Menu

Phản Diện-Chương 17


Phản Diện


Tác giả: Faithfair


Chương 17: Ác Và Thiện

Khi thiện và ác cùng tồn tại trong một thể xác, có đôi khi lại khiến con người ta mệt muốn ngừng thở.

Kể ra thì, cái cách “phát điên” của Dương Hoàng Yến Nhi cũng được liệt vào hàng ngũ đàng hoàng: Ngu-Xuẩn-Vô-Đối.

Ngày hôm sau đó, với khả năng “buôn dưa” có tiếng của bọn sinh viên Việt Duệ, có ai mà không biết chuyện xảy ra trên hành lang nối liền khu D và C: Dương Hoàng Yến Nhi bắt ngay quả tang, bị bỏ rơi tại trận. Hồ Ly nghiễm nghiên thắng cuộc. Thiên lý đúng không tồn tại ở nhân gian!

Dân tình đối với chuyện này có những cảm giác vô cùng hỗn tạp. Vốn lẽ phần lớn ủng hộ Yến Nhi nhiệt tình, song ‘độ nóng’ của video clip lần trước vẫn chưa hạ bớt, thì làm sao họ cảm thông cho cô nàng lọ lem này được. Có điều, họ cũng không ghét bỏ gì cô, bởi dù sao trong câu chuyện này, Yến Nhi vẫn là người thua cuộc.

Là một kẻ thua cuộc đáng thương.

Và từ đáng thương đã trở thành cớ gây phẫn nộ khi 09:43 sáng hôm đó, xuất hiện cái tin lan truyền như lửa bén rơm: Yến Nhi cắt mạch máu tự tử.

“Cô ta…chết chưa?” học sinh A kinh hoàng hỏi.

“Chưa, cũng may nhà phát hiện kịp,” học sinh B rầu rĩ đáp. “Đưa vào bệnh viện cấp cứu rồi.”

“Mô phật, đúng là trời thương người hiền. Mà sao cô ta dại thế nhỉ?”

“Là tớ thì tớ cũng làm thế. Bị ‘đá’ đau quá mà…”

“Chỉ trách ông trời bất công thôi… ngày nay thì cái ác lộng hành.”

“Tớ thấy vì cô ta dại quá. Tội tình gì một người tàn nhẫn như thế mà đau lòng… “

“Suỵt, cậu muốn ‘tiêu’ à? Không được nói Prince vậy đâu, sẽ bị ‘xử’ đó.”

“Tớ đâu nói Prince, tớ nói con hồ ly tinh kia thôi. Tất cả là tại nó, dồn người ta đến đường cùng như vậy…”

Đúng vậy, những mẫu hội thoại như thế liên tiếp được nghe thấy khắp nơi trên Việt Duệ. Dân tình vốn dĩ e ngại cường quyền, nhưng lại càng sợ ác bá. Vương bộ trưởng dù sao cũng chỉ là một bộ trưởng, nhưng Võ Gia thì cầm đầu gần nửa Châu Á. Bên nặng bên nhẹ, cho dù chỉ là thường dân đi nữa thì cũng dễ dàng nhận ra. Thêm vào, Prince của họ dù sao cũng là thần tượng bấy lâu, giờ đây chỉ là “một phút sa ngã”, nào có đáng trách. (nói đúng hơn là đẹp trai nên ‘miễn tội’ ^w^ )

Vậy nên, mọi tội lỗi đều đổ lên đầu Hồ Ly Phản Diện.

Trong khi đó, nhân vật “được” nguyền rủa nhiều nhất trong vòng hai tiếng trở lại vẫn ngồi thừ ra đó… ngắm trai. Mà trai duy nhất cô được ngắm – theo bộ luật Võ gia – thì chỉ mỗi mình thiếu gia nhà này (=w=). Cái tin nóng hổi nhanh chóng tràn vào phá vỡ sự yên bình, mọi người bàng hoàng, không còn ai buồn học hành nữa. Tất cả đều dồn mắt vào hình bóng Thanh Tuấn hùng hổ xông đến Chính Luận.

Chưa đến nơi thì đã bị Văn Thành, Gia Đạt và một số sinh viên lạ mặt ngăn lại. Thanh Tuấn, với bản tính bộc trực của mình, lớn tiếng chửi bới, khiến cả thầy Hoài cũng ngượng cả mặt mày với những điều khiếm nhã thốt ra từ miệng cậu sinh viên. Việc này không kéo dài được lâu. Bởi không biết vì quá ồn ào, hay đơn thuần chỉ để bịt miệng Thanh Tuấn, Võ Chính Luận đã bất ngờ chịu “mở miệng vàng” — trong một trạng thái còn vô cảm hơn gỗ mục.

