Menu

Phản Diện-Chương 46


Phản Diện


Tác giả: Faithfair


Chương 46: Gặp Lại

Ba tuần sau. Khi lượn lờ trên đỉnh Pongkan tuyết phủ của buổi sớm rét căm vùng Kachin, Lorenzo Da Costa tuyệt nhiên không nghĩ đến sẽ đi gặp con người đó.

Thế mà tâm thù vừa giải, đã không thể kiềm chế nỗi con tim.

Vì thế nên, cái vỏ bọc đan kết suốt năm năm, trong vòng tám tiếng đã suýt nữa rách bươm đến thảm hại…

* * *

Nhà hàng Le Bon Ton. Sài Gòn.

(Để tránh việc bạn té nhào vì cái tên nhà hàng, VV xin nóy lun Le Bon Ton là tiếng Pháp, chỉ xã hội thượng lưu thế kỷ 17,18. Đây là nhà hàng cấp cao siêu việt do VV… hoang tưởng ra, VN hok có a =w= )

Trình Đức Ân nhíu mày, bức bối nhìn về phía bóng lưng đứa con gái đang ngây người trước cái tivi 20” cũ kỹ trong phòng nghỉ. Đây đã là lần thứ n cô ả trốn việc vào đây thoải mái! Mới vào làm gần hai tháng mà đã như thế! Không biết ông ngoại nghĩ gì lại đi thuê một ả đàn bà về đây, suốt ngày làm trì trệ nhà bếp của anh như vậy!

loading...

Không phải Trình Đức Ân đố kỵ vì bị sẻ chia quyền hành. Anh vốn là người thừa kế duy nhất của Le Bon Ton, làm sao có chuyện ghen ghét với nhân viên tương lai của mình, bản thân trước giờ lại là một con người nhìn việc không nhìn người, dĩ nhiên sẵn sàng thừa nhận tài năng của nữ pâtissierie* hiếm có này – thật sự có phần vượt trội hơn lũ bạn Pháp quốc ngày nào bù khú cùng anh trong học viện ẩm thực.

(*pâtissierie: đầu bếp phụ trách món ngọt trong nhà hàng Pháp)

Chỉ là… cả đời này, một người con gái như vậy, là lần đầu tiên Trình Đức Ân “bị” gặp.

Tuổi lớn hơn anh đến hai, vậy mà bề ngoài còn thua đứa em gái nhí nhố ở nhà. Trông thì cứ nghĩ hiền lành ngây thơ, ai ngờ khi chạm vào mới biết rắn độc. Vừa vào nhà bếp đã đuổi ngay hai bếp phụ, nồi niêu xoong chảo cũng yêu cầu đổi mới, cách bày trí góc đồ ngọt cũng đòi tân trang; nhưng tất cả đều không vì lý do nghề nghiệp!

Đuổi hai bếp phụ là vì, họ không vừa mắt cô nàng! Người thì đầu nhiều gàu quá, đuổi. Kẻ thì móng tay dài quá, đuổi. Chảo nồi màu sắc quá buồn, đổi. Cách bày trí tẻ nhạt không chút nữ tính, đổi.

