Menu

Phản Diện-Chương 36


Phản Diện


Tác giả: Faithfair


Chương 36: Tiễn Đưa

“Quá đáng… Thật là quá đáng!”

Giữa phi trường tấp nập kẻ qua người lại, hối hả có, thong dong có, nhàn nhã có; sự xuất hiện của một nhóm người đã tập hợp toàn bộ chú ý. Vì sao ư? Lạ lẫm quá mà!

Cô gái trẻ y phục luộm thuộm, mặt mũi sừng sộ, bực dọc nện chân xuống sàn gạch lạnh tanh, bước đi vội vã như thể tìm kiếm kẻ trốn nợ. Theo sau là bốn gã đàn ông trong âu phục đen vô cùng tươm tất – tương phản rõ rệt với chủ nhân của mình, người nào người nấy đều mang thái độ phục tùng cả nể đến là khó tin. Họ vừa bước vội vừa trò chuyện gấp gáp, cô gái nhỏ có vẻ hết sức tức giận, miệng mắng xối xả một tên trong số bộ tứ áo đen bằng thứ ngôn ngữ xa lạ. Được một lúc, kẻ này khẽ gật đầu, vẻ mặt không hề biến sắc, tay chỉ về phía khu sân bay cá nhân, sau đó bước vội theo nhịp điệu hối hả của cô nàng xinh đẹp.

Bước chân giờ đã chuyển thành tháo chạy, đám vệ sĩ phải chật vật lắm mới bám sát được bóng hình vị nữ chủ ương bướng — giờ đây đang ra sức đuổi theo chiếc phi cơ đương lăn bánh trên đường băng trống trải — bụng không khỏi oán trách ông trời sao lại giao một đứa con gái ngốc nghếch như thế vào tay họ. Có ai đời máy bay đã khởi hành, cái người si khờ này vẫn bất chấp mà co chân chạy theo như thế?

Nhìn theo bóng lưng nhỏ nhắn đến là tội nghiệp, họ không biết nên cảm thương hay cười nhạo cô gái này đây…

“A!”

Khốn kiếp! Khốn kiếp! Khốn kiếp! — Nguyễn Ái thầm rủa xả trong đầu khi cơn đau bất ngờ đập vào tâm thức, hậu quả của việc vừa xảy ra: vấp ngã. Đầu gối buốt đến thốn xương, tê dại hoàn toàn không đứng lên nỗi, lòng bàn tay trầy xướt, ngó lên thì thấy chiếc phi cơ vẫn ung dung lăn bánh, ngày càng bỏ xa tầm với của cô.

Chợt, cảm thấy phẫn uất ghê gớm.

Gì chứ?! Tự dưng nổi nóng, tự dưng giận dỗi, rồi tự dưng ra đi mà không từ biệt như thế! Lần này có phải là chỉ đơn giản bỏ đi vài ngày? Là ba tháng! Ba tháng cơ đấy! Đến cái hôn từ biệt cũng không có, hỏi làm sao cô nuốt trôi cục tức này đây?! Lại còn khiến cô hành xử như một con ngốc: rõ ràng biết là nực cười, nhưng vẫn dốc hết sức lao theo chiếc phi cơ chết tiệt!

Vốn con người đã bị để lại, bây giờ đến cả tấm lòng cũng bị bỏ rơi nốt!

Có bàn tay choàng qua đỡ lấy vai cô, một trong số bốn người vệ sĩ cúi xuống xem xét tổn thương trên gối, đoạn rút ra khăn tay gạt nhẹ đất cát lẫn vào miệng vết thương, mồm không ngừng hỏi han về trạng thái vị chủ nhân.

“Không sao,” cô phủi tay, răng cắn vào môi để chặn lại làn sóng bất mãn dâng trào, mắt không thèm nhìn về phía phi cơ nữa.

