Menu

Phản Diện-Chương 26


Phản Diện


Tác giả: Faithfair


Chương 26: Hoàng Thạc Hy

Sau sóng to, biển sẽ thinh lặng.

Song, ở một vương quốc rộng lớn như Tình Ái, dù trong thời “thái bình thịnh thế,” thì thinh lặng hoàn toàn vẫn còn là một lý tưởng xa vời lắm…

Nguyễn Ái trước giờ luôn rất tự tin, đến độ khiến người xung quanh khó chịu. Vậy mà, không hiểu sao trong tình cảm của chính mình, lại lung lạc đến khó tin. Hôm nay thôi, cô vẫn tự nhủ mình được người bạn trai hết mực thương yêu. Hôm sau, lại ngồi nghệch ra tự hỏi không biết hắn có phải bạn trai mình không nữa.

loading...

Haizz…

Chẳng là, người ta lúc nóng lúc lạnh, làm cô cũng chẳng biết đường mà phản ứng. Mới hôm kia thôi, còn bất chợt vén tóc hôn nhẹ lên môi cô giữa tiết học, ngay lúc cô đang hí hoáy viết viết chép chép tài liệu cho anh. Lúc ngẩn ngơ quay sang thì người ta lại gục đầu xuống… ngủ, lôi cả bàn tay của cô mà gối đầu lên. Thật… đáng yêu hết sức! (>w<) Vậy mà hôm sau, khi cô nhỏ nhẹ ngỏ ý muốn chuyển sang khoa của anh học, thì mặt mày kẻ nào đó lại tối sầm, dửng dưng phán một tiếng “không” cụt ngủn, rồi quay lưng đi mất bóng. Cô đứng tần ngần nơi đó, bộ óc dù siêu việt cũng chẳng hiểu nỗi người ta nghĩ gì. Đằng nào cũng mới vào năm đầu, cô cũng chỉ học để lấy cái bằng cho bằng anh bằng chị; tại sao không thể học cùng ngành với anh? Người ta vốn muốn sau này có thể san sẻ cùng anh trong công việc cơ mà… Nhận ra mình thuộc dạng “ngu dại siêu cấp” trong tình yêu, thế là không biết làm sao, đành quay qua hỏi ý các vị sư tỷ. Mai Loan bảo vì cô chưa thể hiện đủ thâm tình, Ngọc an rằng cô phải bắt đầu ăn diện lại. Lời khuyên thì cô chấp nhận, nhặt nhạnh của người này một ít, kẻ kia một tẹo. Đến cuối cùng, đột nhiên nhận ra cái kẻ phiền hà hay theo đuôi mình là ý kiến thâm sâu nhất. Đặng An Thi, kể từ sau vụ việc công khai thân phận AIclubmaster, giờ đây cũng công khai… bám luôn đuôi cáo. Tính tình con người này lạ kỳ, bình thường xa cách ít nói, đến khi mở miệng rồi lại là… một câu chuyện khác. Cô nàng đã từng tuyên bố hùng hồn ở bàn ăn của Ác Ma rằng: lý tưởng đời này là trở thành một phụ nữ tuyệt vời như Nguyễn Ái. Văn Thành lúc đó suýt đã sặc vì cười. “Chắc là vì hai người cứ dính nhau kè kè đó. Nghĩ xem, đàn ông đó giờ ghét bị phụ nữ bám sát… họ cảm thấy ngộp thở. Một ít không gian sẽ tốt chị ạ, làm tên đó càng nhớ nhung chị hơn…” An Thi ra vẻ am tường, gật gật gù gù trong một lần ngồi chờ Chính Luận cùng cô. Nguyễn Ái ngẫm nghĩ, thấy cũng có lý. Ngày trước khi bị đàn ông bám đuôi cô cũng phiền hà vô cùng. Với lại, sau lần… suýt vượt rào, Chính Luận cũng