Menu

NGHĨA HẢI HÀO TÌNH-Chương 267


Nghĩa Hải Hào Tình


Tác giả: Điên Phong


Chương 267: Lãnh Diễm Nữ Lang Mặc Áo Choàng Đỏ

Buổi chiều muộn tại khu phố Tàu cũng không còn náo nhiệt như ngày Xưa, rất nhiều cảnh sát tràn vào khu phố Tàu làm bên trong khu phố có rất nhiều người buôn bán cảm giác được khí tức nguy hiểm, ở trong trí nhớ của bọn họ, lần trước khi Hoa Nhân Bang và Sơn Khẩu Tổ đối chiến, cũng có rất nhiều cảnh sát tiến nhập khu phố Tàu, mà trước đó bọn họ cũng biết Hoa Nhân Bang đã triển khai tranh đấu với một ít bang hội bản địa.

Chỉ là bọn hắn không biết chính là, lần trước cảnh sát đến khu phố Tàu là vì giám sát Hoa Nhân Bang, mà lần này cảnh sát tới là vì bảo hộ Hoa Nhân Bang.

Nguyên bản ngay từ đầu. những hắc bang loại nhỏ cũng không dám động thủ ngay đại bản doanh của Hoa Nhân Bang tại khu phố Tàu, bất quá từ sau khi cảnh sát đóng quân tại đây, đám lưu manh kia bắt đầu động thủ, mấy trăm tên lưu manh phân biệt từ bốn phương hướng cùng tiến công khu phố Tàu.

Khi biết được tin tức, Ngưu Lâm Sinh vốn định tự mình dẫn người ra ngoài nghênh chiến, thế nhưng lại bị Jester không chút lưu tình ấn cứng trên sô pha.

“Mời nhớ kĩ mệnh lệnh của lão bản! Còn có, có cảnh sát ở đây đám lưu manh kia sẽ không làm được gì.”

Đây là lời Jester nói với Ngưu Lâm Sinh. lúc nói những lời này. Jester dùng biểu tình vô cùng nghiêm túc, chỉ là tử khí toát ra tận sâu trong con người làm Ngưu Lâm Sinh cảm thấy cả người khó chịu.

Không biết vì tôn kính Lý Dật. hay vì sợ hãi Jester, cuối cùng Ngưu Lâm Sinh buông tha việc dẫn huynh đệ thủ hạ đi ra ngoài chém giết, mà dựa theo lời Jester, để mọi người ngồi yên tại chỗ của mình.

Để giúp tổn thất của Hoa Nhân Bang hạ Xuống thấp nhất, Sidon phái rất nhiều cảnh sát vào khu phố Tàu, đồng thời mệnh lệnh cho đám cảnh sát, nếu gặp phải tên lưu manh nào ngoan cố chống lại, giết không tha!

Mệnh lệnh này không thể nghi ngờ dẫn đến quyền lợi lớn lao cho cảnh sát, đối mặt đám lưu manh tràn tới như nước thủy triều, đám cảnh sát mặc kệ đám lưu manh kia có ngoan cố chống lại hay không. mà đã trước tiên nổ súng. Hiển nhiên. đám lưu manh này đã hống hách nhiều năm nên cử động hiện tại triệt để chọc giận cảnh sát.

Cách làm của cảnh sát sản sinh lực uy hiếp cực lớn đối với đám lưu manh, hơn nữa trong bọn chúng có rất ít súng, lại thêm tiêu chuẩn bắn súng lại không dám khen tặng. ở dưới tình huống này, bọn họ cũng không có bị đầu óc phát bệnh mà liều mạng với cảnh sát, sau khi trải qua thảm bại lúc đầu, lập tức liền rời khỏi khu phố Tàu.

