Menu

NIỆM MỘ-Quyển 1.Chương 18


Niệm Mộ


Tác giả: Nam Chi


Q.1 – Chương 18

Ngủ đến nữa đến nửa đêm, Chu Niệm bị tiếng ho của Sở Mộ đánh thức, mơ mơ nàng màng mở chăn ra, vẻ mặt Sở Mộ đỏ bừng, đầu nóng đầy mồ hôi, bởi vì cơ thể quá nóng, phỏng chừng trong phổi cũng bị nóng, làm cho anh càng ho lợi hại hơn, Sở Mộ cau mày, nói lầm bầm, “Sao lại nóng thế này?”

Chu Niệm cầm chiếc áo khoác trên tấm chăn ra, ý thức có chút mơ hồ, hàm hàm hồ hồ nói, “Thầy, bây giờ đỡ hơn chưa?”

Sở Mộ lau mồ hôi trên trán, ngồi dậy, tiếp xúc với không khí lạnh bên ngoài tấm chăn, thoải mái thở dài, xem ra, hai người chen chúc trên một chiếc giường, cho dù là mùa đông thì cũng rất nóng.

Chu Niệm thấy Sở Mộ ngồi dậy, ý thức mới thanh tỉnh một ít, lo lắng nói “Thầy, như vậy thầy sẽ bị lạnh.”

“Không sao. Cậu ngủ đi! Tôi muốn đi vệ sinh.” Sở Mộ nói rồi đứng lên, khi bò ngang qua người Chu Niệm, thân thể mềm nhũn không có khí lực thoáng một cái ngã quỵ lên người Chu Niệm, kỳ thật cũng không có gì, đứng lên lần nữa là được, chỉ là, Chu Niệm lại vươn tay kéo anh lại, để anh không bị ngã xuống đất.

Cánh tay nhẵn bóng của Chu Niệm, làm Sở Mộ sửng sốt một chút, lúc hắn đỡ giúp anh xuống giường, tấm chăn trên người Chu Niệm bị rơi xuống, lộ ra ngửa thân trên trần trụi, Sở Mộ lại càng thêm sững sờ, nói bằng giọng bằng phẳng, “Sao cậu không mặc quần áo?”

Kỳ thực, nửa thân trên trần trụi của Chu Niệm rất gợi cảm, trên người không có đại khối đại khối cơ bắp, bất quá, bởi vì thường xuyên đánh bóng rổ, nên kết cấu cơ bắp trên người rất cân xứng, phi thường xinh đẹp, thậm chí, trong tầm mắt mông lung không mang kính của Sở Mộ, vẻ đẹp này càng thêm sâu sắc, mặt anh có chút đỏ, chẳng qua là vừa nãy bị nóng nên gương mặt vốn đã rất hồng, Chu Niệm mới không phát hiện ra sự khác thường của anh mà thôi.

Mà lúc này Chu Niệm cũng không dám nói bản thân có thói quen ngủ khỏa thân, sợ thầy tức giận, hắn nói quanh co, “Quần áo của thầy rất nhỏ, mặc vào khó chịu, ngủ không được, nên chỉ có thể như vậy.”

Sở Mộ không dám nhìn hắn, tới tủ quần áo tìm một bộ đồ ngủ mà anh mặc rộng thùng thình đưa cho hắn, nói với hắn, “Bộ đồ này khá to, cậu xem có mặc được hay không, nếu vừa được thì tốt.” Sau khi đưa cho hắn, lại hướng hắn khoát khoát tay, “Mặc rồi cậu ngủ đi!” Nói xong bước cao bước thấp đi vào phòng vệ sinh.

Chu Niệm mặc bộ đồ ngủ rõ ràng rất nhỏ kia của Sở Mộ, tuy tay áo và ống quần đều ngắn một khúc, nhưng cũng không tồi, chí ít là không có bó sát thân thể khó chịu.

Chu Niệm thấp thỏm ngồi trên giường đợi Sở Mộ quay lại, Sở Mộ đứng trước bồn rửa tay dùng nước lạnh rửa gương mặt đỏ bừng của mình, trận dậy sóng kia trên mặt bây giờ mới lặng xuống một ít, định đợi Chu Niệm mặc áo ngủ xong mới quay lại.

Đợi Sở Mộ quay lại, Chu Niệm đã thấp thỏm rất lâu, hơn nữa, còn muốn hoàn toàn tỉnh ngủ.