Có người sợ rằng, mình sẽ không kiềm nỗi và òa khóc như đứa trẻ lạc mẹ. (:__;)

Cơ mà… cô vẫn khóc đấy thôi. Khi tên vệ sĩ kia nhẹ nhàng bế bồng cô lên, vòng tay an toàn và hơi ấm của kẻ khác phái ngay lập tức khiến cô nhớ lại sự dịu dàng hiếm có của người nào đó, tay bất giác bấu chặt vào áo hắn, nước mắt rơi lã chã không chút xấu hổ. Bị bất ngờ bởi hành động thân mật, lại thêm khuôn mặt khả ái giàn giụa nước mắt dúi vào lồng ngực mình, vẻ thuần khiết yếu đuối thiếu điều khiến những gã vệ sĩ đứng quanh nín thở, huống chi là kẻ đang nâng niu cô trong vòng tay. Hắn sững ra không biết nói gì, mắt dán vào vẻ đẹp mỹ miều trước mặt mà không khỏi rung động, bao nhiêu oán thán vài giây trước đây phụt cái đã tắt ngấm.

Cả bốn người đàn ông lúc bấy giờ đang bước đi chầm chậm về phía trạm chờ, không hề chú ý đến sự chuyển hướng của tình huống diễn ra phía sau. Đến khi một trong số họ ngoái đầu nhìn lại, bao nhiêu sửng sốt kinh ngạc mới chợt vỡ òa.

Nguyễn Ái lúc đó nào còn tâm trí chú ý đến sự kiện xung quanh, bởi một khi đã khóc là khó lòng ngưng được. Đêm qua khi nằm dài trên giường nhìn chăm chăm vào tấm lưng quen thuộc, cô không biết đã tự cắn lưỡi bao nhiêu lần để không vươn tay ra ôm chầm lấy anh. Nhưng cô sợ, sợ khi chạm đến anh, ánh mắt lạnh ác và sự khinh ghét vài phút trước đó sẽ lại khiến tâm hồn cô nát đi một ít. Cô khó chịu vô cùng khi không thổ lộ được điều phiền muộn trong lòng, nhưng biết rõ sẽ muôn phần đau đớn khi sự việc phơi bày ra ánh sáng. Một lời nói của anh lúc ấy đã khiến mọi hy vọng nhỏ nhoi trong cô tan vỡ, nỗi sợ đứng dậy thao túng cả con người xưa nay luôn tự tin tuyệt đối vào bản thân, trong một giây biến cô thành kẻ hèn nhát nhất trước sự thật — vốn đã là bạn hữu lâu năm.

Nguyễn Ái, kể từ giây phút ấy, đột nhiên sinh ra một bí mật.

Sáng ra, hài lòng với chính mình vì đã hạ quyết tâm giữ kín bí mật ấy, cô thức dậy với một tâm trạng vô cùng lạc quan, sẵn sàng ra tay dỗ dành cơn giận vô cớ của người chồng tính khí thất thường. Đến khi quay qua không trông thấy anh, mặt giường lại lạnh tanh, trống rỗng; cảm xúc lúc ấy có lẽ cả đời khó lòng quên được. Dù không phải thật sự bị bỏ rơi; song, đôi lúc vào những tình huống nhất định, cảm giác đánh vào lòng sắc bén đến nỗi bản thân cũng không giải thích được nguyên do.

Lúc đó, là sự hụt hẫng.

Mãi chìm trong suy nghĩ riêng tư, cô đâu hề đếm xỉa đến những diễn biến ồn ào xung quanh, chỉ chú tâm vào nỗi cô đơn trống trãi trong lòng khi vùi đầu tìm kiếm sự an ủi từ lồng ngực ấm rộng, nước mắt tràn ra cơ hồ thấm ướt cả ngực áo gã vệ sĩ. Đến khi cơ thể bị xốc lên một cách bất ngờ, trong một giây bỗng chuyển đổi vị trí, mặt bị vùi vào một lồng ngực khác, mùi vị nhẫn nhạt của gỗ hương pha lẫn chất mặn gió biển bắt đầu xâm chiếm khứu giác, cô mới ngờ ngợ ra kẻ vừa giằng lấy mình ôm vào lòng…

“Cho hắn thôi việc,” giọng nói lạnh lẽo quen thuộc trỗi lên, nhất thời khiến mọi giác quan đang mơ hồ của cô thức tỉnh.

loading...

