguyễn Ái lướt qua gương mặt kiêu sa cùng nụ cười mập mờ nửa miệng – đúng y chất Lorenzo; ruột gan cô như bị kim đâm xuyên suốt.

Gấp gáp lái xe đến, là vì người đàn bà này?

“Gặp bạn cũ. Sẽ đến sớm,” cô sửa vai, chậm rãi ngồi xuống, cố giữ giọng mình điềm đạm.

“Không tức giận khi biết tôi sẽ tham gia vào cuộc hẹn hò của hai người sao?”

“Có tức giận, vậy cô sẽ rời đi chứ?”

Lắc đầu, An Thi nhoẻn miệng cười. “Chị vẫn như xưa, quá trực tiếp.”

Tựa người ra sau ghế, Nguyễn Ái bắt chéo chân, tay khoanh lại không chút thiện cảm. Cô từ xưa đến giờ chưa bao giờ hứng thú với trò chơi rượt đuổi từ ngữ khách sáo này, thế nên nhanh chóng mất đi kiên nhẫn.

“Cô muốn gì?”

“Lorenzo.”

“Không được.”

“Vì sao? Chờ đến ngày chị phát điên thì anh ấy vẫn thuộc về tôi thôi.”

Lắc đầu cự tuyệt, cô nhìn chằm chằm vào An Thi. “Điều gì khiến cô nghĩ rằng mình còn phải chờ nữa?”

Đặng An Thi ngập ngừng, bàn tay luồn vào vuốt nhẹ tóc khi quan sát con người trước mặt. “Ý chị nói mình đã phát bệnh?”

“Cô nói xem,” nhếch miệng cười nhẹ, Nguyễn Ái chồm người đến chống tay lên bàn, mắt mở to mang đầy nghi vấn thuần túy. “Tôi có giống không?”

An Thi bất giác ngồi thẳng dậy, mắt lóe lên tia sợ hãi, nhưng chỉ là một giây ngắn ngủi.

“Tại sao vẫn còn cố chấp không buông? Nếu chị yêu Lorenzo thì nên buông tha anh ấy. Ngày đó rời đi không liên lạc với tôi không phải cũng vì không muốn kéo anh ấy xuống nước? Đã năm năm rồi, cớ gì vẫn cố chấp quay lại?”

“Thứ nhất, tôi không yêu Lorenzo. Kẻ tôi yêu là Võ Gia Chính Luận,” Nguyễn Ái ngẩng đầu, biểu hiện lạnh lùng. “Thứ nhì, tôi không phải con người hy sinh cao cả. Cho dù tôi có rời khỏi anh ấy đi nữa, cũng không chấp nhận cho cô thế vào chỗ trống của mình.”

“Chị… không có tư cách để sở hữu anh ấy như thế,” An Thi chồm đến, ánh mắt dữ dội khi rít khẽ qua kẽ răng. “Tôi đã chờ chị một năm, cũng không biết đã rải biết bao người tìm kiếm, viết bao nhiêu lá thư, gọi bao nhiêu cuộc điện thoại… nhưng rốt cục là thời khắc đó chị ở đâu? Chị có biết Lorenzo của ngày nay chính là cấu thành từ đau khổ tuyệt vọng mà chị đã gây ra hay không? Nếu ngày đó chị quay về đúng lúc, anh ấy cũng không cần trở nên đáng sợ như hiện tại! Vậy mà bây giờ, chị còn định quay về gây thêm đau thương cho anh ấy?”

Quay đầu, Nguyễn Ái không đáp lời, ánh mắt mông lung dõi ra bên ngoài cửa sổ. Cô hiểu rõ nỗi đau mình gây ra cho anh sâu đậm đến cỡ nào, bởi bản thân trải nghiệm cũng cùng một loại cảm xúc trong suốt năm năm. Nhưng anh còn có hận thù chống đỡ bản thân, trong khi cô đến cả một chút ý chí phấn đấu cũng không nhen nhóm nỗi. Nếu không phải vì những mẩu tin nhỏ nhặt về anh bác sĩ Đan phải dày công mới thu lượm được, cô vốn đã không còn lòng sinh tồn…

“Lần này quay về, chị dự định sẽ ra đi nữa, đúng không?”

Gật đầu. Cũng chẳng hiểu nỗi tại sao lại phải nói thật với cô gái này.

“Vậy nên, chị vốn không còn tư cách ở bên anh ấy nữa rồi.”

“Tôi không muốn tranh cãi về tư cách với cô. Thật nhạt nhẽo. Cô cũng không phải không biết tôi trước giờ chỉ làm những gì mình muốn.”

“Muốn?”

