Menu

NHÓC ĐAU… VÌ TÔI Ư?-Chương 41


Nhóc Đau… Vì Tôi Ư?


Tác giả: The Blue Heart


Chương 41: Em Không Về!

Chương 41

Việc giải thích mọi chuyện cho các bậc phụ huynh đã khó rồi, nay Mai Anh lại còn phải giải thích với anh, Đình Dương nữa. Cô nhẹ mở cửa phòng bệnh của anh sau khi đã cùng mẹ của cô chuẩn bị hành lý và dọn dẹp đồ đạc. Vì cô đã quyết định từ bỏ, thế nên việc cô trở lại Mỹ một cách đột ngột như vậy thì không cần phải có lý do để giải thích.

Mai Anh bước vào, trong phòng bệnh chỉ còn lại một mình Đình Dương ở trong, anh đang nhìn ra phía hướng cửa sổ, khuôn mặt của anh có vẻ bình thản đến lạ.

– Đình Dương, tôi…! – Mai Anh ngập ngừng.

– Em đã chắc chắn là muốn sang Mỹ? – Đình Dương hỏi, cách xưng hô của anh cũng thay đổi.

Mai Anh không trả lời, cô chỉ khẽ gật đầu. Có lẽ mẹ nuôi của cô đã kể lại tất cả cho anh rồi. Cô chỉ hy vòng rằng bà không tức giận mà hiểu cho anh nhiều hơn.

– Khi nào em đi? – Đình Dương hỏi.

– H… hai tuần nửa tôi sẽ đi! – Mai Anh trả lời, khuôn mặt của cô chẳng dám nhìn vào anh.

– Được rồi! – Đình Dương nói rồi mỉm cười.

* * *

Thế rồi, hai tuần trôi qua một cách lặng lẽ mà không có nhiều chuyện xảy ra. Bởi vì, việc gì muốn xảy ra thì cũng đã xảy ra hết rồi. Ngày Mai Anh lên máy bay, chỉ có mỗi Đình Dương đưa cô đến tận sân bay.

Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng và quần jean màu kem, một tay của anh bỏ vào túi quần và tay còn lại anh kéo chiếc vali cho cô. Trông anh bây giờ chỉ có thể diễn tả bằng một từ thôi, chuẩn. Chân anh cũng đã hồi phục nên việc đi lại của anh cũng đã trở lại bình thường.

Mai Anh bên cạnh của anh đang mặc một chiếc váy màu xanh nhạt, nhưng khuôn mặt của cô cứ nhìn xuống đất mà chẳng dám nhìn lên lấy một cái, mọi người nhìn vào sẽ ngỡ rằng Đình Dương đang bắt cô phải đi một nơi nào đó mà cô lại không muốn đi, thế nhưng dường như cô đang phạm phải một lỗi gì đó rất lớn nên cô bắt buộc phải đi theo với một khuôn mặt vô cùng tội lỗi.

Khi đến đúng cổng vào thì Đình Dương ngừng lại, anh nói. – Sắp đến giờ rồi!

Không hiểu vì lý do gì, ngay giờ phút này đây Mai Anh lại muốn Đình Dương giữ cô lại mặc dù cô nói với bản thân mình rằng cô sẽ từ bỏ. Đến lúc này rồi cô vẫn còn ôm hy vọng, cô đúng là thật ngốc.

– Vậy…tôi vào trong đây! – Mai Anh giờ này mới ngước mặt lên nhìn Đình Dương, ánh mắt của cô có vẻ gì đó kiên quyết.

– Ừm. – Đình Dương nói. – Nhớ cẩn thận.

Mai Anh gật đầu rồi bước đi vào trong. Cô khẽ dừng bước hít một hơi thật sâu. Cô sẽ phải từ bỏ rồi! Đúng, đó là cách tốt nhất! Những gì không thuộc về mình thì mãi mãi sẽ không thuộc về mình. Cô biết rõ điều đó nên cô mới buông tay. Buông tay không phải là kết thúc mà là bắt đầu của một sự việc khác. Cô tin rằng, rồi mai đây sẽ có một người yêu thương cô, chỉ là người đó chưa đến thôi! Cô đành chờ đợi vậy!

Đình Dương nhìn cô, anh nghĩ gì đó rồi khẽ mĩm cười. Khi bóng dáng của cô khuất đi rồi thì anh mới trở về công ty.

* * *

Lan Phương đã trở về, thế nên cô thường xuyên đến thăm Minh Vỹ nhiều hơn. Cô biết được rằng, hắn đã yêu cô như sinh mệnh, và cô cũng nhận ra rằng, trong tim của cô vốn dĩ có rất nhiều phần cho hắn. Nói cách khác, cô đã nhận ra một điều, cô đã yêu hắn!