Khu phố Tàu, trong biệt thự của Ðường Hải, ngoại trừ Ngưu Lâm Sinh và Jester. những người khác đã về nƠi ở của mình. Ngưu Lâm Sinh đã nghe được tin tức đám lưu manh bị cảnh sát đuổi đi, điều này làm cho hắn càng có thêm một tầng nhận thức thật sâu đối với năng lực của Lý Dật. Đồng dạng cũng làm cho cái đầu đang đầy rẫy cừu hận của hắn thanh tĩnh hƠn nhiều.

Sau khi thanh tĩnh hắn thập phần rõ ràng. nếu hắn thực sự vi phạm mệnh lệnh của Lý Dật. mang theo huynh đệ thủ hạ đi liều mạng. mặc dù có thể đạt được thắng lợi. cũng chỉ là tạm thời, hơn nữa phải trả giá rất thảm trọng!

Dù sao đối phương thật sự là quá nhiều người.

“Jester tiên sinh, đại ca có nói cho ông, kế tiếp chúng ta nên làm gì không?” Sau một lúc lâu trầm mặc, Ngưu Lâm Sinh đã khôi phục lãnh tĩnh, hắn đứng dậy đi tới bên người Jester, đầu tiên áy náy nhìn Jester, sau đó hỏi ra nghi vấn trong lòng.

Có thể bởi vì Lý Dật tương đối coi trọng Ngưu Lâm Sinh, Jester cũng không tuyển chọn trầm mặc. mà nhẹ nhàng lắc đầu, không chút cảm tình nói: “Không có.”

“Nga” Câu trả lời của Jester làm Ngưu Lâm Sinh nhiều ít có chút thất lạc.

Nhìn biểu tình thất vọng của Ngưu Lâm Sinh, trong con người Jester bỗng nhiên lộ ra ánh mắt do dự, nhưng chỉ trong nháy mắt, sự do dự qua đi. lần đầu tiên hắn nói: “Tuy rằng ta không biết vì sao Lý tiên sinh trọng dụng ngươi, thế nhưng ta cần phải nhắc nhở ngươi, ngươi không phải là một người lãnh đạo hợp cách.”

Jester nói làm sắc mặt Ngưu Lâm Sinh trong nháy mắt trắng bệch!

“Làm một người lãnh đạo Xuất sắc, khi gặp phải sự tình phải nên lo lắng lợi ích của đại cục. mà không phải hành động theo cảm tình!” Jester lạnh như băng nói: “Dùng sự trả giá nhỏ nhất đổi lấy thù lao lớn nhất. đây là đạo lý mà bất luận người lãnh đạo nào cũng phải hiểu rõ.”

“Cảm ơn.” Ngưu Lâm Sinh chăm chú cắn môi, sau đó biểu tình dần hồi phục bình thường. tuy rằng Jester nói khó nghe một chút, nhưng đều vì tốt cho hắn.

jester không nói gì nữa. mà tiếp tục đùa giỡn cây súng lục trong tay, cây súng này hắn lấy được trong biệt thự tại trang viên gia tộc Gambino. về phần hắn làm sao mang về Los Angeles, chỉ có chính hắn mới rõ ràng.

Lúc này, một gã tiểu đệ của Ngưu Lâm Sinh từ bên ngoài đi đến. Ðầu tiên nhìn thoáng qua Jester. sau đó được Ngưu Lâm Sinh ý bảo. giọng nói lo lắng báo cáo: “Sinh ca, vừa rồi có phân nữa cảnh sát đã rút khỏi khu phố Tàu, hơn nữa cảnh sát nơi khác cũng đã rời đi một ít!”

“Nga?” Lời hồi báo của thủ hạ làm Ngưu Lâm Sinh có chút nghi hoặc. hắn liếc mắt nhìn Jester như hồi, nhưng thấy Jester căn bản không có ý tứ trả lời hắn.

“Đã biết, cậu đi ra ngoài trước, cũng quy củ cũ. báo cáo huynh đệ ở yên tại chỗ. để cảnh sát đi đối phó đám tạp chủng kia!” Ngưu Lâm Sinh phân phó.

