Menu

Phản Diện-Chương 38


Phản Diện


Tác giả: Faithfair


Chương 38: Di Truyền

Đặng An Thi chưa bao giờ trông thấy thần tượng của mình suy sụp như vậy.

Cô sợ.

Một Nguyễn Ái tràn đầy nhiệt huyết, tự tin, cao ngạo; nay lại đờ đẫn, buồn bã, yếu đuối đến khó tin. Cô ăn ít, mà dường như là không ăn; nói không nhiều, mà dường như là không nói; ngoài những cuộc viếng thăm Vương Đăng Khoa, cô không hề rời phòng. Niềm vui duy nhất trong ngày là các cú điện thoại ngắn ngủi của thiếu gia. Vào những lúc ấy, chất giọng sôi nổi mới quay trở lại, nụ cười mới hiện hữu trên môi — song e rằng chỉ là gắng gượng.

Cũng đúng thôi, nếu đổi lại là cô, sợ rằng đã ngã quỵ từ lâu. Nguyễn Ái như thế này đã muôn phần quật cường lắm rồi…

Song, An Thi vẫn rất lo. Với tình trạng hiện giờ, đến khi thiếu gia trở về, không biết Nguyễn Ái có còn đủ sức chống chọi trước đả kích lớn lao này?

Đả kích lớn lao ư?

Cô biết, biết chứ. Vì cô chính tai đã nghe được, mắt đã nhìn thấy cơ mà.

Và thể theo lời hứa với đương sự, bí mật này đến chết… cô cũng sẽ đem theo xuống mộ.

Có một lần, Nguyễn Ái đã vô tình để lộ giọng điệu mòn mỏi,“Anh về đây ngay được không…?” Thế là đêm đó, An Thi bị chất vấn bởi ba mình — rõ ràng đã theo lệnh thiếu gia mà tra xét — đến tận nửa đêm. Cũng may, cô trước giờ là con người kín đáo, lời lẽ lại trầm mặc khó dò, vì thế dù là thiếu gia hay Văn Thành, đều không cảm thấy có gì không ổn từ đối đáp của cô.

Nhưng, nó không ổn. Không chút nào.

Nguyễn Ái vì một lý do thần bí không dám chủ động đến thăm Vương Đăng Khoa, song An Thi có thể thấy được cô hết sức lo lắng, vì thế đã tự ý sắp xếp cho cô gặp mặt vị bác sĩ riêng bấy lâu vẫn theo chăm sóc ngài bộ trưởng, cốt làm vơi nỗi lo toan của người chị em thân thiết.

Ai ngờ, lại gây ra họa tày đình.

Việc bắt nguồn từ chuyến viếng thăm của Đan Thanh Tân — bác sĩ riêng của Vương Đăng Khoa — từ nhiều ngày về trước. An Thi nhớ lại, mình đã bất ngờ như thế nào khi ông ấy tự giới thiệu bản thân là một bác sĩ tâm thần…

* * *

“Vốn ông Vương không hề muốn cho cháu biết chuyện,” Đan Thanh Tân thở dài, đầu gật xuống cảm ơn tách trà của An Thi, mắt vẫn dán vào Nguyễn Ái. “Nhưng chuyện đã đến nông nỗi, tôi nghĩ cháu có quyền được biết.”

Nói rồi, ông yên lặng hồi lâu, mặc kệ cho An Thi và Nguyễn Ái đều ngẩn mặt ra đợi chờ. Mãi một lúc khi bắt gặp ánh mắt ái ngại của ông, An Thi mới vỡ lẽ. Bác sĩ Đan vốn chỉ muốn chuyện trò cùng Nguyễn Ái. Đỏ mặt, cô lật đật đứng lên, thốt ra vài lý do qua loa rồi lui ra khỏi gian phòng, song lại không hề khép chặt cửa hay rời đi.

