Menu

Phản Diện-Chương 50


Phản Diện


Tác giả: Faithfair


Chương 50: Oan Gia Ngõ Hẹp

“Oan gia ngõ hẹp” – là câu tục ngữ người ta dùng để chỉ những tình huống tình cờ gặp phải những kẻ mình không ưa nhất.

Cơ mà… cái ngõ hôm nay nó vốn rất rộng, chỉ là có người cố tình kéo hẹp lại mà thôi…

Thương xá Z, bên trong một cửa hàng thời trang cao cấp…

“Rất đẹp!”

Gã đàn ông điển trai trong y phục thể thao trẻ trung và phong thái dễ dãi nhoẻn miệng cười tươi, mắt híp lại thành một đường vô cùng ưng ý.

“Thật?” Nguyễn Ái đáp lại bằng nụ cười muôn phần rạng ngời. “Vừa hay, em cũng rất thích nó. Đã muốn mua từ lâu!”

Nói rồi, thiếu nữ xinh đẹp với gương mặt như hoa như ngọc luồn đôi bàn tay vào suối tóc đen tuyền, nhanh chóng vấn búi thành một kiểu tóc vô cùng thanh lịch, đâu đó lõa xõa vài lọn điểm trang cho cái cổ trắng ngần và tấm lưng muốt mượt.

Muốt mượt và trần trụi.

Một gã đàn ông khác ngồi gần đó miệng mồm há hốc, con ngươi như muốn trồi ra ngoài trước hình ảnh trước mặt. Chiếc áo liền váy màu trắng không tay bám sát từng đường cong gợi cảm, phía trước nhìn qua có vẻ đơn thuần, sau lưng lại xẻ sâu đến tận eo, chưa kể mép váy xếp tầng chỉ lơ lửng đâu đó giữa eo và đùi, một kẻ mù thời trang như hắn nhìn vào thật không hiểu đó là áo hay đầm. Ai dám nói đã từng sống qua hải ngoại thì tư tưởng thoáng hơn? Hoặc có lẽ trong trường hợp của chàng đầu bếp trẻ này thì… điều đó chỉ áp dụng được với mỹ thực mà thôi…

Đứng trước mỹ nhân lại là một câu chuyện hoàn toàn khác!

“Cô… như thế này cũng được gọi là có mặc đồ sao?” Trình Đức Ân lắp bắp lên tiếng, mặt đỏ gay, không rõ là do xấu hổ hay tức giận.

“Chừng nào còn vải trên người thì vẫn được gọi là phục trang hoàn chỉnh chứ.”

Nguyễn Ái mỉm cười duyên dáng, xoay mình một cái nữa rồi khoan thai bước về phía người đàn ông thứ ba – cũng là cuối cùng, từ đầu đến giờ vẫn lặng thinh nơi cuối ghế, ánh mắt sẫm màu không rõ cảm xúc.

“Em lấy cái này,” giọng cô mềm mại như nước khi cúi khẽ người xuống, khóe môi cong lên mời gọi và ánh mắt thu hồn. Đoạn với phong thái một kiều nữ thời thượng, cô giật nhẹ bảng giá sau lưng, kẹp hờ nó giữa hai ngón tay nhỏ nhắn rồi đẩy vào túi áo Âu phục của người đàn ông đối diện.

Trình Đức Ân một lần nữa miệng mở thành một chữ “O” to tướng. Anh thật sự chưa từng nghĩ khả năng mị hoặc đàn ông của ma nữ lại cao đến cỡ này; từng cử chỉ, từng ánh mắt, từng nụ cười đều quyến dụ đến mê hồn. Vốn đã biết Vương Nguyễn Ái là một mỹ nhân, Trình Đức Ân lại chưa hề nghĩ mình đã sót mất từ “đại”.

Cho đến khi tận mắt trông thấy cảnh này.

Khó trách cái gã người Ý giờ đây chỉ biết nghệch mặt ra ngắm nhìn sinh vật trước mặt không chớp mắt, trong khi tên đại gia còn lại môi chỉ biết mím chặt nín cười, ngay cả bản thân anh cũng một phen khuấy động thị giác. Ba người đàn ông thuộc hàng thượng phẩm tháp tùng thiếu nữ đã thế, đừng nói chi đến phản ứng của những nam nhân khác – theo cách nói của ác ma ngày ấy thì là – ruồi nhặng bay loạn xạ.

Nhưng… đây là cuộc hẹn hò giữa hai người cơ mà?!

Sao giờ lại hóa ra… một nữ ba nam rồi?

À, chẳng đã nói là… “cái ngõ” đã bị Nguyễn Ái kéo hẹp lại sao?