“Vậy đã chết chưa?”

Sự lạnh lùng của Ác Ma thì ai cũng quá quen thuộc, nhưng câu nói này lại thể hiện thêm một mặt đáng sợ khác của vị Võ Gia tương lai: Tàn nhẫn.

Yến Nhi dẫu gì cũng từng một thời là quả táo trong mắt hắn (ý nói vật quý giá, cưng chiều). Vậy mà sau khi có được Nguyễn Ái, Devil Prince không những nhanh chóng phủi tay bỏ rơi, mà đến cả sống chết cũng chẳng thèm đoái hoài. Lúc này, mọi người mới sực tỉnh để nhận ra một vấn đề hiển nhiên mà bấy lâu nay bị vẻ đẹp của người đàn ông này che phủ: Võ Chính Luận đích thị là kẻ kế thừa Võ Gia — thế lực hắc ám hùng mạnh nhất nhì Châu Á.

“Đừng la lối nữa. Tôi sẽ đi gặp cô ta.”

Mọi con mắt đều dồn về Nguyễn Ái.

Không phải chứ? Đáng ra câu này nên thoát ra từ miệng Võ Chính Luận mới đúng! Sao lại là hồ ly trơ tráo? Không lẽ cô nàng phản diện đã bắt đầu biết cảm thấy tội lỗi?

Võ Chính Luận cau mày nhìn cô. Văn Thành lập tức rời tay khỏi bàn. Một số kẻ nhận ra tín hiệu nguy hiểm đã vội đứng lên toan tẩu thoát. (càng lúc càng khôn ^^)

“Em sẽ lo chu toàn chuyện này. Nhất định sẽ không để cô ta tạo ra cớ bẫy dụ anh nữa. Nên anh cũng đừng hòng đi thăm cô ta,” cô gật đầu, vẻ mặt quyết tâm khi trừng mắt nhìn anh.

Vỡ lẽ.

Ác Ma lại quay về phong thái Hoàng Tử.

Phó tướng thở phào.

Mọi người nhẹ nhõm ngồi lại xuống ghế.

Cái này đúng là “gần vua như gần hổ” – Ai nấy đều lắc đầu ảo não.

Duy chỉ có Thanh Tuấn vẫn bừng bừng lửa giận, thái độ có phần hãi kinh. “Mày điên à?! Mày hại cô ấy còn chưa đủ sao? Xem Yến Nhi là gì chứ?”

Nguyễn Ái gập lại ngón cái, xòe bốn ngón ra trước mặt Thanh Tuấn, giọng cô tràn đầy sự chán chường khi lắc đầu một cách ảm đạm.

“Chỉ có bốn chữ: Ngu, xuẩn, vô, đối.”

* * *

Hai ngày sau, cái kẻ tự-tin-vô-đối kia đã theo hẹn đến thăm người mình cho là ngu-xuẩn-vô-đối, lòng cảm thấy phiền hà ghê nơi. Không phải vì bệnh nhân tâm thần không ổn định sau cánh cửa kia, mà là “cái đuôi” lằng nhằng cứ đi theo mình. Văn Thành, không hiểu vì lo lắng hai đứa con gái sẽ giết nhau hay đơn thuần tò mò muốn xem kịch (chắc vế sau =.=), cứ nhất nhất đòi theo cho bằng được.

Nói mãi nói mãi, Nguyễn Ái đã bảo anh chỉ có thể đứng ngoài nghe ngóng. Không được vào.

“Nhưng anh muốn xem nhộn nhịp! Ở đây đâu cấm hai người vào thăm cùng lúc.” Văn Thành bướng bỉnh giằng co.

Trừng mắt ngó Văn Thành vài giây, một nụ cười gian tà bỗng nở trên môi Nguyễn Ái.

“Em sẽ nói với anh Luận rằng anh hôn em.”

Lời vừa dứt, cái vẻ hí hửng trên mặt Văn Thành đã tắt ngấm. Anh nhìn một Nguyễn Ái đang mỉm cười tinh nghịch, nửa uất ức nửa bức bối vì bị một con nhóc mười–tám thản nhiên đe dọa, lại đạp ngay điểm yếu của mình mới khổ. Tiu ngỉu quay người đến ngồi trên ghế chờ, Văn Thành liếc xéo Nguyễn Ái, mặt dỗi hờn như một đứa trẻ. Cô cười cười, mở cửa bước vào phòng bệnh, thoáng nghe từ phía sau anh chàng phó tướng đang cố tình nói lớn: “Đúng là chỉ ‘bệnh’ trước mặt ‘hoàng thượng’ thôi nhỉ?”