Cô nán lại. Là vì sự an toàn của Nguyễn Ái. Thiếu gia đã giao trọng trách coi sóc cô ấy cho cô, cô tuyệt nhiên không thể lơ là. Vị bác sĩ này tuy có liên quan đến Vương Đăng Khoa, nhưng cũng có thể là người của Võ Gia. Cha cô trước khi rời khỏi không biết đã nhấn mạnh bao nhiêu lần an toàn của thiếu phu nhân, một việc không cần nói bản thân cô cũng tự biết — dựa vào hiểu biết bản thân đối với tình cảm sâu đậm của thiếu gia dành cho vợ. Vì vậy, An Thi bất giác có chút hối hận khi nhìn thấy thái độ khổ sở của bác sĩ Đan vài phút vừa rồi — trông ông chẳng khác nào sắp sửa tuyên phán tội tử cho bệnh nhân của mình.

“Thật ra là chuyện gì? Có phải bệnh của Vương Đăng Khoa trở xấu?” Nguyễn Ái mở lời, ngữ điệu phức tạp.

Bác sĩ Đan lắc đầu. “Cái đó, và còn hơn thế nữa.”

“Rốt cục là vì sao lại trở xấu? Cháu cứ tưởng lần trước bác đã nói dùng thuốc trước giờ vẫn không xảy ra vấn đề đáng lo ngại?”

“Đúng là vậy…” Đan Thanh Tân thở dài, giọng điệu e dè. Không ngờ Nguyễn Ái tuy lần đó ra vẻ thất thần là thế, lại có thể nhớ rõ những lời ông nói. “Nhưng trong trường hợp ông Vương, căn bệnh vốn là di truyền, e rằng cả đời chỉ như ánh đèn chớp nháy, khi tỏ khi mờ. Không ai biết được đến lúc nào nó lại bộc phát, thuốc thang có đôi lúc cũng vô hiệu trước một số tác động từ xã hội. Đặc biệt là những tác động lớn lao về mặt tinh thần… Tâm thần phân liệt là một chứng bệnh vô cùng khó kiểm soát, một khi đã trượt xuống dốc, e rằng khó lòng dừng lại. Và… sự thể bắt đầu rời rạc sau sinh nhật của cháu hai tháng trước, cái lần từ Toshima trờ về…”

“Ý bác nói… là do Maiko? — À không, là do chứng thực cái chết của Maiko?”

“Đúng vậy,” ông nhìn chằm chằm vào tách trà nóng trên bàn. “Chút hy vọng — dù mỏng manh — rằng bà ta vẫn còn sống, cuối cùng cũng bị tan vỡ. Đả kích tuy đã được dự báo, song vẫn không khỏi khiến ông ta suy sụp.”

“Chả trách, ông ta lại dễ dàng gả cháu đi như thế,” giọng Nguyễn Ái trầm xuống. Qua khe cửa, An Thi không tài nào thấy được biểu cảm của cô lúc này, song nỗi đau rỉ ra thì không cần mắt trần cũng cảm nhận được. “Người mình yêu nhất không còn nữa. Như Nguyễn Tiến, ông ấy nhất định đã buông xuôi tất cả, vì thế không muốn giữ cháu lại bên mình.”

“Không, không phải thế đâu,” bác sĩ Đan vội vã chen vào. “Ngài bộ trưởng làm thế tất cả là vì cháu. Ông ấy biết rõ tình trạng tinh thần mình ngày càng xấu, vì thế muốn nhân lúc còn tỉnh táo, có thể chọn cho cháu nơi gửi gắm thích hợp.”

“Vì cháu?” Nguyễn Ái đầu ngước lên, vai có phần run run vì cười khan. “Cả ông ta, cả Nguyễn Tiến, suốt cả đời chẳng phải chỉ sống vì một Maiko? Cớ đâu lại vì cháu? Cùng lắm, chỉ vì cháu là con gái của Maiko mà thôi.”

“Không… Vương Đăng Khoa khác với Nguyễn Tiến. Tuy mắc bệnh tâm lý, nhưng trước giờ luôn phân biệt rành rọt trong tình cảm, hiếm khi để mặc cảm xúc thao túng lý trí…”

Cả hai đột nhiên rơi vào thinh lặng. Nguyễn Ái hai tay nâng tách trà cứ xoay vần trong tay, không uống cũng không đặt xuống, có lẽ đang chìm sâu trong suy nghĩ của riêng mình.

