Menu

Phản Diện-Chương 16


Phản Diện


Tác giả: Faithfair


Chương 16: Đụng Độ

Nguyễn Ái ngồi đó trong phòng làm việc của người cha kế, bao nhiêu lời trách mắng của ông về tội đi chơi về khuya bỗng nhiên như mây. Nhẹ hẫng. Cô cũng chẳng buồn trả treo lại như thường ngày, bởi tâm trí giờ đã phiêu diêu đến tận đâu đâu không rõ. Chỉ biết nơi ‘đâu đâu’ đó nhất định có một chàng điển trai chân dài mang tên Võ Chính Luận.

Vương Đăng Khoa thở dài, nhìn món bảo bối của mình đờ đẫn mà vô phương mắng tiếp. Thế là cho cô về phòng, đóng cửa suy nghĩ.

Nguyễn Ái suy nghĩ thật, nhưng là suy nghĩ chuyện tình yêu biến thái của mình. (=w=)

Chính Luận đã đuổi theo sau ‘cuộc đào vong’ bất ngờ, rồi kéo xệch cô về căn hộ của anh. Những tưởng anh sẽ ép cô ở lại để…’gì gì’ nữa (>w<), nhưng anh chỉ vơ lấy áo khoác cho cô, rồi chỉ vào túi xách bảo nhớ đừng quên vật đó. Đoạn, anh dùng xe mô-tô chở cô về nhà. Cũng có hơi thất vọng… …Tại sao ấy nhỉ? — Cô tự hỏi lòng, rồi ôm chặt áo khoác da màu đen thẫm, hương vị đàn ông vẫn còn đậm trên đó. Thở dài, cô mở túi xách trên bàn ra, ngẩn tò te một lúc khi nhìn thấy chai, lọ, hộp, băng, gạt,…nằm ngổn ngang cùng đám đồ cá nhân. Từ lúc nào những thứ này lại — Một ý nghĩ lóe lên trong đầu, mặt cô sững ra, rồi bình đạm lại. Đây…là thứ mà người ta gọi là ‘hạnh phúc’? Chắc không phải rồi, hạnh phúc làm sao lại khiến tim đau… Chớp nhoáng, cô vơ lấy điện thoại, nhanh chóng soạn một bản tin cực cute ‘đáp tạ’ người ta. “Anh, lần sau… nếu hôn em như vậy nữa, thì nhớ đánh thức em dậy trước… …Ép tim lắm lắm…>.< Yêu anh.” Đêm đó, có một người xem xong tin nhắn, rồi không cách nào lái xe về được, đành đứng tựa vào cổng nhà người ta đến gần sáng. (^w^) * * * Ngày hôm sau là một ngày đẹp trời hệt ngày hôm qua, trong lòng Nguyễn Ái hưng phấn, chỉ muốn đến trường thật sớm để gặp anh. Gặp rồi thì bị anh lôi ngay vào, cứ tưởng anh sẽ lại ‘gì gì’ (>w>), ai ngờ bàng hoàng bỡ ngỡ khi anh dùng khăn ướt lau mặt cô. Càng lau càng làm cô xốn da.

“Anh…làm gì vậy!?” đến cuối cùng, chịu không nổi, cô phải la lên rồi đẩy anh ra.

Nhưng bàn tay của Chính Luận nào có chịu buông, anh giữ cằm, đoạn xoay qua xoay lại, nhìn như thôi miên vào khuôn mặt khiến gò má cô rực đỏ.

Quay qua Văn Thành, anh nhíu mày. “Không tác dụng.”

“Chắc là không có trang điểm,” Văn Thành nhún vai.

Nguyễn Ái phải mất hết vài chục giây mới tiêu hóa được những gì vừa được trao đổi giữa hai kẻ mới-sáng-sớm-đã-làm-chuyện-khùng-điên, cô kiễng chân, trừng mắt nhìn Văn Thành.