Đây rốt cục là thứ lý do nhăng cuội gì?! (>x<) (Phong cách hồ ly đấy ạ =w=) Khi Đức Ân hùng hổ xông vào phòng làm việc của giám đốc để đòi lại công đạo cho đám đàn em, thì gặp ngay đứa con gái lập dị đang nhàn nhã ăn bánh uống trà cùng ông ngoại mình, miệng cười cười nói nói, thái độ ngọt ngào hoàn toàn khác hẳn vẻ lạnh lùng ngạo mạn trong nhà bếp thường ngày. Dĩ nhiên là… chuyện đó cũng bị ả ta đánh phủ đầu. Ông ngoại không cần biết lý do là gì, ra sao; vì nữ pâtissierie đã được ông giao phó, cô có quyền xử lý mọi chuyện theo ý mình – chừng nào mà việc và người còn nằm trong tầm quản hạch được cho phép. Đến cả Trình Đức Ân, bản thân đường đường là Chef de Cuisine**, bên dưới điều hành hơn mười tám đầu bếp bộ môn, cũng không có quyền xen vào. (Chef de Cuisine**: Đầu bếp trưởng của nhà hàng Pháp) Rốt cục là… cô ả này đã cho ông của anh uống thuốc si khờ người già? Nếu không tại sao ông lại ra mặt thiên vị như vậy? “Vương Nguyễn Ái!” Trình Đức Ân thét lớn. Hừ, cả cái tên cũng kiêu hơn người khác. Gọi ngắn gọn thì cô ả nhất quyết không cho, bắt ép mọi người phải kêu luôn cả họ, lúc được hỏi tại sao thì bảo rằng chỉ những người yêu thương mới cho phép gọi thân mật như thế. Gì? Đây là thời đại nào rồi mà còn như vậy? Thế mà, trong vòng một tháng trở lại, đã có đến hai gã đàn ông sang trọng tìm đến đây và gọi đích danh “thân mật” của cô ả. Dựa vào cách ăn mặc giản dị và tính tình khó khăn, Đức Ân cứ ngỡ cô được liệt vào dạng đoan chính, kén chọn gắt gao. Nhưng xem ra cũng thuộc loại bừa bãi như những ả mỹ nhân thời thượng, chỉ thiếu đi phần diêm dúa ngắn trên hở dưới, phấn son ê hề. Người đẹp thì anh gặp nhiều rồi, nhưng khó hiểu nhất vẫn là cô nàng sáng nắng chiều mưa này, lúc thì đanh đá chua ngoa, lúc lại trầm lặng lạnh lẽo đến đáng sợ. “Vương–Nguyễn–Ái!” không thấy cô phản ứng, Trình Đức Ân nhấn mạnh từng chữ, mặt mày ngày càng khó coi. Lúc này còn có trò giả điếc nữa? Chỉ lớn hơn hai tuổi mà đã không coi đầu bếp trưởng ra gì? Dẫu thế nào anh cũng là cấp trên của cô, đâu thể nào cứ đối xử với anh thiếu tôn trọng như thế? Thở mạnh ra, Đức Ân hậm hực bước về trước, đứng ngay sau lưng đặt tay lên vai cô. Không hề có phản ứng. Nhíu mày, anh đảo mắt về màn hình trước mặt, cố tìm hiểu xem bất cứ điều gì có thể khiến nữ ma đầu của Le Bon Ton chìm đắm đến thế. Nếu là thường ngày có kẻ chạm vào người mình, cô ả có lẽ đã hét toáng lên và sỉ vả liên hồi. Tivi đang chiếu bảng tin quốc tế sáng nay, linh tinh gì đó về một gã thương nhân người Việt mất tích vào đêm qua, phải ngây ra theo dõi một lúc Đức Ân mới hiểu được con người này là Chủ tịch một tập đoàn lớn gốc Hoa của toàn Đông Nam Á, xui xẻo làm sao lại bị trời hại gặp phải tai nạn trên không, cả trực thăng riêng cũng nổ tung giữa bầu trời Myanmar, đến xác cũng không còn nguyên vẹn… Tóm lại, cũng là chuyện thường ngày ở huyện, thế giới rộng như vậy, mỗi