Cửa vừa đóng, Nguyễn Ái khoan thai bước đến chiếc ghế đối diện giường, phủi phủi vài cái rồi từ tốn ngồi xuống, chân khoác qua chân đúng điệu tiểu thư quý tộc.

“Đến xem tôi chết chưa đấy à?” thân hình nhỏ bé trên giường vẫn bất động, ánh mắt bệnh nhân không hề chạm đến kẻ thăm bệnh, đến ngay cả giọng nói cũng không còn sinh lực. Trông Dương Hoàng Yến Nhi chẳng khác gì một cái xác biết nói.

“Hỏi dư thừa. Chết rồi còn đến xem làm gì?”

Khuôn mặt xanh xao bỗng nhiên nở nụ cười nhạt nhẽo. “Đến lúc này cô cũng còn miệng lưỡi thế.”

Sự yên lặng tiếp theo trải ra căng thẳng, nhưng lại yên bình theo một cách khác. Dường như đôi bên đều đang chờ đợi. Chờ đợi sự bùng nổ của đối phương chẳng hạn.

Cuối cùng, có vẻ không còn chịu được, tiếng gót giày nện lộp cộp trên sàn gạch lại trỗi lên. Nguyễn Ái tiến đến trước mặt Yến Nhi, tay đưa vào túi kéo ra một tấm giấy trắng có in chữ xanh nhạt. “Lần này đến đây là để đưa thứ này.”

Đôi mắt Yến Nhi ban đầu vẫn vô định, nhưng sau vài giây bắt đầu lướt nhẹ trên nội dung tờ giấy, đôi mắt vô hồn đột nhiên vấy lửa.

Khóe môi Nguyễn Ái khẽ nhếch lên khi Dương Hoàng Yến Nhi lăn ngửa ra, miệng bật cười khanh khách. Cô để mặc cô gái xanh xao kia tiếp tục cười, tiếng cười chứa đầy sự mai mỉa pha lẫn khinh bỉ. Kệ nó, cười được nghĩa là vẫn chưa hóa điên.

“Cô thật là ngoài sức tưởng tượng của tôi đấy, Nguyễn Ái!” Yến Nhi nói chen vào giữa những tràng cười đứt đoạn. “Đây là gì? Tiền bồi thường tình cảm mất mát của tôi? Haha…! Vậy mà có lúc tôi đã tưởng cô thật sự khác với những kẻ phản diện khác cơ đấy! Hahaha…”

loading...

“Đây không phải cho cô,” Nguyễn Ái bình thản mỉm cười, đút lại tấm ngân phiếu vào túi mình. “Chẳng qua tôi chỉ muốn xem cô thật sự đã điên hay chưa. Còn nghĩ được như thế nghĩa là đầu óc vẫn minh mẫn. Tôi không thích nói chuyện cùng một cái xác không hồn.”

Giọng cười nín bặt. Yến Nhi lồm cồm ngồi dậy, Nguyễn Ái theo quán tính cúi xuống giúp đỡ. Dĩ nhiên là cô bị đẩy mạnh ra xa. “Đừng giả làm người tốt ở đây!”

Nguyễn Ái nhíu mày. “Không lẽ để cô loay hoay chật vật đến mai? Tôi không có thời gian nhiều thế.”

Yến Nhi mím môi, không phản kháng nữa, cuối cùng cũng ngồi thẳng dậy, lưng tựa vào gối. “Cô rốt cục hôm nay đến đây làm gì?”

“Đưa ngân phiếu cho gia đình cô.”

“Vậy có khác gì muốn bồi—”

“Đừng gấp, tôi không rảnh mà đi ban phát ân huệ,” Nguyễn Ái hất tóc ra sau, giọng vô cùng cương quyết. “Tôi muốn cô và họ chuyển đến một thành phố khác càng sớm càng tốt, ngay sau khi cô xuất viện. Mãi mãi không quay về đây. Số tiền này sẽ giúp các người trong việc dời nhà và thích nghi với hoàn cảnh mới.”

