Menu

NHÀ TRỌ ĐỊA NGỤC-Quyển 1.Chương 5


Nhà Trọ Địa Ngục


Tác giả: Hắc Sắc Hoả Chủng


Q.1 – Chương 5: A Tú

Lý Ẩn nhìn vầng trăng sáng ngoài cửa sổ, kim của chiếc đồng hồ đeo trên cổ tay đã nhích qua thời điểm 0 giờ — cũng có nghĩa là, bọn họ đã chính thức bị trói buộc ở cái thôn này. Chỉ có vào tháng sau, vào lúc 0 giờ ngày 8 tháng 7, mới có thể ly khai nơi này.

Một tháng… thật đúng là thời gian dài hiếm thấy a.

Huyết tự chỉ thị lần này lâu hơn thường lệ.

Hắn nhớ lại lúc trước… Tình cảnh lần đầu tiên Diệp Khả Hân dẫn mình đến gặp Hạ Uyên.

Ở căn hộ số 1006 của Hạ Uyên, ấn tượng đầu tiên của Lý Ẩn lúc đó chính là – không thể nào? Y chính là người đã ở lại tòa nhà trọ khủng bốn này được bốn năm đó sao ( một năm trước Hạ Uyên đã ở đây được bốn năm), thật hay giả đây?

Đeo kính không viền tròng, mặc một bộ âu phục được ủi thẳng thớm, dáng người cao gầy, khuôn mặt thư sinh hiền lành, thoạt nhìn… không có điểm nào giống như trong tưởng tượng của Lý Ẩn về nhân vật lầu trưởng này.

“ Cậu là khách trọ mới đó à?” Lúc đó Hạ Uyên rất thản nhiên đón tiếp hắn, giống như công việc này làm mãi cũng đã thành thói quen rồi.

“ Đúng vậy, Hạ tiên sinh, tôi…”

“ Khoan nói gì đã.” Hạ Uyên lập tức mời hắn vào phòng khách ngồi xuống, sau đó hướng sang Diệp Khả Hân nói:” Khả Hân, đi thông báo ọi người biết có khách trọ mới chuyển đến đi a.”

Khả Hân lúc đó đang liếc nhìn Hạ Uyên, gương mặt ửng hồng như táo chín, rõ ràng không dám nhìn thẳng mặt y. Tiếp theo, thẹn thùng gật gật đầu, đi ra ngoài.

Căn hộ của Hạ Uyên, không khác lắm so với căn hộ của Lý Ẩn. Chẳng qua, nếu quan sát kỹ, thì nơi này bài trí có phần giản dị hơn một chút.

“ Cậu đừng quá khẩn trương.” Hạ Uyên mỉm cười nói:” Những người lần đầu tiên đi vào nhà trọ này, đều không hiểu chuyện gì đã xảy ra, còn sau khi tôi nói rõ ràng chân tướng, bọn họ có cảm giác mọi thế giới quan đều sụp đổ, rất khó tiếp nhận cũng rất khó tin.”

“ Tôi… Tôi đến giờ vẫn có cảm giác giống như lạc vào sương mù vậy.” Lý Ẩn dùng tay vịn trán, nói:” Hạ tiên sinh… Tôi, thực sự nhất định phải dọn đến đây sống sao?”

“ Uống cà phê hay trà?” Hạ Uyên lại không trả lời thẳng câu hỏi, mà là lấy từ trong tủ chén ra một ly sứ, nói:” Chỗ này của tôi có trà Long Tĩnh Hàng Châu, còn cà phê thì…, toàn là hàng nhập khẩu từ Colombia và Brazil, là cha mẹ tôi ở nước ngoài gửi cho đấy.”

“ Cà phê hả… Tôi lúc nào cũng thấy thứ này không khác gì thuốc bắc cả.” Lý Ẩn cười khổ nói:” Ừhm, trà được rồi, đúng rồi, không cần thêm câu kỷ tử.” (Câu kỷ tử chứa nhiều bêta-caroten, vitamin B1, C, can-xi, sắt, có tác dụng làm sáng mắt, bổ can, thận, vốn có vị ngọt, cho dù dùng hãm trà hay ăn vặt như nho khô đối với mắt bị khô chát, mỏi mệt, vấn đề gia tăng tật khúc xạ… đều có trợ giúp rất lớn.)

