Menu

Phản Diện-Chương 19


Phản Diện


Tác giả: Faithfair


Chương 19: Sẽ Có Một Ngày, Em Yêu Anh Còn Hơn Cả Bản Thân

Thật ra, Nguyễn Ái vốn rất điềm tĩnh trong xử việc xử người, không phải vì cô luôn cẩn trọng suy xét trước khi hành động, mà vốn dĩ cô chẳng quan tâm đến ai cả — ngoài bản thân mình. Những náo động, rối loạn của người xung quanh đối với cô chẳng khác nào phim truyện nhiều tập: xem thì vui, nhưng không nên quá nhập tâm.

Ấy vậy mà, một vài hiện tượng bất thường của thời tiết vào đêm nay lại khiến con người cô hoàn toàn rối loạn. Nỗi sợ dồn dập giẫm đạp lên tính vô tâm thường ngày, khiến sự mất mát cùng cực ngày nào dấy lên như sóng cồn trong trí nhớ.

Khi con người ta đối diện với tuyệt vọng — thậm chí chỉ là ảo ảnh của nó — cũng rất có khả năng gây ra những hành vi tiêu cực.

Nguyễn Ái biết quá rõ điều đó, bởi cho đến tận giờ, cô vẫn còn mơ về khoảnh khắc đứng trên vách đá đổ dốc, chỉ một bước nữa là có thể chấm dứt sự cô đơn tột độ. Trong hoang mang mơ hồ, khi cô băng người qua làn mưa căm lạnh, hình ảnh Võ Chính Luận lại lấn đè lên nỗi ám ảnh hôm nào – vốn mãi không thể nguôi ngoai.

Vội vã hướng về mục đích như một con thiêu thân, cô thậm chí chẳng buồn dừng lại vài giây khi chạy ngang qua văn phòng bảo an, cũng chẳng màng đến tiếng gọi với theo của họ.

Đến khi ông Đạt ngỡ rằng đã bắt kịp cô, thì thang máy đã đóng sập mất rồi.

Lao mình ra khỏi thang máy, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt cô là một người đàn ông lớn tuổi, tướng tá phương phi trong bộ âu phục đen tuyền rất kiểu cách. Nhìn thoạt qua cũng đoán ra ngay là kẻ có quyền chức hoặc máu mặt chốn thương trường. Còn phải hỏi? Không hiểu sao, bọn người này đều mang trên người một thứ mùi vị, dù chẳng cần đến chó cảnh sát để đánh hơi ra: mùi tanh của dối trá và quyền lực.

Ông ta chỉ liếc sơ cô với chút kinh ngạc thoáng qua, rồi lại đảo đôi mắt lo ngại đến cánh cửa trắng nơi cuối dãy, đáy mắt phất lên một nỗi sợ bao trùm. Nguyễn Ái không rỗi hơi để đứng lại phân tích ánh nhìn của ông ta, nhưng quả thật cảm xúc đó quá lộ liễu, khiến người đối diện khó lòng không chú ý. Thời điểm cô scan chìa khóa và vặn nắm tay cửa, tiếng “ding” từ sau lưng cũng vang lên. Cô mặc kệ, thắc mắc gì thì cũng không quan trọng bằng nỗi sợ canh cánh trong lòng lúc bấy giờ.

“Anh Luận!”

Cô chạy vội khắp nhà, hớt hải tìm kiếm anh như người mẹ lạc con giữa biển người đông đúc. Tâm trí hỗn loạn, giọng vỡ òa. Bên trong tối om, ngoài trời sấm chớp liên tục gầm rít, phút chốc lại ném vào gian phòng âm u những ánh sáng xanh bạc đến rợn người. Nỗi sợ hãi từ quá khứ đã khiến bản thân cô không hề nhận ra mình đang phản ứng quá khích.