Đôi mắt Yến Nhi choàng mở, khuôn mặt cô phản ánh sự khó tin cùng nỗi căm phẫn đến nghẹn ngào. “Cô…cô đã có được anh Chính Luận rồi, còn chưa vừa lòng? Còn muốn đuổi tôi đi?! Cô có còn là người không? Cô đúng là không có trái tim!!”

“Nói nhảm,” Nguyễn Ái khẽ cau mày, khoanh tay lại. ”Không tim thì làm sao sống?”

“Cô…! Làm sao…làm sao mà một người như cô lại…”

Cổ họng Yến Nhi nghẽn tắc, cô tức không chịu được, chỉ hận sức khỏe không đủ để đứng lên siết cổ con nữ quỷ. Tại sao những gì thoát ra từ cửa miệng cô gái này luôn khiến người ta mất đi kiểm soát như thế? Chợt nhói đau trong tim khi nhớ lại phản ứng của Võ Chính Luận vào thời khắc Phán Quyết hôm ấy. Anh cũng lao vào Nguyễn Ái với sự tức giận tột cùng, rồi từ giờ phút đó mất hẳn lớp băng bao bọc. Dường như ngọn lửa âm ĩ bấy lâu trong tim đã bị kích cháy.

Bởi một con người cũng tàn nhẫn không kém bản thân mình.

“Anh Chính Luận sẽ không đến đâu, cô biết không? Mọi chuyện cô làm đều là dư thừa,” Nguyễn Ái điềm nhiên nhìn tình địch của mình, đều đều lên giọng, như thể họ đang bàn về thời tiết.

Yến Nhi ngước mặt lên nhìn Nguyễn Ái, trông thấy vẻ mặt chân thành của cô ta, cô không kiềm được mà cười khổ, sự chua xót dâng lên nghẹn cả tuyến lệ. “Cô thật sự nghĩ tôi giả vờ tự tử ư?”

“Không phài sao?” mắt Nguyễn Ái nheo lại.

Yến Nhi đột nhiên muốn cười thật to, cũng may không còn đủ sức. Cô chậm rãi đưa tay mình lên ngang mắt, để lộ một vết thương dài vẫn còn dấu chỉ.

“Tôi thật sự muốn chết.”

Những gì diễn ra sau đó, có lẽ suốt đời Yến Nhi không thể nào quên được.

Khuôn mặt xinh đẹp đó ban đầu bỡ ngỡ, rồi kinh ngạc, cuối cùng là phẫn nộ. Không hề chú ý đến tình trạng yếu ớt của cô, Nguyễn Ái thẳng tay tát vào mặt cô hai cái liên tiếp.

Nảy lửa.

“Tôi vốn nghĩ cô giả vờ tự tử đã là ngu xuẩn vô cùng! Nhưng việc này còn ngàn lần tệ hơn ngu xuẩn!!”

Yến Nhi ôm lấy hai bên má đỏ ran, nhướn mắt nhìn kẻ vừa hành hung, sững sờ nhiều hơn là tức giận khi trông thấy bộ dạng quá khích của Nguyễn Ái. Suốt mấy tuần Nguyễn Ái theo đuôi Chính Luận, mặc cho người ta chế giễu, châm chọc, cô gái này cũng chưa hề mảy may nổi nóng. Vậy mà, việc tình địch của mình tự nguyện kết liễu mạng sống lại khiến cô ta phẫn nộ đến thế?

Nguyễn Ái đứng dậy, đầu quay sang phải nhìn ra cửa sổ, dường như để kiểm soát tâm trạng. Song, xem ra việc đó không hữu hiệu chút nào, bởi sau đó cô lại quay xuống hét lớn vào mặt Yến Nhi.

“Cô có biết, để vào đây trò chuyện với cô, tôi đã phải vất vả với cha mẹ cô thế nào không?! Nếu không phải vì đem theo bảo vệ, tôi đã bị họ xé xác ra rồi! Có cha mẹ như thế, có gia đình như thế, cô có biết lúc đó tôi ghen tức đến cỡ nào không? Chỉ hận là quan hệ máu mủ vốn không thể cướp giật, nếu không thì tôi đã thẳng tay tước đoạt rồi!!! Vậy mà cô vì một người không yêu mình mà thẳng tay từ bỏ họ? Cô có lý trí thường tình không? Từ khi nào mà nước lại nồng hơn máu thế?! Cho dù cả thế gian này từ bỏ cô, cô cũng tuyệt đối không được từ bỏ những kẻ đã tạo ra mình — đặc biệt khi họ vẫn còn sống sờ sờ ra đấy!”