chẳng… “táo bạo” như trước nữa, cùng lắm là… phớt nhẹ qua môi cô, hay má, hay trán… sự nhiệt tình trước đây dường như đã tắt ngấm. Trong lòng… có chút hoảng hốt, phải chăng người nào đó đang chán cô…? Có kẻ đã từng nói: “Tình yêu vốn tự nhiên như hơi thở.” Đúng là nhảm nhí! Nếu tình yêu là hơi thở, thì kẻ yêu nhau trong thiên hạ này đều bị suyễn hen cả rồi! Thế là thay vì đến nhà Chính Luận làm bánh như thường ngày, cô lại to gan theo An Thi đến Parkson shopping.(Đúng gan to thật^^) Phong cách của cô nàng tài nữ rất đặc biệt, đồ chọn vào không phải sơ-mi đen thì cũng váy dài xám, màu sắc ảm đạm ủ ê. Con người này mà đổi được sở thích cho cô thì tuyệt. Ít ra sau này trang phục của cô sẽ không làm phật lòng Chính Luận nữa. Ngang qua một shop quần áo sặc sỡ, kiểu dáng trẻ trung nhí nhảnh, An Thi đứng lại, nhìn chăm chăm vào chiếc váy bong bóng màu hồng phấn trên bục trưng bày với đôi mắt nửa thèm muốn, nửa buồn bực. “Muốn thử à?” Nguyễn Ái đứng kề bên hỏi. “Dạ,” An Thi thành thật đáp, mắt hướng về chiếc váy cocktail với sự mong đợi mỏi mòn.Nguyễn Ái nhìn hết cô một lượt từ trên xuống dưới, rồi lắc đầu. “Đúng là ‘đồ không chọn người’.” “Em biết chứ,” An Thi thở dài, quá rõ dáng người cao ráo, thuôn thẳng của mình vốn không tài nào hợp với những dạng áo quần phong cách búp bê. Lại thêm nước da nâu bóng không tài nào dung hòa nỗi với voan trắng và hồng phấn. Vì thế dù rất thích, chẳng bao giờ cô dám động đến thể loại này. Nhưng con gái lạ ở chỗ, biết là chẳng vừa nhưng vẫn cứ thích. Chưa kịp thở dài thì Nguyễn Ái đã nắm tay kéo cô vào. An Thi ngạc nhiên, có phần chống cự. “Vừa nãy chị bảo đồ… không chọn em mà?” Kháng cự thế thôi, xét về quyết tâm thì sao cô địch nỗi Nguyễn Ái, thế là bị lôi vào phòng thử. Nguyễn Ái bảo cô tự thay vào, xấu đẹp gì thì cũng bước ra, rồi cô trở ra ngoài dặn dò nhân viên bán hàng điều gì đó… Rèm cửa vừa mở, An Thi đã thấy hối hận khôn cùng, vốn là khi bước vào cô chỉ lo nhìn ngắm chiếc váy, chứ nào chú ý đến lượng khách đông đảo trong shop — giờ đây đều đổ vào cô những ánh mắt pha lẫn giữa thương hại và châm biếm. Đã biết là không hợp mà! Tại sao chị Ái phải kéo cô vào đây làm trò cười cơ chứ…? Xấu hổ quá đi! Toan quay lưng bước vào thì một bàn tay giữ lấy vai cô, quay lại thì trông thấy “nguồn gốc của mọi tội lỗi” đứng ỳ ra đấy với nụ cười tự tin và ánh mắt cương nghị. Ngó xuống vật trên tay người ấy, An Thi trong một giây bỗng sững ra như tượng. “Đúng là ‘đồ không chọn người’ thật,” Nguyễn Ái nghiêng đầu, đáy mắt lóe lên sự hứng thú khó hiểu, lưỡi kéo trên tay nhấp một cách đầy đe dọa. Cô nháy mắt. “Nhưng