“ Ok. Có muốn thêm một chút hoa cúc không?” (Hoa cúc đem hãm trà, có tác dụng thanh can sáng mắt, một số người kết hợp cả hoa cúc lẫn câu kỷ tử để hãm trà uống, trợ giúp nhiều để thanh can giải uất (chống stress))

“ Cũng được.”

Nhìn bề ngoài thì Hạ Uyên cũng chỉ khoảng 24~25 tuổi, so với Lý Ẩn chỉ lớn hơn một chút, nhưng thao tác pha trà thì lại rất điêu luyện, sau khi hãm xong trà, liền nhiệt tình cầm tách trà mời Lý Ẩn, tiếp theo, nói:” Những lời tôi sắp nói, cậu có thể hoàn toàn tin tưởng a, tôi có thể đảm bảo với cậu, tuyệt đối sẽ không dựng chuyện. Chẳng qua, cậu tin bao nhiêu thì tin, tôi cũng không miễn cưỡng.”

“Tôi, tôi hiểu.”

Tiếp theo, Hạ Uyên liền đem mọi chuyện nói với Lý Ẩn.

Đương nhiên sau khi nói xong mọi chuyện, biểu tình của Lý Ẩn chính là kinh ngạc đến tột độ. Hắn, rõ ràng không thể tiếp nhận được thuyết pháp quỷ dị như vậy.

Nhưng… Đây cũng chính là sự thật. Hắn đã thử chạy ra khỏi ngõ hẻm nhìn về chỗ này, quả nhiên… Toà nhà trọ đã biến mất như bốc hơi khỏi mặt đất.

Toà nhà này, quả thực là một kiến trúc quỷ dị không thể lý giải.

“ Tôi hiểu tâm trạng lúc này của cậu, nhưng… Tôi phải nói cho cậu biết… Nếu rời khỏi toà nhà trọ này quá 48 tiếng thì sẽ chết. Cậu không tin…, tôi có thể cho cậu xem một đoạn băng ghi hình. Tôi vì thuyết phục mọi người tin điều này, nên trước đây đã từng…”

“Tôi tin.” Lý Ẩn vậy mà lại nhanh chóng tiếp nhận chuyện này, nói tiếp:”Như vậy… Các người, ở địa điểm chỉ định trong huyết tự chỉ thị, đều gặp… gặp…”

“ Đúng vậy.” Hạ Uyên nói tới đây, sắc mặt cũng có chút tái nhợt:” Thật trớ trêu, từ ngày tôi đặt chân vào nhà trọ này, thì đã không còn là người theo thuyết vô thần nữa rồi.”

“ Thuyết duy tâm… thực sự tồn tại sao?” Thời khắc đó tay Lý Ẩn cũng vô thức mà run lên.

Hạ Uyên đẩy mắt kính trên sống mũi, nói:” Tôi, có thể sống đến hôm nay, quá khứ đã qua, quả thực chính là cơn ác mộng a. Nhiều khi nhớ lại, tôi cũng không biết lúc đó mình làm sao lại có thể vượt qua được.”

Vào lúc này, Lý Ẩn đưa ra một nghi vấn.

“ Cậu mới vừa nói… Trong toà nhà này thời gian giãn cách giữa hai lần huyết tự chỉ thị xuất hiện trong các căn hộ không vượt quá nửa năm, như vậy… Nếu chỉ tính riêng một căn hộ thì…, huyết tự chỉ thỉ thị thông thường có thời gian giãn cách là bao lâu?”

“ Cái này rất khó nói.” Hạ Uyên tiếp tục nói:” Lúc ban đầu thì khá nhanh, cách mấy tháng sẽ xuất hiện một lần huyết tự chỉ thị. Nhưng mà, càng về sau, thời gian giãn cách cũng càng dài. Tôi đã hoàn thành năm lần huyết tự chỉ thị, mà lần huyết tự chỉ thị mới nhất, cách đây cũng gần được một năm rồi.”

“ Vậy… Nếu huyết tự chỉ thị không yêu cầu, thì chúng ta nhất định phải lưu lại trong này sao?”

“ Đúng. Không có cách nào. Còn thuyết pháp sau mười lần huyết tự chỉ thị có thể ly khai, là lúc tôi mới vào đây, những khách trọ tiền bối đã nói cho tôi biết. Nhưng sau này những khách trọ tiền bối đó, tất cả đều đã chết.”