Oan gia theo dự kiến chính là Tổng giám đốc Công ty Vonga tại California, Nguyễn Đỗ Văn Thành, kẻ đã được đích thân ma nữ gọi đến với cái lý do hết sức nhảm: tình cờ.

Oan gia ngoài dự kiến là Trình Đức Ân, cái kẻ này cô không hề nằm trong tính toán của cô, là oan gia tình cờ thứ thiệt.

Bạn trai của cô dĩ nhiên hậm hực hỏi: “Bọn họ đến đây làm gì?”

Oan gia một rằng: “Đến đoàn tụ đồng minh.”

Oan gia hai: “Đến bắt về đầu bếp.”

Vậy nên… mới ra cái cơ sự rối rắm này đây…

“Này, mày đoán xem, trong ba kẻ, ai mới là bạn trai của cô ta?” nhân viên bán hàng A tíu tít hỏi nhỏ, hai má đỏ lừ trước sự hiện diện của quá nhiều mỹ nam cùng một lúc.

“Còn phài hỏi sao? Chắc chắn là anh chàng cao ráo như người mẫu, mặt mũi như tạc kia rồi!” nhân viên bán hàng B đáp lại, mắt vẫn còn dán trên đối tượng một cách mơ màng.

“Tao thấy có khả năng là cái người trẻ trẻ đẹp trai kia cơ.”

“Sao thế được? Không thấy kẻ trả tiền là anh người mẫu lai à?”

“Nhưng thái độ hờ hững của anh ta lạ quá, không giống người yêu nha, cái anh trẻ kia thì bất mãn rõ rệt trước ‘độ bốc lửa’ của nhỏ đó, rõ ràng ghen mà…”

Trình Đức Ân tuy đứng khá xa hai nữ bán hàng, nhưng khổ nỗi trình độ tám của hai kẻ này quá “nông”, làm thế nào mà âm thanh lại vượt được cả hai dãy quần áo vươn đến tai đương sự.

Chàng đầu bếp nóng tính dĩ nhiên nổi đóa, song nghĩ kỹ lại không dám hoạnh họe người ta. Anh rõ ràng là có tức giận. Nhưng lý do thì… không như họ nghĩ.

Chính anh cũng chẳng biết lý do là gì nữa!

“Biết đâu chỉ là yêu đơn phương…” nàng B thêm vào, không hề nhận thức được tình trạng nguy hiểm của mình. “Tuy dễ thương thật, nhưng không thể đem so với khí khái hai người kia. Thiếu chất đàn ông.”

“Ầy, nhưng tao vẫn thích cậu ấy nhất. Hai người kia thì… không thực làm sao, khó với quá. Đặc biệt là anh chàng đại gia mặc Âu phục. Ban đầu vào đây còn mặt mũi tươi tắn, đến giờ thì lạnh còn hơn đá tảng.”

Nói rồi cô nàng rùng mình, nhớ lại ánh mắt băng lãnh của đương sự khi chậm rãi móc từ túi áo chìa ra bảng giá cho cô scan. Căn cứ vào đôi mắt tinh tường của dân mua bán hàng hiệu; cô nhận ra từng cái y phục, phụ kiện trên người mỹ nam đều thuộc hàng cực phẩm; không có khả năng khó chịu vì tiếc tiền à nha!

“Đá tảng gì?” nàng B khều khều bạn mình khi chỉ tay về hướng những vị khách đang bước ra khỏi shop. “Vẫn cười nói bình thường đấy thôi? Mà thấy chưa! Tao đã nói rồi, anh ta mới là bạn trai! Thấy bàn tay anh ta đặt trên eo lưng nhỏ đó không?”

“…lạ nhỉ? Có lẽ tao nhìn lầm… Nhưng là bạn trai thì hơi lạ… Nếu là bạn trai tao, chắc đã mắng cho xối xả…”

“Haiz… Người ta rõ ràng sinh sống ở nước ngoài, tư tưởng dĩ nhiên thoáng hơn rồi…”

Nghe đến đây, Trình Đức Ân nhíu mày nhìn theo bóng lưng hai kẻ đi trước. Anh cũng sinh sống ở nước ngoài đã lâu, lại là vùng đất giương cao lá cờ tự do tình dục, sao tâm chẳng thấy thoải mái gì cả trước cái bộ y phục hớ hênh này? Hay cái gã con lai kia căn bản không hề có tình ý với ma nữ…?

Trong lòng bắt đầu nảy sinh nghi ngờ…

Lorenzo lúc bấy giờ tay vẫn trên eo người đẹp, thong dong bước ra khỏi shop, trước khi rời khỏi không quên ngước đầu quét ngang bản hiệu một cái nhìn khó hiểu.