Một phút trôi qua trong tĩnh lặng, chỉ có hơi thở dồn dập của Nguyễn Ái và sự sửng sốt không thành lời của Yến Nhi.

“Nguyễn Ái à, trên đời này cô yêu ai nhất?” Yến Nhi bất giác mở miệng hỏi nhò, sự bàng hoàng vẫn chưa rời mắt.

“Bản thân tôi,” cô lạnh lùng đáp.

“Ngay cả Chính Luận cũng không bằng?”

“Đúng.”

“Vậy nên…” Yến Nhi cúi gằm, miệng cười khổ sở, “…cô mãi mãi không hiểu được đâu.”

“Đừng làm vẻ thần bí kiểu đó. Tôi không hiểu. Nhưng cô cũng mãi mãi không hiểu được tôi.”

Lặng đi một lúc, yến Nhi có vẻ chìm sâu trong suy nghĩ. Cuối cùng, cô rụt rè mở lời, nước mắt không biết từ bao giờ đã lăn dài trên má.

“Tôi biết Chính Luận không yêu mình. Chỉ là bản thân tự gạt. Nhưng… tôi không thể từ bỏ anh ấy được. Cô đừng đuổi tôi đi có được không…? Tôi hứa sẽ chỉ đứng nhìn anh ấy từ xa, như thế cũng đã quá đủ, quá đủ rồi…”

“Đừng nói láo. Cô sẽ chỉ đơn giản đứng nhìn từ xa? Cô đã tự hỏi lại bản thân có đồng ý chưa đã?”

Bàn tay xanh xao nắm chặt lại. Run rẩy.

“Cô phải đi, Dương Hoàng Yến Nhi. Tôi không muốn có một ngày phải hứng chịu những cái nhìn tương tự từ cha mẹ cô. Việc này khiến tôi khó chịu,” Nguyễn Ái chau mày khi nhớ lại nỗi xót xa cùng đố kỵ trong lòng, vào giây phút trông thấy sự bảo vệ che chở của cặp vợ chồng tội nghiệp đối với đứa con bất hiếu.

Ngước mặt lên, giọng Yến Nhi vỡ òa. “Vì sao chứ?! Cô đã có anh ấy! Bây giờ đến chút yêu cầu nhỏ nhoi của kẻ thua cuộc cô cũng không chấp nhận?”

“Vì cô cơ bản không thể chọi lại tôi.”

“…?”

“Chúng ta đều là con người nên đều hiểu rõ, tình cảm khó bề kiểm soát. Nếu cô ở lại, sớm muộn gì cũng sẽ gây ra chuyện.”

Yến Nhi ngước lên, nhìn thẳng vào Nguyễn Ái toan phản bác, song cuối cùng lại quay đi trong nước mắt. Cô biết Nguyễn Ái đã đúng.

“Nhưng phải chi cô là một kẻ xấu xa như tôi, tôi sẽ không ngại, vì tôi đã quen phải đương đầu với những thứ còn muôn phần kinh tởm hơn chính bản thân. Nhưng không, đáng ra nên thuê người tạt acid, hoặc điên cuồng đâm xe vào tôi, hay thậm chí cho người cưỡng hiếp; cô sẽ chẳng bao giờ có can đảm làm thế.”

Nắm lấy cổ tay của Yến Nhi, Nguyễn Ái khẽ kéo tay áo xuống để lộ dấu vết đau thương, đoạn cô nhìn thẳng vào cô gái trẻ nước mắt đang giàn giụa. “Từ việc lần trước đến việc này, tất cả cô làm là tự tổn hại cơ thể mình. Và đó là mức độ xấu xa nhất một người như cô có thể đạt đến: hủy hoại bản thân. Là dạng phản diện dở tệ nhất. Dạng phản diện đến cả tình địch cũng không nỡ tổn hại.”

“Vì thế, cô sẽ chẳng bao giờ đấu lại tôi.”

Yến Nhi giờ lại càng khóc to hơn, nước mắt pha lẫn sự thất vọng và đau đớn tột độ…

“Nên đi thì hơn, người tốt ạ.”

Đến đây, Nguyễn Ái chậm rãi đứng dậy rồi bước khỏi gian phòng, bỗng nhiên cảm thấy ngột ngạt vô cùng.

Nếu còn ở lại đây, một ngày nào đó, cô sẽ còn kinh tởm hơn tôi…

Khi thiện và ác cùng tồn tại trong một thể xác, có đôi khi lại khiến con người ta mệt muốn ngừng thở.

Mục lục
loading...