…là anh! — Bàn tay trên ngực áo chợt nắm chặt, toàn thân cô căng thẳng, dù chẳng hề ngước đầu lên nhìn.

Đấy, thế là thiếu gia Võ Gia bình thản quay đầu trở vào trạm chờ với người đẹp trên tay, mặc bao ánh mắt ngỡ ngàng đuổi theo bóng lưng. Ba giây sau, đám người này cũng lẳng lặng nối bước, không kẻ nào buồn chú ý đến gã vệ sĩ tội nghiệp bị trút giận vô cớ — giờ chỉ biết oán hận tổ chức sao lại để hắn theo hầu cặp vợ chồng biến thái này!

Đặng Phương Ân, dẫn đầu đội vệ sĩ theo sát bảo vệ thiếu gia, vốn trầm mặc ít nói, khó điều gì có thể lay động tinh thần, thế mà giờ đây cũng tò mò như những kẻ có mặt, mắt cứ ngó lom lom nhân vật nhỏ nhắn ngồi tựa trên ghế. Riêng bản thân một Võ Gia Chính Luận lãnh cảm dứt khoát lại đang quỳ xuống dưới chân cô nàng, đích thân chăm sóc vết trầy xước cỏn con.

Tin đồn truyền ra, thiếu gia rất thương vợ. Song phần lớn người trong tổ chức lại có phần nghi ngờ khi trực tiếp tiếp xúc với đương sự. Võ Gia Chính Luận vô cảm đến rợn người, vì cớ gì không biết mà còn lạnh lẽo khó gần hơn cả Võ Gia Hùng — vốn nổi danh là con người sắt đá, vậy làm sao có thể mê muội vì một cô gái?

À, nhưng hiện tại chứng minh tin đồn quả thực không sai. Có vẻ rằng sinh vật với vẻ đẹp tinh khiết như thiên sứ kia chính là nguyên nhân duy nhất khiến thiếu gia đồng ý quay về tiếp quản tổ chức, công khai chống đối cả Tổng tài Hoàng Công. Đặng Phương Ân còn có thể nghi ngờ sao? Phi cơ đã lăn bánh, chỉ còn vài mươi giây là cất cánh, thế mà nhác thấy bóng hình Nguyễn Ái đuổi theo, bao nhiêu khó khăn cũng mặc, thiếu gia quyết tâm ngừng mọi hoạt động, trì trệ mọi kế hoạch định sẵn của hơn một ngàn nhân viên đang đón chờ bên Macau. Tất cả chỉ vì một vết thương bé xíu trên chân người thiếu nữ này. Đặng Phương Ân không biết nên mừng hay lo sợ cho tương lai Võ Gia đây, khi vị thiếu chủ lại quỳ lụy vì một người đàn bà như vậy.

Cơ mà… cô bé này cũng được gọi là đàn bà sao? Tướng tá trông như một học sinh cấp ba thế kia… Dù nhan sắc cô nàng quả thật hơn người, song vốn nghĩ thiếu gia trước giờ chỉ qua lại với các mỹ nhân diễm lệ sắc sảo — khi sánh vai cùng cậu thì rất xứng đôi; nào ngờ nhân vật mang sức ảnh hưởng lớn lao trong cuộc đời thiếu gia lại là một phụ nữ với vẻ đẹp non nớt, tay đưa lên búng vào má cơ hồ còn văng ra sữa.

