Menu

Phản Diện-Chương 28


Phản Diện


Tác giả: Faithfair


Chương 28: Đã Gây Ra Tai Họa Gì Rồi?

“Cậu cứ nhất định như thế này sao?”

Đối phương không trả lời, vẫn cứ dán mắt vào màn hình TV — hiện đang chiếu chương trình nghệ sĩ vớ vẩn nào đó! Rõ ràng, chuyện anh đang nói quan trọng hơn nhiều, mà hắn thì lại…

Văn Thành thở dài ảo não, ngồi phịch xuống chiếc ghế cạnh con người được mệnh danh Hoàng Tử Ác Ma, tay vô cùng ngứa ngáy để gạch đi hai chữ “hoàng tử” trong cụm từ đó.

Có Hoàng Tử nào mà lại… bạo tàn như con người này chứ?!

Kể từ lúc Nguyễn Ái ra đi mà không báo vào ngày hôm trước, để lại vỏn vẹn vài lời nhắn ngắn ngủi: “Em phải sang Nhật đón mẹ, hai ngày sẽ về. Gặp sau,” thì thiếu gia Võ Gia đã trở nên nóng nảy thường trực, động đâu là gây đổ vỡ nơi đó. Đến nỗi, cái vỏ băng dày thường ngày cũng hoàn toàn tan chảy, để lộ bản tính Ác Ma khiến người người kinh sợ. Giờ học sáng nay, kẻ thì vờ ốm ra về giữa chừng, người lại ngồi túm nụm vào nhau, cố tránh càng xa Ác Ma càng tốt. Cái kẻ nào đó suốt ngày chỉ lo ngủ hôm nay lại khoanh tay, nhíu mày, nhìn thẳng vào mặt bảng với lửa trong mắt, phong thái hệt như một con rồng đang nén chờ phun lửa.

Chợt, cảm thấy nhớ nhung Devil Prince tính tình thất thường ngày xưa làm sao! (=0=)

Dân chúng oán thán, chỉ mong sao Hồ Ly về mau, kẻo không Việt Duệ sẽ trở thành bình địa!

“Cậu cũng thừa biết phản diện đi đón mẹ sẽ về nhanh, cần gì nóng nảy như thế? Mất phong phạm đấng hoàng tử quá đi mất.” Tuy ra vẻ lo lắng, nhưng giọng nói của phó tướng ít nhiều cũng mang chất châm biếm.

“…”

“Haizzz…” Văn Thành lắc đầu, đoạn dùng tay gõ gõ lên mặt bàn nhằm thu sự chú ý của ai đó. “Đúng là trên bề mặt, cha mẹ Nguyễn Ái đều đã qua đời vì tai nạn giao thông. Nhưng đó chỉ là cái vỏ thôi. Vương Đăng Khoa đã dùng tiền che đậy tất cả.”

Đôi mắt nâu sẫm cùng cặp chân mày chau lại xoay sang Văn Thành, đầy chất nghi vấn, như thể muốn hỏi lớn: “Làm quái gì mà cậu biết được?!”

“Ấy, đừng nhìn tôi với ánh mắt ấy,” Văn Thành đưa hai tay trước mặt. “Là con cáo của cậu thấy hộp bí mật của tôi hình như chưa đầy hay sao ấy, nên lại nhét vào thêm.”

Đôi mắt Ác Ma nheo lại. “Lúc nào?”

“À… thì là… sau khi thăm Yến Nhi, cái hôm mưa tầm tã ấy.”

“Sao phải nói với cậu?” mắt càng nheo lại hơn.

Văn Thành cười xuề xòa. “À, vì… tôi cho cô ấy mẩu tin về cậu, thế là cô nàng cảm thấy nên bù đắp gì đó cho cái hộp nhỏ xinh của tôi ấy mà… haha…” (^^” sao hok nói cả lũ nhìu chiện deee)

Chút nhận thức lướt qua gương mặt thanh tú, khiến những đường nét của sự thịnh nộ dần dần giãn ra, rồi trở nên bình yên một cách bất ngờ. ”Ra thế.”