“Đây là chuyện gì nữa?”

Văn Thành làm mặt oan ức, khổ sở. “Ấy, rõ ràng là hắn làm đau em, sao lại quay sang mắng anh?”

Cảm thấy cả hai đã sập bẫy của mình, cô quay sang Chính Luận với nụ cười tươi như đi hội. “Chứ làm sao em nỡ mắng người em yêu tha thiết, phải không anh Luận?” (nổi da gà ==)

Vốn là… cô muốn anh phải ngượng một lần đây mà. Ai bảo làm mặt mày người ta đau thế!

“Ừ.”

Anh đáp gọn lỏn, lại còn tặng cô một nụ cười nhỏ hết sức chân thành…

Chân Nguyễn Ái nhũn ra.

Văn Thành trợn mắt.

Gậy ông…đập lưng ông rồi!

“…”

Mặt cô đỏ ửng, xấu hổ nặng nề, vì thế bèn chấp nhận vô duyên quay sang đổ cáu với Văn Thành. “Nói chung là chuyện gì?!”

“Ờ…à! Là kế hoạch ‘Đảo ngược lọ lem’!” Văn Thành cười thật tinh ranh, dường như để “trả lễ”sự cáu gắt vô lý của cô.

“‘Đảo ngược’… gì cơ?”

“‘Đảo ngược lọ lem’.”

“Đang nói về phim à?”

“Không, không,” Văn Thành tặc lưỡi. “Ngày xưa có bà tiên đỡ đầu biến lọ lem thành công chúa…” liếc nhìn Nguyễn Ái đầy ẩn ý, anh nở một nụ cười ngạo nghễ “…ngày nay, có một Chính Luận muốn biến em từ Nguyễn Ái kiêu sa trở thành lọ lem.”

“?!!” (O_o)

“Coi nào, không cần hiểu nhiều đâu,” anh trao cho cô một túi hàng đồ hiệu, rồi thúc cô về hướng nhà vệ sinh. “Vào đấy thay xong sẽ hiểu, nếu IQ của em thực sự cao, phản diện ạ.”

Thay vào bộ cánh mới, Nguyễn Ái xoay người trước tấm gương toàn thân, cảm thấy IQ của mình đột nhiên tụt xuống phân nửa.

“Đây là… là đồ đám tang à?” cô trở ra với vẻ mặt nhăn nhó. “Đã màu sắc nhạt nhẽo từ trên xuống dưới, lại còn kín mít, dài thượt như thế này. Cũng may là trường có máy điều hòa. Nếu không thì có mà nóng điên mất!”

“Á à…!” Văn Thành thúc nhẹ vào sườn Devil, mắt tràn đầy sự hài hước khô khốc. “Xem ra công chúa này ‘đảo ngược’ không nổi, đại ca à. Người ta ‘đẹp tự nhiên mà vẫn chói lóa’ đó.”

Chính Luận nhìn chăm chú con cáo nhỏ của mình. Quả thật, bộ cánh quạ đen này chẳng giảm bớt ánh hào quang xung quanh hồ ly tinh bao nhiêu. Ngược lại, có phần còn đem đến cho cô sự giản dị dễ gần. Nhưng đó lại không phải là hiệu quả anh muốn đạt được. Anh muốn cô chìm hẳn khi đứng giữa đám đông, không cách nào thu hút những sự chú ý dư thừa — phòng khi anh không ở cạnh cô để giám sát…

“Ngày mai,” Chính Luận bước đến, tay nhón lấy một lọn tóc nâu và nheo mắt quan sát, “nhuộm đen đầu lại.”

“Tại sao chứ?” cô bất bình nhăn nhó. “Màu đen mà với khuôn mặt em nhìn quê lắm!”

“Càng tốt.”

Thế là thế, Devil sau khi đã ban phát lệnh, bèn quay đầu chậm rãi bước đi. Đứng trước khuôn mặt xinh đẹp thộn ra vì sốc của Nguyễn Ái, Văn Thành không khỏi buồn cười đến run người.