Người trẻ tuổi thật là khó hiểu… – Ông thở dài.

“Ba? Sao mọi người lại quay về? Con ra đến cổng rồi vẫn không thấy phi cơ cất cánh, bèn quay lại xem có chuyện gì,” một thiếu nữ cao lêu nghêu đến khoác tay Đặng Phương Ân, vẻ mặt vô cùng lo lắng. Ông gật gù qua loa, ra dấu về phía hai nhân vật trung tâm, rồi vỗ vỗ bờ vai đứa con gái rượu, ý nói sẽ giải thích sau. Cô bé quay lại nhìn cảnh tượng trước mắt, sự ngạc nhiên trong một khắc liền chuyển sang vui mừng hí hửng.

“A!” cô nhào đến bên cạnh Nguyễn Ái, nhanh đến nỗi Đặng Phương Ân cũng không kịp ngăn cản. “Chị Ái! Em biết thế nào chị cũng sẽ đến mà! Vậy mà tên cứng cổ này cứ không nghe em. Sao chị bị thương thế?”

Đặng Phương Ân trợn tròn mắt. Con bé An Thi quả thật đang khiến ông lâm vào tình thế khó xử vô cùng. Ngày xưa khi Võ Chính Luận vẫn quyết tâm đứng ngoài cuộc thì xuyên tạc sao cũng được, nhưng sự tình đến nước này mà vẫn gọi thiếu gia bằng tên này tên nọ là thế nào? Ông nhắm mắt, không dám nhìn thẳng đám trưởng lão vây quanh, e sợ sẽ bắt gặp những cái nhìn chỉ trích hoặc mỉa mai. Dạy con không tốt quả thật là lỗi của ông.

“An Thi! Không được vô lễ!” ông cứng rắn lên tiếng, vẻ mặt sa sầm. “Phải gọi là thiếu gia và thiếu phu nhân.”

“Hả?” An Thi tròn mắt, khóe miệng cong lên để lộ một nụ cười kiềm chế. “Đây là đất Việt, không còn là Macau khi xưa đâu ba, gọi thế người ta cười cho á!”

“Macau khi xưa?” Nguyễn Ái đột nhiên quay sang An Thi với vẻ mặt đầy thắc mắc.

“À,” An Thi cười cười, tay phe phẩy. “Vốn là, hầu hết bọn em đều được sinh ra ở Macau. Về sau khi Võ Gia ‘dời đô’ về đất Việt, mới phải cuốn gói theo vua ấy chứ.”

Không hề chú ý đến sắc diện tối sầm của Đặng Phương Ân, đôi mắt Nguyễn Ái toát lên sự hứng thú khó bề kiềm soát. “Vậy tin đồn Việt Duệ được xây lên dành riêng cho con cháu Võ Gia là có căn cứ?”

Cô quả thật có phần ngạc nhiên, tuy biết rất nhiều về tập đoàn Võ Gia, cô lại chưa từng tìm hiểu về số đông con cháu các hội viên trong Việt Duệ. Bây giờ mới vỡ lẽ tại sao đám người Việt Duệ lại phục tùng Chính Luận như vậy, không chỉ do nể sợ gia thế, mà còn vì nghĩa cử chủ-tớ. Mọi sự thần phục từ đầu vốn đã không đơn giản là bá đạo học đường. Võ Gia xem ra đã bám rễ quá sâu trong Việt Duệ.

Chợt đau nhói, cô la lên một tiếng nhỏ rồi quay lại trừng mắt nhìn “thủ phạm” — giờ đây đang nhíu mày dữ dội, mắt lướt dọc từ đầu đến chân vợ mình, tay cố tình ắn mạnh miếng gạt lên chỗ thịt đỏ tấy. Vốn là… người nào đó muốn lôi lại sự chú ý của cô đây mà…

“Nghĩ thế nào lại ăn mặc như vầy ra đường?” anh khó chịu lên tiếng khi lần đầu tiên chú ý đến y phục mỏng manh trên người cô.

