Menu

Ở Rể ( Chuế Tế )- Quyển .3 . Chương 252


Ở Rể ( Chuế Tế )


Q.3 – Chương 252: Phải Có Tín Ngưỡng

– …Buổi học hôm nay, ta muốn kể cho mọi người nghe một câu chuyện. Ngày hôm qua lúc bên kia thành đông xem một trận chém đầu, gặp một vị lão nhân gia, vị lão nhân gia này tên là Tiền Hi Văn.

Biết tin tức của lão, là bởi vì hôm trước….Hôm trước nữa hình như có người nói với ta về chuyện đó, ta mới nảy lòng muốn đi xem. Đối với Tiền Hi Văn này, trước đó ta cũng không phải quá thân quen gì, chỉ gặp mặt vài lần thôi. Lão là một người rất am hiểu quyền mưu, hiểu con người. Hàng Châu năm xưa, nếu phát sinh chuyện gì, lão nói một câu, có tác dụng mang tính quyết định, hôm nay, ta muốn kể chuyện về lão nhân gia cho mọi người nghe.

Bóng râm lay động chớp lên, mang theo tiếng kêu nhàn nhã của côn trùng bên trong cành lá, mà trong phòng học thư viện, vang lên tiếng giảng của vị giáo ư trẻ tuổi, đương nhiên, nói là giảng bài, thật ra cũng đã gần như lệ thường biến thành kể chuyện xưa. Lúc này, trong phòng học có mấy chục học sinh, mà bên ngoài mặt sau cửa sổ, thật ra cũng có năm sau học sinh tụ tập ở đó, có người ghé vào bệ cửa sổ, có người ngồi chồm hổm trên bệ đá ở mặt đất, nhưng tất cả đều đang chăm chú lắng nghe tiếng giảng ở bên trong.

Bởi vì vị tiên sinh Ninh Lập Hằng mà trong thư viện này đã xảy ra vài lần xung đột, trong đám các học trò cũng đã phân chia thành nhiều phe phái, trong đó cũng có phe muốn xử lý vị tiên sinh này, cũng có phe thân cận muốn bảo vệ, và nhiều hơn hết đương nhiên vẫn là phái trung lập không ảnh hưởng đến ai cả. Bất luận yêu ghét thế nào, nhưng sau khi tin tức Ninh tiên sinh giảng bài hết sức thú vị được truyền ra ngoài, không ít người đã nguyện ý đến đây để nghe giảng về “Sử Ký”.

Nếu theo cách thức giảng dạy học tập truyền thống, nếu như học trò tự do chạy tới chạy lui như vây, chỉ sợ sẽ bị đánh mắng trách phạt rất nặng, nhưng thư viện Văn Liệt hiện nay thật sự dám quản lý học trò đương nhiên không tới vài vị tiên sinh. Tới lúc này, mỗi ngày đến giờ giảng “sử ký”, lớp học liền đại khái tụ tập hơn bốn mươi học trò thuộc phái trung lập và Ninh phái. Về phần những người đang ngồi bên ngoài cửa sổ thoạt nhìn không có ý tốt, có vẻ như đang muốn tìm lỗi để đổ cho Ninh phái, bọn họ nói là muốn học theo ý tưởng biết người biết ta trăm trận trăm thắng đến thám thính thực hư, nhưng dù sao đó đều là những đứa trẻ mười lăm mười sáu tuổi, nghe Ninh Nghị kể chuyện xưa rất thú vị, thường thường đều đến để nghe cảm thấy hết sức mới mẻ, nhưng nghe xong thần tình biểu hiện tỏ ra chẳng thèm ngó ngàng tới.

Nhưng mà, câu chuyện của hôm nay đã khiến bầu không khí trong lớp học trở nên hết sức cổ quái.