“Thật ra…” Đan Thanh Tân cuối cùng cũng lên tiếng, ánh mắt ông đột nhiên lóe lên một tia cương quyết. “Lần này tôi đến đây vì bệnh án của cháu.”

Bệnh án? — An Thi nín thở. Đan Thanh Tân là một bác sĩ khoa thần kinh.

Nói thế chẳng khác nào bảo rằng chị Ái là…?

Đôi tay nhỏ nhắn đang xoay xoay tách trà đông lại, từ phía sau có thể trông thấy bóng lưng Nguyễn Ái căng thẳng. Không gian phút chốc lại đượm vị nhẫn nhạt của trà, đăng đắng cả đầu lưỡi. An Thi không hiểu vì sao lại bấu chặt vạt áo.

Lẽ nào…

Không thể…!

Nguyễn Ái thông minh sắc sảo thế kia, làm thế nào lại mắc bệnh tâm thần?!

Dằn xuống cơn sốc trong tâm trí, An Thi nín thở theo dõi chuyển biến của câu chuyện, trong lòng đè nặng dự cảm cực kỳ âm u.

“Việc đã xảy ra từ rất lâu, không phải đã bảo đó chỉ là chứng bệnh tạm thời?” giọng Nguyễn Ái cất lên ôn nhu lạ thường trong tình cảnh này, không khỏi khiến người kinh ngạc: Một người như thế, làm sao có thể mắc bệnh tâm lý? “Khi rời khỏi, chẳng phải viện trưởng lúc đó đã cam đoan cháu hoàn toàn hồi phục? Chính bác đã trực tiếp trò chuyện cùng ông ta, không phải sao?”

“Đúng, nhưng…”

“Và vì lẽ gì chờ đến bây giờ mới đem chuyện này ra bàn? Bác đừng nói với cháu rằng, bác sợ chứng bệnh của ngài bộ trưởng có thể lây truyền sang cháu đấy nhé.”

Đan Thanh Tân ngửa đầu, hít vào một hơi dài rối cúi xuống, lần đầu tiên nhìn thẳng vào mắt Nguyễn Ái, tư tưởng tựa hồ đang đấu tranh ác liệt. Cuối cùng, ông chồm người ra trước, hai tay đan vào nhau gác lên gối, vẻ nghiêm túc chớp mắt đã xâm chiếm những đường nét cằn cỗi trên gương mặt khắc khổ.

“Với cương vị một bác sĩ, tôi có lý do nghi ngờ căn bệnh của cháu năm năm về trước, rất có thể không phải do tình huống mà bộc phát,” mắt ông cụp xuống, giọng trầm đi rõ rệt. “Tuy khả năng đó rất cao, song cũng không thể loại trừ các giả thuyết khác — dẫu có hiếm hoi đến cỡ nào. Huống chi đến giờ phút này, tôi nghĩ cháu đã đủ lớn để tiếp cận vấn đề một cách tỉnh táo và lý trí. Dù chỉ là 1% khả năng, tôi cũng mong cháu bắt đầu hợp tác với bác sĩ để chuẩn trị kịp lúc.”

“Không phải… do tình huống bộc phát…?” đôi tay nhỏ đưa tách trà lên miệng, có hơi run rẩy, Nguyễn Ái lặp lại lời nói của ông một cách rụt rè.

“Chỉ là ‘có thể’ không phải.”

“Vậy… giả thuyết là gì?”

“Có khả năng do di truyền.”

Tay buông. Trà đổ lênh láng ướt cả mặt thảm, cả gấu váy, cả đôi chân nhỏ nhắn.

Vậy mà con người ngồi đó không hề có chút phản ứng, toàn thân sững ra như bị điện giật.

“Chết thật!” quá bất ngờ, An Thi nhịn không được nữa và nhào đến cạnh Nguyễn Ái, hành động chỉ sau Đan Thanh Tân vài giây, tay vuốt tay xoa trên đôi chân của cô. “Chị có đau không? Có phỏng chỗ nào?”

