Menu

NẾU ỐC SÊN CÓ TÌNH YÊU-Chương 80


Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu


Tác giả: Đinh Mặc


Chương 80: Ngoại Truyện 8

Quý Bạch và Hứa Hủ

1. Câu chuyện cầu hôn

Một tháng sau khi kết thúc vụ án Lâm Thanh Nham, tất cả lại đâu vào đấy. Hứa Hủ đã mang thai hơn sáu tháng. Quý Bạch bắt đầu chuẩn bị lần cầu hôn thứ tư.

Từ trước đến nay, Quý Bạch vốn không tin thần phật và số mệnh. Một ngày ăn cơm cùng Triệu Hàn, khi anh đề cập đến chuyện ba lần cầu hôn của mình, lần nào cũng bị “thi thể” xen ngang trước lúc mở miệng (lần thứ hai là Hứa Hủ nói thẳng không muốn kết hôn, Quý Bạch tất nhiên không nói thật với Triệu Hàn), Triệu Hàn tỏ ra vô cùng kinh ngạc: “Sếp, anh phải đổi vận may mới được!”

Quý Bạch chau mày: “Thế nào là đổi vận may?”

Triệu Hàn ngẫm nghĩ, mắt chợt sáng lên: “Vậy đi, cuối tuần nay em và Mạn Mạn đi chùa La Hán ăn cơm chay. Chùa La Hán rất linh thiêng, anh đưa cả Hứa Hủ đi cùng.” Triệu Hàn cất giọng nghiêm túc: “Sếp, thà tin rằng có còn hơn không.”

Quý Bạch suy tư vài giây, sau đó anh mỉm cười gật đầu.

Ngày cuối tuần, Triệu Hàn, Mạn Mạn cùng Quý Bạch và Hứa Hủ đi chùa La Hán. Trong chùa cây cối um tùm, hoa nở ngát hương, sân chùa lát gạch màu xanh, khói trắng lượn lờ trên không trung. Bên tay phải điện thờ Phật là một bãi đất trống, ở đó đặt một cái bàn, một hòa thượng ngồi sau bàn, trên bàn tay đầy túi thơm.

“Đây là lá bùa cầu nguyện.” Mạn Mạn giải thích. “Mọi người nhất định lấy một cái.”

Túi thơm trông tinh xảo, làm bằng vải gấm có hoa văn hình con cá, sợi dây vàng cuộn xung quanh. Bên trong là một tờ giấy thơm phức mùi đàn hương, dùng để viết tâm nguyện.

Hứa Hủ bụng to không thể cúi xuống. Cô vỗ vai Quý Bạch, ra hiệu anh quay người. Cô đặt tờ giấy lên lưng anh, nghiêm túc viết từng nét bút bốn từ “Đầu bạc răng long”

Quý Bạch quay lưng về phía Hứa Hủ, gương mặt anh thư thái, khóe miệng ẩn hiện ý cười.

Đợi cô viết xong, Quý Bạch ngẩng đầu hỏi: “Em viết gì vậy?” Hứa Hủ nhanh chóng gấp tờ giấy, cất giọng nghiêm túc: “Anh không nghe Mạn Mạn dặn à? Nói ra miệng sẽ mất thiêng. Anh viết xong chưa?”

Quý Bạch cười cười, lấy cây bút trong tay Hứa Hủ, viết mấy chữ lên tờ giấy rồi nhét vào túi thơm.

Chùa La Há có mấy bức tượng Phật lớn, Triệu Hàn và bạn gái dạo quanh một lúc rồi đi vái Tống Tử Quan Âm. Quý Bạch và Hứa Hủ dừng lại ở điện chính. Vì còn sớm, trong điện chẳng có mấy người. Một pho tượng Phật màu vàng đứng ở giữa điện, trông rất trang nghiêm.

“Anh đỡ em đi vái Phật. Hứa Hủ lên tiếng.