ngày chết đi vài ba người giàu sang chẳng có gì là lạ. (=w=) Vậy mà xem ra, đối với Vương Nguyễn Ái, lại là trời đất xoay chuyển. Gương mặt cô chứa đầy sự bàng hoàng, có chút thất kinh, thể như cái người gặp nạn kia bản thân từng quen biết. Không thể, có lẽ cô nàng gia nhập thương trường, e sợ biến động này sẽ khiến giá cỗ phiếu hạ thấp? “Nè, cô làm sao thế?” Đức Ân hỏi to, tay lúc này đã lay mạnh Nguyễn Ái. “Đừng cứ sững ra như thế, có sập trời thì cũng vào lo xong mẻ Mousse au Chocolat cho ngài lãnh sự Đức trước. Nếu không tất cả chúng ta đều gặp nạn.” “Được.” Gương mặt vô thần, Nguyễn Ái lặng lẽ đứng dậy đi về phía cửa ra vào, mắt không một lần chạm đến vị bếp trưởng khó tính. Thấy nữ ma đầu hôm nay lại trở ôn nhu bất ngờ, Trình Đức Ân không khỏi thắc mắc nguyên do. Vốn Vương Nguyễn Ái là một cô gái sôi nổi, lúc không quát tháo bắt bẻ người ta thì cực kỳ vui tính, song có đôi lúc lại trở trầm cảm bất chợt – như bây giờ vậy. Người ta nói chỉ những kẻ làm nghệ thuật mới mang tâm thái thất thường, xem ra cô nàng họ Vương này nếu không ôm đồm khả năng hội họa thì phải là một nhân vật vô cùng phức tạp. Trình Đức Ân tuy không ưa gì con người này, song không hiểu vì sao lại hay chú ý người ta quá kỹ, thậm chí nghiệm ra những lúc “trở cơn trầm lắng” của cô. Khi tình huống đến hồi gay gắt, bản thân cô nàng gần như phát hỏa… tự nhiên sẽ trở nên điềm tĩnh bất chợt, dần dần lãnh đạm ôn nhu, thậm chí thu mình vào cái vỏ vô cảm. Hệt một phản xạ được luyện tập lâu ngày. Như hiện giờ vậy. Sao cứ có cảm giác… cô đang cố dồn nén điều gì đó từ trong chính bản thân mình? Vị bếp trưởng họ Trình nào có biết, cảm giác của anh đã gần đúng. Nguyễn Ái chính là… tự đàn áp sự điên loạn mà bản thân cho rằng đang lớn dần trong trí não. Sau sự kiện ngày đó, cô không còn dám cho phép cảm xúc thống trị cả con người mình nữa… Làm những việc yêu thích, mở rộng giao tiếp bạn bè, hội nhập vào môi trường lành mạnh… chính là mục tiêu cô đang hướng đến. Kể cũng buồn cười, khi lý trí mạnh mẽ và sự cuồng loạn cùng tồn tại trong một con người, sự tranh đấu có đôi khi khiến người kiệt sức. Hoàn thành tác phẩm của mình bằng nhúm bột ca cao rải đều, vài vòng cung bằng đường kéo và ba lá bạc hà mơn mởn; cô đưa vội đĩa Mousse au Chocolatecho người phục vụ rồi đứng nhìn theo bóng lưng hắn khuất sau cánh cửa nâu sẫm, đầu óc bình yên lại rất nhiều. Bác sĩ Đan đã đúng, quay về đây là một quyết định sáng suốt. Không có gì an thần bằng việc làm tốt chuyện mình thích làm. Dặn dò người phụ bếp vài điều, cô lau tay rồi quay người lẩn ra cửa bên hông. Lúc bấy giờ đã hơn mười giờ, nếu không phải vì bữa ăn đặc biệt của ngài lãnh sự, cô đã sớm về nhà nghỉ ngơi, nào có phải đứng giữa cảnh đường vắng vẻ mà hứng gió đêm…? Băng qua con đường trống trải, cô ném mình ngồi xuống chiếc ghế đá trắng ngà cũ kỹ, mắt đảo quanh công viên xanh rì dưới ánh đèn vàng vọt, sự