người, thì có thể chọn đồ, tiểu thư ạ.” Những việc xảy ra sau đó không những khiến kẻ bàng hoàng, người hốt hoảng. Đến ngay cả đương sự cũng đờ ra, không biết phải làm gì khi hồ ly xinh đẹp “xử lý” bộ cánh của mình một cách không tương tiếc. Tay áo phồng bị kéo toạt ra, ren viền cổ cũng cùng chung số phận, đến cả một bên của phần váy bong bóng đáng thương cũng bị chiếc kéo trên tay cắt xén thế nào mà bung cả đường chỉ, trễ xuống thảm hại. An Thi thấy lúng túng ghê nơi, cảm giác như nàng lọ lem bị người chị kế xé rách áo váy trước buổi dạ hội. Sau một lúc, “người chị kế” đứng thẳng dậy với vẻ đắc chí trên mặt, tay phủi nhẹ những mẩu chỉ thừa lấm tấm trên ngực áo, đoạn hai tay giữ vai và xoay người cô lại tấm gương toàn thân. “Nào, giờ thì chỉ cần đem đến tiệm may vắt sổ lại những đường cắt là xong.” Đặng An Thi ngỡ ngàng. “Chị kế”… hóa ra lại là bà tiên đỡ đầu! Tay áo và ren cổ được bỏ đi, bờ vai gầy và cái cổ thon của cô bỗng trở nên nổi bật — thậm chí có thể nói là gợi cảm. Sự tức cười của chiếc váy bong bóng cũn cỡn trên chiều cao quá cỡ, giờ đây lại biến thành vẻ đẹp hoang dã khi phần váy voan cắt xén không-đều rũ xuống một bên gối, đem đến cho đôi chân dài của cô điểm nhấn vô cùng thích mắt. Váy bong bóng thì vẫn là bong bóng đấy, nhưng An Thi thì lại chẳng là An Thi thô kệch của thường ngày nữa rồi! Chưa kịp mở miệng cảm thán hay quay sang ôm chầm người “chị kế” thiên tài tột đỉnh, tiếng vỗ tay từ phía sau đã vội chen vào phá bĩnh. “Ấn tượng thật!” An Thi và Nguyễn Ái quay lại, trông thấy một chàng trai với khuôn mặt baby và quần áo kiểu cách đang chậm rãi tiến đến. Rồi không hẹn mà cả hai cùng thốt lên đầy ngạc nhiên: “Hoàng Thạc Hy?” Ngạc nhiên cũng phải. Sự xuất hiện của Casanova trong một shop quần áo nữ đã lạ, vật trên tay hắn còn gây kinh ngạc hơn: một chiếc váy cocktail trắng toát. Chẳng ngạc nhiên vì bị nhận ra, nhân vật trung tâm chỉ lẳng lặng đưa vật đang cầm đến trước mặt kẻ vẫn đang lăm le cây kéo lớn, không quên kèm theo một nụ cười xiêu lòng người. “Cô có dáng người rất gần với bạn gái tôi, có thể phiền cô thử giúp chiếc váy này được chứ?” Nguyễn Ái hơi chau mày. Bạn gái hắn? Không phải là hoa khôi khoa kịch nghệ Hà Ngọc Nghi sao? Casanova hôm nay lại đích thân đi chọn đồ cho bạn gái. Quả thật chuyện lạ trên đời này không ít, mà lạ nhất thì toàn để cô chứng kiến. Đang định từ chối vì cô và An Thi cũng sắp rời đi, tiếng chuông điện thoại lại inh ỏi reo lên. Nguyễn Ái từ tốn đưa tay lên ra dấu xin lỗi, đoạn gấp rút bắt máy khi nhận ra số gọi đến. “Đang làm gi?” giọng nói bên kia đầu dây có vẻ khó chịu. “Em đi chọn đồ giúp