Menu

NHÀ TRỌ ĐỊA NGỤC-Quyển 6.Chương 8


Nhà Trọ Địa Ngục


Tác giả: Hắc Sắc Hoả Chủng


Q.6 – Chương 8: Dị Không Gian

Triệu Ngọc San băng qua mấy con đường, chạy tới trước một ngôi nhà lầu, cửa lớn không đóng, cô không chút do dự mà lao vào, đóng cửa lại, sau đó nhìn thấy một cầu thang, liền lập tức xông tới.

Nơi này giống như là một nhà nghỉ, tổng cộng có bốn tầng. Sau khi chạy lên đến tầng bốn, Triệu Ngọc San chui vào trong một căn phòng, đóng cửa khóa chặt lại, rồi kéo kín màn cửa. Đẩy bộ ghế sô pha làm vật chắn ngay cửa ra vào, lúc này mới dựa vào vách tường, thở hắt ra.

Dù sao cái đầu kia có tốc độ nảy quá nhanh, nếu chạy thì căn bản là không thể thoát, nên làm thế này, thì may ra có thể trốn được nó.

Sao mình lại có thể, ném cái di động đi không biết?

Bây giờ làm sao mà liên lạc với Kha Ngân Vũ đây? Lý Ẩn đã từng nói qua nhiều lần, trí tuệ của huynh muội Kha Ngân Dạ và Kha Ngân Vũ, không hề thua kém Hạ Uyên đâu đấy.

Nhưng mà bây giờ nói những chuyện này còn có tác dụng gì a.

“ Sớm biết như vậy… Không bằng cùng với bác sĩ Đường, đi chấp hành cái huyết tự chỉ thị cấp Ma Vương kia, còn hơn là mắc kẹt ở cái không gian quỷ dị này a, nói không chừng đến hết kỳ hạn mình căn bản cũng không thể trở về nhà trọ a. Huyết tự cấp Ma Vương có thể cho những chủ hộ có kinh nghiệm, như Lý Ẩn, Kha Ngân Dạ, đến đó hỗ trợ mình, nói không chừng… Không biết hiện tại bác sĩ Đường thế nào, có khi nào cậu ta đã thông qua, đạt được tự do rồi không?”

Trong đầu suy nghĩ lung tung, căn phòng càng thêm buồn tẻ.

“Không… Không thể… Nếu như có cái khế ước địa ngục kia thì may ra.”

Trước khi Triệu Ngọc San tiến vào nhà trọ, là một người rất tự cao, bởi vì cô tốt nghiệp một trường Đại học danh tiếng, mọi thứ đều vượt trội so với người khác, hơn nữa cũng có thể gọi là có nhan sắc, cô hy vọng tương lai có thể có được một sản nghiệp cho riêng mình. Trước tiên, cô quyết định đầu tư vào cổ phiếu, nhưng có một ngày, cô thua một vố lớn trên sàn chứng khoán, tâm trạng không tốt nên uống nhiều thêm mấy ly, rồi không biết làm sao mà đi vào khu cư xá đó, rẽ vào con hẻm kia, cứ u u mê mê như thế, tiến vào nhà trọ.

Lúc đầu cô đúng là sợ đến choáng váng. Vốn không tin cái thứ gọi là quỷ hồn, cô cho rằng đây nhất định là một kỹ xảo lừa đảo cao cấp mà thôi, nhưng cô vẫn không dám rời khỏi nhà trọ quá bốn mươi tám tiếng đồng hồ, sau đó thì cô chứng kiến những chủ hộ chấp hành huyết tự chỉ thị trở về, lúc đó ở ngay trước cửa nhà trọ một chủ hộ đã bị nữ quỷ ăn tươi nuốt sống vào trong bụng, chứng kiến cảnh tượng khủng bố đó cô không còn chút xíu nghi ngờ nào nữa.

Vì suy nghĩ tìm cách thoát khỏi sự nguyền rủa, cô đến rất nhiều chùa miếu, ngày ngày cầu thần bái phật, thậm chí còn tận dụng mọi mối quan hệ tìm kiếm không ít giang hồ thuật sĩ, để nghiên cứu phong thủy khu cư xá đó hay đại loại những việc như vậy…, nhưng mất rất nhiều thời gian thì vẫn như cũ không có chút thu hoạch nào.