Dường như tình huống bất ổn của Nguyễn Ái đã làm vị bác sĩ quên khuấy sự hiện diện không-được-chào-đón của An Thi, cả hai khi đó chỉ chú tâm đến chỗ da đỏ ửng trên đôi chân trắng nõn, trong khi chủ nhân của chúng lại ngây ra không buồn quan tâm, sắc mặt nhạt dần không còn chút máu… Một giây, mười giây… cơ thể cô bắt đầu run rẩy, tuyệt nhiên không vì đau.

“Nhưng ba cháu không bị bệnh…” đôi bàn tay thuôn gầy dày vò gấu váy, thanh âm thoát ra nửa như nghi vấn, nửa ngầm phủ nhận “…nếu nói rằng chuyện liên quan đến Vương Đăng Khoa, không lẽ nào… “

Chút nhận thức lướt qua đôi mắt choàng mở, Nguyễn Ái bất thình lình lắc đầu nguầy nguậy. “Không! Không phải!“

Đan Thanh Tân lúc bấy giờ đang quỳ hẳn trên sàn nhà, mọi cử động trong một giây bỗng ngưng lại trước thanh âm rạn vỡ của cô gái nhỏ. Ông ngước mặt lên, thở ra chầm chậm rồi vươn tay nắm trọn mười ngón tay mỏng manh, mắt toát ra niềm cảm thương chân thành.

loading...

Và sự khẳng định.

“Đúng vậy, Nguyễn Ái,” ông nói.

“Vương Đăng Khoa là cha ruột của cháu.”

Ông nói.

(Á, bom num bờ 2! =w=)

* * *

“Không được nói chuyện này cho anh Luận.”

Nguyễn Ái, sau đó rất lâu đã lạnh lùng ra lệnh.

“Nhưng chị cần sự ủng hộ từ người nhà! Chị không thể giấu giếm thiếu gia mãi được! Huống chi khả năng chị mắc bệnh rất thấp… Chắc chắn anh ấy sẽ không ái ngại…” lời phản bác không hiều vì sao mà ngày càng yếu dần, An Thi cảm thấy đau lòng thay cho người con gái tội nghiệp đang dõi mắt ra bầu trời đen kịt, ánh nhìn xa xăm, rỗng tuếch – tựa hồ đã mất đi cả linh hồn.

“Không được.”

“Nhưng—”

“Đã bảo không được!” cô đột nhiên quát lớn, lửa phẫn nộ bừng lên. “An Thi, hãy tôn trọng ý kiến của chị!”

“…”

Đứng trước vẻ khó xử của An Thi, ánh lửa trong mắt Nguyễn Ái cuối cùng dịu xuống, dần dần chuyển sang một loại lửa khác — kiên định và âm ĩ…

“Hãy làm ơn, An Thi.” Cô cất giọng ôn hòa, song vẻ mặt lại khổ sở tột cùng, đáy mắt vọng lên sự khẩn nài tha thiết.

“Nếu nói ra, chị sẽ mãi mãi mất đi Chính Luận.”

Một câu đó thôi, An Thi đã phải đem bí mật chôn giấu cả đời.

Gian phòng lạnh lẽo, tràn ngập mùi sát trùng. Rèm xanh hòa mình vào sắc trắng của tường và sàn nhà tạo nên một không gian thanh bình, trong sạch đến kỳ lạ. Ấy vậy mà đối với Nguyễn Ái, chúng lại vẩn đục đến khốn đốn. Là vết nhơ duy nhất trong cuộc đời cô — hay ít ra trong đầu hiện giờ, cô cho là vậy.

Bước chậm rãi về phía người phụ nữ đang đút thức ăn cho bệnh nhân, cô gật đầu chào nhẹ khi bắt gặp ánh mắt ưu phiền pha lẫn mệt mỏi của người này. Nguyễn Ái chưa từng nghĩ rồi sẽ có ngày; một Đan Thanh Hòa mạnh mẽ, sôi nổi như ngọn lửa lại có thể suy sụp đến vậy. Chả trách, Nguyễn Tiến thường hay nói, yêu đậm sâu cỡ nào, lụy khổ chừng đó. Đan Thanh Hòa, con gái của Bác sĩ Đan, ngay từ lần gặp gỡ đầu tiên Nguyễn Ái đã nhận ra người phụ nữ trẻ trung này đối với Vương Đăng Khoa luôn nuôi giữ sự ngưỡng mộ ngấm ngầm — vốn từ lâu đã chuyển thành tình yêu từ một phía.

