Menu

Phản Diện-Chương 10


Phản Diện


Tác giả: Faithfair


Chương 10: Bây Giờ Thì Cũng Đã Lây Rồi

“Sao không vào đi, phản diện?”

Nguyễn Ái quay qua nhìn Văn Thành với vẻ mặt mếu máo cầu cứu, đôi mắt cô vốn đã sóng sánh sự ngây thơ (chỉ được bề ngoài thôi haha^^), gò má ửng hồng giờ càng khiến nét thuần khiết yếu đuối trên gương mặt vỡ òa. Văn Thành suýt nữa đã không nhận ra cô bé ác miệng thường ngày.

Chả trách sao người ta lại tôn cho Nguyễn Ái nhà ta cái danh ‘hoa khôi’. Mà lại còn là hoa khôi của cái khoa lắm mỹ nữ nữa chứ (thời trang).

“Anh.” Cô chào gọn lỏn, rồi quay qua tiếp tục nhìn trộm hoàng tử của mình.

“Hôm nay em uống lộn thuốc à?”

“Không,” cô lắc đầu, mắt vẫn nhìn về Chính Luận. “Em bị bệnh.”

“Nhìn em thế này giống bệnh thật đó,” Văn Thành cười hề hề, đoạn nắm tay Nguyễn Ái lôi đi. “Coi nào, hồ ly thì ra dáng hồ ly chút. Như thế này nhìn giống gà mái dầu quá đi.”

Cô giằng co không lại, đành ấm ức đi theo Văn Thành, lên đến chỗ Chính Luận đang đọc sách cô liền đảo mắt đi nơi khác, lúc ngồi xuống cũng chọn chỗ bên phải Văn Thành, trong khi thường ngày cô nhất định sẽ bay ngay vào cạnh Chính Luận.

“Qua đây.”

Không hề nhìn lên, Chính Luận lãnh đạm ra lệnh. Không cần hỏi cũng biết lời nói đó dành cho cô. Vì bản thân Văn Thành đang ngồi cạnh anh mà.

Cô rụt rè đứng dậy… rồi bất chợt ngồi thụp xuống!

Thịch! Thịch!

Cái quái gì thế này? – Tim cô đập liên hồi, cứ như muốn vỡ tung lồng ngực ra vậy! Cả người cũng nóng ran lên như lên cơn sốt dịch! Ngay cả đôi bàn tay cô giờ cũng rịn mồ hôi!

Rốt cục đây là thứ bệnh hoạn biến thái gì đây?

“Sao thế? Qua đây.”

Dựa vào giọng nói lạnh lùng, khó có thể biết được anh chàng Ác Ma của chúng ta bên trong lại đang nóng như lửa đốt. Bằng chứng là đôi mắt nâu nhạt của anh giờ đã chuyển sang một màu đen u ám.

“Em không qua đâu,” cô yếu ớt nói. “Em bị bệnh đó, sẽ lây cho anh mất.”

“Bệnh gì?”

“Sốt.”

“Qua đây.”

“Không qua. Thật sự là người em đang nóng đến phát điên này.”

“…”

“Được.”

Trước sự kinh ngạc quá cỡ của Văn Thành và toàn thể lớp học, Võ Chính Luận đùng đùng đứng dậy, đùng đùng nắm lấy cánh tay của Nguyễn Ái xốc lên, đùng đùng ôm cô vào lòng.

Và đùng đùng hôn cô ngay giữa tiết học.

=o=

Cô giáo đóng băng.

Học sinh biến thành đá tảng.

Lúc anh dứt đầu lên thì Nguyễn Ái đã chết trân.

“Bây giờ thì cũng đã lây rồi. Có thể ngồi đây được chưa?”

Đoạn, anh nhấn cô ngồi xuống ghế, rồi tự mình ngồi xuống kề bên tiếp tục đọc sách, không hề mảy may chú ý đến các biểu hiện quái gỡ của mọi người xung quanh, hay sự căng thẳng giãn ra như dây thun hơ trên lửa trong gian phòng.

Cả lớp học hôm ấy chợt chìm trong im lặng. Không ai dám bàn tán xôn xao gì về chuyện vừa chứng kiến. Bởi bây giờ mọi người đều biết tính tình Ác Ma khó đoán đến cỡ nào. Nhỡ mà rộ lên, anh ta phát điên và ‘phán quyết’ cả đám thì có mà đi đời!

“Shhhh, phản diện!” Văn Thành khẽ gọi với qua Nguyễn Ái, sau khi chắc rằng Chính Luận đã ngã người ngủ say trên ghế.

Nguyễn Ái ngơ ngác quay qua, cô “Huh” một tiếng rõ to.

“Chết thật, con nhóc, nhỏ tiếng thôi! ‘Ác ma’ mà thức dậy thì ‘tiêu’ cả đám.”

Cô nhăn nhó. “Xì! Làm như thông gian bán nước vậy, gớm quá!”

Anh cười hì hì, đoạn nhướn một bên mày đầy khiêu khích.

“Đây gọi là ‘kịch tính trong đời thường’, biết chưa? Cả ba năm nay mới có một lần đấy.”

