Menu

Nhất Phẩm Phong Lưu-Chương 7


Nhất Phẩm Phong Lưu


Chương 7: Trinh Thám

Đủ loại ký ức ùn ùn kéo đến, có hình ảnh khi thơ ấu, có thời gian trung học, đại học, cũng có cảnh tượng nửa năm qua tận lực chờ đợi. Thấy những thứ trong trí nhớ đó, hơn nữa tâm nguyện đạt được, gánh nặng trong lòng hắn nhẹ đi, giữa lúc hoảng hốt, liền có một cảm giác như vừa uống rượu.

Mạc Ngôn đè nén kích động trong lòng, chậm rãi đi đến xe cứu thương, tính toán sau khi trở lại bệnh viện, liền chính thức đưa ra đề nghị tạm thời rời cương vị công tác. Bảy bảy bốn mươi chín thiên khí thu thập xong, có ý nghĩa cái mạng nhỏ của hắn được bảo đảm, nhưng đó cũng không phải kết thúc…

Nhưng La khoa trưởng hiển nhiên không có ý định lập tức quay về, hắn đứng ở bên cạnh xe cảnh sát màu đen, đang cùng ông lão đầu bạc nói gì đó, Không hề ngừng gật đầu…

Mạc Ngôn trong lòng tò mò, đã đi qua hỏi:

– La khoa trưởng, không đi sao?

La khoa trưởng quay đầu lại, nói:

– Việc này chúng ta không quản, chờ một lát đã, lập tức có người tới tiếp nhận.

Mạc Ngôn nhìn thoáng qua ông lão đầu bạc, ngạc nhiên nói:

– Sao lại thế?

La khoa trưởng nói :

– Giới thiệu cho cậu một chút, vị này chính là trưởng phòng cảnh sát Trịnh, hai vị ngộ nạn chính là cấp dưới của trưởng phòng Trịnh, trước khi gặp nạn đang chấp hành nhiệm vụ. Cho nên, trưởng phòng Trịnh hoài nghi tai nạn xe cộ là người nào đó làm …

Hắn nhún vai, nói tiếp:

– Đại khái tình hình chính là như vậy, ngoài ra trưởng phòng Trịnh không tiện để lộ ra, tôi cũng không có quyền hỏi. Tóm lại, việc này chúng ta không quản .

Cô gái bím tóc đuôi ngựa liền đứng ở bên cạnh trưởng phòng Trịnh, hơi hơi quay đầu, một đôi mắt trong suốt nhìn Mạc Ngôn, lộ ra một tia tò mò.

– Đường đường sinh viên giỏi trường đại học H không đi làm nhân viên công vụ, không đến đại tập đoàn, lại đặt chân ở một bệnh viện tư nhân làm lái xe xe cứu thương, người này thật lạ …

Nhìn thấy Mạc Ngôn, cô gái bím tóc đuôi ngựa không ngừng mà cân nhắc người nam nhân nằy ở trong lòng.

Đương nhiên, nàng chỉ tò mò, cũng không phải là hoài nghi Mạc Ngôn là một người xấu. Huống hồ La khoa trưởng vừa rồi đã giới thiệu qua Mạc Ngôn, trong đó liền bao gồm cả lý tưởng cao cả với văn chương của hắn. Đối với chuyện này, cô gái cũng là có kính nể trong lòng. Nhưng, đối với một tiến sĩ tâm lý học tội phạm như nàng mà nói, tìm kiếm từng hành vi độc đáo trong hoạt động lòng người, sớm đã trở thành một bản năng nghề nghiệp.

Cô gái bím tóc đuôi ngựa đánh giá Mạc Ngôn, cố gắng suy đoán tính cách của hắn từ vẻ mặt và ngôn ngữ tứ chi của hắn.

Mạc Ngôn đang lơ đãng khẽ nhíu mày, bởi vì hắn dám khẳng định, đây chỉ là một tai nạn xe cộ bình thường, không phỉ là người làm ra.

– Mạc tiên sinh, xin chào…

Cô gái bím tóc đuôi ngựa bỗng nhiên vươn tay, chào hỏi Mạc Ngôn.