Xem ra, cô không phải là người duy nhất bị đả kích vì căn bệnh trở xấu của thị trưởng Vương.

Nguyễn Ái từ tốn kéo ghế ngồi xuống cạnh Đan Thanh Hòa, hai người phụ nữ không hẹn mà cùng lướt mắt trên gương mặt thẫn thờ của người đàn ông trên giường bệnh. Thân người mềm nhũn vì thuốc an thần, khuôn mặt hốc hác tiều tụy, đôi mắt quyết đoán ngày nào nay chỉ sẫm đen sự bất định trống rỗng. Lòng Nguyễn Ái thắt lại. Đây chính là lý do cô dùng dằng không quyết, ái ngại việc đến thăm ông trong hơn cả tháng nay. Đối mặt với vẻ ngoài suy kiệt, thần trí lúc si dại lúc tỉnh táo, cô sợ. Vì nó khiến cô nhớ lại tình trạng của mình năm năm về trước.

Trên đời này có mấy ai muốn hồi tưởng lại quãng thời gian đen tối nhất của bản thân?

Huống chi, là đối diện với nó?

Khi đầu ngẩng cao bước chân ra khỏi chiếc cổng sơn trắng, Nguyễn Ái lúc đó đã quyết định chôn chặt mọi giằng xéo, e sợ, kinh hãi vào khoảng đất sau lưng. Sống thực với bản thân, đó là tiêu chí. Song có một số chuyện, dù lý trí có thúc ép đến cỡ nào, bản thân cũng không khỏi cảm thấy run rẩy khi phải quay lại đối mặt. Con người không ai không có điểm yếu, đối với Nguyễn Ái thì, điểm yếu này đáng sợ chẳng khác nào con ma dưới gầm giường của bọn trẻ lên năm.

Ám ảnh ngày đêm.

Đến nỗi, hơn một năm sau khi quay về Việt Nam, đêm đêm cô vẫn không tài nào ngủ vào. Nhắm mắt lại là sợ. Sợ rằng khi tỉnh giấc bản thân đã sõng soài trên mặt đất ngoài sân, mắt ngó lên ban công với cơn đau chì chiết, mũi thoảng đâu đó mùi tanh tưởi của máu tươi, chẳng biết là mình đã ngã ra sao — hay, cái con người thần bí trong tâm trí kia đã khiến mình tự sát thế nào…

Dần dà rồi, kinh hãi cũng nguôi ngoai, ký ức khốn cùng được đàn áp bởi lòng tự tin chân chất.

Đến độ những bi thương hỗn loạn của những ngày xưa cũ, cô vẫn có thể điềm nghiên mang ra làm trò đùa, chọn biến quá khứ thành vũ khi thay vì loài săn mồi rình rập ngày đêm.

Cho đến khi phát hiện ra mình yêu Võ Gia Chính Luận.

Cho đến khi tận mắt chứng kiến sự khinh bỉ của người mình yêu.

Tâm thần phân liệt ư?

Di truyền ư?

Sợ lắm.

Cô sợ mất đi anh.

Sợ là thế, hãi là thế. Vậy mà, cô vẫn đang nơi đây đấy thôi. Tất cả cũng vì hai chữ: “máu mủ”.

“Không ngờ phải không? Mới hai tháng trước ông ấy còn hùng hồn diễn thuyết trong buổi khai mạc hội từ thiện Charlotte tại Trung Quốc, hiên ngang là thế, uy vệ là thế…” Đan Thanh Hòa chồm đến gạt đi chút cháo thừa nơi khóe miệng bệnh nhân, ánh mắt xót thương vô hạn. “Có ai ngờ, chỉ một cái tin chứng thực cái chết của một cá nhân, đã khiến con người mạnh mẽ nhất, kiên cường nhất, bản lĩnh nhất… trong vòng hai tháng ngắn ngủi… khụy chân gục ngã như một con rối đứt dây — dù đã đấu tranh không ngừng trong hơn mười sáu năm dài dẳng. “

Nguyễn Ái không nói gì, cô chỉ chăm chú nhìn vào những sợi nịt đen quấn quanh nửa phần thân dưới của Vương Đăng Khoa vào giường, số phía trên đã tạm thời được tháo mở. Nhưng một khi đèn đã tắt, bác sĩ đã rời khỏi, chúng sẽ được gài chặt lại, bó lấy cơ thể của người bệnh thần trí bất minh, nhằm trường hợp thuốc an thần không phát huy hiệu quả mong đợi.