“Đúng.” Nguyễn Ái dứt khoát trả lời, thái độ bình hòa, giọng điệu thanh thản, song đối với An Thi mà nói, đây chính là giây phút thật sự gây bất ngờ.

Phản diện, dù có qua bao thay đổi, vẫn cứ là phản diện.

“Tôi chính vì muốn Lorenzo yêu mình suốt đời mà nhẫn tâm bỏ rơi anh, vì muốn anh nhớ tôi suốt kiếp mà quay lại, vì muốn anh khắc cốt ghi tâm mà lại định đoạt bỏ đi.”

Đây là hạng người gì? – An Thi sững sờ, toàn thân bất động trước phản hồi quá quắt của cô gái ngồi đối diện – Những lời này cũng có thể nói ra?

“Rốt cục chị có còn là người không, làm sao có thể tha thứ cho bản thân mỗi khi nhìn vào gương?”

Đối phương nheo mắt nhìn chòng chọc vào cô, khóe miệng nhếch khẽ, lẩn khuất đâu đó một nụ cười yếm thế khi thốt ra những từ ngữ tiếp theo:

“Ý nghĩ đáng khinh đáng tởm như thế nào đi nữa, ít ra khi nhìn vào gương, tôi trông thấy chính tôi.”

Trong lòng chợt có gì đó chùn xuống, An Thi bất giác cụp mắt né tránh cái nhìn thiêu đốt của cô gái đối diện.

Mắt vẫn bình thản nhìn thẳng An Thi, kẻ này tiếp lời. “Có biết bao người con gái trên thế giới này luôn tự nghĩ tình yêu đích thực là trông thấy người mình yêu hạnh phúc. Thế nhưng định nghĩa mà chuẩn mực xã hội áp đặt lên mình là một chuyện, thực tế tâm lý lại là một chuyện khác. Một cô gái đau khổ đứng nhìn người mình yêu hạnh phúc bên cạnh kẻ khác, trong lòng cố cảm thấy thanh thản. Đó không nhất thiết là tình yêu đích thực trong thế giới của tôi, có thể chỉ là một sự khuất phục mang cảm tính vì không thể níu kéo, hoặc sự hèn nhát không dám đối đầu với gian nan. Đối với những kẻ đem tình yêu đi nhường nhịn, tôi lại càng khinh rẻ. Cô ta có bao giờ hỏi qua đương sự muốn được nhường chưa? Có từng nghĩ cô gái kia vốn không tài nào đem lại hạnh phúc vẹn toàn cho người đàn ông suốt đời chỉ yêu mình? Tôi không muốn nhường Chính Luận cho một ai, cũng chưa từng nghĩ mình sẽ. Chừng nào đầu óc Nguyễn Ái này vẫn còn minh mẫn, cho dù là hận hay yêu, trong tâm Võ Gia Chính Luận sẽ mãi chỉ có một người.”

An Thi thở hắt ra, miệng nhếch cười bất mãn khi lạnh lùng tiếp lời. “Nếu chị đã nói thế, thì đừng trách có một ngày anh ấy quay về bên tôi.”

“Đã có gan đứng ra giành giật, tôi vốn đã chuẩn bị đón nhận quả báo. Chuyện sau này cô có khiến Chính Luận động tâm hay không là của sau này. Hiện giờ, anh ấy vẫn là của tôi.”

“Đừng quá tự tin vào bản thân, Nguyễn Ái. Năm năm nay người ở bên cạnh anh ấy không phải là chị, người sẻ chia vui buồn cùng anh ấy không phải là chị, người hiểu rõ từng thói quen sở thích của anh ấy không phải là chị; chị làm sao biết được vị trí của mình vẫn chưa bị thay thế? Có thể Lorenzo bây giờ vẫn chưa nhận ra. Nhưng một khi đã có thể đem thù hận ném ra khỏi tâm trí, anh ấy sẽ yêu tôi.”

Nguyễn Ái cắn chặt môi. Đó quả thật là điều cô không chắc. Mọi chuyện trên đời này, một khi đã liên quan đến Võ Gia Chính Luận, cô đều không chắc, cũng không dám chắc.

Trông thấy biểu cảm tối sầm trên gương mặt cô, An Thi tỏ vẻ hả dạ, vì thế càng thêm phần lấn lướt. “Vả lại, lần này về nói cho cùng cũng chỉ vì muốn trả thù chị. Chị thực sự dại khờ đến nỗi cho rằng sau bao nhiêu năm đau khổ, Lorenzo còn muốn làm lại từ đầu cùng người đàn bà mình hận thấu xương?”

Không ngờ rằng đối phương chẳng hề do dự khi đáp lời.

“Tôi biết.”

