Menu

Ở Rể ( Chuế Tế )- Quyển .1 . Chương 23


Ở Rể ( Chuế Tế )


Q.1 – Chương 23: Tiện Mồm

Bắt đầu từ đầu tháng mười một Âm lịch, không khí lạnh giá bao phủ khắp thành Giang Ninh. Trong mấy ngày mùng tám mùng chín, tuyết rơi khắp trời như chiếc áo lông ngỗng trắng phau phau nhẹ lặng lẽ trùm lên tòa thành cổ.

Tuyết đọng chưa đủ dày để cản người ra khỏi cửa, nhưng dựa theo thông lệ từ trước, nếu tuyết bắt đầu rơi thì sẽ kéo dài tới tận đầu xuân sang năm, ít nhất là còn rơi trong hai ba tháng tới nữa mới dừng, thời tiết như vậy khiến những người dân nghèo khổ khó mà ra khỏi cửa. Có những nơi, mọi người còn không có quần áo cho mùa đông. Khi tuyết rơi nhiều bao phủ cả ngọn núi thì chỉ có thể bọc chăn làm tổ trên giường cả ngày. Vậy nên, đối với tuyệt đại đa số người trong thời đại này, mùa đông không phải là quãng thời gian dễ chịu.

Trong những thành lớn như Giang Ninh thì tương đối khá hơn một chút, dù sao thì thương nghiệp phát triển, những người có gia cảnh giàu có cũng không ít. Mấy ngày tuyết rơi đầu mùa, học đường vẫn mở. Dĩ nhiên mấy học sinh ở ngoại thành sẽ không tới được, đó cũng là chuyện bình thường. Ở chỗ tiên sinh giảng bài có một chậu than nho nhỏ, còn đám học sinh chỉ có thể dựa vào cửa sổ chặn lại chút gió. Cũng may chúng đều ở tuổi sức khỏe dồi dào nên vấn đề cũng không lớn, hai nữ sinh mỗi người có một cái lò giữ ấm rất đẹp được ôm vào trước ngực. Vốn các bề trên trong nhà không cho các nàng trở lại học đường, nhưng các nàng không muốn bỏ qua buổi giảng cố sự của Ninh Nghị nên vẫn cứ đến nghe bài giảng.

Sạp cờ của Tần lão từ khi thời tiết trở lạnh tự nhiên không thể mở, Ninh Nghị cũng chủ động tới nhà lão mấy lần, đương nhiên số lần tới không nhiều lắm, nhưng đối với người già, thỉnh thoảng có người tới nhà bái phỏng chuyện trò đã là tốt lắm rồi. Có lần tới thì gặp được Khang Hiền, lão đầu đó mang mấy bức cổ họa tới bình phẩm, sau khi nhờ Tần lão giám định thì đóng con dấu lên.

Sau khi tuyết rơi dày, Ninh Nghị đắp một người tuyết trong sân Tô phủ. Mỗi khi đêm về, cảnh sắc của cả tòa phủ trở nên cực kỳ mê hoặc. Đứng ở lầu hai nhìn ra xung quanh thấy các chấm sáng lung linh, ấm áp đẹp xinh hắt ra từ những căn tiểu viện, nét cổ kính lộ rõ ra phong cách phương đông. Những quầng sáng xinh xắn kia như bước ra từ tranh vẽ, nếu có máy chụp hình hẳn là Ninh Nghị sẽ chụp lấy vài kiểu làm kỷ niệm. Chỉ là trên lầu gió thổi mạnh, mới đứng được một lát đã nghe thấy tiếng tiểu Thiền đi lên gọi.

Những buổi tối thế này, ngồi trong phòng khách dưới lầu sưởi ấm lại càng có ý vị, nói chuyện phiếm, hạ ván cờ, đọc trang sách…Tô Đàn Nhi cùng mấy ả nha hoàn thì lựa chon mẫu vải, thêu thùa may vá. Quan hệ giữa Ninh Nghị cùng mấy chủ tớ Tô Đàn Nhi tự nhiên không tồi, ngồi một chỗ đánh cờ năm quân, thỉnh thoảng Hạnh nhi vui thích láu lỉnh kể mấy lời đồn thú vị phát sinh, rồi đôi lúc mấy tiểu nha đầu lại tranh luận nội dung cố sự mà Ninh Nghị vừa kể một phen. Hồ yêu đánh nhau với đại tướng quân ai mạnh hơn ai, Hạ Hầu tướng quân chột mắt có hay không có râu quai nón, hoặc giả là những nữ yêu tinh bị giết có vô tội hay không.., nội dung bàn luận không bao giờ hết. Đôi khi cũng chạy tới hỏi Ninh Nghị, nhờ gã phán xử thắng bại.