rối ren một giờ trước đây đột nhiên trở mình thức giấc. Về đến Sài Gòn, cô đã sớm biết sẽ kéo đến nhiều cuộc gặp gỡ không mong muốn. Cũng trên chiếc ghế này, hai tháng trước, cô đã chuyện trò cùng Đoàn Văn Minh; nửa tháng tiếp theo, lại phải tiếp chuyện Nguyễn Đỗ Văn Thành. Cứ ngỡ lần này, kẻ đối mặt phải là Hoàng Công. Ngờ đâu… Hắn chết? Cội nguồn của mọi mất mát đau khổ xảy đến cho cô năm năm nay. Chết? Trực thăng bị rỉ dầu, kích nổ giữa bầu trời Miến Điện? Chết? Bàn tay cô bấu chặt trên tạp dề – Nếu trời đã định có một ngày phải chết một cách ngẫu nhiên như thế, vì sao còn phải đợi đến năm năm? Lẽ ra nên đem hắn đi từ sớm! Thế thì sẽ không mang lại nhiều khổ đau dường này cho quả tim tội nghiệp của cô! Tự nhiên cảm thấy uất phẫn mà không hiểu nguyên do… Nguyễn Ái biết mình vô lý. Việc đến giờ phút này, xét phần lớn là do bản chất vấn đề đã sớm có dấu hiệu thối nát, nào phải một tay Hoàng Công gây ra…? Song có một cá nhân bằng xương bằng thịt để căm hận, nguyền rủa, dù gì vẫn tốt hơn một mục tiêu mờ ảo không thực như Ông Trời. Mãi đến giờ, cô cũng không cách nào cảm thấy cam chịu, bản thân phải khuất phục số mệnh hẩm hiu của chính mình. Hạnh phúc truy cầu bấy lâu đã ngay trước mắt, thế mà phải cắn răng để nó vụt qua, không khỏi lưu lại trong tâm nhiều nuối tiếc khôn nguôi. Cô mất. Mất tất cả. Cả mẹ. Cả Nguyễn Tiến. Cả Vương Đăng Khoa, Bác sĩ Đan, vú nuôi… Và anh. Nhất là anh. Tay bất giác di chuyển xuống phần bụng phẳng lỳ, đồng tử cô co lại sự dằn vặt chì chiết. Cô có nên cảm ơn ông trời vì đã đem tầm nguy hiểm của bản thân đập ngay vào mặt mình như một lời cảnh cáo? Hay nên oán hận Hắn thì đã cướp đi mối gắn kết duy nhất còn sót lại giữa cô và anh? Nếu ngày đó không vì mất đi đứa bé, có lẽ giờ đây đã hạnh phúc đoàn tụ cùng chồng…? Hà – cười nhạt, Nguyễn Ái cắn chặt răng – giỡn mặt với ai đây? Hạnh phúc? Có hạnh phúc nỗi không khi bị chính người mình yêu ghê tởm? Tận thân trải nghiệm nỗi đau mất con vì một giây không tỉnh táo, tận mắt chứng kiến sự điên rồ của người cha tội nghiệp làm chai sờn tình cảm trong người đàn bà thầm yêu mình ròng rã gần nửa cuộc đời – ngay cả ruột thịt như cô đôi lúc cũng còn buồn bã chán ghét… Nguyễn Ái có đủ lý do để e sợ. Sợ đến một ngày anh sẽ nhìn cô bằng đôi mắt rẻ khinh, sợ bệnh tật bản thân sẽ ngày càng nghiêm trọng, sợ tình yêu mãnh liệt của anh sẽ chết dần theo năm tháng bởi sự điên cuồng ngày càng lớn lên trong cô… Cho dù lúc đó, cô có lẽ cũng chẳng còn minh mẫn để cảm nhận nữa đâu… Song cũng không hề muốn điều đó xảy ra. Vì vậy mà… thà rằng để anh hận cô cả đời, thù cô cả kiếp. Nhưng chí ít sẽ nhớ hoài khôn nguôi. “Em rốt cục… không những vẫn ích kỷ như xưa, mà còn tàn nhẫn nữa, phản diện ạ…” Ngày đó, Văn Thành đã nhẹ nhàng phán xét với một tâm trạng vô cùng rầu rĩ. Khoảnh khắc lúc bấy giờ cô chỉ cười. Có thể phản bác sao? Cô vốn là y hệt những gì anh