Thủ hạ của Ngưu Lâm Sinh lĩnh mệnh lập tức lui ra ngoài, Ngưu Lâm Sinh lấy thuốc lá châm lửa hút. tựa hồ đang suy tư ẩn ý trong đó.

Cùng lúc đó, trong một tòa biệt thự tại khu phố Tàu.

Một thân ảnh thon dài đứng bên cửa sổ. nhìn từng chiếc Xe cảnh sát rời khỏi khu phố Tàu. con ngươi hắn lóe ra quang mang phức tạp, ngọn đèn chiếu vào trên mặt hắn. làm vẻ mặt hắn thoạt nhìn có chút âm trầm

Mắt thấy Xe cảnh sát rời khỏi khu phố Tàu, hắn lấy ra điện thoại di động bấm số. sau đó đợi điện thoại chuyển được, nhanh chóng nói: “Phân nữa cảnh sát đã rời khỏi khu phố Tàu, các ngươi có thể tiếp tục tiến công!”

“Chết tiệt, muốn làm, đi cổ động nhân thủ bên phía ngươi. không nên giống như rùa đen rút đầu.” Đầu kia điện thoại truyền đến thanh âm cực kỳ oán giận

Thanh niên hơi nhíu mày, trầm thấp nói: “Ta mong muốn ngươi rõ ràng. ta không phải thủ hạ của ngươi, chúng ta chỉ là quan hệ hợp tác, mặc dù ta có khuyết điểm cũng không tới phiên ngươi tới dạy ta!”

“Thật không biết vì sao lại tuyển chọn tên phế vật ngươi làm nội ứng!” Người bên đầu kia điện thoại tựa hồ không muốn cùng thanh niên tiếp tục dây dưa. hùng hùng hổ hổ cắt đứt điện thoại.

Nghe trong điện thoại truyền đến tiếng tút tút. thanh niên chậm rãi khép lại điện thoại. biểu tình cũng phi thường phức tạp không biết được suy tư chuyện gì.

Nữa phút sau, thanh niên từ trong tự hỏi phục hồi lại tinh thần, Xoay người đi về phòng vệ sinh, sau khi tiến vào lấy điện thoại di động trực tiếp bỏ vào bồn cầu, sau đó dùng nước xối Xuống dưỚi.

Làm Xong tất cả. thanh niên đem điện thoại thường ngày hay dùng bỏ lại trong túi.

Sau khi Lý Dật và Anh Hoa rời khỏi cục cảnh sát cũng không quay về khu phố Tàu, mà đi thẳng tới trang viên gia tộc Gambino.

Phòng vệ trong trang viên gia tộc Gambino càng sâm nghiêm hơn ngày Xưa. có thể bởi vì chính Seaman cũng cảm giác được khí tức nguy hiểm đang tới. Lý Dật từ chỗ Sidon ngồi Xe riêng đi tới cách trang viên khoảng ba cây số liền bị ngăn cản lại. người ngăn cản chính là bảo tiêu được gia tộc Gambino mời tới.

“Các vị tiên sinh, tôi muốn gặp Seaman tiên sinh.” Xe dừng lại, Lý Dật mở cửa sổ mỉm cười nói với mấy tên bảo tiêu người da đen: “Mặt khác. tôi mong muốn các VỊ quên đi chuyện này.”

Nhìn khuôn mặt mỉm cười của Lý Dật. mấy tên bảo tiêu gia tộc Gambino đầu tiên là hơi kinh hãi. sau đó trên mặt lộ ra biểu tình cung kính. Bảo tiêu dẫn đầu làm ra động tác cho qua.

Cửa sổ Xe chậm rãi khép lại, Anh Hoa đạp mạnh chân ga, chiếc Xe trong nháy mắt lướt đi. biến mất trong cơn mưa đêm

Mắt thấy Xe đã đi, tên bảo tiêu dẫn đầu lấy ra bộ đàm bắt đầu thông tri cho những bảo tiêu kế tiếp biết tin tức Lý Dật đi qua, mặt khác để bảo tiêu khác giữ bí mật.

