Menu

Ở Rể ( Chuế Tế )- Quyển .3 . Chương 237


Ở Rể ( Chuế Tế )


Q.3 – Chương 237: Đường Về Nhà (3)

Trong đêm, những chú chim giương cánh bay ngang qua bầu trời. Dưới ánh trăng khuyết kia, những dãy núi trùng trùng điệp điệp, những con đường thủy hệt như những sợi dây bạc chằng chịt trên mặt đất dưới ánh sao, lại như râu tóc hay rễ cây, tùy địa thế mà lan ra. Trong bóng đêm này, loài người để lại dấu vết là những đốm lửa, có khi tập trung lại một chỗ, có khi lại rải rác thưa thớt.

Rạng sáng ngày mùng chín, đã năm ngày kể từ khi Hàng Châu rơi vào tay giặc, sự hỗn loạn ban đầu do trận đại loạn này mang tới đã dần thành quỹ tích tương đối rõ ràng. Ban đêm ánh đèn lấy Hàng Châu đã rơi vào tay giặc kia làm trung tâm mà lan ra xung quanh. Sự hỗn loạn dày đặc lúc ban đầu, tới lúc này, quỹ tích kia đã dần dần lắng đi, mà không khí chiến tranh trong thành Hàng Châu, sau sự rầm rộ lúc đầu, lúc này cũng đã từ từ có xu hướng bình ổn.

Những trận đổ máu, giết chóc, tử vong trong bốn ngày trước kia gần như đã nhuộm đỏ các con phố trong thành, nhưng đoạn thời gian điên cuồng lúc đó qua đi, tất cả rồi cũng yên bình trở lại, đã đến lúc cọ rửa vết máu. Bốn ngày giết chóc và đánh cướp kia đã gây ra nhiều đến mức khó có thể nói hết được, nhiều phú thương, cường hào, quan viên gần như bị đuổi bắt và hành hạ cho tới chết, tàn sát cho đến hết, mà dù là bình dân thì cũng chưa chắc đã thoát được một kiếp này, không biết có bao nhiêu người đã bị giết chết, không biết bao nhiêu nữ tử bị hãm hiếp trong trận phản kháng “hư hư thực thực” đó. Đám người phản kháng ban đầu kia bị giết hết rồi, những người còn sống sót thì trở nên đờ đẫn, để mặc cho đám “Nghĩa quân” tới từ các chỗ khác nhau chiếm cứ từng khu làm địa bàn.

Chỉ có một số ít người có của cải là ngoại lệ.

Một khu nhà to lớn cách phủ nha Hàng Châu không xa, đây vốn là tòa nhà của Thường gia trong tứ đại gia ở Hàng Châu này, mặc dù trong trận động đất kia cũng có thiệt hại nhưng không nghiêm trọng lắm, sau đó lại tu sửa. Lúc này vừa qua nửa đêm, đèn đuốc trong nhà sáng trưng, một tràng yến hội đang tới lúc kết thúc. Ở ngoài cửa, chủ nhà đang tiễn một đám người đi ra đầu phố, chào tạm biệt và tiễn từng người một.

Bình thường mà nói, vào lúc trong thành Hàng Châu đang hỗn loạn này, có thể mở được yến hội cơ bản đều là đầu mục nghĩa quân vào hành, nhưng lúc này tham dự thực sự lại không phải là nghĩa quân, một vài tân khách quần áo đơn giản, khúm núm, người trung niên làm chủ nhà cùng với một nhóm người đi theo bên mình ngược lại khá có khí độ. Người trung niên này là huynh đệ được Phương Lạp coi trong nhất ở thành Hàng Châu hiện nay, xưng là Phật Suất Phương Thất Phật, mà những người mà y ra tiễn đại để đều từng là thân hào phú thương cùng với mấy quan viên đầu phục Phương Lạp trong thành Hàng Châu, trong đám người hỗn tạp này, rõ ràng là có bóng dáng của gia chủ Lâu gia Lâu Cận Lâm.