– Tiền gia vốn là danh gia vọng tộc tại Hàng Châu, gia tộc bọn họ vốn có nhiều người làm quan lớn. Có liên quan đến Tiền Hi Văn, ở đây còn có một câu chuyện nhỏ hết sức có ý nghĩa. Mấy tháng trước lúc ta đến Hàng Châu, được sự nhờ vả của một trưởng bối mang một phong thư đến Tiền phủ bái phỏng lão, đụng phải hai thanh niên đang đuổi đánh nhau, sau đó nhặt được một cây bút cách san hô màu đỏ…Ta bởi vậy mà lấy được mười quan tiền, nhưng không phải là chi phiếu, mà là từng đồng tiền được xâu lại….Mười quan tiền, khiến ta mang đi hết sức vất vả, sau đó ta hỏi lại, mới biết bút cách san hô là vật mà Tiền Hi Văn yêu thích nhất…

Có liên quan đến chuyện của Tiền Hi Văn, bắt đầu từ chuyện bút cách san hô, sau đó dần dần nói đến nạn đói vài năm trước…đợi khi nói đến hội thi thơ lập thu, trên lớp học lập tức đã nổi lên chút hỗn loạn. Trong lớp học đều là những đứa trẻ, nhưng đại để cũng nghe hiểu lập trường câu chuyện xưa này, bọn họ bảo vệ Ninh Nghị, là bởi vì cảm thấy Ninh Nghị đã muốn đầu nhập vào nghĩa quân, lúc này nhắc đến Tiền Hi Văn, làm cho một bộ phận trong bọn họ bắt đầu có chút dao động.

Đang kể chuyện xưa, bên ngoài hành lang không biết từ lúc nào có hai gã tiên sinh thư viện đi tới, đại khái là cảm thấy bên trong bầu không khí khác thường. Đứng ở đằng kia nghe xong vài câu, thần sắc trên mặt hai người biểu hiện sự kinh ngạc nghi hoặc:

– Người này điên rồi sao?

– Ta thấy hắn không có vẻ gì là sợ hãi….

Hai người nghi hoặc kinh ngạc nghe một hồi, sau đó lại có một gã tiên sinh đến, nghe xong vài câu, cũng kinh ngạc nhìn mặt hai đồng nghiệp. Bọn họ vốn đều là Nho sinh Hàng Châu, đương nhiên biết cái tên Tiền Hi Văn, nhưng ở địa bàn của Phương Lạp mà nói chuyện này sau lưng, không phải là muốn chết sao?

Đang kinh ngạc nghi hoặc, một bên hành lang dài, một gã nam tử trẻ tuổi mặc áo ngắn màu đen tựa như đang đi dạo nhìn trái nhìn phải đi về phía bên này. Mặc dù là mặt lạ hoắc chưa từng gặp bao giờ, nhưng lúc này bên ngoài thư viện cũng có thủ vệ, liền biết đại khái nam tử trước mắt này là một gã quan nhân, hơn nữa còn là tướng lĩnh trong quân Phương Lạp, bởi vì gã vừa xuất hiện, bên ngoài phòng học có mấy đứa trẻ rảnh rỗi chơi đùa, trong đó có một cậu rõ ràng là hết sức sợ hãi, rụt bước vào, sau đó tựa như là muốn thương lượng với bạn là có nên rời khỏi đây hay không.

Ba gã nho sinh nhìn nhau, cúi đầu rời đi, người trẻ tuổi nhìn lưng mấy người kia, sau đó liếc mắt nhìn vào trong phòng học của Ninh Nghị. Gã hơi nghĩ nghĩ, sau đó ngồi xuống trên lan can cách bên ngoài phòng học một trượng, rút cây cỏ tranh cho vào miệng nhấm nhấm, giống như là ngồi ở đây nghỉ ngơi. Ở khoảng cách này, nhìn không thấy động tĩnh bên trong phòng, nhưng lại nghe được rất rõ ràng, không lâu sau, người trẻ tuổi liền hiểu đối phương đang nói chuyện gì.