Sau đó, Anh Hoa lái Xe một đường thuận lợi đi tới trang viên gia tộc Gambino. Khác với ngày thường chính là. Lý Dật cũng không để Anh Hoa ngồi trong Xe chờ hắn. mà mang theo Anh Hoa cùng nhau đi vào biệt thự. Seaman vẻ mặt phiền muộn đang ngồi trong đại sãnh hút Xì gà. Thấy Lý Dật đi vào phòng khách, Seaman phảng phất như nhìn thấy người ngoài hành tinh. trong nháy mắt từ trên sô pha nhẩy hẳn lên kinh hô: “Gặp quỷ! Lý thân ái. không ngờ anh đã trở về!”

“Lão bằng hữu, ở đây đả loạn thành như vậy, tôi còn không trở về sao?” Lý Dật vừa nói vừa đi tới bên người Seaman.

Nghe được Lý Dật nói, giọng nói Seaman ngưng trọng: “Lão bằng hũu, đúng như lời anh, tình huống hiện tại Xác thực rất loạn, hơn nữa tôi cảm giác được một tia khí tức không ổn.”

“Cái gì?” Lý Dật ngồi Xuống sô pha, châm một điếu Xì gà, nhẹ nhàng hút một hơi, nhìn chằm chằm Seaman hỏi.

Seaman nhẹ nhàng lắc đầu: “Tôi cũng không biết là gì. thế nhưng tôi cuối cùng nghĩ thời gian sắp tới sẽ phát sinh đại sự.”

“Có phát sinh đại sự hay không tôi không biết. Thế nhưng lão bằng hữu. hiện tại tôi cần anh giúp đỡ.” Lý Dật đi thẳng vào vấn đề nói. Trong giọng nói mang theo cỗ cường ngạnh. tựa hồ cũng không cho Seaman cơ hội cự tuyệt.

Seaman mỉm cười: “Lão bằng hữu, anh nói như vậy không được rồi, giúp anh thì hẳn phải làm, nói đi, cần tôi làm thế nào?”

“Giúp tôi chọn mười bảo tiêu năng lực Xuất sắc, sau đó do bảo tiêu của tôi dẫn bọn hắn đi làm một nhiệm vụ.” Lý Dật nghiêm mặt nói: “Đương nhiên, còn cần trang bị hoàn mỹ.”

“Không thành vấn đề!” Seaman gật đầu. sau đó hỏi: “Chỉ là bạn thân ái. anh rốt cục muốn gì?”

“Đi bắt tên hỗn đãn Robben!” Lý Dật âm trầm nói.

“Robben?” Seaman kêu một tiếng, chẳng đáng nói: “Tôi nhớ kỹ tên này từng rất tôn trọng với anh. lần này lại đột nhiên hạ thủ với người của anh. thật sự là quá kỳ quái.”

“Còn có gì kỳ quái, tên này vẫn luôn qua mặt ủy ban mafia buôn bán ma túy đó thôi.” Lý Dật cười lạnh nói.

loading...

Lý Dật nói làm Seaman biến sắc: “Cái gì? Tên tạp chủng kỹ nữ đường kia không ngờ sau lưng làm buôn bán ma túy? Là thật sao?”

“Ðúng vậy, lão bằng hữu, người của hắn vẫn luôn làm vụ này. chỉ là làm rất bí mật.” Lý Dật gật đầu: “Mà tôi đã biết việc này. đồng thời lợi dụng nhược điểm này khống chế hắn. Thử nghĩ một chút, trong tay tôi nắm nhược điểm trí mạng của hắn, hắn lại dám hạ thủ đối với người của tôi, có lẽ đúng như lời anh, thời gian tới sẽ phát sinh đại sự!”