Quý Bạch đỡ cô từ từ quỳ xuống tấm đệm cói ở chính giữa. Hứa Hủ chắp tay, nhắm mắt niệm thầm: Xin hãy phù hộ bố con, anh trai con và anh ba khỏe mạnh. Tiếp theo, xin phù hộ cho con cua con bình an ra đời, lớn lên mạnh khỏe. Thứ ba, con cầu nguyện thành phố Lâm năm nay ít vụ huyết án lớn. Ừm, hình như không còn nguyện vọng gì nữa.”

Quý Bạch đứng bên cạnh, cúi đầu ngắm gương mặt nhỏ trắng ngần của cô.

Đại diện vô cùng yên tĩnh, ánh nắng chiếu xuống mặt đất ở bên ngoài, hương khói lững lờ trong không trung, đằng sau đại điện hình như có tiếng giọt nước chảy tí tách. Thời gian phảng phất ngừng trôi, chỉ còn lại anh và cô, cầu xin nguyện vọng tươi đẹp trước Phật tổ.

Tâm nguyện của Quý Bạch đương nhiên là…

Hứa Hủ vái xong đứng dậy, Quý Bạch mới quỳ xuống. Anh khấu đầu lạy ba lạy, chắp tay nhắm mắt, im lặng một lúc. Đến khi Quý Bạch mở mắt, Hứa Hủ tưởng sẽ đi ra ngoài. Ai ngờ anh không đứng dậy mà ngẩng đầu nhìn cô: “Hứa Hủ, anh vừa cầu một tâm nguyện trước Phật tổ.”

Hứa Hủ không có phản ứng: “Thế à?”

Quý Bạch cất giọng từ tốn: “Nghe nói Phật tổ ở chùa La Hán rất linh thiêng, chi bằng chúng ta nghiệm chứng xem tâm nguyện của anh có lập tức trở thành hiện thực hay không?”

Hứa Hủ cúi đầu ngắm gương mặt tuấn tú của anh, trái tim cô dường như đập nhanh một nhịp, ý cười không thể kiềm chế, dần dần lang rộng khóe môi.

Lúc này, Quý Bạch quay người, quỳ một chân trước mặt Hứa Hủ. Anh ngước nhìn cô, đồng thời nắm tay cô, nhẹ nhàng đưa lên môi hôm. Đôi mắt đen của anh lặng lẽ nhìn Hứa Hủ.

“Gả cho anh, Hứa Hủ. Anh sẽ yêu thương chăm sóc em suốt đời.”

Phật tổ linh thiêng, xin hãy khiến cô ấy đồng ý gả cho con, trọn đời trọn kiếp.

Sống mũi Hứa Hủ cay cay, viền mắt ươn ướt. Cô giơ bàn tay đeo chiếc nhẫn kim cương lắc lắc trước mặt Quý Bạch: “Sao anh lại cầu xin Phật tổ chuyện mười phần chắc chín? Em chưa tháo nhẫn này bao giờ.”

Ý cười trên mặt Quý Bạch càng sâu hơn. Đôi mắt đen của anh được phủ một lớp ánh sáng rực rỡ, rung động lòng người.

“Ờ.” Quý Bạch đứng dậy nhìn Hứa Hủ. Hứa Hủ cũng mỉm cười, gương mặt cô đỏ ửng. Quý Bạch cầm tay cô dưa lên môi hôn. Anh vẫn không rời mắt khỏi Hứa Hủ, tiếp tục hôn tay cô. Hứa Hủ bị anh hôn đến mức nhột nhột, muốn rút tay về, nhưng anh càng nắm chặt hơn.

Sau đó, Quý Bạch lại quỳ xuống vái Phật tổ mới đứng lên ôm Hứa Hủ đi ra ngoài. Bấy giờ, trong sân đã đông người, ánh mặt trời rực rỡ và ấm áp khiến con người mềm lòng. Hứa Hủ tựa vào người Quý Bạch, mim cười hỏi: “Vừa rồi anh lại xin Phật tổ điều gì vậy?”

Quý Bạch vốn cầu xin con trai ra đời bình an, nhưng nghe cô hỏi vậy, anh lập tức mỉm cười: “Chẳng phải em nói không cần xin những chuyện đã chắc ăn hay sao? Vì vậy anh đổi nguyện vọng khác.”