Đỡ lấy thân xác rất không vững vàng của Sở Mộ, giúp anh đi vào bên trong giường nằm yên, Chu Niệm mới tắt đèn ngủ ở bên ngoài giường.

Trong bóng tối, hương mai vàng nhẹ nhàng mà phiêu đãng(1) ở trong phòng, Chu Niệm trợn mặt nhìn trần nhà một lát, sau đó nhỏ giọng kêu “Thầy…”

Sở Mộ giả bộ ngủ không để ý, vì vậy Chu Niệm đành không gọi nữa, trong phòng yên tĩnh, còn có thể nghe được rất nhỏ tiếng giọt sương rơi xuống từ hoa mai vàng.

Chu Niệm nghe thanh âm bên ngoài, rất muốn xoay người lại ôm Sở Mộ vào lòng, nhưng mà, đó cũng chỉ là mộng tưởng mà thôi, không bao lâu sau, nghe được tiếng hô hấp đều đều rất nhỏ của Sở Mộ, chắc là đã ngủ rồi.

Ở trong sự tĩnh lặng này, ở trong căn phòng nhỏ này, cảm thụ được hô hấp của người mình yêu thương, giấc ngủ tìm đến trong sự ấm áp và yên lành.

Sáng sớm thứ hai, Sở Mộ thức dậy, sau đó đánh thức Chu Niệm, Chu Niệm mơ mơ màng màng bò dậy từ trên giường.

Hôm qua Sở Mộ ngủ rất nhiều, nên sáng hôm nay thức dậy rất sớm, dù có ho khan một chút còn chảy chút nước mũi, bất quá, đầu không còn đau nữa, cũng hết sốt rồi, liền nấu một nồi mì, làm cho Chu Niệm một tô, khi anh đã ăn xong rồi, Chu Niệm vẫn còn chưa đi ra phòng vệ sinh, anh cảm thấy rất kỳ quái, bèn đi vào xem, mới phát hiện Chu Niệm đang đứng ngủ bên cạnh bồn rửa tay.

Sở Mộ sửng sốt một hồi, bất đắc dĩ mà dùng nước lạnh vỗ vào mặt Chu Niệm đánh thức hắn, sau đó giục Chu Niệm đánh răng rửa mặt nhanh một chút, rồi đi ăn mì, nếu không mì sẽ nở ra hết.

Sở Mộ vẫn chưa biết căn bệnh không thể tỉnh ngủ vào mỗi ngày lúc sáng sớm của Chu Niệm, còn nghĩ rằng ngày hôm qua Chu Niệm phải chăm sóc cho anh nên mới mệt mỏi như vậy, thế là, trong lòng cảm động vô cùng, đôi mắt nhìn Chu Niệm cũng dịu dàng hơn.

Chu Niệm ăn xong tô mì liền bị thầy đuổi về lấy sách thay quần áo, Chu Niệm nói mãi không muốn, cuối cùng vẫn phải bước đi.

Khi đi học, Sở Mộ quả thực để mọi người tự làm bài, anh thường ho khan vài tiếng, làm Chu Niệm vô cùng lo lắng, hết giờ học toán cũng không đi học môn kế toán , mà nhờ Hoàng Thao giúp mình đem sách vở về, còn bản thân đi cùng với thầy, đi khám bệnh cùng thầy.

Đương nhiên Sở Mộ không muốn Chu Niệm đi cùng, mà muốn hắn đi học môn kế toán, bất quá, chuyện Chu Niệm đã quyết định căn bản sẽ không thay đổi được, Sở Mộ không còn cách nào, đành vừa giáo huấn hắn vài câu, trong lòng vừa càng thêm ngọt ngào, tùy ý hắn đi cùng.

Buổi chiều Sở Mộ vẫn còn một tiết dạy, Chu Niệm thấy anh đã bớt ho, nhưng vẫn lo lắng như cũ, vẫn tiếp tục không cho anh giảng bài, để mọi người tự làm bài tập.

loading...

Buổi tối, Chu Niệm lại đi đến ký túc xá của Sở Mộ, mang theo rất nhiều trái cây, bên trong còn có rất nhiều quả lê, bởi vì mẹ hắn gọi điện cho hắn, Chu Niệm liền hỏi bệnh ho nên ăn cái gì, mẹ hắn còn tưởng hắn bị ho, lo lắng hỏi hắn có phải không biết tự chăm sóc mình hay không, còn nói muốn tới thăm hắn, hại Chu Niệm phải vội vàng giải thích, nói là bạn hắn bị ho khan, để mẹ hắn bỏ đi ý niệm trong đầu.

