Menu

Người Đàn Ông Của Tôi-Chương 81


Người Đàn Ông Của Tôi


Chương 81

Chuyến hành trình tới nước Pháp coi như tốt đẹp ôn hòa, tuy nhiên Thư Tình vẫn canh cánh trong lòng đối với thầy Cố không biết thỏa mãn đêm qua. Nhưng không thể không thừa nhận chuyến du lịch giúp cô có cảm giác thả lỏng rất nhiều từ sau khi cô bắt đầu đi làm.

Ngay trên đường về thì trên máy bay đã xảy ra một sự việc xen vào.

Lúc đó lên máy bay được gần nửa tiếng, Thư Tình đang cúi đầu đọc sách thì đột nhiên nghe thấy chỗ ngồi phía trước đột nhiên có người nghẹn ngào hô lên, nói là có người bất tỉnh.

Tiếp viên hàng không nhanh chóng đi tới bên này, vừa trấn an mọi người bình tĩnh không nên nóng vội, vừa dặn dò hành khách thắt chặt dây an toàn, không được rời khỏi ghế.

Bởi vì người bất tỉnh ngồi ngay phía trên Thư Tình nên những lời tiếp viên hàng không và người nhà của người bất tỉnh nói, cô đều nghe rõ.

Người bất tỉnh là một người đàn ông trung niên nước Pháp, đã hơn 40 tuổi, đi theo vợ con ông, nghe nói trước đó không lâu người đàn ông đó cũng đã xuất hiện những bệnh trạng tương tự, được khẩn cấp đưa đi bệnh viện. Bác sĩ nói là màng tim ông có một lượng chất lỏng tích lũy, có thể chọn dùng liệu pháp giải phẫu hoặc dùng liệu pháp là thuốc.

Người đàn ông có tâm lý chống lại phẫu thuật cho nên lựa chọn trị liệu bằng thuốc, nhưng mấy ngày nay bởi vì dùng hết thuốc chưa kịp đến bệnh viện xin tiếp, cho nên ông tự tiện dừng dùng thuốc.

Bởi vì chuyến bay đang trong hành trình nên khó tìm được bệnh viện phù hợp, hơn nữa lại là trường hợp khẩn cấp.

Tiếp viên hàng không không có cách nào, chỉ có thể thương lượng với cơ trưởng, mà lại thấy sắc mặt người đàn ông dần dần tái xanh rồi trắng bệch hình như hô hấp có vẻ khó khăn.

Thư Tình thò đầu ra, Cố Chi ngồi cạnh lối đi nhỏ ấn đầu cô về, chân thật đáng tin nói: “Đừng xem.”

“Vậy anh ——” Cô còn chưa nói hết lời đã thấy Cố Chi cởi dây an toàn, đi tới nơi người đàn ông đang nằm, ngồi chồm hổm xem xét bệnh tình.

“Tiên sinh?” Một cô tiếp viên hàng không kinh ngạc hỏi.

“Tôi là bác sĩ.” Cố Chi cũng không ngẩng đầu lên giải thích, sau đó vươn tay dò xét phần xương ngực của người đàn ông, bình tĩnh chạm vào bộ phận ở giữa xương ngực và trái tim, thỉnh thoảng dừng lại nhẹ nhàng đè xuống một lát.

Tất cả mọi người nín hơi nhìn một màn này, đôi tay thon dài đẹp mặt, từng đốt ngón tay rõ ràng chuẩn xác kiểm tra từng bộ phận, động tác gọn gàng không hề do dự.

Cuối cùng Cố Chi thu tay lại, cau mày nói: “Lượng dịch trong màng tim tăng lên, làm nhiễu tuần hoàn máu của người bệnh, khiến tĩnh mạch không thể thuận lợi truyền tới tim, công năng vân chuyển máu của trái tim bị ngăn chặn. Nếu như không tiến hành khẩn cấp việc châm cứu màng tim sợ rằng người bệnh sẽ không hít thở được.

Anh nói bằng tiếng Pháp chuẩn, vợ người bệnh liền luống cuống, khóc lóc xin anh: “Tiên sinh, ngài là thầy thuốc, phiền toái ngài cứu ông ấy!”

Cơ trưởng cũng đi tới nơi, thấy Cố Chi thuần thục kiểm tra tình huống bệnh nhân, lưỡng lự hỏi anh: “Anh có thể cứu ông ấy không?”