Hứa Hủ ngước nhìn Quý Bạch. Quý Bạch cúi đầu, ghé sát tai cô nói nhỏ: “Em đã nhận lời gả cho anh, tối nay chúng ta phải chúc mừng mới được. Chúng ta lâu lắm không thân mật rồi. Tuy em có thao không thể xxoo, nhưng vẫn có thể xx, hay là oo…”

Mặt Hứa Hủ nóng ran, cô đẩy lồng ngực Quý Bạch, khóc cười không xong: “Không ngờ anh lại nghĩ đến chuyện đó trước mặt Phật tổ.”

Quý Bạch cười cười, nói từ tốn: “Thực sắc tính dã, Phật tổ sẽ không trách tội đâu. Anh bắt nhiều kẻ xấu như vậy, Phật tổ sẽ phù hộ anh, sẽ cho anh đạt tâm nguyện nhỏ bé này.”

Buổi tối về nhà, Quý Bạch đi tắm, Hứa Hủ một mình ở thư phòng. Cô tìm quyển hộ khẩu, để cùng một chỗ với quyển hộ khẩu Quý Bạch đã chuẩn bị từ lâu.

Trong lòng Hứa Hủ vô cùng ngọt ngào. Đi ra phòng khách, cô nhìn thấy cái túi thơm bị rơi xuống đất ở chỗ giá treo quần áo. Hai người đều treo áo khoác trên giá, không biết c ái túi thơm là của ai. Hứa Hủ lập tức nhặt lên, mở ra xem.

loading...

Trên tờ giấy có bốn chữ “Đầu bạc răng long”. Ờ, thì ra là của cô.

Vừa dịnh nhét vào túi áo, Hứa Hủ đột nhiên ngẩn người. Cô lại mở tờ giấy ra kiểm tra. Nét chữ trên tờ giấy màu vàng nhạt cứng cỏi đầy sức mạnh, rõ ràng là của Quý Bạch.

Hứa Hủ lấy túi thơm trong túi áo của cô, đặt hai tờ giấy cùng nhau, cô không nhịn được cười.

Cô và anh tâm linh tương thông như vậy, không có lý nào không gả cho anh.

Trong lúc Hứa Hủ mãi suy nghĩ, Quý Bạch đã tắm xong. Thân dưới anh chỉ quấn chiếc khăn tắm, anh phấn chấn đi về phòng ngủ.

Quý Bạch ngồi tựa người vào đầu giường, gối hai tay sau gáy, thân hình duỗi thoải mái. Anh cất cao giọng: “Bà xã, mau vào đây thực hiện nguyện ước.”

Hứa Hủ phì cười. Cô bỏ hai túi thơm xuống, thong thả đi về phòng ngủ: “Em đến ngay đây.”

2. Câu chuyện đăng ký kết hôn

Sáng hôm sau, Quý Bạch và Hứa Hủ đi cục dân chính. Khi mỗi người cầm một quyển sổ màu đỏ tươi đi ra ngoài, bọn họ chỉ mỉm cười, không ai lên tiếng.

Lên xe ô tô, Quý Bạch nói: “Anh gọi điện cho bố mẹ báo tin vui.”

Hứa Hủ: “Vâng.”

Quý Bạch đã sớm thông báo với người nhà, vài hôm nữa sẽ đăng ký kết hôn. Hôm nay cuối cùng cũng toại nguyện, ngữ khí của anh không che giấu niềm vui: “Mẹ, con và Hứa Hủ vừa đi đăng ký. Vâng, gần đây còn không bận mấy, sức khỏe vẫn tốt. Hứa Hủ cũng khỏe ạ. Bố đâu rồi? Con muốn nói chuyện với bố.”

Một lúc sau, anh đưa di động cho Hứa Hủ: “Bố muốn nói chuyện với em.”

Hứa Hủ mỉm cười cầm điện thoại: “Cháu chào bác.”

Ông Quý còn chưa lên tiếng, Quý Bạch đã giơ tay nhéo mũi Hứa Hủ: “Em nên đổi cách xưng hô đi.”