“Cậu dám cá với tôi không? Cái cửa hiệu này sẽ tồn tại không qua được tháng sau.”

“Hả?” Trình Đức Ân giật mình, kéo ánh mắt ra khỏi hai nhân vật đi trước chuyển về gã đàn ông đang bá cổ quàng vai mình một cách thân thiện, cả đời thực chưa hề thấy ai “tỉnh” như kẻ này. “Sao lại thế?”

Văn Thành tay sờ sờ cằm, tay lại vỗ vỗ vài cái nữa lên vai chàng thanh niên khờ khạo. “Cái tội sản xuất mặt hàng không vừa mắt.”

Rồi, bật cười khanh khách.

Nhíu mày, Trình Đức Ân ngày càng mơ hồ, dĩ nhiên chả hiểu nỗi ý tứ trong lời lẽ con người này. Bạn của Vương Nguyễn Ái đều lập dị như thế này cả?

Anh nhận ra gã đàn ông này chính là một trong số những kẻ luôn lui đến tìm ma nữ khoảng thời gian trước. Tuy giờ đây khoác lên người bộ quần áo thể thao đơn giản, kính mát che đi đôi mắt thâm sâu, da cũng có phần sậm màu hơn; cái nụ cười lười biếng và phong thái vô tư lự kia tuyệt không nhầm vào đâu được. Vốn nghĩ hắn mới là đàn ông của Vương Nguyễn Ái, bây giờ lại lòi ra một gã người Ý, hai người đàn ông cư nhiên lại có quen biết. Điểm quan trọng là chẳng ai cư xử như một người bạn trai đúng nghĩa cả…

Ả ma nữ này… lại đang chơi trò gì đây?

“Rốt cục là chừng nào cô mới trở về được đây? Đêm nay có một hộ khách rất quan trọng, cô biết không? Tuấn Anh vốn dĩ không thể tự lo được.”

Trình Đức Ân ngồi phịch xuống ghế đối diện cặp tình nhân, trong lòng bức bối không chỉ vì nguyên nhân trì trễ của ma nữ, mà còn có nhân vật bên cạnh ả và bộ y phục khiến người đỏ mặt kia.

“Nếu đã như thế,” Nguyễn Ái cười nhẹ, mắt không chạm đến Đức Ân khi ung dung nhón lấy menu. “Bản thân cậu là bếp trưởng biết đã bận rộn sao không ở lại lo, còn ra đây làm phiền tôi hẹn hò làm gì?”

“Hẹn hò?” Đức Ân dường như nhảy dựng lên. “Cô gọi đây là hẹn hò? Có hẹn hò nào mà hai nam một nữ không? Sao không gọi luôn những gã lúc trước ra đi cùng cho đủ bộ?”

Có tiếng ghế kéo ra điếng tai, đảo mắt sang thì thấy gã người Ý đã đứng bật dậy, gương mặt trong một khắc lộ vẻ hung bạo… Nhưng dường như Trình Đức Ân đã lầm, bởi sau đó hắn lại điềm đạm cúi xuống nói khẽ vào tai Nguyễn Ái. “Anh đi lấy cà phê cho em.”

Bước chân vừa xa thì tên đại gia kề bên lại ho khan che lại tràng cười, trong khi ma nữ lại chồm lên tặng cho anh một cái nháy mắt tinh ý.

“Tốt. Cậu có muốn đi theo bọn tôi cả ngày hôm nay cũng được.”

(O_o) Gì? Theo ả và hai tên điên này cả ngày? Đùa à?

“Cô–!”

“Không nên đâu, phản diện ạ.”

Cả hai đều quay sang kẻ phát ngôn, phát hiện ra Văn Thành lúc bấy giờ đã gỡ bỏ kính mát, biểu hiện lần đầu tiên trong ngày lộ vẻ nghiêm túc.

“Không?” Nguyễn Ái nhướn mày.

“Ừ,” Văn Thành gật nhẹ. “Ép quá sẽ gây ra kết quà không tốt.”

“Ý anh là gì?”

“Con người đó…” anh dừng lại, đưa mắt nhìn theo bóng lưng Lorenzo vài giây như cân đo tính toán gì đó, sau đó chậm rãi tiếp lời như chưa có chuyện gì xảy ra “…anh không còn nhìn ra có thể làm ra những việc gì tiếp theo nữa.”

“Em vẫn không hiểu.”

“Hoàng Công.”

Không thấy phản ứng lớn lao từ người thiếu nữ, anh ngạc nhiên hỏi nhỏ. “Em đã biết?”