Cố Chi hơi dừng lại, trầm mặc không nói, một lát sau cảm giác được trên vai nhiều hơn một bàn tay, đặt nặng trịch trên người anh.

Không biết từ lúc nào Thư Tình đã cởi dây an toàn đi ra, cũng ngồi chồm hổm cầm lấy bàn tay hơi lạnh của anh, gật đầu với anh.

Nét mặt của cô rất bình yên, không hề có chút phòng bị, mang theo tín nhiệm và ỷ lại, giống như vô số lần cô đã chụp ảnh anh, dùng ánh mắt như nhìn thấy mặt trời nhìn qua anh.

Ánh mắt Cố Chi ngừng lại một lát, nhìn thấy sáng ngời trong đôi mắt trong suốt kia thì từ từ buông lỏng.

“Anh tin em không?” Đêm qua, cô đã hỏi anh vấn đề này vô số lần.

Mà câu trả lời của anh là: “Anh tin.”

Lượng dịch tích tụ quá nhiều sẽ ảnh hưởng tới việc tuần hoàn máu của người bệnh, nếu kịp thời tiến hành châm cứu màng tim để thả bớt lượng dịch thì bệnh trạng của người bệnh sẽ giảm bớt, thậm chí dần mất hẳn.

Mặc dù hút dịch màng tim có chút nguy hiểm nhưng nếu thực hiện thao tác cẩn thận, tiến hành theo một quy trình nghiêm khắc thì vẫn là một phương pháp trị liệu tương đối an toàn.

Tiếp viên hàng không nhanh chóng cầm hòm thuốc khẩn cấp tới, Cố Chi lấy ra những ống kim phù hợp, sau khi mở ra đưa cho Thư Tình: “Châm lên.”

Anh ngẩng đầu hỏi tiếp viên hàng không: “Có gối dựa không?”

Một cô gái ngồi phía sau nhanh chóng đưa đệm lưng mang theo: “Cái này được không?”

Anh gật đầu, trước tiên cởi áo sơ mi của người bệnh, sau đó đặt đệm lưng bên dưới thân người bệnh để duy trì vị trí nằm sườn dốc, tìm đúng tới khe thứ năm và thứ sáu bên trong, tay phải duỗi về phía Thư Tình: “Châm.”

Thư Tình liên tục đưa châm tới, không ngừng.

Trước khi Cố Chi châm xuống, nhẹ nhàng nói với cô: “Đừng nhìn anh.”

Cô lập tức hiểu anh sợ cô sẽ sợ hai, vì vậy cúi đầu đáp: “Không sao đâu.”

Cố Chi không nói gì thêm mà từ từ cắm kim vào da người bệnh, cây châm dài biến mất trong thân thể người bệnh. Tim Thư Tình cũng thót lên tới tận cổ —— đương nhiên tất cả mọi người ở đây đều lặng ngắt như tờ nhìn một màn này, chắc chắn trong lòng ai cũng không thoải mái.

Mà khi anh xác định cây kim xuyên vào đã không có vấn đề gì, lúc này mới mở ống tiêm, mãi tới khi trông thấy một chất lỏng trong suốt màu vàn nâu từ từ tiến vào trong ống kim, trái tim căng thẳng mới thả lỏng ra.

Một nửa ống tiêm dịch được rút ra, Cố Chi đưa ống kim cho tiếp viên hàng không, sau đó kiểm tra mạch đập của bệnh nhân, tất cả chỉ số đều đang từ từ khôi phục lại bình thường.

Vẻ mặt người đàn ông cũng tốt lên, chẳng bao lâu sau đã tỉnh lại, mờ mịt nhìn một màn trước mặt.

Vợ ông vui mừng quá mà khóc, ôm ông nói không ra lời, mà ông mơ hồ làu bàu một câu: “Nhiều người nhìn như vậy, muốn ôm thì trở về nhà lại ôm!”

Cố Chi thở nhẹ một hơi, mỉm cười đứng dậy, mà chỉ một thoáng tất cả mọi người trên máy bay đều hoan hô, vỗ tay nhiệt liệt.

Dường như anh không ngờ sẽ có một trận chiến lớn như vậy, lông mày hơi nhướn lên, có chút thụ sủng nhược kinh. Nhưng khi anh nghiêng đầu nhìn vào nét mặt tươi cười sáng lạn của Thư Tình, anh cũng không nhịn được mà cười rộ lên.