Rõ ràng là váy ngủ đêm qua cô vẫn mặc, tưởng thêm áo khoác cỏn con trên vai là có thể hóa thành trang phục dự tiệc? Tuy không quá hớ hênh, nhưng vì anh đã quen nhìn cô như vậy trong phòng ngủ, ít nhiều cũng không muốn kẻ khác trông thấy vợ mình thế này. A, ngay cả đôi dép bông đi lại trong nhà cũng lết ra đây! Mắt thì đỏ hoe ướt át, mái tóc hơi rối ôm trọn gò má ửng hồng, làn môi sưng mọng cong lên đầy khiêu khích…

Đứa con gái này, rốt cục có biết… mình hiện trông dễ thương như thế nào không? (Á, định nghĩa “dễ thương” của anh thiệt quái, phản ứng trước vẻ dễ thương đó còn quái hơn =w=) Chả trách tên vệ sĩ vừa rồi cứ khư khư giữ chặt lấy cô, thậm chí có phần đối kháng khi anh giành lại vợ mình. Chết tiệt! Làm thế nào lại có thể quyến rũ được cả đàn ông trong tình trạng luộm thuộm như thế này?!

(A… anh ghen, anh ghen, anh thiệt là kù tè mà… >w<) Như thể đọc được ý nghĩ của anh, cô phồng má, giọng thoát ra ba phần trách móc, bảy phần uất phẫn. “Vì ai vậy kìa? Đến nỗi thay đồ cũng không có thời gian.” Không hề chú ý đến sự chỉ trích trong khẩu điệu của cô, Võ thiếu gia, khi quay lại đối diện thuộc hạ, lớp vỏ lãnh đạm ngay lập tức thay thế vẻ mặt sừng sộ một giây trước – nhanh còn hơn người ta đổi mặt nạ. “Thay hết đám vệ sĩ thành nữ.” (Chi vậy? Nếu gặp phải les thì cũng như không ^w^) Đặng Phương Ân kính cẩn cúi đầu, quay sang rỉ tai tên thủ hạ vài câu rồi lại cúi đầu thêm một lần nữa. “Vâng, thưa thiếu gia.” “Còn cô, từ hôm nay dọn vào ở chung với Nguyễn Ái,” quay sang một An Thi đang hết sức bất mãn, Chính Luận uy thị ra lệnh. “Không được để cô ta chạy loạn.” “Và không để nam giới tiếp cận chi ấy nữa chứ gì,” An Thi trề môi ra chiều dè bỉu, tuy trong bụng có phần nôn nao. “Đúng.” (=w= đúng kiểu Luận ca, biến thái cỡ nào cũng thản nhiên nhận ha~~) Tám kẻ có mặt đang ngồi chờ trên dãy ghế trong phòng nghỉ đều quay đầu nhìn nhau, không hẹn mà củng lóe lên một ý nghĩ: Đã chiếm hữu mà còn chuyên chế,rốt cục thiếu phu nhân sau này phải sống sao đây? Nguyễn Ái lúc này mới chú ý đến đám người tụ tập, cô nhận ra hai trong số họ đã có mặt trong “lễ cưới” của mình, phần còn lại lạ lẫm, có vẻ như chưa hề xuất hiện trên báo chí và bề mặt công luận. Gã đàn ông tướng tá phương phi là người duy nhất có gan đứng gần họ, thái độ cũng an nhàn thư thái nhất. Tay chắp ra sau, ông ưỡn ngực nhìn xuống cô với đôi mắt nheo lại gần thành một đường. Khi ánh nhìn chạm nhau, mép râu ông động đậy, không nhìn ra là cười hay giật mình. Tự nghĩ cũng có chút quen biết, Nguyễn Ái khẽ gật đầu chào. “Chú Hoàng.” “À,” người này nở nụ cười thân