Dần dần Tô Đàn Nhi cũng thích cờ năm quân vì quy tắc chơi rất đơn giản, cứ vài ngày một lần nàng điều tra sổ sách, cần người ngồi bên gảy bàn tính, ba ả nha đầu thỉnh thoảng qua hỗ trợ. Nếu đánh cờ cùng Ninh Nghị, cũng sẽ thong thả kể mấy chuyện lý thú trong nhà, đơn giản mà biểu lộ sự quan tâm lẫn nhau.

Buổi đêm thi thoảng cũng có người tới bái phỏng, sau khi tuyết rơi, mấy học sinh của Ninh Nghị bên học đường nhiều khi tới thỉnh an, thực tế là muốn nghe chút cố sự. Vả lại Tô Đàn Nhi cũng thích nghe những chuyện này, cầm kim khâu thêu thùa một bên vừa tiện nghe kể chuyện.

Thỉnh thoảng cũng có huynh đệ tỷ muội tới, trẻ tuổi thì gọi Tô Đàn Nhi là “nhị tỷ”, đa phần là do thiếu tiền làm việc gì đó, tới đây kể khổ với nàng để kiếm chút bạc. Tô Đàn Nhi đối với những người này không tệ, chỉ cần bọn họ có chừng mực thì nàng sẽ giúp, muốn một trăm quan vậycó thể cho từ sáu mươi đến tám mươi quan, chỉ là phải chịu nghe Tô Đàn Nhi than phiền thuyết giáo một phen. Bạc vào tay cũng đủ cho bọn họ mấy đêm uống rượu trên sông Tần Hoài.

Tất nhiên những người này nói ra chỉ là cái cớ, thực tế như thế nào cho dù là anh em họ hay kẻ ít quen thuộc là Ninh Nghị cũng đều có thể thấy rõ ràng. Tô Đàn Nhi vẫn cứ kiên trì, mặc kệ đối phương tìm cái cớ gì nàng đều tỏ ra hoàn toàn tin tưởng, đưa ra đôi lời khuyên chân thành với đề tài đó, rồi căn dặn đối phương không nên tiêu tiền vô tội vạ các loại. Nếu là huynh trưởng, nàng cũng hạ mình xuống, biểu lộ ra hình tượng của một muội muội nhu thuận, lâu lâu chọc ghẹo vài câu:

“Cô nương Xuân Phong viện lần trước khi nào mới trở thành chị dâu của muội đây..”

Nàng giúp mọi người tới mức hồ đồ, đợi đến khi người đó rời đi, nàng thu hồi ngân phiếu vào cái hộp nhỏ, nét mặt tươi vui xinh xắn kể với Ninh Nghị mấy chuyện thú vị trước đây về người anh em họ này, tất cả đều là lời hay ý đẹp, tự hào và tràn trề tình thân.

Ninh Nghị ở bên quan sát những cảnh này, cảm thấy thú vị, tình thân có lẽ là cũng có, chỉ là gã đã rõ ràng vì sao nói đời thứ ba của Tô gia đều là vô dụng. Chuyện kết hôn của Tô Đàn Nhi phải kéo dài mất mấy năm, tính ra tới năm nay nàng đã mười chín thành gái lỡ thì, nhưng trong con mắt của Ninh Nghị tự nhiên không phải như vậy. Thê tử bắt đầu nắm giữ đại phòng Tô gia của gã trên thực tế vẫn còn hình dạng và tư thái của một thiếu nữ, thậm chí lúc nói chuyện hay mỉm cười còn có chút ngây ngô, nhưng trong hành động đều chặt chẽ đúng mực, xác thực là không thể khinh thường.