An Thi,” cô chậm rãi nói, cố kiểm soát từ ngữ. Cái người đang bức bối kia im lặng vài giây, sau đó lại lên tiếng, lần này có vẻ dịu dàng hơn. “Ở đâu?” “Parkson. Bọn em cũng xong rồi, đang định về—” “Ở yên đấy. Tôi đến ngay.” “Ơ… nhưng—” Nói chưa hết câu thì bên kia đã cắt máy. Nguyễn Ái nhìn lom lom vào màn hình điện thoại, môi bắt đầu cong lên thấy rõ. “Gì thế này? Vẫn chưa nói là shop nào mà?” cô lầm bầm. Cái con người này… chẳng bao giờ chịu đầu đuôi rõ ràng gì cả. Haizz… “Thôi được, tôi giúp cậu,” không hề nhìn lên, cô lúi cúi cất điện thoại vào giỏ, một tay đưa ra chờ đón lấy chiếc váy cocktail. “Dù gì cũng không thể rời khỏi đây rồi.” Cái kẻ nhan sắc như hoa kia giờ đang nở nụ cười thật tươi, nhất thời khiến đám phụ nữ xung quanh chân muốn nhũn ra thành nước. “Cám ơn.” An Thi lúc này đã tính tiền xong, quay qua Nguyễn Ái với vẻ mặt đầy nghi vấn. Cô nhanh chóng giải thích rồi kéo ngay cô nàng vào giúp mình thay áo. Hai nữ nhân viên phục vụ nhìn họ khuất sau bức rèm mà tim đập thình thịch. Không lẽ lại tính gây ra một màn “xé áo” khác? Thật là tội nghiệp cho thần kinh của phận bán hàng như họ quá đi… “Vậy,” An Thi vừa nói vừa phải căng mắt, chật vật luồn kéo những sợi dây chằng chịt sau lưng, “tên ác ma của chị bảo sẽ đến đây đón?” “Ừ.” Đầu An Thi ló ra, mắt mở to khi nhìn vào Nguyễn Ái qua tấm gương phản chiếu. “Vậy mà còn thử đồ cho Hoàng Thạc Hy, chị không bị điên chứ?” Nguyễn Ái nhíu mày. “Điên chỗ nào?” “Còn chỗ nào nữa? Ác ma của chị vốn mang độ chiếm hữu thuộc hàng cấp tính mà!” “Vậy thì liên quan gì đến chuyện này?” “Trời! Chị không nhớ sự việc ‘bịt mắt’ hồi đầu tuần à?” Nguyễn Ái ngó xéo, tay sờ cằm ra chiều suy nghĩ. “Sự việc “bịt mắt”? Có liên quan đến chuyện này sao?” “Dĩ nhiên rồi!” An Thi dường như nẩy lên từ phía sau. À, sự thể là như thế này — vốn cũng đã liệt vào một trong những thời khắc mà Nguyễn Ái nhà ta đột nhiên nhận ra bản thân ngớ ngẩn nghiêm trọng, nhưng lại chọn làm ngơ vì muốn bảo toàn sự hòa bình của tâm thần mình. Cái ngày hôm đó, vốn là sau cuộc gặp gỡ với Hoàng Công, đầu óc cô vẫn còn quẩn quanh việc xày ra của ngày hôm trước. Bởi thế, khi thoạt nghe đến cái tên “Hoàng Thạc Hy” — cháu của Hoàng Thạc Dã — trỗi lên ờ khắp nơi, đột nhiên cảm thấy hứng thú đôi chút. Văn Thành chỉ cười nhạt, rồi bảo rằng hắn chẳng khác nào một “bình hoa di động” của trường; lâu nay hết sức tự hào về nhan sắc thuộc hàng đứng đầu Việt Duệ, và sử dụng nó một cách triệt để trong “sự nghiệp trụy lạc” của mình. Nguyễn Ái lúc đó đã vô cùng ngạc nhiên hỏi lại: “Đứng đầu? Trên đời này còn người đẹp hơn Chính Luận của em