Mắt An Thi mở to. “Chị biết?”

“Tôi biết.”

Trầm lặng một lúc.

“Chị thật sự đã điên rồi,” An Thi lắc đầu sau nhiều giây nhìn chằm chằm vào gương mặt không biến sắc của người đàn bà trước mặt, miệng lắp bắp liên hồi như bị thôi miên. “Thật sự điên rồi.”

“…”

Lại không có tiếng trả lời. Không gian trong phút chốc chợt rơi vào sự đè nén đáng sợ. Đặng An Thi trong cuộc đời này chưa bao giờ cảm thấy tâm tư dằn xéo như thế này. Đối với với con người trước mặt, cô không còn rõ bản thân sở hữu những cảm giác gì nữa. Tay vuốt nhẹ lên váy, đôi mắt vị nữ cường nhân họ Đặng trong một giây lóe lên khi chạm vào đối thủ bản thân từng một thời gắt gao thần tượng. Rồi, chợt tắt ngấm như ngọn đèn trước gió. Cho đến mãi về sau, khi đối mặt lần nữa trong những vị trí khác nhau, Nguyễn Ái vẫn không tài nào hiểu được bất cứ điều gì đã diễn ra trong đầu cô gái trẻ vào lúc này đây.

“Vốn tôi còn có chút tội lỗi vì đã giấu giếm chuyện xưa với Lorenzo, nay đã ra cơ sự này tôi nhất định sẽ không để một người điên rồ như chị ở bên cạnh anh ấy.”

“Nếu cô có năng lực đó, cứ tự nhiên.” Nguyễn Ái thầm thở phào trong bụng. Vậy ra, cô ta vẫn chưa cho anh biết mọi chuyện.

Thế nhưng, tâm tư yên bình đó không giữ được lâu.

Đặng An Thi đã mỉm cười, nụ cười muôn phần cay độc khi ngã lưng thốt ra những chữ tiếp theo. “Chị không biết gì sao, chúng tôi vốn là có quan hệ đó.”

Chân mày Nguyễn Ái nhướn lên. “Quan hệ đó”?

“À, chị biết đó, quan hệ người tình.”

Ánh mắt Nguyễn Ái đột nhiên dừng dao động. Không hề bận tâm đến vẻ sững sờ trên gương mặt đối thủ, khóe môi Đặng An Thi cong lên ngạo nghễ khi tiếp lời. “Đã bắt đầu từ khi anh ấy lấy Simona Moretti.”

Đau.

Đã chuẩn bị tâm lý trước cho chuyện này thì sao chứ? Tận tai nghe thấy vẫn cứ là đau.

Vơ lấy ly rượu trước mặt nuốt ực xuống, chất lỏng chát ngọt tràn vào cuống họng quá bất ngờ khiến cô thiếu điều muốn sặc mửa. Cô biết bản thân đang phản ứng như một con ngốc trước mặt đối thủ, song lại không làm cách nào ngăn được dòng cảm xúc dâng trào. Vết thương này vốn đã bắt đầu toạt da từ ngày người đàn ông của mình kết hôn cùng kẻ khác, qua mấy năm đằng đẳng không biết đã bao lần mở khép. Cứ tưởng nỗi đau đã chai lì, nhưng rốt cục nó vẫn là đeo bám như những cơn bệnh người già trường kỳ, đêm về trở gió nằm cuộn mình trong cô đơn thì lại dấy lên hành hạ tâm can…

“Như vậy cô thật là lợi hại, năm năm tai áp mặt kề mà vẫn không thể khiến con người đó yêu mình,” Nguyễn Ái đanh giọng, chua chát giễu cợt. Cô trước giờ không bao giờ chọc tức người ta mà không có mục đích, đến bây giờ đã bị An Thi kích đến gần bùng nổ, do đó biết rõ mình đang lãng phí thời gian châm chích nhưng vẫn không tài nào ngừng lại.

Người thiếu nữ đối diện cô một chút phật lòng cũng không tỏ vẻ, chậm rãi đứng dậy, đôi mắt tự tin kiêu kỳ dõi xuống cô qua sóng mũi thẳng tắp.

“Chị có nhận ra chiếc váy này?”

Đưa mắt lên bộ y phục màu hồng phấn ôm sát thân hình gợi cảm, đâu đó trong ký ức Nguyễn Ái có chút lôi kéo. Hình bóng một cô bé gượng gạo với đôi mắt sáng và nụ cười hiền từ ôm chầm lấy mình trong cửa hiệu thời trang hôm nào dần dần quay lại, không khỏi khiến bản thân có chút đắng lòng.

“Chị đã từng nói với tôi: Đồ tuy không chọn người.”