Căn bản không thể tìm ra cách nào chống lại sự nguyền rủa của nhà trọ.

Lần huyết tự chỉ thị thứ nhất, địa điểm là bên trong một bãi đậu xe. Lúc đó, dưới mặt đất trong bãi đậu xe, thỉnh thoảng truyền đến âm thanh kỳ quái, tiếp theo không biết từ nơi nào lao ra một lão thái bà sắc mặt u ám, gặp người thì dùng dao phay mà chém, bản thân cô trốn trong một cái cốp xe hơi, sợ tới mức không thể khống chế bản thân, nhưng vẫn may mắn thoát chết. Lần huyết tự chỉ thị thứ hai, thì là bên trong một căn nhà cũ đã bỏ hoang từ lâu, chỗ đó có một tấm bình phong, trên đó vẽ mỹ nữ phong thái lẳng lơ mê hoặc cổ quái, bị các chủ hộ cùng nhau thiêu hủy. Nhưng sau đó thì có chủ hộ không hiểu lý do đột nhiên bị chết. Lần đó được hai chủ hộ giàu kinh nghiệm là Âu Dương Tinh và Đường Văn Sơn hỗ trợ, cô mới có thể thoát khỏi căn nhà cũ đó, nếu không căn bản không thể sống đến bây giờ.

Tới đây, chẳng lẽ là hết?

Lần trước, nữ quỷ khủng bố trong căn nhà cũ kia vẫn còn ám ảnh khiến cô luôn luôn sợ hãi trong lòng, tùy lúc tùy nơi, bất kỳ địa phương nào nữ quỷ đó đều có thể ra tay sát nhân vô hình, có khi là góc hành lang, có khi là đằng sau lưng, có khi là ngoài cửa sổ, có khi thì, đột ngột xuất hiện ngay trước mặt khiến người ta nhất thời không kịp phản ứng.

Cái đầu kia, có xông vào đây không?

Còn nữa, tại sao lại xuất hiện thi thể của Lương Băng và Trương Tinh? Chẳng lẽ bọn họ thật sự đã chết? Nếu như mình còn sống, sao lại có thể nhìn thấy cái đầu của mình?

Chẳng lẽ là quỷ hồn biến thành sao? Cái loại chuyện này, trong mấy quyển tiểu thuyết kinh dị không phải cô chưa từng đọc qua.

Lý Ẩn nhiều lần nhấn mạnh, không có khả năng xuất hiện cốt truyện kinh dị không thể phá giải, nói cách khác, nhất định nhà trọ sẽ ẩn dấu một con đường sống. Mà sinh lộ đó lại không hề khó thực hiện, chỉ cần tìm ra sinh lộ là có thể dựa vào đó mà sống sót.

Nếu vậy, huyết tự chỉ thị lần này có sinh lộ là cái gì?

Kha Ngân Vũ nói, tất cả những hiện tượng quỷ dị này có thể là nhà trọ đang gợi ý để mọi người tìm kiếm sinh lộ. Thực như vậy sao? Nhưng sao cô lại không thể nhìn thấu ah. Đột nhiên biến thành đêm tối, khắp nơi đều là máu tươi và thi thể, mặt trăng biến thành khô lâu, còn nhìn thấy cả đầu lâu của chính mình…

Đúng rồi, còn có, thằng hề!

Chính mình và Lương Băng đều đã nhìn thấy một thằng hề. Mình nhìn thấy là lúc bên ngoài trấn Trực Vĩnh, còn Lương Băng thì nhìn thấy ở bên ngoài khách sạn. Nếu vậy, thằng hề đó có khi nào là quỷ? Đúng, nhất định là vậy rồi.

Hay là thằng hề chính là một gợi ý quan trọng để tìm sinh lộ?

Nhưng mà Triệu Ngọc San đối với người đóng vai hề cũng không hiểu rõ lắm, không phải chỉ là tô vẽ gương mặt, sau đó chọc cười thôi sao?