Lý Ẩn rất rõ ràng… Sau này sợ rằng chính mình, cũng phải dọn vào căn hộ trong toà nhà này, sống ở đây một đoạn thời gian rất dài.

Tiếp theo, Hạ Uyên dẫn hắn đi giới thiệu với từng khách trọ hàng xóm.

Để lại ấn tượng sâu sắc trong đầu Lý Ẩn có mấy người, đôi vợ chồng Hoa Liên Thành ở căn hộ số 706, đôi vợ chồng này đều rất trẻ, tựa hồ chỉ vừa tốt nghiệp Đại Học, bọn họ dọn đến sống trong toà nhà này sớm hơn Lý Ẩn một năm, nói chuyện với hắn cũng rất hợp gu; còn hai người khác, cũng khiến hắn nhớ rất rõ.

Một người, là Đường Văn Sơn sống trong căn hộ 502, còn một người, là Odakiri Yukiko sống trong căn hộ 402.

Đường Văn Sơn, là một thanh niên cực kỳ âm trầm ít nói, hai mắt vô cùng lạnh lùng, nhìn bất cứ ai, đều giống như đối phương là kẻ thù không đội trời chung với mình; còn Odakiri Yukiko là một du học sinh Nhật Bản, nói tiếng Trung vô cùng sỏi, cô rất điềm tỉnh, và ít nói, khiến người ta có cảm giác không thể nhìn thấu cô. Ngoài ra còn một nguyên nhân khác khiến Lý Ẩn nhớ rõ cô chính là… Cô đẹp đến nỗi Lý Ẩn kinh ngạc nghĩ là tiên nữ, không, là một tiểu la lị mới chuẩn. (tiểu la lị (lolita): Lolita là tiểu thuyết của tác giả Vladimir Vladimirovich Nabokov, đó là một trong những tác phẩm nổi tiếng nhất và gây ra nhiều tranh cãi nhất trong nền văn chương thế kỷ 20; Cái tên “Lolita” đã đi vào văn hoá phổ thông như là một từ để mô tả cô gái trẻ phát triển sớm về giới tính. ~ ở thì đơn giản gọi là hotgirl)

Mà sau khi Lý Ẩn dọn đến đây sống trong căn hộ của mình, tự nhiên là có dịp thường xuyên gặp được cô hàng xóm sát vách Odakiri Yukiko này, là người mới dĩ nhiên hắn hy vọng có thể quan hệ tốt với mấy khách trọ đã sống lâu năm ở đây. Diệp Khả Hân thì rất dễ gần, nhưng Odakiri Yukiko, thì luôn khiến người ta có cảm giác rất khó thân cận, lúc bình thường không có chuyện gì làm, cô đều cắm cúi đọc cuốn [_The Tale of Genji_] bằng tiếng Nhật. ([The Tale of Genji]: truyện cổ Nhật Bản)

Lý Ẩn nhớ rõ, hôm qua lúc ra cửa, hắn và Diệp Khả Hân đặc biệt ghé qua căn hộ của Odakiri Yukiko để chào tạm biệt. Mà cô ấy thì, vẫn giữ vẻ mặt lạnh như băng, từ đầu đến cuối, cũng không nói tiếng nào.

loading...

Vợ chồng Hoa Liên Thành thì ngược lại rất nhiệt tình, liên tục nhắc nhở bọn họ phải cẩn thận chú ý, nhất định phải sống sót trở về. Chuyện này làm Lý Ẩn rất cảm động, một năm trôi qua, tình cảm giữa mọi người với nhau cũng đã rất sâu đậm rồi.

Chúng tôi… chung quy đều là giúp đỡ lẫn nhau, mới có thể sống sót đến bây giờ đó!

Nhớ tới đây, Lý Ẩn cảm xúc ngổn ngang, nhìn La Hằng Viêm và Tần Thủ Thiên ngủ say bên cạnh. Còn, Diệp Khả Hân thì đang khổ sở chống chọi với cơn buồn ngủ.

“ Khả Hân, cố lên a, hai người chúng ta nhất định phải tỉnh táo mới được.” Lý ẩn nói tiếp:” Cô kiên trì một chút, này, lại đây uống chút trà đi.”

“ Tôi không sao…” Tuy cô nói như vậy, nhưng lại nhịn không được mà ngáp lớn một cái:” Tôi, tôi sẽ không ngủ gật đâu.”