Tay chống xuống bàn, An Thi cúi người xuống áp sát mặt kẻ đối diện, mắt ánh lên thứ lửa tà ám.

“Nhưng người thì có thể.”

“Chính câu nói đó của chị đã mang lại cho tôi niềm tin trong suốt bao năm nay. Nếu đã không vừa, tại sao không dùng kéo cắt tỉa? Trớ trêu quá phải không? Hảo ý nhất thời lại chính là động lực thúc đẩy đứa con gái khác giật đi người yêu của mình?”

Nếu là thường tình Vương Nguyễn Ái đã có thể dễ dàng làm ngơ những lời châm chọc như thế. Song đối phương lại là Đặng An Thi. Cứ mỗi lần hình ảnh Võ Chính Luận ấp ủ ả đàn bà này trong lòng đập vào tâm thức, lại là một lần ruột gan bị xé nát, nỗi giận cũng theo đó mà dâng trào như sóng cồn gặp bão. Cô tức đến nỗi môi run lên, tay nắm chặt, móng lún vào da thịt gần như rướm máu; toàn thân vùng dậy toan lao vào cấu xé con người kia – bất kể bản thân tự hiểu rõ hành xử như thế chẳng khác nào những ả Hoạn Thư vô kiểm soát…

Hà, nếu trong tình yêu còn có hai từ “kiểm soát,” Vương Nguyễn Ái từ đầu đã không bất chấp nguy hiểm để lặn lội quay về đây.

Ý định chợt đóng băng khi đôi mắt phóng qua bờ vai An Thi, bất giác bắt gặp hình bóng đang chậm rãi tiến về phía họ.

Đặng An Thi có thể thề rằng giờ phút đó chính là thời khắc thứ nhì – và cũng là cuối cùng – bản thân bị choáng ngợp hoàn toàn bởi một cá nhân cụ thể, khi người con gái dung mạo hệt thiên sứ đối diện mình đổi thay sắc mặt.

Nụ cười lóe lên không tà mị, cũng chẳng tự tin như trong phán đoán của cô.

Là sự sầu thảm vô hạn. Cùng lòng biết ơn – vì Chúa! – là lòng biết ơn cơ đấy!

“Đúng là người có thể chọn đồ,” bỗng lao vào ôm chầm lấy cô rồi nấc lên rõ to, giọng nói con người đó – trái ngược thay – lại như sự châm biếm rót khẽ vào tai. “Nhưng cô em đã quên mất một điều.”

Con người này lúc bấy giờ đây, lời nói và hành động, rõ ràng không hề đồng nhất.

Đặng An Thi bần thần khi Nguyễn Ái vỗ nhẹ lưng cô, miệng êm ái khẽ thêm vào vài từ – chỉ đủ nhỏ để hai người họ nghe thấy.

“Ngày trước, cũng như bây giờ, kẻ thành thạo với cây kéo hơn, vẫn là tôi.”

* * *

Đó, đối với Lorenzo Da Costa, chính là giọt nước làm tràn ly.

Khi phải đối mặt với cảnh tượng hy hữu trước mặt.

Nguyễn Ái đôi cánh tay dang rộng, ôm chầm lấy Đặng An Thi.

Rồi, ả bắt đầu khóc.

“Xin lỗi em, An Thi, chị thật sự không ngờ…” nấc lên nức nở, gương mặt người thiếu nữ khổ sở vô cùng, chất giọng run rẩy chua xót. “Nếu quả thật chị đã gây cho hai người khó xử như vậy… chị thật sự xin lỗi… Em đã làm biết bao điều cho Chính Luận, chị tự nhận không bằng, nhất là sau ngần ấy năm làm khổ anh ấy…”

Khóe mắt đương sự được nhắc đến trong tràng tâm sự cảm động lòng người khẽ giật, cả bàn tay cũng nắm chặt, lộ cả khớp gân trắng hếu.

“… Ngày đó chị đã nợ em một ân huệ, nên hiện giờ cũng không muốn tổn thương em, càng không muốn tự tổn thương mình và anh Luận nữa. Chuyện ba người lần này, rõ ràng chị là kẻ thứ ba. Vậy nên, vậy nên…”

Nguyễn Ái vùi đầu vào vai người con gái mình đang ôm siết, nghẹn ngào vài khắc.

“…Vậy nên, anh Luận, chị sẽ trả lại cho em.”

Thế là mọi vật vỡ òa.

loading...

Lớp mặt nạ kiên cố xây dựng suốt năm năm, giờ phút này đã chính thức sụp đổ đến thảm hại.