Sóng gió lần này cứ vậy đi xuống, hai mươi phút sau khẩn cấp đáp xuống, đưa người đàn ông tới bệnh viện tiến hành quan sát.

Trước khi đi, đôi vợ chồng luôn tỏ vẻ cảm ơn, xưng Cố Chi là ‘Bác sĩ tốt khó gặp, gặp nguy không loạn.”

loading...

Mà Thư Tình nhân lúc Cố Chi không chú ý, quay đầu lại nhìn một ông cụ ngồi cuối khoag, trao đổi ánh mắt ý vị sâu xa.

Ông cụ đó không ai khác chính là thầy Marc của Cố Chi.

Trong cuộc sống của chúng ta tràn đầy rất nhiều câu chuyện ngẫu nhiên, chuẩn bị không kịp lúc, gặp được người có lòng và có năng lực.

Mà cái gọi là cơ hội không phải luôn trùng hợp, với người có lòng mang thiện ý vì bạn tạo ra một sự trùng hợp thì đó cũng là một cơ hội.

Marc là người đồng hành cùng cặp vợ chồng trung niên đó, áp dụng hút dịch màng tim vốn là cách chữ của ông, trước khi lên máy bay đã có biểu hiện của sự khó thở. Marc giúp ông ấy tiến hành kiểm tra trước tiểu phẫu, sau khi xác định nguy hiểm rất nhỏ, nếu tiến hành thao tác hút dịch màng tim thì không có bất cứ điều gì nguy hiểm tới tính mạng.

Mà hút dịch màng tim là một phẫu thuật nhỏ mà bất cứ bác sĩ ngoại khoa có kinh nghiệm nào đều có thể áp dụng. Sau khi được sự đồng ý của hai vợ chồng, ông lựa chọn địa điểm tiểu phẫu ở một nơi đặc biệt, chỉ vì ông muốn học trò thông minh của mình có cơ hội được trở lại bàn giải phẫu.

Yêu cầu duy nhất của Marc chính là không thể nói cho Cố Chi việc ‘trùng hợp’ lần này là do ông sắp xếp. Ông muốn cho Cố Chi nhìn thấy tiềm năng của mình thì biện pháp tốt nhất chính là ‘vô tâm trồng liễu, liều thành rừng’.

Toàn bộ quá trình Thư Tình đều hợp tác với ông, cuối cùng cô được tận mắt nhìn thấy tài năng y thuật trác tuyệt của Cố Chi —— cho dù không phải cuộc giải phẫu phức tạp nhưng toàn bộ quá trình Cố Chi đều biểu hiện tỉnh táo thong dong, đó là sự rực rỡ tuyệt vời của anh.

Lần này rốt cuộc cô cũng tin tưởng, có người từ nhỏ đã thích hợp theo nghề y, giống như người trước mắt cô.

*

Lại là một năm tới, Thư Tình nhân buổi chiều ngày cuối tuần ở nhà xem báo cáo cuối tháng, cuối cùng cô quyết định tới trường học tìm Cố Chi.

Buổi sáng hôm nay đã hẹn anh sau khi tan tầm sẽ tới sân bay đón ba anh, không thể giống như lần trước gặp ông bà nội, rối tung rối mù, không chuẩn bị chút nào đã phải đi?

Sau khi tới phòng làm việc của anh, chỉ có mình Hà Lâm ở đây, Thư Tình cười chào hỏi. Hà Lâm nhìn có chút mất tự nhiên nhưng vẫn khẽ gật đầu với cô: “Thầy Cố đang dạy học, cô tới tìm cậu ấy sao? Trước ngồi đây một chút.”

Thư Tình đáp rồi ngồi trên ghế của Cố Chi, tiện tay mở thời khóa biểu của anh, nhìn thấy phòng học quen thuộc…. Hả, phòng dạy của anh vẫn không đổi sao? Vẫn là phòng học trước kia đã dạy cô?

Cô chợt có suy nghĩ, cầm túi sách chạy ra ngoài, trước khi đi còn chào Hà Lâm: “Em cũng lên lớp, ôn lại thời gian học tiếng Pháp.”

Cô cười rất thoải mái, trong ánh mắt là niềm vui thật tâm.

Một mình Hà Lâm ngồi sau máy tình ngẩn người, cuối cùng mới thu lại ánh mắt, cười chua xót.