thiện, duy chút ý thâm sâu. “Xem ra cô bé còn nhớ tôi nhỉ? Dạo này anh Khoa thế nào?” “Không khỏe,” cô đáp gọn lỏn sau vài giây do dự, cuối cùng quyết định không để lộ tình trạng Vương Đăng Khoa cho con người này. “À, khi nào gặp thì cho tôi gửi lời hỏi thăm anh ấy nhé. Lần cuối cùng gặp nhau tại Tokyo, trông anh ta có phần không ổn.” Đuôi mắt Nguyễn Ái khẽ giật – Không chỉ không ổn, mà còn ẩn chứa tai họa! Chỉ trách cô lúc đó vì quá chú tâm đến chuyện của mình mà không phát hiện ra trạng thái thất thường của ông. “Và,” Hoàng Thạc Dã từ tốn cúi xuống, ánh mắt nhìn cô đầy tinh ý. “Cảm ơn cô vì món quà tuyệt vời. Không có cô, cháu Luận sẽ không đời nào chịu nhận lại tổ tông.” Cô thở dài. “Chú cảm ơn cháu làm gì, nên cảm ơn tên công-công kia mới đúng. Cơ mà vì hắn Thạc Hy mới phải nằm viện gần cả tuần. Xem ra cháu đang nói chuyện thừa thãi.” “Đúng, đúng!” Hoàng Thạc Dã bật cười, thân ngửa ra, cái bụng phệ run lên từng hồi. Thái độ — chứ không phải hình dáng — của ông giờ đây, mới khiến cô hiểu được vì sao người này có thể là chú của tên Casanova mặt dày kia. “Cũng nhờ cô bé nhắc nhở, tôi mới phát hiện ra trong nhà có phản trắc đấy chứ. Lại một điều nữa để cảm kích.” “Đủ rồi,” Chính Luận xen vào. “Chúng ta không nói chuyện đó bây giờ.” Hoàng Thạc Dã đưa tay lên vuốt vuốt ria mép, đoạn nhún vai rồi lùi xuống chuyện trò gì đó với Đặng Phương Ân. Nguyễn Ái cũng thôi không bép xép nữa, ánh nhìn đến tận bây giờ mới lướt sang hình dáng cô độc của kẻ cuối cùng đứng nơi góc phòng, mắt mở to khi nhận thức ùa về ồ ạt. “Văn… Văn Thành?” Nụ cười rạng rỡ nở trên môi, người đàn ông y phục trang trọng giờ đây mới tiến đến gần họ, thả người xuống chiếc ghế cạnh Nguyễn Ái. “Anh tưởng phải mất vài giờ nữa em mới nhận ra sự có mặt của anh chứ.” “Anh… sao lại thế này?” một cách kinh ngạc, cô ngó vị phó tướng thường ngày bông đùa trong bộ dáng nghiêm trang ngụy tạo, đoạn vỡ lẽ. “Không lẽ anh cũng là người của Võ Gia?” “Bingo!” Văn Thành cười ngạo nghễ, mắt tràn đầy hài ý. “Sao? ‘Ngọa hổ tàng long’ phải không?” “Giống như ‘hề đội lốt vua’ hơn,” cô chớp mắt. “À, à,” anh lắc đầu, vờ vịt tổn thương. ”Nhưng thằng hề này cũng có chút địa vị trong chi nhánh họ Hoàng đấy, thiếu phu nhân.” “Vậy còn Gia Đạt và Thanh Tuấn…” cô nheo mắt. “Gia Đạt cùng thuyền với anh. Thanh Tuấn chỉ là cận vệ thông thường của nhà họ Trần.” “Thật là không giống ai,” cô nhăn nhó. Hóa ra người bên cạnh Chính Luận đều không ai bình thường. An Thi là con gái của trưởng đội cận vệ. Văn Thành và Gia Đạt lại là người của Hoàng Thạc Dã. Đến cả Thanh Tuấn nông nỗi