Lúc này đây, vùng lông mày Seaman cau chặt lại, hắn cúi đầu không biết đang Suy tư chuyện gì.

Hai mươi phút sau, mười tên da đen hạng nặng vũ trang Xuất hiện trong đại sãnh, những đại hán này nhìn qua thân thể khôi ngô không nói, sắc mặt lạnh như băng.

“Bọn họ là bảo tiêu của một công ty vệ Sĩ nổi danh của nước Mỹ, trên cơ bản toàn bộ đều là quân nhân Xuất ngũ, tuy rằng không biến thái như thành viên của hải quân lục chiến, thế nhưng đối phó đám ô hợp của Robben là dư dã.” Seaman chỉ vào đám đại hán da đen trong đại sãnh nói, trong giọng nói mang theo vẻ kiêu ngạo không thể che giấu.

Lý Dật vẫn chưa tỏ thái độ, chỉ nhìn Anh Hoa ra dấu bằng mắt.

Anh Hoa vốn đang chọn Súng ống, đọc hiểu ý tứ trong ánh mắt Lý Dật, cầm lấy hai cây Súng tự động, sắc mặt lạnh lùng đi tới trước mặt đám đại hán, lạnh lẽo nói: “Đêm nay. nhiệm vụ của các người chỉ có một: nghe ta chỉ huy.”

Lúc đang nói những lời này, trên người Anh Hoa toát ra Sát ý hàn lạnh đến tận Xương, cặp con người mê người nhất loạt đảo qua trên người đám đại hán, đám đại hán tựa hồ cảm giác được sự lợi hại của nàng. không dám đối diện, mà không hẹn cùng đáp: “Rõ.”

Nghe câu trả lời, Anh Hoa chậm rãi thu hồi ánh mắt, gương mặt vô biểu tình đi tới trước người Lý Dật. nói: “Lão bản, nhiệm vụ yêu cầu là gì?”

Giờ khắc này Anh Hoa phảng phất hồi phục lại bản sắc của Sát thủ, mặc dù đối mặt Lý Dật, trong giọng nói cũng không có chút cảm tình gì.

“Yêu cầu chỉ có một. tôi muốn gặp Robben. ân. sống.” Lý Dật trầm giọng nói.

Anh Hoa cũng không bảo chứng nhiệm vụ với Lý Dật, mà trầm mặc dẫn mười tên đại hán rời khỏi phòng khách biệt thự.

“Lão bằng hữu, mỹ nữ bảo tiêu này của anh thoạt nhìn rất Xuất sắc, tôi có thể cảm giác được sát khí trên người nàng.” Mắt thấy Anh Hoa rời khỏi phòng khách. Seaman lạ lùng cảm thán một tiếng.

Khu tây nam Los Angeles, trong một tòa biệt thự phong cách phương tây điển hình. Robben mặc một chiếc áo ngủ màu vàng, trong tay cầm ly rượu vang đỏ tươi. đứng ngay cửa sổ, nhìn mưa đêm bên ngoài lâm vào trầm tư.

Sau người Robben không Xa, trên chiếc giường giá trị Xa Xỉ. một nữ nhân toàn thân trần như nhộng đang nằm.

Có thể vừa làm Xong vận động, nữ lang tóc vàng làn da toàn thân đỏ ửng. cặp mắt Vẫn còn chìm trong sự vui sướng.

Nhìn bóng lưng khôi ngô của Robben, trong con ngươi của nữ lang tóc vàng lộ vẻ thoã mãn, theo nàng Xem ra, lần này gặp được vị lão bản này thật sự là quá tuyệt vời!

Làm một nữ diễn viên không quá nổi danh, khi túi tiền nữ lang tóc vàng có chút kém cõi thì thỉnh thoảng nàng cũng kiêm chức đi tiếp khách một chút.