Mãi về sau, khi nhớ về khoảnh khắc này, Nguyễn Ái đã mỉm cười nhẹ nhàng bảo chồng: Võ Gia Chính Luận của cô, chính là đã đứng dậy trong đống hoang tàn bước đi từ ấy.

À, nhưng đó là chuyện sau này. Hiện tại, đương sự của chúng ta rõ ràng cũng đang bước đi, nhưng là bước đi để gây ra cảnh hoang tàn.

Quên mất cả phép lịch sự gắn liền với máu thịt suốt năm năm trời, nụ cười sẵn sàng trên môi cũng tan biến như sương khói; ngài Chủ Tịch Costa tay bấu vào bả vai đứa con gái nhỏ nhắn kéo mạnh ra, động tác bất ngờ và thô bạo, khiến cả hai nữ nhân – một thì mất đà lao thẳng vào lòng anh, một lại giật lùi ngã người vào ghế.

“Lo–ren–zo…?!” cô gái với mái tóc ngắn kiểu cách chậm rãi ngẩng đầu, bỡ ngỡ nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt, đôi mắt đen mở to bàng hoàng. Hệt như một phản ứng tự nhiên, sau đó lập tức chuyển sang người đàn bà trong lòng anh.

Đặng An Thi thề, trên gương mặt thuần khiết kia, nhất quyết đã thoáng qua ánh nhìn đắc thắng.

Cô bất ngờ đến nỗi, chỉ biến trơ mắt ra nhìn hai con người trước mặt.

“Cô không cần ở lại Việt Nam nữa. Về Ý ngay lập tức.”

Rồi, không cần biết phản ứng từ đối tượng mình vừa trút giận vào, Lorenzo siết tay tù nhân của mình kéo xệch ra khỏi nhà hàng huyên náo. Ra đến xe, chẳng nói chẳng rằng, anh mạnh mẽ nhét cô vào ghế và tự mình hằn hộc ngồi vào chỗ, chân nhấn ga lao đi với tốc độ còn trên cả tử thần.

(Ai dà… đường phố VN vốn là lái xe kiểu đó chả được, thế nên cứ cho giả thuyết là nhà hàng đó nằm đâu đó ngoại ô đi héng ^^”)

Nguyễn Ái răng lún sâu vào môi, mày nhíu lại đầy lo sợ. Cô biết rõ mình đang bước đi trên băng mỏng, nhưng quả thật giờ phút vừa rồi vì quá tức giận mới diễn ra màn kịch oái oăm đó, cốt chỉ mong anh trút giận lên người đàn bà kia. Đâu ngờ chính bản thân cũng đã dồn ép mình vào thế tiến thoái lưỡng nan. Sự việc với Trình Đức Ân còn chưa nguôi ngoai, cô đã vội dại khờ đổ thêm dầu vào lửa, giờ thì chỉ biết ngồi đây đợi chờ bị cháy rụi.

Xe thắng gấp, cô lao người về phía trước, khủy tay va vào thành xe đau điếng.

“Em xuống đây đợi. Anh có chuyện cần làm.”

Giọng anh rất dịu dàng, thậm chí kèm theo cả nụ cười nhạt trên môi. Không hiểu sao lại khiến chân tay cô run lẩy bẩy.

“Nhưng…” Nguyễn Ái khổ sở cắn môi nhìn quanh “… đây là đường cao tốc–”

“XUỐNG XE!”

Bất chợt la lên khiến cô giật nẩy mình, con người trước mặt cô giờ đây thay đổi thái độ nhanh còn hơn sấm chớp. Có vẻ như Võ Gia Chính Luận đã hoàn toàn thất bại trong việc níu kéo chút Lorenzo còn sót lại trong mình.

Cửa xe đóng sập, gương mặt vẫn nhìn thẳng, gã đàn ông dứt khoát đạp ga lao xe đi, chẳng hề đoái hoài đến hình bóng nhỏ bé trơ trọi giữa con đường vắng vẻ – ngay cả đến một cái nhìn lướt qua vào kính chiếu hậu cũng chẳng mảy may ban phát.

Là vì… trái tim không cho phép.

Đây là gì? Chẳng phải bản năng con người là bảo toàn lấy bản thân khỏi thương tổn hay sao? Một lần bị phỏng, đáng ra nên co người lại, rút tay về, chìm sâu trong cái vỏ kén bảo vệ. Vậy mà tên đàn ông mang họ Võ Gia ẩn sâu trong dòng máu anh lại cứ luôn lao đầu vào lửa. Rõ ràng biết rõ đứa con gái vô tâm đó chỉ có thể mở ra những lỗ hổng sâu hoắm đã khô máu lâu ngày trong quả tim chết lặng, vậy mà vẫn không cam tâm lao đầu vào như loài thiêu thân. Thương trường như chiến trường, tình trường như chiến trận, vậy cớ gì một chiến thần như anh cứ mãi thảm bại trong tình ái?