“Đến thế mà vẫn còn yêu cậu thì quả thật tài năng,” Văn Thành hết lời tán thưởng, chả thèm nể nang gì lòng tự trọng của ai kia. “Nhưng nói chung là, Nguyễn Ái của cậu có đầy đủ lý do để trở nên hấp tấp như thế trong chuyện này, đến nỗi không chờ được cậu về để cùng kéo đi. Cô nàng dù gì cũng đã chờ cậu ở nhà cả đêm, còn đòi gi nữa?”

“…”

“Với lại, cậu có biết mai là ngày gì không?” Đoạn như sực nhớ ra điều gì, Văn Thành rút từ túi áo ra một hộp nhung và đặt lên bàn. Hộp màu xanh lơ có hằn mấy chữ Tiffany & Co. vô cùng bắt mắt. “À, tôi quên mất. Dĩ nhiên là cậu nhớ rồi, nếu không đâu bảo tôi chuẩn bị thứ này nhỉ?”

Văn Thành mở nắp chiếc hộp, bên trong là một hoa tai bằng thứ pha lê xanh màu quen thuộc. “Là Tanzanite thuần 11.2 carat đấy, hệt như cái lúc trước cậu đặt làm. Loại đá này thật khó tìm đâu ra kích cỡ lớn độ này. Thuộc hàng hiếm hoi gắt gao. Lần trước cũng may cậu có sẵn viên đá, lần này họ phải sang đến tận Châu Phi để tìm kiếm… Rất hợp làm quà sinh nhật cho ai đó, vừa lúc thành đôi với chiếc còn—”

“Sự thật là gì?” không hề chú ý đến đoạn thông tin dài dòng của anh chàng phó tướng, Võ Chính Luận lặng lẽ ngắt lời.

“Hả? Sự thật gì?”

Mất hết kiên nhẫn, Chính Luận đóng sập nắp hộp. Văn Thành thoắt cái đã bắt được ý. “À, à, là… quá khứ của phản diện ấy à?”

Đôi mắt Chính Luận phất lên, chờ đợi.

Thở dài, Văn Thành ngã người ra ghế, hai tay gác sau gáy ra chiều thoải mái vô cùng. “Mà trước hết, tôi phải hỏi cậu một câu: cậu có biết tại sao tôi cho rằng Tanzanite là thứ đá quý rất thích hợp với sinh nhật của Nguyễn Ái không?”

Đôi mắt devil nheo lại, có vẻ nghĩ ngợi gì đó.

“Tanzanite ban đầu được gọi là ‘blue zoisite,’ trong tiếng Anh, lại rất gần âm với ‘suicide’, tức ‘tự sát’.”

Văn Thành nhắm mắt lại vài giây, khi mở ra thì đã mất hẳn nét khôi hài thường ngày.

“Đúng vậy, sinh nhật Nguyễn Ái cũng chính là ‘ngày-tự-sát’.”

* * *

Hoàng Thạc Hy đứng tựa người vào gốc cây anh đào, tay khoanh lại nhìn về bóng lưng người con gái đang ngồi lặng im trên chiếc ghế dài trơ trọi – nằm bơ vơ nơi mép đá hướng ra biển, lòng không tài nào hiểu — và cũng không muốn hiểu — con người với tính cách oái oăm này.

Lúc Nguyễn Ái bảo với anh rằng, vượt đường xa thế này, gấp rút như thế này, là để đón mẹ; Thạc Hy có phần chột dạ. Cô gái đanh đá này cũng hiếu thảo vậy sao? Đến nơi, chỉ trông thấy cô lên trò chuyện vài câu cùng một gã đàn ông trung niên, đoạn nhận lấy một gói vải rồi quay trở về thuyền, sau đó yêu cầu anh đưa đến đảo Toshima.

“Toshima?” Thạc Hy đã ngạc nhiên hỏi. “Cô em đến nhà tôi làm gì? Còn mẹ cô đâu?”

“Vì nhà cũ của tôi cũng ở nơi đó.”

