Menu

Người Đàn Ông Của Tôi-Chương 62


Người Đàn Ông Của Tôi


Chương 62

Trong thang máy, thầy Cố quần áo chỉnh tề vô cùng bình tĩnh vịn thiếu nữ say rượu đang nghiêng ngả, đứng cùng còn có vài hộ gia đình ở lầu trên, trông thấy hai người như vậy thì vẻ mặt cũng ngạc nhiên.

Thầy Cố như cọc gỗ đứng nguyên tại chỗ không nói lời nào, ngược lại, Thư Tình người toàn mùi rượu ồn ào không ngừng.

“Lý Tuyên Nhiên nói cái gì? À, anh ấy nói vợ anh ấy mặc bộ nội y màu đen rất hấp dẫn….”

Cố Chi: “….”

“Anh nói xem em có nên đi mua một bộ không?” Thư Tình cúi đầu xuống nhìn lại bản thân, nói thầm, cần phải mua bộ bó mới được…”

“…..”

“A, thầy Cố, sao mặt anh lại hồng như vậy!” Thiếu nữ mê mang dựa sát vào anh, cười ha ha giống như kẻ ngốc.

Mọi người chợt hiểu, thì ra quan hệ của hai người này là thầy trò…. Ánh mắt nhìn Cố Chi càng phức tạp,

Nhờ Thư Tình ban tặng, Cố Chi cảm giác mình đã thành công phá vỡ hình tượng giáo viên, hóa thân thành mặt người dạ thú, chuốc say cho học sinh, có ý đồ bất chính.

Vất vả lắm mới về được tới nhà, Cố Chi ném Thư Tình lên ghế sofa, sau đó vào nhà vệ sinh giúp cô cầm khăn ướt lau qua để tỉnh rượu. Lúc còn đang giặt khăn mặt, đột nhiên nghe ngoài phòng khách vang lên tiếng “phịch” rõ to, thì ra cái người uống rượu say, giống như con khỉ nhích tới nhích lui trên sofa, cuối cùng ngã xuống sofa.

Thư Tình quay qua quay lại trên mặt đất, không biết khi nào thì tới trước mặt người đàn ông, vô cùng thành khản nói: “Em là côn trùng nhỏ.”

Cố Chi ngồi xổm xuống mỉm cười: “Côn trùng nhỏ không biết mặc quần áo.”

Anh cười vô hại, trong đầu Thư Tình không suy nghĩ được, vì vậy lặp lại một lần: “Côn trùng nhỏ không biết mặc quần áo….”

Sau đó cô xiêu xiêu vẹo vẹo xin Cố Chi đứng dậy, lờ mờ vươn tay cởi đồ.

Mùa xuân nên nhiệt độ ngày và đêm chênh lệch rất lớn, cô vẫn đang mặc bộ váy liền áo dài tay hoa nhỏ, chê cởi một nút thắt quá phiền toái, cô kéo mạnh một cái, cả vạt áo trước cứ vậy bị cô kéo rộng ra.

Cố Chi muốn ngăn cản động tác của cô nhưng lại bị động tác đó của cô làm cho chấn kinh, tay run run ở giữa không trung, không dám duỗi dài ra trước.

Anh thừa nhận anh không có ý tốt, nhưng mà phải thừa nhận, anh tuyệt đối không ngờ tới cô gái của mình lại như vậy.

Thư Tình mặc nội y màu trắng, bởi vì váy rơi xuống đất, thân thể thiếu nữ như đóa hoa nở rộ trong đêm.

Ngoài cửa sổ là bóng đêm nặng nề, trong phòng mở một cái đèn không quá sáng, cô bé mà anh sớm chiều nhớ tới, cứ như vậy đứng trước mặt anh, mang theo một chút ngây thơ và mỹ lệ khó nói nên lời, hòa vào nhau tạo thành sự hấp dẫn cực lớn.

Cố Chi đứng tại chỗ, trầm mặc vài giây, nói nhỏ: “Anh cho em một phút, hoặc là mặc quần áo tử tế, hoặc là….”

Lời còn chưa dứt, Thư Tình u oán, ôm chặt lấy anh như bạch tuộc cuốn: “Lạnh quá, em không muốn làm côn trùng nhỏ nữa!”

“…..”

Cố Chi cảm thấy huyệt thái dương đang nhảy lên, bản năng của đàn ông nói cho anh biết, nếu lúc này mà đẩy cô ra, sau này nhất định tôn nghiêm đàn ông của anh sẽ bị Lý Tuyên Nhiên nghi ngờ và chế giễu.

Nhưng ngẫm nghĩ một lát, anh ôm Thư Tình đi vào phòng ngủ.

Con cừu nhỏ say rượu không hề biết chính mình đã thành đồ ăn trên bàn của sói xám lớn, vừa nhẹ nhàng nũng nịu oán giận lạnh quá, vừa cố chui vào trong ngực người đàn ông nào đó, tìm một vị trí thoải mái, còn không ngừng mè nheo trong lòng anh.

Cố Chi đặt cô lên giường, đang định đứng dậy lại bị cô níu cổ áo kéo về.

