Menu

NIỆM MỘ-Quyển 2.Chương 2


Niệm Mộ


Tác giả: Nam Chi


Q.2 – Chương 2

Trong thời gian thi cuối kỳ, tất cả mọi người đều bận rộn cả lên, đôi khi cũng có vài vấn đề mà Chu Niệm phải ở lại trong ký túc xá của Sở Mộ, vì vậy, mỗi khi bị Hoàng Thao lảm nhảm đến phiền một câu “Có tình quên nghĩa”, Chu Niệm liền cùng Hoàng Thao đi thư viện tự học.

Trong thư viện có máy điều hòa, ngày thường có không ít người, trong thời gian ôn tập thi cuối kỳ càng nhiều người hơn nữa, nên sáng sớm Hoàng Thao phải đến giữ chỗ, sau đó gọi điện thoại giục Chu Niệm rời giường, điện thoại bàn của ký túc xá ầm ĩ ít nhất ba lần, Chu Niệm mới có thể chậm chạp ngồi dậy, nghĩ đến hôm nay cũng không phải ở cùng Sở Mộ, trong lòng liền trống trải, thu dọn chăn giường, đến nhà ăn ăn điểm tâm xong, vừa đi đến thư viện, vừa gọi điện thoại cho Sở Mộ.

Thường thường vào lúc này Sở Mộ đang ở trên xe giao thông công cộng, trong xe chen lấn huyên náo, thành thật mà nói anh một chút cũng không nghe được đầu dây bên kia Chu Niệm đang nói cái gì, song, anh cũng không bao giờ có ý muốn chủ động cúp điện thoại, cứ như vậy mà lẳng lặng cảm thụ âm tuyến của Chu Niệm từ bên kia truyền đến, giống như đó chính là Chu Niệm đang ghé vào lỗ tai anh hô hấp, là một việc tốt đẹp nhất vào buổi sớm, cả ngày này, tâm trạng của anh sẽ rất tốt.

Sở dĩ lúc này Sở Mộ vẫn còn bận bịu cũng là do Chu Niệm gây nên.

Sở Mộ là giảng viên, trường học có cung cấp nhà ở, bất quá, tiền lương cũng không cao, một phần thu nhập đưa cho mẹ, phần còn lại dùng làm phí sinh hoạt cho bản thân, mà, anh là một người cuồng mua sách, nên, mỗi tháng đều chỉ đủ sống qua ngày mà thôi.

Cuộc sống vốn coi như không tồi, nhưng sau khi Chu Niệm đến, sinh hoạt phí phải cung ứng cho hai người, sức ăn của Chu Niệm lại gấp đôi, đồng thời, hắn còn muốn ăn quà vặt, tuy Sở Mộ cho rằng một đứa trẻ lớn thế này, còn muốn ăn quà vặt thì cũng không phải là thói quen tốt, song, mỗi lần đi siêu thị mua đồ, ngang qua khu quà vặt, anh cũng nhịn không được mà đi vào mua hai ba món, tính như vậy, cho dù anh có giảm bớt khoản tiền mua sách, cuộc sống vẫn khó có thể tiếp tục. Tuy rằng có thể giảm một chút số tiền đưa cho mẹ, nhưng mà, nếu mẹ hỏi tại sao tiền sinh hoạt của anh lại tăng đột ngột như vậy, thì anh cũng không biết tìm lý do nào, cho nên, chỉ có thể đi ra ngoài kiếm thêm thu nhập mà thôi.

Công việc làm thêm của anh cũng có quan hệ với công việc hiện tại, đi dạy toán cho một trường bổ túc, giúp sư hyung phụ đạo thêm cho một học sinh trung học, sau đó còn có nhà xuất bản tìm anh viết sách hướng dẫn, những công việc này đều là dựa vào quan hệ mà tìm được, làm cũng không quá khó khăn, tiền kiếm được cũng không ít, chỉ là, nhiều người sẽ nói anh vì tiền mà mất đi tự trọng, nếu để thầy của anh biết được, nói không chừng sẽ mắng anh không ngừng.

