Menu

NGÓN TAY QUỶ-Chương 43


Ngón Tay Quỷ


Tác giả: Lăng My


Chương 43: Cỏ Tiên

Sau khi ăn cơm xong, tôi đưa Nhu Phong về. Lúc đó trời vẫn chưa tối hẳn nên tôi từ chối ở lại chỗ Trường Hà. Lần này, tôi không hề do dự, trực tiếp đi xe máy qua thôn Viễn Vọng.

Tôi không tin mình không tìm được nguyên nhân những chuyện đang xảy ra gần đây, tôi không tin là bóng hình trong giấc mộng kia lúc nào cũng bám theo tôi “như hình với bóng”.

Tôi đứng một mình trong gió thu lúc chiếu tà, lặng yên nhìn đám cỏ tranh khô vàng trước mặt, nhìn về con đường chạy dài mãi phía xa kia, thấy cây cối rung mình đón gió, cảm giác vô cùng thư thái, rất nhiều chuyện cứ thế dâng trào rồi lại biến mất, rồi lại dâng trào. Trong lúc mọi suy tư cứ bồng bềnh kéo ra lại tôi vào như thế, nhưng dường như tôi đã có thể điều khiển được mạch tư duy của mình.

Và dù những đường nổi đó thật yếu ớt nhưng lại không đứt đoạn, tôi tin mình có thể men theo con đường đó để kéo những thứ mình cần ra.

Nụ cười tự tin thấp thoáng hiện lên trên khuôn mặt, nét cười đó, kể từ sau đêm mùng Mười tháng Bảy cơ hồ như rất ít xuất hiện trên môi tôi, hôm nay, cuối cùng nó cũng đã trở lại.

Tôi quay người, đi xe máy thẳng về phía xa kia.

Đám cỏ tranh phía sau tôi, đột nhiên vang lên tiếng “xào xạc”, âm thanh tinh tế mà giòn tan.

Tôi không ngoái đầu lại, vẫn chạy thẳng xe về phía trước, lúc đi qua rồi, tôi mới đưa mắt nhìn vào gương chiếu hậu thì thấy chiếc đuôi rất đẹp của con gà đồng thấp thoáng trong đám cỏ tranh.

Tôi lại nhớ đến lời của chú thím Trương, sau khi Tiểu Nghiên qua đời, hai người họ đã phải sống trong cảnh cô đơn lẻ loi như thế nào, có thời gian tôi cũng nên đến thăm nom, chăm sóc họ. Tiếng động cơ xe như xé tan bầu không khí tĩnh lặng lúc chiều tối, luồng khói bay ra từ ống xả cũng dần biến mất trong làn gió giữa thu.

Chiếc xe đi được một đoạn bỗng bên đường có người gọi lớn : “Này, dừng xe dừng xe”.

Tôi nhìn về phía đó, thấy một người mắt to mày rậm, khuôn mặt nở nụ cười, đây chẳng phải là chành thanh niên Lâm Tử hôm bác Lưu dưa tôi đến thăm nhà chú Trương sao ? Chú Lưu nói cậu ta là chàng trai rất thông minh chăm chỉ, đối với người nỗ lực thay đổi bản thân để thể hiện mình, tôi luôn tán đồng ủng hộ. Tôi cười cười rồi dừng xe lại.

Lâm Tử xách một chiếc túi bằng da rắn đi đến, cười tươi nói : “Anh là người nhà của chú Trương phải không, hôm đó em đã gặp anh !”, xem ra cậu ta không biết tôi là ai.

Tôi đáp lời : “Đúng vậy, cậu đang đi đâu thế ?”.

“Về nhà ! Anh xem trời tối rồi, vừa hay gặp anh, cho nên em gọi anh lại, anh tiện đường cho em đi nhờ được không ?”.

Tôi cười nói : “Vậy lên xe đi !”.

“Vâng”, Lâm Tử nói rồi khoác chiếc túi da rắn lên vai, miệng túi không buộc, trong đó là mấy nhánh cây. Tôi nhìn rồi cười nói : “Cậu đang xách cái gì vậy ?”.

Lâm Tử nở nụ cười đắc ý nói : “Em đang xách bảo bối đấy”.

Tôi tỏ vẻ không tin hỏi : “Đó chẳng phải là mấy nhánh cây chè sao ? Nhiều lắm thì làm được hai lạng, bảo bối gì chứ ?”.

Lâm Tử cười nói : “Vậy là anh không biết rồi”. Cậu ấy lấy ra một cành rồi ngắt mấy lá ra đưa cho tôi nói : “Cây này gọi là cỏ tiên ! Không phải lá trà”.