Cẩn thận suy nghĩ, vì sao lúc đó nhìn thấy thằng hề, mình lại bị dọa thét lên thất thanh như thế? Bất quá chỉ là thằng hề thôi ah.

Chỉ là thằng hề mà thôi.

Nhưng mà vừa nghĩ tới đây, cô bỗng nhiên cảm thấy thân thể mình giống như có một dòng điện chạy qua…

Một dự cảm không tốt lành trỗi dậy mãnh liệt trong lòng cô. Căn phòng nhỏ này, cũng rất nhanh sẽ phát sinh những hiện tượng quỷ dị đấy.

Đúng lúc này…

Triệu Ngọc San đột nhiên xoay mạnh người nhìn về phía cửa sổ.

Sao, sao lại có thể!

Mới vừa rồi, bức màn bị cô đóng kín, bây giờ lại hoàn toàn bị kéo ra rồi! Ngoài cửa sổ, chính là mặt trăng hình khô lâu khổng lồ kia!

Cũng vào lúc này, bọn người Ngân Vũ đang chạy khắp nơi trong trấn tìm Triệu Ngọc San. Cái trấn nhỏ này coi vậy mà lại không nhỏ, chạy theo hướng mà cô ta đã chạy đi lúc nãy, trong lòng bốn người vô cùng bất an.

Triệu Ngọc San… e là dữ nhiều lành ít rồi.

Ngay lúc băng qua một con đường, dãy nhà cửa ở bên phải, bỗng nhiên “bang” một tiếng, có cánh cửa bật mở ra, khiến cho bốn người đều giật mình la lên một tiếng.

Nhưng mà, không hề có bất kỳ người nào đi ra khỏi căn nhà đó.

Làm bọn họ sợ bóng sợ gió một hồi.

Đúng lúc này, Kha Ngân Vũ liền nhìn thấy… Trên mặt đất, có một chiếc điện thoại di động! Ngay lập tức cô vội vàng chạy tới, nhặt điện thoại lên.

Cái này, đúng là điện thoại của Triệu Ngọc San!

Trong lúc cô cúi người nhặt điện thoại lên, cái lưng vừa hay đưa về phía dãy nhà cửa ở bên trái con đường. Mà ba người còn lại, thì đều đi tới trước cửa căn nhà có cánh cửa bị bật mở kia, muốn nhìn rõ ràng xem rốt cuộc là chuyện gì.

Mà đằng sau lưng Ngân Vũ cũng có một cánh cửa. Cánh cửa đó, chậm rãi mở ra, ngay sau đó… một cánh tay trắng bệch, đưa ra ngoài, từ từ vươn dài về phía sau lưng Ngân Vũ.

loading...

Ngân Vũ cảm thấy…Triệu Ngọc San rất có thể đã gặp bất trắc.

Đúng lúc này, bỗng nhiên Trương Tinh quay đầu nói với Ngân Vũ:” Kha tiểu thư, trong nhà này hình như là không có người. Ah… Cô, cô đang cầm điện thoại có phải là…”

Trong nháy mắt Trương tinh quay đầu lại, sau lưng Ngân Vũ đã khôi phục lại bình thường, cái cánh cửa kia vẫn đang hoàn toàn khép chặt.

“ Có khả năng Triệu Ngọc San đang ở gần đây…” Ngân Vũ nắm thật chặt chiếc điện thoại trong tay, nói:” Chúng ta nghĩ biện pháp đi tìm cô ấy!”

“ Đây là điện thoại của Triệu Ngọc San?” Trương Tinh tiến tới, nhìn kỹ, lập tức cảm thấy, Triệu Ngọc San chỉ sợ dữ nhiều lành ít rồi.

Còn Triệu Ngọc San lúc này, nhìn thấy bức màn vô cớ bị kéo ra, ngay lập tức hoảng sợ chạy đi đẩy cái sô pha dịch ra một chút, mở cửa, sau đó rón ra rón rén đi về hướng đầu cầu thang.

Cái đầu lâu nảy nảy kia… Có ở đây không a?

Tốt nhất là… Không có ở đây.

