Menu

NIỆM MỘ-Quyển 1.Chương 5


Niệm Mộ


Tác giả: Nam Chi


Q.1 – Chương 5

Trường học được xây dựng đã hơn một trăm năm, hầu hết kiến trúc bên trong đều rất cổ xưa, nhất là mảnh đất ký túc xá dành cho giáo viên ở khu Tây, gồm có ba tầng lầu, thường thanh đằng(1) cùng dây trường xuân treo kín, che lấp vách tường phòng ở, cửa sổ là loại phiến diệp(2) yếu ớt, cửa kính cũ kĩ màu xanh đậm, mặt đất đã được quét tước sạch sẽ, nhưng vài nơi đã có rêu xanh, tuy rằng đã đến giữa trưa, nhưng trong trường sương mù vẫn còn lượn lờ, ánh nắng không có chiếu xuống, lúc này lại đang là ngày đông, thời tiết giá rét, vì thế, khắp mọi nơi ở đây đều cho người khác cảm giác ẩm ướt lạnh lẽo.

Chu Niệm nhìn xung quanh, nói – “Nơi này làm cho người khác có cảm giác như trở về trăm năm trước, lại âm trầm như vậy, sống ở đây không cảm thấy buồn tẻ sao?”

“Tôi rất thích nơi này, ở đây rất im lặng, hơn nữa, mùa hè thực mát mẻ!” Sở Mộ nhẹ nhàng nở nụ cười, nhìn dây thanh đằng ôn nhu treo trên tường, giống như trăm năm lịch sử đều lắng đọng lên đó, xuyên thấu qua gương mặt dịu dàng của Sở Mộ, nụ cười nhu hòa của anh, có thể khiến cho tâm người đang luống cuống bình ổn trở lại.

Chu Niệm nhìn anh, tựa như đang nhìn bức tượng xinh đẹp nhất thế gian, nụ cười của anh, cho hắn cảm nhận được sự vĩnh hằng của thời gian, sự an bình mãi mãi không thay đổi.

Hắn lẳng lặng nhìn chăm chú gương mặt Sở Mộ, ánh mắt đồng dạng ôn nhu, hắn muốn chạy đến gần người này, gần thật gần, gần đến mức cả hai có thể dung làm một, không thể tách ra, loại khát khao mãnh liệt này làm đại não hắn phấn khởi, đó là một loại kì vọng nóng bỏng, hắn muốn, hắn nhất định sẽ biến nguyện vọng này trở thành sự thật.

Ánh mắt của Chu Niệm quá mức rõ ràng làm Sở Mộ có chút xấu hổ, có chút không yên, cúi đầu tiếp tục nói “Sống ở nơi này hầu hết đều là giáo viên, nếu là thượng phó giáo sư(3), giáo thụ(4), trường học sẽ phân phó phòng ở tốt hơn.”

Chu Niệm có thể lý giải đạo lý này, mỗi nơi đề có nguyên tắc, địa vị sẽ quyết định số phận con người.

Đi một khoảng thật dài, Sở Mộ chỉ vào cầu thang nói “Tôi ở phía trên, lô một lầu hai.”

Chu Niệm theo anh lên lầu, trong hành lang cũng có vẻ âm u, bất quá, bên trong không có ẩm thấp như bên ngoài, vách tường cổ xưa gây cho người khác một loại an bình đến kỳ dị.

Sở Mộ đem chìa khóa mở cánh cửa gổ, sau khi đẩy ra, do ánh sáng bên trong nhạt nhẽo nên không thấy rõ bài trí bên trong, mở đèn lên, bên trong liền đem đến cho người ta có một cảm giác khác, hoàn toàn không giống cảm giác ẩm ướt bên ngoài, chỉ có một cảm giác ấm áp vô cùng.

Đó là cảm giác yên ổn, ấm áp của gia đình.

Phòng ở rất nhỏ, một phòng ngủ, một phòng khách, một nhà bếp, một phòng vệ sinh, bên ngoài phòng khách có một ban công nhỏ.

Chu Niệm mang theo đồ vật đi vào. Sở Mộ vừa đem chìa khóa đặt ở tủ giầy, vừa mang dép lê trong nhà, vừa chỉ vào cái bàn nhỏ ở phòng khách nói “Sách vở cứ để trên bàn là được.”