“Chính Luận!“

Tức thì cánh cửa nơi cuối phòng khách vụt mở, cô quay lại, trông thấy anh đứng đó, ánh đèn vàng vọt hắt vào gian phòng âm u, choàng lên anh một làn hào quang ảo tưởng. Lúc này thì mắt đã cay xè, chân đã bủn rủn, trông thấy anh thì cứ như nhìn thấy mục tiêu của đời người.

Cô lao vào ôm chầm lấy anh. Khóc không khóc, buông chẳng buông, chỉ biết bám víu vào như chính sự sống.

Mãi đến vài phút sau, có lẽ là sự tĩnh lặng, cũng có lẽ là cái cảm giác da thịt ấm nóng tỳ vào má, hay những giọt nước chốc chốc lại nhiễu xuống trán cô một cách châm chọc; trí lực Nguyễn Ái mới dần dần phục hồi… Vòng tay choàng ôm qua eo anh giờ đây bắt đầu cử động, cảm thấy bất ngờ khi bên dưới không phải là vải vóc… Chậm rãi di chuyển lên trên… cả tấm lưng trần trụi!

Mình… vừa mới làm cái gì ấy nhỉ?

Cô bẽn lẽn ngước lên, bắt gặp ánh mắt thoáng vẻ ngỡ ngàng và có chút hài lòng thầm kín (được gái ôm ko hài lòng mới lạ =w=), mái tóc ướt sũng rũ xuống khuôn mặt góc cạnh, nước lăn dài trên cánh mũi thẳng tắp, khăn bông nửa choàng lên đầu nửa phủ xuống vai… Tất cả đều khiến anh… quyến rũ đến mê hồn.

Trong khi cô cứ sững ra như thế, nói cũng không nói được, cử động cũng chẳng khả năng; anh khẽ vén mái tóc ướt đẫm của cô ra sau tai, mắt di chuyển từ mặt xuống thân người cô rồi lẳng lặng đẩy cô vào nhà tắm, đoạn để lại ba chữ trước khi phó mặc cô cho số phận.

“Tắm trước đi.”

Nguyễn Ái đứng trước gương kiểm điểm lại hành vi của mình một hồi lâu, sau đó nhanh chóng chui vào bồn tắm, cọ cọ rửa rửa nhiệt tình trong khi môi dưới bị răng mình cắn đến gần bầm tím. Khỏi phải nói, má lúc này không phải ửng hồng thì cũng là đỏ rực.

Cô cũng chẳng biết mình đã hí hoáy trong đấy được bao lâu, đến khi đẩy cửa buồng tắm bước ra thì mới sực nhớ không có đồ thay. Loay hoay một lúc, đấu tranh tâm lý nhiều tập, cuối cùng cô đã không dám hỏi mượn đồ anh mà vơ đại chiếc áo choàng khăn bông vắt vẻo trên giá phơi, choàng qua buộc lại một lúc rồi rón rén đi ra.

Phòng khách vẫn tối âm u một cách kỳ lạ. Nguyễn Ái khẽ nhíu mày, tự hỏi phải chăng anh thuộc dạng người thích bóng đêm? (chắc vampire) Vì vậy mà dù ở nhà vẫn không để đèn? Chứ bảo rằng cậu chủ Võ Gia muốn tiết kiệm điện thì thật là… (=.=)

loading...

Kia rồi, anh đang ngồi trên ghế sofa, từ đằng sau cô có thể thấy được bóng lưng vạm vỡ của anh mà thầm ngưỡng mộ. Người rơi từ đâu xuống mà hoàn hảo đến thế! Khuôn mặt “khuynh quốc” thì đã đành, dáng người và cơ bắp lại còn…

Chậc, tâm trí cô lại bay đi đâu rồi? Biến thái quá đi Nguyễn Ái ơi…

Đầu vẫn hướng về tivi đang mở không hề quay lại, anh vươn tay vỗ vỗ vào chỗ kế bên mình. Ngạc nhiên hết sức vì anh lại có thể cảm nhận được cô, mặc dù cô thề mình đã rất rón rén. Có lẽ nhan sắc siêu phàm thì giác quan cũng… siêu việt chăng…?