Là một trong những đại gia tộc tại Hàng Châu, trước đó thật ra Lâu gia vẫn chưa liên hệ với Phương Lạp, trước đêm Phương Thất Phật phá thành mới tìm đến y. Bởi vì Lâu gia buôn bán đủ loại, tiếp xúc nhiều với tam giáo cửu lưu, đối phương tìm chút quan hệ tác động tới, ngay lúc đó ông ta trả lời cũng không quá kiên quyết, nhưng bởi vì lúc trước người của Tiền Hải Bình tới quấy nhiễu, trong lòng ông tức giận nên chưa thật sự cự tuyệt.

Bởi vậy đến ngày thứ hai thành bị phá, ông ta cùng hiệp trợ quân đội Phương Lạp chưa quen thuộc tình huống địa phương kiểm kê các loại vật tư ở Hàng Châu, từ đó trở hành thượng khách trong quân của Phương Lạp, mà hiện tại Tứ gia trước đây là Tiền – Mục – Thang – Thường đều đã bỏ trốn rồi, nếu Phương Lạp có thể ngồi vững ở Hàng Châu, Lâu gia của ông ta gần như là có thể giữ được toàn bộ tài sản, trở thành thế gia hàng đầu tại Hàng Châu lúc này.

Đương nhiên, Phương Lạp chưa chắc có thể ngồi vững ở Hàng Châu, ngày sau thế nào, thật sự cũng không hề lạc quan, nhưng vào lúc này, cũng chỉ có thể lấy lý do như vậy để tán gẫu mà thôi.

Trước mắt may mắn còn tồn tại nhóm người này, thật ra ở trong thành Hàng Châu, bao nhiêu đều biết nhau, hoặc là đều đã nghe đến tên tuổi. Bọn họ có khi là ngay từ đầu đã âm thầm câu kết với Phương Lạp, có khi là sau đó bị thuyết phục gia nhập. Ở trong chính quyền mới của Phương Lạp lúc này, có lẽ bọn họ sắp trở thành nhóm quý tộc nguyên sinh đầu tiên, nhưng trừ phi là đám người này ngay từ đầu kiên định gia nhập quân đội Phương Lạp, những người còn lại hầu hết đều có chút không yên, không trò chuyện với nhau, chỉ trước sau cung kính với Phương Thất Phật rồi từ rời đi.

Đối với nhóm người này, thái độ của Phương Thất Phật vô cùng ôn hòa lịch sự. Năm nay y gần bốn mươi tuổi, thân hình cao lớn, thân thủ cực cao, làm tướng thì giết địch đếm không hết, nhưng làm mưu sĩ thì lại bộc lộ sự ổn trọng bên trong ra. Trong những thủ hạ của Phương Lạp, vô số người có tính cách kiêu ngạo, ngay cả điên cuồng như Thach Bảo, Đặng Nguyên Giác cũng phải kính nể y mấy phần. Lệ Thiên Nhuận trầm ổn nhưng cao ngạo, Ti Hành Phương nóng nảy hung ác, những người này đều có bản lĩnh nhưng ở trước mặt Phương Thất Phật, tuy nhiên cũng cực kỳ kính cẩn nghe theo, mà ngay cả con gái của Lưu Đại Bưu hỉ nộ vô thường hoặc là Vương Dần tâm cơ thâm trầm văn võ song toàn, khi nhìn về phía y cũng vô cùng cung kính nghe theo lệnh mà làm, không dám không nghe theo.

Lúc này y đang tiễn mọi người tham gia yến hội, quay người trở về, một nam tử trẻ tuổi đi theo:

– Sư phụ, thầy coi trọng bọn họ như thế, nhưng theo con thấy, bọn họ chưa hẳn đã thích, nhiều người trong đó buồn bực không vui, sợ làm cảm thấy chúng con không vững vàng được lâu. Theo như con thấy, những người này ngay từ bắt đầu vốn đã không phải thật lòng quy thuận chúng ta, giết chết hết đi cho rồi… lại có thể kiếm được một khoản.

Có lẽ là đã quen với ngữ khí của đệ tử này, Phương Thất Phật chỉ thản nhiên nhìn gã một cái, không hề tức giận, mỉm cười:

– Trần Phàm, hiện tại chúng ta đã chiếm được Hàng Châu, ngươi phải sửa lại tính cách sơn phỉ rồi đấy, cái gì mà làm ăn, cái gì mà vơ vét một khoản lớn. Thánh Công xưng đế, tương lai ngươi ít nhất cũng là Đại tướng quân, đừng có mãi tham lam đa nghi.