Bất quá, Chu Niệm vẫn không cử động, hắn chú ý tủ giầy của Sở Mộ, bên trong có vài đôi dép lê, số đo không đồng nhất, phỏng chừng là thường xuyên có bạn bè đến chơi, hắn có chút ảm đạm. Trong cuộc sống của Sở Mộ trước kia, hắn chưa bao giờ xuất hiện qua, mà khoảng thời gian đó, hẳn là có rất nhiều người kết giao cùng nam nhân này. Bất quá, điều làm cho tâm tình hắn thoải mái hơn một chút chính là, các loại dép lê kia đều là kiểu nam, không có kiểu nữ, phỏng chừng là nơi này không có con gái đến, điều này làm cho Chu Niệm yên tâm.

“Cầm nặng lắm, mau để xuống đi!” Sở Mô xem Chu Niệm không cử động, liền thúc giục hắn.

Chu Niệm nhìn dép lê bên trong tủ giày một chút, hỏi “Không cần đổi giầy sao?”

Sở Mộ vốn không có ý muốn Chu Niệm đổi giầy, bất quá, nếu đối phương đã hỏi, anh đem một đôi dép lê đặt trước mặt hắn, mang túi hồ sơ to trong tay hắn để trên chiếc bàn nhỏ ở giữa phòng khách.

Chu Niệm đổi dép đi vào nhà.

Sở Mộ nhìn hắn nói “Có muốn uống nước không?”

“Được, nước sôi là được.” Chu Niệm đáp, ngồi xuống chiếc ghế sô pha đã cũ.

Sở Mộ đem ly nước sôi để trước mặt hắn, cởi áo ngoài, lấy tạp dề treo trên tường xuống, vừa mặc vừa nói “Hôm nay không có đi mua đồ ăn, nên chỉ có thể ăn đồ ăn có sẵn trong nhà thôi. Tùy tiện làm hai phần ăn, cậu không ngại chứ!”

“Có ăn là tốt rồi, em không kén ăn!” Chu Niệm nói xong, uống ngụm nước liền đứng lên hỏi “Có cần em phụ một tay không? Em nấu cơm nhé!”

“Nga, không cần, khồng cần, cậu xem TV đi. Để tôi làm là được rồi, nửa giờ là xong ngay thôi.” Sở Mộ nói, đi vào nhà bếp.

Chu Niệm nhìn bóng dáng Sở Mộ, trong lòng ngọt ngào từng cơn.

Mở TV, bây giờ là giữa trưa, hầu hết kênh đều giống nhau, đều là tin tức hoặc quảng cáo, chuyển đến kênh CCTV11, đang chiếu phóng côn kịch(5), Chu Niệm chỉ nhìn thoáng qua.

Nghe tiếng nước từ trong nhà bếp, tiếng đũa muỗng chạm nhau, tiếng chặt đồ ăn thùng thùng…Chu Niệm đứng dậy, đi đến nhà bếp, nhìn thấy Sở Mộ đứng chặt thịt, Sở Mộ xắt khoai tây, có thể nhìn ra, kỹ thuật xắt đồ ăn của anh tốt lắm, vừa nhanh vừa đều.

Sở Mộ cúi đầu, tóc theo động tác của anh nhẹ nhàng lay động, mắt tiệp(6) rất dài, nhưng không cuốn, thẳng tắp, làm cho đôi con ngươi màu đồng càng thêm sáng trong, tựa như một giấc mộng, làm cho người ta thầm nghĩ muốn nhìn chăm chú vào, không đành lòng tiến lên quấy rầy.

Chu Niệm đứng trước nhà bếp trong chốc lát, liền đi tới phòng khách, trong phòng khách có cánh cửa đi thông ra ban công, bên ngoài ban công có treo quần áo. Thanh đằng treo từ lầu xuống tận phía dưới, đem hai bên sườn ban công che lại, phía bên cạnh có thể nhìn thấy một ô cửa sổ, cửa sổ mở ra, vừa vặn nhìn thấy một thân cây mai vàng trồng ở dưới lầu.

Chu Niệm biết, đó là cửa sổ bên trong phòng ngủ của Sở Mộ.