Một cách chậm rãi cô tiến đến bên anh, ngoan ngoãn ngồi xuống như một chú mèo con theo chủ, tiếp đó chăm chú vào việc gỡ rối mái tóc của mình, cứ như đó là điều quan trọng nhất trên thế giới vậy.

Không nói gì, anh đứng dậy rồi kéo chiếc ghế tròn đến ngồi đối diện cô, kéo tuột chiếc khăn bông ra khỏi cổ rồi ngang nhiên chen vào giành lấy công việc cô đang dở dang. Chỉ là… anh đâu có biết, lau lau kiểu này khi xong xuôi tóc cô sẽ còn rối thảm thương hơn lúc đầu nữa… (==) Song vẫn còn chìm trong sự xấu hổ vì những hành vi quá khích chả đâu vào đâu ban nãy, cô chỉ lặng thinh không nói gì, để mặc anh muốn làm gì thì làm.

“Ở bệnh viện có chuyện à?” một vài giây sau, anh dịu dàng hỏi. “Sao lại đến đây trong tình trạng xúc động như thế?”

Ý, đã cố lãng còn có người cố ý lôi ra. Cô thiệt khổ tâm ghê… Trả lời anh sao bây giờ? Không lẽ bảo mình bị bệnh hoang tưởng? Người ta khỏe khoắn bình thường mà mình thì đi dệt mộng liêu trai…?

“…Không gì. Chẳng là… em tự biên tự diễn thôi…”

“Huh?”

“…Thấy trời mưa sấm sét, lo anh sợ nên vội vã chạy đến…”

Ặc, cô biết lý do này thiệt tình khiến người buồn cười. Một người đàn ông 21 tuổi đầu thì làm gì có chuyện còn sợ sấm sét? Nói thế này chẳng khác nào bảo rằng cô xem anh là trẻ con, hoặc người trẻ con chính là bản thân cô cũng nên. Tuy cảm giác được cái nhìn kỳ lạ của anh, cô cũng chẳng muốn giải thích sâu xa. Thà rằng anh nghĩ cô ấu trĩ, còn hơn để cô khiến anh nhớ lại những chuyện không vui ngày xưa.

“Tôi không sợ sấm sét,” một hồi sau, anh chậm rãi đáp.

Haizz… Cô biết chứ. Khuôn mặt giờ đây có phần ngượng ngịu, cô cúi xuống, tay cố tình bận bịu với gúc thắt trên eo.

“Nhưng ban đêm ở nhà một mình thì rất sợ.”

Bàn tay cô đông lại. (O_o) Ý gì đây…? Mà nói đùa đi nữa thì sao lại dùng chất giọng tỉnh bơ đó…?

“Vậy nên, nếu tôi sợ,” gạt tay cô ra, anh tháo cái gúc thắt bị cô làm rối mù rồi tự mình thắt lại cho cô, giọng điệu vẫn ung dung bình hòa, “thì em nhất định phải đến đây.”

Anh ngước lên nhìn, vừa lúc khuôn mặt cô cũng kề sát, tim cô dường như ngừng đập.