ta chê trách. Ích kỷ đến nỗi vì muốn giữ vững địa vị trong tâm một người mà rời ra người đó, tàn nhẫn gieo rắc khổ đau trong suốt bao năm trời cho kẻ mình yêu thương cũng bởi bốn chữ “tình, yêu, vẹn, toàn.” Cô đích thật là một kẻ phản diện. Một nhân vật phản diện đáng nguyền rủa nhất trong câu chuyện của anh. Nguyễn Ái biết… với bản tính cương liệt của mình, Võ Gia Chính Luận cho dù có kết hôn bao lần, con cái bao lứa, sự nghiệp có bao cái đỉnh thành công; sự tồn tại của cô cũng mãi không tài nào xóa bỏ. Thậm chí khi anh không còn yêu cô nữa, thù hận vẫn sẽ giữ mãi hình bóng một Nguyễn Ái trong lòng… Âu cũng là quá đủ. Suốt đời này, những con người bên cạnh cô nào có ai dám trao ra tất cả? Với Nguyễn Tiến và Vương Đăng Khoa, Maiko là nhất. Với đám bạn trai theo đuổi mình trước đây, sắc đẹp – hoặc gia tài – của cô luôn chiếm thế thượng phong. Ngay cả với một Đoàn Văn Minh si tình, đứng nhất vẫn là sự nghiệp. Vương Nguyễn Ái chỉ là… muốn trở thành cái nhất của một ai đó. Song xem ra, chỉ mỗi bản thân đáp ứng được điều đó. Uể oải kéo nhẹ khăn choàng cổ xuống vò vò trong tay, cô thầm cười một cách chua cay. Thật ra, cô cũng là nhất trong lòng anh đấy chứ. Là hận nhất. Gió đêm ùa qua xốc bay đám lá xơ xác trên mặt đường ẩm ướt. Không khí mang nặng mùi cỏ lá quyện hơi nước, báo hiệu của những cơn bão mùa xuân hiếm hoi. Mái tóc dài xổ tung trong màn đêm xào xạc, tay vội đưa lên không giữ kịp chiếc mũ trắng đội hờ hững lệch lạc, đến cuối cùng lại phải tất tả đuổi theo nó, dọc đường vồ vập thế nào mà trặc cả chân, xiêu vẹo khập khiễng đến thảm hại… Những lúc chật vật như thế này, chợt mong nhìn thấy anh ghê gớm. Đã nhiều lần sự nhớ nhung lẫn hòa vào khao khát được che chở, cô ước gì mình có thể phát sinh ảo tưởng như anh. Dù chỉ là một lúc… Như bây giờ đây, có thể ngước lên và nhìn thấy bóng người quen thuộc đứng đối diện mình. Ánh đèn mông lung rọi tỏa trên những đường nét đẹp đẽ đến não lòng; ừ thì có cao to hơn chút, phong trần hơn chút, nam tính hơn chút… Nói chung, có là ảo ảnh đi nữa, cũng đã năm năm rồi, phải cho người ta trưởng thành lên chút chứ… Ảo ảnh đó, rồi sẽ cúi xuống nhặt lấy chiếc mũ giờ đã vấy bẩn nằm vất vưởng trên mũi giày, lúc ngẩng lên nụ cười lại có khả năng thanh tẩy, tâm hồn cô trong phút chốc bỗng sạch sẽ mọi ý niệm tiêu cực… Ảo ảnh đó, rồi sẽ khoan thai bước đến trước mặt cô, bàn tay thô ráp áp vào làn da nhạy cảm trên má. Sự tương phản da thịt khiến cô ngừng cả việc thở… Ảo ảnh đó, rồi sẽ nhìn thẳng vào mắt cô, chứa chan niềm nhớ thương dã dượi và tình yêu cháy bỏng, khiến cô mặt đất cũng không còn cảm giác ra… Ảo ảnh đó, vốn là đang làm y như thế. Giữa ban đêm tịch mịch, anh tỏa sáng còn hơn ánh mặt trời. (Người chắc làm = vàng kim =w=) Lòng cô quặn lại, cảm xúc dâng trào khiến mũi cay nồng, nước ngấn nơi khóe mắt chực chờ vỡ lăn… Không. Cô sai rồi. Đáng ra không nên ảo tưởng