Toshima là một vùng đất với dân số chưa đầy bốn trăm, là hòn đảo lạ đời nhất nước Nhật. Bởi một nửa thuộc về Hoàng Thạc Dã — dẫn đầu một hội yakuza tiếng tăm, còn nửa kia do chính phủ quản hạch. Có lẽ nào cô bé này sống trên đấy mà anh không biết nhỉ — dù cũng rất hiếm khi anh chịu về nhà tổ của người cô gốc bản xứ này…

Chưa hết “choáng” vì câu trả lời thứ nhất, thì cô nàng hồ ly đã đùn vào thông tin động trời thứ nhì.

“Còn đây là mẹ tôi,” cô cười cười, tay gỡ lớp vải đen bao bọc ra, để lộ một chiếc hũ sứ trắng muốt. “Bấy lâu tìm kiếm xa xôi, không ngờ xác bà đã dạt vào một hòn đảo gần Toshima đến vậy.”

Đón mẹ, hóa ra là đón một người đã chết.

Rồi, cũng chẳng hỏi han gì hơn, anh đưa cô đến Toshima, trên đường mới biết cha cô ngày xưa là người thợ làm bánh chuyên rong ruổi đó đây trên chiếc RV cùng con gái, hiếm khi trở về nhà nên chẳng mấy khi gặp được mặt họ. Chả trách anh không nhớ ra mình đã gặp qua cô gái này.

Thật lạ đời khi xây một căn nhà gần sát vách đá thế này — Thạc Hy nghĩ thầm khi xe lăn bánh đến trước một căn nhà gỗ hai tầng, ngói đỏ, thiết kế đơn sơ nhưng ấm áp vô cùng — song ít ra nó cũng hướng ra mặt biển. Khá nên thơ.

Điều kỳ lạ của nơi này không chỉ ở vị trí căn nhà, mà còn chiếc ghế đá trơ trọi hướng ra biển, và nhất là hàng rào gỗ bao bọc vách đá — tự dưng lại hổng một lỗ khá to ngay trước chiếc ghế. Khi được hỏi, Nguyễn Ái chỉ lắc đầu, mắt nhìn xa xăm:

“Ông ta đặt cả vợ lẫn con lên buồng sau. Sau đó lao xe xuống biển.”

À, là tự sát.

Hoàng Thạc Hy khẽ mỉm cười đầy ẩn ý, quá hiểu cô đang nói về chính bản thân mình. Song lại chẳng có tâm trạng tìm hiểu, thế là quay về gốc anh đào kề nhà để lẳng lặng quan sát. Có một số chuyện, anh không muốn đào bới sâu vào, để tránh bản thân bị sa lầy quá khứ…

Nguyễn Ái ngồi đấy nhìn hoàng hôn đỏ rực cả một góc trời, trong lòng không rõ mình đang cảm giác ra sao. Có lẽ có chút vui, chút hoài niệm, chút xót xa. Nhưng tuyệt nhiên không hề mang chút hận thù đối với hai con người tàn nhẫn nhất thế giới — đã lần lượt bỏ rơi cô chốn này.

Cô cúi xuống, tay dỡ nắp hũ ra, gió biển làm tro cốt phân tán khắp nơi, hư ảo như sương mù buổi sớm.

“Mừng mẹ trở về nhà, Maiko,” cô nói khẽ.

Maiko Matsumoto là một người phụ nữ xinh đẹp lộng lẫy, cái vẻ đẹp của một người đàn bà suốt đời chỉ sống vì bản thân, sống theo thời khắc. Khi yêu người này sẽ ở bên cạnh người này, đến lúc chán rồi sẽ không ngần ngại phủi áo ra đi. Maiko rời bỏ chồng mình lúc Nguyễn Ái chỉ mới ba tuổi, cô hoàn toàn không chút ấn tượng về người đàn bà này. Chỉ biết bà đẹp tựa nàng tiên.

Và ba mình yêu bà say đắm.