– Cái gọi là Vệ đạo, chính là vào thời điểm thích hợp CHẾT CHO NGƯỜI XEM. Lão nhân gia đã nói như vậy. Trên thế giới này, có rất nhiều người thông minh, với ta mà nói, cũng hiểu nếu như những việc mà lão muốn làm có thật nhều, thật ra không cần phải chết ở chỗ này, không cần trở về, vị lão nhân này cũng là một người thông minh, nhưng mà làm lão sợ chính là, khi tất cả mọi người đều làm người thông minh, người khác nói trượng nghĩa chết vì lễ tiết, nhưng lại không lấy ra được ví dụ thích hợp. Mọi người sẽ nói, tuy rằng đám tiên sinh các ngươi mỗi thời mỗi khắc đều nói có cốt khí, nói trung hiếu lễ nghĩa, vì sao một khi đối phương đánh tới, toàn bộ mọi người đều chạy hết, lão ở lại, mọi người sẽ nói, có một Tiền Hi Văn, ở chỗ này, làm chuyện như vậy, học vấn cả đời lão sẽ không là giả.

– Lão cùng với người nhà của lão hôm qua đã chết.

Tiên sinh tên là Ninh Nghị ngừng lại một chút:

– Ta hy vọng mọi người có thể nhớ kỹ câu chuyện này, nhớ kỹ có một người như vậy. Hôm nay đã giảng xong, mọi người có suy nghĩ gì, bây giờ có thể nói.

Hắn còn chưa nói hết, liền có một đứa trẻ giơ tay lên oán giận nói:

– Ninh tiên sinh, thầy nói như vậy, là muốn nói bên triều đình mới là người tốt sao? Muốn nói chúng ta là người xấu?

Lập tức có người phụ họa theo, Ninh Nghị đứng đằng trước thản nhiên nhìn, đợi cho học sinh trong lớp ồn ào la hét xong, mới mở miệng.

– Người tốt người xấu, không phải là chuyện đơn giản như vậy, ta không có cách nào nói cho các trò biết ai là người tốt ai là người xấu, ta chỉ nói cho các trò biết cách làm người. Hôm nay cha mẹ các trò cho các trò tới học đường này, học Tứ thư Ngũ kinh, là vì sao? Đám người triều đình kia, làm sao không giành thời gian cả đời đọc những thứ này chứ. Các trò đứng một chỗ bất đồng, học lại là này nọ giống nhau, ta nói cho các trò biết, các trò muốn học gì đó, hãy học cách làm việc ở vị lão nhân gia kia, ta là tiên sinh của các trò, ta cảm thấy các trò muốn học thật tốt, vậy thì không nên bỏ qua ông ấy.

loading...

Về tốt xấu đúng sai, không phải là một người đứng ở nơi tốt thì người khác nhất định phải đứng ở nơi xấu. Tham quan sưu cao thuế nặng hoa thạch cương khiến dân chúng lầm than, các trò giết bọn họ, đây là chuyện tốt, các trò đọc sách, trên sách muốn dạy các trò, ít nhất ta muốn dạy các trò, chính là chuyện như vậy. Vị lão nhân gia kia làm cũng là chuyện tốt, ta kể cho các trò biết chuyện của lão, là muốn các trò nhớ rõ, có một vị lão nhân gia, lão có nho học của lão, lão có đạo của bản thân mình, lão làm chuyện như vậy được trình độ như vậy, sau này các trò cũng phải có sự kiên trì của mình, không thể thua kém lão. Các trò sẽ thua kém lão sao?

Những đứa trẻ chung quy rất có nhiệt huyết của tuổi trẻ, Ninh Nghị hỏi câu này, mọi người cùng hét lên:

– Đương nhiên sẽ không!