“Anh xem ra đang rất hưởng thụ ‘kịch tính’ này.”

“Dĩ nhiên rồi, đời này nhạt như rau câu không đường ấy! Anh cần chút kích thích. Nếu không em nghĩ thằng điên nào lại xung phong làm phó tướng cho Devil Prince?”

“Chỉ biết có một con điên tự-nguyện-đâm-đầu đang ngồi tại đây thôi.”

“Em không phải là đứa con gái đầu tiên đâu,” anh trề môi.

“Nhưng sẽ là người cuối cùng.” Cô vênh mặt

“Mặt dày quá thể!”

“Chính xác là miệng dày!”

“Thắc mắc nãy giờ rồi, môi em bị gì thế?”

“Bị cắn.”

Văn Thành suýt xoa, giọng dịu ngọt trêu chọc. “Thấy thương chưa, em làm gì mà để tự cắn môi thế kia?”

“Là bị tôi cắn.”

Tiếng nói trầm khàn của Chính Luận xen vào khiến Văn Thành giật nảy mình. Quay sang thì lại bắt gặp ánh mắt thách thức từ Ác Ma, Văn Thành cảm thấy oan uổng ghê lắm! Anh nào có khích bác đại ca bao giờ đâu…? Dĩ nhiên là lời nói này cũng không hề thoát khỏi tai những kẻ bàng quan vốn vẫn chú tâm lắng nghe từ nãy giờ. Xem ra học cùng lớp với người nổi tiếng thật dễ đau tim quá thể!

Nguyễn Ái bị Võ Chính Luận cắn môi? Chuyện xảy ra ở hành tình nào vậy trời?!!

“Anh-cắn-môi-cô-ấy?” mắt Văn Thành mở to.

“Đúng.”

loading...

Một từ “đúng” từ Võ Chính Luận xem như kết thúc vấn đề. Dù vẫn còn rất hoang mang vô cùng, không ai dám hỏi han gì thêm. Cái chuyện mà anh-cắn-môi-cô-cô-cắn-môi-anh dù gì đi nữa cũng không phải là loại chuyện có thể tự mình rêu rao lung tung. Việc chính miệng Ác Ma thừa nhận đã là hy hữu quá rồi!

Nguyễn Ái lưng đột nhiên căng thẳng, đầu cúi gằm xuống nhìn những đường vân uốn lượn trên mặt bàn như thôi miên. Không phải cô xấu hổ vì những lời bàn tán xung quanh vết thương trên môi mình (bê tông muh biết mắc cỡ gì ^”^?), mà vì cô không biết đối mặt với ‘thủ phạm’ gây ra thương tích đó thế nào. Từ sau nụ hôn hôm qua, cứ mỗi lần cô nghĩ đến anh thôi thì bao tử cũng rộn lên, quả tim cũng tăng nhịp — chứ đừng nói đến nhìn. Sự gần gũi và hương đàn ông rất lạ từ anh khiến cô chao đảo, khó lòng có thể tập trung suy nghĩ.

Và những nụ hôn. Ơn Chúa, những nụ hôn!

Những rối loạn trong cơ thể cô đang trải nghiệm hiện nay là gì cơ chứ? Trước đây ngoài lúc bệnh hoạn cô có bao giờ cảm thấy bất an và rối rắm thế này đâu?

Cô chắc hẳn là bệnh rồi. Bệnh–biến–thái.

“Ái.”

“???”

“!!!”

Đây là lần đầu tiên anh gọi tên cô. Và còn gọi một cách thân mật như vậy nữa!

“…”

“Quay sang nhìn tôi.”

Nhìn anh? Trời ạ! Tha cho cô đi!

“…”

Những ngón tay thuôn dài toan chạm đến mặt cô. Nguyễn Ái giật mình né tránh. Cho anh chạm vào cô lúc này không phải sẽ khiến tình trạng quái lạ trong cô tệ hơn sao?

Nhưng Nguyễn Ái lại quên mất bài học hôm qua rồi: Đừng bao giờ né tránh Ác Ma!

Bàn tay anh nắm lại, chưng hửng giữa không gian u uất, trên khuôn mặt anh một biểu hiện dày xéo lộ ra. Nhưng kẻ duy nhất đáng ra phải nhìn thấy thì lại đang bận bịu giấu mặt.

“Sợ đến thế à?”

Nguyễn Ái vẫn không dám nhìn lên, đầu cúi nhìn mặt bàn.

“…”

Võ Chính Luận ung dung đứng dậy, bất chợt đạp đổ chiếc bàn dài trước mặt(superman ^””^), khiến nó đổ vào những sinh viên phía trước và bản thân Nguyễn Ái cũng mất đà trợt ngã (bạo lực cấp tỉnh =.=). Thật tội nghiệp cho cô giáo trẻ đang đứng gần đấy, mặt trắng ra vì sợ, ú ớ không nói được lời nào trước hành vi quá khích này.

Vài phút trôi qua sau khi ác ma cùng cơn thịnh nộ giết người của mình rời khỏi gian phòng, cả lớp mới dần dần hồi phục sức cử động. Văn Thành đến đỡ Nguyễn Ái đứng dậy, chú ý thấy vết bầm trên bả vai cô khi trợt ngã va vào thành cửa sổ. Mặt anh nửa nhăn, nửa mếu.