“Lạnh quá, không cho phép anh đi!” Thư Tình giương nanh múa vuốt la hét, nắm lấy cổ áo anh không buông.

“Ừ, không đi.” Cố Chi dỗ cô, khoảng cách ngày càng gần hơn, xuyên qua ánh đèn hành lang mờ nhạt, anh có thể nhìn thấy rõ khuôn mặt kiều diễm như hoa đào của cô, cùng với đường cong thân thể lộ ra khi cô nắm lấy cổ áo anh.

Thầy Cố không hổ là thầy Cố, lúc nào cũng không quên tôn trọng ý kiến của học sinh, làm… mặt người dạ thú đức cao vọng trọng, nhìn con cừu nhỏ còn sót lại chút lý trí cũng như trí thông minh, dịu dàng hỏi: “Em có cần hôn chúc ngủ ngon không?”

Con cừu nhỏ ngoan ngoãn gật dầu.

Vì vậy anh không đo dự nữa, cắt đứt khoảng cách cuối cùng, hôn lên đôi môi đã ồn ào cả tối.

Thư Tình mơ mơ màng màng cảm thấy mình như đang ở trên một con thuyền nhỏ, lắc lư chóng mặt, cả người mặc cho sóng biển rộng lớn mạnh mẽ chi phối.

Mà Cố Chi chính là đại dương mênh mông.

Anh cắn nhẹ cánh môi cô, dung hòa với hô hấp của cô, hơi thở cô ấm áp còn mang theo mùi rượu nhàn nhạt, cảm xúc mềm mại giống như cánh hoa mùa xuân, tỏa hương ngọt ngào.

Thư Tình mở to hai mắt, nhìn qua anh, bị cả người anh đè ép trên giường, cô lẩm bẩm oán trách: “Anh nặng quá, ép khiến em đau….”

“Đau ở đâu?” Anh khàn giọng hỏi cô.

“Đây này!” Cô không hề do dự xoa ngực mình, đôi gò bồng bị anh ép lên, sao có thể không khó chịu?

Mà ánh mắt Cố Chi rơi vào đường cong đẫy đà no đủ của cô, không biết nên khóc hay cười, nhưng sợi dây trong đầu lại càng kéo căng hơn.

Nhìn bộ dạng học trò vừa ngây thơ vừa say rượu như vậy, anh vẫn lựa chọn tuân theo ý nguyện của cô, vì vậy vừa vô sỉ vừa tỉnh táo hỏi cô: “Thật sự rất khó chịu sao?”

loading...

Gật đầu.

“Vậy có muốn anh xoa xoa giúp em không?”

Chần chờ một lát, gật đầu.

Hô hấp thầy Cố dừng lại trong tích tắc, sau đó vươn tay ra như không có việc gì, đặt lên bộ ngực mềm mại của cô, ấm áp như vậy, gò bồng mềm mại mê người của thiếu nữ.

Anh rất khắc chế tư từ xoa nắn theo độ cong lòng bàn tay, không nặng không nhẹ, giống như đang thử, đang thăm dò.

“Như vậy có tốt hơn không?” Một tay anh chống người, một tay chạm vào người cô, ánh mắt đen kịt giống như hắc diệu thạch, tản ra ánh sáng sâu thẳm.

Cả người Thư Tình như bị bàn tay nóng hổi của anh làm đau, run rẩy vài cái, sau đó mê mang nhìn anh, thành thực lắc đầu: “Không.”

Dưới lòng bàn tay của anh còn có áo lót khá mỏng của cô, cảm giác gãi không đúng chỗ ngứa quả thật rất khó nhịn. Vì vậy anh nheo mắt, dùng giọng nói vừa dịu dàng vừa giống như lừa gạt nói: “Cách lớp quần áo sẽ khó chịu, hay là… cởi ra?”

Con cừu nhỏ không nghi ngờ gì, nhìn thầy Cố thề son sắt muốn giúp cô thoát khoải cảm giác khó chịu đó, tin cậy gật đầu. Vì vậy bàn tay thon dài kia lại thong dong vòng qua lưng cô, giúp cô bỏ đi tầng chướng ngại cuối cùng.

Vẻ mặt Cố Chi rất trầm tĩnh, nhưng ngón tay trước giờ luôn linh hoạt lại gặp khó khăn ở chỗ khóa cài áo lót, phải thử nhiều lần mới có thể cởi nút áo ra.

Nếu như Thư Tình đủ tỉnh táo, có lẽ có thể phát hiện ra tim anh đập nhanh hơn, và trong đáy mắt mơ hồ toát ra sự ẩn nhẫn.

Vào thời điểm này, là người đàn ông, sợ rằng cũng sẽ không còn tỉnh táo.

Áo lót màu trắng bị anh bỏ qua một bên, anh lẳng lặng cúi đầu nhìn người trong ngực, ánh mắt dừng lại nơi đẫy đà không còn chút trở ngại nào.

Mềm mại như hoa sen, trong sáng như băng tuyết, phối hợp với ánh mắt mê ly ỷ lại của người trong ngực, giống như đặt một quả bom hẹn giờ trong đầu anh.