Cô quay sang phó tướng. “Em thề, em đang thật sự rất nghi ngờ về khả năng hút trí lực đối phương của đại ca anh.”

Văn Thành chỉ làm mặt khổ, nhìn cô với đôi mắt cảm thương giả dối.

“Chỉ trách trời sao em không thô kệch đi một chút…”

“???”

“… hay mắt đàn ông trên thế giới này sao không chịu mù cả…”

Đoạn, Văn Thành lắc đầu, ra chiều vô cùng tiếc nuối.

Trời ạ, bây giờ thì đến cả Văn Thành cũng bỏ xa cô!

loading...

Nheo mắt cong môi vài giây, Nguyễn Ái vội vàng nhanh bước đuổi kịp Chính Luận và thản nhiên khoác lấy tay anh, lòng thầm ban ra quyết định: sút giảm IQ gì gì thì cũng không sánh bằng tình yêu biến thái của mình. Thế nên bỏ qua chuyện này.

Thật là… lập trường cũng phải chào thua tình trường mà. =__=

À, nhưng có những chuyện lại không thể bỏ qua dễ dàng như thế.

Như hình dáng mỏng manh chỉ chờ đổ vỡ của Dương Hoàng Yến Nhi chẳng hạn.

* * *

Đôi mắt đen láy của Yến Nhi mở choàng. Bao nhiêu kinh ngạc, đau khổ, xót xa, chồng đè lên nhau khiến bản thân cô gần như sụp đổ.

Trốn tránh thị phi, cô đã tự giấu mình vào vỏ kén, không giao tiếp với thế giới bên ngoài sau vụ việc lần trước. Tưởng rằng im hơi lặng tiếng một thời gian sẽ khiến mọi chuyện chìm vào quên lãng. Cô vốn đã không tin chút nào lời cáo buộc của Kim Hoài trong cuộc chuyện trò đêm qua, nghĩ rằng đó chỉ là bản tính bốc đồng nóng nảy của nhỏ bạn thân.

Chính Luận dịu dàng của cô… làm sao có thể là một người khốn nạn như vậy?

Không thể.

Nắng mai tạt vào hành lang, vẽ lên nền ba bóng người đứng bất động. Không khí đậm hương hoa nhài trồng ở ven trường, cay ngọt và nhẫn nhạt. Thế mà những người mục kích dường như có thể ngửi ra mùi tanh tưởi.

Của máu.

“Anh Chính Luận…chuyện này là…?” Giọng Yến Nhi trỗi lên, yếu ớt và chực chờ tan vỡ.

Hai con người đó, một thì dửng dưng như không có chuyện gì, một thì nhìn cô như người trong suốt; đều không lên tiếng.

Mắt nhanh chóng đảo đi nơi khác khi bắt gặp cánh tay choàng qua của Nguyễn Ái, Yến Nhi cười gằn. “Kim Hoài vốn lầm lẫn mà… anh không thể là người như vậy…” đoạn cô nhìn thẳng vào anh, đôi mắt khẩn nài. “… Anh không thể nào lợi dụng em, phải không Chính Luận? Chỉ là… chỉ là cô ta quá xinh đẹp… nên nhất thời anh mới…”

Bàn tay cô run rẩy vươn ra…

Nhưng trước khi cô chạm được vào anh, Nguyễn Ái đã chen vào trước mặt, đôi mắt mang sự cảnh cáo lạnh lùng.

“Đi đi.”

Cơn lửa giận bùng lên khiến Yến Nhi mất đi kiểm soát, bàn tay cô vung lên, sự căm thù tuôn trào như nước vỡ đê. Song cái bạt tay chưa chạm đích thì đã bị Nguyễn Ái chặn lại. Cô nắm chặt tay Yến Nhi, nhìn thật sâu vào mắt nàng lọ lem kinh điển.