Địch quân, lại chỉ là một con người nhỏ bé.

Nếu cái ngày của hai tuần trước, người đàn bà đó không dùng vẻ mặt yêu thương triền miên dõi thẳng vào anh, liệu một Da Costa có mềm lòng trì hoãn đến hiện giờ?

Nếu không phải vì đôi bàn tay vuốt nhẹ cùng nụ hôn trộm khẽ khàng vào sáng sớm nay, khi anh đáng ra phải đang say ngủ, Võ Gia Chính Luận liệu có điên rồ đến nỗi nhen nhóm lên một tia hy vọng?

Nếu không phải vì đem thứ hy vọng thối nát đó kiềm nén bản thân, anh liệu có chìm sâu vào thất vọng như hiện giờ?

Cảm thấy bản thân mình thật khốn nạn.

Lần đầu tiên trong năm năm, Lorenzo Da Costa nghi ngờ vào sự sáng suốt và sức phán đoán của bản thân – khi gấp rút quay về nơi này.

“Nếu con muốn quay về gia tộc này, đứa trẻ đáng thương của ta, nên nhớ một điều: Võ Gia Chính Luận đã chết. Kể từ nay, con là một Da Costa.”

Câu nói hà khắc của Rodrigo ngày nào trong bệnh viện, đứa cháu của ông vẫn còn nhớ rất rõ. Không phải ông là ông của nó, mà vì nó – trong giờ phút đó – không còn là nó nữa.

Lần này quay về, không phải để làm sống lại tên Võ Gia si khờ vẫn còn ngoi ngóp trong bể khổ yêu đương kia! – anh nhắm mắt, tay lái lỏng đi trong vài khắc ngắn ngủi dù xe vẫn còn lăn bánh. Tiếng xe phanh gấp trên mặt đường vắng vẻ khiến không gian chợt nhuốm màu chết chóc. Mở mắt, người đàn ông thở gấp, mắt nhìn chằm chằm như thôi miên vào con lươn chỉ còn cách mũi xe vài phân, biểu hiện trên gương mặt anh trong phút chốc lộ vẻ dày xéo, đôi tay bám chặt trên vô lăng cũng run lên theo từng nhịp thở.

Lần này quay về, là để hắn vĩnh viễn bình yên an nghỉ! – Lorenzo dường như thét lên trong tâm trí – Cho dù mày có còn yêu ả. Nên nhớ rằng, trên đời này có những thứ còn lớn lao hơn tình yêu!

Đầu gục xuống đôi tay gác nặng trên vô lăng, anh nhắm mắt định thần, cố gắng để lý trí quay về thao túng cảm xúc. Lý trí là thù hận, cảm xúc là yêu thương. Và không phải con người nào cũng có thể dùng lý trí lấn áp cảm xúc, đặc biệt khi chính lý trí cũng được dựng nên từ những yếu tố sơ khai của loại cảm xúc đó.

Khi hai chiều hướng cùng gốc rễ đấu tranh trong một con người, có thể khiến thân chủ mệt mỏi cực độ.

Trời gầm rít.

Dùng dằng suốt cả buổi sáng, cơn mưa đầu mùa cuối cùng cũng xé toạt bầu trời đen kịt ùa xuống như thác đổ. Nặng nề và khát khao tàn phá.

Cũng không khác tâm trạng con người đang đổ gục bên dưới nó là mấy.

* * *

“Ông trời thật biết chọn lúc để khóc nhỉ?” Một giọng nữ êm ái tràn vào không gian, lấn áp cả tiếng mưa tạt mình xối xả xuống mặt đường.

Lorenzo đầu không ngẩng, thân không cử động, cơ hồ còn không hề để ý đến những giọt mưa thấm đẫm bờ vai, chứ đừng nói chi đến nhân vật đang đứng cạnh xe mình.

Có tiếng gót giày nện xuống mặt đường ẩm ướt, cửa xe phía bên kia được mở ra rồi đóng lại. Người thiếu nữ đưa những ngón tay thon thả nhấn vào nút kéo mui xe, sau đó chậm rãi thở đều cho đến khi không gian hoàn toàn trả lại sự tĩnh lặng của thời khắc.

“Anh cần về thay đồ,” giọng nói lại một lần nữa trỗi lên.

Đối phương chậm rãi ngẩng đầu, những đường nét như tạc trên gương mặt anh cứng đờ, đôi mắt vẫn hướng về phía trước. Lạnh lẽo và tàn nhẫn. Thể như sự tồn tại của mình chưa bao giờ có thứ gì gọi là hơi ấm.