Sở Mộ đã phải suy nghĩ vài ngày mới hạ được quyết tâm, so với lòng kiêu hãnh, cuộc sống bao giờ cũng quan trọng hơn, chung quy cũng không thể để cho Chu Niệm phải đóng tiền sinh hoạt để ăn uống ở đây!

Kỳ thực, nuôi dưỡng Chu Niệm làm lòng Sở Mộ không những rất vui vẻ mà còn kiên định, dù sao, cơ sở kinh tế quyết định thượng tần kiến trúc, Chu Niệm được anh nuôi, giống như Chu Niệm là gia đình của anh, hơn nữa, bản thân anh còn là gia chủ, điều này làm sao không khiến cho tinh thần của anh thỏa mãn chứ!

Xe giao thông công cộng dừng lại bỏ người xuống, Sở Mộ duy trì thăng bằng cơ thể, khi xe lại chạy đi, anh nghe được Chu Niệm ở đầu dây bên kia nói hắn đã đến thư viện, phải cúp điện thoại, Sở Mộ liền nói “Hảo hảo ôn tập”, lại nghe bên kia nói một câu “Thầy ở bên ngoài phải chú ý an toàn, về sớm một chút.” Sau đó, hai người cúp điện thoại.

Bước xuống từ xe giao thông công cộng, để đến trường bổ túc còn phải đi vài phần đường chung, gió lạnh mùa đông thổi qua, khăn quàng trên cổ lộ ra vẻ đặc biệt ấm áp, Sở Mộ cúi đầu nhìn chiếc khăn, cảm thụ nó, rồi lại nghĩ đến chuyện Chu Niệm tặng anh chiếc khăn quàng cổ.

Khăn quàng anh buộc hôm nay không phải là cái khăn quàng Chu Niệm tặng cho anh, ngày đó, Chu Niệm mang theo một túi to đến, Sở Mộ cũng không có chú ý, khi anh đi ra mua đồ ăn, Chu Niệm đột nhiên từ phía sau ôm lấy anh, Sở Mộ sửng sốt một chút, tim đập gia tốc, lúc tinh thần ổn định lại mới nói, “Tôi muốn đi mua đồ ăn, câu nhanh đi học bài đi.”

Nhưng Chu Niệm lại cúi xuống hôn lên lỗ tai anh một cái, làm cái lỗ tai của anh đỏ lên, tim cũng đập rối loạn hơn.

Mà đứa nhỏ này lại không hề biết điều đó, còn cố ý nói vào lỗ tai của anh “Thầy, em có một thứ muốn đưa cho thầy, thầy nhìn thấy nhất định không được phép tức giận, cũng không được phép cự tuyệt.”

Cúi đầu nghe được thanh âm gợi cảm như vậy của hắn, Sở Mộ cảm thấy căn bản vô pháp chống lại, qua một hồi lâu mới nói “Vật gì vậy, vì sao tôi phải tức giận?”

“Thầy, trước tiên thầy phải nói là thầy không tức giận, cũng không cự tuyệt, sau đó em sẽ nói cho thầy biết đó là gì?” Chu Niệm vẫn ở phía sau ôm lấy anh, khiến anh muốn xoay người lại cũng không thể, trên mặt nóng rần lên, cuối cùng phải buộc lòng đáp, “Được rồi, tôi sẽ không tức giận, cũng không cự tuyệt, cậu mau thả tôi ra.”

Chu Niệm nghe anh nói như vậy, đương nhiên rất cao hứng, đồng thời, được một tấc lại muốn tiến một thước, hôn lên lỗ tai anh một cái buông anh ra.

Sở Mộ xoay người nhìn anh, Chu Niệm nhanh chóng đi đến bên cạnh sô pha, từ trong cái túi được đặt trên đó lấy ra một món đồ.