sao?” Đáp lại cô chỉ là những nụ cười tế nhị và ánh nhìn ám thị. Nguyễn Ái cảm thấy khó tin ghê gớm, bởi cô đã từng trông thấy ảnh của Hoàng Thạc Dã — thì chính là người đàn ông phương phi đến nhà Chính Luận buổi trời mưa hôm đó chứ ai. Làm sao mà một sinh vật như thế có thể mang cùng gien với Casanova nhỉ? Vừa lúc cái tên playboy đó từ Nhật trở về hôm nay, cô tự nhủ phải ngắm cho thỏa tò mò mới được. Thế là Hồ Ly nhà ta cũng bắt chước hầu hết mọi sinh viên mới vào trường khác, vốn chưa có dịp nhìn thấy con người trong truyền thuyết này từ đầu năm, nên giờ đây sự tò mò dường như đã được đầy đến cực điểm. Đương sự xuất hiện từ xa đã đập ngay vào tầm chú ý của mọi người. Áo quần mốt đến mức không thể mốt hơn, tóc tai nhuộm vàng cắt tỉa vô cùng tinh tế, làn da trắng làm tôn lên trang phục phong cách Âu thời thượng và dáng người cao ráo ưa nhìn. Còn khuôn mặt thì… phải nói sao nhỉ? Tuyệt thế mỹ nam. Chỉ có bốn từ đó. Đến giờ thì cô đã hiểu vì sao Hoàng Thạc Hy lại được xem là đệ nhất mỹ nam của sinh viên năm đầu rồi. Fan nữ hâm mộ có phần còn vượt trên Devil Prince bởi tính cách lãng tử làm xiêu lòng người, và vẻ đẹp đang rất thịnh hành trong giới trẻ thời nay: da trắng, môi anh đào, gương mặt baby lơ lửng đâu đấy giữa nam và nữ. Nếu không phải vì cặp chân mày rậm và dáng người cao ráo, Nguyễn Ái hẳn đã nhầm hắn là nữ. Song, đem so với ác ma của cô thì thật là… thua xa quá! Cái cách Hoàng Thạc Hy nhếch miệng cười quả thật khiến lòng người chao đảo; song lại thiếu hẳn đi sự phóng khoáng, có phần âm u trong những nụ cười nửa miệng hiếm hoi của người nào đó… Da trắng không một chút tỳ vết, nhưng đối với cô sao lại quá nhạt nhẽo, đáng ra thì phải tối đi vài sắc mới là hoàn hảo, như người nào đó chẳng hạn… Mắt còn phải sâu hơn này, nâu hơn này, mũi phải cao hơn này… Hệt như người nào đó… Nhưng cô nào có biết, sự chăm chú pha chút mơ màng của cô đã khiến chính “người nào đó” tâm trạng ngày càng xấu đi, sức kiềm chế ngày càng rút cạn… Song, thay vì mở miệng quát nạt đừng nhìn nữa, hay lay động để kéo lại sự chú ý của kẻ kề bên, bàn tay người nào đó lại đột nhiên đưa ra… …bịt mắt cô lại. (o__O) Thế là, sự chú ý của quần chúng chỉ trong một giây đã chuyển sang Hoàng Tử Ác Ma và hành động kỳ quái của chàng. Ngay cả bản thân Hoàng Thạc Hy cũng bắt đầu phát giác ra sự có mặt của họ, nhanh chóng rảo bước đến chào hỏi. Hoàn toàn không nghiệm ra tình trạng nguy hiểm bất ngờ của bản thân. “Chào anh, Chính Luận,” Casanova nở nụ cười thân thiện, tay vỗ vào vai Chính Luận, thân thiết như những người bạn lâu ngày gặp lại. “Gần nửa năm rồi không gặp.” “…” “À,” lướt