“Em biết không, dù ông ấy và vợ mình chưa bao giờ đề cập đến, chị vẫn luôn biết rằng họ sớm đã biết nhau từ trước… Chị đã nghe lén ba mình chuyện trò cùng ông Khoa… Bà ta… mẹ em… người đàn ông đầu tiên khiến bà ấy rung động trên đất Việt này chính là ngài bộ trưởng.”

“…”

“Ba em… chỉ là người đến sau.”

“Em biết.”

Đan Thanh Hòa quay qua, lần đầu tiên thật sự nhìn vào mặt cô, đôi mắt giờ đây đã ngấn nước. “Nếu không vì gia đình họ Vương can ngăn quyết liệt, thì ngày hôm nay kẻ em gọi là ba sẽ không phải là Nguyễn Tiến…”

“Em biết.”

“Ngài bộ trưởng rất tuyệt vời, em biết không…?” gạt đi nước mắt, bí thư Đan cười nhẹ, tay vươn ra áp vào gò má hốc hác của vị cấp trên mình hết mực yêu thương. Bày tỏ tình cảm lúc này thì sao? Dù gì đi nữa, ông cũng đâu thể nào nhận ra. “Dù mẹ em đã ra đi cùng một người đàn ông khác, ông vẫn ngày đêm nhớ thương không nguôi, một giây buông tay cũng không nghĩ đến. Chừng nào mà… trên cõi đời này còn bà ấy, ông vẫn sẽ đấu tranh…”

“Vậy tại sao lại không đi tìm bà ta chứ? Tại sao không đoạt vợ con của mình về?!” Nguyễn Ái bất giác hỏi lớn, nghi vấn dành cho người bệnh mắt dần nhắm lại kia nhiều hơn và người phụ nữ kề cận.

Tay đặt lên tay cô, Đan Thanh Hòa nhỏ nhẹ lên tiếng. “Yêu, là phải biết buông tay, Ái à. Bản thân biết mình có bệnh, nếu cứ giữ bà ấy bên mình, liệu ông Khoa có an tâm chăng? Mẹ em rồi có hạnh phúc chăng? Huống hồ, lúc đó ông ấy không hề biết đến sự tồn tại của em. Mẹ em từ khi tái hợp đến lúc mất đi vẫn không nói gì với ông ấy. Có lẽ bà ta không muốn cướp đi nguồn an ủi cuối cùng của Nguyễn Tiến, họ dù gì cũng đã nợ Nguyễn Tiến quá nhiều… Mãi hơn hai năm sau khi em về đây chung sống, ông Khoa mới bất giác sinh nghi khi ngẫm nghĩ lại sự kiện ngày đó, bởi thế đã tiến hành xét nghiệm DNA. Mà…cũng có thể, ông ta vì quá thương em, vốn từ đầu đã luôn ao ước em là con của mình, sự nghi ngờ mới bắt đầu bén rễ…”

Có tiếng gõ nhẹ trên cửa, Đan Thanh Hòa ngước lên, trông thấy cha mình đứng từ ngoài ra dấu. Cô gật đầu, vỗ khẽ vài cái nữa lên tay Nguyễn Ái. “Dù gì đi nữa, Vương Đăng Khoa là yêu thương em thật lòng, vì bản thân em, chứ không phải vì Maiko như trước đây em thường nghĩ. Hãy tin chị.”

Rồi, chậm rãi bước ra khỏi nơi đó.

Còn lại hai người trong gian phòng cô quạnh, Nguyễn Ái nặng nề ngước mắt lên nhìn đối phương, đôi tay run run áp vào hai má quay đầu ông lại phía mình.

Mắt rơi lệ.

“Có phải thế không, ba?”

Mục lục
loading...