“Cỏ tiên ? Rõ ràng đây là cành cây mà, sao lại gọi là cỏ ? Mà cái tên nghe cũng rất thú vị !”, tôi cười đáp, “Cậu ngồi vững chưa, tôi đi đây”.

Lâm Tử ổn định chỗ ngồi, nói : “Anh nổ máy đi. Liên quan đến lai lịch cỏ tiên, có hẳn một câu chuyện đấy. Loài cỏ này vốn không có tên, trước giải phóng, có đám thổ phỉ đến làm loạn ở mấy ngọn núi gần đây, chính quyền mới sai quân bao vây sào huyệt của chúng, khiến chúng phải trốn sâu trong núi không dám ra ngoài. Lúc đó có một tên thổ phỉ rời khỏi nhóm, bị bao vây trong năm, sáu ngày, không ăn không uống, khát quá không chịu được liền đi liếm những giọt sương trên lá cây. Hắn phát hiện ra loại lá cây này, nhìn giống lá trà, đưa vào miệng nhai thì thấy ăn được, có thể thay cơm. Vì thế mấy tên thổ phỉ khác cũng đều ăn, sau khi đám thổ phỉ ngoan cố này ăn lá cây, cứ như là người người hoán đổi cho nhau vậy, tiếng cười tiếng gọi vang vọng từ trong rừng phát ra, vì thế bị quân chính quyền dễ dàng bắt giữ. Đám quân có vắt óc suy nghĩ thế nào cũng không thể lý giải được, sau này chính quyền thấy trong tay của một tên thổ phỉ có cầm lá cây này, rồi đem đi xét nghiệm, mới phát hiện loại lá cây này khiến trong đầu người ta xuất hiện ảo giác. Mấy tên thổ phỉ kia đã tự đưa mình đến thế giới cực lạc nhưng những gì mà chúng thấy chỉ càng làm mọi thứ trở nên tồi tệ, chúng đâu biết đó đều là những thứ mà chúng tham lam muốn có được, ha ha ! Sau này chính quyền trêu đùa gọi đó là cỏ tiên, cái tên bắt đầu có từ đó”.

“Ồ ?”, hóa ra còn có chuyện này, từ trước đến nay chưa từng nghe qua, tôi phá lên cười lớn.

Lâm Tử nói : “Anh xem này, loại lá này nhìn thoáng qua thì giống như lá trà, nhưng lại không phải là lá trà, anh thấy không, ở giữa lá có một đường gân vô cùng nhỏ mà tinh tế.

Tôi không có cách nào quay đầu lại được, nên đành phải nhìn qua gương chiếu hậu, nhưng cũng chẳng thể nhìn rõ, dù sao cũng không quá hứng thú với chuyện này, thuận miệng tôi nói tiếp : “Đúng là rất giống lá trà mà”.

“Dược tính của cỏ tiên này cũng rất mạnh, hôm nay em đi tìm loại cỏ này, mất cả một buổi chiều mới tìm được từng này thôi đấy. Loại cỏ này mọc ở trên mấy ngọn núi trong xã mình.”

“Tìm loại cỏ này để làm gì ?”

“Em lấy cỏ này về, sau khi chế biến sẽ làm thức ăn cho lươn, sẽ rất nhanh béo đấy !”, Lâm Tử nói.

“Nhà cậu còn nuôi lươn nữa hả ?”

“Kết cấu cơ thể của người và cá không giống nhau !”, Lâm Tử như phát hiện ra một châu lục mới nên nói rất say sưa : “À, mà em thấy anh với Chủ tịch của xã hơi giống nhau”.

Tôi cười nói : “Vậy sao ?”.

Lâm Tử vui vẻ khẳng định nói : “Đúng vậy, hằng ngày em đều đọc báo, sao có thể không biết được. Mấy ngày trước, trên trang của thành phố có viết một bài báo về Chủ tịch xã chúng ta, Tấm gương điển hình trong việc phát triển kinh tế nông thôn, anh đã đọc chưa ?”.

Tôi đáp : “Đọc qua rồi !”.

Lâm Tử vội tiếp lời : “Bài báo đó viết hay thật. Nhưng Chủ tịch xã chúng ta còn là người tốt hơn thế! Nếu không phải anh ấy một lòng một dạ nỗ lực hết mình để phát triển kinh tế của xã thì chí ít xã chúng ta phải chục năm sau mới có thể đạt đến mức thu nhập bình quân đầu người như hiện nay”.

loading...

Tôi thuận miệng đáp : “Cũng không đến mức như thế đâu !”.