mắt đến người con gái đang được ‘ôm ấp’ theo kiểu lạ đời trong vòng tay Ác Ma, Hoàng Thạc Hy lại cúi xuống quan sát, vẻ mặt vô cùng hứng thú. “Vậy ra đây chính là nhân vật tiếng tăm đã ‘hạ bệ’ Yến Nhi nhà ta một cách triệt để — chỉ trong chưa đầy một tháng.” Nguyễn Ái nghe thấy nhắc đến mình, bèn cựa quậy đòi được buông ra. Nhưng bàn tay đang bịt mắt cô kia lại không hề dịch chuyển. Ngược lại, còn có phần ép chặt cô hơn vào lòng. Người nào đó đúng là luôn ‘dùng thịt đè người’ để hành động quái dị mà… Trước sự háo hức của mọi con mắt dồn vào, devil của chúng ta chậm rãi cầm ly nước lên nhấp nhẹ, đôi mắt vẫn khóa vào mặt bàn, giọng bất chợt vang lên đầy kiềm chế. “Biến đi. Trước khi tôi nổi giận.” Chút ngạc nhiên lóe lên trong đáy mắt đen sẫm, song chuyển dần sang sự nhận thức thú vị khi Hoàng Thạc Hy chậm rãi đứng thẳng dậy. Một nụ cười uể oải nở ra trên gương mặt ‘khuynh thành’. “Coi nào, Chính Luận, đừng nhỏ nhen thế chứ. Anh biết tôi không đời nào quyến rũ vợ của anh em, dù người đó đẹp đến độ nào đi nữa. Vì vậy, che mặt chị dâu lại như thế thật không cần thiết.” Mọi người vỡ lẽ. À… thì ra Devil Prince đang ghen với Casanova… Cuộc sống trong Việt Duệ này ngày càng kịch tính đây! Tay đập mạnh lên bàn, Võ Chính Luận không nói gì, cũng chẳng quay đầu nhìn người bạn thơ ấu của mình. Đứng trước sự phát tiết bất ngờ của con người vốn được mệnh danh “tảng băng sống”, Hoàng Thạc Hy không khỏi cảm thấy thú vị vô cùng. Nhưng những kinh nghiệm đau thương thuở nhỏ đã dạy cho anh ta biết: vào những lúc như thế này thì tẩu vi chính là thượng sách. Việc hay thì trong tương lai sẽ còn dài dài… Ném cái nhìn chứa đầy sự khôi hài thầm lặng về phía cặp đôi kỳ lạ, Hoàng Thạc Hy quay đầu rời khỏi hiện trường, lòng không khỏi cảm thương cho nạn nhân tội nghiệp vẫn còn nằm trong vòng kiềm kẹp sắt đá kia. Đấy, là tất cả những gì diễn ra vào ngày thứ hai hôm đó. Đến tận giờ, dù đã sau hai tuần, có kẻ vẫn còn dùng cái tên “dị–tượng bịt–mắt” để miêu tả lại dữ kiện tai tiếng này. Nguyễn Ái rời khỏi phòng thử đồ, bước chân chậm rãi tiến về phía mỹ nam tử vẫn đang ngồi chờ, trong đầu lại miên man suy nghĩ về một mỹ nam tử khác… Cô biết Chính Luận lo sợ tên Casanova này sẽ có ý với cô, song hắn có ý hay không là một chuyện, cô chịu hay không lại là một chuyện khác chứ…! “Này,” đứng trước một Hoàng Thạc Hy đang chăm chú ngắm nhìn, cô đột nhiên hỏi. “Cậu không có ý với tôi đấy chứ?” Ánh mắt người này thoáng vẻ ngạc nhiên, đoạn hắn bật cười và lắc đầu một cách giễu cợt. “Cô đẹp lắm, nhưng không. Tôi không hứng thú với đàn bà của người khác.” “Vậy còn đàn ông