– Chậc, sư phụ, tham lam đa nghi cũng thú vị đấy. Hoàng đế ư, tướng quân ư, nghĩ đến là đau đầu…

Thanh niên tên là Trần Phàm xem ra có chút bại hoại, Phương Thất Phật cũng không để ý, chỉ vừa đi vừa nói:

– Trên đất Hàng Châu, là chỗ xung yếu của Giang Nam, Thánh Công xưng đế, Hàng Châu sẽ là kinh đô, địa phương quan trọng bậc này, không thể làm hỏng toàn bộ được. Nay sắp sửa thu hoạch vụ thu, muốn gặt lúa, phải có nhân thủ, sau này còn phải xây dựng thành này, phải có quy tắc, phải có buôn bán, hơn nữa còn phải xưng đế, cũng phải có người khởi động chứ. Mấy thứ này, người theo chúng ta vào thành cũng không làm được việc, bọn họ chỉ biết đốt và cướp, hiện tại đây là nhà của chúng ta, nên khiêm tốn một chút.

Phương Thất Phật thở dài:

– Những thứ chúng ta không biết, bọn họ biết, hiện tại mất hứng không quan hệ, chỉ cần chịu làm việc, ta cho bọn họ địa vị, cho bọn họ quyền lực, bọn họ sẽ thích…Nếu đánh hạ Hàng Châu rồi, nhiều ngày ta cũng muốn đứng lên đánh tiếp Gia Hưng đấy, trước tiên, ta phải an bài việc này thật tốt. Mấy ngày nữa ta đi rồi, ngươi ở nơi này, phải đảm bảo bọn họ không bị quấy nhiễu, chuyện này nhớ kỹ không?

– Sư phụ, con muốn theo sư phụ đi đánh Gia Hưng, việc này con không hiểu lắm, bằng không thầy để Vương tướng quân hoặc là An Tích Phúc ở lại, đổi con ra ngoài là được, con đi Hồ Châu cũng không sao…

– Không phải ngươi không biết, mà là ngươi không muốn nghĩ, nếu không làm sao mở miệng đã nói bọn họ….Trước mắt Vương Dần muốn nắm giữ tình thế phía nam, An Tích Phúc đi Hồ Châu, ngươi ở lại là tốt nhất, ngươi là đệ tử của ta, đủ để hiểu phân rõ phải trái.

– Con không biết phân rõ phải trái, con cảm thấy con có thể đổi cho An Tích Phúc ở lại, lùi một bước mà nói, con nhóc Bá Đao gia kia sợ là càng không phân rõ phải trái hơn so với con, con cũng có thể đổi để cô ta ở lại.

– Những người đi Hồ Châu lộn xộn, tốt xấu lẫn lộn, phái bọn họ đi, một mặt để bọn họ nhiễu loạn Hồ Châu, mặt khác để cho bọn họ có cơ hội cướp bóc. Tích Phúc cũng đi, là vì lúc cần thiết có thể thống lĩnh điều khiển đám người này. Ngươi cũng biết giữa trưa hôm nay, Lục Sao và Diêu Nghĩa suýt chút nữa thì đánh nhau rồi, cũng may mà An Tích Phúc dẫn theo Hắc Linh Vệ đuổi tới, mới khiến việc này bình ổn, nếu là ngươi qua đó, chỉ sợ làm cho loạn càng loạn thêm thôi. Về phần Bá Đao, cô ta nhiều ngày đi đâu nhỉ?

Trần Phàm quay đầu gãi gãi lông mi:

– Mấy ngày hôm trước….lúc trong thành đang giết loạn, cô ta đơn độc đến những láng giềng trên đường, phát bánh bao cho những người đó, còn không cho phép chúng ta giết người. Ngày hôm qua còn đi hướng bắc, nghe nói là cùng thủ hạ đi tìm người tên là Ninh Lập Hằng, chính là kẻ đã bày kế với cô ta và Thạch tướng quân, giết Cẩu Chính đ. Dù sao ta cảm thấy cô ta rảnh rỗi quá…

Phương Thất Phật nhíu mày nghĩ nghĩ: “Ngày đó thành bị phá, người chạy về hướng bắc nhiều nhất, nghe nói Ninh Lập Hằng kia trước đó cũng từng liên hệ với rất nhiều người, đang giết ra hướng bắc, hôm nay đám người Diêu Nghĩa dường như cũng đang theo dõi một nhóm người đào ngũ, có hắn hay không nhỉ?”