Mạc Ngôn không nghĩ tới cô gái sẽ chủ động bắt tay cùng mình, không khỏi ngẩn ra, sau khi kịp phản ứng, lập tức nhẹ nhàng cầm tay cô gái, mỉm cười chào.

… Tay cô gái trắng nõn mềm mại, đốt ngón tay thon dài, là một đôi tay nhà Piano trời sinh.

Mạc Ngôn nhịn không được nghĩ, không biết nàng có thể đánh Piano hay không, nếu không, vậy thì thật là đáng tiếc…

– Cám ơn anh vừa rồi đã đọc Độ Nhân Kinh…

Cô gái bím tóc đuôi ngựa mỉm cười nói:

– Mặt khác, mạo muội hỏi một câu, anh có nghiên cứu về đạo giáo?

Mạc Ngôn lắc lắc đầu, nói :

– Chưa nói tới nghiên cứu, chỉ là tôi cảm thấy được, ở tình huống như thế, niệm một đoạn Độ Nhân Kinh cho người ngộ nạn không những làm giảm áp lực hiện trường, đồng thời cũng là biểu đạt tôn trọng của chúng ta những kẻ sống đối với người chết, cùng với kính sợ đối với sinh mạng.

Cô gái bm tóc đuôi ngựa gật gật đầu, không tiếp tục cái đề tài này, mà cao giọng nói:

– Vừa rồi tôi nhìn rõ anh nhíu mày …

Mạc Ngôn ngẩn ra, nói :

– Cái gì?

Bím tóc đuôi ngựa mỉm cười nói:

– Tôi nói anh nhíu mày … Vừa rồi La khoa trưởng nói đến chuyện đây có thể là tai nạn xe cộ do người làm ra thì anh nhíu mày . Cho nên tôi cảm thấy được, có thể anh không có cùng ý kiến đối với lần này.

Cô nàng này thật cừ… Mạc Ngôn kinh ngạc nhìn cô gái bím tóc đuôi ngựa, trong lòng nhịn không được khen một tiếng.

Hiện nay, con gái có lẽ liếc mắt một cái có thể nhìn ra giả dối, nhưng các nàng lại nhìn không ra trong khuôn mặt bạn trai mỉm cười cất dấu căm hận đối với cái trò làm cao giá cực độ. Có đôi khi, các cô có thể thông qua ô tô, trang sức, đồng hồ, cùng với vẻ mặt khi uống rượu, tính ra hoàn cảnh nhà của một người bạn trai, nhưng tính không ra âm mưu cùng xấu xa ẩn chứa trong đó.

loading...

Thấy nhiều cô gái như thế, tiếp tục so sánh với bím tóc đuôi ngựa trước mắt, Mạc Ngôn không khỏi có cảm giác ‘Hai mắt tỏa sáng’.

Nhíu mày là một cái rất nhỏ, có đôi khi chỉ là một động tác vô ý thức, không có hàm ý cụ thể. Nhưng ở thời khắc nào đó, nó lại có thể nói ra hoạt động lòng người rất rõ. Nếu bạn cẩn thận quan sát liền phát hiện, động tác nho nhỏ này có nội dung rất phong phú. Nó có thể biểu đạt nghi hoặc, không hờn giận, phẫn nộ, khinh thường, đa tình …

Thực hiển nhiên, Mạc Ngôn vừa rồi khẽ nhíu mày, biểu đạt chính là phản đối và không đồng ý.

Cô gái Bím tóc đuôi ngựa thực mẫn cảm nắm được biểu hiện thật nhỏ này, hơn nữa hỏi luôn.

Đổi lại người khác hỏi, có lẽ sẽ có vẻ hùng hổ doạ người.

Nhưng ánh mắt cô gái trong suốt như thế, mang theo vẻ hơi hơi hiếu kỳ. Nhất là khóe miệng kia khẽ cong lên, hiện ra hai cái má lúm đồng tiền nho nhỏ, liền làm cho người ta cảm thấy được, đây chỉ là ánh mắt có vô số tò mò của tiểu nữ sinh.

– Còn chưa hỏi, tôi nên xưng hô như thế nào?