như vậy. Tội gì lại càng khiến bản thân kích động hơn chứ…?! Như thế này… chẳng phải sẽ làm bệnh tình tệ hại hơn sao? Nhắm mắt, cô cố xua đuổi thứ ảo tưởng huyễn hoặc do khát vọng cấu thành. Đổi lại, đột nhiên cảm thấy chưng hửng, chưa kịp hiểu ra chuyện gì thì thân thể đã bị nhấc bổng, mở mắt ra vẫn là gương mặt thân thương đó. Ảo ảnh bế cô băng qua đường, mở cửa sau nhà bếp bước vào hành lang vắng lặng, sau đó nhẹ nhàng đặt cô xuống chiếc ghế gỗ sẵn kê gần đó. Đoạn, một cách dịu dàng đến không ngờ, quỳ xuống trước mặt cô xoa nhẹ cổ chân trắng nõn, cử chỉ tẩn mẩn yêu chiều hệt đêm tân hôn ngày nào của họ… Chúa à, nếu đây chính là thứ ma bệnh con trốn tránh bấy lâu, Vương Nguyễn Ái này đích thực là một kẻ ngu si! Phát sinh ảo giác? Hoang tưởng? Rối loạn hành vi? Những điều này nào có sánh bằng hình bóng trước mặt…? Vươn ra đôi tay mỏng manh giờ đây có phần giá lạnh, cô áp nhẹ vào mặt anh từ từ kéo ngẩng lên, trong thâm tâm vốn đã buông bỏ hoàn toàn sự tỉnh táo mất rồi… Mắt đen xoáy vào màu nâu mật ngọt, khoảnh khắc lắng đọng khiến sự xúc động có đỉnh cao mới. Là khát vọng. Cúi đầu xuống, cô ghì nhẹ anh về hướng mình, toan đặt lên môi kẻ đã gây ra bao nhớ nhung khắc khoải trong năm năm nay một nụ hôn nồng nàn. Biết sao được, cô vốn đã không thể kiềm chế nữa… Bất ngờ thay, ảo ảnh khựng lại né tránh. Vừa khi môi họ chỉ còn cách nhau một hơi thở. Mắt cô choàng mở. Ngạc nhiên. “Tốt nhất là không nên,” con người trước mặt khóe môi cong lên một cách uể oải, ánh mắt đột ngột toát tia cợt nhã. “Động vào em lúc này chẳng khác nào ‘mở khóa’ chiếc hộp Pandora.” “…” Đến gần hơn, cho đến khi môi khẽ phớt vào môi cô một cách châm chọc, anh trầm giọng. “Em sẽ không muốn biết bên trong chứa những gì đâu.” “…” Không thấy cô phản ứng, kẻ này bèn thu người lại, ánh mắt ngập ngụa sự si tình lộ liễu khi cúi xuống và… hôn vào tay cô! “Như thế này chắc em đã vừa ý?” Rồi, nở nụ cười rực nắng. Là cái nắng của ngày hè chói chang. Rực lửa. … Nguyễn Ái sững ra trong nhiều giây trước những đường nét thân thuộc còn hơn da thịt, cảm giác bản thân dường như đang bị lường gạt một cách tàn nhẫn. Bởi Thượng Đế. Đây không phải là Chính Luận của cô! Bất giác rút tay lại như vừa chạm trúng lửa bỏng, sự bàng hoàng vỡ òa trên gương mặt nhỏ xinh, ánh mắt bùng lên nỗi hoang mang cực độ. Như một kẻ vừa trông thấy quỷ dữ, Nguyễn Ái bật người đứng dậy, hành động đột ngột khiến chiếc ghế phía sau ngã lăn ra sàn. Âm thanh đay nghiến vang vọng khắp nơi, tình huống hiện tại chớp mắt đã trở nên muôn phần quỷ dị. “Sao thế?” ‘ảo ảnh’ lộ vẻ quan tâm, giọng nói ứ đầy sự thương xót. Không hiểu vì sao lại khiến cô hãi kinh hơn ngàn lần con người cộc cằn thô bạo ngày trước. “Em vẫn còn đau? Ngồi xuống, anh sẽ xoa thêm chút nữa…” Lắc đầu, cô lui dần ra xa, ánh mắt hoảng loạn. Đây nhất định không phải mộng đẹp. “Ái à, em sao thế? Là anh đây–” “ANH KHÔNG