Hứa Hủ đỏ mặt. Đùng một cái chuyển sang gọi là bố, cô không được tự nhiên. Ông Quý cũng nghe thấy câu nói của Quý Bạch, ông cười: “Cứ từ từ, tiểu Hứa gần đây khẩu vị có tôt không? Có chuyện gì để Quý Bạch giải quyết, con hãy giữ gìn sức khỏe…”

Hứa Hủ đáp khẽ: “Vâng… thư bó. Mọi người cũng bảo trọng”

Ông Quý: “Ừ.”

Hứa Hủ đang trò chuyện với bố Quý Bạch, điện thoại của cô bỗng đổ chuông. Cô rút ra xem, là Hứa Tuyển gọi tới. Cô đưa cho Quý Bạch, ra hiệu anh bắt máy.

Quý Bạch cầm điện thoại, cất giọng vang vang: “Anh, em là Quý Bạch, Hứa Hủ đang bận nói chuyện điện thoại.”

Ở đầu kia điện thoại, Hứa Tuyển ngây người. Nên biết Quý Bạch và Hứa Tuyển cùng độ tuổi. Từ trước đến nay, Quý Bạch chỉ gọi anh là “Hứa Tuyển”. Hôm nay ăn phải thứ gì mà Quý Bạch tự nhiên chuyển sang gọi là “anh”? Nhưng Hứa Tuyển phản ứng rất nhanh, lập tức buột miệng hỏi: “Hai người đi đăng ký rồi à?”

“Vâng, chúng em vừa nhận giấy kết hôn.”

Lúc này, Hứa Hủ cúp điện thoại, Quý Bạch cười cười đưa điện thoại cho cô. Sau khi Hứa Hủ báo cáo với Hứa Tuyển chuyện đi đăng ký kết hôn ngày hôm nay, Quý Bạch ôm vai cô: “Em mau gọi điện cho bố chúng ta đi.”

Hứa Hủ ngẩn người, chẳng phải vừa nói chuyện với bố anh hay sao? Nhưng cô lập tức định thần, là bố cô. Quý Bạch gọi bố mà không hề ngượng mồm.

Hứa Hủ đặt điện thoại xuống, giơ tay ôm mặt Quý Bạch, nhẹ nhàng kéo má anh. Cô gật đầu: “Quả nhiên dày hơn em nhiều.”

Quý Bạch nắm lấy bàn tay không an phận của cô. Khóe mắt anh ẩn hiện ý cười: “Phu nhân quá khen.”

Sau đó, anh không nhịn được, đóng chặt cửa xe ô tô, hôn Hứa Hủ một lúc mới buông người cô.

Hứa Hủ cười híp mắt: “Anh ba, chúng ta đi ăn nhà hàng ở bến tàu…”

Quý Bạch cắt ngang lời cô: “Em gọi anh là gì?”

“… Ông xã!”

“Ơi.” Quý Bạch đáp khẽ một tiếng. Đôi mắt anh sáng như sao trời, giọng nói trầm thấp của anh vô cùng dịu dàng và mê hoặc: “Gọi lại một tiếng xem nào.”

Trong lòng Hứa Hủ rung động. Cô không rời mắt khỏi gương mặt tuấn tú của anh: “Ông xã!”

“Ơi.” Quý Bạch đáp rất dứt khoát. Anh khởi động xe, lại quay sang Hứa Hủ: “Em mau gọi vài tiếng nữa đi.”

Hứa Hủ không nhịn được cười: “Ông xã, ông xã, ông xã… anh đã hài lòng chưa?”

Ô tô dần tăng tốc, hòa dòng xe cộ không ngừng nghỉ trên đường. Phóng tầm mắt về phía xa xa, thành phố Lâm chìm trong ánh nắng rực rỡ, những tòa nhà cao tầng san sát, trăm hoa đua nở, chuyên tâm lái xe. Hứa Hủ từ đầu vào vai anh, ngắm nhìn trời xanh mây trắng. Cô bất giác chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.

Ngày xuân thật tuyệt, em và anh quyến luyến tựa vào nahu. Chúng ta không sợ tương lai mưa gió máu tanh, cũng sẽ không phụ thâm tình như biển sâu trong cuộc đời.

Mục lục
loading...