Phòng khách rất nhỏ, một cái TV, một cái bàn trà nhỏ, một cái sô pha cũ, còn có một giá sách , trên mặt tất cả đều là sách, còn có không ít một số tập văn kiện, phỏng chừng bên trong đều là tư liệu, bên kia còn có một cái tủ màu trắng ngà, ngăn tủ đóng lại, không biết bên trong đựng cái gì, mặt trên tủ để một bình hoa, bên trong cắm hoa bách hợp đã bị khô héo, kế bên bình hoa có một cái khay, đựng vài chai thuốc cảm, thời gian trước, Sở Mộ có chút ho khan, lúc đó chỉ nghĩ là bệnh cảm thông thường, bên cạnh cái khay có một khuông ảnh rất nhỏ, Chu Niệm đi đến hảo hảo đánh giá, là ảnh tốt nghiệp bác sĩ của Sở Mộ, anh mặc áo bác sĩ, đứng bên cạnh là một vị tiên sinh hơi cao hơi mập, phỏng chừng là thầy của Sở Mộ, Sở Mộ cười rất tươi, ánh mắt hơi híp lại, khóe miệng mở rộng, lộ ra một vẻ đáng yêu vô cùng.

Chu Niệm nhìn, không tự chủ lấy tay vuốt phẳng tấm ảnh, ngón tay không ngừng bồi hồi trên mặt Sở Mộ.

Trong TV đang diễn đến đoạn dạo chơi vườn hoa trong màn Kinh mộng

Đỗ Lệ nương hát :

Nguyên lai xá tử yên hồng khai biến

Tự giá bàn đô phó đoạn tỉnh đồi viên

Lương thần mỹ cảnh nại hà thêin

Thử tâm lạc sự thùy gia viện (7)

Nàng bì bõm nha(8), triền miên ưu thương. Ngón tay Chu Niệm đặt trên mặt Sở Mộ, gương mặt hắn dịu dàng, ánh mắt thâm thúy tràn ngập nhu tình mật ý.

“Cậu thích nghe Côn khúc sao, hiện giờ người thích nghe Côn khúc cũng không có nhiều!”

Giọng nói của Sở Mộ đánh gãy tâm tư đang bay xa của Chu Niệm, hắn buông tay xoay người lại, đối Sở Mộ cười nói “Là mẹ em thích, đi theo nghe qua vài lần mà thôi.”

Sở Mộ cầm bí đỏ đã được hấp trong lò vi ba để trên bàn, nói “Đi lấy chén phụ bới cơm đi”

Chu Niệm nghe thấy, đi qua phụ giúp.

Hắn không biết vừa rồi Sở Mộ có thấy hành động kì hoặc của hắn hay không. Sở Mộ biểu hiện giống như không hề hay biết gì cả, làm cho tâm hắn vừa không yên lại vừa chờ mong, nếu Sở Mộ thấy hành động vừa rồi của hắn, thì rốt cuộc là tán thành hắn, hay là về sau sẽ đề phòng hắn, hoặc là, vừa rồi, Sở Mộ căn bản cái gì cũng không có nhìn thấy.

loading...

Chỉ là làm một ít thịt chiên khoai tây, còn có một phần bí đỏ hấp, một chén canh trứng, ngoài ra cũng không có đồ ăn gì khác.

Cơm trong nồi đã chín, Sở Mộ đem tập sách trên bàn để ở sô pha, dọn đồ ăn xong, lại vào phòng ngủ bưng ghế nhỏ ra, hai người, một người ngồi ở sô pha, một người ngồi ghế.

Chu Niệm bới cơm xong, phát hiện Sở Mộ đang mở tạp dề, Sở Mộ nhếch môi, tay ở phía sau, bất quá, nửa ngày cũng không cởi ra được.

Chu Niệm liền đứng dậy nói “Thầy, để em giúp thầy!”

“Được!” Sở Mộ nói xong lại nói thầm một câu “Sao lại cột thành khó mở như vậy!” Sau đó nhíu đôi mày thanh tú, chu chu miệng lên, vẻ mặt đáng yêu dị thường.

Chu Niệm nhìn thấy sửng sốt một chút, mới đi đến phía sau Sở Mộ.