– Sư phụ, có muốn con đuổi theo, cảnh cáo bọn họ một chút không? Hiển nhiên là Ninh Lập Hằng kia rất lợi hại, thuận tiện con sẽ đổi để Lưu Đại Bưu bọn họ ở lại?

– Cảnh cáo thì có gì hay ho, đám người đào vong kia có người quân đội từng đảm nhiệm bì binh tham gia phá thành đấy. Ninh Lập Hằng kia hôm đó chỉ là nhất thời thắng mà thôi, lực lượng đơn độc, sao có thể làm được việc…Về phần ngươi muốn thay cho Lưu Đại Bưu, thì tự mình đi nói với cô ta đi, chỉ cần ngươi có thể nói với cô ta, để cô ta quay về duy trì cục diện trong thành, ta sẽ cho phép ngươi đi phương bắc.

loading...

– Sư phụ, vậy thầy phải phát ra một mệnh lệnh cho cô ta mới được nha…

Trần Phàm quay đầu nói, nhưng Phương Thất Phật phất phất tay, bước chân không dừng lại, gã khựng một lúc, mới phiền muộn la lên:

– Nhưng con cũng không duy trì được đại cục trong thành mà…Sư phụ à, thầy không được ép buộc chứ, con muốn đánh nhau!

Từng đống lửa trại ảm đạm, doanh địa đang gần tiến vào thời điểm nghỉ ngơi.

Những doanh địa nhỏ ở trên đỉnh núi được dựng không theo quy tắc nào cả, không có rào chắn cũng không có nhiều cảnh giới tuần tra, mà lều trại trên đó cũng ít, nhóm binh sĩ mệt mỏi ôm các loại binh khí tốt xấu lẫn lộn nằm ngủ quanh đống lửa, lúc này dù là có đủ loại muỗi đốt cũng không gây ảnh hưởng đến tất cả.

Lục Sao đang ngủ trong lều, thật ra là gã không ngủ, gã đang nằm trên giường gặm nửa con gà quay, nhìn đỉnh lều, thỉnh thoảng nhổ xương ra ngoài.

– Mẹ nó…

Trong lòng gã vẫn đang khó chịu bị bại bởi một gã vô danh buổi trưa nay, vài huynh đệ nhà mình bị đánh, hình như là đã bị mai phục ở trong sơn cốc vậy, mà tên Diêu Nghĩa kia vẫn cứ khăng khăng là mình đánh lén hắn!

Thật sự là vu oan giá họa ra, vô cùng không thoải mái…

Lần này bọn họ bắc tiến, tuy nói chức trách chủ yếu là nhiễu loạn Hồ Châu, khiến cho Hồ Châu không thể bận tâm đến Gia Hưng và Hàng Châu, nhưng nhiệm vụ chủ yếu này thật ra không hề nặng nề. Lúc này ở một mặt tây bắc, thật sự có thể cứu viện Hồ Châu hoặc Gia Hưng vốn là Võ Sậu Doanh thuộc Vũ Khang Phương Đình, nhưng từ lúc Phương Lạp bắt đầu triển khai đánh hạ Hàng Châu, Võ Sậu Doanh bất ngờ cũng bị muội muội của Phương Lạp là Phương Bách Hoa kiềm chế một vùng Tây Bắc, chỉ cần Phương Bách Hoa không thất bại, chút binh lực này của Hồ Châu sẽ bất lực đối với hai mặt này.

Trong nhiệm vụ giết người cướp của thoải mái bực này gặp tai bay vạ gió như thế, gã vốn nghĩ rằng bất luận thế nào cũng đều đánh trả được một kích, nhưng sau đó tự nhiên lại không thể thành công. Sau khi đội quân màu đen kia đến, hai bên liền ở thế giằng co.