Có thể tụ tập đánh cờ mỗi ngày, kể cố sự, nói chuyện trong nhà, bầu không khí giữa Ninh Nghị và Tô Đàn Nhi cũng tốt hơn hẳn so với lúc mỗi ngày chỉ ăn cùng nhau một bữa cơm. Sau đó Tô Đàn Nhi đề xuất Ninh Nghị thỉnh thoảng đi ra ngoài cùng nàng, bái phỏng mấy nhân vật quan trọng

Họ Tô kinh doanh vải vóc khá lớn, có những lệ thuộc nhất đính tới những thương nhân, tổ chức làm ăn lâu dài hoặc ngắn hạn. Thỉnh thoảng khi Tô Đàn Nhi đi bái phỏng người khác bàn chuyện làm ăn, nếu có nam nhân đi cùng thì sẽ tốt hơn. Thực tế là việc bái phỏng này trong những năm trước chưa quá quan trọng, cuối năm nay, chuyện hai người tới chúc tết từng nhà đã trở nên cực kỳ cần thiết. Tô Đàn Nhi lúc này mời, thực tế là hy vọng Ninh Nghị có thể sớm làm quen với việc này. Đương nhiên, mấy ngày sau nàng rất hài lòng khi phát hiện, tại phương diện thể hiện ra bên ngoài, Ninh Nghị nhìn rất xứng hợp.

Ninh Nghị tỏ ra không có hứng thú với chuyện làm ăn của mấy người này, khi mọi người bàn chuyện làm ăn thì gã ở bên giả vờ giả vịt uống trà, xem tranh chữ hay cười ngây ngốc. Nếu phải chào hỏi bắt chuyện, lập tức đối đáp qua loa, lươn lẹo tránh đi, thể hiện ra dáng dấp của một con mọt sách. Tô Đàn Nhi dẫn gã đến đây, kỳ thực cũng chỉ mong gã có thể tự nhiên ứng phó với người khác sao cho đừng bị ác cảm. Những người này nhiều ít đều có quan hệ làm ăn với Tô gia, biết Ninh Nghị đi ở rể nên cũng không làm khó dễ gã. Đương nhiên cũng có người nghe được danh khí của Ninh Nghị, tìm cách nói chuyện thơ văn với gã, loại chuyện phiếm vớ vẩn này cũng chẳng phải thách đố gì, Ninh Nghị tất nhiên có thể nhẹ nhàng ứng đối.

Muốn bái phỏng nhà nào, hộ nào, thông thường là trước một ngày hoặc là trong lúc đi đường Tô Đàn Nhi sẽ vui vẻ kể cho Ninh Nghị bối cảnh của nhà đó, là những người thâm niên trên thương trường từng chiếu cố cho Tô gia, là đồng bạn hợp tác hiện tại, hoặc là loại gió thổi chiều nào ngả theo chiều đó. Về phương thức ứng xử, nàng cực kỳ hòa hợp với Ninh Nghị. Những lúc ra về, nàng thường cười nói với Ninh Nghị về thành quả của chuyến này, gợi lên vài câu bông đùa hoặc trách móc nho nhỏ đại loại như: Đúng là lão hồ ly, nói thế nào cũng không lay động được.

Phần lớn chuyến đi đều nhàm chán như vậy, đương nhiên thỉnh thoảng cũng có vài chuyện nho nhỏ xem vào, thí dụ như ngày mười bốn tháng mười một ở Xuyến môn xảy ra chuyện khiến Ninh Nghị cảm thấy.. bản thân mình nhảm nhí đến cực độ..

o0o

– .. Huynh đệ Hạ gia kinh doanh tơ tằm quy mô không nhỏ, tuy hai huynh đệ bọn họ cũng có bản lĩnh nhưng không chắc chắn gì cả. Lần trước đã bàn xong với bọn họ chuyện làm ăn, lần này lại nghe thấy hợp tác cùng Tiết gia rồi. Hôm nay tới đây chỉ là cho trọn lễ nghĩa mà thôi..

Trên xe ngựa, Tô Đàn Nhi vừa lần hạt vòng vừa nói.

Ninh Nghi gật gù:

– Nói vậy có nghĩa là diễn qua loa một chút là được?

– Haha, tướng công tùy ý vài câu là được.