Lý Ẩn thấy vậy đành phải kiếm chuyện nói với cô, làm cho tinh thần cô tập trung một chút:” Vậy đi, chúng ta tán gẫu chút nha. Khả Hân, cô… thích Hạ Uyên đúng không?”

“ Ah, đúng vậy… Á? Ah, không không không không, tôi không có…” Khả Hân vội vàng khoát tay, nói:” Tôi, tôi và Hạ Uyên không có…”

Diệp Khả Hân có thể sống đến lúc này, nhất định là có liên quan đến Hạ Uyên. Ba năm qua, cho đến tận bây giờ cô vẫn luôn che giấu tình cảm của mình.” Hạ… Hạ Uyên y,” Giờ phút này sắc mặt Diệp Khả Hân đã đỏ bừng lên:” Y không để ý đến tôi đâu. Huống chi, hiện tại, chuyện quan trọng cần nghĩ đến chính là vấn đề sinh tồn a, có muốn cũng không dám nghĩ mấy chuyện này…”

Lý Ẩn cười nói:” Chúng ta nhất định có thể cùng nhau rời khỏi tòa nhà trọ chết tiệt đó… còn sống mà rời khỏi… Nhất định!”

Diệp Khả Hân nghe được những lời này của Lý Ẩn, cũng thoáng an tâm một chút.

“ Hằng Viêm này a, tính cách tương đối nóng nảy, tôi khá lo lắng về cậu ta,” Lý Ẩn quay đầu nhìn La Hằng Viêm đang ngủ say, nói:” Cậu ta cũng rất đáng thương, sau khi cha mẹ chết thì một mình đến sinh sống tại thành phố K, không ngờ lại gặp phải chuyện thế này.”

“ Đúng vậy a…” Diệp Khả Hân gật đầu, nói:” Còn Thủ Thiên cũng vậy… Bởi vì vợ ngoại tình mà ly hôn, một thân một mình chán nản đêm khuya đi uống rượu giải sầu, kết quả đã bị cái bóng…”

Tần Thủ Thiên trước đây đã cùng Diệp Khả Hân trãi qua một lần huyết tự chỉ thị, lần đó chỉ có ba người, kết quả chết một người, còn sống chính là Tần Thủ Thiên và Diệp Khả Hân. Cho nên, Diệp Khả Hân đối với Tần Thủ Thiên cũng có tình đồng đội sâu sắc, rất hy vọng anh ta có thể sống sót.

Ngày thứ hai… Rốt cục đã đến.

“ Nói như vậy, Lý tiên sinh và Diệp tiểu thư vẫn chưa thức giấc sao?” Sáng sớm, Trương thôn trưởng đã ân cần đến thăm hỏi bọn họ, lúc này La Hằng Viêm lập tức trả lời lão là Lý Ẩn và Diệp Khả Hân rất mệt, vẫn còn đang nghỉ ngơi.

“ Không sao,” Trương thôn trưởng bỗng nhiên nhìn chung quanh một lượt, thấy bốn bề vắng lặng, liền thấp giọng hỏi La Hằng Viêm:” La tiên sinh a, ở đây cũng không có người ngoài, cậu nhanh nói cho lão biết… Ông chủ, khi nào sẽ đến vậy?”

“ Hả? Ông chủ?” La Hằng Viêm ngây ngẩn cả người, hỏi:” Ông chủ nào?”

“ Ha ha, còn giả bộ. Lão biết ông chủ đã dặn dò các cậu, nhất định phải giả bộ như thật, nhưng không sao. Lão đã thông tri cho thôn dân rồi, bọn họ còn chưa đến mức dám không nể mặt lão. Các cậu cứ tùy tiện đi khắp nơi trong thôn xem xét, lão tuyệt đối không có ý kiến.”

“ Tôi… tôi không hiểu…”

“ Đúng đúng, cậu không hiểu, không hiểu là đúng rồi. Yên tâm đi, khoảng thời gian các cậu lưu lại trong thôn, lão nhất định sẽ tiếp đãi mọi người chu đáo, ông chủ của các cậu đã liên lạc dặn dò lão kỹ lắm rồi.”

Nhìn bộ dạng ân cần của Trương thôn trưởng như vậy, La Hằng Viêm cũng đã ý thức được, vị thôn trưởng này, tựa hồ đã hiểu lầm chuyện gì rồi.