Nhưng mà…

Khi đi đến chỗ cầu thang mà lúc nãy mình đã đi lên cô chợt thấy… chỗ đó căn bản không có cầu thang nào hết!

Sao có thể?

Triệu Ngọc San lập tức tìm kiếm khắp tầng bốn, nhưng mà, không hề tìm thấy cầu thang! Thế nhưng, lúc nãy rõ ràng có!

Đây chính là tầng bốn a! Chẳng lẽ phải nhảy xuống sao?

Triệu Ngọc San càng lúc càng sợ hãi, cuối cùng lại đành phải tìm một căn phòng, chui vào trong rồi đóng cửa lại, lấy thêm một vài chướng ngại vật chặn lại cửa ra vào, rồi lập tức đến trước cửa sổ, hy vọng nhìn thấy bọn người Kha Ngân Vũ. Nhưng, lại không dám mở miệng kêu to.

Làm sao đây?

Làm sao đây?

Làm một sợi dây đu xuống? Đừng có đùa, không may lúc đó quỷ xuất hiện thì sao? Đến lúc đó có muốn trốn cũng trốn không được.

Gian phòng này cũng không lớn, gần như không có vật gia dụng gì, cô dựa sát vào vách tường, tập trung chú ý biến hóa của căn phòng, trong lòng lo sợ quỷ sẽ đột nhiên hiện ra.

Nếu cứ tiếp tục thế này, sớm muộn gì mình cũng sẽ bị giết! Thế nhưng độ cao bống tầng lầu, nhảy xuống căn bản là hết đường cứu ah!

Nhìn ra ngoài cửa sổ, những tòa nhà gần đây nhất cũng xa hơn mười thước. Cái độ cao bốn tầng lầu này, thật là khiến người ta cảm thấy sợ run.

Mà trong lúc đưa đầu ra ngoài cửa sổ, cô vô tình liếc qua, cửa sổ gian phòng bên cạnh.

Vậy mà, cô lại thấy…

Cái mặt thằng hề mà cô đã nhìn thấy trong rừng ngày hôm đó!

Thằng hề đó vẫn với gương mặt bị tô vẽ vô cùng khoa trương khiến cho người ta sợ hãi, cũng thò đầu ra cửa sổ, lúc này đang giương mắt nhìn chằm chằm vào cô!

“ Ah!”

Triệu Ngọc San ngay lập tức rụt đầu trở về, sập cửa sổ lại rồi khóa chặt, tiếp theo buông kín bức màn cửa! Ngay sau đó, cô chạy đến cửa, kéo thêm một cái bàn tấn vào, tăng thêm chướng ngại vật, sau đó xoay người đè chặt!

Không…

Không…

Không được qua đây!

Tuy nhiên, lời khẩn cầu đã không được toại nguyện.

Rất nhanh, thanh âm cánh cửa gian phòng bên cạnh bị đá văng ra đã truyền vào tai cô! Tiếp theo, cũng giống như âm thanh khi còn ở trong khách sạn đã nghe thấy, chính là tiếng bước chân đó!

Thằng hề đó… Muốn đến căn phòng này, giết chết cô!

Triệu Ngọc San bỗng nhiên cảm thấy hạ thân mình ươn ướt ấm áp, nhưng lúc này cô cũng không có tâm trạng để mà e thẹn, tiếp tục dùng cả người mình đè chặt cửa. Hy vọng thằng hề đó không thể vào được….

Sinh lộ của nhà trọ… Sinh lộ là cái gì?

Rốt cục sinh lộ của nhà trọ là cái gì a!

Có cách nào để thằng hề không giết chết mình không? Có quy tắc gì không? Ví dụ như nói ra câu gì hay làm ra hành động gì….

Ý nghĩ trong đầu Triệu Ngọc San hoàn toàn rối loạn.

Thời khắc này… Tiếng bước chân đã ngừng lại.

Ngừng lại rồi — Mình phải đè chặt cánh cửa ra vào này!

Sau đó…

Sau lưng, truyền đến một lực va chạm cực kỳ mãnh liệt!

Mục lục
loading...