Nàng cười đeo vòng hạt vào cổ tay, ngẩng đầu lên rồi nghiêng đầu đưa tay chỉnh lại mấy gọn tóc sau đầu:

– xong việc rồi, buổi chiều tướng công có việc không?

– Ta tính đi dạo phố sách phía đông thành, tìm mua cuốn sách cổ thời Đường.

– Vậy thiếp thân sớm cáo từ rồi đi cùng tướng công nha.

loading...

– Tuyệt

Bản thân biết chuyến làm ăn này không thành, chỉ vì nghĩ đến câu “buôn bán không thành nhân nghĩa vẫn còn” nên tới bái phỏng một lần mà thôi, như Ninh Nghị nói, làm cho có lệ là được rồi. Chẳng qua vốn muốn hòa khí nên diễn một màn cho có lệ, nhưng lại có con ruồi cứ vè vè qua lại cũng làm cho màn diễn đó mất vui. Buồi chiều đi tới Hạ gia bái phỏng không chỉ có Tô Đàn Nhi và Ninh Nghị, ngoài ra còn có hai thương hộ khác. Một trong hai huynh đệ Hạ gia, lão đại Hạ Quân được Tô Đàn Nhi tôn là lão đầu ngành dệt đón tiếp mọi người trong một khu sảnh bên cạnh lâm viên, mấy lò lửa lớn giữ ấm xung quanh, từ nơi đây cũng có thể trông thấy cảnh tuyết rơi bên ngoài, khi bắt đầu nói chuyện, bầu không khí khá là lịch sự tao nhã. Cùng làm chủ nhà hôm nay còn có con của lão là Hạ Đình Quang.

Người chủ sự của Hạ gia tổng cộng có hai người, ngoài Hạ Quân ra là lão nhị Hạ Phong, đây mới là người có tài kinh thương. Tô Đàn Nhi vốn tới đây chào hỏi, tiệc trà đươc một hồi nàng bèn cùng ba ả nha hoàn tới lâm viên thưởng tuyết, bất ngờ gặp Hạ Phong ở bên kia đi tới. Từ bên này nhìn sang thấy mấy người đang nói chuyện. Bởi trong sảnh vắng người, Hạ Đình Quang dây dưa với Ninh Nghị về mấy bài thơ, đại khái y không tin Ninh Nghị có tài nên muốn kiểm tra gã. Nhưng đáng tiếc bản thân y tài hoa cũng không nhiều, Ninh Nghị biểu diễn vài câu, đối phương đã ríu rít bô lô ba la, lời nói ám chỉ mình có giao tình với đại tài tử Tiết Tiến, thuận miệng đọc mấy bài Tiết Tiến mới sáng tác ra để Ninh Nghị bình luận.

Thằng này cũng là loại bị thịt.. Trong lòng Ninh Nghị cảm thấy chán ngắt, phụ thân Hạ Quân của Hạ Đình Quang cũng cảm thấy thằng con mình nói chuyện vô nghĩa, đành mở miệng hỗ trợ vài câu. Ninh Nghị tự nhiên cũng phải tiếp lời:

– Nghe Đàn Nhi nói, quy mô kinh doanh tơ tằm của Hạ gia khiến người người bội phục, chủ yếu là vùng Thọ Châu chăng?

– Hạ Quân nhíu mày, Hạ Đình Quang lại phá lên cười:

– Thế huynh thật là, nhà ta kinh doanh chủ yếu ở một dải Lư Châu, Sào Hồ. Ngày sau thế huynh nếu có xuất môn du ngoạn, cẩn thận không lạc đường..

Ninh Nghị ngẩn người, một lát sau mới gật đầu một cái:

– Ồ, thì ra là như vậy.. Lư Châu cách Thọ Châu cũng không xa, tơ tằm vận chuyển qua lại..

Không biết bên kia Hạ Quân nghĩ tới điều gì, cau mày hỏi:

– Vì sao hiền chất lại bỗng nhiên nhắc đến Thọ Châu?

– Cũng chẳng có gì. Chẳng phải Tiết gia có một nhà xưởng ở Thọ Châu sao? Hình như do Nghiêm đại chưởng quỹ phụ trách, lần trước có nghe nói qua.. Ừm, vậy nên hiền chất mới nghĩ là cơ nghiệp của Hạ phủ là ở Thọ Châu..