Nhưng mà, tựa hồ chính là vì “ông chủ” kia, nên thôn trưởng mới để bọn họ lưu lại, thậm chí động thủ với cả cháu trai ruột thịt của mình, trong khi lại nhiệt tình với bọn họ như vậy.

Thế thì… Tạm thời cứ để lão tiếp tục hiểu lầm đi thôi.

“ Gia gia!”

Trương Tố Nguyệt bỗng nhiên vội vã chạy tới, thở không ra hơi nói:” Gia gia, xảy ra chuyện lớn rồi… Hạo, Hạo Thiên thúc, thúc ấy mất tích rồi!”

“ Hạo Thiên?” Trương thôn trưởng lập tức nhíu mày, vội vàng nói với La Hằng Viêm:” La tiên sinh… Lão đi xử lý chút chuyện trước đây.”

“ Mất tích”, đối với La Hằng Viêm vô cùng mẫn cảm mà nói, từ này thật sự khiến cậu ta nhanh chóng liên tưởng đến những thứ đó. Lý Ẩn đã nhiều lần nhắc nhở cậu ta, bất luận việc gì “bất thường” đều phải tuyệt đối chú ý. Bởi vậy, cậu ta lập tức nói:” Thôn trưởng, tôi, đi xem cùng lão một chút!”

Trước thác nước chảy xiết, A Tú cỡi giày, ngâm chân trong nước, vung vẫy hai chân.

“ A Tú…”

Cô lập tức quay đầu lại nhìn, đúng là hàng xóm bên cạnh nhà cô, người bạn thanh mai trúc mã từ tấm bé Lương Nhân Bân.

Tướng mạo Lương Nhân Bân vô cùng tuấn tú, vốn trước giờ vẫn thường hay thân mật cùng A Tú. Sau khi cha mẹ A Tú mất, Lương Nhân Bân có ý muốn A Tú gả ình. Nhưng mà, A Tú lấy lý do phải thủ hiếu cho cha mẹ, nhất định chưa muốn kết hôn, người nông thôn, dù sao cũng có nhiều quan niệm bảo thủ hơn so với người thành phố.

Nhưng mà… sau khi sự tình của Lý Băng phát sinh, A Tú cũng bỗng nhiên tỏ ra xa cách với Lương Nhân Bân.

“ Hôm nay là ngày giỗ của Băng Nhi tỷ tỷ,” A Tú quay đầu đi, nói:” Tôi sẽ bái tế tỷ ấy. Mặc kệ mấy người trong thôn kiêng sợ tỷ ấy thế nào, tôi tuyệt đối sẽ không quên cái ngày này.”

“ Tội gì khổ như thế chứ? A Tú, chỉ vì Lý Băng mà em nỡ vứt bỏ tình cảm bấy lâu nay của anh sao? Tỷ ấy cũng đã chết rồi, anh còn có thể làm được gì chứ?”

“ Tôi không muốn nhìn thấy anh nữa.” A Tú vẫn lạnh lùng nói:” Anh còn bước tới, tôi sẽ không khách khí!”

Lương Nhân Bân tỏ vẻ đau khổ, nói:” Được… Được… Cho dù hôm nay, nói gì với em cũng không có tác dụng. Nhưng mà, A Tú, em phải nhớ kỹ, anh đối với em, lúc nào cũng là thật lòng đó!”

Sau khi Lương Nhân Bân rời đi, A Túi cúi người xuống, múc nước rửa mặt. Mà ngay đúng lúc này, giữa những kẽ tay, cô nhìn thấy… bóng ảnh phản chiếu trên mặt nước, không phải là gương mặt của mình, mà là gương mặt của một thiếu nữ khác!

Cô chậm rãi bỏ tay ra, trên mặt nước, vẫn như cũ phản chiếu gương mặt không phải của mình.

“ Băng nhi tỷ tỷ…” A Tú một chút sợ hãi cũng không có, nói:” Em biết, em biết tỷ rất hận… Cho dù biến thành thế nào, tỷ vẫn là Băng nhi tỷ tỷ của em. Em, sẽ không sợ tỷ, bởi vì em tin tưởng tỷ tuyệt đối sẽ không tổn thương em. Tỷ cứ việc đi làm việc của mình đi. Đem những người lúc đầu đã bức tử tỷ, tất cả đều giết hết… Tất cả…”

Mục lục
loading...