Thanh âm này trong lúc nhất thời vang lên liên tiếp, ngay cả mấy đứa trẻ ở bên ngoài cửa sổ cũng bị thu hút. Nhưng còn có người ngu xuẩn muốn hỏi đơn giản đúng sai, Ninh Nghị tạm dừng chốc lát, nhìn về phía chúng:

– Nếu các trò sống ở thời thái bình, ta không nên nói với các trò những thứ như Điền Ngọc Xương, Trần Thu…Trong các trò, có một số còn quá nhỏ, ta không nên sớm dạy các trò vấn đề đúng sai rất phức tạp, có lẽ các trò nghe không hiểu. Nhưng các trò không phải sinh ra ở trong thời bình, hầu hết các trò đều đã trải qua đánh giặc, phụ thân của các trò đánh giặc, giống như Tứ Hà, trò đã sắp trải qua chiến trường rồi, đúng không.

Làm một thiếu niên ước chừng mười lăm mười sáu tuổi ngẩng đầu lên.

– Vậy các trò phải biết, trận chiến còn xa mới đánh xong, ta hy vọng các trò sẽ không phải ra chiến trường, nhưng các trò là con cháu tướng môn, các trò phải chuẩn bị sẵn sàng. Bên triều đình có rất nhiều quan tham ô lại, có rất nhiều người chỉ biết tranh quyền đoạt lợi không quan tâm tới dân chúng, nhưng vẫn có một nhóm người, bọn họ giống như lão nhân gia kia. Ta không hy vọng các trò trở thành một bộ phận tham quan ô lại chỉ lo cướp đoạt mồ hôi nước mắt của nhân dân, cho dù chỉ là một bộ phận thôi.

Nếu các trò ở chỗ này đọc sách rồi, gọi ta một câu tiên sinh, ta hy vọng các trò đều trở thành vị lão nhân gia kia. Cả đời này của các trò, phải có tín ngưỡng, các trò cầm đao, phải nhớ được là vì sao cầm lên, tham quan vô đạo, cho nên các trò phải giết quan tạo phản, thiên hạ thối nát, các trò bình định. Các trò phải nhớ được là vì bản thân mình cầm đao khiến cho người thân của mình nhìn thấy sẽ trở nên tốt hơn. Những người sinh trong thời bình, bọn họ đến học đường, là bởi vì học làm quan như thế nào, hoặc là biết chữ, tương lai trở thành nhất nghệ tinh. Các trò đến học đường, cha mẹ trong nhà nói các trò có tiền đồ, nhưng tiền đồ này, ta không hy vọng chính là học đấm đá nhau, làm quan luồn cúi. Nếu các trò học được tín ngưỡng, vậy mới có ý nghĩa, mới là thật sự học được Kinh Sử Tử Tập. (cách phân loại sách vở thời xưa: Kinh điển, Lịch sử, Chư tử, Văn tập)

Nói xong, trong lớp học có phần yên tĩnh, đương nhiên có một bộ phận đứa trẻ mơ hồ đã hiểu, nhưng tuổi còn quá nhỏ, nhiều lắm cũng chỉ tỉnh tỉnh mê mê học như két mà thôi, có lẽ rất nhiều năm sau đó, bọn họ mới nhớ kỹ năm xưa có người từng nói như vậy, nhưng hiện tại, vẫn mơ mơ hồ hồ nhìn đám bạn chung quanh, trong đó có một đứa trẻ chín tuổi giơ tay, sợ hãi nói:

– Vậy…tiêh sinh, chúng ta giết lão nhân gia kia, có đúng là giết sai rồi không.

– Không giết sai.

Ninh Nghị lắc lắc đầu.