Hạ Đình Quang cười lớn:

– Thế huynh không hiểu chuyện thì đừng nói lung tung. Nghiêm đại chưởng quỹ rõ ràng phụ trách Lư Châu, mấy vị thúc bá đang ngồi đây đại thể đều biết cả. Không tin huynh thử hỏi mấy vị thúc bá xem, haha..

Nghe y nói như vậy, người của hai cửa hàng cũng cười ồ lên chứng thực. Ninh Nghị gật đầu cười một cái:

– Không hiểu chuyện này, thỉnh thoảng nghe được vài tin tức vụn vặt, lời đồn..

Tất cả mọi người đều biết thân phận ở rể của gã, cho nên đối với việc này cũng không thấy kỳ lạ. Nhưng Hạ Quân lại trầm giọng nói:

– Không biết những tin tức vụn vặt mà hiền chất nói là từ đâu mà đến?

Ninh Nghị thấy vẻ mặt lão nghiêm túc, cũng hơi tỏ ra suy nghĩ một chút, rồi mờ mịt lắc đầu:

– Hiền chất chỉ là.. thỉnh thoảng nghe có người tán ngẫu vài câu. Hic.. cũng không rõ ràng cho lắm. Ah. Để thế thúc chê cười, chuyện kinh thương Đàn Nhi còn hiểu một chút, tại hạ không hiểu. Đối với Tiết gia cũng không có gì kiến giải, lại còn lẫn lộn Lư Châu với Thọ Châu, haha..

Gã diễn một phen cho có lệ, nhưng mọi chuyện sau đó trở nên hơi cổ quái, Hạ Quân cau mày suy nghĩ chuyện trọng yếu nào đó, rồi gọi một tên quản sự tới dặn dò vài câu. Ninh Nghị nhíu nhíu mày, thuận miệng mà nói, không lẽ là đoán trúng sao..

Những ngày theo Tô Đàn Nhi chạy tới chạy lui vừa qua, mặc dù không có hững thú về việc bàn chuyện làm ăn với người ngoài, nhưng trong lòng gã cũng chầm chậm phác họa một nét khái quát: nhà ai kinh doanh cái gì, toàn bộ đại cuộc này hoạt động ra sao.. Những chuyện này cho dù không tận lực suy nghĩ thì cũng lờ mờ xuất hiện trước mặt gã. Thọ Châu mà vừa mới nói có một ít khả năng, vốn chỉ là mượn đề tài để nói chuyện với Hạ Đình Quang, nhưng qua mấy ngày nói chuyện vừa rồi gã mơ hồ cảm thấy kinh doanh của họ Tiết hình như có biến động, trọng điểm ở Lư Châu có vẻ muốn chuyển sang Thọ Châu. Mà ở Thọ Châu vốn cũng có một thương hộ kinh doanh tơ tằm đối địch với Hạ gia, thương hộ này có lẽ sẽ can dự vào.. Những chuyện này gã cũng chỉ là mơ hồ không nắm chắc, chẳng qua chỉ là nhạy cảm thấy được điểm then chốt trong đó mà thôi. Nhưng lấy kết quả ra xét, thì có lẽ mình đã nói trúng một điểm gì đó..

Không lâu sau đó bọn họ cáo từ ra về, khi Ninh Nghị cùng Tô Đàn Nhi đang chào Hạ Quân chuẩn bị lên xe ngựa, Hạ Phong từ phía sau bước vội tới, mặt mũi nghiêm túc đánh mắt với Hạ Quân:

– Xin thế chất nữ xin dừng bước. Chuyện liên quan tới tơ tằm vụ xuân, không biết mấy vùng xung quanh đây Tô gia định thế nào? Hôm nay thế chất nữ tới đây, có chuyện làm ăn về đợt tơ tằm vụ xuân muốn thương nghị cùng chất nữ.

Tô Đàn Nhi quay đầu lại, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc không hiểu vì sao lại có biến hóa như thế. Quay lưng về phía bên kia, Ninh Nghị vô vị liếc mắt.

“Mẹ.. Tiện mồm..”

Mục lục
loading...