Mạc Ngôn cũng không trả lời câu hỏi của bím tóc đuôi ngựa, mà là hỏi tên họ của đối phương. Đồng thời, hắn đánh giá cô gái. Vừa rồi gặp thoáng qua, hắn chú ý chính là khí chất cô gái không giống với người thời đại này. Mà hiện tại, chính là thưởng thức vẻ đẹp của cô gái.

Không hề nghi ngờ, cô gái rất đẹp, dáng người cao gầy, màu da trắng nõn, đôi mắt trong suốt, nhất là đôi chân thẳng tắp, đã tràn ngập co dãn…

Nhưng Mạc Ngôn thưởng thức con gái cũng không thể hiện ra mặt ngoài, hắn luôn cảm thấy được, vẻ đẹp không có khí chất chống đỡ, liền giống như một đóa hoa giấy, kiều diễm như thế nào, cũng là không có linh hồn. Có những người con gái ưa xem, đó là bởi vì cô ấy có khí chất, vả lại bị ngươi ta dần dần khai quật. Có người con gái chợt nhìn phong hoa tuyệt đại, nhưng bởi vì khuyết thiếu khí chất, cuối cùng có một ngày, bạn sẽ đột nhiên cảm giác được cô ấy buồn tẻ vô vị, chỉ bình thường thôi.

Cô gái bím tóc đuôi ngựa hiển nhiên không phải là hoa giấy không có linh hồn, cái loại khí chất tươi mát trên người nàng thậm chí che dấu vẻ đẹp của nàng.

– Tôi họ Đỗ, Đỗ Tiểu Âm.

Cô gái vừa cười vừa nói ra tên mình, tiếp tục dùng ánh mắt trong suốt nhìn Mạc Ngôn, mặc dù không thúc giục, nhưng người nào cũng biết, nàng đang chờ Mạc Ngôn trả lời.

Không chỉ có nàng, ông lão đầu bạc và La khoa trưởng, cùng với Từ đội trưởng đội cảnh sát giao thông đều đang nhìn Mạc Ngôn.

La khoa trưởng mang theo một tia nghi hoặc trong ánh mắt, hắn không rõ vì cái gì Đỗ Tiểu Âm đưa ra vấn đề này với Mạc Ngôn, hơn nữa hắn cũng không cho rằng Mạc Ngôn có thể đưa ra đáp án.

Từ đội trưởng cũng có nghi hoặc trong mắt, nguyên nhân tương tự La khoa trưởng. Hắn thậm chí cảm thấy được, câu hỏi của Đỗ Tiểu Âm đối với chính mình nhiều ít có chút mạo phạm. Bất kể thế nào nói, hắn ở ngành giao thông miệng khô mười mấy năm, nói đến điều tra hiện trường, hắn tự nhận vô luận là kinh nghiệm hay là tầm nhìn, cho dù không phải cấp đại sư, bình luận như một chuyên gia cũng dư dả. Huống hồ hắn vừa rồi đã cùng trưởng phòng Trịnh nói qua, chờ toàn bộ số liệu điều tra tập hợp, nhiều nhất hai giờ, liền có thể đưa ra một báo cáo tường tận.

Thật sự là hỏi đường người mù… Từ đội trưởng oán thầm trong lòng. Nhưng, thấy Đỗ Tiểu Âm không lớn hơn so với con gái của mình mấy tuổi, hắn cũng không mở miệng nói gì.

So sánh với La Khoa trưởng và Từ đội trưởng, ông lão trưởng phòng Trịnh đầu đầy tóc bạc hiểu biết về Đỗ Tiểu Âm sâu hơn rất nhiều. Hắn biết cô bé này cũng không phải bắn tên không đích, một khi mở miệng, tất có nắm chắc, hay là có dụng ý đặc biệt.

Từ hiểu biết cùng tín nhiệm đối với Đỗ Tiểu Âm, trưởng phòng Trịnh cũng không mở miệng, mà là tập trung tầm mắt ở trên người Mạc Ngôn.

Chợt nhìn qua, trưởng phòng Trịnh không có gì khác biệt với những ông lão bình thường trong vùng, thế nhưng khi tầm mắt hắn tập trung một chút, trong mắt lộ ra ánh nhìn cũng giống như chim ưng.