“Làm ơn đi, việc đó và anh ta trở về, không phải quá trùng hợp sao? Có khờ cũng nhận ra việc gì đã xảy ra,” cô cười nhẹ.

“Lúc đó anh và Hoàng Thạc Hy vốn có mặt.”

“Vậy sao?”

“Ừ, và điều anh có thể nói với em là…” ánh mắt Văn Thành phức tạp khi hạ giọng trầm thấp, đầu nhướn đến gần Nguyễn Ái, cố tình không để câu nói tiếp theo lọt vào tầm nghe của Trình Đức Ân.

“Đừng bao giờ chọc điên Lorenzo Da Costa.”

Nguyễn Ái lặng thinh hồi lâu. Cô biết Văn Thành lo lắng điều gì, bản thân cũng không phải không biết lợi hại, cô đâu phải chưa từng nếm trải qua cơn thịnh nộ của Võ Gia Chính Luận trước đây. Huống chi, biểu hiện u ám trên gương mặt Văn Thành khi nhắc đến tai nạn của Hoàng Công đã nói lên tất cả. Không cần biết Lorenzo của ngày nay cư xử dịu dàng với cô thế nào, đối với kẻ thù tuyệt nhiên muôn phần tàn bạo hơn xưa…

Một con người lạnh lùng ra mặt và một kẻ lịch thiệp thân thiện, cho rằng cả hai đều mang thù niệm; hạng người sau dĩ nhiên thâm sâu hiểm ác hơn bội phần.

Chỉ là… trước sau gì cũng đến, cô không muốn cứ phải ngồi chờ trong lo sợ. Trốn tránh gì cũng đã qua năm năm, thật tình không muốn làm con rùa rụt cổ nữa rồi…

Trình Đức Ân cảm thấy không khí đột ngột trở nặng nề, cho dù không hiểu đầu đuôi cớ sự, tự nhiên theo bản năng giao tiếp lại muốn thay đổi chủ đề. Phóng mắt sang màn hình TV cỡ lớn ở gian hàng đối diện, hình ảnh của một diễn viên trẻ đẹp vừa hay tạo ra một sự lôi kéo hoàn hảo.

“Xem kìa, đó chính là chị gái của tôi đấy!” đáy mắt chàng đầu bếp phất lên sự tự hào hiếm hoi.

Đến lúc này Nguyễn Ái và Văn Thành mới chuyển sự chú ý quay về trên mình chàng trai trẻ, không khỏi ngạc nhiên trước nụ cười rạng ngời trên gương mặt của con người gắt gỏng cả buổi sáng hôm nay.

“Chị gái cậu là Đỗ Kim Hoài?” Văn Thành bất giác hỏi lớn, trên mặt lộ vẻ ngạc nhiên pha lẫn khôi hài thầm kín. “Cả hai khác họ?”

“À, là cùng mẹ khác cha… Nhưng anh biết chị tôi?” Trình Đức Ân ngạc nhiên vô cùng, không ngờ cái gã Việt kiều này cũng theo dõi tin tức giới giải trí trong nước. Đúng thật nhìn không ra!

“Chả trách… tính tình lại giống nhau đến vậy.”

“Ý là anh quen biết chị tôi?”

“Không những chỉ có tôi, chú em ạ,” chỉ tay về phía một Nguyễn Ái vẫn đang nhướn mày đầy nghi vấn, anh bật cười ra tiếng. “Ma nữ của chú em đây trước kia đã từng ‘đụng’ cô ta đến nảy lửa.”

“???”

Lần này thì hai đôi mắt đều mở to nhìn anh.

“E hèm, chẳng lẽ chưa từng thấy một ngày đẹp trời của sáu năm trước, chị cậu bỗng từ trường về, bưng theo gương mặt sưng tấy mà ấm ức la lối sao?”

Trình Đức Ân sáu năm trước vốn vẫn đang theo học nghề tại Pháp, làm gì có ở Việt Nam mà trông với thấy? Song nếu nói về sự kiện động trời thì dường như có một. Lần đó Kim Hoài đã tra tấn cậu em trai của mình gần bốn tiếng đồng hồ, linh tinh về việc bị hai con người biến thái nào đó trong trường chơi khăm đến đau điếng. Sự việc rõ ràng gây ấn tượng sâu xa với người chị thẳng thắn của anh, đến nỗi mà hơn ba tháng liên tiếp không có ngày nào mà Đức Ân không bị phiền hà bởi những chi tiết đầy kịch tính trong học đường…

loading...

Tròn mắt, chàng đầu bếp trẻ rốt cục đã ngộ ra chân lý.