– Tương lai các trò phải học được cách kính nể kẻ địch, học kẻ địch, nhưng không được đồng tình bọn họ, đặc biệt là, hắn tuyệt đối sẽ không đầu hàng, cũng chỉ có thể giết hắn. Trên chiến trường có một kẻ địch, hắn có võ nghệ cao cường, tất cả mọi người cảm thấy hắn rất lợi hại, trò cũng nói hắn thật lợi hại, đến lúc giao thủ, nếu trò cũng nghĩ hắn giỏi quá, nếu không đành lòng giết hắn, vậy trò nhất định phải chết. Trò phải có kiên trì của mình, kẻ địch càng lợi hại, càng cao lớn, trò càng phải dùng hết toàn lực để giết chết bọn họ. Nhưng mà, nếu các trò có lòng, có thể đi an táng lão nhân gia, thắp cho lão nén hương.

Lũ trẻ chung quy không cảm thụ được sự phức tạp của quan niệm thiện ác, chúng nhỏ tuổi hiện tại chỉ cảm thấy lão nhân gia kia là người tốt, bị chết thật đáng tiếc, đợi khi nghe Ninh Nghị nói an táng dâng hương, lúc này mới ngẩng đầu lên một chút.

Trên lan can bên ngoài hành lang, người trẻ tuổi mặc áo đen nhổ nhánh cỏ trong miệng ra, nhíu nhíu mày, lại dùng bộ dạng đi dạo rời đi.

Thư viện không có việc gì lớn, Ninh Nghị giảng về Tiền Hi Văn, sau một hai ngày đã kinh động toàn bộ thư viện. Mọi người một mặt cảm thán sự bi tráng của Tiền Hi Văn, về phương diện khác cũng bàn tán về Ninh Nghị, có người bội phục dũng khí của hắn, có người cảm thấy hắn chán sống, nhưng sau câu chuyện của hắn, có bao nhiêu người kinh ngạc nghi hoặc rốt cuộc là hắn đứng về bên nào.

Trong bầu không khí như vậy, ngoại trừ một vài hành động giúp một số học trò, nhưng Ninh Nghị vẫn là người cô lập nhất trong thư viện này, có người bội phục hắn, lại không dám qua lại với hắn, có người khó chịu hắn, cũng chỉ lẳng lặng nhìn xem hắn sẽ nhận được kết cục như nào. Về phần ở ngoài thư viện, bài giảng này của hắn ít nhiều cũng tạo thành ảnh hưởng nhất định.

Di cốt của bộ tộc Tiền thị sau khi thu nhặt tương đối đã chính thức được nhập liệm, xử lý việc này là một vị tướng lĩnh có tên là Vu Khai Thái, cũng là phụ thân của học trò tên là Vu Tứ Hà kia, cũng không rõ bối cảnh của Ninh Nghị cho lắm, chẳng qua cảm thấy “Vị tiên sinh kia dạy con ta rất tốt”. Cũng có mấy người nghe xong lời này cảm thấy vị tiên sinh này có lòng khác nên giết, nhưng sau đó lại không có hành động xằng bậy nào, dường như có người âm thầm ở giữa ngăn trở hành vi của bọn họ.

Sau đó từ mồng sáu tháng tám, đó là một loạt ngày lành tháng tốt, ở trong thành Hàng Châu bao trùm trong cảnh huyên náo ồn ào, bao gồm từ Đại hội Lục lâm do một đoàn lục lâm hảo hán dựng nên, dự bị đề cử Phương Lạp làm Minh chủ Thiên Nam Võ Lâm, thuận tiện đề cử một vị Phó minh chủ, bởi vì chiếm được sự ủng hộ của quan địa phương, thanh thế trở nên to lớn.

Sau đó là du hành, cuồng hoan, Tứ hải triều cóng” do các khởi nghĩa, sơn trại đưa tới vân vân, đến cuối cùng, sẽ là nghi thức Phương Lạp xưng đế.

Thật ra đối với việc này đã được xác định nửa tháng trước, triều đình tổ kiến là điều khó tránh khỏi, tin tức này từ lâu đã được tuyên truyền, chỉ là tới lúc này mới xem như chính thức chiêu cáo thiên hạ, thành lập triều Vĩnh Lạc.

Mục lục
loading...