“Ai-chan sau này lớn lên nhất định phải xinh đẹp như oka-san (mẹ), biết không?”đó là lời nói cửa miệng mỗi bữa sáng thức dậy của Nguyễn Tiến — người thợ làm bánh tài ba nhất thế giới.

Và cũng là kẻ si tình nhất nhân gian.

Bỏ xứ đến đất nước mặt trời cũng vì một người, chọn ở lại cũng vì một người, ra đi cũng vì một người. Đó là những gì có thể bao hàm toàn bộ cuộc sống của Nguyễn Tiến: tất cả vì một người mang tên Maiko.

Đặt tên con gái là Ái, cũng do đó mà ra. Vì Ái trong Tiếng Việt, hay Ai trong Tiếng Nhật, cũng đều mang cùng một nghĩa mà thôi: Tình Yêu.

loading...

Vậy là, chỉ khi mới ba tuổi, Ai-chan đã lững thững cùng ba đi khắp gần nửa bề mặt đất nước, chỉ để tìm ra một cái tên Maiko. Lúc đó, tuổi thơ bé dại, lại thường nghe ba tấm tắc ngợi khen nhan sắc của mẹ, cô đã nghĩ: Tình yêu nhất định xuất phát từ cái đẹp! Vậy là ý niệm hình thành một cách tự nhiên:Con người ta yêu nhau chỉ vì vẻ bề ngoài. Dĩ nhiên, sau này càng lớn thì cách nghĩ có chút đổi khác, song lại không theo chiều hướng thường tình. Cô cho rằng vẻ đẹp của đối phương luôn tỷ lệ thuận với những cảm giác hắn có thể khuấy động trong cô. Và Nguyễn Ái thì khao khát có thể yêu một người hết lòng, vì thế đã luôn truy cầu cái đẹp một cách mù quáng.

Ngày cô lên mười hai, họ tìm được Maiko.

Maiko xinh đẹp tuyệt trần. Lúc này đã trở thành phu nhân của Vương Đăng Khoa — bấy giờ vốn chỉ là một nhân viên quèn của Tòa Đại Sứ Việt Nam trên đất Nhật. Maiko có vẻ kinh ngạc khi trông thấy họ, xúc động khi ôm chầm Ai-chan vào lòng, nước mắt chảy dài làm ướt cả má cô. Trong thời khắc ấy, đột nhiên Ai-chan biết mình không hề ghét bà. Tại sao phải ghét chứ? Nói cho cùng, Maiko cũng chỉ đuổi theo hạnh phúc của bản thân mà thôi.

Một con người ích kỷ sinh ra một đứa bé ích kỷ. Đứa bé ích kỷ đó cũng chẳng có lý do gì để thù hận người mẹ ích kỷ đã bỏ rơi mình – vì những nguyên do ích kỷ không kém.

Nói cho cùng, họ cùng một dạng người.

Thế rồi, ngày ăn mừng sinh nhật thứ mười hai của Ai-chan, Maiko đã xiêu lòng, chịu quay về căn nhà gỗ nhỏ bé trên hòn đảo Toshima định mệnh — nhưng chỉ trong một ngày ngắn ngủi, cốt để bù đắp cho đứa con gái đáng thương. Họ đã đến cửa hàng mua bánh kem, chiếc bánh kem đầu tiên Ai-chan được nhận, trên đó có những đóa hoa hồng đỏ thắm mà Ai-chan vô cùng yêu thích — trùng hợp thay — cũng là loài hoa ưa chuộng nhất của Maiko. Sau đó lại ghé mua kimono, vào đền thờ cầu phúc, rồi mua cả bong bóng, gà chiên, sushi, đèn cầy, nước ngọt… tất cả những thứ mà suốt chín năm qua Nguyễn Tiến đã dường như quên bẵng.