Trong quân Phương Lạp, dù hầu hết đều là nạn dân tổ chức thành quân đội, ngay cả vũ khí cũng không đồng đều, tỷ như Lục Sao gã, là từ quê nhà huyện Đồng gia nhập đội ngũ, sau đó thì nhập vào Thánh Công quân, lại được cấp biên chế và bè phái, nhưng mấy quân đội hoàn mỹ chân chính đúng là vẫn có.

Quân đội của đám thủ hạ Phương Lạp tạm thời cũng bàn tới, vì để tránh cho tình huống chạy loạn trên chiến trường càng nghiêm trọng, đội quân do phía Phương Bách Hoa gây dựng nên chứng thật là tinh anh không kém, tổ kiến thành một nhóm người mặc áo đen, đều là những kẻ giết người tàn nhẫn như ngóe, trong mấy trận chiến đấu, hàng thứ nhất tan tác, đầu người phía sau từng nhóm rụng xuống. Nay kẻ chấp chưởng của đội ngũ này là một gã thanh niên tên là An Tích Phúc, dáng vẻ thư sinh trầm mặc ít lời, nhưng không thể không nói, Lục Sao khi gặp hắn ta cũng có chút chột dạ.

Không thể không nói, trong quân khởi nghĩa hiện nay, những người tham gia cơ bản đều là những người có bản lĩnh trong giang hồ, nắm đấm người nào lớn, thì người khác sẽ phải sợ, Lục Sao đương nhiên không dám trêu chọc vào Thạch Bảo, Ti Hành Phương, cũng không dám trêu chọc vào Hắc Linh Vệ, nhưng Diêu Nghĩa là thủ hạ của Lệ Thiên Nhuận, Ti Hành Phương thì gã vẫn dám trêu chọc vào đấy, hôm nay trong lòng gã tất nhiên là rất khó chịu, lúc này ngủ không yêu, trong lòng thầm chửi rủa một trận.

Trong lòng gã đang buồn bực, đột nhiên nghe bên ngoài doanh trướng có những tiếng ồn ào nho nhỏ, trong lòng gã cả kinh, thầm nghĩ hay là Diêu Nghĩa lại tới quấy rối? Gã cầm đao hết rèm cửa đi ra ngoài, vừa mới đi ra liền gặp đoàn người xuyên qua doanh địa đang đi về phía gã, người đi đầu là một thiếu nữ vóc dáng nhỏ bé, mặc váy dài, đội mũ rộng và mang khăn che mặt, đi theo phía sau nàng là một nam nhân thân hình cao lớn, lưng đeo một cái hộp, đi vài bước nữa cũng đã mờ mờ thấy được hình dáng của người đang đi tới. Bước chân của những người này đi trên đường lửa trại, nhiều điểm ánh sáng cuồn cuộn nổi lên trong không trung, Lục Sao đang nghĩ lai lịch của những người này là gì, khi kịp phản ứng thì cũng ngây ngẩn cả người.

Cô gái kia lấy lệnh bài trong tay ra quơ quơ, Lục Sao còn chưa kịp hành lễ, chưa kịp chào hỏi, nam nhân phía sau cong cái hộp giơ tay mở miệng trước.

– Lục Tướng quân không cần đa lễ, chúng ta đi tìm kiếm một vị thư sinh tên là Ninh Lập Nghị, có thể ở trong đội ngũ chạy trốn về hướng bắc, Lục Tướng quân có từng nghe nói không?

Lục Sao ngẩn người:

– Không, không biết a. . .

– Trên đường ngươi đến đây nhất định đã bắt được vài kẻ lạc đội ngũ, giờ bọn họ ở đâu, áp tải đến đây để ta hỏi, được không?

Đám người chạy nạn các hướng đều có, trên đường đi hẳn là sẽ bắt được một số người, có thuận tay giết, cướp đoạt, cũng có bị bắt thẩm vấn. Lục Sao vội vàng gật đầu, dẫn vài người vội vàng chạy đi, từ xa nhìn lại, những bóng đen lắc lư trong dãy núi, dường như vẫn đang mai phục nhiều nhân thủ. Sau khi dẫn người tới, đám người thiếu nữ không cần gã ở bên cạnh, gã liền quay trở ra, ngồi bên cạnh đống lửa nhìn nhìn về bên đó.