Sấm sét thì chỉ thỉnh thoảng thôi…

Đêm thì ngày nào cũng có…

=o=

“Anh… đừng đưa mặt sát gần thế,” cô đột nhiên nói khẽ, tay chân quờ quạng để dịch người ra sau. Khổ thay, đằng sau là thành ghế sofa cơ mà… (>.<”) Chân mày anh nhướn lên. Cô quay mặt đi, đỏ lừ. “…Vì… vì… anh đẹp quá mà… gần thế này muốn người ta đứng tim sao? Chính Luận có vẻ ngỡ ngàng trước lời bộc bạch của tiểu hồ ly. Việc như thế… cũng nói ra miệng được ư? Đúng là cố ý văn vẻ không ảnh hưởng gì, một lời ngây ngô lại dễ khiến người xiêu lòng như vậy. “Vậy thì tập nhìn cho quen đi,” anh giữ cằm và xoay mặt cô lại đối diện mình. “Làm… làm sao mà quen cho được?” mặt cô ửng hồng, giọng hấp tấp. “Không biết sao… lúc đầu thì không sao, gần đây ngày càng ép tim muốn chết… rõ ràng là ngược đời mà.” “Vậy sao?” Một chút khôi hài phất lên từ đáy mắt nâu nhạt. Một chút thỏa nguyện. Một chút ấm nồng. “Thật!” Cô dường như hét lớn, sau đó đẩy anh ra, vớ lấy remote TV rồi bấm nhấn liên hồi. Một phút, hai phút sau, người nào đó lại quay về ngồi cạnh cô, mắt hướng về màn hình ra vẻ chăm chú. Cô thở phào, dần dần rồi cũng chú ý vào bộ phim vớ vẩn nào đó trên đài, càng lúc càng nép sát vào anh. Xem được chừng nửa tiếng, vào cảnh nam nhân vật chính xuất hiện — cũng là một anh chàng đẹp trai, giàu có, con cái của danh môn; cô chợt quay sang nhìn anh chằm chằm. Một giây sau, ý nghĩ không nén được đã vội phun trào. “Sao con cái đế vương và danh gia vọng tộc thì thường đẹp mã nhỉ?” Anh nhíu mày, quay lại nhìn cô, không hiểu là thắc mắc câu hỏi cô nêu ra hay bất cứ ý nghĩ kỳ quái nào đã khiến cô nêu ra câu hỏi đó. Nhưng đã là Nguyễn Ái thì… thường đã có câu trả lời cho hầu hết mọi việc rồi… “Em nghĩ thế này,” cô ngồi thẳng dậy, khoanh chân lại trên ghế, khuôn mặt hồ hởi như đứa trẻ vừa khám phá một vương quốc mới lạ. “Danh môn thì thích mỹ nữ. Cho ví dụ ông tổ Võ Gia nhà anh là một người vô cùng xấu xí đi nữa. Nhưng đã có tiền thì dĩ nhiên muốn vợ đẹp không khó. Sinh ông cố anh ra thì chỉ hơi xấu thôi. Rồi ông ấy lại tiếp tục lấy vợ đẹp, sinh ông anh ra thì đã bão hòa rồi. Thế là tiếp diễn, đến đời của anh thì gien xấu đã bị triệt để toàn tập!” Đến lúc cô kết thúc lập luận của mình, khuôn mặt Chính Luận đã — kỳ diệu thay — cũng đờ ra toàn tập. Rồi, anh bật cười ra tiếng. Cô nghệch mặt nhìn anh, thừa biết điều mình nói là vô cùng ngốc nghếch, nhưng nếu đổi lại là phần thưởng này… thì cô nguyện sẽ ngốc nghếch muôn đời. Ngồi đối diện nhau như thế này, trong y phục ở nhà đơn giản, cùng làm những việc đơn giản, ngay cả cách ngồi cũng không cần câu nệ… Cảm giác thì lại như đang bơi trong biển ấm, chút chộn rộn, chút xốn xang. Song lại rất nhiều khát khao muốn được tan chảy vào đối phương… Đây… chính là tình yêu mà ba cô đã nhắc đến, loại cảm giác hoàn toàn khác với thứ ông sở hữu. Đây, cũng chính là điều cô tìm kiếm, khao khát bấy lâu. Đây chính là hạnh phúc. Bỗng nhiên xúc động đến chao đảo. Nguyễn Ái nhào đến ôm chặt lấy eo anh, đầu tựa vào lồng ngực rắn chắc. Lần đầu tiên trong đời, cô chợt thấy bản thân vô cùng rộng lượng. “Sẽ có một ngày, em yêu anh còn hơn cả bản thân.” Là lời hứa thật chân thành của một cô bé ích kỷ.

Mục lục
loading...