– Ông lão này nhất định là xuất thân từ quân nhân…

Mạc Ngôn cảm nhận được ánh mắt trưởng phòng Trịnh, lại nhìn cái vẻ già nua kia vẫn bình tĩnh cao ngất như cũ, không khó làm ra phán đoán.

Đối mặt tầm mắt của đông đảo mọi người, Mạc Ngôn có chút do dự.

Bởi vì hắn cảm thấy được tai nạn xe cộ này cũng không phức tạp, trải qua điều tra hiện trường, thu thập được đủ căn cứ chính xác, quy án cho lái xe chỉ là vấn đề thời gian. Quan trọng nhất là, đây vốn là chức trách của cảnh sát giao thông, bánh xe của người ngoại tỉnh như hắn dám đến vung tay múa chân sao?

Nhưng hiện tại, lại bởi vì một câu của Đỗ Tiểu Âm, khiến hắn nổi lên trước mặt mọi người.

Hắn không thích khoe khoang, nhưng cũng không muốn bị người xem thường.

Huống chi, bởi vì hai người gặp nạn, hắn thuận lợi đạt được mục đích cuối cùng của mình. Người chết là hết, kết thúc vụ án càng sớm, di thể hai người chết bị quấy nhiễu lại càng ít. Nếu tai nạn xe cộ này thật sự được công an tỉnh tiếp nhận, trở thành án hình sự, hai di thể khó tránh khỏi bị pháp y động dao kéo. Chỉ từ góc độ này mà nói, Mạc Ngôn liền có trách nhiệm đứng ra, dù sao hắn coi như là người được ‘Ân huệ’ .

– Đây chỉ là một tai nạn xe cộ bình thường …

Mạc Ngôn không còn do dự, nói:

– Lỗi là ở chiếc xe tải vận chuyển hàng hóa màu lam, chuyên chở lợn hơi, hơn nữa có một chiếc xe cùng chiều nó. Theo tôi phỏng đoán, bọn họ có hai nơi có thể đi, một là chợ lợn hơi huyện Tú Linh, một là nhà máy sửa chữa ô tô thôn phía Tây. Đi hướng chợ lợn hơi huyện Tú Linh hẳn là xe cùng chiều với xe gây tai nạn, chúng ta cũng có thể gọi người lái xe đó là nhân chứng của tai nạn. Đi phương hướng thôn phía Tây, dĩ nhiên là lái xe gây tai nạn, mục tiêu của hắn là ở nhà máy sửa chữa ô tô.

Ngọc bội Tả đạo nhân truyền xuống đã cho hắn trí nhớ cùng với khả năng quan sát mẫn tuệ gặp qua là không quên được, mà hắn cũng không phụ ân huệ đến từ mấy ngàn năm trước này, thông qua không ngừng huấn luyện, để cho hắn có được năng lực Logic trinh thám kín đáo. Với hắn mà nói, suy luận hiện trường giống loại này đơn giản như uống nước.

– Chắc là vậy, còn gì nữa không… Đúng rồi, nếu lập tức hành động, có lẽ ở đường vào huyện Tú Linh có thể trực tiếp chặn đường được nhân chứng. Người này thân cao ước chừng khoảng một mét bảy lăm, nam giới, đi giầy thể thao. Chiếc xe có đặc thù rất rõ ràng, đó là… Trên xe chứa rất nhiều rất nhiều … lợn.

Nói tới đây, hắn cảm thấy được một câu cuối cùng có chút thú vị, nhịn cười không được.

Mạc Ngôn nói bình thản, mọi người nghe vào trong tai, cũng đưa mắt nhìn nhau, khi nào thì lại nhiều thêm ra một nhân chứng?

Từ đội trưởng cau mày, mở miệng nói:

– Này… Tiểu Mạc, tôi không phải hoài nghi cậu đâu. Cậu vừa nói rõ ràng mạch lạc, trực tiếp cho ra một cái kết quả. Tôi có thể hỏi một chút hay không, kết quả này có căn cứ cụ thể chính xác hay không?

Mục lục
loading...