Cũng đúng thôi, khi tâm trí ông chỉ chú tâm đến một người, khó lòng nào chú tâm đến ngày sinh của một đứa trẻ cỏn con…

Chiếc RV gắn kết suốt bao năm với hai cha con đâm thẳng vào hàng rào cột gỗ, trong lúc rơi đã làm ngất Maiko, bánh kem trên tay bà đổ ập xuống sàn, lăn lóc. Những bông hoa đỏ thắm lúc đó méo mó đến tội nghiệp. Ai-chan bò đến bám vào người mẹ, nước mắt kinh hãi không ngừng tuôn rơi. Chợt có bàn tay nắm kéo cô ra, Nguyễn Tiến đau xót nhìn đứa con gái thân còn hơn da thịt, khoác vội chiếc áo phao vàng vọt lên người cô rồi mở cửa kính, đẩy vội cô ra ngoài, trước khi chiếc xe kịp chìm hẳn xuống nước.

“Đừng, ba ơi! Đừng bỏ con! Đừng bỏ lại con!” Ai-chan gào khóc, bàn tay nhỏ bé luồn vào cửa kính níu lấy người thân thiết nhất trên đời. ”Cho Ai-chan theo với…! Ai-chan muốn theo ba và oka-san…!”

“Ái à, Nguyễn Ái, hãy nhớ… nhất định phải sống để yêu…” vặn kính lên, mắt ông ngấn nước, sự thống khổ biết bao năm ùa ra như sóng vỡ bờ. “Nhớ phải yêu thật nhiều, thật đúng nghĩa, đừng như ba nha con…”

Cửa kính khép sát. Nơi dung chứa hai cha con họ suốt chin năm qua dần dần bị làn nước xanh nuốt chửng.

Cùng ba, cùng mẹ, cùng cả chiếc bánh sinh nhật đầu tiên chưa động đến tý nào…

Đó, cũng là lần đầu tiên Nguyễn Tiến gọi đúng tên cô.

Là Nguyễn Ái. Chứ không phải Ai-chan — một tình yêu ảo vọng với người đàn bà có trái tim dễ lung lạc.

Đời có lên tiếng hỏi, vì sao Nguyễn Ái lại ích kỷ vô cùng?

À, sinh ra bởi những con người ích kỷ, thì bản thân còn có lối thoát nào hơn — ngoài tự yêu lấy bản thân?

Một năm đầu sống sót, trôi vật vờ trong cô nhi viện, Nguyễn Ái cũng căm ghét ba lắm, hận ông vô cùng. Vì đã ích kỷ ra đi cùng mỗi một Maiko, đến cả đứa con gái ruột rà cũng không cho chen lấn vào bức tranh đoàn tụ. Sau khi được Vương Đăng Khoa phát hiện ra sự tồn tại và nhận cấp dưỡng, cô đã quay trở lại chốn này lần đầu tiên sau sự kiện đau lòng. Đó là ngày sinh nhật lần mười bốn.

Bước chân đã sát vách, đá rơi xuống làn nước xanh ngọc, lợn cợn sóng trắng, mùi muối biển xộc lên làm mặn đi nước mắt, đắng cả trái tim.

Chỉ một bước thôi, sự cô đơn rồi sẽ chấm dứt.

Chỉ một bước thôi, sẽ ở trong vòng tay của hai đấng sinh thành.

Chỉ một bước, là có thể dỡ bỏ cái thế giới nặng trịch trên vai và bước đi như một con người đúng nghĩa.

Chỉ có một bước.

Vậy mà, không làm nỗi.

Hèn nhát quá đi…

La lớn cái tên Nguyễn Tiến, cô thề với người đó nhất định sẽ yêu, và sẽ yêu hết mình!

Tâm thức chợt hỏi: Chiếm hữu không được thì sao?

Còn phải hỏi sao? Cũng như thứ tình yêu duy nhất cô được chứng kiến: Chiếm không được thì tự tay hủy diệt!

* * *

“Chuyện là vậy đó.”

Văn Thành thở dài, đoạn tiếp lời. “Tôi đã từng hỏi cô ta, tại sao cuối cùng lại chịu về ở cùng Vương Đăng Khoa, sau hai năm cứ chỉ khăng khăng đòi phí trợ cấp mà không thèm gặp mặt.”