Thư Tình bị Cố Chi nhìn chăm chú với ánh mắt vừa nóng bỏng vừa thâm trầm như vậy, dù đang trong men say vẫn sinh ra một chút lúng túng e lệ, vì vậy vươn tay vòng trước người mình, cố gắng ngăn lại mảnh xuân quang trước ngực.

Ánh mắt Cố Chi càng trầm xuống vì tư thế này càng làm đường cong no đủ hiện ra, bộ vị nào đó trên cơ thể dễ dàng sinh ra phản ứng.

Anh thấp giọng dụ dỗ cô: “Không phải muốn anh giúp em sao?”

Thư Tình chần chờ nhìn anh.

“Ngoan, để anh giúp em.” Hơi thở ấm áp của anh phả lên khuôn mặt cô, mang theo mùi hương mà cô quen thuộc, hơn nữa giọng nói bao hàm cưng chiều này, gần như phá tan một chút chần chờ bất an trong lòng cô.

Thư Tình ngoan ngoan để anh kéo tay mình ra, sau đó lại lần nữa bị bàn tay nóng hổi kia đặt lên dường cong yếu ớt mẫn cảm tuyệt đẹp. Kích thích từ cả người truyền tới khiến cô không nhịn được mà run lên, nhiệt độ đốt cháy da thịt cô nhanh chóng lan tràn vào đáy lòng.

Hơi thở Cố Chi nặng nề, bàn tay lại không nặng không nhẹ xoa nắn nơi đẫy đà mềm mại, anh thấy sắc mặt Thư Tình càng ngày càng hồng, sóng mắt mang theo sương mù, nhưng lại hoàn toàn tin tưởng anh, ỷ lại vào anh. Cảm giác này giống như một tảng đá rơi vào đáy lòng anh, lăn tăn gợn sóng không ngừng.

Anh cúi đầu chặn lại đôi môi cô, trằn trọc mút vào, dần dần xâm nhập, động tác trên tay cũng không hề ngừng lại.

Sau đó nụ hôn kia dọc theo một đường xuống phía dưới, từ cần cổ bóng loáng non mịn hôn xuống xương quai xanh, lại tới bên vai, thậm chí anh còn gặm cắn vài cái lên làn da trắng nõn của cô, không đau nhưng lại khiến cô khẽ run vài cáu, bên môi tràn ra giọng ngâm vô cùng đáng yêu.

Giọng nói đó vô cùng nhẹ nhàng êm tai, gần như trong nháy mắt anh nhận ra sự biến hóa rõ ràng của thân thể.

Anh không chần chờ hôn lên đỉnh mềm mại, người dưới víu lấy cổ anh, giọng nói run rẩy gọi một tiếng: “Thầy… thầy Cố?”

Cô đã quá say, không để ý gọi anh là thầy giáo.

Nhưng chính xưng hô như vậy khiến anh có một cảm giác giãy dụa giữa biên giới của tội ác và đạo đức, dục vọng ở bụng dưới là không thể bỏ qua, dưới người là thiếu nữ xinh đẹp như đóa hoa tươi… Cố Chi dừng vài giây, rốt cuộc xoay người nằm bên cạnh cô, kéo chăn đắp lên giúp cô.

Trong người Thư Tình cũng sinh ra sư biến hóa, cảm giác vừa nôn nóng vừa bất an, vừa chờ mong lại mờ mịt chiếm lấy cô. Cô nghiêng đầu, đôi mắt sương mù nhìn người bên cạnh: “Thầy Cố?”

Cố Chi hít sâu một hơi, hôn lên trán cô: “Ngoan, anh đi giặt khăn mặt cho em.”

Anh trấn tĩnh ra khỏi phòng ngủ, không quay đầu lại, bởi vì lúc này Thư Tình quá ngon miệng, chỉ sợ liếc mặt thêm một chút sẽ khiến anh kiếm củi ba năm thiêu một giờ.

Trời mới biết, dừng lại là một chuyện không hề dễ dàng.

Cô còn đang say bất tỉnh nhân sự, anh cũng không hy vọng vào lúc này sẽ làm gì chuyện tình mình không thể khống chế.

Anh là một người đàn ông 27 tuổi, có *, có nhu cầu, cũng không phải không muốn nghĩ tới anh và người anh thích làm chuyện đó sẽ như thế nào, nhưng mà…. vẫn chưa tới lúc.

Lúc này, thầy Cố đứng trong nhà vệ sinh vắt khăn mặt, vắt khăn tròn mười phút đồng hồ, lúc đi ra sảng khoái tinh thần giống như trút được gánh nặng.

Đáng tiếc, bởi vì quá lâu cho nên người trên giường đã ngủ rất say, tư thế ngủ không chỗ nào không lộ ra sự tin nhiệm và không phòng bị với anh.

Thầy Cố thở dài, giúp cô đắp lại chăn sau đó chính mình vào phòng khách rồi ngủ.

Ở cạnh nhau với khoảng cách gần như vậy, anh thật sự muốn biến thành sói.

Nhưng mà, vẫn còn nhiều thời gian.

Mục lục
loading...