“Hôm nay tôi đang vui, không tính toán với cô.”

Rồi đẩy Yến Nhi ra.

Hờ hững như thế, tàn độc như thế, hai con người đó tiếp tục bước đi, để lại sau lưng một Yến Nhi gục ngã, quỳ lụy giữa hành lang ngập nắng. Ánh mắt xót xa của người xung quanh tưởng chừng như những mũi tên xuyên tạc.

Qua tận tim gan.

“Anh Chính Luận!” không hề quay đầu lại, Yến Nhi gào lên trong nước mắt. “Lẽ nào tất cả những việc trước đây anh làm đều là dối trá sao? Lẽ nào việc anh yêu em cũng là lường gạt? Không thể nào! Em không tin!”

Bước chân Ác Ma dừng lại. Anh chầm chậm quay về thân hình nhỏ nhắn đang run lên bần bật, tiếng khóc não lòng tưởng như xé toạc tâm can người mục kích. Trước bao đôi mắt cảm động pha lẫn ngỡ ngàng, Võ Chính Luận ngồi xổm xuống trước mặt Yến Nhi, một tay anh đưa lên xoa lấy mái tóc xoăn ngắn của cô. (À…à, Nguyễn Ái đang bị Văn Thành kiềm lại, không thì…)

“Tôi không lừa gạt em,” anh dịu dàng nói. “Tôi quả thật rất thích mái tóc rối bù này.”

Đôi mắt ngấn lệ ngơ ngác dõi vào anh, chút hy vọng yếu ớt chợt lóe sáng…

“Nhưng tôi chưa bao giờ nói mình yêu em.”

Ánh sáng tắt ngấm.

Nắm lấy tay anh, Yến Nhi kéo vào lòng mình, cô lắc đầu ảo não. “Em không tin đâu, nhất định là cô ta đã uy hiếp anh, hoặc do gia thế em quá kém cỏi khiến nhà anh không chấp nhận… phải không anh Luận? …Anh không phải là hạng người này, em biết. Anh chắc chắn có nỗi khổ…”

Đáp lại sự mỏi mòn trông đợi nơi cô là ánh mắt sắt đá, nụ cười nhếch mép nơi cửa miệng Võ Chính Luận bỗng khiến cô lạnh người.

“Kim Hoài hoàn toàn nói đúng sự thật.”

Đó thậm chí không phải là câu trả lời cho những nghi vấn vừa được nêu ra. Nhưng ý nghĩa trong chúng khiến luồng tư tưởng trong Yến Nhi đông cứng.

Lần đầu tiên anh cười với cô.

Ngỡ rằng nụ cười sẽ đem lại mùa xuân ấm áp. Giờ đây chẳng khác gì tội phán tử hình.

Toàn thân Yến Nhi run rẩy, đầu cúi xuống, tay choàng qua ôm chặt lấy mình, dường như để bảo vệ bản thân khỏi sự tàn nhẫn toát ra từ kẻ mệnh danh Ác Ma.

Câu hỏi giờ đây nửa vỡ lẽ, nửa ai oán.

“…Tại sao..?”

Không ai biết ác ma đã nói những gì sau đó, chỉ biết hắn đã cúi xuống rỉ thầm vào tai cô. Có một điều họ chắc chắn, nó không khác xa sự nguyền rủa bao nhiêu. Bởi đến khi bóng dáng Võ Chính Luận và Nguyễn Ái đã xa khuất, thì Dương Hoàng Yến Nhi vẫn không thể nào ngừng việc run rẩy.

Và thưa các bạn, chuyện đó lại xảy ra vào một ngày nắng, oi bức đến bực bội.

Nhất định sẽ khiến các người hối hận! – Không gian như muốn gào lên nỗi lòng kẻ bị tổn thương.

À, phải nói là oi bức đến phát điên ấy nhỉ?

Mục lục
loading...