Menu

NHẶT ĐƯỢC NỮ NHÂN ÔN NHU QUYẾN RŨ: LẤY MỘT HỒ LY TINH-Chương 37


Nhặt Được Nữ Nhân Ôn Nhu Quyến Rũ: Lấy Một Hồ Ly Tinh


Tác giả: Lê Linh


Chương 37

“Ta chỉ là sợ đả thương nàng, mới thêm vào một chút. Là pháp lực lá bùa của ngươi quá yếu mới đúng!”

“A! Tức chết ta!” Lão đạo ngửa mặt lên trời rống dài, “Ngươi biết rõ nàng là yêu nghiệt, vì sao còn muốn mọi nơi bảo vệ nàng!”

“Nàng là ta bà nương, ta tự nhiên muốn che chở nàng!” Đã từng.

Cái gì! Lão đạo giật mình một cái, hắn vừa rồi rõ ràng nghe được nàng là tướng quân phu nhân! “Nguyên lai ngươi trúng yêu thuật của hồ ly tinh kia, bị nàng mê hoặc!”

“Ta mới không có! Ngưoi này…. ……….Lão đạo lỗ mũi trâu, tép riu lão đạo, ta không cùng ngươi nói! Nếu ta bà nương thực sự có gì không hay xảy ra, ta tuyệt đối không bỏ qua cho ngươi! Ta…. ……Ta một phen thiêu cháy đạo quán của ngươi!” Ai nói người thành thật sẽ không uy hiếp người. Nói xong, hướng phía chân núi chạy xuống, miệng không ngừng hô: “Bà nương! Bà nương!”

“A! Ngươi ngươi…. …..” Lão đạo chỉ vào bóng lưng Trần Đại Dũng, tức giận đến mức cả người run run. Bỗng dưng, phốc! Phun ra một ngụm máu.

Nguy rồi, hắn bị nội thương! Giảo hoạt hồ ly tinh kia! Hắn bị lừa!

Phốc! Lại phun ra một ngụm.

A a! Máu trên người hắn sắp bị phun hết!

Phốc! Lại phun ra một ngụm.

A a! Cứu mạng a!

loading...

Phốc! Lại phun ra một ngụm.

…… ……

“Bà nương! Bà nương!” Trần Đại Dũng lao xuống núi, vừa chạy vừa kêu.

“Ngốc tử! Ta ở chỗ này! Uy! Ta ở chỗ này…. ……..” Thư Nhan trừng mắt nhìn Trần Đại Dũng chạy tới bên cạnh nàng, chớp hai mắt, cuối cùng nghiến răng nghiến lợi dậm chân, ngốc tử này! Mắt mù phải không, nàng người sống sờ sờ đứng ở đây, hắn thế nhưng không phát hiện.

“Bà nương…. ……Di! Con đường này…. …..” Nhìn cảnh vật bốn phía, hắn dường như vừa tới chỗ này chạy a! Gãi gãi đầu, chẳng lẽ lại lạc đường, không thể nào! Lắc đầu, mặc kệ, dọc theo đường núi, tiếp tục hướng phía trước chạy, “Bà nương…. ……..bà…. …….”

Thư Nhan đoan đoan chính chính ngồi ở giữa đường chờ hắn a! Ngốc tử! Lúc này ngươi thử dám lại không nhìn thấy ta xem.

“Ngươi…. …….” Trần Đại Dũng từ trên xuống dưới, từ trái qua phải nhìn xem.

“Ta làm sao! Hừ! Giờ mới thấy ta!” Nàng còn tưởng rằng chính mình thi triển thuật ẩn thân!

“Ngươi…. ………Lão đạo kia nói ngươi bị thương, bị thương ở nơi nào? Để cho ta nhìn xem!” Lo lắng chạy tới bên cạnh nàng, vừa định vươn tay, bỗng dưng cảm thấy không ổn, lại đem bàn tay to thu hồi.

Mục lục
loading...