Đôi tay chạm vào tạp dề ở phía sau lưng, không cẩn thận liền đụng phải đôi tay vẫn chưa kịp buông ra của Sở Mộ, tay Sở Mộ bởi vì mới vừa nấu ăn xong nên có chút cảm giác ẩm ướt lành lạnh, điều này làm cho Chu Niệm kinh ngạc một chút, Sở Mộ bị bàn tay ấm áp của Chu Niệm đụng tới, theo phản xạ rút tay lại, đem tay nắm ở phía trước.

Chu Niệm nghĩ có thể đem tay mình ủ ấm cho tay của Sở Mộ, bất quá, hiện tại chỉ do hắn vọng tưởng mà thôi.

Đem tay cởi nút thắt trên tạp dề, cúi đầu, ngửi được hương vị tươi mát tự nhiên trên người Sở Mộ, loại hương này hẳn là mùi thơm riêng của cơ thể anh, làm cho Chu Niệm huân nhiên dục say.

Hơi hơi nâng đầu, bởi vì Sở Mộ cúi đầu nên có thể nhìn đến phía sau của anh. Cái gáy mảnh khảnh trắng nõn, đường cong kéo dài đến phía trong quần áo, xinh đẹp đến mê người, ánh mắt hắn nghĩ muốn tìm tòi đến tận cùng phía dưới.

Sở Mộ mặc nội y giữ ấm, áo lông dê cao cổ màu đen, làm nổi bật làn da trắng nõn, thanh tú ôn nhu dị thường, kiểu quần áo hơi bó sát, càng tôn lên dáng người tinh tế thon dài, thắt lưng thực mềm……

Chu Niệm đứng ở phía sau, không ngừng nhìn vào thắt lưng của anh, lại nhìn đến cái mông được chiếc quần bò khóa lại, hình dáng thực đẹp, vì thế, trong lòng có chút rục rịch……

Chu Niệm cố tình chần chừ, nửa ngày mới cởi nút thắt ra.

“Cư nhiên buộc chặt như vậy, nếu không có em ở đây, thầy định mở nó như thế nào?” – Chu Niệm cởi bỏ xong, liền cười nói.

Sở Mộ cũng cười “Nếu không có cậu ở đây, chắc là cuối cùng phải dùng đến dao a.”

Chú giải

(1) Thường thanh đằng : bụi cây thường xanh(?)

(2) Phiến diệp : phiến là cánh cửa, diệp là lá => cửa lá(?)

(3) Giáo sư : cán bộ giảng dạy cao cấp ở trường đại học.

(4) Giáo thụ : giảng viên trong trường đại học.

(5) Côn Khúc: Trong quá trình diễn biến lịch sử, Tuồng Côn từng có các tên gọi khác nhau, từng gọi là “Xướng Côn sơn” , gọi tắt là “Giọng Côn”, “Điệu Côn”, “Côn khúc”, “Nam khúc” , “Nhã bộ” v v … Nó chung thì, điệu Côn Sơn chú trọng bày tỏ điệu ca của tuồng, trình bày nhạc điệu, đặc biệt là khi ca không đệm nhạc thường ca Côn khúc, nó là một loại hình tuồng nghệ thuật, gọi là tuồng Côn.

http://vietnamese.cri.cn/chinaabc/chapter19/chapter190202.htm

(6) Mắt tiệp : lông my

(7) : Được trích từ vở kịch nổi tiếng trong lịch sử sân khấu Trung Quốc, do nhà soạn kịch nổi tiếng thời nhà Minh là Thang Hiển Tổ viết vào năm 1598. Bốn câu hát được trích từ màn 10 Kinh Mộng trong vở kịch.

Nguyên lai xá tử yên hồng khai biến

Tự giá bàn đô phó đoạn tỉnh đồi viên

原來奼紫嫣紅開遍

似這般都付與斷井頹垣

Lương thần mỹ cảnh nại hà thiên

Thử tâm lạc sự thuỳ gia viện

良辰美景奈何天

賞心樂事誰家院

Triêu phi mộ nguyện, vân hà thuý hiên

Vũ ty phong phiến, yên ba hoạ thuyền

Cẩm bình nhân thắc khán đích giá thiều quang tiện

朝飛暮捲,雲霞翠軒

雨絲風片,煙波畫船

錦憑人忒看這韶光賤

(wikipedia)

Có thể tìm hiểu thêm về vở diễn Mẫu Đơn Đình

(8) Nha : ô, ồ, ố, á, à, a…. (thán từ)

Mục lục
loading...