Khác với những nữ nhân chuyên làm sinh ý buôn bán da thịt, nữ lang tóc vàng tiến hành chọn lựa khách nhân, nói như vậy, khách nhân có thể cấp nhiều thì nàng cũng không quan tâm tướng mạo thân phận của khách, nếu không nhiều tiền thì nàng sẽ chọn lựa những yếu tố này.

Đối với nàng mà nói, Robben là một khách nhân hoàn mỹ mà nàng gặp được tối nay!

Tướng mạo suất khí, thân thể khôi ngô, thành thạo kỹ Xão làm tình, lực kéo dài kinh khủng.

Tất cả những điều này làm cho nữ lang tóc vàng ở trên giường chiếm được sự thõa mãn thật lớn, mà trọng yếu hơn là, Robben cho nàng tiền gấp mười lần những khách nhân khác.

Duy nhất làm nữ lang tóc vàng có chút khó chịu chính là, nam nhân thoạt nhìn tràn ngập sự cường tráng dương cương khí chất, thanh âm lại rất âm nhu, vừa nghe qua làm cho người ta có loại cảm giác dựng đứng tóc gáy.

Mặt khác. nữ lang tóc vàng cũng nhạy cảm phát hiện. hiện tại tâm tình Robben cũng không tốt lúc làm tình, cổ họng hắn phát sinh tiếng rống giận trầm thấp, giống như đang muốn phát tiết.

Dù là phát tiết thì có quan hệ gì? có tiền kiếm lại có thể hưởng thụ, khách nhân như vậy đi đâu tìm?

Trong lòng nữ nhân tóc vàng thầm nghĩ một câu. cũng không mở miệng quấy rối Robben. mà từ đầu giường lấy ra điếu thuốc. châm lửa, vẻ mặt thích ý hút.

Ước chừng năm phút đồng hồ Sau, Robben phục hồi lại từ trong Suy tư, hắn quay đầu lại lạnh lùng nhìn nữ nhân gợi cảm vừa mang đến cho hắn thật lớn vui vẻ, âm nhu nói: “Tôi cần gọi điện thoại, cô đi ra ngoài trước.”

“Nga” Nữ lang tóc vàng tựa hồ rất có đạo đức chức nghiệp, nàng cũng không lắm miệng hỏi gì mà trực tiếp Xuống giường. trần truồng đi ra ngoài. Làn da trơn tuột, bờ mông tròn trịa, đôi đùi đẹp thẳng tắp.

Nhìn bóng lưng nữ lang tóc vàng đủ làm cho các nam nhân sản sinh dục vọng nguyên thủy nhất, Robben cũng không có tình thú, hắn chỉ tùy ý nhìn lướt qua, sau đó vài bước đi tới bên giường cầm điện thoại bấm một dãy số.

“Hiện tại là tình huống gì?” Sau khi điện thoại chuyển được. Robben âm trầm hỏi thăm

“Đại ca, trong địa bàn Hoa Nhân Bang có rất nhiều cảnh sát, đám ô hợp cũng không tạo thành ảnh hưởng nghiêm trọng gì cho Hoa Nhân Bang.”

Nghe trong điện thoại truyền đến thanh âm, vùng lông mày Robben trong nháy mắt nhăn chặt lại, âm lãnh mắng: “Chết tiệt, tên ngu ngốc kia rốt cục nghĩ thế nào? Lẽ nào hắn nhìn không ra Lý Dật mới là then chốt của Hoa Nhân Bang sao? Giết chết Lý Dật còn tốt hơn làm bất cứ chuyện gì!”

Liên tục oán giận vài câu. Robben hạ mệnh lệnh: “Nói cho các huynh đệ, không nên tham dự tranh đấu đêm nay; mặt khác cẩn thận một chút.”

Dứt lời, Robben trực tiếp cắt đứt điện thoại. trong đầu vô ý thức toát ra một khuôn mặt làm cho hắn vô cùng sợ hãi.