Biết được ăn đường phèn tuyết lê(2) có thể trị ho, vì vậy, Chu Niệm liền mua rất nhiều quả lê, lo chỗ của Sở Mộ không có đường phèn, bèn đi mua một gói đường phèn to.

Nhận lấy những món đồ của Chu Niệm, trong lòng Sở Mộ nổi lên một cảm giác ê ẩm trướng trướng, nói không ra lời một lúc lâu, cũng không có chống đối nụ hôn khi gặp mặt của Chu Niệm.

Chu Niệm làm theo cách nấu đường phèn tuyết lê mà mẹ hắn nói, Sở Mộ cúi đầu uống, trong lòng từng đợt ấm áp, nhưng cuối cùng chỉ biến thành một câu “Cảm ơn!”

Tuy chỉ là một câu cảm tạ, nhưng đã làm Chu Niệm vui vẻ vô cùng, bởi vì hắn nghe ra được, bây giờ thầy đã coi hắn là một người yêu ngang hàng nhau, mà không phải là một cậu học sinh nhỏ hơn thầy rất nhiều tuổi.

Sở Mộ không có ý giữ Chu Niệm qua đêm, Chu Niệm đương nhiên rất biết điều mà rời khỏi, bất quá, lúc đi ra, Sở Mộ nói với hắn “Sau này có thể thường xuyên gọi điện thoại.”

Điều này khiến cho Chu Niệm đang đi ra cửa liền quay người lại, đóng cửa hung hăng chạy đến ôm Sở Mộ một hồi, còn hôn lên mặt anh một cái, nói “Được, thầy, có phải từ bây giờ trở đi chúng ta kết giao đúng không?”

Sở Mộ đỏ mặt, đẩy hắn ra, không có trả lời, bất quá, cái này coi như là ngầm chấp nhận rồi!

Chu Niệm ẩn tình đưa tình nhìn anh, bàn chân nhất quyết không đi, Sở Mộ theo dõi hắn, trong mắt tràn đầy nghi vấn, Chu Niệm cười khom người đưa mặt đến trước mặt Sở Mộ, con mắt lấp lánh, nói, “Thầy, nếu đã kết giao, thì có thể cho em một nụ hôn tạm biệt được không?

Sở Mộ đỏ mặt mắng, “Cậu, cút đi!”

Song, ngay tại ánh mắt chờ mong của Chu Niệm anh lại chạm nhẹ lên mặt hắn một chút.

Chu Niệm thỏa mãn mà đi mở cửa rời khỏi, Sở Mộ đứng bên cạnh bàn cách đó không xa nhìn hắn, trong mắt dịu dàng thắm thiết, Chu Niệm lại chạy về ôm anh một chút, nói, “Thầy, em thích thầy!”

Sở Mộ chặn lại đẩy hắn ra, “Cậu còn chưa rời khỏi?”

Chu Niệm vừa cười vừa ly khai, vừa nói “Em và thầy vĩnh viễn không rời nhau!”

Trước khi Sở Mộ nổi bão, liền nhanh mở cửa đi ra.

Gió đêm trên đường tựa như đang sưởi ấm. Chu Niệm cười ngây ngô nhìn bầu trời đem sẫm, đương nhiên, người cười ngây ngô thế này không phải một mình hắn, Sở Mộ cũng đang cười ngây ngô nhìn cánh cửa kia!

A, mọi người khi yêu đều biến thành kẻ ngu si có chỉ số thông minh thấp.

Nhưng mà, chắc chắn rằng những người đang chìm đắm trong niềm hạnh phúc ngọt ngào ấy đều cam tâm tình nguyện a!

—-

Chú giải

(1) Phiêu đãng : bay bổng.

(2) Đường phèn tuyết lê : là một món ăn trị ho. Thật ra thì tớ muốn ghi nó thành nước quả lê or chè quả lê, cơ mà sau khi search trên mạng, tớ thấy món này có rất nhiều phương pháp chế biến, từ đơn giản đến khá cầu kỳ, nếu gọi nó là nước quả lê or chè quả lê cũng không hẳn là đúng, nên tớ quyết định để y nguyên từ mà QT dịch.

Món đường phèn tuyết lê đề cập trong truyện được chế biến từ quả lê, đường phèn và xuyên bối mẫu dạng bột mịn. Hấp ăn 1-2 lần sáng tối. Trị ho kéo dài, ho khan, đườm đặc.

Mục lục
loading...