Cô biết hắn là một người tốt, chỉ vì cô mà hắn lại trở nên thế này. Vì thế nên cô sẽ chờ đợi, hắn đã chờ đợi cô ngần ấy năm, thế nên việc chờ hắn bốn năm nữa đối với cô là không thành vấn đề.

– Anh muốn ăn gì không? – Lan Phương hỏi. – Lần sau em sẽ mang vào.

– Không cần đâu! – Minh Vỹ xua tay. – Em không cần phải đến đây nữa.

Nụ cười trên khuôn mặt của cô chợt lặng xuống. Cô không biết phải nói thế nào nữa. Cô chưa mở miệng thì Minh Vỹ lên tiếng.

– Tôi không còn xứng cho em nữa rồi! – Hắn ngừng một lát rồi tiếp tục. – Còn nếu em thấy có lỗi thì em ngừng lại đi! Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ trách em.

Giọng của hắn sao mà lạnh lùng quá, cứ như hắn đang muốn đẩy cô ra khỏi hắn càng xa càng tốt vậy.

– Minh Vỹ! Em…yêu anh! – Lan Phương nở một nụ cười khác trên khuôn mặt tuyệt đẹp.

Nhịp tim của hắn bỗng dưng đập một cách loạn xạ. Thế nhưng, hắn nhìn cô với một ánh mắt kiên quyết rồi nói. – Tôi…không xứng! Em về đi!

Nói rồi, hắn bước ra ngoài và trở lại nhà giam. Lòng hắn đau như cắt, mặc dù hắn có yêu cô nhiều đấy! Thế nhưng hắn làm sao có thế xứng được với cô khi đang mang tiếng là một thằng hư hỏng, một đứa đang ở trong tù và không biết ngày ra chứ.

Hắn chợt mỉm cười một cách chua chát mà chẳng ai có thể nhìn thấy, ngày ấy hắn đã làm những chuyện tàn ác, ngu ngốc gì thì giờ đây hắn không thể tưởng tượng được rằng hắn đã làm tất cả điều đó.

* * *

Công việc của Đình Dương dường như là chồng chất. Thế nhưng, anh đang cố giải quyết chúng một gọn gàng và đồng thời, anh cũng đang âm thầm chuẩn bị một việc gì đó, có kế hoạch.

Ngày ngày, anh đến công ty vào mỗi buổi sáng và trở về nhà mỗi buổi chiều. Cái cảm giác trống rỗng khi không một ai ở nhà cùng anh làm cho anh cảm thấy khó chịu. Hằng ngày, không ai mang vào một ly cà phê với hương vị đặc biệt làm cho anh thấy nhớ. Là anh đang nhớ một ai đó chăng?

Lúc anh ra ngoài để rót một ly cà phê thì hai cô nhân viên đi tới.

– Giám đốc! Để em làm một ly rồi mang lên cho anh nhé? – Một cô nói rồi nhìn anh với một ánh mắt đưa tình.

Đình Dương ngước mặt lên, anh xua tay rồi nói. – Không cần đâu!

– Giám đốc! Hay là tối nay tụi em mời anh đi ăn, em biết một nhà hàng rất đẹp và nổi tiếng? – Cô còn lại đề nghị.

Đình Dương khẽ lấy ly và rót cà phê vào, anh trả lời. – E rằng, vợ tôi sẽ không thích điều đó!

loading...

– Giám đốc! Không phải giữa anh và cô ấy chỉ là…? – Cô nhân viên hỏi, dường như cô đã chắc chắn về câu trả lời.

– Đúng đấy ạ! – Cô nhân viên khác lên tiếng đồng tình.

Đôi mài của Đình Dương khẽ nhíu lại, anh trả lời với giọng nói đều đều. – Các cô không thấy đó là điều nhảm nhí khi dành sự quan tâm đến những chuyện vô bổ sao?

– Vậy là đúng rồi, thế là tụi em vẫn còn cơ hội! – Một cô nhân viên mỉm cười nói, không biết là cô ấy ngốc nghếch hay là giả vờ ngốc nghếch nữa.

Đình Dương nhẹ lắc đầu một cái rồi nói. – Các cô nghe sai rồi, vợ tôi chỉ là đang đi du lịch một thời gian thôi!

Nói rồi anh đi vào phòng làm việc của mình, hít một hơi nhẹ rồi anh tiếp tục công việc dang dở.

* * *

Bảo Lâm khẽ quỳ xuống trước mặt của Trâm Anh, anh khẽ nói. – Tôi đã chờ em ngần ấy năm! Giờ em không còn quyền từ chối nữa rồi!