PHẢI LUẬN!” Cô thét lớn. Là cả thành tiếng, lẫn sâu thẳm tận tâm hồn. * * * “Nè! Làm gì đó?!” Lorenzo Da Costa chưa kịp phản ứng trước sự quá khích của cô gái trước mặt thì một giọng nam mạnh mẽ tràn vào. Hai giây sau, chủ nhân của nó không biết từ đâu đứng chen vào giữa anh và Nguyễn Ái, hùng hổ hệt như một cảm tử quân. “Anh là ai? Tại sao lại quấy rối nhân viên của tôi?! Có tin tôi cho bảo vệ vào tống cổ anh ra không?” Nói năng lớn tiếng, nhưng vẻ mặt lại non nớt, thái độ càng có chút e dè. Hóa ra chỉ là một thằng nhóc. “Thằng nhóc” đó lại không hề ngừng lại để chờ phản hồi từ Lorenzo, mà lập tức quay sang nhân vật sau lưng mình – hiện giờ vẫn sững ra như tượng. “Còn cô, làm gì nơi đây?! Ngài lãnh sự muốn gặp cô để khen ngợi. Không phải tôi đã bảo trước khi khách dùng bữa xong thì cô không được rời khỏi chức vị sa-” Im bặt. Khuôn mặt đỏ gay tức giận khi nhìn thẳng vào Lorenzo trong phút chốc đã thoáng vẻ bối rối khi bắt gặp biểu hiện của Nguyễn Ái. Thậm chí, có phần xót thương, nồng tình… Cơ mặt Lorenzo khẽ giật trước ánh nhìn ngây ngốc của gã thanh niên. Song khi cất giọng lại vô cùng ôn nhu: “Không phải lỗi của cô ấy. Là tôi gọi cô ấy ra.” Lúc này đã bình tâm, Trình Đức Ân mới quay lại ngắm kỹ người lạ. Cao hơn anh cả nửa cái đầu, mặt mũi như tạc, cách ăn mặc sang trọng tao nhã, vẻ ngoài toát lên sự quyền quý khó bề che đậy. Nếu không phải hắn nói tiếng Việt, anh đã nghĩ con người này thuộc dòng dõi quý tộc ngoại lai nào đó, vô tình bước thẳng từ những bộ phim hào nhoáng vào thế giới thực. Gã đàn ông này, đứng giữa hành lang bề bộn của một nhà hàng nước Việt – cho dù thuộc hàng cao cấp; sao mà cũng gây cho người ta những cảm giác thật buồn cười, rất không chân thực. “Anh là ai?” Trình Đức Ân hạ giọng hỏi han, bản thân cũng không hề biết mình đã vô thức lùi lại một bước. Việc này không thoát khỏi ánh mắt tinh tường của Lorenzo, anh chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, dõi ánh mắt đàn áp ngầm kín vào kẻ đối diện. “Tôi là bạn của Nguyễn Ái.” Chữ “bạn” mang hàm ý rất mạnh. Điều này thì người mở lời và kẻ đón nhận đều hiểu rõ. Mắt Trình Đức Ân nheo lại khi liếc về phía sau, mục tiêu công kích dĩ nhiên không ai ngoài nữ ma đầu của mình. Lại một kẻ gọi đích danh “thân mật” của cô nàng! “Cô rốt cục có bao nhiêu ‘người bạn’, hả? Có yêu đương nhăng nhít cũng không nên lần nào cũng đem đến nơi làm việc. Đừng nghĩ ông tôi thương cô thì tự coi mình là bà chủ nơi đây! Lần sau bảo đám đàn ông của cô về nhà mình mà trò chuyện!” Nguyễn Ái bấy lâu cúi gằm mặt, rốt cục cũng từ từ ngẩng đầu. Vẻ yếu mềm và đôi mắt ươn ướt thiếu điều khiến tim Trình Đức Ân ngừng nhịp. Cái ả ma nữ này… lại có khả năng tạo ra thứ biểu cảm này…?! Nếu đó chỉ là “thiếu điều,” thì hành động tiếp theo của ma nữ đã “chính thức” làm tim anh “đứng máy”: cái kẻ kiên quyết không tiếp xúc da thịt với một ai kia, đột nhiên