“Nghĩa là… anh cũng từ Việt Duệ ra?”

“Cậu… là em của ‘hiệp nữ’?” Nguyễn Ái dường như la lên cùng lúc.

“Sao cô biết biệt danh của chị tôi?”

Không hề đáp lại Trình Đức Ân, cô xoay người ngắm nhìn con người trên màn hình 42”. Đây chính là “hiệp nữ” Đỗ Kim Hoài ngày đó đã cùng cô gây ra một màn chấn động toàn Việt Duệ? Chưa hề nghĩ nụ cười tà mị cỡ này lại có thể đem dán lên gương mặt oang oang chính nghĩa ngày đó như vậy… Đúng là thời gian có thể làm thay đổi tất cả.

Cái này không biết nên gọi là oan gia hay duyên phận đây. = =

“Chị cậu làm diễn viên?”

Tuy vô cùng thắc mắc mối liên hệ giữa Nguyễn Ái và Kim Hoài, song Trình Đức Ân lại hứng thú với việc khoa trương niềm tự hào của mình hơn, do đó hớn hở tiếp lời. “Tôi biết, khó tin mà phải không? Ngày đó cứ nghĩ chị ấy phải theo bước ông nội mình đi vào… à… cái tập đoàn Gia Gia gì đó không nhớ. Ai ngờ tốt nghiệp xong lại ném mình ngay vào ngưỡng cửa nghệ thuật. Lần này lại rất thần bí, nghe nói đang dự định hợp tác cùng Hàn Quốc quay một bộ phim thần tượng tầm cỡ.”

“Không phải là Phản Diện đấy chứ?” Văn Thành đột nhiên xen vào, khóe môi cong lên đầy ám dụ khi liếc mắt về phía ma nữ.

Chân mày Nguyễn Ái nhíu lại. Phản Diện?

“Đúng, đúng, anh cũng biết quyển tiểu thuyết đó? Cả chị và em gái nhà tôi lúc này đều mê mệt thứ văn học nhăng nhít đó, suốt ngày bám theo kể lể cảm thán.”

“À… tôi dĩ nhiên là biết chứ,” mắt Văn Thành ánh lên tia tinh nghịch.

“Vì vợ tôi cũng thế.”

O__o

“Anh có vợ?!”

Không hẹn mà cả Nguyễn Ái và Lorenzo – lúc bấy giờ đã quay trở lại bàn với ly cà phê và bánh ngọt trên tay – đồng thanh hỏi lớn.

Ra vẻ tổn thương vô cùng, Văn Thành vỗ vỗ lên vai Lorenzo. “Cậu thật là tệ bạc, Nguyễn Ái thì còn có thể nói không biết, nhưng cậu vốn cả gốc rễ của tôi cũng đào lên được, không lẽ cả việc nhỏ nhoi này cũng không hay?”

“Mấy năm nay anh có phụ nữ vô số, tôi làm sao biết anh đột nhiên lại sinh ra cái thú lấy vợ. Huống chi,” Lorenzo thần sắc không biến, nhanh chóng nhếch miệng cười đáp lễ, ánh mắt phất lên sự châm chọc không giấu che. “Trần Ánh Minh vốn đã lấy chồng, và người đó không phải là anh.”

Eh?

Nguyễn Ái nhìn chằm chằm vào hai người đàn ông trước mặt mà không khỏi bỡ ngỡ. Từ lúc nào mà Võ Gia Chính Luận biết châm chích người ta thế kia? Sáng nay khi gặp mặt Văn Thành, cô quả thật có phần ngạc nhiên vì thái độ hòa nhã của bạn trai mình. Song nghĩ đi nghĩ lại, đến cả cô anh còn có thể nói cười chiều chuộng thì đừng nói chi đến Văn Thành. Xem ra, đối tượng trả thù lần này không chỉ mỗi mình cô…

Nhưng sao cả việc Trần Ánh Minh – queenka một thời của Việt Duệ – có chồng hay không anh cũng hay biết, lẽ nào bản thân lại có quan hệ đến tuyệt đại giai nhân đó?

Bắt đầu khó chịu rồi… (=”=)

Văn Thành trước sự đề cập đến mối tình xưa không hề có chút dao động, nụ cười trên môi vẫn rạng ngời không tắt. “Không ngờ cậu cũng thuộc dạng tâm lý kín đáo đấy chứ, nhìn vào cứ ngỡ không quan tâm, không nghĩ cậu lại để ý đến đối tượng yêu thích của tôi đến vậy. Hay nên bảo là cậu tò mò nhỉ? Lại đi điều tra về tình cũ của tôi?”