Đặng An Thi rùng mình. Sợ rằng độ chính xác của nó chẳng còn đơn giản nằm ở hai chữ “thể như” nữa rồi…

“Không cần hỏi. Em không an tâm nên đã đi theo hai người,” cô lên tiếng sau nhiều giây nhìn chằm chằm vào con người băng lãnh bên cạnh – lúc bấy giờ vẫn dõi mắt vào một điểm vô định nào đó bên ngoài xe, hoàn toàn làm ngơ sự hiện diện của cô.

“Hà…” cười nhạt, người thiếu nữ đầu cúi gằm sau một lúc chờ đợi trong vô vọng, giọng cất lên mang đầy sự khuất phục. “Thật không ngờ có một ngày em lại được gặp lại thiếu gia như thế này nhỉ?”

“Tại sao còn chưa về Ý?” vẫn không quay sang An Thi, Lorenzo tiếp lời, giọng phẳng lì không cảm xúc. Rõ ràng từ “thiếu gia” đã khơi dậy chút gì đó trong vị chủ tịch trẻ.

“Nhìn anh ra đi trong tâm trạng đó, làm sao em có thể an tâm?”

“Ra khỏi xe.”

“Xem nào, Enzo. Anh luôn tự hào là kẻ lý trí, chuyện vừa rồi nào phải lỗi của em?”

“Ra khỏi xe,” ánh mắt anh kiên định, vẫn không hề chạm đến người thiếu nữ ngồi kề. “Và Enzo không phải để cho nhân viên gọi ông chủ của mình.”

An Thi lắc đầu, đôi mắt trong phút chốc lộ vẻ đau thương, bàn tay nhỏ nhắn đưa lên vuốt đi mái tóc ẩm ướt trên gương mặt sắc lạnh.

“Em biết chứ. Anh nào phải Enzo,” cô cười khổ não. “Cũng chẳng phải Lorenzo.Chưa bao giờ và sẽ không.”

Nước mắt tuôn rơi, Đặng An Thi áp đầu vào lồng ngực người đàn ông mình hết mực yêu quý, giọng nói lần đầu tiên trong nhiều năm lộ vẻ chua xót.

“Võ Gia Chính Luận, anh có biết em khổ vì anh nhiều lắm rồi không? Dù biết rõ con người anh hướng đến mãi mãi vẫn là cô ta, vậy mà năm năm nay em vẫn phải dại khờ lừa gạt bản thân. Em yêu anh đến nỗi mù quáng, tự thay đổi đến nỗi khi nhìn vào gương, cũng chẳng nhận ra bản thân mình nữa rồi. Mấy năm qua em biết anh đối xử tốt với bố con em không phải vì mang ơn. Anh cũng từng chính miệng nói thẳng sẽ không chịu trách nhiệm vì bất cứ cống hiến hy sinh gì mà bản thân không đòi hỏi từ em. Bất quá chỉ là… em khiến anh nhớ đến cô ta, đúng không?”

“Đúng.”

Giật lùi lại như chạm phải lửa, nước mắt làm nhòe cả gương mặt điểm trang tinh xảo, An Thi cảm thấy trái tim nóng rát còn hơn bị bỏng.

Vậy mà, đôi mắt kẻ đối diện vẫn lạnh buốt.

“Từ mùi nước hoa, thói quen, lời ăn tiếng nói, trang phục, màu sắc yêu thích… Mỗi một người đàn bà đi qua cuộc đời anh đều mang đến một cái gì đó của Nguyễn Ái, bản thân anh có nhận ra điều này?”

“Có.”

Khóe môi Lorenzo cong lên một nụ cười không thần thánh, anh quay sang ném cho An Thi một cái nhìn hờ hững. “Và em chính là tổng hợp của những đặc điểm trên. Nếu không, nghĩ làm sao tôi có thể giữ em bên cạnh lâu như vậy?”

“Anh…!” Đặng An Thi nghẹn ngào, không ngờ người đàn ông này có thể thản nhiên thừa nhận sự ám ảnh của mình đối với một người đàn bà như thế. Hoàn toàn không sự phủ nhận, hoàn toàn không chối bỏ cảm xúc của mình…

“… Đó là em chưa nhắc đến những lúc vui vẻ cùng nhau, cái tên mà tôi gọi tuyệt đối không phải Đặng An–”

BỐP!

