Menu

Nữ Cặn Bã Đột Kích, Vương Gia Chạy Mau!-Chương 72


Nữ Cặn Bã Đột Kích, Vương Gia Chạy Mau!


Tác giả: Mạch Trạc Điệp


Chương 72: Ở Trong Này Lừa Gạt Bao Nhiêu Nam Nhân Đàng Hoàng Rồi?

“Ta nói bồ tát sống, đây là xảy ra chuyện gì?”

Con tôm, đó là gì vậy? Giọng nói quen tai như vậy?

Lệ Ảnh Yên theo bản năng nâng đầu đang cúi xuống lên, vừa nhìn thấy người trước mắt, liền trợn tròn mắt!

“Mẹ nó, sao lại là nam cặn bã âm hồn bất tán ngươi?” Lệ Ảnh Yên không thể tin cú sốc lớn này, lùi về phía sau một bước, khoa tay múa chân Đường Lang quyền – sở trường của mình vô cùng khó coi.

Vừa nghĩ tới nam cặn bã không có tiết tháo này, đầu và dạ dày Lệ Ảnh Yên đều đau, sao hắn tìm được mình, ta mẹ nó cũng không có lưu lại ký hiệu gì mà?

“Cái gì gọi là âm hồn không tiêu tan? Tiểu Cẩu Đản của ta!” Giọng nói nhàn nhạt của Tiêu Dung Diệp toàn là giọng điệu hài hước.

“Ít mẹ nó phóng p đi, đừng tìm ta giả bộ hồ đồ, ngươi nói, ngươi làm sao tìm được ta?”

“Làm sao tìm được ngươi? Ta nói tiểu Cẩu Đản, không biết nơi này rất quen thuộc ư?”

“Có ý tứ gì?”

“Nơi này – – là nơi lần đầu tiên chúng ta bất ngờ gặp nhau!”

Con tôm, gặp gỡ bất ngờ em gái ngươi, vừa nghĩ đến có thể gặp ngươi ở chỗ này, ta đều có thể tức giận đến dì cả!

Thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Lệ Ảnh Yên tức giận đến căng tròn, trong lòng Tiêu Dung Diệp vui vẻ đến nở hoa, giọng nói càng âm dương quái khí nói qua.”Cẩu Đản, không biết nhớ nhung sao? Ta ở chỗ này chờ ngươi một ngày rồi!”

“Chờ ta một ngày? Ngươi uống nhầm thuốc hả, chờ ta làm gì?”

loading...

“Ta nói tiểu Cẩu Đản, ngươi cũng quá tuyệt tình rồi? Sau khi làm xong chuyện không có tiết tháo đó, liền tính làm như không biết chuyện gì quay đầu bỏ đi sao?”

“Hoàn toàn không hiểu nổi ngươi đang nói cái gì!”

“Diễn, ngươi diễn tiếp đi, ta xem ngươi có thể diễn tới khi nào? Mẹ nó, ngươi – đồ siêu lừa đảo không có tiết tháo, đầu tiên là lừa bạc của bổn vương, tiếp đó lại mượn gió bẻ măng đánh cắp ba con tuấn mã của bổn vương. Nhưng, ngươi lấy của bổn vương nhiều bạc, nhiều tuấn mã như vậy, ta cũng không so đo với ngươi?”

Tiêu Dung Diệp càng nói cảm xúc càng kích động, thậm chí tiến thân thể lên trước thăm dò một chút, càng thêm gần sát Lệ Ảnh Yên.

“Còn có, không ngoài sở liệu, nơi này chính là cứ điểm ngươi lừa gạt. Nói, ở trong này lừa bao nhiêu nam nhân đàng hoàng rồi?”

“Lừa đại đầu quỷ ngươi á, ta nói đầu ngươi dài đến mềm nhũn rồi sao? Nói mớ cái gì đó? Cẩu Đản ta làm người quang minh chính đại, không làm việc ám muội?”

Lệ Ảnh Yên một bộ dáng ngạo nghễ không sợ hãi, thật đúng là một bộ dáng nghiêm túc chính trực!

“Đối với Cẩu Đản ngươi, ta thật đúng là bội phục ngươi sát đất! Làm kẻ lừa đảo còn có thể dõng dạc như vậy. Ngươi tính làm kẻ lừa đảo cũng có tiết tháo, mẹ nó, đến Thượng Phương Bảo Kiếm phụ hoàng ban cho ta mà ngươi cũng dám trộm, ngươi nói ngươi còn có chuyện gì không dám làm sao?”

Lời nói của Tiêu Dung Diệp khiến Lệ Ảnh Yên á khẩu không trả lời được, Đúng vậy, nàng quả thật trộm thanh đoản kiếm đó, để sau này ai chọc nàng, nàng đều có thể khí vũ hiên ngang nói bản thân và hoàng thượng đã kết nghĩa làm huynh đệ, xem bọn hắn ai còn dám chọc nàng!

“Nhớ rồi hả? Không cãi nữa sao? Không giống tính của ngươi chút nào!”

“Đi thì đi, nam cặn bã, Cẩu Đản ta chính là lừa bạc của ngươi, trộm tuấn mã của ngươi, trộm bảo kiếm của ngươi, thì sao hả? Ai biểu ngươi không có tiết tháo cường hôn ta, hơn nữa không chỉ một lần. Nói, nụ hôn của Cẩu Đản ta là vô giá, lừa ngươi chút bạc tính là cái gì? Ta còn tính toán lừa Thần vương phủ của ngươi đến trong tay ta đấy!”

Mục lục
loading...