nhào đến bám chặt lấy cánh tay anh ôm khư khư, cử chỉ hệt một đứa trẻ trốn chạy ma quỷ. “Tôi… tôi…” lắc đầu nguầy nguậy, sự vô định tràn ngập gương mặt mỹ miều khiến người rung động “… tôi không quen người đó!” Lần đầu tiên bị tấn công bởi một Vương Nguyễn Ái yếu đuối đáng thương như thế, ông chủ tương lai của Le Bon Ton không khỏi bị khuấy động tinh thần, trong một giây bản năng bảo vệ của người đàn ông liền vùng lên thao túng ác cảm bấy lâu. “Vậy chúng ta vào trong.” “Còn anh!” quay sang kẻ vẫn đứng đó quan sát nãy giờ, anh nghiến răng gầm gừ. “Khôn hồn thì ra khỏi nhà hàng của tôi bây giờ, không thì đừng trách–” “Tôi đi.” Chữ rời miệng điềm đạm, trên mặt lại có nụ cười hòa hảo, song hành động quay mình bất chợt của kẻ lạ lại nói lên một câu chuyện khác. * * * Cánh cửa trắng của nhà hàng vừa đóng lại sau lưng, gã đàn ông bước đi trong bóng đêm lầm lũi, vừa chớp mắt gương mặt bỗng dưng lạnh lùng đến đáng sợ. Như trốn tà, Lorenzo Da Costa bước nhanh ra khỏi nơi đó. Nói đúng hơn là, vùng chạy. Nếu không, sẽ rút sẵn khẩu súng nơi thắt lưng kết liễu gã đàn ông to mồm, khi bàn tay hắn siết nhẹ trên bờ vai thon gầy toan kéo đi. Nếu không, sẽ truy hỏi ra tên những gã đã “bầu bạn” người nào đó bấy lâu, để rồi sau đó lại gây ra những chết chóc không đáng. Nếu không, sẽ không kiềm được mà tay trần siết chết người đàn bà mang tên Nguyễn Ái. Dừng chân, Lorenzo nắm chặt tay lại, giữ cho bản thân không quay đầu – dù chỉ là một cái nhìn luyến tiếc. Đôi chân anh đuối sức, đầu gối nhũn ra, đột nhiên đổ sập toàn thân, ngồi bệt ra trên mặt đường trống trải, bàn tay run rẫy đưa lên áp chặt vào mắt, dường như để ngăn không cho loại chất lỏng yếu mềm trào ra. Cô vẫn đẹp như thế, tại sao? Đẹp đến độ khiến anh chỉ muốn vươn tay ra hủy diệt! Đứng chôn chân bên vệ đường quan sát cô gần hai tiếng đồng hồ, Lorenzo Da Costa không biết đã bao lần toan quay đầu. Rời khỏi, lên xe, đạp ga chạy một nước đến sân bay, lên phi cơ và rời xa con người đó đến mức tối đa khoảng cách cho phép. Vì sao thân hình kia có thể đầy sức sống như vậy? Vì sao màu hồng ửng vẫn có thể tràn lan trên gò má trắng muốt? Vì sao đôi mắt trong suốt vẫn sáng lên sự tự tin hiếm có? Anh thà rằng con người đó gầy guộc trơ xương. Anh thà trông thấy gương mặt cô xanh xao tiều tụy. Anh thà trông thấy vẻ mệt mỏi đến gần như kiệt quệ trong đôi mắt to tròn ươn ướt… Anh thà trông thấy cô khóc, cô khổ, thậm chí đau đến muốn chết đi! Còn hơn một Nguyễn Ái như thế này. Xinh đẹp. Mạnh mẽ. Tự tin. Như thể không có anh, cô vẫn tồn tại rất tốt. Sự xót xa dằn vặt trên gương mặt được từ từ thay thế bằng nụ cười nhạt nhẽo, bàn tay anh đưa lên vỗ nhẹ lên ngực trái. “Còn cố đau nữa sao? Tao cứ tưởng mày đã chết.” Ánh mắt trong nửa khắc trở nên mỉa mai nhạo cười. “Đừng lo, cho dù có chết, cũng phải lôi đối phương cùng xuống địa ngục.” Là cười với chính con tim.

Mục lục
loading...