Sở Mộ nhìn, là một cái khăn quàng cổ, anh ngẩn người, “Không phải lần trước đã tặng cho tôi một cái khăn quàng cổ rồi sao? Thế nào lại có một cái nữa!”

“Cho nên, thầy mới không được tức giận, lần trước em ở trong cửa hàng, nhìn một lượt liền thấy ba cái đều hợp với thầy, nhịn không được, nên mua hết toàn bộ!” Chu Niệm cười vô cùng thoải mái, giống như ánh nắng rực rỡ trong ngày xuân.

Sở Mộ nhìn hắn nói không ra lời.

Chu Niệm lại lấy thêm một cái khăn quàng cổ ra nữa, sau đó lại lấy thêm một đôi bao tay, sau đó là một cái mũ, vừa cầm vừa nói “Cái bao tay này và cái khăn quàng cổ này là nguyên bộ, không có cách nào, chỉ có thể mua cả hai.”

Nói xong lại lấy thêm một chiếc áo khoác, thấy Sở Mộ mục trừng khẩu ngốc lăng lăng đứng ở cửa, vẻ mặt hắn hết sức vô tội, “Vừa nhìn đến chiếc áo khoác này, đã muốn nhìn bộ dạng của thầy khi mặc, nên…”

Cuối cùng Sở Mộ cũng phản ứng lại, nghĩ, mỗi ngày anh tỉ mỉ tính toán củi gạo muối dầu, mà đứa nhỏ này lại có thể lãng phí như vậy.

loading...

“Chu Niệm, cậu bại gia tử này(1), bố mẹ cậu làm sao nuôi lớn cậu vậy!” Sở Mộ trừng mắt thì thầm

“Không có a! Không có xài bao nhiêu tiền cả!” Chu Niệm tiếp tục vô tội.

Chu Niệm đem áo khoác mặc vào cho Sở Mộ, lại nói, “Thầy, thầy xem, mua đã mua rồi, cũng không thể lùi ngược thời gian lại được, thầy chỉ có thể nhận thôi. Thầy mặc đi, em muốn xem bộ dáng của thầy khi mặc chiếc áo này!”

Sở Mộ càng thêm mục trừng khẩu ngốc, thế nhưng, nếu tiếp tục nói với Chu Niệm nữa, kia sẽ làm tổn hại đến chuyện tình cảm, dù sao hai người chỉ mới vừa kết giao, việc gìn giữ tình cảm mỹ hảo của hai người là chuyện phi thường quan trọng, trong lòng anh nghẹn trứ một cổ tức giận bởi vì sự lãng phí của Chu Niệm mà phát lên, thế nhưng, ở một phương diện khác, trái tim lại vô cùng mềm yếu, cảm động vì hắn đối với chính mình thật tốt.

Sở Mộ hục hặc mà mặc áo khoác vào, Chu Niệm đứng ở một bên nhìn anh, sâu trong đôi mắt lóe lên một tia sáng, Sở Mộ đang muốn nói, đã bị Chu Niệm nhào lên ôm lấy, vừa liếm vừa cắn lên môi anh, cuối cùng hôn Sở Mộ đến đầu óc choáng váng, đỏ mặt trách hắn hai câu, Chu Niệm mới buông anh ra, song, ánh sáng thâm uẩn lóe ra từ trong đôi mắt càng sâu, “Thầy, em thích thầy!”

Mỗi khi kích động Chu Niệm đặc biệt thích nói “Em thích thầy” câu này ở bên miệng, Sở Mộ cũng không tranh cãi với hắn, đẩy hắn cởi áo ra, Chu Niệm lại cho rằng anh không tiếp nhận, bèn lộ ra vẻ mặt ủy khuất, Sở Mộ buộc lòng giải thích, “Bây giờ tôi phải đi mua đồ ăn, mặc như thế lỡ như bất cẩn làm bẩn áo thì làm sao đây!”