cũng… Haizz… xem ra cả Việt Duệ chỉ có cô và Dương Hoàng Yến Nhi là “thân không mang trọng trách.” “Không giận bọn này giờ mới nói cho em biết chứ?” Văn Thành xởi lởi. “Vì chỉ có ‘người trong nhà’ mới có quyền tỏ tường mọi chuyện thôi.” Mắt dán vào Văn Thành một cách dỗi hờn, Nguyễn Ái toan mở miệng đối đáp, song lại bị bóng hình chồm lên của ai kia làm cho hoảng kinh, đôi tay chắn ở hai bên vai hệt hai song sắt cầm tù, buộc cô phải lôi phần lớn sự chú ý quay về trên mình kẻ đối diện. Việc diễn ra tiếp theo khiến… “phần lớn” của vài giây trước, chớp mắt chuyển hẳn thành “toàn phần”! Kẻ nào đó cúi xuống hôn cô, nụ hôn sâu và bất ngờ, nhất thời khiến mặt đất dưới chân cô chao đảo. Kế đó là một phen bí thở… (Đáng đời, ai bảo lo chuyện đâu đâu, còn chồng lại bỏ mặc =w=) “Thế nào?” anh dứt đầu lên sau gần hai phút môi lưỡi quấn quyện, mặt chỉ cách cô một hơi thở. “Nói tiếp đi?” (2 phút? *o* Không đứt thở là may!) “Hả…?” đôi mắt cô choàng mở, mặt ửng đỏ, hơi thở dồn dập, khó khăn lắm mới thốt thành lời. “…Nói? …Nói cái gì…?” Đến lúc này, trước vẻ mặt mơ hồ mê muội của cô, một nụ cười hài lòng mới rộ nở trên gương mặt điển trai. Bàn tay rắn rỏi áp lên gò má ấm nóng, ngón cái vân vê nhè nhẹ làn môi sưng mọng. “Thế này có phải đáng yêu hơn không? Chỉ nên nhìn về một phía là được.” Đoạn, anh quay sang đám trưởng lão với phong thái ung dung thường ngày, miệng có phần nhếch lên đầy ngạo nghễ. “Gọi Derek, chúng ta khởi hành.” Không có tiếng trả lời, dường như cả đám người giờ đây đã đóng băng hoàn toàn. Rõ ràng là… cái kẻ này đang hết sức thỏa mãn khi diễu diễn tầm ảnh hưởng của mình trên người vợ tội nghiệp mà! *__* Một nụ hôn thôi, đã đủ để cô gái nhỏ quên mất cả bản thân là ai. Đối với người lăn lộn trên giang hồ như họ, tình huống như vầy xảy ra không ít, nhưng hầu hết đều bắt nguồn từ sự đam mê cuồng nhiệt của những đôi uyên ương sắp phải chia tay hay lâu ngày gặp lại. Có đâu lại nông cạn đến nỗi chỉ vì muốn bá chiếm sự chú ý của vợ mình, thiếu gia lại bất chấp mặt mũi mà hành động vô sỉ như thế?! (=”=) Thiên địa à… các vị sao lại định ra một con người như vầy làm chủ nhân tương lai của một Võ Gia oanh liệt chứ? >o< Haizz… Bất bình là thế, nhưng các vị chú bác cũng tuân thủ mệnh lệnh, đứng lên nối bước nhau rời khỏi phòng, không ai nói với ai một lời. Tất cả đều bị vị thiếu chủ làm cho choáng váng, nhất thời khó lòng suy nghĩ thông suốt. Rốt cục thì, vị thiếu gia mà họ sắp phải đấu tranh để “đưa lên ngôi” là dạng người gì đây? Lạnh lùng độc đoán hay si tình đến bi lụy? Chính Luận sửa vai, chưa kịp dợm bước theo sau