Đôi mắt mở to bàng hoàng, Đặng An Thi lắc đầu nguầy ngậy khi nhìn thẳng vào người đàn ông mình yêu thương. Mái tóc đen ướt đẫm rũ xuống che đi màu mật ong từng một thời dõi vào cô với tia cười ấm áp. Sợ rằng đến cả chút ánh sáng đó cũng là mộng ảo do bàn tay ác ma gầy dựng nhằm phỉnh lừa thế gian.

“Anh đang làm gì thế, Enzo? Đây không phải là anh!” An Thi thở hắt ra, bàn tay nắm chặt lại bên hông. “Anh không phải là con người khốn nạn này! Rốt cục thì em đã làm gì khiến anh phải làm đau em đến độ này?!”

Ngón tay chạm khẽ lên chỗ vừa bị tát, gã đàn ông trước mặt cô cười khẽ.

Bầu không khí, trong một giây, bỗng tràn ngập sự quỷ dị.

“Cô đã cho Nguyễn Ái ân huệ gì?”

“Cái gì?!” An Thi thảng thốt.

“Đừng vờ. Những gì hai người nói ít nhiều cũng lọt qua tai tôi. Đàn bà đó không phải là con người dễ dàng mang ơn người khác. Tôi muốn biết chính xác chuyện gì đã xảy ra giữa hai người ngày đó.”

Phải mất vài chục giây Đặng An Thi mới tiêu hóa hết ý nghĩa trong câu nói này. Biểu hiện trên gương mặt cô biến đổi từ ngạc nhiên, tức giận, đau khổ. Rồi cuối cùng là – sự châm biếm tàn độc.

“Vậy ra, cuối cùng, cũng là vì cô ta?” cười nhạt, cô đưa tay lên sờ lấy thái dương. “Anh làm tôi đau là vì cô ta đã khiến anh đau?” bất chợt quay sang Lorenzo, An Thi thổn thức. “Không! Tôi đã lầm rồi! Anh không phải là một kẻ khốn nạn. Anh còn trên cả thế nữa!”

Vẫn với nụ cười khẩy trên môi, Lorenzo dõi đôi mắt vô cảm vào kẻ đối diện, không hề có một chút phật lòng vì bị sỉ nhục. “Em theo tôi đã năm năm nay, vậy mà vẫn chưa rõ ràng điều đó sao? Đáng thất vọng thật.”

Bàn tay giơ lên toan giáng xuống bỗng bị chộp lại, đôi mắt nâu dần dần sẫm màu khi xoáy thẳng vào người thiếu nữ đang trong cơn phẫn nộ cực cùng.

“Một lần đã đủ,” Lorenzo rít qua kẽ răng. “Nếu không phải nể tình Đặng Phương Ân đã cứu tôi ngày đó, tôi đã có thể kết thúc em dựa vào hành động vừa rồi.”

An Thi thở dốc, mắt long sọc hướng thẳng vào Lorenzo.

“Tôi muốn câu trả lời. Hoặc em nói. Hoặc tôi sẽ giao Đặng Phương Ân lại cho Võ Gia. Thiết nghĩ những tên già cỗi cổ hũ đó sẽ rất vui mừng để tiếp đón một kẻ được cho là quân phản bội?”

Vài phút trôi qua trong sự căng thẳng tột độ, đến cuối cùng bị cắt đứt bởi giọng nữ điềm đạm.

“Anh muốn biết? Được.” Đôi môi đỏ mọng cong lên tạo thành một nụ cười hoàn mỹ, người thiếu nữ đưa bàn tay còn lại lên chạm khẽ vào má đối phương. “Em hiện giờ cần chút rượu và một kẻ bầu bạn. Nếu anh có thể khiến em hài lòng. Có lẽ khi say rồi sẽ cho anh biết.”

“Đừng giở trò với tô–”

“Ấy, đừng nóng. Anh không phải nôn nóng muốn biết ân huệ em đã ban cho Nguyễn Ái là gì, để có thể thay cô ta trả dứt hay sao?” lại cười, cô dịch chuyển tay xuống lồng ngực Lorenzo, mắt phất lên đầy ẩn ý. “Anh có biết lúc người ta thoải mái, lời thật mới tuôn ra không?”

Đôi mắt anh nheo lại nhìn cô đầy dò xét.

“Anh không muốn nghe em nói dối đâu nhỉ?”

Vậy là, trong làn mưa tầm tã và sắc xám của bầu trời ủ ê, ánh đèn đỏ trong phút chốc láy lên nhòe nhoẹt, chiếc xe đen tuyền sau đó phóng đi trên con đường đẫm nước, để lại phía sau không gì hơn là một ít dư vị của đắng cay và tình yêu bị thương tổn.

Tình yêu là gì nhỉ? Nó khiến con người ta đâm đầu vào những chuyện ngu xuẩn nhất.

Mục lục
loading...