Ánh mắt của anh không sai, cô bé ngày xưa còn non nớt trẻ trung thì nay đã nở rộ, mỉm cười tự tin thong dong, sinh động đẹp đẽ, còn có trái tim thanh thản tự nhiên… Là do anh tưới tắm hay do bản thân cô ấy cố gắng?

Hà Lâm từng cho rằng bên cạnh anh nhiều người như vậy nhưng chỉ có mình cô xứng với anh nhất, nhưng bây giờ, xứng hay không cũng chỉ là một mình cô tình nguyện, yêu hay không yêu mới là mấu chốt quyết định xứng hay không xứng.

Thư Tình đi vào phòng học bằng cửa sau, chỗ ngồi phòng học vẫn giống như trước kia Cố Chi dạy cô, vừa đi vào đã khiến người khác cảm nhận được bầu không khí học tập thầy Cố mang tới.

Cô ngồi một hàng ghế không người, phía trước có người hỏi cô: “Bạn cũng tới nghe tiết thầy Cố sao?”

Thư Tình cười tủm tỉm gật đầu, nhìn xem, thầy Cố nhà cô vẫn luôn được hoan nghênh, luôn có người tham gia tiết học, đặc biệt là những cô nương xuân tâm nhộn nhạo.

Lúc cô tới đang là nghỉ giữa tiết, Cố Chi tới phòng nghỉ, trong phòng học chỉ có những học sinh đang ngồi nói chuyện phiếm.

Cô nghe thấy mấy cô bé hàng trước đang thảo luận về Cố Chi: “Mấy hôm trước mình nghe một đàn chị năm tư nói, bạn gái thầy Cố chính là học sinh của thầy .”

Những người khác giật mình: “Thầy trò yêu nhau sao? Không thể nào? Kinh thiên động địa khiếp quỷ thần như vậy sao? Thầy Cố không giống người phóng khoảng như vậy!”

“Cái này nói lên đàn chị nhà thầy ấy là người phóng khoáng, nam thần khó tiếp cận như thầy Cố mà cũng có thể theo đuổi được, đúng là tấm gương cho chúng ta!”

Thư Tình bật cười một tiếng, nhận lấy sự chú ý của vài người, cô nhanh chóng khoát tay: “Các em cứ tiếp tục.”

“Chị ở đâu vậy?” Có người hỏi cô.

“À, tính ra là đàn chị của các em.” Cô nói dối.

“Vậy chị cũng là nghành tiếng Pháp chuyên nghiệp.”

“Vậy chị cảm thấy thầy Cố có đẹp trai không?” Một cô gái cười rộ lên: “Chúng em cũng rất thích thầy ấy, tiếc là thầy ấy có bạn gái rồi. Chị là đàn chị, chị có nghe nói về bạn gái thầy ấy có xinh không?”

Thư Tình suy nghĩ một lát: “Có nghe nói, thật ra là người rất phổ thông, cũng không phải đại mỹ nữ gì.”

“Mình đã nói thầy Cố không phải người trông mặt bắt hình dong rồi!” Một cô bé nghe thấy không phải người đẹp, ánh mắt sáng long lanh hỏi: “Vậy chị cảm thấy chúng em có cơ hội đục khoét không?”

“….” Vấn đề này đúng là không thể đáp được, Thư Tình khó xử nói: “Cái này chị cũng không biết, em nên hỏi thầy Cố.”

“Vậy chị có nghe nói trước kia người đó đã theo đuổi thầy Cố thế nào không?” Một cô bé vẫn chưa từ bỏ ý định.

Thư Tình u oán: “Làm sao em biết là đàn chị đó theo đuổi thầy Cố mà không phải thầy Cố theo đuổi đàn chị ấy?”

Thấy cô hàm ý nghiêm khắc, hỏi một lúc lâu cũng không có được tin tức hữu dụng, cô bé vừa rồi líu ríu thảo luận, vây quanh vấn đề làm sao để đục khoét nền tảng tư tưởng, giơ cao lá cờ ‘Trong tình yêu ai để ý tới thể diện’, tiến hành một loạt suy nghĩ và suy luận, cuối cùng xây dựng ý đồ hoành tráng muốn thầy Cố hồng hạnh xuất tường.

Thư Tình nén cười, lại không nhịn được cảm thán. Vì sao thầy Cố vẫn hấp dẫn người khác như vậy, dẫn tới hâm mộ của vô số thiếu nữ?

Mục lục
loading...