“Rốt cục là chuyện gì? Em có cần ‘chơi’ đến nỗi để hắn điên lên như thế không?”

Nguyễn Ái ngước nhìn anh với sự trách móc pha lẫn kinh ngạc hiện ra trên mặt.

“Em bị bệnh!”

Một bên mày anh nhướn lên đầy nghi hoặc. Song, biểu hiện trên mặt Nguyễn Ái cho thấy cô hoàn toàn không nói dối. Vậy ra nãy giờ cô không phải đang đùa giỡn với Chính Luận hay sao? Thái độ rụt rè đến buồn cười đó, sự yếu ớt khi trả lời Chính Luận đó, và ngay cả cái cách cô né tránh nhìn vào Devil — một việc mà rất không ‘Nguyễn Ái’.

“Em thật sự bệnh?” anh hỏi trong bàng hoàng.

“Chứ nhìn em bây giờ có khỏe không?”

“Em bệnh gì?”

“…”

“Huh?”

“…Không biết bệnh gì nhưng tất cả đều là do đại ca của anh ban cho,” cô nhăn nhó. “Sau khi bị anh ấy hôn từ hôm qua đến giờ, trong người em xuất hiện triệu chứng lạ. Không biết là gì nhưng tất cả đều xáo trộn khi em nghĩ đến — hoặc nhìn vào anh ấy. Trong người em bây giờ bực bội ghê lắm! Ngay cả sự bình tĩnh thường ngày cũng chạy trốn mất! Cái này…cái này là cái bệnh khỉ gió gì đây?! Biến thái quá đi!”

Văn Thành và những người xung quanh không hẹn mà cùng ngẩn tò te trước lời bộc bạch của cô gái đang vò đầu bứt tóc trước mặt — có kẻ còn rớt cả cằm xuống tận đất. Làm sao mà họ không ngạc nhiên cho được? Một Nguyễn Ái chua ngoa sắc sảo, cay nghiệt trong cử chỉ lời nói, ‘tiếng xấu nổi cồn’ toàn học viện mà lại có thể ngây thơ đến vậy — ít nhất thì trong tình yêu!

Đúng là chuyện hy hữu ở thế gian không hiếm! Mà hy hữu hơn lại xảy ra trong chính Việt Duệ này!

Nguyễn Ái thì không tin được tên phó tướng trời-ơi này lại có thể bật cười đến xiêu vẹo.

“Cái tên ba trợn này—!?” cô bất bình nói lớn. “Giờ này còn cười được?!”

Văn Thành tinh nghịch véo mũi cô, miệng cười khà khà. “Cái–tên–ba–trợn–này là người có thể chữa bệnh cho em đấy, phản diện ạ.”

“Thật sao?” cô chớp mắt, giọng dịu lại.

“Dĩ nhiên là không rồi! Gạt em thôi!”

Rồi anh đổ sụp xuống ghế, đập bàn cười ha hả. “‘Bác sĩ’ của em thì lại không đủ tài, ngoài chuyện ‘khủng bố’ ra thì không hề biết kê đơn sắc thuốc…”

Nguyễn Ái nhíu mày. Cô biết Văn Thành đang ám chỉ Chính Luận. Nhưng anh ta thì lại chữa thế nào cho cô — ngoài việc suốt ngày nổi điên?

Một cô gái trẻ gần đó bỗng nhiên tiến đến, cô vừa cười mỉm chi vừa ra vẻ thông cảm mà nói. “Thật ra, Nguyễn Ái à, em đã…”

“Ấy ấy!” Văn Thành nhảy đến kế bên, bịt miệng cô gái đó lại. “Đừng làm mất vui chứ. Chúng ta hãy cứ để xem…”

Anh quay sang nhìn Nguyễn Ái với nụ cười ranh mãnh nhất.

“…nữ phản diện tài ba của chúng ta đến bao giờ mới tự nhận ra.”

Từ đầu lớp, một giọng nam gọi với đến. “Chơi ác quá đấy! Phó tướng!”

“Cảm ơn đã quá khen!” Văn Thành vênh mặt lên, tay vẫn còn choàng vai cô gái tốt bụng ban nãy — giờ mặt đỏ còn hơn quả gấc.

Và thế là hội chợ bùng nổ.

Duy chỉ có hai kẻ đứng đực ra như ngoài quê lên tỉnh: Cô giáo trẻ và Nguyễn Ái.

Bực quá mà! Cô đúng là đang muốn giết người! Thân cô đường đường là một Nguyễn Ái pháo nổ oanh tạc, vậy mà giờ lại để cho bọn low IQ này cười đùa trên một bí mật chung như thế.

Và cô lại là người duy nhất nằm ngoài vòng bí mật ấy nữa! (Á, bạn Ái quên cô giáo đang đứng kế bên dồi ^^)

Không được, Nguyễn Ái đã nghĩ, trời sinh ra cô là để cười người.

Nhất định không để người cười được!

Mục lục
loading...