của người khác?” “???” “Cậu không có ý với Chính Luận của tôi đấy chứ?” “…” Sự giễu cợt thoắt cái đã vụt tắt trong đôi mắt biết cười, một giây sau, đã biến thành nụ cười thật sự. Là cười rộ. “Tôi xem đó là ‘không’ vậy,” Nguyễn Ái vừa nói vừa thở phào. Tạ ơn Chúa, thật tình không muốn phải đối phó với một Hoàng Công thứ nhì chút nào. “Nếu,” tằng hắng để chặn lại tràng cười, Hoàng Thạc Hy tò mò gạn hỏi, “cô được chọn một trong hai, thì cô thà rằng tôi có ý với cô hay Chính Luận?” “Dĩ nhiên là tôi rồi,” cô bình thản đáp rồi ngồi xuống ghế, tâm trí chú ý vào việc mang vào đôi giày bảy-phân vừa được nhân viên bán hàng đem đến. Một bên chân mày Casanova nhướn lên, vẻ mặt đầy hứng thú. ”Tại sao?” Ngước lên mặt-đối-mặt với Hoàng Thạc Hy, cô điềm nhiên nói. “Không phải hiển nhiên quá sao? Một cái đuôi đẹp mã thì dễ dàng giải quyết,” phủi tay và kiêu sa đứng dậy, tiểu hồ ly đủng đỉnh tiếp lời. “Nhưng tôi lại không thoải mái mấy, nếu đối thủ của mình lại xinh đẹp hơn cả bản thân.” Vỡ lẽ. Khuôn mặt xinh xẻo kia lại giãn ra, để lộ một tràng cười sặc sụa khác. (Bố này giống Văn Thành ghê^^) “Cô đang khen ngợi hay chế giễu tôi đây?” “Cả hai.” “Ồ?” với phong thái một chú mèo lười, Hoàng Thạc Hy đứng dậy, tay nâng cằm để cô đối diện với nụ cười gợi cảm của mình. “Cẩn thận đấy cô bé, kẻo không sẽ làm tôi đổi ý về việc giữ khoảng cách với vợ của anh em.” Chưa kịp giằng mình ra khỏi động tác quá thân mật của con người quyến rũ này, lực siết quen thuộc trên tay đã khiến Nguyễn Ái đổ nhào về phía sau, lưng va vào một bức tường ấm áp quen thuộc… Bỗng nhiên dấy lên dự cảm lạnh người. Ngước lên thì quả thật, là người ấy! …tiêu rồi! (Đúng là truyện ^w^V) Sự xuất hiện của Võ Chính Luận đã chính thức hoàn thành bức tranh ba người kinh điển. Kẻ mục kích thì chờ xem kịch hay giữa các mỹ nam mỹ nữ, người bán hàng thì âm thầm than oán ông trời vì tai họa sắp sửa diễn ra. “Cậu cũng cẩn thận,” đôi mắt nâu nheo lại đầy cảnh cáo, chất giọng thoát ra lại — một lần nữa — trầm đến rợn người. “Kẻo không sẽ làm tôi đổi ý, về việc để yên cho một kẻ có-khả-năng-đổi-ý như cậu.” Rồi, lại như thường lệ, ác ma nắm tay người nào đó lôi xốc đi. (=.=) Trên đường không quên hất đổ cả ngưởi lẫn vật càn bước. (=o=) An Thi sững ra một lúc, khi sực tỉnh thì vội vã thu dọn và biến khỏi hiện trường, để lại một Hoàng Thạc Hy thả mình xuống ghế, thở dài đầy kịch tính khi nhìn lại cảnh tượng bừa bộn xung quanh. “Chạy trốn cả, để mỗi mình ở lại đây đương đầu với tổn thất. Đúng thật vô sỉ.” Rồi, đôi môi anh đào chợt bật nở nụ cười bí ẩn. “Nguyễn Ái, eh? Quả nhiên rất giống.”

Mục lục
loading...