Lúc này Chu Niệm mới bình thường trở lại, hỏi “Vậy thầy có thích cái áo này không?”

Sở Mộ đỏ mặt gật đầu, “Ân!”

Chu Niệm lại muốn nhào tới, nhưng đã bị Sở Mộ ngăn lại, “Mau quay lại học bài, tôi muốn đi mua đồ ăn, bằng không bữa trưa cũng không thấy tăm hơi đâu.”

Sở Mộ ra khỏi cửa, Chu Niệm đi ra ban công nhìn anh, thấy anh dần đi xa tan biến vào màn sương, lúc này mới tươi cười đóng cửa ban công đi vào nhà.

Chu Niệm cười nằm úp sấp trên chiếc bàn dài, nhớ lại bộ dáng thực sự rất kinh diễm ban nãy của thầy, với lại, lúc nói câu kia “Bây giờ tôi phải đi mua đồ ăn, mặc như thế lỡ như bất cẩn làm bẩn áo thì làm sao đây” cũng rất đáng yêu, lẽ nào không giống như trong TV hay truyền phát tin, người chồng mua cho người vợ một bộ quần áo đẹp, người vợ phải làm việc nhà nên không thể mặc, bèn đem cất bộ quần áo để khi có khách đến nhà mới đem ra mặc, khi người khác khen ngợi bộ quần áo xinh đẹp, vẻ mặt người vợ vừa hạnh phúc lại vừa hờn dỗi nói “Là bố thằng bé mua, tôi đã nói nó rất đắc không nên mua, mà anh ấy cứ đòi mua mãi.”

Nghĩ đến những chuyện này, Chu Niệm cười càng thêm thỏa mãn hạnh phúc.

Chu Niệm có thể nghĩ như vậy, nguyên nhân là vì mẹ hắn thích xem kịch sinh hoạt, mỗi lần đều hớn hở lôi kéo hắn xem cùng, Chu Niệm không có cách nào cự tuyệt yêu cầu của mẹ, nên chỉ có thể ngồi xem. Bất quá, lại nói, kỹ năng cùng thường thức cuộc sống của hắn đều theo cách này mà học được.

Ngày ấy Chu Niệm tặng quà cho anh, Sở Mộ liền mua gà làm món thịt gà om khoai tây(2) sở trường của anh cho Chu Niệm ăn, coi như là biểu hiện lòng cảm ơn của anh a!

Bất quá, đêm đó khi Chu Niệm đi rồi, Sở Mộ lại đem chiếc áo khoác đó ra yên lặng xem, lĩnh hội cảm giác ấm áp khi được người yêu tặng quần áo, mới phát hiện nhãn hiệu của chiếc áo, anh cả kinh trợn tròn hai con mắt.

Anh vốn nghĩ rằng, đây chỉ là chiếc áo khoác bình thường, không nghĩ tới nó trị giá đến mấy tháng tiền lương của anh, làm hại anh sau này cũng không dám mặc.

Sáng sớm thứ hai, lúc Chu Niệm đi vào nhà trọ của Sở Mộ, Sở Mộ lền cau mày đem chuyện này nói “Mấy món đồ cậu tặng cho tôi tôi đương nhiên nhận, chỉ là, cậu bây giờ đang dùng tiền của cha mẹ, mua đồ quý giá như vậy, cậu thoải mái mua, nhưng tôi không thoải mái nhận, sau này cậu đừng tặng những món đồ quý giá như vậy nữa, không phải, nếu cậu lại mua thì tôi sẽ không nhận.”

Chu Niệm một bên tủi thân, một bên lại vì Sở Mộ không ham tiền tài mà cảm động.

Trải qua chuyện lần này, quan hệ của hai người tự nhiên tốt không ít.

Chú giải

(1) Bại gia tử : phá gia chi tử, người ăn tiêu hoang phí, tiêu tiền như rác.

(2) Khoai tây om thịt gà

Mục lục
loading...