Lorenzo bật cười. “Anh nghĩ tôi rỗi việc sao? Chuyện này vốn là chính miệng chồng của đương sự đem rót vào tai tôi. Cách đây hai năm cái tên Trần Ánh Minh đối với tôi hoàn toàn không có chút ấn tượng.”

“Vậy rốt cục là Trần Ánh Minh lấy ai?” Nguyễn Ái đến cuối cùng chịu không nỗi trò tung hứng của hai gã đàn ông bèn chen vào, nỗi khó chịu ban nãy cũng bay biến đâu mất.

“Em đoán xem?” Văn Thành vừa cười vừa hỏi.

“Không lẽ là…”

“Các người đang nói về Trần Ánh Minh, Miss Asia 2009?” giọng nói hồ hởi của Trình Đức Ân trỗi lên bất chợt, cắt đứt phán đoán mơ hồ của ma nữ.

Nguyễn Ái nhướn mày quay sang nhìn chàng đầu bếp trẻ. Cả việc này hắn cũng biết? Cô là nữ mà còn chẵng hay. Nguyễn Ái ơi là Nguyễn Ái, mấy năm nay đúng thật sống như ẩn sĩ mà…

Dường như phát giác ra mình đã phấn khích quá mức, Trình Đức Ân có hơi xấu hổ, hạ giọng gỡ gạc. “Không gì, chẳng là cô ta theo lời đồn chính là vị tiểu thuyết gia ẩn danh viết nên Phản Diện, lại cũng quen biết chị của tôi. Thế giới này quả thật tròn.”

“Phản Diện?” Lorenzo tay nâng tách cà phê, đôi mắt không tập trung nhìn vào người đối diện, có vẻ chỉ là thắc mắc bâng quơ.

“Anh không biết sao?” sự chú ý hiếm hoi của Lorenzo dường như đã tiếp thêm cho Trình Đức Ân sức mạnh, anh ta vì thế mà tiếp tục huyên thuyên không dứt.

“Cách đây một năm, vào ngay đúng thời điểm Trần Ánh Minh đăng quang thì thình lình xuất hiện tác phẩm văn học này. Ban đầu dĩ nhiên không ai liên hệ nỗi truyện và người, song đến khi Phản Diện bắt đầu thu hút lượng độc giả khổng lồ, người ta mới bất chợt nhận ra câu chuyện vốn được dựng nên dựa theo một câu chuyện có thật xảy ra tại một trường đại học nào đó. Thân phận các nhân vật tuy được giấu kín, hình ảnh và tên tuổi trên các diễn đàn và blog cũng bị xóa đi, nhưng cái tên Việt Duệ – nơi khởi nguồn của câu chuyện – lại không tài nào đem ém nhẹm. Vừa lúc Trần Ánh Minh cũng tình cờ trong một đoạn phỏng vấn có nhắc đến việc hâm mộ nữ chính trong câu chuyện này vì tính cách khá giống nhau, lại cùng xuất thân Việt Duệ. Dân mạng từ đó mà suy già đoán non, bắt gặp rất nhiều điểm tương đồng giữa vị Hoa Hậu Á Châu và nhân vật Hồ Vân trong truyện, tự nhiên tạo thành niềm tin cô gái trẻ này chính là vị tác giả thần bí kia.”

“Ánh Minh viết truyện?” Văn Thành suýt nữa đã sặc ra cà phê uống dở. “Cái con bé đầu gỗ đó mà viết lách nỗi gì? Cũng may thi tốt nghiệp phần lớn là trắc nghiệm, bằng không cũng chẳng đỗ nỗi.”

Bỏ ngoài tai lời châm biếm của Văn Thành, Nguyễn Ái thân bất giác chồm đến, hay tay siết chặt ly cà phê đưa lên miệng, hình như là ngợ ra cái gì đó rồi…

“Vậy… Phản Diện này nói về cái gì?”

“À,” Trình Đức Ân nhún vai. “Đã mang tên ‘Phản Diện’ dĩ nhiên là nói về những kẻ phản diện. Chuyện xoay quanh việc nhân vật nữ chính cướp đi nhân vật nam chính từ một cô gái khác, con người này lại hoàn toàn trái ngược với lớp nhân vật điển hình trong tiểu thuyết thiếu nữ thời nay. Lạ nỗi là nhân vật nam chính cũng dần dần yêu lại nữ chính, vì thế tàn nhẫn bỏ rơi cả người bạn gái lâu năm của mình. Tính tình tên đàn ông này lại trầm mặc quái gỡ, suốt ngày bày tỏ tình cảm bằng những cách thức ngược ngạo nhất. Nói tóm lại một từ: biến thái.”