đoàn người thì vạt áo đã bị kéo lại. Một thân hình mềm mại ấm áp tựa hẳn vào lưng anh, vòng tay nhỏ nhắn choàng qua eo siết chặt, chất giọng êm ái nỉ non khẽ khàng vang lên: “Ôm em một lúc trước khi đi được không…?” Lời nói nhỏ nhẹ lập tức khiến khóe môi ai kia cong lên thành hình vòng cung. Võ Gia Chính Luận chậm rãi quay lại, gom lấy người vợ trẻ vào lòng và dịu dàng ôm ấp, từng giây trôi qua lại càng siết chặt vòng tay. “Nè, đi thôi!” An Thi kéo áo Văn Thành lôi ra ngoài, giọng khe khẽ nhưng gấp rút. “Sao lại cứ tần ngần ra đứng ngó thế kia?” “Chậc, muốn đi thì em tự đi,” Văn Thành gạt tay kẻ làm phiền ra, trên gương mặt vẫn là nụ cười ngoác đến mang tai. “Phim cấp-hai-rưỡi không cần mua vé, có dại mới bỏ đi á!” (“Hai-rưỡi”? =w= Là vì… cấp ba thì chưa đến, cấp hai lại vượt trên ấy mà… ^^) “Anh…!” An Thi đỏ mặt, mắt e dè hướng về cặp năm nữ đang ôm chầm lấy nhau. Hai-rưỡi gì cơ chứ! Người ta trong sáng thế kia mà…! Nhưng quả thật… nụ hôn vài phút trước lại quá thân mật đi, nhất thời khiến tâm trí kẻ chứng kiến không khỏi lạc lối đâu đâu… A! Văn Thành chết tiệt! Sao lại khiến cô nghĩ ngợi lung tung thế này?! >.< “Đi! Đi mau! Cho vợ chồng người ta chia tay nhau! Anh đúng là không biết điều!” Giằng co một hồi, cuối cùng anh chàng phó tướng – với sự hài hước khô khốc của mình – mới chịu rời bước, dọc đường còn không ngừng lắc đầu châm chọc, khiến tâm trạng buồn cười của An Thi bất giác cũng dâng tràn không kém, đến một lúc không nhịn nỗi bèn mở miệng cảm thán: “Cứ ngỡ lấy nhau xong sẽ khá hơn. Ai dè cứ như đổ dầu vào lửa. Xem ra… sau khi vụ việc này đâu vào đấy rồi, Ác Ma nên trói Hồ Ly đem đến Bắc Cực là vừa. Trên đấy đất rộng người thưa, quần áo chống lạnh lại kín mít, dân số hầu hết là chim cánh cụt và gấu, cũng không còn người để ghen nữa. Haha…” “Eh?” Văn Thành cười hùa theo, đoạn vờ vẻ bất bình. “Sợ lúc ấy đến gấu và cánh cụt cũng… không tha ấy chứ!” (Ặc, vậy ra Luận ca hok phải người gùi =w=, cả thú vật cũng đố kỵ!) An Thi lườm người bạn đồng hành, vẻ mặt chuyển hướng nghiêm trọng, song lời thốt ra lại đậm chất trào phúng. “Dám lắm!” Rồi, cả hai lại bật cười khanh khách. (Bó tay hai anh chị, kẻ tung người hứng, còn hơn Nam Nam và Yên Yên trong công viên Hải Dương ==”) Không khí vui vẻ là thế, hoan hỉ là thế, ấy vậy mà, tâm trạng của hai kẻ giờ đang đùa cợt đều ngấm ngầm chuyển động theo chiều hướng khác nhau. Kẻ tích cực. Người tiêu cực. Song, để phân biệt rõ ràng, còn phải để thời gian phán xét dài dài. Haizz… vụ việc Macau lần này… liệu có chạm được đến mức “đâu vào đấy” hay không…?

Mục lục
loading...