Lâm Tử nói : “Đó là do anh không biết đấy thôi, ở xã chúng em ai ai cũng ủng hộ Chủ tịch cả, ngày trước có người nói rằng người dân ở các thôn trong xã bọn em đều là dạng chân đất mắt toét, thành thị và nông thôn khác xa nhau, nhưng bây giờ chân đất cũng đang rất nhanh chóng tạm biệt với bùn nhơ rồi. Đến lúc nào đó, nói không chừng người thành phố lại muốn về xã Tú Phong để định cư cũng nên. Nghe anh nói như thế, thì chắc anh là người xã khác rồi ? Nếu không phải biết anh là người nhà của chú Trương, nhân tiện gặp trên đường em còn tưởng anh đúng là Chủ tịch của xã cơ đấy”.

Tôi cố nhịn để không phì cười, nói : “Nếu có thời gian nhất định tôi phải đi gặp mặt làm quen với Chủ tịch xã của các cậu mới được”.

Lâm Tử rất hoạt bát, vừa cười vừa nói, đi trên đường không dừng nói một lúc nào. Đưa Lâm Tử về đến nơi, rồi tôi lại đi thăm chú Trương và thím, lúc trở về cũng đã hơn chín giờ tối.

Đêm đó, tôi có một giấc ngủ yên bình.

Không gặp ác mộng, cũng không mơ thấy Tiểu Nghiên và chẳng nhìn thấy Tiểu Vương.

Hôm sau đi làm, tinh thần tôi khá tốt. Lúc bước vào phòng làm việc, Trường Hà, Trương Viễn Dương, Lê Quốc Lập vẫn đang nói chuyện với Tiểu Diệp. Tiểu Diệp vốn là một cô gái rất nhanh nhẹn lại vui vẻ hòa đồng, nhưng có cách suy nghĩ khá cổ quái, nói chuyện với cô ấy có thể phát hiện ra được rất nhiều thứ thú vị.

Trước mặt Lý Lãng Minh là một đống giấy tờ khổng lồ, anh ta đang cắm cúi đọc.

Lúc tôi bước đến, Trương Viễn Dương cười nói đầu tiên : “Ai da, Chủ tịch đến rồi”.

Tiểu Diệp quay đầu nhìn tôi, cô ấy vừa quay lại, luồng sáng nơi khung cửa sổ như chiếu thẳng vào mắt, khiến đôi mắt Tiểu Diệp như tỏa ra ánh hào quang vậy. Tôi cười nói : “Nói chuyện gì mà vui vẻ thế ?”, tôi nghĩ cậu ta lại đang tìm một câu chuyện cười râu ông nọ cắm cằm bà kia để kể cho mọi người đây mà.

Trương Viễn Dương cười nói : “Đang nói về bạn gái của anh !”.

Bạn gái tôi ? Họ đang nói về Tử Nguyệt ?

Tiểu Diệp nói : “Bạn gái của Chủ tịch thật xinh đẹp, lại viết báo cực hay nữa, còn là bác sĩ, đúng là một người quá tuyệt vời !”.

Hóa ra người họ nói không phải là Từ Nguyệt mà là Nhu Phong. Tôi nhìn Trường Hà, cậu ta cười hì hì, vẻ mặt vô can nhìn tôi, đáy mắt còn như hiển hiện nụ cười xấu xa. Tôi cười nói : “Tiểu Diệp, sao lại nói linh tinh thế, tôi và Nhu Phong chỉ là bạn thôi, tôi đã có bạn gái rồi, hai tháng nữa chúng tôi sẽ kết hôn”.

“Vậy sao ? Vậy sao ?”, Tiểu Diệp ngước lên nhìn tôi, ánh mắt mang vẻ thất vọng nhưng thần sắc lại vô cùng hưng phấn, hiếu kỳ hôi : “Anh nói không phải Nhu Phong, nhưng em cũng không thấy anh đưa bạn gái đến đây, vậy cô ấy là ai ?”.

Tôi cười nói : “Em đúng là sơ ý mà, ai nói là không thấy cô ấy đến ? Ngày nào em chả gặp đấy thôi !”.

Trường Hà kinh ngạc nói : “Tử Nguyệt ? Nam Bính, anh đang nghiêm túc đấy chứ ?”.

Tôi nói : “Đúng vậy, hai tháng nữa, tôi và cô ấy sẽ kết hôn”. Lời vừa ra khỏi cửa miệng thấy mặt họ ai nấy đều kinh ngạc miệng chữ o mắt chữ A. Nếu so sánh với Nhu Phong thì Tử Nguyệt còn kém xa. Cô ấy không có công việc khiến người ta ngưỡng mộ như Nhu Phong, không phải là người thành phố thậm chí cũng không xinh đẹp bằng, cô ấy cũng không được học hành tử tế như Nhu Phong, không giỏi viết lách như Nhu Phong. Nhưng, đó chính là tình yêu của tôi.

Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Trường Hà nói vẻ kỳ quái : “Nam Bính, anh không biết điều gì cả, anh đã đánh cắp trái tim của em vợ tôi rồi lại đi kết hôn với người con gái khác !”.

Tôi liếc mắt nhìn cậu ta : “Trường Hà, cậu nói linh tinh rồi không sợ vợ cậu đến xách tai sao ?”.

Tiểu Diệp cười nói : “À, té ra Lý chủ nhiệm rất sợ vợ”.

“Thảo nào, bà xã mới ho một tiếng, Trường Hà đã run như cầy sấy rồi !”, Lê Quốc Lập cười ha ha bắt chước bộ dạng của Lưu Hoan, rồi lại cười theo một tràng.

Trường Hà xua tay nói : “Không phải là tôi sợ vợ, mà là tôi rất yêu vợ, có người nói, kẻ đánh vợ là phường hạ đẳng, kẻ yêu vợ là phường trung đẳng, còn người sợ vợ là phường thượng đằng. Hiện nay tôi đang nâng cao tố chất của chính bản thân, hướng đến bậc thượng đẳng đấy”, Trường Hà vừa nhắc đến Nhu Vân, ánh mắt đã trở nên hiền hòa, dịu dàng vô cùng. Tôi nhìn nụ cười trên khuôn mặt của cậu ấy nhưng trong lòng lại có một suy nghĩ khác. Tình yêu là một thứ tốt đẹp như thế, vậy mọi thứ trên thế gian này đều do tình yêu mà được sinh ra sao ? Vì yêu mà trở nên ấu trĩ, vì yêu mà sinh lòng hận thù, vì yêu mà mang niềm oán hận, vì yêu mà trở nên ích kỷ và cũng chính vì yêu mà con người trở nên tham lam sao…

Tôi bước về phía Lý Lãng Minh, Lý Lãng Minh là một người không thích trêu đùa, những lúc trong phòng làm việc mọi người đùa nhau như thế, cậu ấy chí chăm chú lắng nghe. Tôi bước đến vỗ vỗ vai cậu ấy nói : “Có thời gian cũng nên thư giãn một chút, đừng để bản thân mình mệt mỏi quá !”.

Lý Lãng Minh gật đầu cười nhưng tôi lại nhận thấy trong ánh mắt đó không mang niềm hoan hỉ.

Tôi nói : “Lãng Minh này, thôn Thanh Tuyền cũng sắp phải mở rộng đến nơi rồi, tôi nghĩ, ngoài môi trường tự nhiên của thôn, chúng ta cũng cần phải xây dựng một vài công trình mang nét riêng biệt của vùng này và tạo nên một bầu không khí mang đậm phong vị quê hương, vậy thôn Thanh Tuyền có sự tích hay câu chuyện nào đặc sắc, hoặc giá trị nào đó của vùng thì có thể đề xướng phát triển được, phiền cậu tốn công suy nghĩ một chút, trong số chúng ta ở đây, chỉ có cậu là người ở thôn Thanh Tuyền, quen thuộc và nắm rõ về thôn nhất. Sau khi suy nghĩ xong cậu và Trương Viễn Dương cùng nhau bàn bạc một chút, buổi sáng mai hãy trình phương án cho tôi nhé”.

Lý Lãng Minh nói : “Đặc sắc ?”.

Trương Viễn Dương ngồi bên cạnh cười nói : “Giống như những loại hình văn hóa của địa phương như ở Hồ Nam có Dự Kịch, Hồ Bắc có tuồng Hoàng Mai, An Huy có kịch Hoa Cổ, Đông Bắc có hát kịch Nhị Nhân Chuyển”.

Tôi đưa mắt nhìn Trương Viễn Dương tỏ ý khen ngợi, rốt cuộc cậu ta vẫn là làm tuyên truyền, đầu óc linh hoạt nhạy bén, tôi vừa mới nói ra thì cậu ta đã biết tôi đang nghĩ gì rồi. Thực ra, tôi đề xuất vấn đề này cũng là do hôm qua nghe được Nhu Phong nói chuyện. Tôi bảo : “Đúng thế, tốt nhất là mang nét đặc sắc riêng có của quê hương !”.

Lý Lãng Minh nghĩ một lát rồi nói : “Được !”.

Tôi bước vào phòng làm việc của mình.

Mục lục
loading...