Khuôn mặt Võ Chính Luận bấy giờ có vẻ thất thần, mắt nhìn đăm đăm vào một điểm chết trên sàn nhà, đôi tay gác trên gối có phần thả lỏng. Lắc đầu, Văn Thành lại thở dài…

“Con bé bảo rằng: cuộc sống của một đứa tạp chủng mồ côi cha mẹ đối với cái xã hội đó, thật còn không đáng đồng tiền 1 yen. Liệu có gì đáng phải nuối tiếc…?”

Bàn tay ai kia khẽ nắm lại, run rẩy.

“Và, cô đơn có sức mạnh thật kỳ lạ, nó khiến con người ta ngay đến cả sự đồng hành của kẻ thù… cũng trở nên vô cùng quý báu. Con bé chỉ đơn giản muốn ở cạnh một ai đó, cảm thấy cần và được cần – cho dù đó có là kẻ đã gián tiếp gây ra cái chết của cha mẹ, và bản thân suốt đời khó lòng tha thứ cho người đó…”

Đến đây thì có người dường như đã quá sức chịu đựng, bèn bật người đứng dậy.

“Cậu đi đâu?”

“Nhật.”

“Cậu biết Nguyễn Ái đi đâu sao? Cô bé không hề nhắn lại địa điểm.”

“Toshima,” Võ Chính Luận đáp gọn lỏn, tay khoác vội vào chiếc áo da đen tuyền sẵn vắt trên ghế, rồi không đợi Văn Thành gạn hỏi thêm mà quay sang ra lệnh. “Gọi cho Derek, chuẩn bị phi cơ. Xuất phát ngay lập tức.”

Tuy có vẫn còn thắc mắc vì sao thiếu gia Võ Gia lại biết được địa điểm của Nguyễn Ái, và lại còn là địa bàn của Hoàng Thạc Dã nữa chứ! Song anh không hỏi gì thêm, khóe môi lại cong lên để lộ một nụ cười hài lòng.

“Đi bây giờ có muộn lắm không?” Văn Thành gọi với theo khi Chính Luận tiến vào phòng sách lục tìm passport. “Bây giờ có lẽ phản diện đang trên đường về đây rồi!”

Từ trong trở ra, Võ Chính Luận một tay cầm passport, một tay ôm mũ bảo hiểm, bất nhẫn lên tiếng. “Theo tính toàn thì không đến—”

Giọng nói chợt nín bặt. Ánh nhìn của anh khóa chặt vào một điểm nhất định phía sau Văn Thành.

Dự cảm không lành khi trông thấy vẻ mặt ngày càng biến sắc của vị thiếu chủ, văn Thành quay ngoắt người lại.

Hãi hùng khi trông thấy cảnh tượng trên màn hình.

Hoàng Thạc Hy đang… ôm hôn Nguyễn Ái!

Còn chưa kịp hiểu rõ sự tình, hay lắng nghe thêm về sự kiện giật gân này, thì mọi hình ảnh đã vội tắt ngấm.

Màn hình rạn vỡ. Vật thể nặng trên tay Võ Chính Luận giờ đã không còn đấy.

Mà lao thẳng vào hình ảnh hai kẻ đang môi kề môi được phát sóng toàn quốc kia.

Nguyễn Ái à — Văn Thành la lên trong tâm trí — em đã gây ra tai họa gì rồi?!

Cùng lúc đó, trên chiếc limousine trắng lao đi như tên bắn trên con đường cao tốc hướng đến Phi Trường Quốc Tế Haneda, có một kẻ cũng sững sờ, mặt mày tái mét khi trông thấy cảnh tượng trên màn hình nhỏ trong xe.

“Nguyễn Ái à,” kẻ này khẽ lầm bầm tự hỏi một cách vô thức, đôi bàn tay rịn mồ hôi quấn chặt vào nhau “mày đã gây ra tai họa gì rồi?”

Đó cũng là điều cuối cùng Hoàng Thạc Hy nghe thấy từ Nguyễn Ái, trước khi mọi vật đột nhiên rơi vào bóng đêm nhốn nháo.

Mục lục
loading...