Nói đến đây thì cả Nguyễn Ái và Lorenzo cũng đều ho sặc.

Văn Thành, dĩ nhiên, bật cười híp mắt, cơ hồ muốn ngã ra khỏi ghế.

Tội nghiệp anh chàng Trình Đức Ân ngô nghê giương mắt nhìn quanh, vốn là chẳ hiểu vấn đề kinh động gì đang diễn ra. Một tiểu thuyết tuổi teen lại có thể khiến những con người trưởng thành này bức xúc đến vậy? Bản thân thầm tự hào mình cũng lợi hại lắm, lần đầu tiên nghe nội dung truyện từ nhỏ em hoàn toàn không gây ra phản ứng kích động nào.

Được nước làm tới, trong lòng muốn khiến người náo động, Đức Ân nhà ta thế là tiếp tục oang oang phát biểu:

“Thật ra mà nói, cho dù được yêu thích thật, bản thân tôi lại thấy tác phẩm này quái đản, không thực tế làm sao. Quái không phải ờ lời văn câu từ, mà là tuyến nhân vật. Nam chính cực kỳ dị hợm, rõ ràng yêu người ta mà cứ thẳng tay hành hạ, tính ghen tuông thì đến Hoạn Thư còn phải vái lạy. Cái tên này đặt vào bối cảnh thời xưa thì được người cho là bá đạo si tình, chứ ở xã hội thời nay thì chỉ có bốn chữ: bệnh hoạn biến thái!”

Mặt mày Lorenzo trắng bệch, đuôi mắt khẽ giật liên hồi, nhưng nhìn thế nào cũng không ra bệnh hoạn lại hay biến thái a…

Văn Thành đập bàn cười vang. “Đúng, đúng, bệnh–hoạn–biến–thái. Quá chuẩn!”

“… Song vẫn chưa quái bằng nữ chính, ban đầu xuất hiện cử ngỡ oai phong lẫm liệt, thuộc dạng nữ cường nhân thời đại; ai ngờ yêu rồi lại hóa ra ủy mị, chẳng qua chỉ là một thanh bê tông ưa ngược đãi.”

“Bê–tông–ưa–ngược–đãi…? Lại càng chuẩn!” Văn Thành đến lúc này cười gập cả người, tay không ngừng xoa xoa lên lưng một Nguyễn Ái miệng mồm há hốc.

Không nhìn thấy phản ứng của hai kẻ đối diện, Trình Đức Ân miệng thở dài ngán ngẩm. “Vốn chỉ được mỗi nhân vật nam phụ, là bạn thân của nam và nữ chính, tính tình vui vẻ cởi mở, lại cực kỳ nhạy bén, chi tiếc đến cuối phần một lại làm người đọc thất vọng vô cùng…”

“Thất vọng? Vì sao?” ho khan chặn lại tràng cười, Văn Thành có hơi chột dạ. Không lẽ vị tác giả huyền bí này biết cả nội bộ Võ Gia năm đó xảy ra chuyện gì? Xem ra anh phải nghe theo vợ mình đọc quyển sách này mới được…

“Đúng vậy. Hóa ra anh ta yêu vai chính.”

“Eh? Hắn yêu con bé tên Hồ Vân đó?”

Văn Thành yêu Nguyễn Ái? Ai viết vậy trời?

“Không, không,” Đức Ân vội vã ra dấu phủ định, đoạn mỉm cười đầy ẩn ý.

“Là vai chính còn lại.”

Câu chuyện vốn chỉ có nam nữ vai chính.

Không phải nữ thì là…

(*o*)

Không hẹn mà cả Văn Thành và Nguyễn Ái đều nhìn nhau, sau đó đồng loạt hướng về kẻ–mà–ai–cũng–biết–là–ai–rồi–đấy, đôi môi mỏng gợi cảm của anh chàng người Ý lúc bấy giờ lại mím lại thành một đường khó chịu vô cùng.

“A!”

Nguyễn Ái tay đưa lên miệng, rõ ràng ra vẻ kiềm chế.

Nhưng khi trông thấy cảnh tượng hai gã đàn ông trước mặt mình mặt mày cứ như mắc nghẹn đậu hũ, mắt lấp láy lườm qua liếc lại, không khí mờ mờ ám ám thì…

Thánh thần à!

Phật à!

Chúa ơi!

Không kiềm được nữa!

Văn Thành ơi là Văn Thành, đây gọi là… cười người phút trước, phút sau người cười đấy ạ…!