“Có thể ta nên làm thêm một sự chuẩn bị.” Robben híp mắt, thì thào tự hỏi một câu. Nhữnlg lời này vừa nói ra khỏi miệng, Robben đột nhiên nghe được bên ngoài truyền đến tiếng bước chân rất nhỏ, điều này làm sắc mặt hắn trở nên có chút âm trầm:“ Chết tiệt, lẽ nào cô quên tôi vừa nói gì với cô sao?”

Ngoài cửa cũng không truyền đến thanh âm của nữ lang tóc vàng. tiếng bước chân chợt ngừng bặc, sau đó cửa phòng bị người đẩy ra.

Một nữ nhân mặc áo choàng màu đỏ tươi quỷ dị Xuất hiện ngay tại cửa. Dưới ngọn đèn. nữ nhân có khuôn mặt quyến rũ đến cực điểm, mái tóc dài phiêu dật Xõa trên vai. che khuất trán của nàng, nhưng không cách nào che phủ ánh mắt băng lãnh. So sánh với nữ lang tóc vàng mà nói, nữ nhân da vàng Xuất hiện ngay cửa vóc người càng hoàn mỹ hƠn, nhất là hai tòa núi cao chót vót phía trước, trình độ no đầy đủ làm cho bất cứ nữ nhân phương Tây nào cũng phải tự ti.

Nhưng khi nhìn thấy vị tiểu mỹ nhân đột nhiện Xuất hiện này, Robben cũng không hề khởi lên phản ứng bản năng vốn có của nam nhân, ngược lại, sắc mặt hắn trong nháy mắt trở nên trắng bệch như tờ giấy, thân thể cũng không thể khống chế run rẫy lên.

Nhưng nhận thức nữ nhân. hắn cũng biết thân phận của nữ nhân trước mặt. Nguyên bản để ngừa vạn nhất, hắn chọn một tòa biệt thự mà chưa từng ở qua, đồng thời không lộ tin tức cho bất cứ kẻ nào, nhưng không nghĩ đến Vẫn bị tìm được.

Nữ nhân áo đỏ đứng ngay cửa gương mặt không chút biểu tình nhìn Robben, không có ý tứ mở miệng.

Lúc này, trong phòng ngủ yên tĩnh đến dọa người. đồng thời cũng làm cho lồng ngực Robben phảng phất bị đè ép một tòa núi lớn, làm hắn không cách thở dốc, mồ hôi hột tuôn Xuống, theo bản năng hắn đưa tay thò Xuống gối.

Ngay tức khắc, trái tim Robben muốn nhẩy ra.

“Trắc!”

Đạo hàn quang phá ngang trở lực không khí, chuẩn Xác không gì sánh được Xuyên thấu qua bàn tay Robben, Robben kêu lên một tiếng thảm thiết.

“Ngươi hẳn nên may mắn người nam nhân đó không nói muốn mạng của ngươi, bằng không ta bảo chứng vừa rồi đã giết ngươi.” Trong tiếng kêu thảm thiết của Robben, nữ nhân giống như quỷ mị đi tới bên người Robben, phảng phất như nhấc gà con Xách hắn lên khỏi giường.

Một phút Sau, nữ nhân mang theo Robben đi ra bên ngoài biệt thự.

Trong đại viện biệt thự nằm tám cỗ thi thể. vết thương toàn bộ ở cổ họng, vết thương không lớn. nhưng đủ để trí mạng.

Mắt thấy nữ nhân nắm Robben từ trong biệt thự đi ra, bảo tiêu trên ba chiếc Xe của gia tộc Gambino cảm thấy sau lưng rét lạnh.

Bởi vì trước đó bọn họ cũng không động thủ, mà hành động thân phận quần chúng. Thậm chí. bọn họ rõ ràng nhớ kỹ, nữ nhân từ lúc tiến nhập biệt thự sau đó mang theo Robben đi ra chỉ dùng không tới ba phút thời gian.

Mà đại viện biệt thự đã để lại tám cỗ thi thể!

Mục lục
loading...