Anh là thế, vẫn kiêu ngạo như ngày nào. Đôi tay ấm áp của anh nhẹ nhàng đeo vào ngón tay của cô mặc cho câu trả lời của cô vẫn chưa nói.

– Này nhé tên tóc vàng. – Trâm Anh nổi giận. – Nếu em nói em không đồng ý gả cho anh thì sao?

Bảo Lâm không vội trả lời.

Cùng lúc đó, Seth, con nuôi của cô và cũng là con của Jack, cậu nhóc chợt bước ra rồi nói. – Tuổi của mẹ đã cao rồi, nếu không gả cho chú Lâm thì…e là mẹ sẽ sống như vậy đến già!

Cậu nói một câu như rằng đang phán lên cô một kết luận gì đó.

– Cũng đúng! – Bảo Lâm gật đầu đồng tình.

– Hai người giỏi lắm!

* * *

Thời gian lại trôi qua một cách nhanh chóng, mới đó mà đã là một tháng kể từ ngày Mai Anh sang Mỹ.

Đình Dương đang làm việc thì anh thư ký mới lên tiếng. – Thưa giám đốc, hoàn thành hết hôm nay là anh đã hoàn thành tất cả công việc cho ba tuần tới rồi ạ!

Anh ngả lưng xuống chiếc ghế rồi khẽ mĩm cười. – Cậu chuẩn bị điều tôi dặn chưa?

– Tôi đã làm rồi ạ!

– Được rồi! Cậu có thể làm việc của cậu!

Đình Dương nói.

Cái ngày mà anh chờ đợi bấy lâu nay cũng đã đến. Chẳng ai biết được, rằng Đình Dương đã làm trước công việc cho một tháng để làm gì? Chỉ biết được rằng, ngay hôm sau đó, anh đã lên một chuyến bay đến một nơi nào đó…

* * *

Những làn gió lành lạnh làm cho Mai Anh khẽ rung rung. Hôm nay là Valentine’s day, cô đi dạo ngoài phố mà sao thấy buồn quá. Mọi người dường như đều xa lạ đối với cô, chắc có lẽ cô đang nhớ nhung một hình bóng nào đó nên mọi thứ đối với cô điều xa lạ.

Bốn năm trước, cô đi dạo trên con phố này, cô đã cảm nhận được cái cảm giác nhớ nhà. Bây giờ, đôi chân của cô bước nhẹ trên con phố này, cô lại cảm thấy…nhớ người. Ai chăng?

Mai Anh rất thích ăn chocolate, thế nên hôm nay cô mới quyết định ra ngoài phố mà không lái xe vì nơi cô ở cách siêu thị một khoảng không xa lắm.

Sau khi chọn được chocolate mà cô thích và tính tiền rồi thì cô bước trở về. Ngoài trời bây giờ vẫn còn rất lạnh, cô đã mặc rất nhiều áo quần, thế nhưng cô cũng chẳng thấy ấm áp hơn được.

Ánh mắt của cô bất chợt nhìn lên…

Người đó là…? Cô thấy tim của mình đập mạnh hơn, nó chợt thắc lại làm cô khẽ đau. Có lẽ là cô đã nhằm người rồi! Cũng có thể là lạnh quá nên cô bị hoa mắt luôn rồi! Mai Anh khẽ hít thở một cái, rồi tiếp tục bước.

Bỗng, một bàn tay của ai đó kéo cô vào lòng, rồi ôm cô thật chặt. Có phải…lạnh quá…nên cô thành ảo tưởng rồi sao?

Được một lúc thì người đó lên tiếng. – Bà xã! Về nhà, tôi nấu cơm cho em!

Giọng nói này chẳng phải là của Đình Dương hay sao? Một giọt nước mắt của cô khẽ rơi xuống khuôn mặt. Thực ra thì cô rất nhớ anh! Cô cũng rất nhớ những món ăn anh nấu…

Vì sao chứ? Cô đã quyết định từ bỏ rồi! Vì sao vòng tay của anh lại ấm áp đến thế? Vì sao trái tim của cô lại lay động? Vì sao cô lại yêu anh nhiều đến thế? Vì sao anh lại sang đây và muốn cô trở về?

Trái tim của cô đã đau rất nhiều rồi, cô không muốn mình sẽ phải đau thêm nhiều lần nữa… Dù cô muốn trở về đấy, thế nhưng…

– Em…không về! – Mai Anh nói.

Đình Dương chợt ngạc nhiên. Chỉ mới một tháng, cô đã quên anh thật rồi sao…? Tình yêu của cô ba năm dành cho anh, cũng đã không còn nữa hay sao?…Có phải anh đã làm một việc gì đó…sai sao?

_ The Blue Heart _

Mục lục
loading...