Lần đầu tiên trông thấy ma nữ cười nghiêng cười ngửa, Trình Đức Ân ngày càng tự tin hơn, trong lòng chỉ đơn thuần nghĩ cô nàng yêu thích khiếu kể chuyện của mình, nào có đâu ngờ phía sau nó là cả một “thiên tình sử” lót dài như gạch bếp…

Đang hưng phấn muốn tiếp nối bình phẩm, một giọng nam trấm thấp bỗng trỗi lên, tuy không oang oang bề thế nhưng hiệu uy vô cùng. Bằng chứng là cá một Nguyễn Ái đang bịt miệng nắc nẻ cũng phải nín bặt.

“Vậy kết thúc ra sao?”

Xung quanh đột nhiên mang nặng chất chì.

Câu hỏi của Lorenzo rõ ràng đã phá tan bầu không khi vui nhộn, ngoài Trình Đức Ân ra thì tâm trí ba kẻ còn lại đang cùng mang một gánh nặng nghi vấn. Kết thúc câu chuyện của họ ư? Liệu nó có được như tiểu thuyết hay không…? Dưới ánh mắt của một cá nhân cụ thể, họ nên có một kết cục như thế nào đây?

Hạnh phúc hay đau thương đến não lòng?

Bị dọa chết khiếp vì sự chuyển hướng của tình thế, đặc biệt là ánh mắt đột nhiên trở sắc bén của gã đàn ông ngoại lai, Đức Ân lắp bắp phun ra vài từ. “Ơ… phần cuối vẫn chưa ra, em tôi cũng chẳng kể gì hơn…”

Lắc đầu, Nguyễn Ái cảm thấy buồn cười ghê nơi – Đến cả trong thế giới mộng ảo cũng phải chờ đợi…?

Mặt bàn chợt rung lên.

“Chết tiệt!”

Ngước lên thì thấy gương mặt phó tướng tối sầm, cả người dựng đứng cả lên. Bỡ ngỡ vô cùng. Đây là lần đầu tiên Nguyễn Ái trông thấy gã đàn ông vô lo này phản ứng mạnh mẽ như vậy. Tò mò quá cỡ, cô đảo mắt dõi theo hướng nhìn của anh ta, bắt gặp ngay một gương mặt nhu mì xinh xắn trên màn hình vô tuyến. Khi nụ cười cô gái này nở rộ, đến cả Nguyễn Ái cũng thấy chạnh lòng, thì ra đây là thứ người ta gọi là nét đẹp yếu mềm khiến người mong lao vào bảo vệ.

Chưa kịp mở miệng hỏi thì Trình Đức Ân tặng ngay cho cô đáp án. “Hà Ngọc Nghi! Đúng là chết tiệt thật! Cứ ngỡ cô ta đã rút chân khỏi vai Hồ Vân. Ai ngờ đến giờ phút này lại nhận lấy! Xem ra chị Kim Hoài sẽ bị đùn đẩy xuống vai nữ thứ chính.”

“Hà Ngọc Nghi?” mắt cô tròn mở, có chút ấn tượng về cái tên, bởi nó liên quan mật thiết đến Hoàng Thạc Hy. Song điều này cũng chẳng thể giải thích được tình trạng kích động của Văn Thành hiện giờ. “Anh quen cô ta?”

“Không những là quen,” Văn Thành miệng nở một nụ cười gượng gạo, mắt vẫn còn dán vào màn hình TV, hành động gấp gáp chuần bị rời khỏi. “Mà là rấtquen.”

“Eh?”

“Nhóc đầu bếp, cậu cho tôi biết buổi phân vai này diễn ra ở đâu?”

“Ơ…” bị làm cho hết hồn trước sự vồn vã của gã đàn ông, Đức Ân quên khuấy cả việc cảm thấy xúc phạm vì bị gọi bằng ‘nhóc’. “Nghe Kim Hoài nói thì là… Seoul… Tôi không chắc là ở khách sạn nào…”

Chẳng thèm đợi anh chàng đầu bếp nói thêm một lời nào nữa, cũng chẳng để ma nữ có cơ hội hỏi han, cái người trước giờ bình thản ôn hòa vội vàng phóng đi, tay cầm điện thoại dọc đường không ngừng rủa xả, chẳng nhìn đâu ra phong thái ung dung thường ngày nữa.

“Gì ấy nhỉ?” Nguyễn Ái nhíu mày.

Giọng nói đều đều của Lorenzo lúc bấy giờ mới vang lên, ánh mắt anh khi dõi theo bóng dáng xa dần của Văn Thành đa mang đầy nghĩ ngợi.

“Vội vã lao đến bên cạnh một người đàn bà không cùng huyết thống với mình, một là kẻ đó mang nợ sâu nặng, hai là người yêu thương nhất.”

Mục lục
loading...