Đội người trước mắt này gã không quen thuộc lắm, nhưng cũng từng nghe nói đến rồi, chính là Bá Đao doanh do Lưu Đại Bưu Tử nổi danh tại Võ Lâm Tây Nam suất lĩnh. Lưu Đại Bưu Tử này vốn là một hảo hán võ lâm, không phải là sơn phỉ, chỉ là có giao tình với Phương Lạp, sau khi Phương Lạp khởi sự giương cờ thì hưởng ứng theo, dùng Hắc Linh Vệ trở thành nghĩa quân tinh nhuệ.

Đương nhiên, đối với danh tiếng của Hắc Linh Vệ là thấy đầu người giết đầu người, Bá Đao Doanh này quy tụ được Lưu Đại Bưu Tử tiếng tăm lừng lẫy, nghe nói người này Nhất Thủ Bá Đao, là anh hùng hảo hán không địch thủ tại Giang Nam, thân cao tám thước, trong nghĩa quân, cũng khó có người có thể sánh bằng.

Lúc Lục Sao gia nhập nghĩa quân từng nghe nói rồi nên cực kỳ bội phục Lưu Đại Bưu Tử. Nhưng từ lúc gã ở trong nghĩa quân một thời gian dài thỉnh thoảng mới được thấy binh lính trong Bá Đao Doanh, nhưng còn bản thân Lưu Đại Bưu Tử thì chưa từng gặp bao giờ. Người này dường như không tham dự các loại hoạt động tranh quyền đoạt lợi ở trong nghĩa quân, hành sự thần bí, làm việc khí phách. Nhưng sau này, Lục Sao lại nghe nói, Lưu Đại Bưu Tử kia đã chết vài năm trước rồi, mà nay thay ông ta ra lệnh làm việc chính là con gái ông ta, cũng là một người có tính cách mạnh mẽ ngoan cường, danh tiếng cũng vang xa như phụ thân của nàng vậy. Lúc đầu gã nghe nói, có chút buồn cười, nhưng sau đó mới phát hiện không phải như vậy.

Nghe nói con gái của Lưu Đại Bưu tuy tính cách cổ quái nhưng võ nghệ lại cực cao, những người có địa vị cao trong nghĩa quân nhưng cũng gần như không có người nào dám lấy bốn chữ Lưu Đại Bưu Tử để cười nhạo, cũng bởi vì cô ta đã đạt được địa vị và danh tiếng cực cao trong mọi người. Thân thể cô ta gầy nhỏ, nhưng lại sử dụng Bá đao cương mãnh, ngay cả Thạch Bảo, Vương Dân bọn họ võ nghệ cao nhất trong quân cũng chưa chắc đánh thắng được cô ta. Ngay cả Trần Phàm, đệ tử của Phương Thất Phật có sức mạnh rút nhổ được cả cây dương liễu, ở trên chiến trận như Tu La, nhưng nghe nói giao thủ với con gái Lưu Đại Bưu Tử cũng thế hòa.

Trong này còn có nguyên nhân gì khác không Lục Sao không rõ lắm, nhưng trong quân đội những người có thể đánh hòa không mấy người, mà nghe nói cũng có rất nhiều người thật sự bị Lưu Đại Bưu Tử kia giết chết, từ đó về sau người bên ngoài tuy rằng hiếm khi thấy nàng, nhưng cũng không dám dùng cái tên Lưu Đại Bưu để nói cô ta, lời đồn cứ truyền đi như thế hết sức kỳ diệu. Hôm nay là lần đầu tiên gã nhìn thấy nàng, chưa cảm nhận được nàng có khí phách bao nhiêu, nhưng dù gì cũng không dám không tỏ ra cung kính.

Qua một lúc lâu, đại khái trong kia đã thẩm vấn xong, liền quay sang chỗ gã, thiếu nữ khẽ gật đầu biểu thị cảm ơn, gã vội vàng đáp lễ, nam tử trung niên phía sau nói:

– Việc đã hỏi rồi, đều không có kết quả gì, chúng ta vừa mới từ bên Tiết tướng quân đến đây, Diêu tướng quân hẳn là cũng ở gần đây, không biết có từng gặp không?

Mục lục
loading...